Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Tham khảo!
Thu tàn trời đã sang đông
Bồi hồi tấc dạ nhớ mong cô thầy
Người trao khát vọng hôm nay
Chắp cho đôi cánh em bay vào đời
Bao năm học dưới mái trường
Thầy cô tiếp bước con đường tương lai
Dù em có bướng có sai
Thầy cô vẫn bảo không ai tự tài
Quyết tâm rèn dũa miệt mài
Rồi sau mới sướng mới oai với đời
Sinh ra ai chẳng muốn cười
Nhưng ai cũng khóc chào đời đấy thôi
Học sinh thích phá thích chơi
Đó là quy luật muôn đời đã qua
Nói thì nhất quỷ nhì ma
Nhưng ai chẳng sợ thứ ba học trò
Thầy cô trọn kiếp đưa đò
Dù mưa dù gió phận cò cũng đi
Mỗi khi sắp đến mùa thi
Tóc thầy thêm bạc mắt cô thêm ngần
Nào ai than khó khổ gần
Vì nghề nhà giáo phải cần hy sinh
Bao người giỏi tiếng thông minh
Rồi đâu có sướng bởi khinh chữ thầy
Một chữ chẳng thể đong đầy
Nhưng dù nửa chữ gọi thầy vẫn nên
Dưới thì phải kính bề trên
Nợ thì phải trả chớ nên vong tình
Học tài học trí Trạng Quỳnh
Vang danh sử sách bóng hình quê hương
Lời thầy vẫn mãi thân thương
Tình cô vẫn mãi trên đường em đi
Lệ nhòa mắt đã tràn mi
Tiếc thời cắp sách qua đi vội vàng
Hai mươi, mười một đương sang
Em vì sự nghiệp nên đang xứ người
Nhưng dù đến khắp mọi nơi
Ơn thầy cô mãi muôn đời không quên
Xin trời, thượng đế ơn trên
Cho thầy cô khỏe vui bên gia đình
Để mỗi buổi sáng bình minh
Thầy cô tiếp bước công trình tương lai
Hai từ "cao quý" chẳng sai
Bởi nghiệp nhà giáo không ai sánh bằng
Thương cha nhiều lắm cha ơi
Cày sâu cuốc bẫm,một đời của cha
Đồng gần rồi tới ruộng xa
Ban mai vừa nở, chiều tà, sương rơi
Nếp nhăn vầng trán bên đời
Vai cha mái ấm bầu trời tình thương
Dìu con từng bước từng đường
Lo toan vất vả đêm trường năm canh
Khi con cất tiếng chào đời
Trào dâng cảm xúc cha rơi lệ mừng
Ẳm bồng…chăm bón…chìu cưng
Dẫu thêm vất vã nhưng cha đâu màng
Trằn trọc thao thức canh tàn
Lúc con đau ốm cha mang ưu phiền
Gian lao khổ cực chuân chuyên
Để con được sống bình yên đủ đầy
Cho con cuộc sống sum vầy
Nên cha gánh hết đắng cay riêng mình
Cả đời chấp nhận hi sinh
Đổi lại hạnh phúc gia đình ấm no
Đời cha là kiếp đưa đò
Chở con vượt mọi gió giông bão bùng
Nắng mưa cha vẫn không chùn
Hoài luôn vững bước cùng con tháng ngày
Thời gian phủ úa thân gầy
Tóc xanh ngày ấy thay màu bạc phơ
Tình cha son sắc vô bờ
Chỉ cho mà chẳng mơ chi đáp đền
Nguyện lòng con mãi không quên
Mong cha vui khỏe vững bền tháng năm…
Bạn tham khảo ạ :
"Việt Nam quê hương ta" là một bài thơ hay của Nguyễn Đình Thi viết về quê hương, đất nước. Bốn câu thơ đầu tiên, tác giả đã khắc họa phong cảnh rộng lớn, hùng vĩ nhưng cũng rất nên thơ, trữ tình. Những hình ảnh tiêu biểu cho đất nước, con người Việt Nam được tác giả khắc họa như: “biển lúa, cánh cò, đỉnh Trường Sơn, áo nâu nhuộm bùn, đất nghèo, hoa thơm quả ngọt”. Cùng với đó là đức tính tốt đẹp của người Việt Nam - sự vất vả, cần cù nhưng vẫn giữ phẩm chất tốt đẹp. Tiếp đến, nhà thơ đã cho người đọc thấy được truyền thống đánh giặc bảo vệ đất nước.
Từ bao đời nay, dân tộc Việt Nam đã phải đối mặt với những kẻ thù xâm lược. Nhưng trong hoàn cảnh đó, nhân dân ta vẫn kiên cường, đoàn kết đấu tranh chống lại kẻ thù. Nhiều anh hùng đã đứng lên lãnh đạo nhân dân bảo vệ đất nước. Sau đó, nhà thơ tiếp tục cho người đọc sẽ hiểu hơn về phẩm chất tốt đẹp của con người Việt Nam. Đó là tinh thần kiên cường, bất khuất (chịu nhiều đau thương, chìm trong máu lửa lại vùng đứng lên, đạp quân thù xuống đất đen) và chịu thương chịu khó (súng gươm vứt bỏ lại hiền hơn xưa). Cùng với tình nghĩa thủy chung - “yêu ai yêu trọn tấm lòng thuỷ chung”. Và cả sự tài hoa, khéo léo của con người - “tay người như có phép tiên”. Nguyễn Đình Thi đã bộc lộ lòng tự hào, tình yêu sâu sắc dành cho con người, đất nước Việt Nam. Như vậy, bài thơ “Việt Nam quê hương ta” đã để lại cho người đọc nhiều cảm xúc sâu sắc.
Cre: https://download.vn/viet-doan-van-ghi-lai-cam-nghi-ve-bai-tho-luc-bat-51257
Thương sao mái ấm nhà em
Gia đình đoàn tụ dưới rèm trời mưa
Mái nhà trú nắng sớm trưa
Tối về văng vẳng đong đưa điệu đàn
Công cha vất vã không màng
Nghĩa mẹ sớm tối gọn gàng trước sau
Mở lời cất tiếng ngọt ngào
Chăm nom dạy dỗ luôn trao nụ cười
Đàn em học hỏi đùa chơi
Thân bằng quyến thuộc cơ ngơi xum vầy
Tình thân gắn kết đắp xây
Ông bà yên dạ thân gầy tâm an
Bà con hàng xóm trong làng
Khác nào khúc ruột mọi đàng có nhau
Bạn bè giữ mãi tình sâu
Thầy cô trọng nghĩa ghi vào tim em
Thảnh thơi giấc ngủ êm đềm
Nhẹ nhàng mỗi bước bên thềm gần xa
Đất trời thoáng rộng bao la
Em vui tất dạ lời ca thăng trầm
Đàn chim về tổ quây quần
Bướm ong bay lượn đầu sân cạnh vườn
Hoa cười lá vỗ khoe sương
Gia đình nhộn nhịp tình thương ngập tràn
Anh em như thể tay chân
Rách lành đùm bọc dở hay đỡ dần.
Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
@Cỏ
#Forever
Công cha như núi ngất trời
Nghĩa mẹ tựa nước suốt đời chảy xuôi
Tuổi thơ con lớn bên nôi
Lời ru thấm đẫm mồ hôi tháng ngày
Lưng cha gánh nắng gánh mây
Bàn tay mẹ vá đêm dài gian nan
Cho con khôn lớn vững vàng
Dẫu thân gầy guộc vẫn cam lòng mình
Mai này con bước đường xa
Ân tình xin khắc trong ta trọn đời
Dẫu cho vật đổi sao dời
Đạo hiếu còn mãi sáng ngời tim con
Bếp xưa khói tỏa chiều đông
Mẹ ngồi vá áo, cha trông ngọn đèn
Cả đời chẳng nói lời quen
Mà thương chất ngất qua từng bữa cơm
Con đi lạc giữa đường đời
Va bao gió bụi mới mời nhớ thương
Nhớ vai áo bạc mưa sương
Nhớ bàn tay mẹ dẫn đường ngày xưa
Khi con hiểu chữ “hiếu” thừa
Tóc cha đã bạc, lưng vừa còng thêm
Muốn về thắp ấm mái thềm
Mà thời gian chẳng dịu êm đợi người
Xin làm giọt nắng cuối trời
Sưởi cha, ủ mẹ trọn đời bình yên
Ơn cha như núi mây ngàn
Mẹ như biển rộng dịu dàng bao dung
Con sinh từ những nhọc nhằn
Lớn lên trong cả ân cần yêu thương
Bữa cơm đạm bạc khói vương
Lời ru theo gió suốt đường con đi
Bao năm mưa nắng thầm thì
Cha lo vững lái, mẹ gìn ước mơ
Con nay khôn lớn xa bờ
Mới hay chữ hiếu đợi chờ bao lâu
Ơn sinh nghĩa dưỡng biển sâu
Trọn đời con nguyện bạc đầu không quên
Mai sau dẫu bước muôn miền
Tấm lòng hiếu thảo giữ nguyên vẹn tròn
Gia đình là chốn nguồn cơn
Cho con vững dạ giữa dòng nhân sinh
Nghĩa mẹ như những ngọt ngào suối trong
Cả đời dãi nắng dầm sương
Chăm con khôn lớn chẳng lường gian nan. Mẹ lo từng bữa cơm ngon
Cha lo gánh vác cho con nên người
Cho dù vật đổi sao dời
Tình thân ruột thịt suốt đời khắc ghi. Mai này khôn lớn bay đi
Đừng quên lối cũ những khi mẹ chờ
Đừng quên mái lá đơn sơ
Bóng cha già yếu mịt mờ hơi sương. Đạo làm con giữ chữ thương
Phụng thờ hiếu nghĩa vẹn đường nghĩa nhân
Chăm lo báo đáp song thân
Để lòng thanh thản, muôn phần bình yên.