K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Giúp mình với, đề khó quá.

* Từ câu 28 đến câu 36, đọc đoạn ngữ liệu dưới và trả lời các câu hỏi:

[1]

Hoàng hôn tắt lịm phía sau đồi
Một chiếc thuyền rồng lặng lẽ trôi
Khoả mái dòng tương xây phận lở
Buông neo bến mộng kết duyên bồi
Mây đưa thảm bạc vào cung quảng
Gió đẩy diều hồng lạc giấc tôi
Nhật nguyệt đem tình xuân ấp ủ
Chiêm bao thấy gốc hạnh đâm chồi!

Câu 28: Thể thơ của bài thơ là gì?

A. Thể thơ sáu chữ  B. Thể thơ bảy chữ  C. Thể thơ lục bát    D. Thể thơ tám chữ

Câu 29: Trong câu thơ đầu của bài, sắc thái của nghĩa từ tắt lịm giống với từ nào?

A. tắt hẳn                B. tắt ngấm              C. tắt phụt               D. tắt dần

Câu 30: Hình ảnh "thuyền rồng" trong câu đề gợi lên điều gì về chủ thể trữ tình?

A. Sự giàu sang, phú quý, uy quyền.

B. Tâm thế cô độc nhưng vẫn giữ vẻ thanh cao.

C. Sự lặng lẽ, âm thầm của một chuyến hành trình.

D. Khát khao âm thầm ngao du sơn thuỷ.

Câu 31: Trong cặp câu thực:

Khoả mái dòng tương xây phận lở
Buông neo bến mộng kết duyên bồi

Biện pháp nghệ thuật nào được sử dụng chủ đạo để nói về số phận con người?

A. Nhân hoá.           B. Phép đối.            C. Điệp ngữ            D. Hoán dụ

Câu 32: Trong câu “Mây đưa thảm bạc vào cung quảng”, hình ảnh thảm bạc có thể hiểu là gì?

A. Những đồng tiền bạc được dâng lên cung đình.

B. Một loại thảm quý giá được dệt từ những sợi bạc.

C. Hình ảnh ẩn dụ cho ánh trăng sáng rực rỡ, trải dài.

D. Sự nghèo khó, bạc bẽo, cô độc của kiếp người.

Câu 33: Chữ "lạc" trong câu "Gió đẩy diều hồng lạc giấc tôi" thể hiện điều gì?

A. Sự tự do, phóng khoáng, bình yên trong tâm hồn.    

B. Sự vui mừng, háo hức khi tìm thấy một thế giới mới.

C. Cảm giác vô định, chơi vơi, không làm chủ bản thân.

D. Sự xô lệch, xa rời mộng tưởng, trở về thực tại.

Câu 34: Hình ảnh "gốc hạnh đâm chồi" ở cuối bài thơ biểu tượng cho điều gì?

A. Mùa xuân thực sự đã về trên triền đồi.

B. Sự kết thúc của một giấc mơ đẹp.

C. Niềm hy vọng về sự hồi sinh sau đổ vỡ.

D. Vẻ đẹp của thiên nhiên trong đêm trăng.

Câu 35: Dấu chấm than trong câu thơ cuối có tác dụng gì đối với nhà thơ?

A. Thể hiện niềm vui, niềm hành phúc khi mùa xuân đã về.

B. Bộc lộ sự nuối tiếc, hụt hẫng khi giấc mơ đẹp giờ đã tan.

C. Là tiếng reo vui thầm kín, giải tỏa cảm xúc sau cô độc.

D. Bày tỏ sự háo hức, phơi phới của nhà thơ khi ngắm trăng.

Câu 36: Hình ảnh người bộc bạch cảm xúc trong bài thơ này như thế nào?

A. Một người có nhiều suy tư, từng trốn chạy thực tại, tìm giấc mơ để cứu chính mình.

B. Một người từng trải, mang nhiều tâm sự, luôn nuôi dưỡng niềm tin vào tương lai.

C. Một người bơ vơ lãnh đạm, phó mặc trước những sóng gió, biến động của cuộc đời.

D. Một người hoài niệm về quá khứ vàng son, chấp nhận cô độc, lạc lõng của hiện tại.

 

* Từ câu 37 đến câu 45, đọc đoạn ngữ liệu dưới và trả lời câu hỏi:

TYPHOON[2]

[…]

“Có thể đừng quấy rầy em được không!”

“Phoon…”

  Tôi nhìn thấy khuôn mặt đầy lo lắng, sợ hãi và buồn bã. Fun đang khóc, đứng nhìn tôi từ cánh cổng trước nhà. Tôi đã mất kiên nhẫn với mọi thứ và lỡ la hét vào mặt cô ấy.

  Tôi đã quát vào mặt Fun…lần đầu tiên. […]

  Đúng vậy…

  Sự kiên nhẫn đã cạn kiệt.

  Nó biến thành cảm giác phản kháng.

  Suốt cuộc đời thơ ấu, tôi đã gánh vác tất cả mọi thứ. Đến một lúc nào đó, tôi không thể chịu đựng thêm nữa. Trong thời kỳ học cấp ba, tôi bắt đầu cảm thấy rằng mọi thứ thật không công bằng. Tại sao lại là tôi? Tại sao tôi phải trải qua những điều như vậy? Tại sao? Tôi đã cố gắng hết sức rồi mà. Tại sao không ai nhìn nhận tôi? Nếu không yêu tôi, sao lại sinh tôi ra?

  Mọi thứ đều xoay quanh Fun. Thì thôi… không cần có tôi cũng được.

  Nhìn lại, tôi thấy… Typhoon đã trở thành một đứa trẻ có vấn đề như vậy thì có thể trách ai đây? Bởi vì tôi cần được chấp nhận, cần lời khen, cần sự chú ý, nhưng nhà không có điều đó. Còn bạn bè thì có. Chả có đâu hạnh phúc hơn nơi đó.

  Typhoon là một đứa trẻ lạc lối… đã lạc lối quá xa rồi.

  […] Tôi quay sang nhìn điện thoại có cuộc gọi đến từ Fun, thở dài không mấy vui vẻ trước khi đi ra ngoài ban công và nhấc máy.

“Phoon, em ở đâu vậy? Về nhà đi.”

“Em đã bảo là không cần gọi nữa mà.”

“Có thể nói chuyện tử tế được không?”

“Không nói chuyện, có gì để nói nữa đâu? Phiền quá, thôi đừng làm phiền nữa đi.”

“Phoon…”

  Tôi cúp máy. Từ khi nào mà tôi bắt đầu cảm thấy… ghét Fun nhỉ? Không phải là lỗi của Fun, tôi biết rõ điều đó trong sâu thẳm. Nhưng vào lúc đó, tôi vẫn chưa thể kiểm soát bản thân tốt lắm. Bố mẹ chỉ chăm chăm yêu thương Fun, quan tâm đến Fun, mọi thứ của Fun đều tốt đẹp. Khi có sự so sánh như vậy, cảm giác của tôi chỉ là mình thật thấp kém. Và cách duy nhất để không cảm thấy vô giá trị như vậy là phải xây dựng một bức tường để bảo vệ bản thân mình.

  Fun có lẽ cũng hiểu rằng tất cả những điều này xảy ra là do đâu. Đến nỗi tôi đã cư xử tệ đến mức này mà bố mẹ vẫn không quan tâm. Khi giáo viên gọi phụ huynh, không ai đến cả. Chỉ có Fun xin gặp giáo viên thay tôi. Fun là học sinh giỏi, hành vi tốt, là học trò được yêu quý bởi tất cả giáo viên trong trường. Vì vậy, giáo viên cũng cố gắng bỏ qua những lỗi lầm của tôi như lời Fun đã xin.

  Fun là người duy nhất gọi tôi về nhà. Nhưng giờ thì điều đó không còn cần thiết nữa… Ngôi nhà đó không phải là nơi dành cho tôi.

  Tôi đã sống một thời gian dài trong tình trạng tồi tệ ấy, gần một tháng. Đến lúc tôi nghĩ mình sẽ không quay lại nữa. Đôi khi trong đầu tôi lại xuất hiện suy nghĩ và cảm giác tội lỗi, nhưng khi nghĩ đến việc phải đối mặt với những điều đó, tôi lại quyết định không đi nữa.

  Mỗi lần tôi quay về nhà để thay đồ, Fun và tôi đều cãi nhau. Fun cầu xin tôi đừng đi ra ngoài, nhưng tôi không nghe. Tôi bắt đầu quát mắng, sử dụng những lời lẽ nặng nề mà không nên nói ra. Không biết Fun đã đau lòng đến mức nào…

(Lược một đoạn: Hôm nay, Phoon lại đến quán rượu. Một người trong hội bạn va chạm với một tên khác. Tên đó gọi hội đồng đến đánh nhóm của Phoon. Phoon không thích bạo lực nên không tham gia cùng, định ra ngoài nhưng bị tên đó chặn lại đánh. Sau khi tên đó đi, điện thoại bất ngờ rung lên trong túi áo của Phoon…)

  […] Tôi vội vàng lấy điện thoại ra khi có tiếng gọi đến. Thì ra lại là cuộc gọi từ Fun. Tôi lập tức ấn nút từ chối. Nhưng Fun lại gọi đến lần nữa. Tôi buộc phải nhận cuộc gọi, không còn cách nào khác.

“Phoon, đang ở quán rượu hả?”

“Sao chị lại biết thế?”

“Bạn của Fun nói rằng thấy Phoon… bị đánh đúng không?”

“Đâu có.”

“Fun sẽ đến ngay bây giờ.”

“Bây giờ á?”

“Đúng, sẽ đến đón về nhà ngay. Bộ muốn Fun phát điên vì lo lắng hả? Không cần nói gì nữa, đừng cãi. Ở yên đó, đừng đi đâu cả. Mười phút nữa sẽ tới.” 

  Fun dập máy ngay, không cho tôi nói thêm câu nào. Tôi cố gọi lại nhưng chị ấy không bắt máy. Chị ấy điên thật rồi sao! Trời đã tối rồi, nguy hiểm lắm, mà giọng của Fun nghe có vẻ rất lo lắng. Chắc chắn là chị ấy sẽ lao đến đây ngay. Không được đâu… Càng về khuya càng nguy hiểm hơn.

  Lòng tôi nóng như lửa đốt, lo lắng đến mức đứng ngồi không yên. Tôi định gọi lại, nhưng rồi lại không dám vì đoán rằng cô ấy đang lái xe. Thời gian trôi qua gần ba mươi phút, tình hình trong quán đã ổn định trở lại, nhưng Fun vẫn chưa đến. Tôi đứng đợi ở chỗ cũ, nhưng mãi không thấy bóng dáng của chị ấy đâu. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm không thể tả khi thấy số của Fun gọi đến, nhưng khi tiếng nói bên kia không phải giọng quen thuộc mà là lời nói khiến tim tôi chùng xuống.

“Xin lỗi, anh có phải là người thân của người đã gặp nạn không? Chúng tôi thấy số điện thoại này là số gọi gần nhất trong máy.”

“Anh…”

“Anh có nghe không?”

 […] Từ ngày Torfun mất, tôi chẳng đêm nào ngủ được. Cứ mãi ở trong phòng của Torfun, không biết bao nhiêu nước mắt đã rơi và khi nào sẽ ngừng lại. Dù khóc bao nhiêu, nỗi đau này cũng không hề vơi đi. Giờ đây tôi mới hiểu cảm giác kiệt sức đến mức chẳng còn đứng nổi là như thế nào… Toàn thân dường như đã cạn kiệt sức lực, không còn chút động lực nào để cử động, nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi.

  Là giọng của bố… Tôi nghe thấy tiếng bố mẹ cãi nhau ở dưới nhà. Vì không muốn họ cãi vã thêm, tôi gắng sức xuống để cố ngăn lại.

“Thật sự là tôi đã quá chán với một người đàn ông như anh rồi!”

“Tại sao? Đàn ông như tôi thì làm sao?”

“Anh đi lăng nhăng, chẳng chọn ai mà cũng dính vào! Đến khi kết hôn rồi, anh vẫn làm người khác có thai! Anh làm thế được sao!”

“Chúng ta đã nói về chuyện này rồi mà, sao còn lôi ra nói nữa?”

“Tại sao lại không? Sợ người khác biết à? Sợ thiên hạ sẽ đàm tiếu à? Anh Rit, người có danh vọng trong xã hội, liệu anh có ngại khi người ta biết anh thực chất chỉ là một kẻ lăng nhăng không?”

“Im ngay! Đây không phải là lúc để nói về chuyện này!”

  Tôi đứng sững lại. Từng câu nói của họ làm tim tôi đau nhói như bị xé rách ra từng mảnh. Mẹ khóc nức nở, giọng nói vang lên đầy căm hờn và đau đớn từng từ đều nhằm vào tôi, làm tôi chỉ biết đứng bất động.

“Tại sao tôi không được nói chứ? Vì đứa con ngoài giá thú đó mà con tôi đã chết!” Mẹ hét lên, đôi mắt tràn đầy giận dữ, “Anh thử nghĩ mà xem, tôi đã phải chịu đựng nuôi nó suốt mười mấy năm trời và mỗi khi nhìn nó, nó lại nhắc tôi nhớ rằng gia đình chúng ta tan nát như thế này là vì ai! Tôi không thể nào quên được, không bao giờ!”

“Nhưng tôi không cố ý, tôi không hề muốn làm người ta có thai…” Bố đáp, giọng khẽ run lên.

“Nhưng cuối cùng thì cô ta vẫn mang thai, đúng không? Và giờ con tôi đã chết vì nó, vì thằng nhóc đó mà chết! Con tôi đã phải trả giá!” Mẹ nói tiếp, tiếng khóc của mẹ dội lại trong đầu tôi, xoáy vào lòng ngực, “Còn anh nói sao? Thằng nhóc đó cũng là con anh? Vậy sao? Thế thì tại sao, tại sao phải là Torfun? Sao không phải nó? Sao không phải nó chết thay con tôi đi? Tại sao phải là Torfun, con của tôi?”

  Mẹ nghẹn ngào, gọi tên Torfun trong tiếng nức nở, như thể từng câu từng chữ ấy là dao đâm vào lòng tôi. Đôi môi tôi run rẩy, muốn nói gì đó, nhưng cổ họng nghẹn ứ. Cảm giác vô vọng, tổn thương xâm chiếm, khiến tôi dường như không còn biết đến bất cứ điều gì nữa. Rồi mẹ gục xuống, khóc nức nở trên mặt đất, trong khi bố cũng không biết phải làm gì.

  Cũng như tôi. Như thể thế giới này đang sụp đổ và tan vỡ không còn lại gì.

  Đúng vậy, giấc mơ… tại sao lại không thành bụi nhỉ?

Câu 37: Ngay từ những lời quát mắng đầu tiên của Typhoon dành cho Fun, xung đột nào thực chất đã được đặt ra và xuyên suốt toàn bộ văn bản?

A. Xung đột giữa tự do cá nhân và sự can thiệp của người thân
B. Xung đột giữa hai chị em do khác biệt tính cách
C. Xung đột giữa cảm giác bị bỏ rơi và nhu cầu được yêu thương
D. Xung đột giữa tuổi trẻ nổi loạn và chuẩn mực gia đình

Câu 38: Trong ngữ liệu, Fun giữ vai trò nào trong các vai trò sau đây?

A. Nhân vật đối lập làm nổi bật sự lạc lối của Typhoon
B. Điểm tựa cuối cùng níu giữ Typhoon khỏi sụp đổ
C. Nguyên nhân gián tiếp khiến Typhoon cảm thấy tự ti
D. Nhân vật trung gian hóa giải, xoa dịu xung đột gia đình

Câu 39: Đoạn độc thoại nội tâm sau trong ngữ liệu: “Tại sao lại là tôi? Tại sao tôi phải trải qua những điều như vậy? Tại sao? Tôi đã cố gắng hết sức rồi mà. Tại sao không ai nhìn nhận tôi? Nếu không yêu tôi, sao lại sinh tôi ra?” cho thấy điều gì trong thế giới nội tâm của Typhoon?

A. Sự ích kỉ hình thành từ việc bị so sánh
B. Cảm giác bất công dẫn đến tâm lí chống đối
C. Khủng hoảng sâu sắc do thiếu sự công nhận
D. Sự nổi loạn tất yếu của tuổi vị thành niên

Câu 40: Tại sao nhân vật Typhoon ở quán rượu biết được sự ra đi của Fun?

A. Trực tiếp nhân vật Typhoon thấy        B. Thông qua cuộc gọi điện từ Torfun

C. Thông qua lời gọi điện của người lạ    D. Thông qua bầu không khí của gia đình

Câu 41: Qua cuộc cãi vã của bố mẹ sau cái chết của Fun, bi kịch trong văn bản được mở rộng theo hướng nào?

A. Từ bi kịch cá nhân sang bi kịch gia đình
B. Từ tai nạn bất ngờ sang mâu thuẫn xã hội
C. Từ xung đột tâm lí sang xung đột đạo đức
D. Từ bi kịch tình cảm sang bi kịch trách nhiệm pháp lí

Câu 42: Theo ngữ liệu, tại sao mẹ của Torfun lại không quan tâm đến Typhoon?

A. Vì Typhoon gần gũi với Torfun hơn nên mẹ của Torfun sinh ra lòng ghen tị.

B. Vì bố của Torfun không cho phép mẹ của Torfun yêu thương Typhoon.

C. Vì Typhoon làm tổn thương Torfun quá nhiều, sự không quan tâm là do tình mẹ.

D. Vì Typhoon là minh chứng cho những khổ đau, bất hạnh của cuộc đời mẹ Torfun.

Câu 43: Câu hỏi độc thoại nội tâm ở cuối ngữ liệu: “Đúng vậy, giấc mơ… tại sao lại không thành bụi nhỉ?” nhằm:

A. Thể hiện sự day dứt, tiếc nuối của Typhoon khi giấc mơ về gia đình hạnh phúc bị tan vỡ, không thể hằn gắn lại được.

B. Thể hiện sự day dứt, bất lực của Typhoon khi những mơ mộng về gia đình hạnh phúc bị vỡ vụn nhưng nỗi đau còn ở lại.

C. Thể hiện nỗi nhớ thương sâu sắc, cảm giác chơ vơ nhưng bị kìm hãm của Typhoon khi những mong cầu về hạnh phúc gia đình trói chặt cậu trong đau đớn.

D. Thể hiện nỗi day dứt, ân hận trước sự ra đi của Torfun trong lòng Typhoon, nhưng bóng dáng Fun vẫn còn quẩn quanh trong tâm trí, chưa thế tan biến.

Câu 44: Thông điệp nhân văn nào được gửi gắm rõ nhất trong toàn bộ ngữ liệu?

A. Sự nổi loạn, ngây dại của tuổi trẻ luôn dẫn đến hậu quả
B. Gia đình là nguyên nhân chính tạo nên bi kịch cá nhân
C. Thiếu yêu thương và sự im lặng có thể hủy hoại một con người
D. Con người phải tự chịu trách nhiệm cho mọi lựa chọn của mình

Câu 45: Theo ngữ liệu, nhân vật nào là nguyên nhân gốc rễ và trực tiếp làm nên bi kịch của gia đình Typhoon?

A. Bố Rit                                               B. Mẹ Torfun         

C. Người tông Torfun                             D. Tên gây sự ở quán


[1] Tên bài do tác giả đặt.

  Giới thiệu tác phẩm: Tác phẩm này của Lê Khánh Linh – một nhà thơ hiện đại. Cô có nhiều bài thơ hay, ngôn ngữ thơ phong phú, đa dạng, giàu chất suy tư và đầy tình cảm. Bài thơ Mơ được viết vào ngày 22/12/2017, đăng trên trang thivien.net.

[2]    Tên nhan đề do người soạn đề đặt.

   Bối cảnh truyện: Typhoon (Phoon) lớn lên trong một gia đình không hạnh phúc, là kết quả ngoại tình của bố - một kẻ chỉ quan trọng danh tiếng, hình ảnh của bản thân trong con mắt người khác. Typhoon tựa như một kẻ ở nhờ, ngược lại, Torfun (Fun) được gia đình yêu thương hết mực. Tuy vậy, Phoon luôn mong muốn bố mẹ có thể để ý, yêu thương cậu, đồng thời cũng yêu thương chị, coi chị là gia đình duy nhất của mình. Nhưng đến năm 16 tuổi, Phoon không thể chịu đựng thêm được nữa nên quyết định rời bỏ nhà để đi theo đám bạn xấu.

5

Cái gì mà dài vậy bạn


7 tháng 2

Câu 28: B

Câu 29: D

Câu 30: B

Câu 31: B

Câu 32: C

Câu 33: C

Câu 34: C

Câu 35: C

Câu 36: B

7 tháng 2

Câu 37: C

Câu 38: A

Câu 39: C

Câu 40: C

Câu 41: A

Câu 42: D

Câu 43: B

Câu 44: C

Câu 45: A

11 tháng 2

Mình cảm ơn mọi người ạ.

I. PHẦN ĐỌC HIỂU (6 ĐIỂM)Đọc văn bản sau:NHỚ HUẾ QUÊ TÔISông núi vươn dài tiếp núi sôngCò bay thẳng cánh nối đồng khôngCó người bảo Huế xa, xa lắmNhưng Huế quê tôi ở giữa lòngMười một năm trời mang Huế theoĐèo cao nắng tắt bóng cheo leoGiọng hò mái đẩy vờn mây núiMan mát sông Hương lướt đỉnh đèoTôi gặp bao người xứ Huế xaĐèn khuya thức mãi chí xông phaMở đường giải...
Đọc tiếp

I. PHẦN ĐỌC HIỂU (6 ĐIỂM)

Đọc văn bản sau:

NHỚ HUẾ QUÊ TÔI

Sông núi vươn dài tiếp núi sông
Cò bay thẳng cánh nối đồng không
Có người bảo Huế xa, xa lắm
Nhưng Huế quê tôi ở giữa lòng

Mười một năm trời mang Huế theo
Đèo cao nắng tắt bóng cheo leo
Giọng hò mái đẩy vờn mây núi
Man mát sông Hương lướt đỉnh đèo

Tôi gặp bao người xứ Huế xa
Đèn khuya thức mãi chí xông pha
Mở đường giải phóng về quê mẹ
Dựng khắp non sông bóng xóm nhà

Có bao người Huế không về nữa
Gửi đá ven rừng chép chiến công
Có mồ liệt sĩ nâng lòng đất
Buồm phá Tam Giang gió thổi lồng

Nặng trĩu trăm năm bóng cổ thành
Bao lần máu đỏ nhuộm đồng xanh
Cờ sao ngày ấy buồn cung cấm
Sông nước xôn xao núi chuyển mình

Bao độ thu về, thu lại qua
Huế tôi thăm thẳm nhớ con xa
Mỗi lần phượng nở rung màu đỏ
Càng giục canh sương rộn tiếng gà.

Hà Nội, thu, năm 1936
(Thanh Tịnh, Thơ ca, NXB Quân đội nhân dân, 1980)

Thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 6 (trình bày ngắn gọn):

Câu 1. Bài thơ “Nhớ Huế quê tôi” được viết theo thể thơ nào?

Câu 2. Tìm những từ ngữ, hình ảnh miêu tả quê hương của tác giả trong khổ thơ thứ nhất.

Câu 3. Phân tích sắc thái nghĩa của từ “nhuộm” trong dòng thơ “Bao lần máu đỏ nhuộm đồng xanh”.

Câu 4. Trình bày cảm hứng chủ đạo của bài thơ? Căn cứ vào đâu em xác định như vậy?

Câu 5. Phân tích mạch cảm xúc của bài thơ trên.

Câu 6. Từ câu thơ “Có bao người Huế không về nữa/ Gửi đá ven rừng chép chiến công”, em hãy viết một đoạn văn (7 – 10 dòng) nêu suy nghĩ của mình về sự hi sinh cao cả của những con người đã ngã xuống cho độc lập, tự do; đồng thời liên hệ trách nhiệm của thế hệ trẻ trong việc giữ gìn và phát huy truyền thống ấy.

1
26 tháng 9 2025

Trả lời các yêu cầu Đọc hiểu Câu 1. Thể thơ Bài thơ “Nhớ Huế quê tôi” được viết theo thể thơ thất ngôn (bảy chữ) với các khổ thơ bốn câu, có cách gieo vần chủ yếu là vần chân. Câu 2. Từ ngữ, hình ảnh miêu tả quê hương trong khổ thơ thứ nhất Những từ ngữ, hình ảnh miêu tả quê hương của tác giả trong khổ thơ thứ nhất là: +Sông núi vươn dài +Núi sông +Cò bay thẳng cánh +Đồng không +Huế +Huế quê tôi ở giữa lòng Câu 3. Phân tích sắc thái nghĩa của từ “nhuộm” Trong dòng thơ “Bao lần máu đỏ nhuộm đồng xanh”: -Nghĩa đen: "Nhuộm" là làm cho vật khác thấm màu, đổi màu. -Sắc thái nghĩa trong câu thơ: Từ "nhuộm" được dùng với nghĩa chuyển, gợi lên sự mất mát, đau thương, sự đổ máu, hy sinh to lớn và dữ dội. Màu "máu đỏ" không chỉ đơn thuần là màu sắc mà còn là sự sống, là sinh mệnh đã ngã xuống, hòa quyện, thấm đẫm vào màu "đồng xanh" (màu của quê hương, của sự sống, của hòa bình). Từ đó, nó khắc họa sâu sắc cái giá phải trả bằng máu xương của bao thế hệ người dân Huế, những người đã chiến đấu vì độc lập, tự do của quê hương. Câu 4. Cảm hứng chủ đạo và căn cứ xác định -Cảm hứng chủ đạo: Tình yêu quê hương tha thiết và niềm tự hào sâu sắc về truyền thống đấu tranh bất khuất, kiên cường của con người và mảnh đất Huế. -Căn cứ xác định: +Tình cảm cá nhân: Nhan đề "Nhớ Huế quê tôi" và hình ảnh "Huế quê tôi ở giữa lòng" (khổ 1), "mang Huế theo" (khổ 2) thể hiện sự gắn bó, khắc khoải. Niềm tự hào về truyền thống cách mạng: Bài thơ ngợi ca những người con Huế "thức mãi chí xông pha", "Mở đường giải phóng về quê mẹ", sự hy sinh cao cả ("máu đỏ nhuộm đồng xanh", "Gửi đá ven rừng chép chiến công"). Câu 5. Phân tích mạch cảm xúc Mạch cảm xúc của bài thơ được triển khai theo một trình tự hồi tưởng và tự hào về quê hương Huế, gắn liền với những kỉ niệm và truyền thống cách mạng: -Khổ 1 (Khẳng định tình cảm): Mở đầu bằng lời khẳng định tình cảm mãnh liệt, sâu đậm: Huế không xa xôi mà nằm "ở giữa lòng" tác giả, là sự hòa quyện của sông núi và đồng không. -Khổ 2 (Hồi tưởng): Cảm xúc chuyển sang hồi tưởng những kỉ niệm gắn bó, gần gũi như sông Hương, giọng hò mái đẩy, mang theo Huế vượt qua mọi không gian cách trở (Đèo cao nắng tắt bóng cheo leo). -Khổ 3 & 4 (Tự hào về người Huế và sự hy sinh): Mạch cảm xúc vỡ òa thành niềm tự hào khi nghĩ về những người con xứ Huế kiên cường, bất khuất, có "chí xông pha", dấn thân "Mở đường giải phóng". Đặc biệt, xúc động và trân trọng những hy sinh cao cả ("Có bao người Huế không về nữa", "máu đỏ nhuộm đồng xanh") cho độc lập, tự do. -Khổ 5 (Nhắc lại lịch sử đau thương): Cảm xúc lắng đọng, trầm buồn khi nhắc đến những năm tháng đau thương, máu lửa của lịch sử Huế ("bóng cổ thành", "máu đỏ nhuộm đồng xanh"), nhưng vẫn ánh lên niềm hy vọng, khí thế chuyển mình của đất nước (Sông nước xôn xao núi chuyển mình). -Khổ 6 (Khắc khoải và chờ mong): Kết thúc bằng cảm xúc khắc khoải, nhớ thương quê mẹ ("Huế tôi thăm thẳm nhớ con xa") xen lẫn sự chờ mong, thôi thúc về một ngày trở về, hoàn thành sứ mệnh (hình ảnh phượng nở và tiếng gà giục giã). Mạch cảm xúc hồi tưởng - tự hào - trầm hùng - khắc khoải tạo nên bức chân dung thơ mộng nhưng cũng đầy bi tráng về mảnh đất và con người Huế. Câu 6. Đoạn văn suy nghĩ về sự hy sinh và trách nhiệm của thế hệ trẻ Câu thơ “Có bao người Huế không về nữa/ Gửi đá ven rừng chép chiến công” gợi lên trong tôi sự xúc động và lòng biết ơn vô hạn đối với những thế hệ đã hy sinh vì Tổ quốc. Hình ảnh "Gửi đá ven rừng chép chiến công" là một biểu tượng bi tráng về sự hóa thân bất tử: các anh hùng đã ngã xuống, biến mình thành một phần của đất nước, dùng sự hy sinh của mình như những dòng chữ khắc vào lịch sử, lưu giữ mãi chiến công vĩ đại. Sự hy sinh ấy là cao cả vì nó đánh đổi cả tuổi xuân, sinh mạng để đổi lấy độc lập, tự do cho dân tộc. Thế hệ trẻ hôm nay, khi được sống trong hòa bình, càng nhận rõ trách nhiệm của mình. Đó là ghi nhớ công ơn, trân trọng giá trị của tự do và phát huy truyền thống kiên cường. Chúng ta phải nỗ lực học tập, lao động, giữ gìn đạo đức, và xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh, hiện đại. Đó chính là cách tốt nhất để tiếp nối, chép tiếp những trang sử vàng mà cha ông đã đổ máu xương để viết nên. Deep Research

I. PHẦN ĐỌC HIỂU (6.0 ĐIỂM)Đọc văn bản sau:       CẢNH NGÀY HÈ (Bảo kính cảnh giới – Bài 43)Rồi(1) hóng mát thuở ngày trường,Hoè lục đùn đùn tán rợp giương(2).Thạch lựu hiên còn phun thức đỏ(3),Hồng liên trì đã tiễn mùi hương(4).Lao xao chợ cá làng ngư phủ(5),Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương(6).Dẽ có Ngu cầm đàn một tiếng(7),Dân giàu đủ khắp đòi(8) phương.(Theo Hợp tuyển...
Đọc tiếp

I. PHẦN ĐỌC HIỂU (6.0 ĐIỂM)

Đọc văn bản sau:

       CẢNH NGÀY HÈ

 (Bảo kính cảnh giới – Bài 43)

Rồi(1) hóng mát thuở ngày trường,

Hoè lục đùn đùn tán rợp giương(2).

Thạch lựu hiên còn phun thức đỏ(3),

Hồng liên trì đã tiễn mùi hương(4).

Lao xao chợ cá làng ngư phủ(5),

Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương(6).

Dẽ có Ngu cầm đàn một tiếng(7),

Dân giàu đủ khắp đòi(8) phương.

(Theo Hợp tuyển thơ văn Việt Nam, tập II – Văn học thế kỉ X – thế kỉ XVII, Sđd)

Chú thích:

(1) Rồi: ở đây là rỗi rãi.

(2) Lục: màu xanh; hoè lục: màu xanh cây hoè; tán rợp giương: tán giương lên che rợp.

(3) Thức (từ cổ): màu vẻ, dáng vẻ. Ý cả câu thơ: cây thạch lựu ở hiên nhà đang phun màu đỏ.

(4) Tiễn mùi hương: ngát mùi hương (tiễn: từ Hán Việt, có nghĩa là dư ra). Ý cả câu thơ: sen hồng trong ao đã ngát mùi hương.

(5) Làng ngư phủ: làng chài lưới.

(6) Dắng dỏi (từ cổ): có nghĩa là inh ỏi. Cầm ve: tiếng ve kêu như tiếng đàn. Lầu tịch dương: lầu (nhà cao) lúc mặt trời sắp lặn.

(7) Dẽ có: lẽ ra nên có. Ngu cầm: thần thoại Trung Quốc kể rằng hai triều vua Đường Nghiêu và Ngu Thuấn là hai triều đại lí tưởng, xã hội thanh bình, nhân dân hạnh phúc. Riêng vua Ngu Thuấn có khúc hát Nam phong, trong đó có câu: Nam phong chi thì hề khả dĩ phụ ngô dân chi tài hề (Gió nam thuận thì có thể làm cho dân ta thêm nhiều của). Ngu cầm là đàn của vua Ngu Thuấn. Ý cả câu: Hãy để cho ta có đàn của vua Thuấn để đàn một khúc Nam phong.

(8) Đòi: nhiều.

Thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 6 (trình bày ngắn gọn):

Câu 1. Bài thơ “Cảnh ngày hè” được viết theo thể thơ nào?

Câu 2. Những hình ảnh thiên nhiên nào được nhắc đến trong bốn dòng thơ đầu?

Câu 3. Phân tích tác dụng của biện pháp tu từ đảo ngữ được dùng trong câu thơ sau?

Lao xao chợ cá làng ngư phủ,

Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương.

Câu 4. Trong hai dòng thơ cuối, tác giả đã bộc lộ tình cảm, cảm xúc gì?

Câu 5. Chủ đề của bài thơ là gì? Căn cứ vào đâu em xác định như vậy?

Câu 6. Từ niềm vui giản dị mà Nguyễn Trãi tìm thấy trong thiên nhiên ngày hè, em rút ra được bài học gì cho bản thân trong việc giữ gìn tinh thần lạc quan, biết tận hưởng những điều bình dị quanh mình? Hãy viết đoạn văn (khoảng 5 – 7 dòng) trả lời cho câu hỏi trên.

6
21 tháng 10 2025

Thể thơ: Thất ngôn xen lục ngôn

21 tháng 10 2025

Những hình ảnh thiên nhiên nhắc đến mùa hè

KHÔNG CÓ GÌ TỰ ĐẾN ĐÂU CON      (1) Không có gì tự đến đâu ConQuả muốn ngọt phải tháng ngày tích nhựaHoa sẽ thơm khi trải qua nắng lửaMùa bội thu phải một nắng hai sương.      (2) Không có gì tự đến dẫu bình thườngPhải bằng cả đôi tay và nghị lựcNhư con chim suốt ngày chọn hạtNăm tháng bao dung nhưng khắc nghiệt lạ kì.                (3) Dẫu bây giờ Cha Mẹ đôi...
Đọc tiếp

KHÔNG CÓ GÌ TỰ ĐẾN ĐÂU CON

      (1) Không có gì tự đến đâu Con

Quả muốn ngọt phải tháng ngày tích nhựa

Hoa sẽ thơm khi trải qua nắng lửa

Mùa bội thu phải một nắng hai sương.

      (2) Không có gì tự đến dẫu bình thường

Phải bằng cả đôi tay và nghị lực

Như con chim suốt ngày chọn hạt

Năm tháng bao dung nhưng khắc nghiệt lạ kì.

                (3) Dẫu bây giờ Cha Mẹ đôi khi,

Có nặng nhẹ yêu thương và giận dỗi.

Có roi vọt khi con hư và có lỗi

Thương yêu Con, đâu đồng nghĩa với nuông chiều

 (Trích Không có gì tự đến đâu con, Nguyễn Đăng Tấn,

Lời ru vầng trăng, NXB Lao Động, 2000, tr.42)

* Chú thích:       

 - Nguyễn Đăng Tấn là một nhà báo, một nhà thơ với phong cách thơ bình dị nhưng giàu chất triết lí, thể hiện những suy ngẫm, trăn trở về tình yêu thương, về lẽ sống của con người.     

 - Bài thơ Không có gì tự đến đâu con, được nhà thơ Nguyễn Đăng Tấn viết tặng con là Nguyễn Đăng Tiến vào khoảng năm 1995, khi Tiến đang học lớp 3. Bài thơ được in trong tập thơ Lời ru vầng trăng, xuất bản năm 2000.

Thực hiện các yêu cầu:

Câu 1 (0,5 điểm): Xác định thể thơ của đoạn trích trên.

Câu 2 (0,5 điểm): Chỉ ra trong khổ thơ (1) những điều cần phải trải qua để có được quả ngọt, hoa thơm mùa bội thu.

Câu 3 (1,0 điểm): Nêu cách hiểu của em về nội dung của những dòng thơ sau:

Không có gì tự đến dẫu bình thường

Phải bằng cả đôi tay và nghị lực

Câu 4 (1,0 điểm): Nêu tác dụng của biện pháp tu từ điệp ngữ thể hiện qua việc lặp lại cụm từ không có gì tự đến ở khổ thơ (1) và (2).                                         

Câu 5 (1,0 điểm): Từ nội dung của đoạn thơ trên, em hãy rút ra bài học về những việc cần làm để vượt qua khó khăn, thử thách trong hành trình khôn lớn của bản thân.

1
8 tháng 9 2025

Anh đã trả lời rồi nhé.
https://hoc24.vn/cau-hoi/khong-co-gi-tu-den-dau-con-1-khong-co-gi-tu-den-dau-conqua-muon-ngot-phai-thang-ngay-tich-nhuahoa-se-thom-khi-trai-qua-nang-luamua-boi-thu-phai-mot-nang-hai-suong-2-khong-co-gi-tu-den-d.9456420218232

KHÔNG CÓ GÌ TỰ ĐẾN ĐÂU CON      (1) Không có gì tự đến đâu ConQuả muốn ngọt phải tháng ngày tích nhựaHoa sẽ thơm khi trải qua nắng lửaMùa bội thu phải một nắng hai sương.      (2) Không có gì tự đến dẫu bình thườngPhải bằng cả đôi tay và nghị lựcNhư con chim suốt ngày chọn hạtNăm tháng bao dung nhưng khắc nghiệt lạ kì.                (3) Dẫu bây giờ Cha Mẹ đôi...
Đọc tiếp

KHÔNG CÓ GÌ TỰ ĐẾN ĐÂU CON

      (1) Không có gì tự đến đâu Con

Quả muốn ngọt phải tháng ngày tích nhựa

Hoa sẽ thơm khi trải qua nắng lửa

Mùa bội thu phải một nắng hai sương.

      (2) Không có gì tự đến dẫu bình thường

Phải bằng cả đôi tay và nghị lực

Như con chim suốt ngày chọn hạt

Năm tháng bao dung nhưng khắc nghiệt lạ kì.

                (3) Dẫu bây giờ Cha Mẹ đôi khi,

Có nặng nhẹ yêu thương và giận dỗi.

Có roi vọt khi con hư và có lỗi

Thương yêu Con, đâu đồng nghĩa với nuông chiều

 (Trích Không có gì tự đến đâu con, Nguyễn Đăng Tấn,

Lời ru vầng trăng, NXB Lao Động, 2000, tr.42)

* Chú thích:       

 - Nguyễn Đăng Tấn là một nhà báo, một nhà thơ với phong cách thơ bình dị nhưng giàu chất triết lí, thể hiện những suy ngẫm, trăn trở về tình yêu thương, về lẽ sống của con người.     

 - Bài thơ Không có gì tự đến đâu con, được nhà thơ Nguyễn Đăng Tấn viết tặng con là Nguyễn Đăng Tiến vào khoảng năm 1995, khi Tiến đang học lớp 3. Bài thơ được in trong tập thơ Lời ru vầng trăng, xuất bản năm 2000.

Thực hiện các yêu cầu:

Câu 1 (0,5 điểm): Xác định thể thơ của đoạn trích trên.

Câu 2 (0,5 điểm): Chỉ ra trong khổ thơ (1) những điều cần phải trải qua để có được quả ngọt, hoa thơm mùa bội thu.

Câu 3 (1,0 điểm): Nêu cách hiểu của em về nội dung của những dòng thơ sau:

Không có gì tự đến dẫu bình thường

Phải bằng cả đôi tay và nghị lực

Câu 4 (1,0 điểm): Nêu tác dụng của biện pháp tu từ điệp ngữ thể hiện qua việc lặp lại cụm từ không có gì tự đến ở khổ thơ (1) và (2).                                         

Câu 5 (1,0 điểm): Từ nội dung của đoạn thơ trên, em hãy rút ra bài học về những việc cần làm để vượt qua khó khăn, thử thách trong hành trình khôn lớn của bản thân.

NHANH GIÚP E VỚI Ạ!!!!<3

5
8 tháng 9 2025

Câu 1 (0,5 đ): Thể thơ: thơ tám chữ (mỗi dòng có 8 chữ).

8 tháng 9 2025

Câu 2 (0,5 đ): Để có quả ngọt, hoa thơm, mùa bội thu phải trải qua thời gian tích tụ (tháng ngày tích nhựa), chịu đựng vất vả, thử thách (trải qua nắng lửa) và lao động cần cù, chịu khó (một nắng hai sương).

Trong bài thơ “Thu điếu” của Nguyễn Khuyến, hai câu thơ khiến em ấn tượng nhất là:"Lá vàng trước gió khẽ đưa vèo,Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng."Hai câu thơ gợi ra một khung cảnh mùa thu thanh vắng, nhẹ nhàng mà đầy sâu lắng. Hình ảnh “lá vàng” bay “khẽ” trước gió gợi cảm giác thời gian trôi chậm, không gian trở nên tĩnh lặng, như thể cả đất trời đang cùng lắng nghe một hơi...
Đọc tiếp

Trong bài thơ “Thu điếu” của Nguyễn Khuyến, hai câu thơ khiến em ấn tượng nhất là:
"Lá vàng trước gió khẽ đưa vèo,
Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng."
Hai câu thơ gợi ra một khung cảnh mùa thu thanh vắng, nhẹ nhàng mà đầy sâu lắng. Hình ảnh “lá vàng” bay “khẽ” trước gió gợi cảm giác thời gian trôi chậm, không gian trở nên tĩnh lặng, như thể cả đất trời đang cùng lắng nghe một hơi thở rất nhẹ của thiên nhiên. Từ lá rơi đến màu sắc “bờ xanh” và “bãi vàng”, tất cả như được hòa quyện trong một bức tranh thu nên thơ, trang nhã. Câu thơ không chỉ tả cảnh mà còn gợi tình – đó là nỗi tĩnh lặng, cô đơn mà cũng đầy thanh thản của một tâm hồn yêu thiên nhiên, sống ẩn dật. Nguyễn Khuyến không miêu tả cảnh bằng âm thanh ồn ào, mà lại dùng sự lặng lẽ để khiến bức tranh trở nên sâu sắc hơn. Chính sự giản dị mà tinh tế trong cách dùng từ, chọn hình ảnh đã khiến hai câu thơ trở thành điểm nhấn đặc biệt, làm nổi bật vẻ đẹp thu của làng quê.

0
Hai câu thơ khiến em ấn tượng nhất trong bài Thu điếu của Nguyễn Khuyến là:"Cá đâu đớp động dưới chân bèo,Lá vàng trước gió khẽ đưa vèo."Hai câu thơ gợi lên không gian mùa thu vô cùng yên ả, tĩnh lặng và đậm chất làng quê Bắc Bộ. Hình ảnh "cá đâu đớp động" dưới làn nước tưởng như phẳng lặng làm hiện rõ sự tĩnh mịch đến mức chỉ một âm thanh nhỏ cũng trở nên nổi bật....
Đọc tiếp

Hai câu thơ khiến em ấn tượng nhất trong bài Thu điếu của Nguyễn Khuyến là:
"Cá đâu đớp động dưới chân bèo,
Lá vàng trước gió khẽ đưa vèo."
Hai câu thơ gợi lên không gian mùa thu vô cùng yên ả, tĩnh lặng và đậm chất làng quê Bắc Bộ. Hình ảnh "cá đâu đớp động" dưới làn nước tưởng như phẳng lặng làm hiện rõ sự tĩnh mịch đến mức chỉ một âm thanh nhỏ cũng trở nên nổi bật. Câu thơ không chỉ tả cảnh mà còn gợi tả cái tâm lặng lẽ, ung dung của nhà thơ trước thiên nhiên. Còn câu "Lá vàng trước gió khẽ đưa vèo" lại giàu tính tạo hình và âm thanh. Từ “vèo” là một từ láy tượng thanh gợi chuyển động nhẹ nhàng, nhanh nhưng không ồn ào, càng làm nổi bật cái yên tĩnh của không gian thu. Hai câu thơ thể hiện rõ nét bút tài hoa của Nguyễn Khuyến: tả cảnh mà ngụ tình, giản dị mà sâu sắc. Qua đó, em cảm nhận được một tâm hồn yêu thiên nhiên, sống chậm rãi và đầy chất thơ của nhà thơ xưa.

0
Trong bài thơ Thu điếu, hai câu thơ khiến em ấn tượng nhất là:“Tựa gối ôm cần, lâu chẳng được,Cá đâu đớp động dưới chân bè.”Hai câu thơ đã khắc họa hình ảnh một ông lão câu cá thong dong, nhàn nhã giữa khung cảnh thu vắng lặng. Cái dáng ngồi “tựa gối ôm cần” gợi lên sự ung dung, không màng bon chen của Nguyễn Khuyến. Tưởng như nhà thơ say mê với thú câu cá, nhưng thực chất...
Đọc tiếp

Trong bài thơ Thu điếu, hai câu thơ khiến em ấn tượng nhất là:

“Tựa gối ôm cần, lâu chẳng được,
Cá đâu đớp động dưới chân bè.”

Hai câu thơ đã khắc họa hình ảnh một ông lão câu cá thong dong, nhàn nhã giữa khung cảnh thu vắng lặng. Cái dáng ngồi “tựa gối ôm cần” gợi lên sự ung dung, không màng bon chen của Nguyễn Khuyến. Tưởng như nhà thơ say mê với thú câu cá, nhưng thực chất đó chỉ là cái cớ để ông hòa mình vào thiên nhiên, để lắng nghe tiếng động khẽ khàng của mùa thu. Hình ảnh “cá đâu đớp động dưới chân bè” làm nổi bật sự tĩnh lặng tuyệt đối của không gian, chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng đủ ngân vang. Hai câu thơ giản dị nhưng giàu sức gợi, thể hiện tâm hồn thanh cao, yêu thiên nhiên và cũng ẩn chứa nỗi trăn trở trước thời cuộc của nhà thơ. Đọc những vần thơ ấy, em cảm nhận rõ hơn vẻ đẹp tao nhã và nhân cách thanh sạch của Nguyễn Khuyến

0
15 tháng 12 2020

- Từ tượng hình:Ung dung,rực rỡ,chập choạng,mênh mông
\(\rightarrow\)Các từ tượng hình trên được đặt trong ngữ cảnh gắn liền với sự vật,hành động làm cho sự vật hành động trở nên cụ thể hơn,tác động vào nhận thức của con người mạnh mẽ hơn.

Những Từ tượng hình:

-Ung dung: Thanh thản, giản dị.

- Mênh mông: Miêu tả trán Bác rộng tỏ vẻ thông minh.

- Rực rỡ: Lộng lẫy, tạo sự chú ý.

-Chập choạng: Vừa tối vừa sáng, miêu tả màn đêm.

Cô đơn thay là cảnh thân tùTai mở rộng và lòng sôi rạo rựcTôi lắng nghe tiếng đời lăn náo nứcỞ ngoài kia vui sướng biết bao nhiêu !(Tâm tư trong tù – Tố Hữu)Câu 1: Những lời thơ trên gợi em nhớ tới bài thơ nào đã được học trong chương trình Ngữ văn 8? Hãy chép lại chính xác sáu câu đầu của bài thơ đó. Câu 2: Trong đoạn thơ em vừa chép có một âm thanh đã làm thức dậy cả tâm hồn...
Đọc tiếp

Cô đơn thay là cảnh thân tù

Tai mở rộng và lòng sôi rạo rực

Tôi lắng nghe tiếng đời lăn náo nức

Ở ngoài kia vui sướng biết bao nhiêu !

(Tâm tư trong tù – Tố Hữu)

Câu 1: Những lời thơ trên gợi em nhớ tới bài thơ nào đã được học trong chương trình Ngữ văn 8? Hãy chép lại chính xác sáu câu đầu của bài thơ đó.

Câu 2: Trong đoạn thơ em vừa chép có một âm thanh đã làm thức dậy cả tâm hồn của nhân vật trữ tình. Đó là âm thanh gì? Vì sao âm thanh đó lại có thể tác động mạnh mẽ đến tâm hồn nhân vật như vậy?

Câu 3: Từ đoạn thơ đã chép, hãy viết một đoạn văn khoảng 10 câu theo cách lập luận tổng hợp – phân tích – tổng hợp trình bày cảm nhận của em về ý kiến: “Sáu câu thơ lục bát thanh thoát mở ra cả một thế giới rộn ràng, tràn trề nhựa sống”.

1
7 tháng 2 2021

em nợi chị

tác giả Nguyễn Bính đã khắc họa hai vẻ đẹp đối lập mà thống nhất của con người và mảnh đất Việt Nam qua hai khổ thơ trong bài "Quê hương". Khổ đầu tiên mở ra không gian văn hóa đậm chất thơ mộng, nơi con người gắn bó với âm nhạc và thi ca từ khi còn trong bụng mẹ.Hình ảnh "tiếng hát, "làm thơ" không chỉ thể hiện sự lãng mạn, hồn hậu mà còn là nét tính cách đặc trưng của người dân quê. Cánh cò đưa võng, vốn là hình ảnh bình dị, nay trở thành biểu tượng nuôi dưỡng tâm hồn trẻ thơ trong một không gian yên bình. tuy nhiên, khi quê hương lâm nguy, vẻ đẹp hiền hòa bỗng chốc hóa thành sức mạnh quật cường. Khổ thơ thứ hai chuyển sang giọng điệu mạnh mẽ, hào hùng. Tre làng, vốn thân thuộc, nay "xả thân làm ngọn mác, mũi chông", trở thành vũ khí chiến đấu. Con người, từ "trai gái thôn Đông, xóm Bắc" hiền lành, chất phác, đã "thoắt vươn vai thành những anh hùng".Hai khổ thơ này bổ sung cho nhau, tạo nên cái nhìn toàn diện về quê hương: vừa có vẻ đẹp trữ tình, thanh bình trong cuộc sống thường nhật, vừa chứa đựng sức mạnh tiềm tàng,tinh thần kiên cường khi đối diện với kẻ thù

Hai khổ thơ trong bài "Quê hương" của Nguyễn Bính thể hiện tình cảm sâu sắc của tác giả đối với mảnh đất quê hương, đồng thời ca ngợi những phẩm chất đặc biệt của con người nơi đây.

Khổ thơ đầu tiên gợi ra hình ảnh một quê hương gắn liền với những âm thanh của làn điệu dân ca, là nơi mà trong "bụng mẹ" đã biết mê tiếng hát. Đây là một hình ảnh đầy chất thơ, cho thấy sự hòa quyện giữa con người và quê hương, nơi mà truyền thống văn hóa, đặc biệt là văn học, đã ăn sâu vào tiềm thức từ những ngày đầu đời. Tiếng hát quê hương không chỉ là biểu tượng của sự ấm áp, yêu thương mà còn phản ánh bản sắc dân tộc trong mỗi con người nơi đây.

Khổ thơ thứ hai chuyển hướng, thể hiện tinh thần yêu nước, đấu tranh bảo vệ quê hương. Những "tre làng" trở thành "ngọn mác, mũi chông", tượng trưng cho sự kiên cường của con người khi đối mặt với kẻ thù. Các trai gái thôn Đông, xóm Bắc “thoắt vươn vai thành anh hùng", khẳng định tinh thần bất khuất và sức mạnh đoàn kết của nhân dân trong những giờ phút khó khăn.

Như vậy, qua hai khổ thơ, tác giả Nguyễn Bính đã khắc họa vẻ đẹp của quê hương trong cả khía cạnh văn hóa lẫn tinh thần chiến đấu kiên cường.