Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
* Giống: Mượn chuyện về đồ vật, loài vật, cây cỏ,…để gián tiếp nói chuyện con người, nêu lên triết lý nhân sinh và những bài học kinh nghiệm về cuộc sống.
* Khác: Được kể bằng văn vần, lấy nhân vật là các bộ phận trên cơ thể người để nêu lên bài học về lòng đoàn kết.
Em có thể học được rất nhiều điều:
- Khi nhìn nhận bất cứ một sự việc, vấn đề gì cần phải nhìn bao quát, toàn diện, tránh phán xét phiến diện, nhìn một chiều.
- Trong cuộc sống cần phải tự biết bảo vệ bản thân mình, sống dũng cảm, tự rèn luyện phẩm chất khiêm tốn, không ngừng tu dưỡng bản thân.
- Sống phải biết chia sẻ, tôn trọng, yêu thương, giúp đỡ mọi người khi gặp khó khăn, không bỏ rơi người khác trong hoạn nạn.
Thầy bói xem voi là một truyện ngụ ngôn có nội dung giáo dục rất thâm thúy ẩn chứa dưới hình thức nghệ thuật hài hước thú vị. Câu chuyện kể về cuộc xem voi của năm thầy bói mù và nhận xét của từng người về con voi. Chi tiết em thấy thích nhất là mỗi ông thầy sờ vào một bộ phận để xác định hình dáng con voi. Sự khác biệt trong nhận thức về hình dáng con voi giữa các thầy bói dẫn đến cuộc tranh luận bất phân thắng bại, thậm chí dẫn tới ẩu đả. Từ việc chế giễu cách xem voi và nhận xét về voi rất phiến diện của năm ông thầy bói mù, người xưa khuyên chúng ta rằng khi tìm hiểu, xem xét, đánh giá các sự vật, sự việc, hiện tượng xung quanh thì phải thận trọng, kĩ càng và toàn diện để tránh những đánh giá lệch lạc, sai lầm.
Tối thứ bảy hàng tuần, tôi đều được bà kể cho nghe truyện ngày xưa. Trong đó có những câu chuyện ngụ ngôn tuy ngắn nhưng thật hay và bổ ích, giúp con người thấy được nhiều bài học trong cuộc sống. Hôm nay, bà đã kể cho tôi chuyện “Ếch ngồi đáy giếng”.
Bà nội tôi thuộc rất nhiều ca dao, tục ngữ, thành ngữ... Vì thế khi nói chuyện bà hay chêm vào đó những câu tục ngữ lạ mà tôi không hiểu. Những lúc như thế bà lại cặn kẽ giảng giải. Hôm nay, bà nói về câu tục ngữ “Ếch ngồi đáy giếng” chỉ những kẻ dù hiểu biết rất hạn hẹp nhưng lúc nào cũng huênh hoang, tự đắc. Rồi để giải thích cho tôi hiểu hơn, bà kể lại cho tôi nguồn gốc câu thành ngữ ấy.
Ngày xưa, có một chú ếch sống trong một cái giếng nhỏ. Vì sống ở đó lâu ngày nên nó không biết thế giới ở ngoài kia ra sao. Xung quanh nó chỉ có vài con cua, ốc, nhái bé nhỏ... nên nó tưởng rằng mình là to là mạnh nhất. Ếch ta tự hào lắm về tiếng kêu ồm ộp của mình. Mỗi khi nó kêu làm vang động cả cái giếng nhỏ, khiến những con vật nhỏ khác rất hoảng sợ. Ếch cứ ngỡ mình rất oai. Ngẩng mặt lên nhìn trời, nó thấy bầu trời chỉ bằng chiếc vung chứ không cao và rộng lớn như người ta thường đồn đại. Ếch ta kiêu hãnh lắm và cho rằng trời quá bé nhỏ còn nó mới xứng là một vị chúa tể. Suy nghĩ ấy đã làm cho ếch ta coi thường mọi vật. Trong cái nhìn của ếch thì chẳng có ai bằng nó cả. Thế nên, một năm trời mưa to, nước trong giếng dâng cao, đưa ếch ta ra ngoài. Quen cái nhìn cũ, quen cách nghĩ cũ, ếch huênh hoang đi lại trên đường, đi khắp nơi như chốn không người. Theo thói quen, nó cất tiếng kêu ồm ộp và tưởng rằng ai cũng sợ như dưới đáy giếng kia. Nó đưa cặp mắt lên nhìn và vẫn cho rằng bầu trời bé tẹo như cái vung nên chẳng để ý gì đến xung quanh. Bỗng nó thấy tối sầm lại, không nhìn rõ gì nữa. Một vật gì rất lớn che mất tầm nhìn của nó. Nó đâu biết rằng đó là chân của một con trâu nên đã bị dẫm bẹp. Thế là hết đời một con ếch ngông nghênh.
Nghe câu chuyện bà kể, tôi thấy chú ếch con thật đáng chê trách. Có nhiều người trẻ, ít kinh nghiệm, ít hiểu biết nhưng lại là những người có tính cách hung hăng, huênh hoang, ngông nghênh nhiều nhất. Có lẽ vì còn chưa hiểu biết nhiều nên họ mới làm những việc kém hiểu biết. Do đó, những người trẻ tuổi phải cố gắng mở rộng tầm hiểu biết của mình, không chỉ trong sách vở mà còn nhiều lĩnh vực khác, không chủ quan hay kiêu ngạo. Những tính cách đó chỉ làm hỏng một con người mà thôi, đôi khi còn làm cho người khác bị tổn thương nữa.
Bao giờ kể chuyện xong bà cũng giúp tôi rút ra những bài học quý báu, không cao sang, xa vời mà rất thực tế, gần gũi. Tôi luôn lắng nghe những điều bà dặn để áp dụng vào cuộc sống. Bản thân tôi cũng như tất cả mọi người, không ai là hoàn hảo nên luôn phải học hỏi lẫn nhau, những khiếm khuyết của mình sẽ được tri thức của người khác bổ sung và ngược lại. Do đó, không được giấu điểm yếu kém. Bà còn bảo tôi phải học thật chăm để không bị kém hiểu biết, có như thế mới không suy nghĩ hay hành động thiếu hiểu biết. Quả thực những điều bà dặn dò tôi đòi hỏi một sự cố gắng nỗ lực và tự giác rất lớn nhưng dù có thế nào thì tôi cũng không thể để mình như chú ếch ngồi đáy giếng được.
Truyện ngụ ngôn Ếch ngồi đáy giếng của ông cha ta thật sâu sắc: Nói chuyện của loài vật nhưng mục đích là nói chuyện loài người. Bất kì ai khi đọc truyện cũng sẽ tự rút ra được cho mình bài học cần thiết và bổ ích.
Trong buổi sinh hoạt lớp sáng nay, cô giáo đã đưa ra một đề bài đặc biệt: mỗi bạn hãy kể một câu chuyện ý nghĩa mà em yêu thích. Khi nghe lời cô, trong đầu em bỗng hiện lên hình ảnh một chú ếch nhỏ kiêu ngạo, từng để lại cho em bài học sâu sắc. Đó chính là truyện ngụ ngôn “Ếch ngồi đáy giếng” mà em từng được học trong giờ Tiếng Việt hồi năm lớp dưới. Câu chuyện ấy đã khiến em nhớ mãi không quên và hôm nay, em muốn kể lại để mọi người cùng suy ngẫm.
Ngày xưa, trong một cái giếng cũ nằm giữa đồng, có một chú ếch nhỏ sinh sống. Giếng ấy lâu năm nên nước không còn trong xanh, chỉ còn lại bùn đất và nước lờ đờ, quanh quẩn chỉ có vài con cua, ốc, và nhái tí hon làm bạn. Không gian chật hẹp, tường giếng cao ngất ngưởng như muốn giam cầm thế giới của những sinh vật bé nhỏ nơi đáy giếng. Mỗi khi chú ếch cất tiếng kêu, âm thanh vang vọng vang dội khắp nơi, nghe như tiếng sấm nổ bên tai.
Những con vật nhỏ xung quanh, nghe tiếng ếch oai phong, đều sợ hãi tránh xa. Điều này càng khiến ếch tự đắc, cho rằng mình là vị chúa tể đầy quyền lực ở nơi này. Ếch đi đứng nghênh ngang, đầu ngẩng cao, ánh mắt đầy tự phụ, chẳng coi ai ra gì. Mỗi lúc nhìn lên miệng giếng, ếch chỉ thấy một vùng trời xanh bé xíu nên vẫn tin chắc rằng đó là cả bầu trời. Ếch luôn nghĩ rằng mình là lớn nhất, to nhất, ngoài giếng chẳng có gì vượt qua nổi bản thân mình.
Cuộc sống của ếch cứ bình yên trôi qua như vậy cho đến một ngày nọ, trời bỗng nổi mưa lớn. Hạt mưa rơi xuống, nước dâng đầy nhanh chóng, cuốn theo đất cát và mọi thứ trong giếng. Dòng nước xiết không chỉ làm ngập ngụa cái giếng sâu mà còn đẩy ếch lên khỏi giếng, vào một thế giới hoàn toàn mới lạ. Lần đầu tiên trong đời, chú ếch nhỏ được nhìn thấy bầu trời thênh thang, bao la, rộng lớn gấp trăm ngàn lần miệng giếng nhỏ xíu ngày nào.
Thế nhưng, dẫu đã ra ngoài và chứng kiến cảnh vật lạ lẫm, ếch vẫn giữ nguyên thói ngạo mạn, coi thường tất cả mọi vật xung quanh. Vẫn đi lại nghênh ngang, chẳng hề chú ý gì đến nguy hiểm ngoài kia, ếch cứ tưởng sức mạnh và uy quyền nhỏ bé của mình trong giếng sẽ bảo vệ được mình ở bất cứ nơi đâu.
Đúng lúc ấy, một con trâu lớn đang thong thả đi qua đường. Vì mãi khinh suất, ếch không hề để ý đến con trâu to lớn đang tới gần. Con trâu nặng nề, chẳng nhận ra chú ếch nhỏ dưới chân, đã vô tình giẫm lên, khiến ếch chết tức tưởi. Cái chết của ếch là cái kết bi thảm cho sự chủ quan, kiêu ngạo và thiếu hiểu biết.
Câu chuyện “Ếch ngồi đáy giếng” dạy cho mỗi chúng ta một bài học đắt giá. Không nên chỉ biết sống khép mình, tự mãn với những gì mình có, cũng không nên chủ quan mà coi trời bằng vung. Thế giới ngoài kia rất rộng lớn, tri thức và hiểu biết là vô bờ bến, chúng ta cần phải mở mang đầu óc, học hỏi không ngừng từ cuộc sống. Sự khiêm tốn, biết lắng nghe và tôn trọng xung quanh chính là chìa khóa giúp mỗi người trưởng thành tốt hơn. Em cảm thấy câu chuyện này không chỉ giúp mình hiểu về tầm quan trọng của việc mở rộng hiểu biết mà còn luôn nhắc nhở em phải sống khiêm tốn, cẩn trọng và không kiêu căng dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào.
Kể lại truyện Ếch ngồi đáy giếng - Mẫu 2
Có những ngày, khi ngồi lắng nghe bạn bè tranh luận, em nhận ra rằng đôi lúc trong lớp mình cũng có người quá tự tin vào bản thân mà không biết lắng nghe góp ý của người khác. Chính lúc ấy, trong trí nhớ em lại hiện lên câu chuyện “Ếch ngồi đáy giếng”, một truyện ngụ ngôn giản dị mà sâu sắc từng được cô kể năm ngoái. Em muốn kể lại câu chuyện này, bởi nó mang ý nghĩa lớn về cách chúng ta nhìn nhận chính mình và thế giới bên ngoài.
Ngày xửa ngày xưa, trong một cái giếng bỏ hoang, có một chú ếch nhỏ sinh sống cùng những con nhái, ốc và cua nhỏ bé. Cái giếng ấy tối tăm, bốn bề là bức tường cao vời vợi, không gian chật chội khiến tiếng động nào cũng vang lên lớn lạ lùng. Mỗi khi ếch cất tiếng kêu, âm thanh vọng lại, dội vào thành giếng, nghe như tiếng đàn uy nghiêm giữa chốn yên tĩnh.
Những con vật khác cứ mỗi lần nghe tiếng ếch là run rẩy sợ hãi, nép mình vào một góc tối. Ếch ngày càng trở nên kiêu ngạo, tự mãn, tự cho rằng mình là mạnh nhất, là vua của cái giếng nhỏ này. Ếch đi lại khoan thai, ánh mắt cao ngạo, chẳng buồn chào hỏi ai, coi mình là nhân vật quan trọng nhất trong cái thế giới bé xíu kia. Chú thậm chí còn tưởng rằng ngoài giếng ra, chẳng có gì đáng gọi là vĩ đại hơn mình.
Rồi mùa mưa đến, trời nổi gió, mưa như trút nước xuống mặt đất. Nước tràn về, khiến cái giếng nhỏ hẹp bỗng đầy ắp và nhanh chóng tràn ra bên ngoài. Chú ếch nhỏ cũng bị dòng nước mạnh mẽ cuốn phăng lên mặt đất. Khi vừa lên khỏi giếng, ếch ngỡ ngàng trước bầu trời cao vời vợi, rộng lớn vô tận, những hàng cây to lớn, những sinh vật khổng lồ chưa từng thấy.
Tuy nhiên, ếch vẫn không từ bỏ thói kiêu căng cũ. Với tâm thế tự mãn của mình, chú thong dong di chuyển trên đường đi, chẳng thèm bận tâm tới nguy hiểm. Trong lúc đang mải mê đi lại, một con trâu lớn từ xa tiến đến, bước đi hiên ngang qua đồng. Vì quá chủ quan, ếch không thèm tránh đường, cũng không để ý xung quanh. Hậu quả, con trâu vô tình giẫm phải chú ếch khiến ếch chết một cách thảm thương.
Cái chết của ếch là kết quả tất yếu của sự chủ quan, tự mãn và không chịu mở rộng tầm mắt để học hỏi. Qua câu chuyện này, em học được rằng nếu chỉ tự bó hẹp mình trong thế giới nhỏ bé, cứ mãi tự cho mình là trung tâm thì sẽ không bao giờ trưởng thành thực sự. Mỗi người cần biết mở rộng tầm nhìn, học hỏi những điều mới mẻ từ thế giới xung quanh, biết khiêm nhường để lớn lên về cả tri thức lẫn nhân cách. Đây là bài học mà em luôn ghi nhớ và nhắc nhở mình mỗi ngày.
Kể lại truyện Ếch ngồi đáy giếng - Mẫu 3
Vào một lần em tranh luận với bạn về một vấn đề nhỏ, em chợt nhận ra rằng sự tự tin thái quá đôi khi lại gây hại cho chính mình. Điều này làm em nhớ tới truyện ngụ ngôn “Ếch ngồi đáy giếng” mà em đã từng nghe. Câu chuyện không chỉ thú vị mà còn mang lại nhiều bài học sâu sắc cho tất cả chúng ta.
Xa xưa, ở một chiếc giếng sâu, có một chú ếch nhỏ sinh sống. Chú chỉ quanh quẩn bên trong, cùng với vài người bạn là nhái, cua, ốc nhỏ bé. Bốn bề là thành giếng bao quanh, không gian nhỏ hẹp, mọi tiếng động đều vang dội, tạo cảm giác thật uy quyền. Chính vì tiếng kêu của mình luôn vang xa, ếch càng tin rằng mình là kẻ mạnh nhất, không ai có thể vượt qua.
Các loài vật bé nhỏ khác sống cùng ếch đều tỏ ra sợ sệt và tránh xa chú. Ếch càng ý thức mãnh liệt về vị trí “chúa tể giếng sâu” của mình. Chú đi đứng oai vệ, mặt lúc nào cũng vênh lên đầy tự tin, xem thường tất cả những sinh vật khác. Trong tâm trí ếch, ngoài đáy giếng này, không gì có thể sánh bằng bản thân.
Thế rồi một ngày nọ, trời mưa lớn kéo dài, nước trong giếng dâng đầy, rồi nhanh chóng tràn ra ngoài. Dòng nước xiết cuốn ếch lên mặt đất, đặt chú vào một thế giới hoàn toàn khác. Nơi ấy, mọi vật đều to lớn, bầu trời thì cao rộng đến mức ếch chưa từng hình dung nổi. Ếch bỡ ngỡ, nhưng vẫn chưa chịu thay đổi tính cách của mình.
Bằng sự tự mãn, ếch vẫn giữ thói quen đi lại kiêu ngạo, chẳng mấy quan tâm đến môi trường lạ lẫm xung quanh. Bất ngờ, một con trâu lớn đi qua. Vì không để ý, ếch đã không tránh kịp và bị trâu giẫm bẹp ngay giữa đường.
Câu chuyện kết thúc với cái chết đau lòng của ếch. Đây là bài học sâu sắc rằng nếu cứ mãi tự cho mình là nhất, không biết lắng nghe hay học hỏi, sớm muộn cũng sẽ gặp hậu quả đáng tiếc. Chúng ta nên sống khiêm tốn, mở rộng tầm hiểu biết, tránh để sự chủ quan khiến mình phải hối hận. Em rút ra rằng phải luôn biết tôn trọng người khác, không nên tự mãn với những gì mình có, và không được nhìn nhận mọi thứ chỉ qua một góc nhìn nhỏ hẹp.
Kể lại truyện Ếch ngồi đáy giếng - Mẫu 4
Lần đầu tiên em nghe truyện “Ếch ngồi đáy giếng” là trong một buổi học Tiếng Việt. Câu chuyện ấy đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng em nhờ bài học nhẹ nhàng mà ý nghĩa. Vậy nên, hôm nay em muốn chia sẻ lại truyện này với cả lớp trong buổi sinh hoạt chủ đề về các bài học đạo đức.
Ngày xưa, dưới đáy một chiếc giếng cũ kỹ, có một chú ếch nhỏ sống cùng với vài con nhái, cua, ốc bé xíu. Cái giếng ấy tối và hẹp, bốn bề là tường đá vững chắc, ai sống bên trong đều nhìn đời qua miệng giếng nhỏ xíu trên đầu. Tiếng kêu của ếch vang vọng khắp nơi, khiến chú cảm thấy mình vô cùng oai phong, khác biệt so với những sinh vật xung quanh.
Cứ mỗi lần chú ếch kêu, các bạn nhỏ khác đều hoảng hốt chạy đi trốn, chẳng dám bén mảng lại gần. Ếch càng ngày càng tự mãn, coi mình là vua cả cái giếng này. Đi đến đâu, ếch cũng vênh váo, nghênh ngang, không hề để ý đến suy nghĩ hay cảm xúc của ai khác. Ếch còn tin rằng ngoài cái giếng này ra, chắc chắn không có sinh vật nào vượt trội hơn mình.
Mọi chuyện cứ thế diễn ra cho tới một ngày nọ, trời bỗng nổi mưa dữ dội. Nước mưa chảy xuống giếng, làm nước dâng lên cao, rồi nhanh chóng cuốn theo tất cả ra ngoài mặt đất. Được nước đẩy lên, chú ếch nhỏ bỗng chốc được bước ra một thế giới hoàn toàn mới. Trước mắt ếch là bầu trời bao la, những cánh đồng rộng lớn và vô số sinh vật mà ếch chưa từng gặp.
Dù vậy, thói kiêu ngạo cũ vẫn theo ếch ra ngoài giếng. Ếch vẫn đi lại nghênh ngang, chẳng chút dè dặt hay lo lắng về sự an toàn của mình. Không may, một con trâu to lớn đang đi trên đường. Ếch chẳng kịp tránh, bị con trâu vô tình giẫm lên và chết tức tưởi.
Câu chuyện này nhắc nhở mỗi người không nên sống chủ quan, tự phụ với sự hiểu biết nhỏ nhoi của mình. Thế giới ngoài kia rất rộng lớn, có biết bao điều mà chúng ta chưa từng nhìn thấy. Chỉ có sự khiêm tốn, luôn sẵn sàng học hỏi và mở rộng trí tuệ mới giúp chúng ta trưởng thành và an toàn hơn trong cuộc sống. Em nghĩ mình sẽ ghi nhớ mãi bài học từ câu chuyện này.
Đều mượn các nhân vật là bộ phận trên cơ thể người để truyền tải thông điệp, bài học về tinh thần đoàn kết.
Khác nhau:
- Bản Việt Nam: Được viết dưới dạng văn xuôi.
- Bản của Ê-dốp: Được viết dưới dạng thơ song thất lục bát.
Tục ngữ, như đã nói, hình thành trong thực tiễn lao động, sản xuất của nhân dân. Tục ngữ biểu đạt những kinh nghiệm của con người về công việc lao động và các hiện tượng tự nhiên mà họ tích lũy được trong quá trình lao động sản xuất. Ở một nước nông nghiệp mà khoa học kỹ thuật còn rất thô sơ, công việc phụ thuộc rất nhiều vào điều kiện tự nhiên – thời tiết, khí hậu như nước ta, những kinh nghiệm được đúc kết và truyền lại cho đời sau trở thành một trong những nhu cầu thiết yếu của cuộc sống. Nó giúp cho nhân dân lao động trong cuộc đấu tranh sinh tồn với tự nhiên, trong lao động ở mọi lãnh vực ngành nghề phong phú khác nhau có thể tự tin hơn, đạt được hiệu quả thành công cao hơn, hạn chế những sai lầm không đáng có, là lời hướng dẫn đáng tin cậy mỗi khi người đời sau vấp phải khó khăn, trở ngại (thường thì sự thất bại bao giờ cũng để lại những bài học kinh nghiệm đáng quý).
Đó là những câu tục ngữ dự báo thời tiết (nắng, mưa, gió, bão…) như “Mau sao thì nắng vắng sao thì mưa / Tháng ba bà già chết cóng / Trăng quần thì hạn trăng tán thì mưa / Tháng bảy heo may chuồn chuồn bay thì bão…;”Những câu tục ngữ nói về những kinh nghiệm trồng trọt, chăn nuôi như “Làm ruộng ba năm không bằng chăn tằm một lứa / Cày ruộng tháng năm xem trăng rằm tháng tám, cày ruộng tháng mười, xem trăng mồng tám tháng tư / Gió đông là chồng lúa chiêm gió may gió bấc là duyên lúa mùa / Khoai ruộng lạ mạ ruộng quen…”
Mặc dù phần lớn những câu tục ngữ dân gian chỉ mới dừng lại ở mức độ kinh nghiệm thực tiễn chứ chưa nâng lên thành những kiến thức khoa học hoàn chỉnh. nhưng trong hoàn cảnh lịch sử cụ thể, những kinh nghiệm ấy, những tri thức ấy trở nên vô cùng quí báu.
Sở dĩ tục ngữ về thời tiết, về lao động sản xuất chiếm một vị trí đáng kể là vì nước ta là một nước nông nghiệp. Nền nông nghiệp ấy đã tồn tại trong một thời gian lạc hậu thủ công thô sơ kéo dài. Nền sản xuất chủ yếu dựa vào kinh nghiệm, vào thiên thời địa lợi là chính. Đó là mảnh đất màu mỡ cho tục ngữ mang nội dung này nảy sinh, tồn tại và phát triển. Ta có thể thấy mọi vấn đề liên.
quan đến lĩnh vực này trong tục ngữ. Nào là đặc tính các loại lúa (Lúa chiêm bóc vỏ, lúa mùa xỏ tay / Lúa chiêm đào sâu chôn chặt, lúa mùa vừa đặt vừa đi / Chiêm cập cời, mùa đợi nhau…); nào là kinh nghiệm làm mạ (cơm quanh rá, mạ quanh bờ…); nào là kinh nghiệm cày bừa (Nhai kỹ no lâu, cày sâu tốt lúa / Nhất cày ải, nhì rải phân…); rồi thì kinh nghiệm chăm bón (Người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân / Một lượt tát, một bát cơm …); rồi thì kinh nghiệm trồng các loại cây khác ( khoai ruộng lạ, mạ ruộng quen)….
Ngoài ra là kinh nghiệm một số ngành nghề khác chẳng hạn như kinh nghiệm đi lưới: Tôm đi chạng vạng, cá đi rạng đông; Kinh nghiệm nuôi tằm: Một nông tằm năm nong kén / Làm ruộng ăn cơm nằm , chăn tằm ăn cơm đứng ; Kinh nghiệm chọn giống gia súc: Lấy vợ xem bà vải, tậu trâu xem con nái đầu đàn / Gà đen chân trắng mẹ mắng cũng mua – Gà trắng chân chì mua chi giống ấy).vv …và vv… (Sưu tầm: Nguyễn Tùng Chinh, Giáo trình văn học dân gian Việt Nam).
a. Cách chuẩn bị bài nói kể lại một truyện ngụ ngôn cho hấp dẫn:
- Chuẩn bị:
+ Xác định đề tài, người nghe, mục đích, không gian và thời gian nói
+ Tìm ý, lập dàn ý cho bài nói
- Trình bày:
+ Tìm cách mở đầu và kết thúc sao cho hấp dẫn như: xem lại ảnh, một bức tranh, một câu tục ngữ,... liên quan đến truyện ngụ ngôn sắp kể
+ Lựa chọn từ ngữ phù hợp với văn nói
+ Nói to, rõ, hào hứng, tự nhiên
+ Phân bố thời gian nói hợp lí
b. Có thể rèn luyện khả năng sử dụng và thưởng thức những cách nói thú vị, dí dỏm trong khi nghe bằng cách:
- Nhấn mạnh tính hài hước trong câu chuyện.
- Sử dụng hình thức chế, nhại.
- Sử dụng cách chơi chữ, nói quá, so sánh.
Rùa và Thỏ 🐢🐇 → Đừng chủ quan; chậm mà chắc thì sẽ thắng. Ếch ngồi đáy giếng 🐸 → Hiểu biết hạn hẹp dễ sinh tự cao, coi thường thế giới xung quanh. Cáo và Chùm Nho 🦊🍇 → Không đạt được thì lại tự an ủi, chê bai cho đỡ tiếc. Thầy bói xem voi 🐘 → Chỉ nhìn một phần mà phán xét cả sự việc là sai lầm. Kiến và Ve sầu 🐜🎶 → Chăm chỉ, biết lo xa sẽ có cuộc sống ổn định. Sói và Cừu non 🐺🐑 → Kẻ mạnh xấu xa luôn tìm cớ để hại kẻ yếu. Quạ và Bình nước 🐦💧 → Thông minh, biết suy nghĩ sẽ vượt qua khó khăn. Chó sói đội lốt cừu 🐺🐑 → Đừng tin vẻ bề ngoài, bản chất mới là quan trọng. Chim sẻ và Đại bàng 🐦🦅 → Biết lượng sức mình, đừng bắt chước mù quáng. Sư tử và Chuột 🦁🐭 → Đừng coi thường người yếu; ai cũng có lúc giúp được người khác
→ Khuyên con người không nên chủ quan, tự cao vì hiểu biết hạn hẹp.
→ Phê phán cách nhìn phiến diện, không nhìn sự việc một cách toàn diện.
→ Dạy bài học về sự kiên trì, không kiêu ngạo.
→ Chê thói tự an ủi, coi thường thứ mình không đạt được.
→ Phê phán lòng tham, ham cái lợi trước mắt.
→ Dạy rằng người nhỏ bé cũng có thể giúp được người lớn.
→ Phê phán lòng tham lam, thiếu kiên nhẫn.
→ Ca ngợi trí thông minh, biết suy nghĩ để vượt qua khó khăn.
→ Phê phán sự vô lý, bướng bỉnh, không biết suy xét.
→ Châm biếm thói khoác lác, huênh hoang.
1;Rùa và thỏ
2; Chú bé chăn cừu
3; Ếch ngồi đáy giếng
4; Đẽo cày giữa đường
5; Há miệng chờ sung
6; Con cáo và chùm nho
7; Chú chó và cái bóng
8; Thầy bói xem voi
9; Con quạ thông minh
10; Kiến và ve sầu
Ko bt