K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Các bạn thử nhận xét xem :Đã có lúc em từng nghĩ rằng, sẽ dùng mặt dày của mình để tán đổ anh, cho anh thấy em là người kiên trì nhất, nhẫn nại nhất và yêu anh nhất. Và đúng là em đã kiên trì thật, dùng toàn bộ số thời gian mình có để chứng minh điều này.Thế nhưng anh đã dùng toàn bộ số thời gian đó để chứng mình rằng em đã sai.Em cứ ngỡ rằng thích anh, yêu anh là điều hạnh...
Đọc tiếp

Các bạn thử nhận xét xem :

Đã có lúc em từng nghĩ rằng, sẽ dùng mặt dày của mình để tán đổ anh, cho anh thấy em là người kiên trì nhất, nhẫn nại nhất và yêu anh nhất. Và đúng là em đã kiên trì thật, dùng toàn bộ số thời gian mình có để chứng minh điều này.

Thế nhưng anh đã dùng toàn bộ số thời gian đó để chứng mình rằng em đã sai.

Em cứ ngỡ rằng thích anh, yêu anh là điều hạnh phúc nhất trong cuộc sống này, tuy nhiên mọi chuyện lại hoàn toàn ngược lại. Cũng như hàng ngàn cô gái yêu đơn phương, được một giây hạnh phúc khi anh tỏ ra có chút quan tâm thì đổi lại là một nghìn giây buồn bã và đau lòng. Em nhận ra rằng chẳng có ai yêu đơn phương mà vui tươi, hớn hở được cả, ai rồi cũng sẽ rơi vào tình trạng: thấy mình không phải là mình, ít nói và ít cười hơn.

Em đã trải qua một quãng thời gian có lẽ đối xử với mình kém tốt chỉ vì theo đuổi anh. Thế nên em đã từ bỏ. Em không chủ động tìm anh nữa bởi mỗi lời anh đáp lại đều qua loa đến mức nghe không lọt tai nữa rồi. Không phải tình cảm của em hời hợt, không phải em không còn thích anh nữa nhưng em không muốn làm chính mình bị tổn thương.

Cảm ơn anh thì những ngày hơi vui và kém nhiều hạnh phúc. Em nghĩ mọi cô gái yêu đơn phương đều xứng đáng được thương yêu và sẽ gặp người vì mình mà dừng lại.

Trước khi từ từ đưa anh ra khỏi thế giới của mình, em đã phải mất thêm nhiều đêm để ôm giấc mộng của sự kỳ vọng. Rằng anh sẽ thấy thiếu em mà hụt hẫng, rằng anh sẽ chạy đến bên em để bảo em vất vả đủ rồi, giờ tình yêu để anh lo. Rồi khi tỉnh dậy sau giấc mộng ấy, rốt cuộc anh vẫn chỉ là cơn gió em không thể nào bắt được, là ly rượu em muốn uống nhưng sợ say.

Mỗi lần thất vọng em lại bớt yêu anh một chút, không cố chờ nick anh sáng, không nhìn điện thoại để chờ hồi âm tin nhắn của anh, không còn nghĩ hàng ngàn câu chuyện để chủ động tìm anh, không còn ngắm hình của anh nữa.

Đến khi không còn thắc mắc anh đang làm gì, anh đi với ai, anh ăn gì, anh có vui không, anh có mệt không, thì đã đến lúc em rời đi rồi.

Và em chợt nhận ra cuộc sống không có anh, em tốt hơn biết mấy.

Em lại trở về là đứa con gái nghịch ngợm của ngày xưa, hay nói hay cười. Em không còn cố phải tỏ ra mình thật hoàn hảo, thật đáng yêu, thật hiền dịu. Tất cả để trở thành mẫu hình anh-nên-yêu.

Cảm ơn anh thì những ngày hơi vui và kém nhiều hạnh phúc. Em nghĩ mọi cô gái yêu đơn phương đều xứng đáng được thương yêu và sẽ gặp người vì mình mà dừng lại.

Còn bây giờ em với anh phải đi tiếp con đường riêng của chúng mình, học cách yêu bản thân hơn để 'đề kháng' những buồn bã không nên có.

Xin lỗi nhé, cuối cùng em không thể trở thành mẫu hình mà anh thích. Em chỉ có thể trở thành mẫu hình của người thương em.

8

Hay lắm ! Đúng là có ý nghĩa thật !

6 tháng 6 2018

là j ???

22 tháng 12 2017

mk cảm ơn

22 tháng 12 2017

sến vcl (xàm xàm)

v~ dành cho mấy chế bánh bèo thôi ...:))

1 tháng 1 2019

Mình bik.








































































































 

thôi đừng keos

























































đừng kéo mà.











Câu trả lời của tớ là.

kéo xuống để xem nhé.
















Đ
O
Á
N

X
E
M












Cảm ơn đã đọc hết

1 tháng 1 2019

đang là học sinh mà còn hôn hít vớ vẩn 

hãy nêu cảm nghĩ của bạn về bài văn này: (không phải văn của mình nha. đừng ném đá nha!)   Những năm tháng tuổi thơ được học dưới mái trường mẫu giáo, em có rất nhiều bạn tốt. Bạn nào cùng đáng mến nhưng em thích chơi nhất với bạn Ngọc Anh.   Ngọc Anh năm nay tròn mười một tuổi, bằng tuổi em. Dáng người bạn nhỏ nhắn, đi đứng nhanh nhẹn. Bạn có khuôn mặt tròn . Đôi mắt...
Đọc tiếp

hãy nêu cảm nghĩ của bạn về bài văn này: (không phải văn của mình nha. đừng ném đá nha!)

   Những năm tháng tuổi thơ được học dưới mái trường mẫu giáo, em có rất nhiều bạn tốt. Bạn nào cùng đáng mến nhưng em thích chơi nhất với bạn Ngọc Anh.

   Ngọc Anh năm nay tròn mười một tuổi, bằng tuổi em. Dáng người bạn nhỏ nhắn, đi đứng nhanh nhẹn. Bạn có khuôn mặt tròn . Đôi mắt đen láy sáng long lanh. Biết thông cảm với bạn bè xung quanh. Đôi môi luôn nở nụ cười tươi như hoa. Mái tóc của Ngọc Anh đen và ngắn.

Hằng ngày, Ngọc Anh nói năng rất nhỏ nhẹ, tính tình hiền lành, chan hoà với mọi người, luôn giúp đỡ mọi người.  Ngọc Anh luôn tận tình giúp đỡ . Về nhà, Ngọc Anh giúp mẹ nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa.

 Ngọc Anh để lại trong lòng em nhiều ấn tượng tốt đẹp. Bạn là tấm gương tốt cho em noi theo. Em mong tình bạn của chúng em sẽ kéo dài mãi mãi.

 

3

nếu đây là bài văn lớp 5 thì hơi ngắn lời văn chưa mượt mà,mình tặng bạn bài này

Mỗi người ai cũng có những người bạn bè thân thiết của riêng mình, đó có thể là người hợp với bạn về sở thích đối với các môn học, các môn thể thao hay đặc biệt hơn đó là người thường xuyên chia sẻ với bạn những buồn vui trong cuộc sống. Riêng với tôi, bạn thân với tôi là một người tôi yêu mến và khâm phục, bạn là người đã giúp đỡ tôi rất nhiều trong học tập. Bạn là Minh.

Có cái tên của con trai nhưng thực là Minh lại là một cô gái gầy gò và có vẻ yếu ớt nữa. Vầng trán bạn cao và rộng làm lộ rõ sợ thông minh. Đặc biệt, cặp kính tròn xoe khiến mọi người khó nhầm lẫn về học lực của Minh. Bạn học giỏi đều các môn, đặc biệt là môn Văn và môn Anh. Các thầy cô giáo và các bạn trong lớp rất yêu quý Minh. Bạn chẳng những học giỏi mà còn là lớp phó học tập gương mẫu và hay giúp đỡ bạn bè nữa.

Còn tôi, khi mới vào lớp, tôi tiếp thu rất chậm và lại nhút nhát. Những bài kiểm tra đầu kì, tôi được điểm rất thấp. Thấy vậy, cô giáo chủ nhiệm liền họp các bạn cán bộ lớp và hỏi xem có ai có thể giúp đỡ tôi không. Thật bất ngờ, Minh đã giơ tay nhận lời.

Từ khi nhận “trọng trách” ấy, Minh Ithường xuyên quan tâm, nhắc nhở tôi chép bài và làm bài đầy đủ. Nhưng tính tôi nhút nhát cộng với sự… xấu hổ khiến tôi thường né tránh sự giúp đỡ của Minh. Thậm chí, có lần tội còn nói với Minh với giọng đầy bực bội:

–   Bạn đừng làm phiền tôi nữa! Bạn đừng nghĩ bạn học giỏi thì có thể muốn làm gì tôi cũng được.

Những tưởng Minh sẽ tự ái, bỏ ngay công việc ấy nhưng không ngờ bạn vẫn quan tâm đến tôi… Tôi sẽ vẫn có thái độ như thế với Minh nếu không có một ngày…

Hôm ấy, lớp tôi có bài kiểm tra 45 phút. Suốt một tuần, tôi đã cố gắng ôn tập rất kĩ vừa vì muốn thay đổi điểm số vừa vì muốn chứng tỏ mình không cần ai giúp đỡ. Nhưng đến khi làm bài, tôi vẫn không thể làm tốt được. Ngày cô giáo trả hài, nhận điểm 5 trên tay tôi bật khóc vì nghĩ rằng mình sẽ chẳng bao giờ học khá lên được. Tôi đã cố gắng rất nhiều rồi cơ mà? Tôi đang thút thít khóc thì Minh nhẹ nhàng đến bên và nói:

–   Bạn đừng buồn. Mình biết bạn đã cố gắng rất nhiều nhưng có thể là do bạn chưa có phương pháp học đó thôi. Bạn cho phép mình học cùng bạn nhé? Chỉ một buổi thôi, sau đó nếu bạn không thích thì chúng mình không học cùng nhau nữa?

Tôi lưỡng lự một chút rồi đồng ý. Không ngờ, học cùng Minh tôi thấy rất thú vị. Minh nói nhiều điều về cách học mà tôi chưa hề biết. Nhờ những cách học ấy tôi học thuộc nhanh hơn, hiểu hài hơn. Những buổi sau tôi lại tiếp tục học cùng Minh, chia sẻ với Minh rất nhiều chuyện. Và đặc biệt, điểm kiểm tra của tôi cũng cao hơn hẳn.

Minh thực sự là một lấm gương tốt cả về học tập và tinh thần giúp đỡ bạn bè. Tôi tự hứa với mình phải học tập thật tốt để không phụ công Minh đã giúp đỡ.

25 tháng 12 2017

văn bạn hay quá nhỉ và cả mất công đánh ra cho mình nữa. cảm ơn bạn đã nhận xét nha.

4 + 4 =Mik có 3 đứa bạn thân gồm: Hiền,Nhi và Như Anh.Hiền và Nhi là bạn mới thân còn Như Anh là bạn thân từ hồi 5 tuổi của mik.Khi sang cấp 1,mik hok lp B còn Như Anh học lớp A nên cũng ko thường xuyên qua lại đc.Với lại,từ năm lớp 2 trở đi là lớp A và lớp B có xích mích với nhau do cô giáo lớp A và học sinh 2 lớp gây ra.Thế là chúng mik cắt đứt quan hệ luôn.Đến khi học lớp 5,có cô giáo...
Đọc tiếp

4 + 4 =

Mik có 3 đứa bạn thân gồm: Hiền,Nhi và Như Anh.Hiền và Nhi là bạn mới thân còn Như Anh là bạn thân từ hồi 5 tuổi của mik.Khi sang cấp 1,mik hok lp B còn Như Anh học lớp A nên cũng ko thường xuyên qua lại đc.Với lại,từ năm lớp 2 trở đi là lớp A và lớp B có xích mích với nhau do cô giáo lớp A và học sinh 2 lớp gây ra.Thế là chúng mik cắt đứt quan hệ luôn.Đến khi học lớp 5,có cô giáo mới chuyển đến nên 2 lớp mới loại bỏ xích mích và xít lại gần nhau hơn.Nhưng mà mới quay lại nên mik mới chỉ làm quen đc với Nhi và chơi lại với Như Anh.Đầu năm 2019,lúc 28 Tết,mik với Như Anh và Hiền đi chợ Tết(lúc đó Nhi bận).3 đứa đi chơi rất vui.Rồi đến sinh nhật mik,nhà mik tổ chức vào buổi tối nên mik chỉ mời mỗi Hiền là bạn cùng lớp còn Như Anh với Nhi mik quên mất vì 2 cậu ấy học khác lớp vs lại buổi tối nên mik sợ 2 đứa ko đến đc.Thế là Như Anh biết chuyện mik tổ chức sinh nhật mà ko mời,cậu ấy buồn lắm.Cậu ấy về nói vs mẹ của cậu ấy là:'Sinh nhật năm nay bạn Minh Ngọc ko mời con mẹ ạ!Con buồn quá!'.Để an ủi Như Anh,mẹ của Như Anh đã đến nói nhỏ với Hiền rằng:'Sinh nhật năm nay cháu mời cái Như Anh nhà cô với nhé!Nó đang buồn vì ko đc đi ăn sinh nhật bạn Minh Ngọc đấy!'.Thế là Hiền nhận lời.Và sau đó,Hiền đã kể hết mọi sự việc vs mk.Hiền còn nói thêm:'Cậu Như Anh thích chơi với cậu lắm đấy!'.Lúc đó,mik ms giật mik.Đúng vậy thật vì sau khi sinh nhật mik thì Như Anh ko nói gì vs mik nữa và cho đến bây giờ mik vẫn ít khi gặp cậu ấy.Thế là mik đi xin lỗi Nhi,Nhi bảo ko sao!Sang năm cũng đc.Còn Như Anh thì mik phải xin lỗi thế nào cho đúng bây giờ?

1

8 nhé bạn ////////////////////////////////////////

 Sau khi ăn cơm tối xong, em thong thả đi ra ngoài ngõ dạo chơi, hóng gió cho mát mẻ. Bỗng có anh bộ đội từ xa tiến dần về phía em.Trong bóng hoàng hôn nhập nhoạng, em không nhìn rõ ai. Đột nhiên anh bộ đội kêu to: “Loan! Em đấy hả?”. Em giật mình quay lại: “Trời ơi! Anh Phong!” và ôm chầm lấy anh.Anh Phong là anh Hai của em, đi bộ đội đã được một năm nay. Lúc anh nhập ngũ được một...
Đọc tiếp

 

Sau khi ăn cơm tối xong, em thong thả đi ra ngoài ngõ dạo chơi, hóng gió cho mát mẻ. Bỗng có anh bộ đội từ xa tiến dần về phía em.
Trong bóng hoàng hôn nhập nhoạng, em không nhìn rõ ai. Đột nhiên anh bộ đội kêu to: “Loan! Em đấy hả?”. Em giật mình quay lại: “Trời ơi! Anh Phong!” và ôm chầm lấy anh.
Anh Phong là anh Hai của em, đi bộ đội đã được một năm nay. Lúc anh nhập ngũ được một tháng thì có giấy báo trúng tuyển của Trường Đại học Bách khoa gửi về, hiện bố vẫn đang cất giữ. Bố nói “Chừng nào thằng Phong hoàn thành nhiệm vụ quán sự trở về sẽ đi học đại học”. Giờ đây, anh hiện ra trước mắt em trong bộ quân phục màu xanh cỏ úa. Hai cầu vai có đeo quân hàm và phù hiệu nền đỏ in hình hai ngôi sao. Chiếc ngôi sao vàng năm cánh. Nom anh bây giờ khác xưa nhiều lắm. Anh chững chạc và rắn rỏi như một ngư dân vùng biển. Làn da trắng thưở học trò được thay bằng một màu đồng hun. Mái tóc cắt ngắn tạo cho khuôn mặt anh vốn tròn tròn nay như đậm lại, tròn trĩnh hơn, khỏe khoắn. Có lẽ những khó khăn vất vả của đời lính đã tôi luyện cho anh trưởng thành.
Đợt phép này anh nghỉ được nửa tháng ở nhà nhưng không thấy anh rỗi rãi được chút nào. Anh nói với mẹ: “Xa nhà, con mới thấy thương bố mẹ nhiều. Bố mẹ vất vả nuôi chúng con ăn học, chúng con chưa đáp đền gì cho bố mẹ. Sức khỏe bố mẹ ngày càng yếu đi, em gái con thì lại đang còn nhỏ. Con được nghỉ mấy ngày, giúp bố mẹ được chừng nào hay chừng đó”. Thế là anh lao vào công việc. Hết dọn dẹp lại nhà cửa, anh lại ra vườn làm cỏ, vun gốc, bón cây… Công việc nào anh cũn làm nhanh gọn. Tối tối anh lại hướn dẫn cho em học bài, làm văn, làm toán, vẽ tranh… Những lúc rảnh rỗi, anh đưa em đi thăm bà con lối xóm, Anh hỏi thăm sức khỏe, công việc làm ăn của mọi người rồi xin phép đến thăm nhà khác. Mọi người đều khen anh là chững chạc trưởng thành, nhanh nhẹn, đẹp trai hơn trước. 
Nửa tháng nghỉ phép của anh đã trôi qua. Hôm tiễn anh lên bến xe trở lại đơn vị, anh xoa đầu em, rồi cúi xuống nói nhỏ: “Loan ở nhà nhớ học giỏi, biết nghe lời bố mẹ, thầy cô. Lần sau về, anh sẽ mua nhiều quà cho em, nhớ viết thư cho anh nhé!” 

Bài làm 2
Thứ bảy tuần trước, lúc gia đình em đang quây quần ăn bữa cơm chiều thì có tiếng gọi quen thuộc: “Mẹ ơi! Mở cửa cho con!” Nhận ra giọng nói anh Hà, em vội buông đũa chạy ra mở cửa và sung sướng reo lên: “Bố mẹ ơi! Anh Hà về!”. Anh cúi xuống bế thốc em lên quay một vòng rồi hôn lên mái tóc em: “Em gái chóng lớn quá! Ở nhà có ngoan, học giỏi không em? Anh vui vẻ chào cả nhà rồi cởi ba lô đặt xuống nền gạch. Bữa cơm tối hôm đó thật là vui.
Anh Hà là anh cả của em. Nhà có hai anh em, tốt nghiệp xong lớp Mười Hai, anh lên đường làm nghĩa vụ quân sự. Tính đến nay đã hơn nửa năm. Thời gian trong quân ngũ đã rèn luyện anh trở thành một thanh niên rắn rỏi, khỏe mạnh. Dáng người mảnh khảnh của một thư sinh trước đây đã được thay bằng hình dáng của một chú bộ đội dày dặn sương gió. Mái tóc đen của năm học lớp mười hai đã nhường chỗ cho một mái tóc ba phân, và làn da trắng như con gái đã biến thành màu da của ngư dân chài lưới. 
Những ngày ở nhà, anh làm việc luôn tay, sửa bồn hoa trước sân nhà, cắt xén hàng chậu kiểng, vun gốc cho mấy cây rau, cây bưởi… sau vườn. Anh còn trang trí lại góc học tập cho em, quét mạng nhện trần nhà, lau rửa phòng vệ sinh…
Những lúc rảnh rỗi vào chiều tối, anh dẫn em đi thăm những người bạn cũ, thăm bà con láng giềng, ai cũng khen anh chừng chạc, đẹp trai hơn trước nhiều.
Thời gian nghỉ phép qua nhanh, anh Hà phải trở lại đơn vị. Lúc tiễn anh ra bến xe, anh cầm tay bố mẹ chặt rồi nói nhỏ: “Bố mẹ yên tâm giữ gìn sức khỏe, hoàn thành xong nghĩa vụ con lại về với bố mẹ, con sẽ quyết tâm thi đậu đại học”. Quay sang em, anh nhẹ nhàng nhắn nhủ: “Cưng ráng học giỏi đừng làm điều gì bố mẹ buồn nghe!”. Anh hôn lên má em rồi vội vàng khoác ba lô từ biệt mọi người.
Anh đi rồi mà bên tai em vẫn còn văng vẳng lời động viên, nhắn nhủ của anh. Anh Hà ơi! Em sẽ cố gắng thực hiện tốt những lời dặn dò của anh: chăm ngoan và học giỏi.

0
3 tháng 1 2021

Em út tên Nam

26 tháng 4 2022

1 bánh xe  
2 nam         
3 vì đấy là taxi của ông ấy
4 vì ông ấy bị trọc

 

Có mấy lúc ta được ngồi lại bên nhau Để nói cho em nghe những câu chuyện mà em từng làm cho anh đau. Cố cắn đôi môi để kể lý do tại sao như thế này Tại sao em ngồi nơi đây mà hồn em bay Thế giới bé thôi không to được bằng đôi mắt em Đừng khóc em ơi! Hãy để nên vai này anh gánh vác thay Ngày nắng quanh năm chẳng sao mà ngày mưa chỉ một ngày. Chỉ một ngày mưa như thế mà em đã...
Đọc tiếp

Có mấy lúc ta được ngồi lại bên nhau 
Để nói cho em nghe những câu chuyện mà em từng làm cho anh đau. 
Cố cắn đôi môi để kể lý do tại sao như thế này 
Tại sao em ngồi nơi đây mà hồn em bay 
Thế giới bé thôi không to được bằng đôi mắt em 
Đừng khóc em ơi! 
Hãy để nên vai này anh gánh vác thay 
Ngày nắng quanh năm chẳng sao mà ngày mưa chỉ một ngày. 
Chỉ một ngày mưa như thế mà em đã vội buông tay 

Ngoài kia bao la sóng gió, đừng quên tên anh 
Đừng quên đôi môi, ánh mắt hay giọng nói trầm lặng. 
Vì người đàn ông em yêu mạnh mẽ 
Vẫn luôn cười mỗi khi đau 
Nếu yêu thêm người sau thì xin em cũng đừng quên tên anh 
Và nên nhớ, ai đã là người vượt qua bao thăng trầm 
Cùng em đi qua bao khoảnh khắc, để giờ này lại chia tay 
Đâu đó phía cuối con đường kia, cứ mỗi đêm trời khuya, nước mắt tuôn rơi hoài. 

Bài này của ai , tên là gì , bao nhiêu views?

4
3 tháng 8 2018

Bài :Đừng quên tên anh

Của : Hoa Vinh

Khoảng 72 tr views

3 tháng 8 2018

bài Đừng quên tên anh

của Hoa Vinh

72 views

tk nha hải

3 tháng 10 2021

À các anh cj chỉ cần làm mỗi bài 1 thui. Bài 2 em tự làm đc! Nớ nhk...

3 tháng 10 2021

Rừng trưa
Rừng khô hiện lên với tất cả vẻ uy nghi tráng lệ của nó trong ánh mặt trời vàng óng. Những thân cây tràm vỏ trắng vươn lên trời, chẳng khác gì những cây nến khổng lồ, đầu lá rủ phất phơ. Từ trong biển lá xanh rờn đã bắt đầu ngả sang màu úa, ngát dậy một mùi hương lá tràm bị hun nóng dưới mặt trời. Tiếng chim không ngớt vang ra, vọng mãi lên trời cao xanh thẳm không cùng. Trên các trảng rộng và chung quanh những lùm bụi thấp mọc theo các lạch nước, nơi mà sắc lá còn xanh, ta có thể nghe tiếng vù vù bất tận của hàng nghìn loại côn trùng có cánh không ngớt bay đi bay lại trên những bông hoa nhiệt đới sặc sỡ, vừa lộng lẫy nở ra đã vội tàn nhanh trong nắng. Mùi hương ngòn ngọt nhức đầu của những loài hoa rừng không tên tuổi đắm vào ánh nắng ban trưa khiến con người dễ sinh buồn ngủ và sẵn sàng ngả lưng dưới một bóng cây nào đó, để cho thứ cảm giác mệt mỏi chốn rừng trưa lơ mơ đưa mình vào giấc ngủ chẳng đợi chờ.
Theo ĐOÀN GIỎI
Trảng : khoảng đất rộng giữa rừng hoặc giữa hai khu rừng.