Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
refer
Công cha, áo mẹ, nghĩa thầy” công ơn cha mẹ cao trời biển nhưng chỉ là cha và mẹ của chúng ta nhưng nghĩa thầy chính là ơn dạy dỗ của nhiều thầy cô giáo đã từng dạy dỗ ta. Đối với em, thầy cô giáo nào cũng đáng quý và biết ơn, nhưng tình cảm sâu sắc hơn cả chỉ có thầy Nam.
Các thầy cô giáo thường nói, thầy Nam vốn đã khô khan lại dạy các môn tự nhiên là Vật lí nên con người thầy như một sa mạc khô cằn. Thế nhưng theo em cảm nhận thầy Nam lại rất ấm áp, giàu tình cảm, giống như một cao nguyên đầy nắng và gió. Thầy Nam có dáng người cao, khá gầy, thầy cắt mái tóc ngắn, thường xuyên đeo kính vì thầy cận khá nặng. Thầy rất ít khi cười một phần vì thầy khá là nghiêm khắc, thầy không thích tính nghiêm khắc và kỉ luật của mình bị giảm bớt nếu học sinh thấy mình cười. Thế nhưng chúng em, học sinh của lớp 9B đã phá vỡ quy tắc đó của thầy. Cứ mỗi giờ vào tiết dạy của thầy là chúng em lại chuẩn bị một trò hay chào đón thầy, ngoài mục tiêu phải trả bài cũ, học tốt bài mới và ngoan ngoãn trong giờ học, chúng em ngầm có mục tiêu phải làm cho thầy cười. Vì thầy có nụ cười rất tươi và rạng rỡ, hàm răng đều tăm tắp lại có má lúm. Thầy Nam khi vào giờ học rất nghiêm túc, mỗi khi thầy giảng bài dường như không có gì có thể ngăn cản sự trôi chảy của kiến thức và hiểu biết của thầy đang trao truyền cho học sinh. Mỗi giờ học đều là những giây phút quý giá, giờ làm việc đầy nhiệt huyết và cật lực của thầy. Có tài liệu nào hay, bài tập dạng mới thầy đều chia sẻ cho chúng em, thi thoảng thầy lại dạy chúng em vài thí nghiệm về vật lý rất thú vị.
Sang năm là chuyển cấp, em sẽ không còn được học thầy nữa, nhưng chúng em hẹn sẽ vào thăm thầy mỗi dịp 20/11. Thầy Nam là thầy giáo duy nhất mà em yêu quý nhất từ ngày bắt đầu đi học đến tận bây giờ.
Tham khảo :
Em đã từng là một học sinh học yếu môn Toán nhất lớp, một phần vì em lười học lại vì không hiểu nhưng không dám hỏi. Dần dần em trở nên tự ti trước các bạn và rất xấu hổ, thật may mắn khi em đã được một cô giáo giúp đỡ vượt qua quãng thời gian khó khăn đó và để em phấn đấu được như ngày hôm nay.
Người cô giáo đã dạy dỗ em nên người, lấy lại tri thức và ý thức học cho em chính là cô Nhung. Cô Nhung là cô giáo dạy Toán của em năm lớp 4, năm đó cô tròn 30 tuổi, đã đi dạy nhiều năm nhưng dáng vẻ trẻ trung xinh đẹp của cô khiến cô vẫn giống với một cô sinh viên đại học. Cô giáo có dáng người thon thả, mái tóc dài thẳng đen óng, nụ cười có má lúm đồng tiền rất duyên. Cô bước từng bước trên bục giảng rất uyển chuyển, viết bảng hay vẽ hình vừa nhanh vừa đẹp. Khi biết về tình hình học tập của em cô rất lấy làm lo lắng, giờ học trên lớp cô giảng bài rất kĩ, chỗ nào khó cô giảng lại nhiều lần, lấy ví dụ minh hoạ thật gần gũi dễ hiểu đến khi nào tất cả mọi học sinh đều hiểu được rồi cô mới thôi. Cô luôn quan tâm sát sao đến em, cho em nhiều bài tập vận dụng và luôn tận tình hướng dẫn chỉ bảo cho em hiểu và làm được bài. Từ đó em không còn sợ bài khó, chỗ nào không hiểu lại hỏi cô, với sự quan tâm và mong mỏi của cô em rất chăm chỉ không lười học như trước nữa.
Em yêu quý cô giáo của em và mãi nhớ về những bài giảng, lời dạy ân cần của cô.
Đề 2. Tả một nghệ sĩ hài mà em yêu thích.
bài làm
Việt Nam ta có rất nhiều những nghệ sĩ hài, những người mang đến cho ta những tiếng cười thật thoải mái, vui vẻ sau những giờ học hành, làm việc căng thẳng. Trong đó, em ấn tượng về chú Hoài Linh, một trong những danh hài mà ai ai cũng biết.
Chú Hoài Linh xuất thân vốn đã khốn khó, ấy vậy mà điều đó không làm tắt đi nụ cười và tinh thần của chú. Và ta cũng thấy, lúc nào chú cũng xuất hiện với một sự giản dị, chất phác cho dù chú đang hóa thân vào bất kì vai diễn nào. Sự mộc mạc đó trước tiên đã đem đến cho khán giả một sự quen thuộc, gần gũi tự nhiên.
Dáng người chú không mập mạp chút nào, thay vào đó là sự mảnh khảnh, trông có vẻ gầy lắm. Tóc chú thường dài đến ngang vai, chắc tại chú hay đóng là con gái nên để vậy suốt. Chú đóng hài, làm cho người ta cười lên cười xuống, nhưng cũng có những lúc, lại im lặng, có khi còn khiến mình rơi nước mắt.
Chú Hoài Linh có biệt tài giả nữ. Không chỉ từ cách ăn mặc, điệu bộ, mà còn cả giọng nói nữa. Có người còn khen chú Hoài Linh có khi còn đẹp gái hơn mấy cô người mẫu nữa. Riêng về giọng nói, chú có thể giả giọng được rất nhiều vùng miền. Từ giọng ngoài Bắc, miền Trung, miền Tây sông nước nữa.
Mong chú luôn luôn mạnh khỏe, luôn mang tiếng cười đến mọi người và cả cho bản thân. Mong chú biết được rằng chú luôn được mọi người mến mộ và kính trọng nhé.
nếu hay thì tick cho mình nhé!!
Em đã được học rất nhiều các thầy,cô giáo nhưng người để lại ấn tượng sâu sắc nhất đối với em là cô Hồng. Cô là giáo viên chủ nhiệm lớp em năm nay.
Năm nay cô Hồng đã ngoài 30 tuổi , cái tuổi đã bước qua thời xuân xanh nhưng cô vẫn còn trẻ lắm. Cô có dáng người dong dỏng cao, nước da trắng hồng như đánh phấn. Mái tóc dài, mượt luôn được cô buộc sau gáy. Cô có khuôn mặt trái xoan trắng hồng, đôi mắt to, đen láy như luôn cười với chúng em. Ánh mắt của cô luôn tràn đầy sự ấm áp yêu thương và sự tin cậy dành cho chúng em. Những lúc cô cười để lộ ra hàm răng trắng bóng, đều đặn cùng nụ cười hiền hậu, bao dung.Tính tình cô lúc nào cũng vui vẻ khi trò chuyện với chúng em, khi em mắc lỗi cô nghiêm khắc chỉ bảo để em sửa sai. Với em cô Hồng như một người mẹ, người cha luôn theo sát em rèn luyện em trở thành học sinh chăm ngoan, học giỏi. Giọng nói của cô rất nhẹ nhành, truyền cảm, chứa đựng sự lôi cuốn chúng em vào những bài giảng. Cô đưa chúng em biết đi đến từ kiến thức xung quanh đến những kiến thức của xã hội. Từ đó, cô giống như cơn gió đưa chúng em đi đến khám phá những kiến thức mới mẻ đầy bí ẩn để chúng em cùng suy ngẫm, cô trò cùng tìm lời giải cho những bí ẩn đó.Cô Hồng sống rất giản dị, cô luôn quan tâm đến từng học sinh trong lớp. Sự quan tâm tỉ mỉ của cô đã dìu dắt chúng em trong vượt qua những khó khăn trong học tập.
Em luôn nhớ đến cô bằng tình cảm yêu quý, kính phục. Em tự hứa với bản thân lúc nào cũng cố gắng ngoan ngoãn, học giỏi để xứng đáng là học sinh của cô.
Mỗi người học sinh giống như những người đi đò, các thầy cô giáo là những người đưa đò. Qua mỗi bến đò người đi đò lại gặp những người đưa đò khác nhau, và chắc hẳn sẽ có ai đó khiến chúng ta nhớ mãi. Đối với em, người đưa đò chở em trong suốt 5 năm học cấp một là cô giáo Thu, chính là người mà em có nhiều tình cảm nhất.
Hồi em học lớp 5, cô Thu 27 tuổi, độ tuổi rất trẻ, tràn đầy nhiệt huyết. Cô Thu có dáng người cao ráo, đậm người. Tuy vậy trông cô vẫn rất thon thả và duyên dáng trong những tà áo dài mỗi dịp khai trường hoặc mít-tinh. Ngày đó các cô giáo có mốt cắt tóc ngắn ngang vai hoặc uốn xoăn rồi nhuộm màu nâu cà phê. Nhưng cô Thu của chúng em vẫn luôn giữ mái tóc tơ dài màu đen óng ả. Mỗi giờ ra chơi, cô thường không về dưới phòng hội đồng mà ở lại lớp “tâm sự” cùng học sinh. Những lúc như thế cô lại gọi em lên tết tóc đuôi sam cho cô, rồi lại được cô khen “Minh Châu khéo tay tết tóc cho cô là đẹp nhất”. Em rất vui vì cô giáo của em rất gần gũi, quan tâm và luôn ân cần với chúng em. Các hoạt động học tập cô chỉ muốn chúng em thực sự thích thú, cảm thấy vui vẻ và bổ ích, không đặt nặng vấn đề thành tích và điểm số. Cô Thu có cách giảng bài rất ấn tượng, giọng của cô trong trẻo, lúc dạy môn Tiếng Việt giọng cô đọc văn truyền cảm, trầm ấm. Lúc cô dạy môn Toán lại là giọng rõ ràng, dứt khoát, trầm bổng, có điểm nhấn. Cô viết chữ rất đẹp, chữ trên bảng đẹp như chữ in trong vở ô ly của chúng em.
Dịp kỷ niệm 10 năm thành lập trường vừa rồi em có về trường và gặp được cô. Vẫn là ánh mắt, nụ cười và mái tóc đó, em ôm chầm lấy cô và chỉ muốn được tết tóc cho cô ngay tại giây phút đó.
Cơn mưa đó là một trải nghiệm tuyệt vời, và em muốn chia sẻ với bạn về nó. Đó là một buổi chiều mùa hạ năm ngoái, khi mà cái nắng chói chang của mùa hè đã khiến mọi người trở nên mệt mỏi. Trong suốt nhiều tuần liền, không một giọt mưa nào xuất hiện, khiến cho cảnh quê hương em trở nên ẩm ướt và cằn cỗi. Nhưng vào một ngày đẹp trời, tôi và gia đình đang ngồi trong căn nhà nhỏ của mình, bỗng dưng, một âm thanh nhẹ nhàng bắt đầu vang lên.
Những giọt mưa đầu tiên đã đánh thức sự sống trong lòng đất, làm mát đi khí trời nóng bức. Em cùng gia đình chạy ra ngoài, và em có thể cảm nhận được cảm giác của từng giọt mưa chạm vào làn da nóng bỏng của mình. Những giọt mưa ấy rơi xuống đất và tạo ra những vệt nước rạng ngời trên bề mặt đường phố. Tiếng mưa rơi trên lá cây là một bản nhạc tự nhiên tuyệt vời, âm thanh như lời ru mọi thứ vào giấc ngủ.
Cơn mưa kéo dài một thời gian ngắn, nhưng nó đã mang lại một sự tươi mới và thư thái cho tâm hồn của mọi người. Trái cây trong vườn nhà tôi cũng được tưới một lượng nước quý báu, khiến chúng trở nên rạng ngời hơn bao giờ hết. Cảnh mặt trời lặn sau đám mây mùa hè càng làm cho bầu trời trở nên phong cách và đẹp đẽ hơn bao giờ hết.
Đó là cơn mưa mà em ấn tượng nhất, nó đã mang lại sự tươi mới và thư thái cho cuộc sống của chúng em sau một thời gian dài khá nắng hanh khô khốc. Cảm giác của những giọt mưa nhẹ nhàng rơi trên da và hương mùi đất ẩm làm cho tôi luôn nhớ mãi, và nó đã tạo nên một kỷ niệm đẹp trong trái tim em.
Một ngày đẹp trời bỗng trở nên oi bức. Những đám mây màu đen nặng trĩu bay tới làm xám xịt cả bầu trời. Gió bắt đầu thổi mạnh cho cây cối ngả nghiêng, rồi từng giọt mưa lách tách, lách tách rơi. Lộp độp! Lộp độp tơi xuống các mái hiên. Dần dần gió mạnh hẳn lên, cùng lúc đó mưa xối xả tuôn ào ào. Mọi người hối hả tìm chỗ trú chân, có người còn chưa mặc áo mưa. Sấm sét nổi lên ầm ầm rạch một vệt ngang trời. Chú mèo đang ngủ thì giật mình hoảng hốt, lướt thướt núp vào một chỗ khô ráo. Lòng đường cũng bị ngập. Sau 30 phút mưa ròng rã thì đã tạnh hẳn. Những chú chim lại bay tới hót líu lo. Bầu trời quang đãng hẳn, không khí trong lành và dễ chịu hơn. Mặt trời lộ ra với bảy sắc cầu vồng. Cây cối như vừa được tắm hả hê, vươn lên với một sức sống mới.
Mọi người lại ra khỏi chỗ trú và trở về với việc mình đang làm dở, tiếng cười tiếng nói rộn ràng. Em rất yêu mưa vì nó đã cho cây lá tươi tốt.
ghi rõ chữ tham khảo nha bn, ko là bị xóa câu tl đấy
Tham khảo :
Tuần vừa qua, em bị ốm phải khám bệnh ở bệnh viện tỉnh. Tại đây, em gặp một cô y sĩ điều dưỡng rất đáng mến.
Cô y sĩ còn rất trẻ, ước chừng cô chỉ mới hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi. Dáng người cô nhỏ nhắn, tay chân thon thả. Cô có nước da trắng nõn nà như da em bé. Mái tóc cô búi gọn trong chiếc mũ y sĩ màu trắng. Vài sợi tóc mái loà xoà trước trán cô, ló ra khỏi vành mũ. Cô có khuôn mặt trái xoan, mắt to, đôi lông mày vòng cung thanh mảnh. Đôi môi hình trái tim sắc nét tô một lớp son màu hồng nhạt, trông cô duyên dáng hẳn ra.
Cô mặc áo choàng y sĩ màu trắng, ngắn tay, để lộ khủyu tay, cánh tay thon đẹp, bàn tay nhỏ nhắn với các ngón tay tháp bút xinh xinh.
Cô y sĩ đọc tên bệnh nhân rành mạch, rõ ràng rồi đưa họ vào phòng khám. Trước khi bác sĩ khám bệnh, cô đo huyết áp cho bệnh nhân và ghi vào hồ sơ bệnh án. Cô làm việc nhẹ nhàng, thành thạo. Cô ân cần nhắc nhở bệnh nhân: “Các cô chú cởi áo khoác ra nghen, đo huyết áp xong thì mặc vào lại nha.”. Cô cẩn thận dắt tay một cụ già, để cụ ngồi vào ghế tựa chờ bác sĩ khám. Cô nói năng nhỏ nhẹ, dịu dàng. Khi bác sĩ kê đơn thuốc xong, cô dặn kĩ bệnh nhân cách dùng thuốc và hướng dẫn họ đến quầy thuốc của bệnh viện để mua thuốc. Bệnh nhân rất đông, người nọ nối tiếp người kia vào khám. Cô y sĩ làm việc liên tục nhưng nụ cười tươi tắn luôn nở trên môi cô. Có vài bệnh nhân đi nhầm khoa, cô tận tình chỉ dẫn họ đến khoa mà họ muốn tìm. Thái độ niềm nở của cô thật dễ thương. Với khuôn mặt xinh xắn, có duyên và với chuyên môn vững vàng, cô y sĩ toát lên vẻ đẹp nhũn nhặn đầy lòng bác ái. Y đức của cô đúng như câu biểu ngữ viết trên tường bệnh viện: “Lương y như từ mẫu” (Thầy thuốc như mẹ hiền).
Khám bệnh xong, về đến nhà em nhớ hoài nụ cười hiền dịu của cô y sĩ. Em thấy cô thật đẹp. Thế mới biết nhan sắc mặn mà của một người con gái không phải chỉ vì họ đẹp mà còn vì họ biết cư xử đẹp. Cô y sĩ em gặp một lần mà nhớ mãi chính là người con gái như vậy.
Y sĩ điều dưỡng là phụ tá đắc lực của bác sĩ, là người trực tiếp chăm sóc bệnh nhân. Ngoài chuyên môn được đào tạo của mình, người y sĩ điều dưỡng còn phải có tấm lòng nhân ái, yêu thương bệnh nhân mới hoàn thành tốt công việc. Suốt buổi khám bệnh, nhìn cô y sĩ làm việc, ước mơ vào học ngành y của em càng lớn, càng thêm mạnh mẽ. Em sẽ gắng học giỏi để thi vào trường Đại học Y, trở thành người thầy thuốc tốt.
Bao giờ cũng vậy, cứ mỗi mùa hè đến là trong lòng em lại cảm thấy xốn xang. Mùa hè đón chờ em với biết bao nhiêu điều thú vị.
Mùa hè mang đến cái nắng chói chang, rực rỡ làm cho vạn vật như bừng sáng. Nếu như mùa đông mang đến sự lạnh giá thì mùa hè hoàn toàn ngược lại. Nắng chói mang theo cái nóng nực nhưng vạn vật như được tiếp thêm một luồng sinh khí mới. Trong đầm sen những bông hoa bắt đầu đua nở. Trên cây phượng, hoa cũng đã đỏ rực. Những bông hoa đỏ tô điểm cho bầu trời xanh thêm đẹp. Ông mặt trời nằm ở tít trên cao như đang nhìn xuống mỉm cười.
Vào mùa hè chẳng thể nào thiếu được tiếng ve kêu râm ran. Tiếng ve một bản nhạc giao hưởng của tự nhiên khiến cho mùa hè thêm rộn ràng hơn. Chim trên cây cũng hót líu lo hòa chung vào bản nhạc tuyệt diệu ấy.
Ở những vùng quê, lúa đang vào vụ gặt. Người người, nhà nhà cùng nhau nô nức gánh từng gánh lúa về nhà. Trên má còn chảy những giọt mồ hôi nhưng gương mặt ai cũng thật tươi vui. Những đàn trâu, đàn bò được nghỉ ngơi đang tung tăng gặm cỏ. Các bạn nhỏ giống như em thì nô đùa với những trò chơi đầy thú vị như thả diều, đá bóng,…
Em rất thích mùa hè bởi mùa hè đến em được về quê, được đi du lịch với bố mẹ và được tham gia các buổi sinh hoạt hè vô cùng thú vị. Những kỉ niệm có được trong những ngày hè em sẽ lưu giữ mãi không thể nào quên.
Mùa hè năm ngoái, trong chuyến đi nghỉ mát ở Nha Trang cùng gia đình, em đã được thưởng thức những vẻ đẹp diệu kì của biển.
Thành phố Nha Trang trước mặt là biển, sau lưng là núi nên phong cảnh đẹp vô cùng! Bãi biển Nha Trang được xếp loại là một trong những bãi biển đẹp nhất thế giới.
Lúc chiếc xe chở du khách còn đang bon bon trên đường, em đã nhận ra làn gió mát mang hương vị mặn mà của biển. Có ai đó reo lên mừng rỡ: Biển kìa! Nhìn ra phía chân trời, em chỉ thấy một vệt xanh mờ mờ xa tít. Đến lúc xe dừng lại thì mặt biển bao la đã hiện ra trước mắt em.
Bờ biển cong cong mềm mại, thoai thoải dần xuống mép sóng. Bãi cát trắng phau, mịn màng dưới chân. Ven bờ, hàng dừa nghiêng nghiêng. Tàu dừa giống như những cánh tay dài vẫy gió.
Chưa bao giờ em được nhìn thấy một vùng trời nước mênh mông nhường ấy. Phóng tầm mắt ra xa, em thấy biển có màu xanh thẫm. Nhìn xuống mặt nước gần ngay bờ cát, em lại thấy nước biển màu xanh da trời. Từng đợt, từng đợt sóng trắng nối nhau ào ạt vỗ bờ rồi lại rút ra xa, chẳng khác nào đám trẻ mê mải nô đùa không biết mệt. Mặt trời trên cao toả nắng vàng rực rỡ xuống biển xanh. Hàng ngàn người vui vẻ, ồn ào trên bãi tắm, tận hưởng không khí trong lành và làn nước mát lạnh của đại dương. Những chiếc phao nhiều màu dập dềnh trên sóng biếc.
Đến chiều, em được cha mẹ cho đi thăm các đảo bằng ca-nô. Chiếc ca-nô sơn hai màu xanh trắng, trước buồng lái cắm một lá cờ đỏ sao vàng phần phật tung bay. Bốn, năm chục du khách thích thú cười vang giữa tiếng sóng xô dào dạt. Chiếc ca-nô lướt như bay, đuôi rẽ nước thành hai luồng rẻ quạt, bọt tung trắng xoá.
Khung cảnh thiên nhiên ở đảo nào cũng đẹp! Em như choáng ngợp trước một không gian toàn một màu xanh: xanh trời, xanh biển và xanh cây lá hoà quyện vào nhau, tạo nên thế giới thần tiên. Em thích nhất là khu đảo cá Trí Nguyên với những chiếc hồ nhân tạo được xây ngay trên mặt biển. Trong đó có rất nhiều loài cá quý hiếm của biển khơi: hàng chục loại cá heo, cá mập, cá kiếm, cá song, hàng trăm loại cá cảnh biển đủ màu sắc và hình thù lạ mắt khiến cho người xem mê mải. Em mua một túi bỏng ngô rồi bước xuống bậc tam cấp dẫn xuống hồ nuôi vích. Những chú rùa biển khổng lồ và hiền lành nhẹ nhàng đớp từng hạt ngô từ lòng bàn tay em rồi đủng đỉnh bơi đi.
Ngày hôm sau, đoàn du khách được đưa đi thăm Tháp Bà, bãi biển Hòn Chồng và Viện Hải dương học. Lần đầu tiên, em được tận mắt nhìn thấy những sinh vật kì lạ của đại dương. Trước khi về, em đứng cạnh bộ xương chú cá voi dài như chiếc thuyền, chụp một kiểu ảnh làm kỉ niệm.
Sau hai ngày tham quan Nha Trang, em biết thêm được bao điều mới mẻ và thú vị. Thiên nhiên xung quanh ta quả là đẹp đẽ, hấp dẫn vô cùng! Tạm biệt Nha Trang với biển xanh, cát trắng, với những con đường vàng rực màu hoa Nữ hoàng và lồng lộng làn gió đại dương, em thấy trong lòng dâng lên một cảm xúc rưng rưng khó tả. Tạm biệt nhé Nha Trang! Hẹn mùa hè sang năm, ta sẽ gặp lại nhau!
Từ đầu năm học lớp một cho đến bây giờ là lớp năm, em đã được học qua rất nhiều thầy cô giáo khác nhau, trong đó có những thầy cô để lại cho em tình cảm tốt đẹp mà em sẽ ghi nhớ suốt đời, một trong số thầy cô mà em yêu quý và kính trọng nhất là cô giáo Lan.
Cô Lan chỉ kém mẹ em một tuổi nhưng trông cô trẻ trung hơn mẹ em rất nhiều. Cô có dáng người thanh mảnh, cao ráo, vóc dáng cân đối. Cô Lân là cô giáo chủ nhiệm năm lớp hai của em, khi đó cô còn giữ mái tóc dài thẳng, đen óng ả, lúc nào cũng tết đuôi sam nhìn rất gọn gàng và đẹp mắt.
Dù không còn học cô nữa nhưng em vẫn nhớ như in dáng người, dáng đi của cô, dù nhìn từ xa em vẫn chưa từng nhận nhầm cô bao giờ. Dáng cô đi rất thanh thoát, từng bước chân rảo nhanh nhưng vẫn giữ phong thái nhịp nhàng không gấp gáp. Chiếc cặp da sờn cô luôn đeo trên vai đến nay vẫn còn đó. Cô giản dị lắm, ngày nào đi dạy cũng mặc quần âu với áo sơ mi, chỉ khi nhà trường có dịp lễ gì cô mới mặc áo dài. Em còn nhớ nụ cười tỏa nắng của cô, khi cô giảng bài miệng cười ấy phát ra âm thanh trầm bổng, du dương, đưa chúng em vào bài học.
Cô luôn là người đến sớm nhất và ra về cuối cùng. Cô để ý đến từng học sinh, nhớ hết từng tính nết, sở thích và thói quen của mỗi bạn. Ngay cả em, em rất bất ngờ khi được cô chúc sinh nhật vào đúng ngày thi lên lớp.