K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

22 tháng 1

về chủ đề j hà bn

22 tháng 1

Viết 1 đoạn văn nêu tình cảm, cảm xúc của 1 người mà em thân thiết

22 tháng 1

đoạn văn gì cơ

22 tháng 1

Người em thân thiết nhất là mẹ. Mẹ không chỉ là người sinh ra em mà còn là người luôn bên cạnh em trong mọi khoảnh khắc của cuộc sống. Mỗi ngày, mẹ âm thầm chăm sóc em từ bữa ăn, giấc ngủ đến việc học tập. Khi em buồn, mẹ nhẹ nhàng an ủi; khi em mắc lỗi, mẹ kiên nhẫn khuyên bảo. Có những lúc em mệt mỏi hay nản lòng, chính những lời động viên của mẹ đã giúp em có thêm niềm tin và cố gắng hơn. Em cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến mà mẹ dành cho em qua từng hành động nhỏ. Em rất yêu mẹ và luôn mong mình sẽ trở thành người tốt, học tập chăm chỉ để không phụ lòng mẹ.

22 tháng 1

gửi nis

22 tháng 1

Thái cực quyền pháp dân thường phải chạy tiên phật phải trốn mình ta lo hết có một mình ta là thần thánh ngươi chỉ là mà làm gì được ta ha ha ha !!!!!!!!!!!!!

4 tháng 10 2025

Câu chuyện Những bức chân dung đã để lại trong em nhiều suy nghĩ sâu sắc về lòng nhân ái và cách nhìn nhận giá trị con người. Qua hình ảnh người họa sĩ già âm thầm vẽ chân dung cho những đứa trẻ khuyết tật, tác giả đã cho thấy rằng mỗi con người đều xứng đáng được yêu thương, trân trọng và ghi nhận vẻ đẹp riêng của mình. Những bức tranh ấy không chỉ là tác phẩm nghệ thuật mà còn là sự sẻ chia, là cây cầu kết nối những tâm hồn bị tổn thương với thế giới xung quanh. Em cảm động trước tấm lòng của người họa sĩ – một con người thầm lặng nhưng đầy tình thương. Câu chuyện khiến em nhận ra rằng, đôi khi một hành động nhỏ, một cái nhìn bao dung cũng đủ để làm ấm lòng người khác và tạo nên những điều kỳ diệu trong cuộc sống.

tick cho mik nha


28 tháng 9 2025
vvvvvvvvvvvvvvvvvvvvvvvvvvvvvv

ưdđffdfdfdf
Bài 3: Bảo hiểm

5 tháng 10 2025

Bài làm

Có một câu nói rất hay rằng: "Ơn thầy như biển rộng, nghĩa mẹ như núi cao." Thầy cô là người dẫn đường, chỉ bảo chúng ta từng bước trên con đường học tập. Khi đọc câu chuyện "Những bức chân dung", em cảm nhận được tình cảm chân thành, sâu sắc giữa thầy và trò, khiến lòng em rất xúc động.Trong câu chuyện, dù đã lớn và mỗi người có cuộc sống riêng, các học sinh cũ vẫn nhớ đến thầy giáo ngày xưa. Họ dành tặng thầy món quà thật đặc biệt – những bức chân dung được vẽ bằng tất cả tình cảm biết ơn. Em cảm thấy rất thương thầy – người đã dành cả đời mình để dạy dỗ, chăm sóc các học trò. Câu chuyện nhắc nhở em phải luôn trân trọng và biết ơn những người thầy cô đã dạy mình, bởi công ơn của thầy cô thật sự rất lớn lao. Em mong rằng sau này mình cũng sẽ luôn ghi nhớ lời dạy của thầy cô và học thật tốt để không phụ lòng họ.

Nếu cs ý gì bị sai sót mong bn góp ý ah !

5 tháng 10 2025

💖 Đề bài:

Nêu cảm xúc của em về câu chuyện “Những bức chân dung”


Bài làm:

Mở bài:
Khi đọc câu chuyện “Những bức chân dung”, em cảm thấy trái tim mình như được chạm vào bằng những gam màu của yêu thương và lòng nhân ái. Câu chuyện giản dị mà sâu sắc, để lại trong em nhiều suy nghĩ đẹp về cách nhìn người và trân trọng cuộc sống.

Thân bài:
Nhân vật chính trong truyện là một cậu bé hồn nhiên, trong sáng. Cậu không vẽ những bức tranh thật hoàn hảo, nhưng trong từng nét vẽ ấy, em cảm nhận được tấm lòng ấm áp và chân thành. Cậu bé nhìn thấy ở mỗi người một vẻ đẹp riêng, một điều tốt đáng được trân trọng. Dù ai có khuyết điểm, cậu vẫn chọn cách nhìn bằng ánh mắt bao dung và trái tim yêu thương. Chính điều đó khiến những bức chân dung trở nên sống động và cảm động đến lạ kỳ.

Nhìn vào câu chuyện, em học được rằng: trong cuộc sống, không ai hoàn hảo cả. Nhưng nếu ta biết nhìn nhau bằng tình thương và sự cảm thông, ta sẽ thấy xung quanh mình toàn là những điều tốt đẹp.

Kết bài:
“Những bức chân dung” không chỉ là một câu chuyện về hội họa, mà còn là bức tranh về tâm hồn con người. Em yêu câu chuyện ấy vì nó dạy em biết tin tưởng, biết yêu thương và biết nhìn thế giới bằng đôi mắt hiền hòa. Từ nay, em muốn mình cũng vẽ nên những “bức chân dung” của cuộc sống – bằng những hành động tử tế và trái tim chân thành. 🌈



5 tháng 10 2025

Câu chuyện *Những bức chân dung* đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc. Em cảm thấy rất xúc động trước tấm lòng nhân hậu, yêu thương con người của người họa sĩ già. Dù sống trong hoàn cảnh nghèo khó, ông vẫn âm thầm vẽ chân dung những người dân lao động bình thường và tặng họ như một món quà vô giá. Những bức tranh không chỉ ghi lại hình ảnh bên ngoài, mà còn thể hiện tâm hồn, vẻ đẹp chân thật của mỗi con người. Qua đó, em cảm nhận được sự trân trọng của ông đối với cuộc sống và con người xung quanh. Câu chuyện khiến em nhận ra rằng nghệ thuật không chỉ là cái đẹp, mà còn là cầu nối yêu thương, là cách để con người hiểu và gần nhau hơn. Em rất khâm phục tấm lòng cao cả và nhân văn của người họa sĩ trong truyện, và thầm mong mình cũng có thể sống tử tế, yêu thương và sẻ chia như ông.


5 tháng 10 2025

Bài viết: Cảm xúc của em về câu chuyện “Những bức chân dung”

Khi đọc câu chuyện “Những bức chân dung”, lòng em như được sưởi ấm bởi ánh sáng của tình yêu thương. Cậu bé trong truyện không chỉ vẽ bằng màu sắc, mà còn vẽ bằng cả trái tim. Mỗi bức chân dung là một thông điệp đẹp về lòng tin và sự trân trọng giữa con người với nhau. Cậu không nhìn thấy khuyết điểm, mà chỉ nhìn thấy điều tốt lành ẩn sâu trong mỗi người. Chính điều đó khiến em hiểu rằng: khi ta biết nhìn đời bằng ánh mắt nhân ái, thế giới xung quanh sẽ trở nên rực rỡ hơn biết bao. Câu chuyện giúp em học được cách yêu thương, biết cảm thông và lan tỏa niềm tin vào điều thiện trong cuộc sống.

S
16 tháng 8 2025

Một tuần trước, tôi đã cẩn thận sắp xếp đồ đạc trong phòng để chuẩn bị cho chuyến đi. Vì muốn khám phá những nền văn hóa mới, tôi quyết định đến thăm Anh. Sau một chuyến bay dài, tôi đã hạ cánh xuống sân bay Manchester và ngay lập tức cảm thấy thích thú với không khí nhộn nhịp nơi đây. Tôi nhanh chóng tìm một taxi để đến khách sạn nghỉ ngơi.

16 tháng 8 2025

cơn mưa dai dẳng xối xả.lòng t nặng trĩu , như nhx đám mây kia che phủ bầu tr. tiếng sấm rền xé tan màn đêm. chợt 1 tia sáng xuyên qua làm tôi như thấy hi vọng . hy vọng le lõi trỗi dậy trong con người đang nản của t

xin tick

21 tháng 8 2025

Mẹ em là người mà em yêu quý nhất trên đời. Mẹ năm nay khoảng 35 tuổi, dáng người mẹ thanh mảnh, cao vừa phải. Mái tóc mẹ dài và đen óng, thường được buộc gọn gàng sau gáy. Khuôn mặt mẹ tròn, làn da hơi ngăm, nụ cười của mẹ luôn dịu dàng khiến em cảm thấy ấm áp.

Mẹ rất hiền và chăm chỉ. Mỗi ngày, mẹ đều dậy sớm nấu ăn cho cả nhà rồi mới đi làm. Dù công việc vất vả, mẹ vẫn luôn quan tâm và lo lắng cho em từng chút một. Mỗi tối, mẹ hay ngồi bên em, giúp em học bài và kể chuyện cho em nghe trước khi đi ngủ.

Em rất yêu mẹ và em luôn cố gắng học giỏi, ngoan ngoãn để mẹ vui lòng.


Chúc bạn học tốt!

7 tháng 11 2025
Trong trái tim mỗi người con, mẹ luôn là hình ảnh đẹp nhất, thiêng liêng nhất. Đối với tôi cũng vậy, mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người bạn đồng hành, người thầy đầu tiên và vĩ đại nhất trong cuộc đời. Mẹ tôi năm nay ngoài bốn mươi tuổi. Thời gian đã kịp chạm nhẹ lên mái tóc mẹ những sợi bạc lấp lánh, nhưng không thể che giấu được nét hiền từ, phúc hậu trên khuôn mặt. Mẹ có vóc dáng trung bình, nhưng nhanh nhẹn và tháo vát. Gương mặt mẹ tròn trịa, với vầng trán cao và đôi mắt lúc nào cũng ánh lên sự quan tâm, lo lắng. Đôi mắt ấy có thể nhìn thấu mọi niềm vui, nỗi buồn của tôi, và luôn dõi theo tôi trên mỗi bước đường. Mỗi khi tôi mắc lỗi, ánh mắt ấy nghiêm nghị nhắc nhở; khi tôi đạt thành tích tốt, ánh mắt ấy lại rạng rỡ niềm tự hào. Nụ cười của mẹ ấm áp như nắng mai, xua tan đi bao mệt mỏi, muộn phiền trong tôi. Đôi bàn tay mẹ không trắng trẻo, mềm mại như những người phụ nữ khác. Đó là đôi bàn tay gầy gầy, xương xương, hằn lên những vết chai sần bởi bao năm tháng tần tảo, chăm lo cho gia đình. Chính đôi bàn tay ấy đã nấu những bữa cơm ngon, giặt giũ quần áo sạch sẽ, và vỗ về tôi mỗi khi tôi ốm đau hay sợ hãi. Tôi yêu và trân trọng đôi bàn tay ấy vô cùng, bởi nó chứa đựng biết bao sự hy sinh thầm lặng của mẹ. Mẹ là một người phụ nữ vô cùng đảm đang và chu đáo. Dù bận rộn với công việc cơ quan, mẹ vẫn luôn quán xuyến mọi việc trong nhà một cách gọn gàng, ngăn nắp. Bữa cơm gia đình lúc nào cũng ấm cúng và đầy đủ dinh dưỡng. Mẹ dạy tôi từ những điều nhỏ nhặt nhất: cách gấp chăn màn, cách quét nhà, cách đối nhân xử thế. Mẹ không hay dùng lời nói giáo điều, mà thường dạy tôi bằng chính những hành động và tấm gương của mình. Điều tôi kính phục nhất ở mẹ là sự kiên nhẫn và bao dung vô bờ bến. Có những lúc tôi bướng bỉnh, cãi lời mẹ, nhưng mẹ không bao giờ nặng lời trách mắng. Mẹ chọn cách ngồi lại, nhẹ nhàng phân tích phải trái, cho đến khi tôi hiểu ra vấn đề. Tình yêu thương của mẹ dành cho tôi thật sự vĩ đại và vô điều kiện. Mẹ ơi, mẹ là món quà tuyệt vời nhất mà cuộc sống đã ban tặng cho con. Con thầm cảm ơn mẹ vì tất cả những hy sinh, vất vả mẹ đã chịu đựng vì con. Con hứa sẽ cố gắng học tập thật giỏi, trở thành người có ích để đền đáp công ơn trời biển của mẹ. Con yêu mẹ rất nhiều!
24 tháng 9 2025

?????¿¿


25 tháng 9 2025

what


22 tháng 1 2024

buổi tối , làng mất điện.Bà trải chiếu ra sân.Nồi đậu lành luộc nóng hổi , thơm lừng khắp nhà , ngoài ngõ những gương mặt quê hương rạng rỡ.Bống và Đốm vui lắm chưa bao giờ hai chị em được dự một bữa tiệc như vậy.Bữa tiệc giản dị,lẫm đậu luộc và những câu chuyện bà kể thật thú vị.

 

25 tháng 8 2025

Sáng ngày khai giảng, bầu trời trong xanh, những tia nắng vàng dịu nhẹ len qua kẽ lá, gió thu thổi mát rượi. Từ cổng trường, dòng người nô nức kéo vào, ai cũng mặc đồng phục chỉnh tề, gương mặt rạng rỡ niềm vui. Sân trường hôm nay được trang hoàng rực rỡ, cờ hoa bay phấp phới, dãy ghế xếp thẳng hàng ngay ngắn chờ đón học sinh.

Khi buổi lễ bắt đầu, tiếng quốc ca cất lên trang nghiêm, vang vọng khắp sân trường. Thầy hiệu trưởng bước lên bục phát biểu, giọng nói trầm ấm, thân thương gửi gắm bao niềm tin vào năm học mới. Rồi giây phút được mong chờ nhất cũng đến, tiếng trống khai trường vang lên từng hồi rộn rã, ngân dài như thúc giục chúng em bước vào chặng đường học tập mới.

Nhìn quanh, em thấy nụ cười hiền hậu của thầy cô, thấy ánh mắt hân hoan, háo hức của bạn bè. Không khí trang trọng xen lẫn niềm vui rộn ràng khiến em cảm thấy tự hào và tràn đầy quyết tâm. Buổi lễ khai giảng đã để lại trong lòng em một ấn tượng sâu sắc, tiếp thêm cho em động lực để học tập thật tốt trong năm học mới.

Sáng đầu thu, bầu trời cao vút và trong xanh, những tia nắng dịu dàng trải nhẹ trên sân trường. Tiếng chim líu lo trên cành cây như cũng vui mừng chào đón ngày khai giảng – ngày hội lớn của thầy trò sau kỳ nghỉ hè dài. Không khí rộn ràng, tươi vui bao trùm khắp ngôi trường thân yêu.

Từ sáng sớm, các bạn học sinh trong trang phục đồng phục chỉnh tề đã có mặt đông đủ. Ai cũng vui vẻ, háo hức, trên gương mặt rạng rỡ là nụ cười tươi tắn. Những bó hoa tươi thắm được các bạn mang đến tặng thầy cô như lời tri ân dịu dàng và sâu sắc. Trên sân trường, cờ hoa rực rỡ, băng-rôn “Chào mừng năm học mới” được treo trang trọng trên lễ đài.

Buổi lễ bắt đầu bằng nghi thức chào cờ trang nghiêm. Lá cờ Tổ quốc tung bay trong gió, tiếng quốc ca vang lên hùng tráng khiến ai cũng xúc động và tự hào. Sau đó, thầy hiệu trưởng lên đọc diễn văn khai giảng, tiếng nói ấm áp, thân quen vang vọng khắp sân trường. Những tràng pháo tay không ngớt vang lên cổ vũ, hưởng ứng.

Một trong những khoảnh khắc đáng nhớ nhất là khi trống trường vang lên – âm thanh của sự khởi đầu. Tiếng trống trầm hùng vang vọng như đánh thức không gian yên ắng, báo hiệu một năm học mới đã đến. Các thầy cô giáo và học sinh đều nhìn nhau với ánh mắt tin tưởng, quyết tâm cho một chặng đường mới.

Buổi lễ kết thúc trong niềm vui và sự phấn khởi. Dư âm của buổi khai giảng vẫn còn vang mãi trong lòng em. Em thầm hứa sẽ chăm ngoan học giỏi, xứng đáng với tình yêu thương của thầy cô và mái trường. Tham khảo

21 tháng 9 2025

Trong dòng chảy lịch sử đầy biến động của dân tộc Việt Nam, hình ảnh những người anh hùng đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận, hun đúc nên lòng tự hào và ý chí quật cường. Trong số đó, thiếu niên Lê Văn Tám, dù còn nhiều tranh luận về sự tồn tại, vẫn sống mãi trong tâm trí nhiều thế hệ như một biểu tượng bất diệt của lòng dũng cảm và tinh thần yêu nước. Anh đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ (1926-1947), để lại một câu chuyện bi tráng về sự hy sinh cao cả vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Theo những câu chuyện được kể lại, Lê Văn Tám là một cậu bé giao liên dũng cảm, hoạt động trong lòng Sài Gòn những năm đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp. Cuộc sống của một thiếu niên giao liên đầy rẫy hiểm nguy, nhưng anh không hề nao núng. Tinh thần thép và lòng căm thù giặc sâu sắc đã thôi thúc anh hành động. Đỉnh điểm là vào đêm 17 tháng 10 năm 1947, khi quân Pháp gây khó khăn cho quân ta, Lê Văn Tám đã quyết định thực hiện một hành động vô cùng táo bạo và dũng cảm. Anh đã tẩm xăng vào người, biến mình thành một ngọn đuốc sống để phá kho đạn địch tại Thị Nghè.

Hành động của Lê Văn Tám đã gây ra một vụ nổ lớn, thiêu rụi một kho vũ khí và tiếp tế quan trọng của địch, làm chấn động toàn bộ chiến trường Sài Gòn. Hình ảnh ngọn đuốc sống Lê Văn Tám không chỉ là nỗi khiếp đảm đối với kẻ thù mà còn thắp lên ngọn lửa hy vọng và ý chí chiến đấu mãnh liệt cho đồng bào và đồng chí. Câu chuyện về sự hy sinh anh dũng của anh nhanh chóng lan truyền khắp cả nước, trở thành một biểu tượng cho sự hy sinh tận hiến, "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".

Tuy nhiên, vào những năm gần đây, nhiều nhà nghiên cứu đã đặt ra câu hỏi về tính xác thực của câu chuyện này. Có ý kiến cho rằng hình tượng Lê Văn Tám được xây dựng dựa trên câu chuyện có thật của một chiến sĩ nào đó, nhằm mục đích cổ vũ tinh thần kháng chiến của nhân dân ta. Dù vậy, bất kể Lê Văn Tám có phải là một nhân vật có thật hay không, câu chuyện về anh vẫn mang một ý nghĩa nhân văn và lịch sử sâu sắc. Nó đại diện cho tinh thần của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam đã không quản ngại gian khổ, hy sinh, dâng hiến tuổi thanh xuân của mình cho độc lập dân tộc.

Lê Văn Tám không chỉ là một cái tên, mà còn là một biểu tượng. Biểu tượng của lòng yêu nước nồng nàn, sự dũng cảm phi thường và ý chí bất khuất. Dù có thể không phải là một nhân vật lịch sử cụ thể, anh vẫn là một anh hùng trong trái tim của hàng triệu người Việt, là một minh chứng sống động cho tinh thần chiến đấu quả cảm của dân tộc. Câu chuyện về anh sẽ mãi mãi được ghi nhớ như một bài học vô giá về sự hy sinh vì Tổ quốc, là ngọn đuốc soi sáng con đường cho các thế hệ mai sau.

(copy )

21 tháng 9 2025

Lời bài hát “Lá xanh” của nhạc sĩ Hoàng Việt nhắc ta về tinh thần yêu nước, nhiệt huyết cứu nước của biết bao thế hệ anh hùng liệt sĩ vùng đất Hải Phòng. Họ là những người con mang “Sức oai hùng đang căng trong toàn thân” để “Ra tuyền tuyến thi tài cùng nhau giết Tây” trong đó phải kể đến liệt sĩ Đàm Văn Cẩm - Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Là người con Hải Phòng được sống trong hoà bình độc lập, nhân dịp Kỉ niệm 78 năm ngày Thương binh Liệt sĩ 27/7, chúng ta cùng nhau ôn lại để tự hào và tri ân chiến công của anh.

Sinh năm 1926 tại xóm Sú 2, xã Lâm Động, huyện Thủy Nguyên, Hải Phòng, sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, Đàm Văn Cẩm tham gia dân quân, rồi giữ chức Tiểu đội trưởng Tiểu đoàn tự vệ Quang Trung, tiếp tục chiến đấu trong lực lượng Công an vũ trang của quê hương Thủy Nguyên.
Năm 1947, trong trận càn lớn của thực dân Pháp vào căn cứ Vẹt Khê (xã Phù Ninh), anh xung phong trèo lên cây đa đầu đập làm nhiệm vụ quan sát và phát tín hiệu. Khi giặc lọt vào trận địa, anh kích mìn, ném lựu đạn, khiến quân thù hoảng loạn. Bị thương nặng và rơi vào vòng vây, anh vẫn chiến đấu tới hơi thở cuối cùng, kiên cường ném tiếp hai quả lựu đạn, tiêu diệt thêm nhiều địch trước khi anh anh dũng hy sinh.
Trong trận đánh ấy, quân ta tiêu diệt 30 tên địch, buộc chúng phải rút lui khỏi khu vực Núi Đèo. Còn Đàm Văn Cẩm – người chiến sĩ cảm tử – đã hiến trọn tuổi xuân cho sự sống của bao người, cho tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc.
Để tưởng nhớ và ghi nhận công lao của anh, ngày 10/4/2001, Nhà nước truy tặng liệt sĩ Đàm Văn Cẩm danh hiệu cao quý: “Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân”. Tên anh – người con ưu tú của đất Thủy Nguyên – đã trở thành biểu tượng bất tử của lòng trung kiên và tinh thần sẵn sàng hiến dâng trọn đời cho độc lập dân tộc.
Tấm gương anh đã trở thành bất tử. Tên anh đã hòa vào đất nước. Máu anh tô thắm quê hương.
Thế hệ hôm nay và mai sau nguyện sống xứng đáng với sự hy sinh ấy – giữ trọn niềm tin, lý tưởng và lòng yêu nước mà anh đã gửi lại mảnh đất Thủy Nguyên anh hùng…