Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
tham khảo
đề 1
Thơ Lục Bát Về Thầy Cô, Mái Trường Hay ❤️️ Ý Nghĩa Nhất
Người nào ngồi gốc cây đa?
Đó là chú Cuội nhà ta ấy mà!
Chăn trâu lo ngủ lo chơi
Nên cả đời chú gốc đa phải ngồi.
yêu em anh để nằm ngang
tại vì anh muốn yêu em ngàn năm
ngàn năm văn hiến thơ hay
hay là ta sáng tác thêm một câu :
đầu lòng 2 ả tố nga
tắt đèn đóng của chữ a kéo dài
Vu lan con nhớ Mẹ hiền
Một đời chăm khúc ruột mềm chúng con
Trung trinh giữ tấm lòng son
Nửa thế kỷ mẹ vẫn còn thay cha
Lớn thay tình Mẹ bao la
Vu Lan con cất lời ca dâng Người
Mẹ như dào dạt biển khơi
Mẹ như ấm áp mặt trời trong con
Đêm đông bó gối ngủ vùi
Mơ trong bếp lửa một mùi khoai lang.
không tham khảo :
trường tôi có mái màu vàng
muốn sang sông sông phải bắt cầu sang
hào huyệt khí phách em mang
tới trường em bước mỗi ngày sốn sang
Người nào ngồi gốc cây đa?
Đó là chú Cuội nhà ta ấy mà!
Chăn trâu lo ngủ lo chơi
Nên cả đời chú gốc đa phải ngồi.
Nhà em có cái bàn thờ
Đèn nhang đầy đủ chỉ chờ anh lên
Chờ mãi chưa thấy anh đâu
Mai kia chỉ thấy hình nền của em
Hình nền em lại là anh
Mồ xanh mả đẹp, giấy tiền em lo
Giấy tiền là của em lo
Nhưng mà mỗi tội bố anh bắt về
Thế nên nay phải đi về
Mồ xanh mả đẹp xin để phần iem
Bài làm
Bài thơ “Sự tích loài người” kể về quá trình hình thành của con người bằng những hình ảnh giản dị và cảm động. Trong đó, em thích nhất đoạn thơ:“Nhưng còn cần cho trẻ/Tình yêu và lời ru/Cho nên mẹ sinh ra/Để bế bồng chăm sóc.”Đoạn thơ thể hiện tình yêu thương bao la và sự hi sinh thầm lặng của người mẹ. Mẹ không chỉ sinh ra con mà còn dành cho con tất cả tình yêu, sự chăm sóc và những lời ru ấm áp. Qua những câu thơ ấy, em cảm nhận được tình mẫu tử thật thiêng liêng, cao đẹp — nguồn cội của hạnh phúc và sự sống con người.
Nếu cs gì sai sót , mong bn thoải mái góp ý ah !
Thầy con giờ đã già rồi
Mắt mờ, chân yếu, da mồi còn đâu
Phấn rơi bạc cả mái đầu
Đưa con qua những bể dâu cuộc đời
Mỗi khi bụi phấn rơi rơi
Thầy gieo mầm hạt những lời yêu thương
Cho con vững bước nẻo đường
Hành trang kiến thức, tình thương của thầy
Biết bao vất vả, đắng cay
Gạo tiền, cơm áo, vòng quay cuộc đời
Nhưng tâm thầy mãi sáng ngời
Dựng xây sự nghiệp trồng người thanh cao!
Trọn đời con mãi tự hào
Cúi đầu cung kính thương sao dáng thầy
Dẫu đời xuôi, ngược đó đây
Tim con ghi khắc lời thầy khi xưa
Khuya rồi thầy đã ngủ chưa?
Ngàn bông hoa thắm kính thưa dâng thầy
Cho con cuộc sống hôm nay
Mừng ngày Nhà giáo ơn thầy chẳng quên!
Đây chỉ là bài tham khảo thôi nên nó chưa được hay lắm, mong bạn thông cảm.
Cô Hoài ơi giúp em với ạ.
Ai biết thì gửi cho mình liền nha. Cảm ơn nhiều.
Xuân về nắng trải lưng đồi,
Cỏ non mơn mởn gọi mời chim ca.
Hoa đào hé nụ bên nhà,
Gió xuân khẽ chạm mượt mà tóc mây.
Hạ sang nắng đổ tràn đầy,
Ve kêu rộn rã suốt ngày ngoài sân.
Trời xanh mây trắng trong ngần,
Hàng tre đổ bóng mát dần tuổi thơ.
Thu về lá rụng ven bờ,
Hương cốm thoang thoảng giấc mơ dịu hiền.
Trăng treo đầu núi bình yên,
Sông thu lặng lẽ soi miền quê ta.
Đông sang gió lạnh phương xa,
Sương giăng lối nhỏ, mái nhà khói bay.
Bếp hồng ấm cả đêm dài,
Bốn mùa chan chứa yêu hoài thiên nhiên.
( Tác giả: Vũ Minh Hoàng CTVHS OLM )
Xuân về nắng ấm hiên nhà
Chồi non hé nụ, hoa là sắc xuân
Chim ca ríu rít vang ngân
Gọi mầm sống dậy muôn phần tươi xanh
Hạ sang nắng đổ long lanh
Ve kêu rộn rã, trời xanh ngút ngàn
Dòng sông lặng lẽ miên man
Chở bao kỉ niệm dịu dàng tuổi thơ
Thu về gió nhẹ lững lờ
Lá rơi đầy ngõ, trăng chờ cuối thôn
Hương cốm thoảng khắp lối mòn
Gợi bao thương nhớ hao mòn trong tim
"Tác giả : Từ Đăng Minh"
Nụ hoa chúm chím vấn vương nắng hồng
Cánh chim chao lượn trên không
Én đưa tin tết rực hồng muôn nơi. Hè sang phượng vĩ rụng rơi
Tiếng ve ra rả gọi trời nắng chang
Sen hồng nở ngát mặt đầm
Gió nồng thổi nhẹ thanh âm dịu dàng. Thu về lá đổ nhuộm vàng
Heo may gõ cửa khẽ khàng bước chân
Trăng rằm soi sáng ngoài sân
Cúc thơm lan tỏa trong ngần ý thơ. Đông sang mây xám lững lờ
Gió lùa khe cửa lạnh tờ đêm sâu
Cây khô đứng đợi mưa ngâu
Chờ mầm xanh nhú bắc cầu mùa sau. Bốn mùa nối tiếp cùng nhau
Tô thêm vẻ đẹp muôn màu thế gian
Thiên nhiên một cõi thanh nhàn
Cho lòng thư thái chẳng màng lo toan.
Xuân về nắng ấm vườn hoa
Chồi non hé nụ chan hòa sắc xanh
Én bay gọi gió mong manh
Đất trời thức giấc trong lành sớm mai
Hạ sang nắng đổ vai dài
Tiếng ve dệt mộng miệt mài hàng cây
Mưa rào chợt đến rồi bay
Làm xanh ruộng lúa, làm đầy suối nguồn
Thu về gió nhẹ ven thôn
Trăng treo đầu núi, lá buồn rơi rơi
Hương cốm theo bước người ơi
Dịu dàng như cả đất trời lắng êm
Đông sang sương phủ bên thềm
Bếp hồng sưởi ấm những đêm yên bình
Bốn mùa nối nhịp hành trình
Thiên nhiên ở mãi với tình người xưa
Ko chép mạng thì làm sao?
Hoa đào chớm nở, mai đào khoe tươi
Mưa phùn giăng lối khắp nơi
Cỏ cây xanh ngắt, đất trời giao thoa Hạ sang nắng đổ vàng hoe
Râm ran tiếng nhạc, ve xòe cánh bay
Sen hồng tỏa ngát hồ đầy
Mưa rào bất chợt, xua ngày nắng oi Thu về gió thổi hanh hao
Heo may gõ cửa, xạc xào lá rơi
Cúc vàng rực rỡ bên đời
Trăng thanh gió mát, mây trôi lững lờ Đông sang lạnh buốt vai gầy
Mưa phùn gió bấc, sương vây kín đường
Cây khô đứng đợi bên mương
Mầm xanh ủ kín, chờ thương xuân về."
Thì thầm mùa xuân sang
Mầm non thay áo mới
Cờ, hoa bay phấp phới
Hoa đua nở muôn nơi
Nào hoa đào rực rỡ
Nào mai vàng trổ bông
Mỗi loài 1 hương sắc
Tô điểm thêm phố phường
Chim én lượn trời cao
Áng mây trôi bồng bềnh
Đón mùa xuân đã về
Xung quanh nhìn lạ lẫm
Ngỡ như là cảnh thơ
Người vội nhanh qua lại
Mà về thăm quê nhà.
Tự sáng tác: Nguyễn Thị Hà My ( Trần Thủy Tiên ).