Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Đọc đoạn văn sau:
Một hôm, qua một vùng cỏ xước xanh dài, tôi chợt nghe tiếng khóc tỉ tê. Đi vài bước nữa, tôi gặp chị Nhà Trò ngồi gục đầu bên tảng đá cuội.
Chị Nhà Trò đã bé nhỏ lại gầy yếu quá, người bự những phấn, như mới lột. Chị mặc áo thâm dài, đôi chỗ chấm điểm vàng, hai cánh mỏng như cánh bướm non, lại ngắn chùn chùn. Hình như cánh yếu quá, chưa quen mở, mà cho dù có khỏe cũng chẳng bay được xa. Tôi đến gần, chị Nhà Trò vẫn khóc. Nức nở mãi, chị mới kể:
– Năm trước, khi gặp trời làm đói kém, mẹ em phải vay lương ăn của bọn nhện. Sau đấy, không may mẹ em mất đi, còn lại thui thủi có mình em. Mà em ốm yếu, kiếm bữa cũng chẳng đủ. Bao năm nghèo túng vẫn hoàn nghèo túng. Mấy bận bọn nhện đã đánh em. Hôm nay bọn chúng chăng tơ ngang đường đe bắt em, vặt chân, vặt cánh ăn thịt em.
Tôi xòe cả hai càng ra, bảo Nhà Trò:
– Em đừng sợ. Hãy trở về cùng với tôi đây. Đứa độc ác không thể cậy khỏe ăn hiếp kẻ yếu.
Rồi tôi dắt Nhà Trò đi.
(Trích Dế Mèn phiêu lưu kí – Tô Hoài)
Trả lời câu hỏi:
Câu 1 (0.5 điểm). Đoạn trích trên kể lại sự việc gì?
Câu 2 (1.0 điểm). Tìm những chi tiết trong đoạn văn trên cho thấy chị Nhà Trò rất yếu ớt? Hình ảnh chị nhà trò có nét tương đồng với nhân vật nào em từng biết trong truyện?
Câu 3 (1.5 điểm). Nhà Trò bị bọn nhện ức hiếp, đe dọa như thế nào? Em có đồng tình với hành động của bọn nhện không? Hãy viết đoạn 5 – 7 câu lý giải cho quan điểm của mình.
Câu 4 (1.0 điểm). Những lời nói và cử chỉ nào nói lên tấm lòng nghĩa hiệp của Dế Mèn? Dế Mèn trong đoạn văn này đã có sự thay đổi như thế nào so với Dế Mèn trong đoạn văn em được học?
Câu 5 (1.0 điểm). Biện pháp tu từ chủ đạo trong đoạn văn trên là gì? Phân tích tác dụng của biện pháp tu từ đó.
PHẦN II. LÀM VĂN (5.0 điểm)
Viết bài văn trình bày cảm nhận của em về đoạn thơ sau:
"Anh đội viên nhìn Bác
Càng nhìn lại càng thương
Người Cha mái tóc bạc
Đốt lửa cho anh nằm.
Rồi Bác đi dém chăn
Từng người từng người một
Sợ cháu mình giật thột
Bác nhón chân nhẹ nhàng."
(Trích: Đêm nay Bác không ngủ - Minh Huệ)
Tuyệt vời! Bạn đang làm bài tập phân tích truyện “Chuyện Lương Thế Vinh” — rất hay và thú vị.
Mình sẽ giúp bạn từng câu một nhé. Trước tiên, bạn có thể thử trả lời câu (2) nhé:
(2) Chi tiết nào chứng minh sự thông minh, tài trí của nhân vật Lương Thế Vinh?
Bạn nhớ trong đoạn truyện, Vinh đã làm gì để lấy được quả bưởi trong hố?
Bạn thử kể lại chi tiết đó nhé, mình sẽ giúp bạn chỉnh sửa hoặc phát triển ý!
Câu 1: Văn bản trên đc viết theo thể thơ lục bát.
Câu 2: Tiếng hiệp vần với nhau là: "rồi - ngồi"
Câu 3: Tác dụng của BPTT nhân hóa trong dòng thơ "Nghe trăng thở động tàu dừa" là:
- Tăng sức gợi hình gợi cảm cho sự diễn đạt, làm câu văn thêm sinh động.
- Tăng sức mạnh của giọng đọc, gợi lên ko gian yên tĩnh và huyền ảo.
- Gợi lên tình cảm thầy trò.
Câu 4: Khi thầy đọc thơ, hình ảnh của quê hương hiện lên thật sinh động, bình dị, quen thuộc.
Câu 1.
Bài làm :
Bài thơ “Khi mẹ vắng nhà” của Trần Đăng Khoa đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng về tình cảm của bạn nhỏ dành cho mẹ. Khi mẹ không ở nhà, em bé không ngồi chơi hay than thở mà chủ động làm mọi việc: luộc khoai, giã gạo, thổi cơm, quét sân… Những việc làm giản dị ấy cho thấy em rất thương mẹ và muốn đỡ đần mẹ phần nào. Em làm không phải để được khen, mà là từ tấm lòng yêu thương chân thành. Đặc biệt, ở những câu thơ cuối, bạn nhỏ nhận ra sự vất vả của mẹ: “Áo mẹ mưa bạc màu / Đầu mẹ nắng cháy tóc”. Từ đó, em thấy hiện lên hình ảnh một người mẹ lam lũ, tảo tần vì con. Lời nói “Con chưa ngoan, chưa ngoan!” thể hiện sự day dứt, tự trách của đứa con khi thấy mình chưa làm được nhiều cho mẹ. Bài thơ khiến em xúc động và tự nhắc mình phải biết yêu thương, quan tâm và giúp đỡ cha mẹ nhiều hơn bằng những việc làm nhỏ bé hằng ngày.
Câu 2.
Bài làm :
Ngày đầu tiên bước chân vào cổng trường Trung học cơ sở là một kỉ niệm mà em không bao giờ quên. Sáng hôm ấy, em thức dậy sớm hơn mọi ngày. Trời thu trong veo, nắng nhẹ trải trên con đường làng. Em mặc bộ đồng phục mới tinh, chiếc cặp trên vai còn thơm mùi vải mới. Tim em vừa háo hức vừa hồi hộp, như có một chú chim nhỏ đang đập cánh trong lồng ngực.
Khi đến cổng trường, em choáng ngợp trước khung cảnh rộng lớn và khang trang. Cổng trường cao, sân trường lát gạch đỏ, những hàng phượng vươn cao xanh mát. Tiếng trống trường vang lên “tùng… tùng… tùng…” nghe thật trang nghiêm. Em nắm chặt tay mẹ một lúc rồi mới dám bước vào. Lúc ấy, em cảm thấy mình như đang bước sang một thế giới mới – thế giới của những bài học khó hơn, thầy cô mới và những người bạn chưa quen.
Vào lớp, em rụt rè ngồi vào bàn cuối. Cô giáo chủ nhiệm bước vào với nụ cười hiền hậu, giọng nói ấm áp. Cô giới thiệu về lớp, về những điều cần cố gắng trong năm học mới. Dần dần, sự lo lắng trong em tan biến, thay vào đó là cảm giác yên tâm và tin tưởng. Giờ ra chơi, em làm quen được với vài bạn mới, chúng em cùng nhau cười nói rộn ràng dưới gốc phượng.
Ngày đầu tiên ở trường THCS đã khép lại với thật nhiều cảm xúc. Đó là ngày đánh dấu một chặng đường mới trong cuộc đời học sinh của em – chặng đường của sự trưởng thành, nỗ lực và ước mơ.
( Vũ Minh Hoàng )
Câu 1
Bài thơ “Mẹ vắng nhà ngày bão” của Đặng Hiển đã gợi lên trong em nhiều cảm xúc xúc động và ấm áp về tình cảm gia đình. Khi mẹ vắng nhà đúng vào những ngày bão nổi, không gian trong ngôi nhà trở nên trống trải và thiếu vắng hơi ấm quen thuộc. Hình ảnh “ba bố con nằm chung” nhưng vẫn “thấy trống phía trong” khiến em cảm nhận rất rõ nỗi nhớ mẹ và sự gắn bó sâu sắc giữa các thành viên trong gia đình. Dù mẹ không có ở nhà, mọi người vẫn cố gắng chăm lo cho nhau: chị hái lá nuôi thỏ, em chăm đàn ngan, bố đội nón đi chợ. Những việc làm giản dị ấy cho thấy tình yêu thương, sự sẻ chia và tinh thần trách nhiệm của mỗi người khi mẹ vắng mặt. Đặc biệt, hình ảnh “Mẹ về như nắng mới” ở cuối bài thơ đã làm nổi bật vai trò quan trọng của mẹ, mang lại hơi ấm và niềm vui cho cả gia đình. Bài thơ khiến em thêm yêu quý mẹ và trân trọng mái ấm gia đình của mình hơn.
Câu 2
Ngày đầu tiên bước chân vào cổng trường Trung học cơ sở là một kỉ niệm mà em sẽ không bao giờ quên. Sáng hôm ấy, em dậy sớm hơn mọi ngày, trong lòng vừa háo hức vừa lo lắng. Khoác trên mình bộ đồng phục mới tinh, em cùng bố mẹ đến trường trong ánh nắng dịu nhẹ của buổi sớm.
Cổng trường hiện ra trước mắt em thật rộng lớn và khang trang. Dòng chữ “Trường Trung học cơ sở” nổi bật khiến em cảm thấy mình đã lớn hơn rất nhiều. Bước vào sân trường, em nghe thấy tiếng trống vang lên giòn giã, tiếng nói cười rộn ràng của các anh chị khóa trên và những bạn học sinh mới giống như em. Ban đầu, em có chút bỡ ngỡ và e dè, nhưng nhờ sự hướng dẫn tận tình của thầy cô, em dần cảm thấy yên tâm hơn.
Khi được xếp vào lớp mới, em làm quen với những người bạn chưa từng gặp trước đây. Cô giáo chủ nhiệm hiền hậu, ân cần dặn dò chúng em cố gắng học tập và đoàn kết. Kết thúc buổi học đầu tiên, em ra về với niềm vui xen lẫn niềm tự hào. Ngày đầu tiên ở ngôi trường mới đã mở ra cho em một chặng đường học tập đầy hứa hẹn và đáng nhớ.
Mẹ vắng nhà rồi chơi điện thoại thôi 🤡🤡🤡🤡🤡🤡🤡🤡🤡🤡🤡🤡🤡
Câu 1: