K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

2 tháng 10 2025

Ý b

8 tháng 10 2025

sao có 2 câu giống nhAU?

10 tháng 10 2025

Sao lại có 2 câu giống nhau

6 tháng 10 2025

Olm chào em, đối với những tài khoản không phải vip của Olm, em chỉ có thể luyện được 10 lần mỗi ngày.  Em không thể luyện lại bài tập, không thể xem hết bài giảng, đang xem sẽ bị dừng, không xem được đáp án, không nộp được bài, em nhé. Trừ khi cô giáo giao lại bài đó cho em làm lại thì được.

Để sử dụng toàn bộ học liệu của Olm thì em vui lòng kích hoạt vip olm. Quyền lợi của Olm vip là sử dụng toàn bộ học liệu của Olm từ lớp 1 đến lớp 12. Học và luyện không giới hạn bài giảng bài tập của Olm. Cùng hàng triệu đề thi thông minh, ngân hàng câu hỏi. Hỏi bài không giới hạn trên diễn đàn hỏi đáp, tương tác với giáo viên qua zalo. 

6 tháng 10 2025

Vâng em biết rồi ạ , em sẽ làm đầy đủ hơn

12 tháng 10 2025

Lamf lâu Á với car chả có hứng

Thôi từ nay anh sẽÂm thầm xa emViết nỗi nhớ lên giấy ghi lạiTrong đêm mưa buồnĐôi mi ai buồn khẽ buôngAi rồi sẽ cũng lớnChẳng còn như xưaEm đi rồi anh nhung nhớ sao vừaPhải như em ở đâyÔm anh lúc nàyMột chút hy vọngMột chút mơ mộngRồi hóa cơn mưa mùa đôngEm có hay chăng là anhVẫn cố tìm em nơi xứ xaNgàn ánh sao trời lặng lẽ bên đờiMột phút giây anh đánh rơiEm ở đâu em vềQuê...
Đọc tiếp

Thôi từ nay anh sẽ
Âm thầm xa em
Viết nỗi nhớ lên giấy ghi lại
Trong đêm mưa buồn
Đôi mi ai buồn khẽ buông
Ai rồi sẽ cũng lớn
Chẳng còn như xưa
Em đi rồi anh nhung nhớ sao vừa
Phải như em ở đây
Ôm anh lúc này
Một chút hy vọng
Một chút mơ mộng
Rồi hóa cơn mưa mùa đông
Em có hay chăng là anh
Vẫn cố tìm em nơi xứ xa
Ngàn ánh sao trời lặng lẽ bên đời
Một phút giây anh đánh rơi
Em ở đâu em về
Quê hương vẫn luôn có anh gần kề
Mà tại vì sao em ơi
Em quên mất câu thề
Nỗi buồn là vì em ơi không về
Nếu nếu như anh chẳng còn
Ở trên cõi đời hay yêu nữa
Em có tin anh cũng thừa
Thôi chúc em gia đình yên vui
Hãy quên đi cuộc tình mình
Anh còn thương
Hay nhớ em chẳng quan tâm
Chắc cũng xóa đi hết
Câu chuyện trăm năm
Em à thôi xem như là đã qua
Sương còn vương nhánh lá
Mai vàng đơm hoa
Em như loài chim tung cánh bay và
Bỏ lại anh lẻ loi
Cô đơn mất rồi
Một kiếp phong trần đã biết bao lần
Tìm dáng ai in bàn chân
Nơi phố hoa giăng đèn
Em ơi có cần ai che tấm thân
Dù biết lỡ làng lại vỡ cung đàn
Một phút giây anh vẫn cười
Nơi giá băng tâm hồn
Mong manh nhất khi ta chạm lòng người
Mà tại vì sao em ơi
Em quên mất câu thề
Nỗi buồn là vì em ơi không về
Nếu nếu như anh chẳng còn
Ở trên cõi đời hay yêu nữa
Em có tin anh cũng thừa
Thôi chúc em gia đình yên vui
Hãy quên đi cuộc tình mình
Mà tại vì sao em ơi
Em quên mất câu thề
Nỗi buồn là vì em ơi không về
Nếu nếu như anh chẳng còn
Ở trên cõi đời hay yêu nữa
Em có tin anh cũng thừa
Thôi chúc em gia đình yên vui
Hãy quên đi cuộc tình mình
Vì sao không thể cho ta thành đôi
Ngồi ôm thương nhớ bẽ bàng
Hỏi ai đã gieo duyên tình trái ngang


5
3 tháng 10 2025

hẹhẹ✿✿✿

22 tháng 12 2025

ai hỏi


18 tháng 9 2025

dễ


18 tháng 9 2025

Bài hơi d

24 tháng 9 2025

Để làm được câu khó thì em cần có nền tảng vững chắc kiến thức cơ bản, luyện tập thường xuyên, các bài, dạng bài cho đến khi thuần thục. Sau đó đưa các dạng bài nâng cao về dạng bài cơ bản để làm.

30 tháng 9 2025

Olm chào em, đối với những tài khoản không phải vip của Olm, em chỉ có thể luyện được 10 lần mỗi ngày.  Em không thể luyện lại bài tập, không thể xem hết bài giảng, đang xem sẽ bị dừng, không xem được đáp án, không nộp được bài, em nhé. Trừ khi cô giáo giao lại bài đó cho em làm lại thì được.

Để sử dụng toàn bộ học liệu của Olm thì em vui lòng kích hoạt vip olm. Quyền lợi của Olm vip là sử dụng toàn bộ học liệu của Olm từ lớp 1 đến lớp 12. Học và luyện không giới hạn bài giảng bài tập của Olm. Cùng hàng triệu đề thi thông minh, ngân hàng câu hỏi. Hỏi bài không giới hạn trên diễn đàn hỏi đáp, tương tác với giáo viên qua zalo. 

22 tháng 4 2020

Bài 1:

Trong kí ức của mỗi người, nhất là đối với những người học sinh như em thì một người bạn thân lại càng không thể thiếu. Thật đặc biệt là Đan- cô bạn thân từ hồi lớp 1 đến giờ vẫn học với em.

Đan là một cô bé có vóc dáng nhỏ bé cùng với nước da trắng trẻo, mịn màng. Khuôn mặt trái xoan với ánh mắt ngây thơ của một đứa trẻ, Đan luôn làm mềm lòng mọi người chỉ với một ánh nhìn. Đôi môi thì đỏ mọng, miệng lại luôn nở một nụ cười tươi để lộ hàm răng trắng muốt, tưởng chừng như những hạt ngọc trai. Cô bạn này lại có dáng đi uyển chuyển, nhẹ nhàng. Giọng nói nghe rất ngọt và dịu dàng. Chính vì thế mà ở mỗi cuộc thi hát của trường, sự có mặt của bạn ấy là không thể thiếu. Giọng ca "cây nhà lá vườn" này đã đưa về cho lớp, trường rất nhiều giải nhất, nhì.

Trong lớp thì Đan có vẻ rất hiền lành, dễ tính nhưng trong học tập lại rất nghiêm túc. Những hoạt động của trường, lớp thì bạn luôn đứng đầu. Dù vậy, Đan vẫn coi việc học là cần thiết nhất. Với một cái đầu thông minh và tính toán nhanh nên bạn học môn toán rất giỏi. Đan luôn được thầy cô và bạn bè quí mến bởi học giỏi lại hay giúp đỡ bạn bè. Về nhà, ngoài giờ học, Đan luôn giành thời gian giúp đỡ cha mẹ. Ngoài sở thích đọc sách, Đan có một sở thích hơi bị kì quái là thích xem phim ma. Mỗi lúc rảnh rỗi là hai đứa lại hỏi thăm chuyện học tập, tâm sự chuyện buồn vui. Lần mà em bị cảm, Đan đã thể hiện mình thực sự là một người bạn tốt. Em đã phải nghỉ học hết hai tuần. Dù vậy Đan vẫn đến nhà em và giảng cho em từng bài toán, bài văn. Điều này đã làm em thực sự làm em cảm động. Khi em hết bệnh cũng là lúc hai đứa lại cùng nhau bước đi trên con đường đến trường. Con đường in lại những kỉ niệm vui, buồn của đôi bạn thân.

Đan luôn là một người bạn tốt không chỉ đối với em mà với cả mọi người. Em cũng sẽ cố gắng học thật giỏi để hai đứa mãi là bạn thân, đôi bạn cùng tiến.

Bài 2: kHÔNG BT

bÀI 3:

Cảm giác khi lần đầu bước vào lớp học mới, cả lớp bắt đầu làm quen với nhau. Đám con gái ngại ngùng chỉ dám nói chuyện thật khẽ, còn bọn con trai thì như đã quen nhau từ rất lâu rồi, xúm xít chạy khắp nơi làm ồn ào cả một lớp học. Rồi thầy chủ nhiệm bước vào và cả bọn lại ngoan ngoãn vào chỗ ngồi ngay ngắn.

Những kỉ niệm không thể nào quên

Những ngày tháng cấp 3 cứ thế trôi qua với những môn học, nào Toán, Lý, Hóa, rồi lại đến Văn và hàng loạt những môn học khó nhằn khác. Bạn đã bao giờ trải qua cảm giác bị điểm thấp và gục mặt xuống bàn khóc thút thít, hay trốn kiểm tra đầu giờ bằng cách đi trực nhật chưa?

Và còn cả môn thể dục “đáng ghét” luôn ám ảnh bạn mỗi khi đến trường. Ai rồi cũng sẽ quên nhanh đi những con điểm từng khiến họ “lao tâm khổ tứ”, những đêm thức trắng học bài mong sao được tấm giấy khen học sinh giỏi nhưng chắc chắn bạn sẽ không thể nào quên khoảnh khắc cùng đám bạn trèo rào đi trà sữa hay những lần trốn học bị giám thị bắt và phải chép phạt sưng tay.

Chuyện về những ngày rực nắng thời thanh xuân

Cấp 3 cũng là khi chúng ta có những rung động đầu đời. Thích người ta lắm nhưng chỉ dám âm thầm quan tâm, chẳng đủ can đảm để tỏ tình. Từng hành động của “người ấy” đều không thoát khỏi ánh mắt của bạn. Nhìn bóng dáng quen thuộc với tà áo dài dịu dàng bước đi có thể khiến tim bạn rụng rời, hay cảm giác lo lắng mỗi lần thấy bạn ấy bị ốm… Bạn vẫn còn nhớ chứ?

Thời gian thấm thoát thoi đưa

Những ngày tháng cấp 3 trôi qua thật nhanh. Những cô cậu học trò ngày nào còn lo lắng bước vào lớp học thoáng cái đã bước vào giai đoạn cuối cấp. Số lượng bài tập ngày càng đè nặng trên vai những học sinh lớp 12. Bạn còn nhớ không những ngày lo lắng cập nhật lịch thi, những đêm thức khuya làm bài nhưng vẫn không quên động viên nhau: "Cố lên nào".

Và cuối cùng… những ngày tháng tuyệt vời ở thời cấp 3 cũng dần trôi qua. Ngày tổng kết khép lại chuỗi hành trình 3 năm gắn bó bên mái trường thân yêu để chính thức tìm cho mình một con đường mới. Có những giọt nước mắt rơi, những cái ôm thật chặt hứa sẽ không quên nhau, những dòng lưu bút chứa đầy tỉnh cảm và cả cái siết tay thật chặt… “Thành công nha!”

Ai đó đã từng nói rằng khi trưởng thành, người ta sẽ không nhớ đến những điểm số thật cao hay thành tích nổi trội ở trường học, thứ níu giữ họ nhiều nhất lại là những kỉ niệm thời học trò. Vì vậy, hãy giữ cho mình những ngày tháng tươi đẹp của tuổi trẻ, sống những ngày thật “xanh” để luôn có thể mỉm cười mỗi khi nhớ lại thời thanh xuân của mình bạn nhé!

Còn câu 4: Mình k hiểu?

kkkkkkkkkkkkkkk cho mình nhaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

Học tốt

22 tháng 4 2020

Tham khảo câu 1!
Dàn ý:

I. Mở bài

- Giới thiệu một kỉ niệm đáng nhớ

- Ấn tượng của bạn về kỉ niệm đó

II. Thân bài

1. Miêu tả sơ nét về người mà làm nên kỉ niệm với bạn

- Hình dạng

- Tuổi tác

- Đặc điểm mà bạn ấn tượng

- Tính cách và cách cư xử của người đó

2. Giới thiệu kỉ niệm

- Đây là kỉ niệm buồn hay vui

- Xảy ra trong hoàn cảnh nào, thời gian nào

3. Kể lại tình huống, hoàn cảnh xảy ra câu chuyện.

- Kỉ niệm đó liên quan đến ai

- Người đó như thế nào?

4. Diễn biến của câu chuyện

- Nêu mở đầu câu chuyện và diễn biến như thế nào

- Trình bày đỉnh điểm của câu chuyện

- Thái độ, tình cảm của nhân vật trong chuyện

5. Kết thúc câu chuyện

- Câu chuyện kết thúc như thế nào

- Nêu suy nghĩ và cảm nhận của bạn qua câu chuyện.

III. Kết bài

Câu chuyện là một kỉ niệm đẹp thời cắp sách đến trường. Nó đã cho em một bài học quí giá và em sẽ không bao giờ quên kỉ niệm này.
Bài làm:

Thấy tôi về nhà trễ hơn mọi bữa, mẹ tôi hỏi: "Hôm nay sao con về trễ vậy? Thường ngày độ 11 giờ hay hơn một chút là con về. Chắc ở lớp có sinh hoạt gì phải không con?" "Chút nữa, con kể mẹ nghe, mẹ nhé". Trả lời mẹ xong, tôi vào cất cặp rồi ra bể nước rửa chân tay mặt mũi sạch sẽ mới vào ngồi cạnh mẹ thỏ thẻ.

- Chuyện là thế này mẹ ạ! Tan học, con và Phương con nhà dì Tư đi về sau cùng. Chúng bạn đều đi xe về trước cả, chỉ mình con và Phương đi bộ. Trời nắng quá, hai đứa nép vào vệ đường mà đi. Đến ngã tư đầu làng, vừa mới bước sang bên kia đường, cả hai đứa đều nghe một tiếng rên nho nhỏ. Con bảo Phương dừng lại:

- Phương ơi! Hình như có tiếng ai rên?

- Mình cũng nghe như thế.

Chúng con nhìn quanh quất không thấy một bóng người. Bỗng, tiếng rên lại cất lên. Cả hai đứa như đã định hướng tiếng rên phát lên từ hướng nào rồi. Chúng con bước đến gần gốc me tây nằm sâu trong vệ đường một chút.

- Ôi! Một bà già.

Phương phát hiện ra trước rồi kéo tay con cùng chạy đến. Bà nằm gối đầu lên rễ me. Bộ quần áo màu nâu sẫm lấm lem bụi đường. Chiếc gậy tre trơn bóng nằm cạnh chân. Mái tóc bà đã bạc trắng. Khuôn mặt nhăn nheo xanh nhợt. Con sờ lên trán bà thấy lạnh toát.

- Làm sao bây giờ hả Phương?

Phương vội để cặp xuống theo, run run nói:

- Cậu có mang theo dầu không?

Lúc này, con mới sực nhớ ra vội với lấy chiếc cặp, nhanh nhẹn kéo dây khóa lấy ra một lọ dầu gió Kim mà mẹ vừa mới mua cho con hôm trước. Phương vừa thấm dầu lên trán, mũi, thái dương bà xoa mạnh. Chừng độ mười lăm phút, chúng con thấy người bà ấm lại hơi thở bắt đầu đều dần. Bà mở mắt nhìn chúng con rồi thều thào:

- Cho bà chút nước.

Nghe bà vừa nói xong, Phương quay lại con nói nhanh:

- Cậu ngồi đây với bà, mình chạy đi mua nước nhé!

- Phương chạy lùi lại gần một trăm mét, ngay quán cô Lựu, mua một túi nước chanh có ống hút rồi tất tả trở lại đưa cho con. Cầm túi nước, con từ từ cho bà uống. Được nửa túi, bà bảo cho bà nằm nghỉ một tí. Phương ngồi xuống bên cho bà tựa. Một lúc sau, bà uống tiếp hết túi nước rồi nhìn hai đứa chúng con:

- Bà ờ làng bên kia đi thăm đứa cháu gái ở xóm Đông. Qua đây, thây nắng quá, bà dừng lại nghỉ tạm ở gốc me này. Không ngờ, ngồi được một chút thì thấy xây xẩm cả mặt mày, chẳng có ai mà kêu cả.

- Bây giờ, bà đã thấy đỡ chưa hở bà?

- Bà đỡ rồi nhưng vẫn còn thấy mệt.

Ngồi với bà một lúc, chúng con bàn với nhau. Một đứa ra đường đón xe, đưa bà vào bệnh viện rồi nhắn với người nhà của bà lên. Con chạy ra đường đứng chờ. Từ xa, một chiếc Honda vù tới. Con giơ tay ra hiệu cho xe dừng lại. Bác này có lẽ trạc tuổi với bố, dừng lại, nhìn con hỏi:

- Cháu đi về đâu?

- Thưa bác, cháu không đi nhưng có một bà cụ bị mệt. Chúng cháu đi học về, thấy bà ngất xỉu ở đây. Nhờ bác đưa hộ bà vào bệnh viện giúp ạ!

Bác xuống xe cùng con đi đến gốc me. Thấy bà cụ đang nằm tựa vào Phương, bác vội nói:

- Một cháu đứng chờ ở đây. Còn một cháu theo bác đưa bà vào bệnh viên.

Bác bế bà cụ trên tay rồi cùng Phương lên xe. Hai mươi phút sau, bác đưa Phương trở lại. Khi chia tay với chúng con, bác nói:

- Hai cháu thật là ngoan. Bác rất vui vì hành động của hai cháu. Bây giờ hai cháu yên tâm mà về. Bác đến xóm Đông, báo cho cô cháu gái của bà đến bệnh viện ngay.

Khi lên xe, bác còn quay lại mỉm cười với chúng con. Chuyện con về trễ là vì lí do thế đấy, mẹ ạ!

Bây giờ thì Phương - người bạn gái thân thiết của tôi đã theo gia đình về Thành phố Hồ Chí Minh. Chúng tôi vẫn thường xuyên liên lạc với nhau. Câu chuyện trên là một kỉ niệm đáng nhớ trong tình bạn của chúng tôi.