Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Bác gà trống đứng trên mái nhà, vươn cao chiếc cổ dài và kiêu hãnh như một vị vua. Bộ lông đỏ rực của bác lấp lánh dưới ánh nắng, khiến bác trở nên nổi bật giữa bầu trời xanh. Mỗi sáng, bác cất tiếng gáy vang, gọi mặt trời dậy, như một nhạc trưởng chỉ huy bản giao hưởng của buổi bình minh. Bác đi lại trên sân, bước chân mạnh mẽ và tự tin, như thể đang kiểm tra lãnh thổ của mình. Với ánh mắt tinh anh, bác gà trống luôn sẵn sàng bảo vệ đàn gà, thể hiện tình yêu thương và trách nhiệm của một người cha.
Tham khảo
Bàn Tay Vàng
Ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ nằm giữa những cánh đồng xanh tươi, có một cậu bé tên là Minh. Minh là một cậu bé hiền lành, chăm chỉ và luôn giúp đỡ mọi người xung quanh. Nhưng điều đặc biệt nhất ở Minh là đôi bàn tay của cậu. Mọi người trong làng thường gọi cậu là "cậu bé bàn tay vàng" vì bất cứ thứ gì Minh chạm vào đều trở nên tốt đẹp hơn.
Một hôm, khi đang đi dạo trong rừng, Minh phát hiện ra một cây cổ thụ lớn. Cây đã già cỗi, lá rụng đầy đất, và có vẻ như nó sắp chết. Minh cảm thấy xót xa và quyết định chạm vào thân cây. Ngay lập tức, một điều kỳ diệu xảy ra! Bàn tay vàng của Minh phát ra ánh sáng rực rỡ, và cây cổ thụ bỗng hồi sinh, đâm chồi nảy lộc, lá xanh tươi trở lại.
Tin tức về bàn tay vàng của Minh nhanh chóng lan rộng khắp làng. Người dân đổ xô đến tìm cậu, cầu xin cậu giúp đỡ họ với những vấn đề của mình. Có người cần chữa lành bệnh tật, có người muốn khôi phục mùa màng, và có người chỉ muốn có được một chút hạnh phúc trong cuộc sống. Minh không từ chối ai cả. Cậu dùng bàn tay vàng của mình để giúp đỡ mọi người, và mỗi lần như vậy, cậu lại cảm thấy niềm vui trong lòng.
Nhưng rồi, một ngày nọ, một người lạ mặt xuất hiện trong làng. Ông ta tự xưng là một thương nhân giàu có và hứa hẹn sẽ mang đến cho Minh những món quà quý giá nếu cậu đồng ý sử dụng bàn tay vàng của mình để làm giàu cho ông. Minh đã bị cám dỗ bởi những lời hứa hẹn về sự giàu có và danh vọng. Cậu quyết định giúp người thương nhân, nhưng điều đó đã khiến cậu dần xa rời những giá trị tốt đẹp mà cậu đã từng sống.
Khi Minh bắt đầu chạm vào những thứ chỉ vì lợi ích cá nhân, bàn tay vàng của cậu bỗng nhiên trở nên vô dụng. Không còn ánh sáng rực rỡ, không còn phép màu. Người dân trong làng dần dần quay lưng lại với cậu. Minh nhận ra rằng mình đã đánh mất bản thân, đánh mất những gì làm nên giá trị của cậu.
Sau một thời gian dài cô đơn, Minh quyết định quay trở lại với cuộc sống bình dị. Cậu bắt đầu giúp đỡ mọi người một cách chân thành, không mong đợi điều gì đáp lại. Dần dần, bàn tay vàng của cậu lại trở nên kỳ diệu. Cậu không chỉ giúp đỡ người khác mà còn tìm thấy niềm vui trong việc cho đi.
Cuối cùng, Minh hiểu rằng sức mạnh thực sự không nằm ở bàn tay vàng, mà nằm ở trái tim nhân ái và lòng tốt. Từ đó, cậu sống một cuộc đời hạnh phúc, luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người mà không cần đến những món quà vật chất hay sự công nhận.
Kết luận
Câu chuyện về Minh và bàn tay vàng nhắc nhở chúng ta rằng giá trị thực sự của con người không nằm ở sự giàu có hay danh vọng, mà ở lòng tốt và sự sẻ chia. Hãy sống với trái tim rộng mở, và bạn sẽ luôn tìm thấy hạnh phúc.
Tham khảo
Quê em ở Thái Bình – mảnh đất hiền hòa với những cánh đồng lúa bát ngát. Vào mùa lúa chín, cả cánh đồng vàng óng như một tấm thảm trải dài bất tận.Trên những con sông nhỏ, từng chiếc thuyền chở đầy lúa thóc lững lờ trôi, tạo nên khung cảnh bình yên và thơ mộng. Buổi chiều, khi hoàng hôn buông xuống, ánh nắng đỏ rực nhuộm vàng cả dòng sông và đồng quê, đẹp như một bức tranh. Thái Bình quê em giản dị mà thân thương, để lại trong lòng ai đến cũng nhiều lưu luyến
- Dải bờ biển: Phú Yên sở hữu bờ biển dài với những bãi cát trắng trải dài, nước biển trong xanh. Nổi bật nhất là Gành Đá Đĩa, một kiệt tác của thiên nhiên với những khối đá hình lục giác xếp chồng lên nhau như tổ ong khổng lồ, cùng với Bãi Xép, một bãi biển hoang sơ với vẻ đẹp yên bình, nên thơ.
- Núi và sông: Xen kẽ với biển, Phú Yên còn có những dãy núi cao hùng vĩ. Tháp Nhạn là một biểu tượng lịch sử, văn hóa và cũng là một điểm nhấn về cảnh quan, với kiến trúc cổ kính đứng sừng sững bên cạnh dòng sông Ba hiền hòa, tạo nên vẻ đẹp hài hòa giữa con người và tự nhiên.
- Cánh đồng: Những cánh đồng lúa trải dài khắp nơi mang một vẻ đẹp đặc trưng của vùng quê Việt Nam. Khi bình minh ló dạng, những tia nắng vàng chiếu rọi xuống cánh đồng lúa xanh mướt, làm cho cảnh vật càng thêm rực rỡ.
- Màu sắc và không khí: Vẻ đẹp Phú Yên được tô điểm bởi sự hài hòa của màu sắc. Màu xanh của biển, của lúa, màu vàng của nắng, và màu đỏ của hoàng hôn trên biển tạo nên một bức tranh thiên nhiên đa dạng, sống động và đầy sức hấp dẫn.
tk
Hok tốt
Em đã dược xem rất nhiều hình ảnh cảnh biển đảo qua tivi hoặc trên sách báo . Biển nào cũng đẹp . Nhưng biển mà để lại cho em một ấn tượng sâu sắc là Vịnh Hạ Long.
Vịnh Hạ Long là một vịnh biển nằm ở Vịnh Bắc Bộ .Nơi đây có hơn 2000 hòn đảo và hang động lớn nhỏ . Sở vẻ đẹp ngàn năm những núi đá vôi được hình thành từ hàng triệu năm trước . Vịnh Hạ Long được UNESCO công nhận là Di sản thiên nhiên nhiên thế giới . Vịnh Hạ long có những hòn đảo và hang động như : Hòn Trống Mái , Hang Đầu Gỗ , HÒN Con Cóc .Vịnh Hạ LOng là một trong những điểm đến thu hút khách hàng đầu Việt Nam . Em mong sau này Vịnh Hạ Long sẽ vẫn còn đẹp mãi để tạo nên một vẻ đẹp kĩ vĩ trên đất nước ta .
Em rất yêu thích Vịnh Hạ Long . Em mong sẽ có một lần được đến Vịnh Hạ Long .
nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan
Bài làm: ( Bạn xem bài của mình tham khảo để bạn viết được hay hơn nha )
Trong cuốn sách “Dế Mèn phiêu lưu ký” của nhà văn Tô Hoài, em rất ấn tượng với nhân vật Dế Mèn. Dế Mèn là một chú dế khỏe mạnh, cường tráng với đôi càng mẫm bóng và đôi cánh dài. Ban đầu, Dế Mèn có chút kiêu căng, nghịch ngợm, hay trêu chọc kẻ yếu. Nhưng sau những bài học đáng nhớ, cậu trở nên chín chắn, dũng cảm và biết sống có trách nhiệm. Nhân vật Dế Mèn để lại trong em nhiều suy nghĩ về sự trưởng thành và lòng dũng cảm.
➜Sọ Dừa là nhân vật nổi bật và quen thuộc trong kho tàng truyện cổ tích nước ta. Sọ Dừa xuất hiện trong câu chuyện cổ tích cùng tên mang đầy giá trị nhân văn và những phẩm chất cao đẹp. Sọ Dừa là chàng trai rất tốt bụng và nhân hậu thể hiện qua việc anh đã tha thứ những lỗi lầm của các cô chị độc ác trong truyện. Sọ Dừa còn là một người tài trí và thông minh. Anh dùi mài kinh sử và thi đỗ trạng nguyên. Không chỉ vậy, anh cũng rất siêng năng, chăm chỉ làm việc. Anh đi làm giúp việc cho nhà phú ông và hoàn thành xuất sắc các công việc được giao. Sọ Dừa chính là tấm gương sáng cho chúng ta học tập và noi theo
“Sinh con ra trong bao nhiêu khó nhọc, mẹ yêu thương con hơn yêu cuộc sống”
Mỗi lần nghe lời bài hát em chỉ muốn chạy thật nhanh đến bên mẹ ôm chầm lấy mẹ, thơm lên má lên trán mẹ, cảm ơn mẹ đã sinh ra và yêu thương em.
Mẹ em năm nay đã ba mươi tuổi nhưng ai cũng nói trông mẹ trẻ như ngoài hai mươi. Dáng người mẹ dong dỏng cao, làn da mẹ trắng nõn như da em bé. Mẹ có khuôn mặt trái xoan, nhỏ nhắn. Nổi bật trên khuôn mặt ấy là đôi mắt như biết nói, đen láy, mỗi khi mẹ cười đôi mắt ấy lại lấp lánh lạ thường. Ai cũng bảo em có đôi mắt rất giống mẹ khiến em rất tự hào. Mũi mẹ cao, thẳng, là mũi dọc dừa. Đôi môi mẹ không dùng son bao giờ nhưng luôn có màu hồng tự nhiên rất tươi.
Mỗi khi mẹ cười, hàm răng trắng muốt lộ ra trông rất đẹp. Mẹ thích để tóc ngắn ngang vai nhuộm màu hạt dẻ, trông rất trẻ trung. Thường thì mẹ nội trợ ở nhà, mẹ mặc một bộ đồ ở nhà rất đơn giản, đến khi đi tiệc mẹ hay thích mặc những chiếc váy liền có màu trắng hoặc xanh. Mẹ bảo mẹ rất thích hai màu này nên quần áo của mẹ đa phần đều là màu như vậy. Mẹ em nấu ăn rất ngon, bố luôn nói là bố thích về nhà ăn hơn là ăn với khách ở bên ngoài vì đồ mà mẹ nấu còn ngon hơn ở nhà hàng.
Bữa sáng mẹ cũng dậy sớm để chuẩn bị cho cả nhà để cả nhà có một bữa dinh dưỡng nạp năng lượng cho ngày mới. Thỉnh thoảng, khi rảnh rỗi, mẹ còn dạy em biết cách nấu ăn nhưng có lẽ còn phải học nhiều em mới nấu được ngon như mẹ. Ở lớp em có cô giáo dạy bảo học hành, ở nhà, ẹm chính là cô giáo của em. Mẹ có một giọng nói dịu dàng truyền cảm, mỗi khi mẹ dạy em đọc bài em đều cảm thấy rất thích thú vì mỗi bài đọc qua giọng đọc của mẹ đều trở nên hay về dễ hiểu lạ thường làm cho em bị cuốn vào bài giảng ngay lập tức.
Đôi tay mẹ mũm mĩm, trắng ngần với những ngón tay búp măng. Đôi bàn tay ấy đã ân cần chải tóc cho em mỗi ngày, cầm tay em dạy em tập viết, đôi bàn tay chăm em ốm, nấu cơm cho em ăn,…Em yêu lắm đôi bàn tay mẹ. Mẹ vì em đã hi sinh rất nhiều, thanh xuân của mẹ đã dồn hết cho em, tình yêu mẹ đã đặt hết lên em, biết điều đó, em biết rằng mình không thể làm mẹ thất vọng.
Nhà khá gần trường nên bố mua em một chiếc xe đạp để tự đi học. Trên chiếc xe đạp ấy, em đã băng qua bao dãy phố, bao cảnh vật, bao dòng người đông đúc và tấp nập. Con đường khá rộng, được rải nhựa láng mịn, đen đúa. Dòng xe đi lại nhiều càng khiến mặt đường láng bóng hơn. Đường uốn lượn theo bờ hồ bởi đây là con phố Nguyễn Đình Thi ven hồ Tây rộng lớn. Nhìn từ xa, con đường chẳng khác nào dải lụa đen mềm mại đang khẽ bay trên làn nước. Ven đường, một bên là dãy nhà cao tầng, một bên là hàng cây xanh. Những dãy nhà mọc san sát nhau, nhà cao, nhà thấp chen chúc. Mỗi ngôi nhà khoác một màu áo riêng tạo thành khủng cảnh đầy sắc màu tựa bức tranh sơn dầu về hè phố. Đối diện với dãy nhà là hàng cây quanh năm ngả nghiêng theo gió. Hàng hoa sữa sừng sững như những vệ sĩ canh gác đường phố và lòng hồ. Hàng liễu thướt tha buông tấm mành mỏng manh xuống ven hồ. Mặt hồ buổi sớm lăn tăn những đợt sóng nhẹ.
Xa xa, ông mặt trời thức giấc sau đám mây trắng bạc, tỏa những tia nắng sớm xuống khắp con phố. Vườn hoa ven đường lúc một đông người, mấy cụ già tập dưỡng sinh, mấy anh thanh niên chạy bộ, một vài em bé cười ngô nghê nằm trong chiếc xe đẩy của bà,... Từng vòng xe của em cứ lăn đều lăn đều. Thấp thoáng ngọn đa cổ thụ trường em đã xuất hiện. Em rẽ phải, hòa vào con phố Thụy Khuê tấp nập xe cộ. Người đi làm, người đi học.
Bao năm tháng qua, con đường vẫn miệt mài chịu nắng chịu mưa, âm thầm đồng hành với cuộc sống người dân nơi đây. Và có lẽ, con đường cũng âm thầm đồng hành với những tháng ngày đến trường, đến lớp của em.
Mỗi ngày, con đường đến trường đã trở nên rất quen thuộc với em. Buổi sáng, con đường như bừng tỉnh trong làn sương mỏng và ánh nắng dịu nhẹ. Hai bên đường là những hàng cây xanh rì, tỏa bóng mát và lao xao trong gió. Tiếng chim hót vang lên nghe thật vui tai, hòa cùng tiếng xe cộ đi lại rộn ràng. Trên đường, em gặp nhiều bạn bè cùng cười nói, khiến quãng đường dường như ngắn lại. Những ngôi nhà ven đường hiện ra thân quen, gần gũi. Khi trường học dần hiện ra trước mắt, lòng em tràn đầy niềm vui và háo hức. Con đường đến trường không chỉ đưa em đến lớp mà còn chứa đựng nhiều kỉ niệm đẹp của tuổi học trò.
Mỗi sớm mai thức dậy, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua khung cửa sổ, em lại háo hức chuẩn bị cho một ngày đến trường. Niềm vui ấy không chỉ đến từ việc được gặp thầy cô, bạn bè mà còn bởi hành trình quen thuộc trên con đường dẫn tới mái trường thân yêu. Con đường này, dù không quá dài hay quá đặc biệt, nhưng đã trở thành một phần không thể thiếu trong ký ức tuổi thơ em.
Con đường từ nhà em đến trường có lẽ chỉ dài khoảng hơn một cây số. Nó không phải là một đại lộ rộng lớn hay một con phố sầm uất, mà là một con đường làng nhỏ xinh, yên bình. Hai bên đường, những hàng cây xanh mát rợp bóng, những tán lá đan xen vào nhau như tạo thành một mái vòm tự nhiên, che chở cho em khỏi cái nắng gay gắt của buổi sớm hè hay sự se lạnh của ngày đông. Vào mỗi mùa xuân, những cây bằng lăng ven đường lại khoác lên mình tấm áo tím rực rỡ, tô điểm cho cảnh vật thêm phần thơ mộng. Thỉnh thoảng, em còn nghe thấy tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cao, như những người bạn vui vẻ chào đón em đến trường.
Mặt đường được trải nhựa phẳng phiu, sạch sẽ. Thỉnh thoảng, em vẫn bắt gặp những ổ gà nhỏ hay những gờ xi măng lồi lõm, nhưng chúng không làm hành trình của em trở nên khó khăn. Thay vào đó, chúng như những dấu ấn quen thuộc, nhắc nhở em về sự gắn bó với con đường này qua bao năm tháng. Hai bên đường là những ngôi nhà nhỏ xinh của bà con lối xóm, những vườn cây xanh mướt và đôi khi là những cánh đồng lúa bát ngát. Vào những buổi sáng mùa gặt, em còn có thể hít hà mùi hương lúa chín thơm lừng, một mùi hương đặc trưng của quê hương.
Khi em đến gần trường, con đường trở nên nhộn nhịp hơn. Những tốp học sinh với những chiếc xe đạp nhỏ xinh, những bộ đồng phục chỉnh tề nối đuôi nhau tiến về phía cổng trường. Tiếng cười nói ríu rít, tiếng gọi nhau í ới vang vọng cả một khúc đường. Dù có đôi chút ồn ào, nhưng không khí ấy lại mang đến cho em một cảm giác ấm áp, vui tươi, tràn đầy năng lượng cho một ngày học tập mới. Em thường cùng các bạn đạp xe chậm rãi, vừa đi vừa trò chuyện, chia sẻ những câu chuyện vui buồn về bài vở hay những dự định cho ngày hôm đó.
Con đường đến trường không chỉ là nơi em đi lại mỗi ngày, mà còn là người bạn đồng hành, chứng kiến bao kỷ niệm đẹp đẽ của tuổi học trò. Em yêu con đường này, yêu cả những gì thân thuộc, bình dị mà nó mang lại. Sau này, dù có đi đâu về đâu, em tin rằng hình ảnh con đường thân quen này sẽ mãi mãi khắc sâu trong tâm trí em.
Mở bài: Mỗi người đều có một hình ảnh thân thương để nhớ về mỗi khi đi xa. Với tôi, đó không phải là những danh lam thắng cảnh hùng vĩ, mà chính là con đường nhỏ hằng ngày dẫn tôi đến trường. Con đường ấy đã trở thành người bạn thân thiết, chứng kiến từng bước chân trưởng thành và những kỷ niệm buồn vui của tuổi học trò.
Thân bài: Con đường đến trường của tôi không quá dài, nhưng mỗi buổi sáng nó lại mang một vẻ đẹp riêng biệt. Khi ông mặt trời thức giấc, ban phát những tia nắng vàng óng ả xuống mặt đường, cả không gian như bừng tỉnh. Con đường được trải nhựa phẳng lì, đen bóng, trông xa như một dải lụa mềm mại uốn lượn quanh những dãy phố.
Hai bên đường, những hàng cây bằng lăng, cây phượng vĩ đứng sừng sững như những người lính gác khổng lồ. Buổi sáng, những giọt sương đêm còn đọng lại trên kẽ lá, long lanh dưới nắng như những viên pha lê nhỏ xíu. Tiếng chim hót líu lo trong vòm lá hòa cùng tiếng còi xe, tiếng nói cười của các bạn học sinh tạo nên một bản giao hưởng rộn rã của ngày mới.
Thú vị nhất là được ngắm nhìn nhịp sống hai bên đường. Những cửa hiệu bắt đầu mở cửa, mùi bánh mì thơm phức tỏa ra từ quán ăn sáng bên đường như mời gọi. Tôi thích nhất cảm giác được đi dưới bóng râm mát rượi của những hàng cây, làn gió sớm mơn man trên má khiến tâm hồn trở nên thư thái trước khi bước vào những tiết học căng thẳng. Mỗi khúc quanh, mỗi cột đèn giao thông hay hiệu sách cũ ven đường đều đã trở nên quá đỗi quen thuộc, như những dấu mốc ghi dấu thời gian của tôi.
Kết bài: Mai này, khi khôn lớn và đi trên những con đường thênh thang hơn, có lẽ tôi vẫn sẽ không bao giờ quên được con đường đến trường thân thương này. Nó không chỉ là nơi dẫn tôi đến với chân trời tri thức, mà còn là nơi lưu giữ những hồi ức đẹp nhất của tuổi thơ. Tôi tự nhủ sẽ luôn có ý thức bảo vệ, giữ gìn cho con đường luôn sạch đẹp như chính tình yêu tôi dành cho nó.
tra bài mẫu là đc
Hôm nay trời mưa nên em không ra ngoài nhìn đường để tả được nên em xin phép kết thúc bài văn tại đây.
Viết văn thần thánh😇😇😇😇😇😇😇😇😇😇😇😇😇