Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Đọc đoạn văn sau:
Một hôm, qua một vùng cỏ xước xanh dài, tôi chợt nghe tiếng khóc tỉ tê. Đi vài bước nữa, tôi gặp chị Nhà Trò ngồi gục đầu bên tảng đá cuội.
Chị Nhà Trò đã bé nhỏ lại gầy yếu quá, người bự những phấn, như mới lột. Chị mặc áo thâm dài, đôi chỗ chấm điểm vàng, hai cánh mỏng như cánh bướm non, lại ngắn chùn chùn. Hình như cánh yếu quá, chưa quen mở, mà cho dù có khỏe cũng chẳng bay được xa. Tôi đến gần, chị Nhà Trò vẫn khóc. Nức nở mãi, chị mới kể:
– Năm trước, khi gặp trời làm đói kém, mẹ em phải vay lương ăn của bọn nhện. Sau đấy, không may mẹ em mất đi, còn lại thui thủi có mình em. Mà em ốm yếu, kiếm bữa cũng chẳng đủ. Bao năm nghèo túng vẫn hoàn nghèo túng. Mấy bận bọn nhện đã đánh em. Hôm nay bọn chúng chăng tơ ngang đường đe bắt em, vặt chân, vặt cánh ăn thịt em.
Tôi xòe cả hai càng ra, bảo Nhà Trò:
– Em đừng sợ. Hãy trở về cùng với tôi đây. Đứa độc ác không thể cậy khỏe ăn hiếp kẻ yếu.
Rồi tôi dắt Nhà Trò đi.
(Trích Dế Mèn phiêu lưu kí – Tô Hoài)
Trả lời câu hỏi:
Câu 1 (0.5 điểm). Đoạn trích trên kể lại sự việc gì?
Câu 2 (1.0 điểm). Tìm những chi tiết trong đoạn văn trên cho thấy chị Nhà Trò rất yếu ớt? Hình ảnh chị nhà trò có nét tương đồng với nhân vật nào em từng biết trong truyện?
Câu 3 (1.5 điểm). Nhà Trò bị bọn nhện ức hiếp, đe dọa như thế nào? Em có đồng tình với hành động của bọn nhện không? Hãy viết đoạn 5 – 7 câu lý giải cho quan điểm của mình.
Câu 4 (1.0 điểm). Những lời nói và cử chỉ nào nói lên tấm lòng nghĩa hiệp của Dế Mèn? Dế Mèn trong đoạn văn này đã có sự thay đổi như thế nào so với Dế Mèn trong đoạn văn em được học?
Câu 5 (1.0 điểm). Biện pháp tu từ chủ đạo trong đoạn văn trên là gì? Phân tích tác dụng của biện pháp tu từ đó.
PHẦN II. LÀM VĂN (5.0 điểm)
Viết bài văn trình bày cảm nhận của em về đoạn thơ sau:
"Anh đội viên nhìn Bác
Càng nhìn lại càng thương
Người Cha mái tóc bạc
Đốt lửa cho anh nằm.
Rồi Bác đi dém chăn
Từng người từng người một
Sợ cháu mình giật thột
Bác nhón chân nhẹ nhàng."
(Trích: Đêm nay Bác không ngủ - Minh Huệ)
Tuyệt vời! Bạn đang làm bài tập phân tích truyện “Chuyện Lương Thế Vinh” — rất hay và thú vị.
Mình sẽ giúp bạn từng câu một nhé. Trước tiên, bạn có thể thử trả lời câu (2) nhé:
(2) Chi tiết nào chứng minh sự thông minh, tài trí của nhân vật Lương Thế Vinh?
Bạn nhớ trong đoạn truyện, Vinh đã làm gì để lấy được quả bưởi trong hố?
Bạn thử kể lại chi tiết đó nhé, mình sẽ giúp bạn chỉnh sửa hoặc phát triển ý!
Câu 1: Văn bản trên đc viết theo thể thơ lục bát.
Câu 2: Tiếng hiệp vần với nhau là: "rồi - ngồi"
Câu 3: Tác dụng của BPTT nhân hóa trong dòng thơ "Nghe trăng thở động tàu dừa" là:
- Tăng sức gợi hình gợi cảm cho sự diễn đạt, làm câu văn thêm sinh động.
- Tăng sức mạnh của giọng đọc, gợi lên ko gian yên tĩnh và huyền ảo.
- Gợi lên tình cảm thầy trò.
Câu 4: Khi thầy đọc thơ, hình ảnh của quê hương hiện lên thật sinh động, bình dị, quen thuộc.
Mk giúp bn câu 2 nhá!
Kiều Phương:
1. Mở đoạn: (1 câu)
- Qua những hành động của KP đối vs ng anh, ta có thể thấy KP là 1 cô bé............ [tính từ]
2. Thân đoạn: (8-10 câu)
- Liệt kê những hành động của KP từ đầu tới cuối bài nhưng chỉ đc ghi những gì quan trọng nhất thôi nhé
- Xen lẫn tả thêm thái độ, cử chỉ của KP và ng anh.
+ Trc khi mọi ng biết tài vẽ: Tự chế màu, mặt lúc nào cũng lem nhem, anh trai đặt tên là Mèo xen chút sự chế giễu,....
+ Sau khi mọi ng biết tài vẽ: chú Tiến Lê mua cho một hộp màu ngoại xịn,... khiến ng anh ngày càng ghen ghét, đố kị vs KP. Lúc nào thấy em cũng gắt um lên,.... nhưng vẫn yêu thương anh vô cùng
+ Sau khi ng anh thấy tranh của KP: cho thấy KP là một cô bé trong sáng và nhân hậu, luôn dành tình cảm yêu thương quý mến anh trai... (cũng là kết bài lun)
Nếu thấy đúng thì tick cho mk nha! ![]()
1)
anh trai dù không muốn, nhưng trước sự khẩn khoản cùa em , đã cùng gia đình đi nhận giải thưởng với em.anh đứng xem bức tranh của emvới một tâm trạng đầy biến động. Thoạt đầu, anh vô cùng ngạc nhiên và xúc động vì chẳng bao giờ nghĩ người trong bức tranh kia chính là anh. Từ ngạc nhiên, anh cảm thấy ngỡ ngàng vì người trong tranh kì diệu quá, đẹp hơn cả sức tưởng tượng của mình. Nhìn bức tranh, người anh hãnh diện vì mình có được một cô em gái vừa tài năng lại vừa có tâm hồn nhân hậu bao la. Nhưng cũng chính vào lúc ấy, góc khuất trong tâm hồn khiến anh cũng vô cùng xấu hổ. anh đã có những lúc cư xử không đúng với em . anh lại giận mình vì chẳng có một chút năng khiếu gì. Bao nhiêu những cảm giác xáo trộn trong lòng khiến anh vừa ngất ngây lại vừa choáng váng. Đứng trước bức tranh của em , đứng trước phần tốt đẹp của mình, cái chưa toàn vẹn trong tâm hồn của anh như bị thôi miên, thẫn thờ và im lặng. Đến cuối , anh muốn khóc và không thể thốt ra những suy nghĩ trong đầu: "Không phải con đâu. Đấy là tâm hồn và lòng nhân hậu của em con đấy". anh đã nhận ra những điều không phải của mình. Anh thừa nhận anh chưa được đẹp như người ờ trong tranh. Và điều quan trọng hơn, anh đã nhận ra tâm hồn và lòng nhân hậu của em . Trước đó chỉ là sự ghen tị, xa lánh, thì giờ đây, anh đã nhận ra được vẻ đẹp tâm hồn và sự nhân hậu của em.
2)Kiều Phương là 1 cô bé hiếu động và rất đam mê hội họa . Ở cô dậy lên những phẩm chất đáng quý , đó là sự hồn nhiên , trong sáng và nhân hậu . Khi bị anh trai gọi là Mèo , cô không buồn hay giận mà còn vui vẻ chấp nhận và thường dùng tên ấy để xưng hô với bạn bè . Mặt cô lúc nào cũng lấm lem màu vẽ do cô tự sáng chế . Bị anh la mắng thì Mèo vênh mặt lên . Mặc dù tài năng hội họa của cô được mọi người đánh giá rất cao nhưng cô vẫn giữ được tâm hồn trong sáng , hồn nhiên . Tuy hay bị anh la mắng nhưng cô vẫn dành cho anh những tình cảm thật tốt đẹp và rất trân trọng anh . Những tình cảm đó đã được thể hiện ở bức tranh đoạt giải nhất của cô . Khi dự thi trở về , mặc dù trước thái độ lạnh nhạt của anh trai , Mèo vẫn kêu anh cùng đi nhận giải với mình. Em rất thích nhân vật Kiều Phương này!
3)
Đối với mỗi người chúng ta chắc hẳn đều có những ấn tượng hay những kỉ niệm mà ta không thể nào quên được. Đó đơn giản chỉ là những buổi tựu trường hay những hôm khai giảng và cả những người bạn khó quên. Còn đối với riêng tôi thì hình ảnh cô giáo chủ nhiệm say sưa giảng bài luôn để lại trong tôi những ấn tượng khó quên đối với tôi.
Đó là cô Mai cô giáo dậy văn và cũng là cô giáo chủ nhiệm của chúng tôi. Cô mới làm cô giáo chủ nhiệm trong lớp chúng tôi khi chúng tôi mới bước vào năm học lớp sáu. Cô là một cô giáo rất nhiệt tình rất chu đáo đối với chúng tôi nên có thể nói cô là cô giáo được tất cả lũ học sinh trong lớp chúng tôi yêu quý. Lớp chúng tôi không phải là một lớp chuyên văn mà là một lớp chuyên toán thế nên việc học văn đối với chúng tôi mà nói là một việc khó khăn. Thế nhưng chính cô đã truyền cho chúng tôi những cảm hứng về môn văn để chúng tôi dần dần yêu thích nó hơn chứ không ghét nó như trước kia nữa. Môn văn dần dần đến với chúng tôi thật nhẹ nhàng như cái cách giảng bài say sưa và cách dậy bài truyền cảm của cô đối với chúng tôi. Cô là một cô giáo cũng ở quê chúng tôi chính vì thế mà cô rất hiểu những đứa trẻ khó khăn như chúng tôi. Cô không chỉ đứng trên lớp giảng bài mà thường xuyên đến chỗ chúng tôi, xem chúng tôi ghi chép ra sao. Những lúc như thế nhìn ánh mắt cô thật nghiêm nghị nhưng cũng thật trìu mến trong đó có cả tình yêu thương của cô dành cho lũ học trò chúng tôi nữa.
Cô để lại trong chúng tôi rất nhiều những kỉ niệm nhưng đối với riêng tôi thì cái tiết học văn của chúng tôi khi mới bước vào lớp sáu luôn để lại trong chúng tôi những kỉ niệm khó quên về cách giảng bài say sưa nhưng cũng đầy cuốn hút của cô. Hôm ấy tôi vẫn còn nhớ như in cô giáo tôi mặc một chiếc áo dài màu vàng càng làm tôn thêm những nét đẹp trên con người cô. Trông cô thật dịu dàng với tà áo dài đó và cô như đang đưa một làn gió một không khí đến cho lớp học của chúng tôi. Cô giới thiệu về bản thân mình cho chúng tôi rồi chỉ một lát sau cô đã giới thiệu chúng tôi đến với tiết học đầu tiên. Chúng tôi ngồi dưới lớp đứa nào đứa đấy chăm chú từng hành động từng cử chỉ của cô. Bàn tay mền mại với những ngón tay búp măng nhỏ nhỏ xinh xinh của cô dần dần viết những nét chữ rất đẹp mà chúng tôi cứ nghĩ những nét chữ ấy chỉ có trong những quyển tập viết của chúng tôi thôi. Tà áo dài thướt tha ấy đi đi lại lại trên bục giảng khiến chúng tôi cảm thấy đây không giống một buổi học văn thông thường nữa mà là một buổi thảo luận về văn thì đúng hơn bởi chính sự hiền dịu của cô dành cho chúng tôi. Tấm bảng đứng bắt đầu dày những phấn trắng, những nét chữ đều đặn gọn gàng chỗ thanh chỗ đậm chỗ được gạch chân được cô trình bày rất khoa học chứng tỏ người viết là một người cực kì cẩn thận. Nhìn nét chữ của cô chúng tôi càng ngại ngùng về tính cẩu thả của mình.
Cô giới thiệu cho chúng tôi một cách chi tiết về hoàn cảnh ra đời cũng như nội dung chính của tác phẩm, cô nói đây là một bài văn khó nên chúng tôi cần chú ý. Sau đó cô hướng dẫn cho chúng tôi về cách đọc tác phẩm sao cho truyền cảm nhất. Cô đọc cho chúng tôi một đoạn đầu, cả lớp tôi ngồi im phăng phắc nghe cô đọc. Chao ôi sao giọng cô truyền cảm và ấm áp như vậy, chúng tôi chưa được nghe một giọng đọc nào hay đến vậy. Cô say sưa đọc từng dòng chữ cho chúng tôi mà không vấp một chữ nào, chúng tôi đứa nào đứa đấy tròn mắt vì cô đọc rất lưu loát đoạn văn này. Cô đặt câu hỏi cho chúng tôi trả lời mỗi khi có câu hỏi nào khó cô lại gợi ý cho chúng tôi, cô không chỉ dùng lời mà cô còn dùng cánh tay làm hành động để cho chúng tôi hiểu nữa. Ở những câu hỏi ấy cô còn cho điểm để cho chúng tôi hào hứng hơn. Những bạn không trả lời được cô hơi chau mày ròi cô từ từ giảng lại cho bạn ấy hiểu được. Ở những chi tiết khó cô thường nhấn mạnh nói lại một vài lần để cho chúng tôi có thể nhớ được. Cô không giảng một cách nhanh chóng mà cô luôn hỏi chúng tôi đã hiểu bài chưa. Những khi như thế chúng tôi đồng thanh đáp “chúng em hiểu bài rồi ạ” những lúc như thế cô mỉm cười rồi lại tiết tục giảng. Một tiết học đầu tiên của cô diễn ra vô cùng nhanh chóng, chúng tôi đứa nào đứa đấy đều không muốn kết thúc buổi học một chút nào bởi cô giảng cho chúng tôi rất hấp dẫn.
Tiết học đã tan mà những lời giảng dậy của cô vẫn còn văng vẳng bên tai chúng tôi. Cô không chỉ dừng lại ở một người dậy văn mà cô còn là một người truyền cảm hứng cho chúng tôi để chúng tôi yêu văn hơn hiểu văn hơn.
Câu 1 :Kể tóm tắt truyện “Bức tranh của em gái tôi”.
Người anh coi thường cô em gái Kiều Phương nên đặt tên cho cô là Mèo vì mặt cô bé hay bị bôi bẩn lem luốc. Một hôm, người anh thấy em gái tự chế ra màu vẽ. Khi tài năng hội hoạ được phát hiện và khẳng định, Kiều Phương được cả nhà yêu mến và quan tâm. Người anh cảm thấy mình bất tài và ruồng bỏ. Lén xem những bức tranh em gái vẽ, cậu ta phải công nhận là đẹp. Được sự giới thiệu của chú là hoạ sĩ Tiến Lê, cô bé được tham gia cuộc thi vẽ quốc tế thiếu nhi và được giải nhất với bức tranh anh trai tôi.
Đứng trước bức tranh của người em, cảm giác của người anh chuyển từ ngỡ ngàng sang hãnh diện, sau đó là xấu hổ. Cậu nhận ra những điều đáng trê trách của mình cùng với tâm hồn trong sáng và lòng nhân hậu đáng quý cả em gái.
Câu 2 :
a, Nhân vật chính trong truyện là ai? Vì sao em lại cho đó là nhân vật chính?
b, Truyện được kể theo ngôi kể thứ mấy? Việc lựa chọn ngôi kể như vậy có tác dụng gì
a,Nhân vật chính trong truyện là người anh và cô em gái.Em cho hai nhân vật đó là nhân vật chính vì hai nhân vật đó giúp tác giả thể hiện chủ đề tác phẩm
b,Truyện được kể theo ngôi thứ nhất.Tác dụng:giúp tác giả tạo ra sự gần gũi tâm lí của người anh Kiều Phương.Giúp cho nhân vật người anh dễ dàng xoi xét tính cách, hành động của mình.
Câu 1. Cảm xúc về hình ảnh người lính và tình đồng chí trong bài thơ "Đồng chí"
Bài thơ "Đồng chí" của Chính Hữu đã để lại trong em những xúc cảm sâu sắc về vẻ đẹp giản dị mà cao cả của anh bộ đội cụ Hồ thời kháng Pháp. Hình ảnh người lính hiện lên thật chân thực với nguồn gốc từ những miền quê nghèo "nước mặn đồng chua", "đất cày lên sỏi đá". Chính sự tương đồng về cảnh ngộ và lý tưởng chiến đấu đã kết nối những người xa lạ thành "tri kỷ", thành "đồng chí". Em đặc biệt xúc động trước sự sẻ chia những gian lao thiếu thốn: từ "đêm rét chung chăn" đến những cơn sốt rét rừng run người, hay hình ảnh "áo rách vai", "chân không giày". Giữa cái lạnh buốt giá của rừng hoang sương muối, cái nắm tay ấm áp trở thành sức mạnh diệu kỳ để họ vượt qua tất cả. Câu thơ cuối "Đầu súng trăng treo" là biểu tượng đẹp đẽ về sự kết hợp giữa tinh thần chiến đấu và tâm hồn thi sĩ, giữa thực tại khốc liệt và khát vọng hòa bình. Tình đồng chí ấy thật thiêng liêng, cao quý, là điểm tựa vững chắc để người lính đi qua cuộc chiến tranh trường kỳ.
Câu 2
Bài làm
Mỗi mùa hè đi qua đều để lại trong lòng chúng ta những dư âm riêng biệt, nhưng với tôi, kỳ nghỉ hè năm ngoái là một cột mốc đặc biệt. Đó là chuyến về quê nội một mình – một hành trình giúp tôi thoát khỏi ánh sáng xanh của màn hình máy tính để tìm về với vẻ đẹp mộc mạc của làng quê và những bài học quý giá về sự lao động.
Quê nội tôi là một ngôi làng nhỏ thanh bình nằm bên bờ sông Đáy. Khác hẳn với không khí ồn ào, náo nhiệt của phố thị, nơi đây đón tôi bằng luồng gió mát rượi mang theo hương lúa chín thơm nồng. Trải nghiệm khó quên nhất của tôi chính là buổi chiều cùng nội ra đồng gặt lúa vào đúng dịp chính vụ.
Dưới cái nắng như đổ lửa của tháng Sáu, tôi lần đầu tiên được cầm chiếc liềm, tập tành những nhát cắt đầu tiên. Chỉ sau mười phút, lưng tôi bắt đầu mỏi nhừ, mồ hôi chảy ròng ròng xuống mặt, và những chiếc lá lúa sắc lẹm cứa vào tay đau rát. Tôi nhìn xung quanh, thấy các bác nông dân và cả nội nữa, ai nấy đều hăng say làm việc, nụ cười vẫn rạng rỡ trên những khuôn mặt sạm đen vì nắng gió. Hình ảnh ấy khiến tôi chợt khựng lại, cảm thấy vừa khâm phục vừa tự trách mình vì trước đây đã có lúc tôi lãng phí thức ăn mà không biết rằng để có được hạt gạo trắng trong là bao nỗi nhọc nhằn "một nắng hai sương".
Sự cố xảy ra khi tôi mải mê đuổi theo một chú muỗm mà trượt chân ngã nhào xuống rãnh bùn. Nhìn bộ quần áo mới tinh đã lấm lem màu bùn đất, tôi vừa xấu hổ, vừa định bật khóc. Nhưng lúc đó, nội đã đến bên, đỡ tôi dậy và cười hiền hậu: "Bùn này hiền lắm con ạ, nó nuôi sống làng mình đấy. Phải chạm tay vào đất mới biết thương lấy hạt cơm mình ăn". Câu nói giản đơn ấy của nội như một luồng điện chạy dọc sống lưng, giúp tôi hiểu ra giá trị thiêng liêng của lao động.
Buổi chiều hôm đó kết thúc bằng việc tôi cùng đám trẻ trong làng nhảy tùm xuống dòng sông mát lạnh. Tiếng cười đùa vang vọng cả một khúc sông, xua tan đi mọi mệt nhọc. Tôi nhận ra, hạnh phúc không chỉ nằm ở những món đồ chơi đắt tiền hay trò chơi điện tử hấp dẫn, mà nó hiện hữu ngay trong những điều bình dị, trong sự gắn kết giữa con người và thiên nhiên.
Chuyến đi ấy đã thay đổi tôi rất nhiều. Tôi trở về thành phố với một làn da rám nắng và một tâm thế mới: biết trân trọng cuộc sống, biết sẻ chia và yêu thương những người lao động xung quanh mình hơn. Đó chắc chắn là mùa hè rực rỡ nhất mà tôi từng có.
Nếu 1+1=2 thì tạo sao 2+2 không phải=3 nhỉ
Mùa hè đối với mỗi học sinh thường là những chuyến du lịch biển xanh cát trắng hay những buổi dã ngoại sôi động. Nhưng với tôi, mùa hè ý nghĩa nhất chính là lần đầu tiên tôi được trải nghiệm làm một "người nông dân thực thụ" trên cánh đồng lúa chín ở quê ngoại.
Đó là một buổi sáng sớm tháng Sáu, khi những giọt sương còn đọng trên lá cỏ, tôi theo ông bà ra đồng gặt lúa. Đứng trước cánh đồng vàng rực trải dài ngút ngàn, tôi cảm thấy tâm hồn mình thật sảng khoái. Bà đưa cho tôi một chiếc liềm nhỏ và dạy tôi cách cầm sao cho đúng để không bị thương. Ban đầu, tôi còn lóng ngóng, những khóm lúa cứ nghiêng ngả như trêu đùa. Nhưng dưới sự chỉ dẫn tận tình của ông, tôi dần quen tay và bắt đầu cắt được những bó lúa đầu tiên.
Trời càng về trưa, nắng càng gay gắt. Những giọt mồ hôi ướt đẫm áo, tấm lưng tôi bắt đầu mỏi nhừ. Lúc này, tôi mới thực sự thấm thía nỗi vất vả của những người lao động để làm ra hạt gạo trắng trong. Hình ảnh bà tôi dù tóc đã bạc, lưng đã còng nhưng vẫn thoăn thoắt đôi tay khiến lòng tôi dâng lên một niềm thương cảm và kính trọng vô hạn. Giờ nghỉ trưa, cả nhà cùng ngồi dưới bóng cây cổ thụ ven đồng, ăn bát cơm nắm muối vừng và uống ngụm nước chè xanh mát rượi. Chưa bao giờ tôi thấy một bữa cơm lại ngon đến thế!
Chuyến đi ấy không chỉ cho tôi thấy vẻ đẹp của quê hương mà còn dạy cho tôi bài học về sự trân trọng giá trị lao động. Tôi hiểu rằng, đằng sau mỗi bát cơm dẻo thơm là bao mồ hôi và công sức của ông bà, cha mẹ.
Dù mùa hè đã đi qua, nhưng mùi hương lúa chín và cảm giác ấm áp bên gia đình vẫn luôn vẹn nguyên trong tâm trí tôi. Đó là hành trang quý giá nhắc nhở tôi phải luôn cố gắng học tập và sống biết ơn hơn mỗi ngày.
Ha
1💯💯💯💯💯💯💯💯💯💯💯🏍️🏍️🏍️🏍️🏍️🏍️