Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Em tham khảo:
a. Mở bài: Giới thiệu về một người mà em thường gặp (thầy cô giáo, bạn bè, bác hàng xóm, chú bảo vệ, bác lao công…)
b. Thân bài
- Miêu tả ngoại hình:
Tuổi tác, nghề nghiệp, tên của người đóChiều cao, cân nặng, vóc dáng như thế nào?Miêu tả một số bộ phận tiêu biểu (khuôn mặt, đôi mắt, cái mũi, nụ cười, bàn tay…)Trang phục của người đó có gì đặc biệt?
Người đó thường để kiểu tóc gì? (màu sắc, kiểu dáng)Người đó thường mang theo đồ dùng gì? (cặp, balo, chổi, chùm chìa khóa…)
- Tả hoạt động, tính cách:
Tính cách người đó như thế nào? Nét tính cách đó được thể hiện qua những hành động nào?Khi gặp em người đó thường có hành động gì? Em có thích hành động đó không?Người đó đối xử với mọi người như thế nào?Mọi người xung quanh nhận xét như thế nào về người đó?
c. Kết bài: Tình cảm của em dành cho người mà mình hay gặp.
Bác Hoàng là một công dân gương mẫu ở khu phố em , không chỉ vậy bác còn là ban tổ trưởng của nhà văn hóa nơi em ở. Bác luôn tổ chức các chương trình trong nhà , nào là những cuộc họp quan trọng,những đợt tiêm vắc - xin hồi còn dịch cũng đều có mặt bác tới để tiêm cho mọi người ... Đặc biệt em ấn tượng nhất là đợt bác tổ chức quyên góp tiền gửi cho người Miền Trung , ủng hộ tăm của người khuyết tật .Em rất yêu quý Bác Hoàng , bác không chỉ là một người công dân gương mẫu mà bác còn là người có trách nhiệm đối với đất nước .
Bác Khách là tổ trưởng dân phố khu phố gia đình mình ở. Năm nay, bác khoảng 50 tuổi. Mình cũng không biết nên bắt đầu từ đâu khi kể về bác cho các bạn nghe. Thôi thì mình thấy sao, nghĩ sao thì kể cho các bạn nghe như vậy nhé. Khi mình học lớp Một, mình đã thấy bác làm tổ trưởng dân phố rồi. Bởi vì mình thường thấy bác đi đến các nhà trong khu phố, khi thì thu tiền đóng góp cho những hoạt động công cộng. Khi thì bác mời bà con khu phố ra tổng vệ sinh. Thấy bác lúc nào cũng bận rộn với công việc của khu phố, mẹ mình thường nói làm tổ trưởng dân phố công việc thì nhiều mà chẳng có quyền lợi gì đâu. Những người làm tổ tưởng dân phố là phải nhiệt tình lắm, có trách nhiệm với bà con lối xóm lắm mới làm được lâu như bác ấy. Quả thực, cứ thứ 7 hàng tuần, bác đến từng nhắc nhở mọi nhà ra làm vệ sinh nên lúc nào đường phố cũng sạch đẹp. Một số người không có ý thức đổ nước ra đường làm ảnh hưởng đến bà con khu phố, bác đến nhắc nhở rất nhiều lần. Một bóng điện đường hỏng, bác thay ngay để đảm bảo ánh sáng cho mọi người đi đường. Có mấy nhà bán vật liệu xây dựng đổ bừa bãi ra đường, bác đến yêu cầu họ dọn dẹp lại ngay. Trong khu phố còn một vài nhà gặp khó khăn, bác đã vận động bà con trong khu phố đóng góp ít nhiều tùy khả năng để giúp họ có thể vượt qua những khó khăn ấy. Bà con khu phố rất quý trọng bác. Ba mẹ mình rất kính trọng và cảm phục bác. Ba mẹ mình nói bác là người có nhiều đóng góp trong việc đưa khu phố mình trở thành khu phố Văn hóa. Mình quý bác lắm. Thỉnh thoảng mình giúp bác đi mời bà con khu phố ra làm tổng vệ sinh hoặc giúp bác mời bà con đi họp. Chuyện về bác tổ trưởng dân phố của mình là như vậy đấy. Mình chờ nghe chuyện về bác tổ trưởng dân phố của các bạn đấy. Tả bác tổ trưởng dân phố mẫu 4 Tả bác tổ trưởng Nhà em nằm ở giữa một khu phố nhỏ yên bình, ở ngoại ô thành phố. Cách vườn cây là đến hai nhà hàng xóm sát vách. Trong đó, có một vị hàng xóm rất đặc biệt, đó là bác Ngọc, tổ trưởng tổ dân phố. Bác Ngọc là cái tên được cả khu phố vui vẻ và quý mến khi nhắc đến. Bác góa vợ, con gái lại lấy chồng trên thành phố nên bác sống một mình trong căn nhà nhỏ. Chính vì thường ngày bác rất tốt bụng, hễ có ai cần giúp bác đều xắn tay áo không nề hà mà đến giúp hết sức. Em không biết năm nay bác bao nhiêu tuổi, chỉ thấy bác thường mặc bộ đồ Tàu lịch sự và đẹp đẽ như mấy diễn viên trên phim. Mái tóc muối tiêu của bác được chải gọn về sau đầu, để lộ cái trán hơi hói nhẵn bóng. Dáng người bác đậm chứ không gầy, thế nhưng mỗi bước đi đều nhanh nhẹn khỏe khoắn chứ không hề có dấu hiệu của tuổi già. Cứ mỗi sáng bác lại đạp xe một vòng quanh khu phố kiểm tra tình hình, quay về nhà đọc báo, xem thời sự và làm vài việc của khu phố. Nhà bác có một vườn cây ăn trái rộng, đây là khu vui chơi lý tưởng của đám con nít trong khu phố. Bác cũng rất thoải mái, bác nói mình bác ăn không hết nên mấy đứa cứ hái mà ăn. Chỉ chờ có vậy, chúng tôi ùa lên hái nào là xoài, ổi, mận, cóc,... ăn đến no nê. Mỗi lần như thế, bác cười hiền từ rồi chuẩn bị nước cho chúng tôi rửa tay chân nữa. Bác Ngọc rất được lòng mọi người bởi tính tình thẳng thắn và trách nhiệm với công việc của mình. Khu phố nhờ có bác mà quy củ hơn hẳn, không có gia đình nào đánh nhau hay trộm vặt nữa. Em rất quý người hàng xóm đặc biệt này.
Tham khảo
Năm nay chú Đạt ba mươi tuổi. Thân hình chú nở nang. Ngực nở vòng cung. Da đỏ lịm, bắp tay, bắp chân rắn chắc, lúc nào cũng nổi cuộn lên. Vóc dáng chú cao lớn, chú mặc bộ quân phục màu xanh lá mạ trông rất oai vệ.
Chiếc mũ vải mềm ôm sát lấy đầu. ở giữa có đính một ngôi sao vàng năm cánh, lúc nào cũng lấp lánh. Quân hàm đại úy đỏ tươi trên vai áo với bốn ngôi sao nhỏ và một gạch vàng. Chú đi lại nhanh nhẹn, hoạt bát.
Những ngày nghỉ, sáng nào chú cũng cởi trần, đeo cái cày to, nặng màu đen vòng cánh cung, cùng con trâu ra đồng cày ruộng.
Trông chú hùng dũng như một chàng hiệp sĩ cổ đeo cùng ra trận. Chỉ có ba ngày thôi, chú đã cày xong ba thửa ruộng.
Tính tình chú rất vui, niềm nở. Tối nào chúng tôi cũng sang nhà chú để nghe chú kể chuyện chiến đấu, chuyện luyện tập, chuyện huấn luyện cho tân binh. Chú kể chuyện rất có duyên nên chúng tôi nghe mãi mà không thấy chán.
Chú Đạt cũng rất khéo tay, chú đã làm cho tôi một con diều sáo rất đẹp. Mỗi khi diều bay lên cao, tiếng sáo diều vi vu vang vọng khắp thôn xóm. Chú làm việc gì cũng rất nhanh nhẹn, gọn gàng. Thấy vậy, tôi ngạc nhiên hỏi chú:
– Sao việc gì chú cũng làm được thế?
Chú bảo:
– Là bộ đội phải biết làm tất cả mọi việc. Khi có chiến tranh, cầm súng giết giặc. Còn khi đất nước hòa bình, tự mình phải biết tăng gia sản xuất, giúp dân khai hoang, làm nhà, dạy học…
Tôi lại hỏi:
- Thế bộ đội có nhiều tiền không chú?
Chú cười và xoa tay lên đầu tôi:
– Bộ đội không có tiền mà chỉ có tình thôi cháu ạ!
Hôm chú lên đường, chú còn dặn tôi:
– Phải cố gắng học giỏi cháu nhé!
Hiện nay chú vẫn còn công tác trong quân đội, thỉnh thoảng chú mới về thăm gia đình. Tôi rất nhớ chú và thầm ước: "Sau này lớn lên, tôi sẽ vào học ở trường sĩ quan quân đội để được giống như chú Đạt."
Tham khảo
Năm nay chú Đạt ba mươi tuổi. Thân hình chú nở nang. Ngực nở vòng cung. Da đỏ lịm, bắp tay, bắp chân rắn chắc, lúc nào cũng nổi cuộn lên. Vóc dáng chú cao lớn, chú mặc bộ quân phục màu xanh lá mạ trông rất oai vệ.
Chiếc mũ vải mềm ôm sát lấy đầu. ở giữa có đính một ngôi sao vàng năm cánh, lúc nào cũng lấp lánh. Quân hàm đại úy đỏ tươi trên vai áo với bốn ngôi sao nhỏ và một gạch vàng. Chú đi lại nhanh nhẹn, hoạt bát.
Những ngày nghỉ, sáng nào chú cũng cởi trần, đeo cái cày to, nặng màu đen vòng cánh cung, cùng con trâu ra đồng cày ruộng.
Trông chú hùng dũng như một chàng hiệp sĩ cổ đeo cùng ra trận. Chỉ có ba ngày thôi, chú đã cày xong ba thửa ruộng.
Tính tình chú rất vui, niềm nở. Tối nào chúng tôi cũng sang nhà chú để nghe chú kể chuyện chiến đấu, chuyện luyện tập, chuyện huấn luyện cho tân binh. Chú kể chuyện rất có duyên nên chúng tôi nghe mãi mà không thấy chán.
Chú Đạt cũng rất khéo tay, chú đã làm cho tôi một con diều sáo rất đẹp. Mỗi khi diều bay lên cao, tiếng sáo diều vi vu vang vọng khắp thôn xóm. Chú làm việc gì cũng rất nhanh nhẹn, gọn gàng. Thấy vậy, tôi ngạc nhiên hỏi chú:
– Sao việc gì chú cũng làm được thế?
Chú bảo:
– Là bộ đội phải biết làm tất cả mọi việc. Khi có chiến tranh, cầm súng giết giặc. Còn khi đất nước hòa bình, tự mình phải biết tăng gia sản xuất, giúp dân khai hoang, làm nhà, dạy học…
Tôi lại hỏi:
- Thế bộ đội có nhiều tiền không chú?
Chú cười và xoa tay lên đầu tôi:
– Bộ đội không có tiền mà chỉ có tình thôi cháu ạ!
Hôm chú lên đường, chú còn dặn tôi:
– Phải cố gắng học giỏi cháu nhé!
Hiện nay chú vẫn còn công tác trong quân đội, thỉnh thoảng chú mới về thăm gia đình. Tôi rất nhớ chú và thầm ước: "Sau này lớn lên, tôi sẽ vào học ở trường sĩ quan quân đội để được giống như chú Đạt."
Em đã dược xem rất nhiều hình ảnh cảnh biển đảo qua tivi hoặc trên sách báo . Biển nào cũng đẹp . Nhưng biển mà để lại cho em một ấn tượng sâu sắc là Vịnh Hạ Long.
Vịnh Hạ Long là một vịnh biển nằm ở Vịnh Bắc Bộ .Nơi đây có hơn 2000 hòn đảo và hang động lớn nhỏ . Sở vẻ đẹp ngàn năm những núi đá vôi được hình thành từ hàng triệu năm trước . Vịnh Hạ Long được UNESCO công nhận là Di sản thiên nhiên nhiên thế giới . Vịnh Hạ long có những hòn đảo và hang động như : Hòn Trống Mái , Hang Đầu Gỗ , HÒN Con Cóc .Vịnh Hạ LOng là một trong những điểm đến thu hút khách hàng đầu Việt Nam . Em mong sau này Vịnh Hạ Long sẽ vẫn còn đẹp mãi để tạo nên một vẻ đẹp kĩ vĩ trên đất nước ta .
Em rất yêu thích Vịnh Hạ Long . Em mong sẽ có một lần được đến Vịnh Hạ Long .
nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan
tham khảo :
Nhà em ở quận Hà Đông, rất gần với khu vui chơi giải trí Thiên Đường Bảo Sơn. Chính vì thế vào cuối tuần gia đình em thường cùng nhau đến đây vui chơi, thư giãn và giải trí. Em rất thích công viên Thiên Đường Bảo Sơn.
Em ấn tượng với Thiên Đường Bảo Sơn ngay từ cổng ra vào, nhìn những mái lợp ngói đỏ em nhớ đến những ngôi nhà truyền thống ngày xưa, nhưng khi vào đến bên trong lại xuất hiện nhiều công trình hiện đại. Nơi đây là một không gian xanh, sạch và rộng lớn, có cảnh núi non, có hồ nước và có cả động bên trong núi.
Trong khu vui chơi Thiên Đường Bảo Sơn có đến tám điểm tham quan đa dạng như: công viên nước, khu văn hoá ẩm thực, khu trò chơi cảm giác mạnh, thuỷ cung, nhà múa rối nước, khu tham quan động vật hoang dã… Em thấy các bạn nhỏ rất thích đi xem các loài động vật có trong công viên như hươu cao cổ, voi, tê giác, lạc đà. Em thích nhất khi được chơi trò đi thuyền nước trượt từ trên cao, trò chơi mang đến cảm giác mạnh khiến em rất thích thú.
Cả người lớn và trẻ em đều có chung niềm háo hức và rất vui vẻ khi chơi các trò chơi trong khu giải trí. Nơi đông nhất là khu vui chơi dưới nước, đa số là các anh chị và người lớn xuống đây trượt và tắm mát. Ít có khu vui chơi nào giữ được cảnh quan xanh đẹp và sạch sẽ như ở Thiên Đường Bảo Sơn, vì đâu đâu cũng có những thùng rác hình con chim cánh cụt rất dễ thương.
Em tin rằng ai được đến khu vui chơi giải trí Thiên Đường Bảo Sơn một lần sẽ lại muốn đến những lần tiếp theo. Đây là một địa điểm lý tưởng cho các bạn nhỏ vừa vui chơi, vận động lại được học hỏi nhiều điều hay từ thế giới bao la kỳ diệu.
Tui từng đi chỗ này òi , nhà me cũng ở Hà Đông cho nên gần :)
Trong cuộc sống hằng ngày, hình ảnh chú công an luôn rất quen thuộc và gần gũi với mọi người. Với em, chú công an không chỉ là người giữ gìn trật tự, an toàn xã hội mà còn là biểu tượng của sự nghiêm túc, công bằng và trách nhiệm. Mỗi lần nhìn thấy chú công an làm nhiệm vụ trên đường, trong lòng em lại dâng lên cảm giác kính trọng và tin tưởng.
Chú công an mà em muốn tả là chú thường trực ở ngã tư gần nhà em. Chú có dáng người cao vừa phải, thân hình rắn rỏi và khỏe mạnh. Khuôn mặt chú vuông vức, làn da hơi sạm nắng vì thường xuyên làm việc ngoài trời. Đôi mắt chú sáng và nghiêm nghị, nhưng khi nói chuyện với người dân thì ánh mắt ấy lại trở nên hiền hậu và ấm áp lạ thường. Mái tóc chú được cắt ngắn gọn gàng, luôn tạo cảm giác chỉnh tề, nghiêm túc.
Điều khiến em ấn tượng nhất là bộ quân phục của chú công an. Bộ quần áo màu xanh lá cây được ủi phẳng phiu, lúc nào cũng sạch sẽ. Trên vai chú là những cầu vai gọn gàng, trước ngực có gắn bảng tên lấp lánh. Chiếc mũ công an được chú đội ngay ngắn, làm cho dáng đứng của chú càng thêm nghiêm trang. Khi chú đứng điều khiển giao thông giữa trưa nắng gắt hay trong những ngày mưa gió, bộ quân phục ấy càng làm nổi bật sự kiên cường và trách nhiệm của người chiến sĩ công an.
Hằng ngày, chú công an làm việc rất vất vả. Chú đứng hàng giờ liền giữa đường để điều khiển các phương tiện qua lại, đảm bảo giao thông được thông suốt và an toàn. Có lúc xe cộ đông đúc, tiếng còi inh ỏi, nhưng chú vẫn kiên nhẫn ra hiệu lệnh, không hề tỏ ra mệt mỏi hay cáu gắt. Khi có người vi phạm giao thông, chú nhẹ nhàng nhắc nhở, giải thích rõ ràng để họ hiểu và chấp hành đúng luật. Đặc biệt, chú luôn sẵn sàng giúp đỡ người già, trẻ em và những người gặp khó khăn khi qua đường.
Không chỉ nghiêm túc trong công việc, chú công an còn rất thân thiện với mọi người. Mỗi lần em đi học về, gặp chú, chú đều mỉm cười gật đầu chào. Có lần em bị ngã xe đạp trước ngã tư, chú đã nhanh chóng chạy lại đỡ em dậy, hỏi han ân cần rồi giúp em dựng xe lên. Hành động nhỏ ấy khiến em cảm thấy rất ấm lòng và càng thêm yêu quý chú hơn.
Đối với em, chú công an là người luôn âm thầm hy sinh vì sự bình yên của xã hội. Dù nắng hay mưa, dù ngày hay đêm, chú vẫn tận tụy làm tròn nhiệm vụ của mình. Nhờ có những chú công an như vậy mà cuộc sống của chúng ta mới được an toàn và trật tự hơn.
Em rất kính trọng và biết ơn chú công an. Hình ảnh chú trong bộ quân phục xanh, đứng nghiêm trang giữa đường, sẽ luôn là hình ảnh đẹp đẽ và đáng nhớ trong lòng em. Em thầm mong sau này lớn lên, mình cũng có thể trở thành một người có ích cho xã hội như chú công an hôm nay.
Hôm qua em bị công an bắt
Chú công an có bộ đồ rất đẹp. -HẾT-
Hàng ngày, trên con đường tấp nập đến trường, em bắt gặp biết bao hình ảnh quen thuộc: những cô lao công quét rác, những bác xe ôm đợi khách... Nhưng hình ảnh để lại trong em nhiều ấn tượng và sự khâm phục nhất chính là chú cảnh sát giao thông đang làm nhiệm vụ tại ngã tư gần nhà.
Em không biết tên của chú, chỉ biết mọi người thường gọi chú là "chú cảnh sát khu vực". Chú có dáng người cao lớn, vạm vỡ và rất rắn rỏi. Nước da chú ngăm đen, màu bánh mật khỏe khoắn - dấu ấn của những ngày dài dãi dầu mưa nắng để giữ bình yên cho phố phường. Khuôn mặt chú vuông vức hình chữ điền, toát lên vẻ cương nghị và nghiêm khắc. Đôi mắt chú sáng và tinh anh, luôn quan sát kỹ mọi hướng di chuyển của dòng xe cộ.
Chú khoác trên mình bộ sắc phục màu vàng lúa chín quen thuộc, luôn được là phẳng phiu và gọn gàng. Trên ngực trái, chiếc huy hiệu công an nhân dân lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời như niềm tự hào của người chiến sĩ. Chân chú đi đôi giày đen bóng, bước đi thật vững chãi. Bên hông chú đeo chiếc gậy chỉ huy giao thông và chiếc còi, những "vũ khí" đắc lực giúp chú hoàn thành nhiệm vụ.
Công việc của chú thường bắt đầu từ rất sớm, khi màn sương đêm còn chưa tan hết. Vào giờ cao điểm, khi dòng người và xe cộ như mắc cửi đổ ra đường, tiếng còi "tuýt... tuýt..." của chú lại vang lên đanh thép và dứt khoát. Chú đứng trên bục cao, tay cầm gậy chỉ đường, miệng ngậm còi, điều khiển giao thông như một người nhạc trưởng tài ba. Khi chú giơ thẳng gậy lên trời, tất cả các xe đều dừng lại răm rắp đúng vạch sơn. Khi chú dang hai tay và xoay người, dòng người lại tuân thủ rẽ sang các hướng nhịp nhàng.
Dưới cái nắng hè gay gắt như đổ lửa, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, chảy dài trên khuôn mặt sạm đen, nhưng chú vẫn đứng nghiêm trang, không hề tỏ ra mệt mỏi. Có lần, em thấy một cụ già lúng túng mãi không sang được đường vì xe quá đông. Chú đã nhanh chóng ra hiệu lệnh cho các xe giảm tốc độ, rồi ân cần chạy đến dắt tay cụ qua đường an toàn. Lúc ấy, gương mặt nghiêm nghị thường ngày bỗng giãn ra, nở một nụ cười hiền hậu và ấm áp lạ thường. Hành động nhỏ ấy của chú khiến ai đi qua cũng cảm thấy ấm lòng.
Em rất kính trọng và biết ơn chú cảnh sát giao thông. Hình ảnh chú đứng nghiêm trang giữa ngã tư đường phố, bất kể nắng mưa, gió bụi để bảo vệ sự an toàn cho mọi người đã trở thành một biểu tượng đẹp trong lòng em. Em tự hứa sẽ luôn chấp hành tốt luật giao thông để không phụ lòng vất vả của các chú.