K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

5 tháng 2

Tra mạng

vào chatgpt mà bảo nó làm cho

Bắc Ninh, ngày 5 tháng 2 năm 2026

Bạn thân mến,

Mình viết lá thư này để chia sẻ với bạn một điều mà mình luôn suy nghĩ: vì sao sự kết nối giữa người với người lại cần thiết trong thế giới số ngày nay.

Chúng ta đang sống trong thời đại công nghệ, nơi mọi thông tin chỉ cách nhau một cú nhấp chuột. Mạng xã hội, tin nhắn, cuộc gọi video giúp chúng ta có thể trò chuyện với nhau bất cứ lúc nào, dù khoảng cách địa lý xa xôi. Nhưng nếu chỉ dừng lại ở những dòng chữ hay biểu tượng cảm xúc, thì đôi khi trái tim vẫn thấy trống vắng. Chính sự kết nối thật sự – bằng tình cảm, sự quan tâm và chia sẻ – mới làm cho thế giới số trở nên có ý nghĩa.

Khi chúng ta kết nối với nhau, chúng ta không chỉ trao đổi thông tin, mà còn trao đi sự đồng cảm. Một lời hỏi thăm, một câu động viên, hay đơn giản là cùng nhau cười qua màn hình cũng đủ làm cho ngày dài trở nên ấm áp. Công nghệ có thể đưa chúng ta đến gần nhau hơn, nhưng chính tình người mới giữ cho sự gần gũi ấy bền lâu.

Mình tin rằng, trong thế giới số, nếu mỗi người biết mở lòng, biết lắng nghe và chia sẻ, thì khoảng cách sẽ không còn là rào cản. Chúng ta sẽ có một cộng đồng gắn kết, nơi mà tình bạn, tình yêu thương và sự thấu hiểu lan tỏa khắp mọi nơi.

Mong rằng bạn cũng cảm nhận được điều này, và chúng ta sẽ luôn giữ cho tình bạn của mình bền chặt, dù ở bất cứ đâu, trong thế giới thực hay thế giới số.

Thân ái,

[Người viết]


10 tháng 3 2023

okmke lsaa

10 tháng 3 2023

Chào Noah

Tôi là Doctor Strange. Tôi rất xin lỗi vì đã bắt anh phải dành thời gian ra để đọc bức thư này, mong anh sắp xếp thời gian đọc hết bức thư. Lâu rồi chúng ta chưa gặp nhau kể từ phi vụ lần đó nhỉ. Giờ anh có khỏe không, còn tôi thì vẫn khỏe.

 

Thời gian gần đây tôi có một sứ mệnh cao cả ở Trái Đất, vì vậy mà hiện tại tôi đang sống và làm việc tại Trái Đất. Nhiệm vụ của tôi là giúp các con đường ở đây an toàn hơn. Nói rõ hơn thì ở đây nhiệm vụ chính của tôi là bảo vệ an toàn giao thông cho trẻ em trên toàn Trái Đất. Thời gian gần đây thì các con đường trên Trái Đất đã bị xuống cấp trầm trọng, các vụ tai nạn đối với trẻ em ngày một gia tăng. Bởi vậy mà tôi phải đưa ra những biện pháp cải thiện tốt hơn với mục đích giúp đỡ được thật nhiều trẻ em. Và anh cũng biết đấy, với một khối lượng công việc lớn như vậy, tôi cần sự giúp đỡ và đồng hành của anh. Tôi muốn dù ở bất cứ đâu và bất cứ lúc nào chỉ cần sự giúp đỡ là tôi có thể có mặt ngay lập tức.

Bây giờ tôi sẽ kể cho anh một nhiệm vụ mới nhất vừa qua của tôi nhưng cũng rất đáng nhớ. Lúc đó tôi là thầy giáo của một trường học nhỏ tại vùng ngoại ô đất nước Anh. Tai nạn xảy ra tại một đoạn đường khá vắng vẻ ở trên núi. Khi đó tôi và đám trẻ đang đi dã ngoại, vì lúc đó do tài xế đã bất cẩn và để xe lao xuống vực. Tình hình lúc đó rất nguy hiểm nên tôi đã nhanh chóng biến thành Doctor Strange và bỏ thân phận là một thầy giáo để giải cứu đám trẻ. Đám trẻ la hét vì sợ hãi, tôi đã cố gắng giữ chiếc xe và dùng phép dịch chuyển để đưa nó lại con đường. Lúc xe trở về con đường, bọn trẻ đã khóc òa trong vui sướng, còn tôi thì có một cảm xúc hạnh phúc rất khó tả. Chú tài xế thì vẫn còn sợ hãi và liên tục xin lỗi. Và tất nhiên là không một ai biết về sức mạnh này của tôi. Sau lần giải cứu này, tôi đã bị mất khá nhiều năng lực. Đây đúng là một nhiệm vụ khó khăn nhưng cũng rất đáng nhớ. Trong quá trình thực hiện sứ mệnh, tôi đã nhận được nhiều bài học quý giá.

 

Tôi đang rất cần sự giúp đỡ từ anh. Vì anh biết đấy, chỉ anh là người duy nhất biết được sức mạnh siêu nhiên của tôi.

Tôi tin chắc chắn anh cũng giống tôi. Đó chính là tình yêu đối với con người, đặc biệt là trẻ em. Chính điều này đã giúp tôi hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ.

Tôi sẽ trao đổi rõ hơn nếu anh đồng ý!

Cảm ơn anh đã đọc hết thư. Mong nhận được hồi âm sớm từ anh!

                                                                                     Bạn của anh

                                                                                DOCTOR STRANGE
17 tháng 2 2022

Tham khảo

 

......., ngày ... tháng ... năm 2022

Kính gửi Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính!

Cháu là một học sinh của trường trung học phổ thông trên địa bàn thành phố. Nhân dịp cuộc thi viết thư quốc tế UPU lần thứ 51 được khởi động, cháu xin phép được gửi thư cho bác để được bày tỏ suy nghĩ của mình về vấn đề khủng hoảng khí hậu.

Cháu thấy được rằng đây là một vấn đề to lớn đang ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe, cuộc sống của người dân. Khi những năm qua, các thiên tai đáng sợ ngày càng xảy ra nhiều và mạnh hơn. Những đợt triều cường dâng vào mỗi chiều tối. Những cơn bão lũ càn quét miền Trung. Những đợt động đất, sạt lở đất ở miền núi. Những chỉ số ô nhiễm không khí cao ngất ngưởng. Tất cả đều là một phần của khủng hoảng khí hậu.

 

Để khắc phục được điều đó, cháu cho rằng chúng ta phải hành động từ những điều nhỏ nhất, bởi từng cá nhân một. Bởi khi cả cộng đồng cùng chung tay vì một mục tiêu thì sức mạnh tạo nên sẽ vô cùng to lớn. Mỗi người trồng thêm một vài cây xanh, khi đi chợ thì dùng ít túi ni lông hơn, luôn vứt rác đúng vị trí, tiết kiệm điện hơn một chút… Là hiệu ứng tạo nên đã rất tuyệt vời rồi.

Để cuộc khủng hoảng khí hậu thực sự được đẩy lùi, thì chúng ta cần tạo ra được một phong trào lớn mạnh. Và để tạo được làn sóng ấy, cần có sự dẫn dắt của bác - người lãnh đạo mà nhân dân kính yêu.

Học sinh

17 tháng 2 2022

BÀI VIẾT THAM KHẢO

Nguồn hoidap247

Bài viết 1. 

Hà Nội, ngày 22/12/2021Kính gửi ông António Guterres,Cháu là Nguyễn Văn A, học sinh trường THCS A tại Hà Nội, Việt Nam. Cháu  muốn gửi bức thư này cho ông để bày tỏ suy nghĩ của cháu về vấn đề khủng hoảng khí hậu.Mỗi ngày khi thức dậy cháu đều cảm nhận được thấy sự thay đổi của khí hậu, sự biến đổi của thiên nhiên càng ngày càng nhiều. Tuy hiện tại cháu chỉ mới là một học sinh trung học nhưng khi đứng trước vấn đề về khủng hoảng khí hậu thì thật sự rất đau lòng. Hàng ngày phải nghe về những thông tin trên truyền thông nào là thiên tai, bão lũ, sự nóng lên của Trái Đất hay có thể là nhiều thành phố sẽ bị chìm sâu dưới đáy biển. Theo như bà Virginia Gamba - Đại diện của Tổng thư ký Liên hợp quốc về Trẻ em và Xung đột Vũ trang - “giải quyết khủng hoảng khí hậu có thể giúp xây dựng các cộng đồng hòa bình và kiên cường, đồng thời giúp bảo vệ hàng triệu trẻ em bị ảnh hưởng bởi xung đột. Tác động tiêu cực của biến đổi khí hậu không phải là nguyên nhân duy nhất dẫn đến xung đột, mà có thể làm trầm trọng thêm tình trạng yếu kém và làm trầm trọng thêm các động lực xung đột. Tôi rất lo ngại về hậu quả của một tác động như vậy đối với trẻ em bị ảnh hưởng bởi xung đột, những người vốn đã là nhóm dễ bị tổn thương nhất trong thời kỳ khủng hoảng”.Vậy nên việc ngăn chặn những khủng hoảng khí hậu của chính là khủng hoảng đến quyền trẻ em. Nếu thật sự như vậy thì đó là điều đáng tiếc vô cùng với chúng ta, với loài người. Vậy nên cháu nghĩ rằng Liên hợp quốc cần có những hành động và biện pháp để tránh những tác hại không đáng có cho Trái Đất. Chẳng hạn cần có những biện pháp mạnh hơn để nhằm hạn chế việc sử dụng những chất nhựa khó phân hủy. Các vật dụng làm từ nhựa như: túi, ống hút, chai, cốc, bàn ghế, đồ chơi nhựa… rất phổ biến trong hầu hết mọi lĩnh vực. Tuy nhiên, do sở hữu độ bền cơ học cao nên các sản phẩm từ nhựa rất khó bị phân huỷ, chúng sẽ tồn tại dai dẳng trong tự nhiên từ năm này qua năm khác. Gây ra rất nhiều vấn nạn nhức nhối cho môi trường và sự sống của sinh động vật trên trái đất. Vậy nên chúng ta cần khuyến khích những nhà sản xuất, những nhà nghiên cứu ra những chất liệu khác có thể thay thế cho chất liệu nhựa để không ảnh hưởng đến môi trường. Nếu chúng ta vẫn sử dụng đồ nhựa thì đến hàng trăm năm, hàng triệu năm thì những sản phẩm này mới có thể phân hủy hết được. Đó là sẽ gây ảnh hưởng cho thế hệ sau, những thế hệ trẻ những chủ nhân tương lai. Hãy dừng lại ngay những hành động gây hại đó. Cháu mong ông sẽ có những hành động quyết liệt hơn để tất cả chúng ta cũng sẽ cùng chung tay bảo vệ lá phổi xanh của Trái Đất.Cháu rất cảm ơn ông, dù còn rất bận rộn với nhiều công việc nhưng cũng đã dành thời gian để đọc bức thư này. Mong ông có thật nhiều sức khỏe để cùng đồng hành với mọi người chống lại khủng hoảng khí hậu.Thân gửi ông!
23 tháng 7 2025

Thế bn là người tổ chức à

18 tháng 2 2022

Tham khảo :

"…,ngày… tháng… năm 2022

Kính gửi bác... Thủ tướng Chính phủ!

Cháu là Nguyễn Văn A..., học sinh trường THCS trên địa bàn thành phố.... Hôm nay cháu xin viết đôi dòng gửi bác về vấn đề khủng hoảng khí hậu đang ảnh hưởng tới cuộc sống của tất cả chúng ta.

Hiện nay và cả từ trước đây, vấn đề khủng hoảng khí hậu toàn cầu vẫn luôn là vấn đề nóng hổi và nhức nhối bởi nó ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe, cuộc sống của người dân. Và nó hiện đang trở nên căng thẳng hơn, khi thiên tai, bệnh tật diễn ra ngày càng nhiều và khó ứng phó hơn.

Chính vì vậy, cháu nghĩ rằng chúng ta cần phải hành động quyết liệt hơn nữa, không chỉ ở quy mô lớn với các công ty, tổ chức chính phủ mà còn phải từ từng cá nhân, không phân biệt độ tuổi. Bởi chỉ khi mỗi người đều có ý thức gìn giữ môi trường sống thì sức mạnh tập thể bảo vệ hành tinh xanh mới có thể phát huy tối đa được.

Cuối cùng, cháu xin cảm ơn bác vì đã đọc hết bức thư này. Cháu mong rằng sẽ sớm được cùng bác đồng hành trong cuộc chiến chống khủng hoảng khí hậu này!

Công dân nhỏ của nước...

Nguyễn Văn A"

18 tháng 2 2022

thanks bn nhưng ko chép mạng dc ko

14 tháng 3 2023

Chào anh bạn tốt,

Tôi là siêu nhân người Nhện đây,

Anh bạn dạo này vẫn khỏe chứ? Tôi vẫn nhớ sau lần tác chiến cùng nhau tại đất nước Nhật Bản, năng lượng của cả tôi và anh đều suy giảm đến mức báo động.

Sau lần ấy, tôi cũng phải trở về để dưỡng sức nhưng thi thoảng vẫn tham gia một vài phi vụ dưới Trái Đất.

À, tôi kể cho anh bạn nghe, mới đây tôi nhận thêm một nhiệm vụ mới đó là làm cho mọi cung đường trên Trái Đất đều trở nên an toàn hơn với trẻ em.

Anh bạn vẫn nhớ chứ? Có lần tôi và anh đã cùng ngồi lại trò chuyện khi vô tình chứng kiến một vụ tai nạn thảm khốc tại đất nước Việt Nam.

Hồi ấy bạn từng nói với tôi, tai nạn giao thông là một vấn đề nan giải, khó lòng có thể giải quyết trong một sớm, một chiều.

Tôi cũng biết nhiệm vụ này rất khó khăn nhưng với sứ mệnh và nhiệm vụ được giao tôi không nỡ từ chối những người đã và đang tin tưởng vào tôi.

Chính vì vậy, dù biết nhiệm vụ khó khăn nhưng tôi không ngần ngại mà nhận lời ngay.

Giai đoạn đầu tôi đặt ra nhiệm vụ là cải thiện chất lượng các con đường cũng như tham gia cứu hộ, cứu nạn để không có bạn nhỏ nào là nạn nhân của tai nạn giao thông.

Từ khi nhận nhiệm vụ đến giờ tôi đã góp sức cải thiện hàng chục nghìn con đường xuống cấp và không nhớ nổi đã cứu hộ, cứu nạn bao nhiêu vụ.

Tôi kể cho anh bạn nghe một lần cứu hộ mới đây nhất của tôi nhé. Hôm ấy, tôi cũng đang tham gia cải thiện chất lượng các cung đường thì bỗng nhiên nghe thấy một tiếng la thất thanh, có hai cậu bé chở nhau đi học về nhưng do đoạn đường nhiều ổ gà nên chiếc xe mất phanh và lao xuống bờ sông. 

Thấy thế, tôi lập tức hóa thân thành người nông dân và cứu hai cậu bé khỏi nguy hiểm.

Thư cùng đã dài, tôi xin phép dừng bút tại đây nhé!

Hẹn ngày gần nhất chúng ta sẽ gặp nhau!

Ký tên:

Siêu nhân người Nhện!

7 tháng 3 2023

 

 

Olm 

 

12 tháng 3 2023

Superman thân mến

Đã lâu rồi chúng ta không gặp nhau kể từ lần thực hiện chung nhiệm vụ đó. Anh vẫn khỏe chứ? Tôi hi vọng anh không bất ngờ khi nhận được lá thư này từ tôi. Công việc dạo này của anh thế nào? Còn Batman tôi khá bận rộn.

Tôi vừa nhận một nhiệm vụ mới nên viết thư tâm sự một chút với anh. Nhiệm vụ của tôi lần này là làm cho mọi con đường trên thế giới trở nên an toàn hơn đối với trẻ em. Tôi biết nhiệm vụ này khá khó khăn nếu chỉ có một mình tôi thực hiện nhưng tôi vẫn rất cố gắng. Để bắt đầu nhiệm vụ này, tôi đã đi qua rất nhiều nước và gặp rất nhiều các trường hợp, rút ra được rất nhiều bài học kinh nghiệm để phục vụ cho nhiệm vụ của mình. Trong chuyến ghé thăm Việt Nam vừa rồi, tôi vô cùng ấn tượng với đất nước Việt Nam xinh đẹp. Mọi người rất đáng yêu và chào đón tôi. Trong một chuyến ghé thăm vùng Tây Bắc của Việt Nam đã để lại cho tôi rất nhiều suy nghĩ. Anh biết không Tây Bắc là một vùng đồi núi  của Việt Nam với những dãy núi cao và hiểm trở. Tôi ghé thăm một bản nhỏ trên núi vào đúng ngày trời mưa. Các thầy cô giáo ở điểm trường cho biết, vào những ngày mưa đường ở đây rất khó đi bởi toàn đường đất và đá sỏi. Các thầy cô giáo phải đến từng nhà vận động các em học sinh tới trường. Còn những em học sinh tới cũng lấm lem quần áo vì bùn đất. Sau khi khảo sát tình hình, tôi nhận thấy những con đường ở đây rất nguy hiểm. Bởi vì một bên là núi còn một bên là vực dựng thẳng đứng. Những con đường gặp trời mưa sẽ khiến đất ở đây nhão ra và đá lở rất nguy hiểm còn trời nắng thì bụi vô cùng. Với khả năng của mình, tôi đã giúp sửa lại một số con đường để các em có thể đến trường một cách an toàn nhất. Mọi người cảm ơn và tặng tôi rất nhiều những món quà đáng yêu. Tôi đã rất xúc động bởi lần đầu tôi được chào đón như vậy. Nhìn những gương mặt và nụ cười của thầy cô và các em học sinh tôi thật khâm phục nghị lực vươn lên vượt khó của mọi người. Tôi mong muốn trên thế giới này sẽ không còn những con đường nguy hiểm như vậy nữa.

Tôi biết rằng nhiệm vụ mới lần này sẽ còn rất nhiều những khó khăn và thử thách nhưng tôi mong sẽ đóng góp được một phần sức lực vào việc bảo vệ an toàn cho trẻ em. Bức thư có lẽ cũng đã khá dài, tôi xin dừng bút tại đây. Anh có muốn thực hiện nhiệm vụ này cùng tôi không? Mong hồi âm sớm từ anh. Hãy liên hệ với tôi khi anh muốn thực hiện nhiệm vụ cùng tôi nhé. Cảm ơn anh đã đọc.

 

ho ho xin chào các bạn và lại là mình đây. Nguyên đây mình đăng sớm hơn 1 ngày vì phải viết thư chết tiệt UPU nè ....   Hồi 2 : Mình bị lừa rồi !  Chúng tôi chạy nhanh đến chỗ đấy nhưng chẳng thấy gì cả. Nhưng chúng tôi lại ngửi thấy mùi ở cô gái ngay trước mặt. Tôi rảo bước đến hỏi cô ấy: - Cô . . . - Sao thế ? - Cô ta hỏi - Cô . . . có . . . phải . . . là . . . là . . . là... -...
Đọc tiếp

ho ho xin chào các bạn và lại là mình đây. Nguyên đây mình đăng sớm hơn 1 ngày vì phải viết thư chết tiệt UPU nè ....

 

Hồi 2 : Mình bị lừa rồi !

 Chúng tôi chạy nhanh đến chỗ đấy nhưng chẳng thấy gì cả. Nhưng chúng tôi lại ngửi thấy mùi ở cô gái ngay trước mặt. Tôi rảo bước đến hỏi cô ấy:

- Cô . . .

- Sao thế ? - Cô ta hỏi

- Cô . . . có . . . phải . . . là . . . là . . . là... - Tôi lắp bắp nói.

- Crasca Renzin! người trong tổ chức Kisimaki  . - Cô ta ngắt ngang lời.

Tôi ngạc nhiên vì tổ chức Kisimaki luôn được trang bị súng mà cô ấy không có súng, nhưng điều làm tôi bất ngờ nhất là cô ấy chưa đủ tuổi vào tổ chức ( phải từ 20 tuổi trở lên ) nhưng cô ấy mới chừng  tuổi tôi thôi. Chúng tôi không nói được nói được lời nào đành ra về nhà mà mặt cứ ngây ra. Cuối cùng tôi tạm biệt Joel hẹn hôm sau gặp lại. Vào trong tôi nhớ ra rằng khi đang nhìn cô ta tôi thấy một con dao ngay trong túi. Cuối cùng mải suy nghĩ quá tôi ngủ quên luôn. Nhưng giấc mơ này như là đang báo mộng cho tôi. Tôi mơ thế này:

 ‘Tôi đang đi trong một lâu đài hiện đại mà mãi sau này tôi mới biết là nơi ở của tổ chức Rogoko(lí do mà tổ chức Kisimaki phải ra đời để ngăn chặn chúng. Tôi đi đến con đường trước mặt. Trước căn phòng đầu tiên ghi tên Crasca Renzin. Tôi sực nhớ đến cái cô Renzin. Đang mải nghĩ bỗng có tiếng nói chuyện:

 - Renzin nè cô có biết tổ chức Ruebius sẽ cho ai đi không?

 - Không, anh phải hỏi Zaras chứ. Tôi còn suýt nữa bị cái thằng ranh con đó làm cho tý nữa là hỏng hết chuyện

Tôi chợt nhận ra giọng người vừa trả lời là Crasca. Nhưng tiếng bước chân càng đến gần nên tôi phải 'chuồn vội'. Tôi liền chạy lẹ. Nhưng vẫn gây ra tiếng động. Tôi liền bị đuổi theo bởi hai tên trong tổ chức Ruebius, rồi một tên đã đuổi kịp tôi. Thấy mình đang nguy cấp, tôi vội vàng lấy con dao trong túi quần mà tôi gọi nó là ( thứ phòng thân được dùng lúc nguy cấp ) tôi vung dao loạn xạ rồi trúng mặt hắn rồi tháo chạy nhưng vì còn một tên nên tôi chém nốt, rồi mới chạy nhưng Crasca đã chạy đến đá tôi xuống đất.Tôi ngạc nhiên tần ngần nhìn cô ta một hồi nhưng như kiểu đã lấy lại được sự tập trung tôi tức giận hỏi:

 - Muốn gì hở ?

- Ta muốn giết ngươi thay cho hôm trước.

- Mình bị lừa rồi - tôi tự nhủ, thẫn thờ đón nhận cái chết mà khống phản ứng gì - chắc đợt vui chơi tiếp theo chắc chắn không phải ở dưới đất nữa mà sẽ ở trên trời mất...

 Cô ta dơ dao đang định chém’ thì …. đồng hồ báo thức đã gọi tôi dậy:

-         Hóa ra đó là một giấc mơ, may thật. Nhưng chẳng biết nó có phải là thật không nhỉ ? – Tôi vui vẻ nghĩ rồi xuống giường chuẩn bị bữa sáng. Hết đồ ăn rồi! Hôm nay tôi phải nhịn vì hết đồ ăn nên đành sửa sang lại trang phục để đến trường luôn...

7
19 tháng 2 2022

Tuần sau nhớ ra tiếp đấy hihi hóng truyện của bạn quá. Cơ mà truyện tuần này mình thấy có một số lỗi, bạn cân nhắc sửa để truyện ngày càng đỉnh chóp hơn haaa

- Nhiều đoạn bị lặp từ ví dụ như từ "nhưng" có thể thay bằng "tuy nhiên", "mặc dù vậy",... ; từ "rồi",... hạn chế để bị lặp từ khi viết nhớ! - Một số đoạn hơi dài cần thêm dấu phẩy để ngắt sao cho câu văn rõ ý hơn. - Những đoạn sau bị giống văn nói hoặc câu văn chưa được hay, bạn có thể tham khảo cách sửa này nhé: + "Nhưng giấc mơ này như đang báo mộng cho tôi." + "tôi vung dao loạn xạ trúng mặt hắn, tôi tháo chạy nhưng vì còn một tên nên tôi chém nốt, rồi mới chạy. Nhưng Crasca đã chạy đến đá tôi xuống đất. Tôi ngạc nhiên tần ngần nhìn cô ta một hồi. Sau khi lấy lại được sự bình tĩnh tôi tức giận hỏi:" + "Đợt vui chơi tiếp theo chắc chắn không phải ở dưới đất nữa mà sẽ ở trên trời" hoặc "Có lẽ đợt vui chơi tiếp theo sẽ không phải ở dưới đất nữa mà sẽ ở trên trời" -> Từ "chắc" với từ "chắc chắn" không ở cùng 1 câu đâu nhớ vì 2 từ này mang nghĩa khẳng định khác nhau mừ!  
18 tháng 2 2022

Tạm biệt tuần sau tôi sẽ quay lại

24 tháng 5 2022

Cha mẹ kính yêu ơi!

Nhiều năm đi học xa nhà hôm nay con mới viết lá thư đầu tiên gửi về cho cha mẹ. Con thật là hư phải không cha mẹ. Con sắp bước vào kì thi cuối cấp hai rồi, con rất lo lắng, đợt này lại bận ôn thi nên con không thể về thăm nhà, chỉ đành qua những dòng thư gửi lời cảm ơn sâu sắc đến cha mẹ trong suốt thời gian qua.

Ngày còn tấm bé, con còn ngây thơ, chưa nghĩ đến sự biết ơn công lao dưỡng dục, sinh thành của bố mẹ. Chẳng hiểu được mẹ đã vất vả hy sinh những gì để sinh ra con, cũng chẳng bao giờ nghĩ đến cha đã phải làm lụng vất vả thế nào để kiếm từng đồng trang trải cho cuộc sống của gia đình. Bây giờ con đã lớn, hy vọng con đã không quá muộn để nhận ra sự hy sinh lớn lao, công ơn nuôi dưỡng cao như biển trời của cha mẹ. Đi học xa nhà ngay từ khi bước vào cấp hai con đã buộc phải sống tự lập, cha mẹ là người đã giúp con trưởng thành nhanh hơn, biết tự lo cho bản thân. Ở xa nhà nhiều lúc con rất nhớ cha mẹ, nhớ từng bát canh cua đồng mẹ nấu, nhớ từng chiếc diều tre cha đã làm cho con. Con biết vì con muốn học ở trường huyện xa nhà nên bố mẹ cũng rất lo lắng và phải chuẩn bị rất nhiều tiền. Nhiều lúc con gọi về thấy cha hoặc mẹ ốm con rất lo và tự trách mình ở xa không chăm sóc cho cha mẹ. Còn con thì chỉ nói hơi mệt là bố mẹ lại từ nhà đi xe lên huyện để xem tình hình của con. Bố mẹ ơi! Con không biết dùng ngôn từ nào để có thể nói hết được lòng biết ơn sâu nặng đối với cha mẹ, nếu không có cha mẹ sẽ chẳng có con của ngày hôm nay. Con chỉ biết tự nhủ và xin hứa với cha mẹ rằng sẽ luôn mạnh mẽ, kiên cường, cố gắng học tập và vượt lên mọi khó khăn nghịch cảnh. Con sẽ thi tốt và rồi sẽ trở về lao vào vòng tay của cha mẹ thật hạnh phúc. Hẹn gặp lại cha mẹ vào ngày con thi tốt nghiệp xong nhé, cha mẹ làm việc nhớ giữ gìn sức khoẻ nhé, con yêu cha mẹ rất nhiều!

Con của bố mẹ
Hưng Thịnh

24 tháng 5 2022

Cô giáo của bạn máy móc quá. Cô giáo văn mình vui hơn, yêu cầu tụi mình,  viết một lá thư gởi người nhận là em của 5 năm sau. Bạn thấy sao? cô giáo văn mình luôn cho điểm cao nếu bạn viết không sai chính tả, câu càng ngắn càng tốt. Nếu có liên từ thì điểm cộng.

Mình là online 1000 người nhận là online100 của năm 2027.

Chào Online1000. Mình biết bạn rất rõ khi bạn học lớp 6 A trường Nguyễn Khiêm quân 3 thành phố Hồ Chí Minh. Cô giáo môn văn của bạn là Nguyễn Thị Vân, và bạn có tham gia olm nũa. Bạn có niềm  mơ ước sau này bạn trở thành một ông chủ trang trại trồng cây ăn trái và cây bonsai xuất khẩu, đúng không?

Hôm nay ngày cuối kỳ cô giáo đề nghị viết tiểu văn tri ân. Mình hy vọng sau 5 năm sau bạn đọc bài văn của bạn bạn sẽ thấy khô khan đến dường nào.

10 tháng 9 2025

hỏng có bíttt❤✿

10 tháng 9 2025

Ngày xửa ngày xưa, trong một khu rừng xanh, có một chiếc lá nhỏ tên là Lem. Lem luôn mơ ước được bay cao như những chú chim, chứ không chỉ treo mình trên cành suốt ngày.

Một buổi sáng, gió thổi ù ù qua rừng. Lem thì thầm:
– Gió ơi, cậu có thể đưa tớ bay đi không?

Gió mỉm cười:
– Được chứ, nhưng cậu phải dũng cảm, vì chuyến đi xa sẽ đầy bất ngờ.

Thế là vù vù vù, Lem rời cành, tung cánh giữa bầu trời. Cậu bay qua một con sông, soi bóng mình dưới làn nước trong veo. Cá nhỏ nhảy lên chào:
– Chào lá bay, chúc cậu đi xa thật vui!

Bay tiếp, Lem gặp một cánh đồng vàng rực. Những bông lúa cúi đầu thì thầm:
– Chúng tớ cũng từng là hạt nhỏ, nhờ gió mà đi khắp nơi. Cậu hãy tin vào hành trình của mình nhé.

Cuối cùng, gió đưa Lem đến bên một chú bé đang ngồi học dưới gốc cây. Lem khẽ rơi xuống trang vở trắng tinh. Cậu bé mỉm cười nhặt lên:
– Chiếc lá đẹp quá! Mình sẽ ép vào quyển sách, để nhớ về mùa thu này.

Thế là Lem không chỉ được bay khắp nơi, mà còn trở thành một kỷ niệm lung linh trong tuổi thơ của cậu bé.


Ý nghĩa: Câu chuyện dạy chúng ta rằng, chỉ cần dũng cảm bước ra khỏi chỗ quen thuộc, ta sẽ có hành trình thật đáng nhớ và tìm thấy giá trị riêng của mình.

10 tháng 9 2025

Ngày xửa ngày xưa, trong một khu rừng xanh, có một chiếc lá nhỏ tên là Lem. Lem luôn mơ ước được bay cao như những chú chim, chứ không chỉ treo mình trên cành suốt ngày.

Một buổi sáng, gió thổi ù ù qua rừng. Lem thì thầm:
– Gió ơi, cậu có thể đưa tớ bay đi không?

Gió mỉm cười:
– Được chứ, nhưng cậu phải dũng cảm, vì chuyến đi xa sẽ đầy bất ngờ.

Thế là vù vù vù, Lem rời cành, tung cánh giữa bầu trời. Cậu bay qua một con sông, soi bóng mình dưới làn nước trong veo. Cá nhỏ nhảy lên chào:
– Chào lá bay, chúc cậu đi xa thật vui!

Bay tiếp, Lem gặp một cánh đồng vàng rực. Những bông lúa cúi đầu thì thầm:
– Chúng tớ cũng từng là hạt nhỏ, nhờ gió mà đi khắp nơi. Cậu hãy tin vào hành trình của mình nhé.

Cuối cùng, gió đưa Lem đến bên một chú bé đang ngồi học dưới gốc cây. Lem khẽ rơi xuống trang vở trắng tinh. Cậu bé mỉm cười nhặt lên:
– Chiếc lá đẹp quá! Mình sẽ ép vào quyển sách, để nhớ về mùa thu này.

Thế là Lem không chỉ được bay khắp nơi, mà còn trở thành một kỷ niệm lung linh trong tuổi thơ của cậu bé.


Ý nghĩa: Câu chuyện dạy chúng ta rằng, chỉ cần dũng cảm bước ra khỏi chỗ quen thuộc, ta sẽ có hành trình thật đáng nhớ và tìm thấy giá trị riêng của mình.