Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Tham khảo:
- BÀI HỌC:
Cha mẹ là những người cho chúng ta cuộc sống này. Trải qua bao tháng năm cuộc đời, mẹ không quản ngại mọi gian khó để nuôi dưỡng chúng ta nên người. Vì vậy, hãy suy ngẫm thật kĩ trước khi nói điều gì, không được nói những lời lẽ vô lễ, thiếu tôn trọng cha mẹ. Những lời nói vô tình của chúng ta sẽ khiến mẹ buồn và tổn thương rất nhiều. Cần hiếu thảo, kính trọng và biết ơn công lao sinh thành dưỡng dục của cha mẹ. Luôn ngoan ngoãn, nghe lời và yêu thương, quan tâm, chăm sóc cha mẹ. Hãy trân trọng những giây phút cha mẹ còn ở bên cạnh mình bởi cuộc đời này rất ngắn. Đừng để nước mắt mẹ cha phải rơi vì những phút giây vô tâm của mình bạn nhé!
- SUY NGHĨ VỀ NGƯỜI BỐ:
Từ ghép đẳng lập: tình cảm.
Từ ghép chính phụ: ông bố.
Bố của En-ri-cô là một người cha nghiêm khắc nhưng cũng rất mực yêu thương con. Bố đã giúp En-ri-cô hiểu rằng tình cảm tổ ấm gia đình là thiêng liêng hơn cả,bộ đã khơi gợi cho En-ri-có những tâm tư tình cảm suy nghĩ của En-ri-cô về mẹ rất chân thành, Bố là một ông bố rất kiên quyết nhưng lại rất mực yêu thương con.Từ đó thấy được đó là một ông bố hoàn hảo.
Bài học rút ra khi đọc văn bản "Lão nông và các con" là sự quan tâm đến những người có công lao xây dựng đất nước, chăm sóc cây trồng và vật nuôi. Truyện kể về một lão nông đã dành cả đời để làm ruộng, nuôi vật nuôi với tình yêu thương và sự kiên trì. Tuy nhiên, khi già đi và yếu sức hơn, lão nông đã không nhận được sự giúp đỡ của các con trai mình, đó là một sự thất vọng và đau khổ.
Từ câu chuyện này, ta được học được tinh thần trách nhiệm, tình cảm và sự tôn trọng đối với những người lớn tuổi và người lao động chăm chỉ. Chúng ta cần biết ơn những người đã làm việc hết mình để đem lại cuộc sống thoải mái hơn cho con cháu của họ.
Chúng ta cần tôn vinh những người có công bằng và đáng kính trên xã hội. Một bài học khác trong câu chuyện là tâm trạng của lão nông khi bị bỏ rơi. Đó là một cảm giác cô đơn và bi ai. Chúng ta hãy nhận ra và giúp đỡ những người cảm thấy bị bỏ rơi, tổn thương. Cuối cùng, chúng ta cũng cần cảm phục và học tập tinh thần kiên trì và không bỏ cuộc của lão nông trong công việc của mình, để chúng ta có thể trở thành những người thành công như ông ta đã làm được trong suốt đời sống của mình.
– Văn chương giúp cho tình cảm và gợi lòng vị tha
+ Văn chương mang đến cho ta những tình cảm ta chưa có, luyện những tình cảm sẵn có. (Dẫn chứng)
+ Một người đọc văn chương có thể vui, buồn, mừng, giận cùng với cuộc sống trong văn chương.
+ Cuộc đời phù phiếm và chật hẹp của cá nhân vì văn chương mà trở nên thâm trầm và rộng rãi đến trăm nghìn lần.
+ Có văn chương mới thấy núi non, hoa cỏ đẹp, mới nghe tiếng chim, tiếng suối hay.
Dellllllll
Truyện "Con hổ có nghĩa" mượn hình ảnh và hành động của con hổ để ca ngợi những người sống có đạo đức, trách nhiệm và ân nghĩa đối với những người đã làm ơn đối với mình. Con hổ dù chỉ là con vật, lại là chúa sơn lâm hung dữ, đáng sợ lại biết ơn và báo đáp bà đỡ trần và bác tiều phu. Tình huống rõ nhất bộc lộ tình nghĩa của con hổ là khi nó mắc nạn, bà đỡ trần và bác tiều phu đã tận tình cứu giúp, những chú hổ mang ơn và trả nghĩa như con người với lối sống biết ơn. Hình tượng con hổ cũng thể hiện rằng trong cuộc sống này việc mang ơn và trả ơn có liên quan tới luật nhân quả trong cuộc sống, một người làm việc tốt dù trong lòng không mong muốn nhận lại ơn nghĩa nhưng đối với người được giúp đó là trách nhiệm, là điều tất yếu cần phải làm. Truyện cũng nhắc nhở mỗi người về tình yêu dành cho động vật nói riêng và bảo vệ môi trường tự nhiên nói chung. Câu chuyện “Con hổ có nghĩa” đem lại nhiều giá trị trong cuộc sống của con người, đọc xong câu chuyện, nhận ra giá trị của câu chuyện cũng là lúc bản thân trở nên thấu hiểu trước đạo lý của cuộc sống.
Qua văn bản "Con hổ có nghĩa", bài học sâu sắc nhất mà em rút ra chính là đạo lý "ân đền oán trả" và lòng biết ơn trong cuộc sống. Dù hổ là loài vật hung dữ, nhưng qua ngòi bút của Vũ Trinh, chúng lại hiện lên với vẻ đẹp tâm hồn đầy tình nghĩa, biết trân trọng những người đã cứu giúp mình lúc hoạn nạn. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta rằng, nếu loài vật còn biết giữ trọn nghĩa tình thì con người càng phải sống sao cho xứng đáng với đạo làm người. Lòng biết ơn không chỉ là việc trả lại những gì đã nhận, mà còn là sự ghi nhớ sâu sắc tấm lòng của người khác dành cho mình. Trong xã hội hiện đại, đôi khi con người dễ dàng lãng quên những giá trị nhân văn cốt lõi, vì vậy tác phẩm như một lời cảnh tỉnh về lối sống vô ơn, bạc bẽo. Chúng ta cần học cách trân trọng những sự giúp đỡ dù là nhỏ nhất và sẵn lòng lan tỏa sự tử tế đến mọi người xung quanh. Một xã hội chỉ thực sự tốt đẹp khi mỗi cá nhân đều biết sống vị tha và biết ơn. Những hành động cao đẹp của con hổ đối với bà đỡ Trần và bác tiều phu đã truyền cảm hứng để em tự hoàn thiện nhân cách của chính mình. Em tin rằng, khi biết sống có nghĩa có tình, cuộc đời sẽ trở nên ấm áp và có giá trị hơn bao giờ hết.