Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
- Cậu có thể tham khảo đoạn văn dưới đây nha:
"Khi mùa đông gõ cửa, không khí se lạnh như làn gió mơn man thổi qua từng ngóc ngách. Những chiếc lá vàng cuối cùng đã lặng lẽ rời cành, tạo nên một tấm thảm xao xác dưới chân. Bầu trời mùa đông xám xịt, không còn những cánh én tung bay, chỉ có những đám mây lững lờ trôi. Tiếng mẹ giục em mặc ấm vọng lại, như một lời nhắc nhở dịu dàng, và em vòng tay qua chiếc áo len mẹ mới đan cho, ấm áp như ánh nắng ban mai xua tan giá buốt."
Qua khổ thơ tác giả đã bộc lộ cảm xúc mạnh mẽ của mình trước những cảnh đẹp của quê hương, đất nước: Vẻ đẹp của những “dòng sông bát ngát” đang chảy giữa “đôi bờ dào dạt lúa non”. Những vẻ đẹp đã hứa hẹn một cuộc sống ấm no cho những người dân trên đất nước chúng ta.Vẻ đẹp của những “ con đường ca hát” (vui, phấn khởi) vì được chạy qua công trường đang xây dựng những mái nhà ngói mới. Đó cũng chính là vẻ đẹp của hạnh phúc đầy hứa hẹn đối với nhân dân ta.
Đoạn thơ trên trích từ bài "Mùa thu mới" của Tố Hữu đã bộc lộ niềm tự hào và tình yêu tha thiết đối với quê hương trong những ngày đầu xây dựng đất nước.
Với điệp ngữ "Yêu biết mấy", tác giả đã nhấn mạnh cảm xúc dạt dào, say sưa trước vẻ đẹp của thiên nhiên trù phú với "dòng sông bát ngát" và "lúa ngô non" đầy sức sống.
Không chỉ dừng lại ở cảnh sắc tự nhiên, khổ thơ còn khắc họa khí thế sôi nổi của con người qua hình ảnh "những con đường ca hát" dẫn tới các công trường mới.
Màu "mái nhà son" tươi tắn hiện ra như biểu tượng cho sự đổi thay, hứa hẹn một tương lai ấm no, tươi sáng trên khắp mọi miền tổ quốc.
Qua nhịp điệu thơ nhanh, tươi vui, người đọc cảm nhận được niềm tin yêu mãnh liệt và tinh thần lạc quan của nhà thơ trước sự hồi sinh của dân tộc.
Đoạn thơ chính là lời ca ngợi công cuộc lao động kiến thiết vĩ đại, khơi gợi trong mỗi chúng ta tình yêu và trách nhiệm với quê hương Việt Nam.
Tất cả đã tạo nên một bức tranh mùa thu mới đầy màu sắc, âm thanh và hy vọng.
Tình cảm đó được thể hiện qua sự cảm thông với những việc làm vất vả của mẹ như phơi lưng đi cấy dưới cái nóng như nung và sự ước mong được góp phần làm cho mẹ đỡ vất vả trong công việc: Hóa thành đám mây để che cho mẹ suốt ngày bóng râm, giúp mẹ làm việc trên đồng mát mẻ, khỏi bị nắng nóng. Đó là một tình thương vừa sâu sắc, vừa cụ thể và thiết thực của người con đối với mẹ.
Đọc đoạn thơ trên, ta thấy bạn nhỏ trong bài đã thể hiện cảm xúc chân thành, yêu thương mẹ khi thấy mẹ phải vất vả làm lụng để nuôi nấng mik nên người. Thật vậy, người mẹ luôn là ng vất vả, bỏ mồ hôi công sức chăm lo cho gia đình thân thương yêu quý, qua những dòng thơ trên mà em đã thấu hiểu đc nỗi lòng xót xa của 1 đứa trẻ về ng mẹ thân mến. Trong đoạn có câu:"Hôm nay trời nắng như nung", nhờ có biện pháp so sánh mà tác giả đã khéo léo sử dụng trong câu thơ, giúp ng đọc cảm nhận đc cái nóng oi bức như được nung lên, sức nóng mà ng mẹ đã phải chịu đựng trong từng ngày làm việc. Ng mẹ đã phải phô ra bờ lưng dưới ánh nắng mà ta tưởng chừg còn trên cả chục độ, ấy vậy mà tất cả là vì gia đình và vì đứa con, mong sao cho con đc học hành chăm chỉ, cần cù rồi giúp ích cho đất nc. ......
Câu 1:
Biện pháp nghệ thuật so sánh có trong câu thơ đó là:Chiếc thuyền-con tuấn mã.
Nội dung:Giúp câu thơ thêm sinh động và cho người đọc người nghe cảm nhận được sự hăng sức của con thuyền mạnh mẽ như 1 con tuấn mã.
Câu 2:
b.Ẩn dụ: từng hạt long lanh rơi.
Giải nghĩa: được hiểu là âm thanh của tiếng mưa (ẩn dụ chuyển đổi cảm giác)
a. Ẩn dụ: mặt trời trong lăng.
Giải nghĩa:Bác Hồ (ẩn dụ phẩm chất)
Ẩn dụ: 79 mùa xuân.
Giải nghĩa:79 mùa xuân- 79 tuổi.

hay quá
vẫn có chút cảm giác không vần lắm nhưng phải công nhận là rất hay, dùng từ ngữ khá tốt, tuyệt lắm, bạn làm mik nhớ cái hồi mik làm thơ tặng cô 8/3 hồi tiểu học quá, dù bây h mik k còn động chạm nhiều vào thơ phú nữa...❤️
về khuyết điểm lớn nhất của bài gốc là lỗi điếc vần. một bài thơ bảy chữ tiêu chuẩn cần sự kết nối âm thanh giữa câu hai và câu bốn để tạo nhạc tính. trong bài của bạn, các từ cuối như veo, đi, rậm, trường hoàn toàn không bắt vần với nhau, làm cho bài thơ bị rời rạc, đọc lên giống văn xuôi ngắt dòng hơn là thơ.
tiếp theo là lỗi dùng từ chưa chính xác. cụm từ bây đi thực sự rất tối nghĩa và làm hỏng cả mạch cảm xúc của khổ đầu. bên cạnh đó, việc lặp lại từ trường quá nhiều ở khổ cuối làm cho vốn từ bị bó hẹp, câu thơ trở nên quẩn quanh và thiếu sức gợi.
về mặt hình ảnh, bài thơ còn khá vụn vặt. việc đặt biển rộng ngay cạnh suối trong mà không có sự chuyển cảnh hợp lý làm cho không gian bị mâu thuẫn. câu miêu tả ngôi trường nhỏ nhỏ đường cong queo cũng hơi bị lạm dụng từ láy một cách đơn giản quá, khiến phong cách thơ bị trẻ con, chưa thấy được sự tinh tế của xuân thì như bạn mong muốn.
cuối cùng là nhịp điệu bị gãy ở những câu miêu tả thực tế như cây xanh lá mất hết rồi. thơ cần sự ẩn dụ và chọn lọc ngôn từ mạnh hơn để người đọc có thể cảm nhận được cái hồn của cảnh vật thay vì chỉ là liệt kê sự việc.
trời xanh mây trắng gió lây đưa
suối hát trong veo nắng rải thưa
mùa đông lạnh giá cành trơ lá
nhựa sống âm thầm đợi nắng mưa
cành cao chim hót vang lùm bụi
sương sớm mờ giăng những lối đi
trường nhỏ xinh nằm bên dốc uốn
em tới lớp rộn xuân thì
nắng vương trên áo hồng đôi má
sách mở trang đời thơm ngát hương
gửi lại trường xưa bao nỗi nhớ
vững bước em đi vạn dặm đường