Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Chẳng bao giờ em làm được một việc tốt đáng kể hay chỉ ít là làm người khác thấy vui, chỉ trừ có một lần khi em còn học lớp 2. Lần đó em đã nhặt được của rơi và trả lại cho người mất.
Chiều hôm ấy, em trực nhật nên phải ở lại lớp một lúc để đổ rác. Lúc em đang đi trên sân trường thì bỗng em giẫm phải một vật gì cưng cứng. Em cúi xuống nhặt lên thì thấy: Ồ! hoá ra là một cuốn tiểu thuyết khổ 18x7cm của nhà sách Trí Tuệ cuốn đầu giáo sư Powel của tác giả A.R Belger. Cuốn sách này được bọc ngoài bằng nilon trong nên có lẽ người mất mới mua về chưa đọc. Em cũng chưa đọc nó nhưng đã biết ít nhiều về nó qua lời nói của bố mẹ. Hình như nó là một cuốn tiểu thuyết rất hay. Em lật xem bìa sau của cuốn sách thì thấy một đoạn văn ngắn kể lại tóm tắt nội dung cuốn sách. Nó càng làm em chắc chắn về suy nghĩ của mình. Trong đầu em hiện lên ý nghĩ lấy luôn cuốn sách này. Thế là, em ngó xung quanh xem có ai không. Thôi chết! Còn bác bảo vệ. Em chờ bác bảo vệ để ý đi chỗ khác rồi nhanh tay đút luôn cuốn sách vào cặp tung tăng chạy ra khỏi cổng trường. Trên đường, em không thôi nghĩ về nhưng tình tiết hấp dẫn, li kì của cuốn sách. Ôi! thú vị biết bao! Nhưng cái đầu em không chỉ nghĩ đến một chuyện nó lái sang một chuyện khác. Chuyện về người bị mất. Vì có cái đầu ham nghĩ nên em không biết phải phân xử ra sao, mang về đọc và giữ của riêng hay trả lại cho người bị mất đây! Hai phương án cứ đánh nhau, xáo trộn trong đầu em. Vừa lúc đó, em về đến nhà. Em chào bố mẹ rồi đặt mình lên chiếc giường ở phòng riêng. Em lại tiếp tục suy nghĩ. Mà phải rồi! Mẹ là người có kinh nghiệm trong cuộc sống, mình nên hỏi mẹ xem sao! Em nghĩ, thế là em chạy xuống tầng 1, đưa cuốn sách cho mẹ và kể đầu đuôi câu chuyện cho mẹ nghe. Nghe xong, mẹ cười và bảo:
– Bây giờ, con hãy đặt mình vào tình huống như người mất mà xem. Chắc chắn con sẽ rất buồn và lo lắng vì bố mẹ sẽ mắng khi làm mất cuốn sách khá đắt: 25.000đ cơ mà! Đấy, con hãy tự nghĩ và quyết định đi. – Quả thật nếu em là người mất thì cũng sẽ có những cảm giác như mẹ nói. Mà nếu các bạn biết thì lòng tin của các bạn đối với em sẽ chẳng ra gì nữa! Em quyết định sẽ trả lại. Sáng hôm sau, em mang cuốn sách đưa cho cô Tổng phụ trách. Vừa lúc đó, có một chị lớp Năm hớt hơ hớt hải chạy đến. Khi cô Tổng phụ trách đưa chị cuốn sách và giới thiệu em với chị thì chị ấy cảm ơn em rối rít.
Lúc em về lớp, các bạn xô đến quanh em và khen em. Khi đó em thực sự là rất vui. Bây giờ em mới biết giá trị của những việc làm tốt. Nó vô hình nhưng nó lại có thể mang niềm vui cho tất cả mọi người.
Hôm đó, cô trả vở Toán cho cả lớp. Đó là môn yêu thích nhất của Linh. Nhưng không hiểu sao hôm nay vẻ mặt của Linh rất lo lắng, và tôi còn thấy Linh cứ quay bên này, quay bên kia mãi.
Cô vừa trả vở xong cho các bạn thì đến giờ ra chơi. Tôi liền đến bên Linh. Linh nói: Hôm nay, bố mẹ tớ đi làm sớm, tớ không kịp xin mẹ 9.000đ để mua bút Nét hoa viết vào vở Toán. Linh sực nhớ ra và reo lên, A! Đúng rồi! Cậu có hai cái bút Nét Hoa, cậu có thể cho tớ mượn một chiếc được không? Tôi đứng ngẫm nghĩ một lúc rồi tự đặt câu hỏi cho chính mình: Có nên cho Linh mượn bút không nhỉ? Tôi hơi băn khoăn. Tiếng trống đã vang lên. Tôi liền về chỗ của mình. Cả lớp ngồi vào chỗ hát xong và Linh cắm cúi viết bài ngay để khỏi trễ giờ. Linh thấy thế nài nỉ tôi cho mượn bút. Cuối cùng tôi cũng quyết định được và gọi nhỏ: Linh ơi! Tớ cho cậu mượn bút này. Chiếc bút đó do mẹ tặng tôi nhân ngày sinh nhật. Màu mực của chiếc bút rất đẹp. Linh nhận được, vẻ mặt phấn khởi lắm. Mỗi khi viết xong mấy chữ, tôi lại ngẩng lên và cảm thấy mực cứ vơi dần đi theo dòng chữ, con số ngay ngắn, thẳng hàng nằm trên trang giấy của bạn. Hết giờ Toán, Linh trả cho tôi chiếc bút và nói: Cảm ơn cậu vì đã cho tớ mượn chiếc bút nhé! Hôm sau, cô trả vở Toán, cả tôi và Linh đều được điểm 10. Tôi mừng lắm vì đã làm được một việc giúp bạn.
Khi về đến nhà tôi kể lại cho mẹ nghe. Mẹ nói: Con hãy cố gắng giúp bạn nhiều hơn khi gặp khó khăn nhé! Tôi như thấm thía câu nói đấy của mẹ và tôi không bao giờ quên được câu chuyện xảy ra ngày hôm đó.
Ace cũng là anh trai của Luffy, Ace đã bị hải quân bắt và đưa đến đài hành hình. Với tấm lòng của một người em trai dành cho anh của mình, Luffy đã vượt qua rất nhiều thử thách để đến Marineford cứu anh trai của mình. Nhưng khi tia hi vọng gần được mở ra thì mọi thứ lại bị dập tắt. Vì muốn bảo vệ cho đứa em trai của mình Ace đã lấy thân mình che chắn cho Luffy trước đòn đánh của Akainu. Luffy đã rất sốc sau sự kiện này, thậm chí cậu còn rơi vào trạng thái điên loạn, nếu không có Jinbei khuyên bảo thì mình cũng không biết Luffy còn có thể sống nổi sau sự kiện này không nữa.
Tham khảo:
https://toploigiai.vn/hoi-dap/cho-bai-tho-sau-em-co-nghe-tieng-xuan-ve-go-cua-mang-nong-nan-theo-gio-don-mua-sang-tieng
Bài làm
Dể Mèn phiêu lưu ký là một truyện đồng thoại đặc sắc của nhà văn Tô Hoài. Trong đó con Dế Mèn được hình tượng hoá thành nhân vật chính. Đọc truyện này, đặc biệt là các đoạn trích Tôi sống độc lập từ bé và Một sự ngỗ nghịch đáng ân hận suốt đời đã khiến em hết sức thú vị.
Dế Mèn ở đây ngây thơ, tự tin, yêu đời nhưng cùng kiêu căng, hung hăng, hống hách với những cử chỉ khờ dại, việc làm thiếu suy nghĩ, gây tai hoạ cho kẻ khác. Những đặc điểm ấy của chú tuy là của một con dê mới lớn nhưng lại mang những nét tâm lý, những nết tốt, những ước mơ, những tật xấu thói hư, những thành công, những vấp ngã đầu đời quen thuộc của tuổi nhỏ chúng em hôm nay.
Dế Mèn được em yêu thích trước hết vì chú có ý chí muốn sống độc lập từ thuở bé. Chú đã tìm thấy niềm vui và lòng quyết tâm khi được mẹ cho ở riêng. Rất tháo vát, chú biến ngay cái hang cũ nông choèn của mình thành một nơi cư trú rộng rãi, có đủ phòng trước, phòng sau, tầng trên, tầng dưới. Vừa sinh hoạt được thoải mái, vừa đề phòng được khi nguy hiểm. Chú đào hang chăm chỉ. Ban ngày cần cù làm việc, tối đến chú ca hát và uống sương đêm. Đáng yêu biết mấy hình ảnh chú dế cường tráng, tay chân nở nang, thân hình vạm vỡ, đôi càng mẫm bóng, đôi cánh chắc khỏe. Được như vậy là nhờ chú ăn uống điều độ và luôn luôn cố gắng rèn luyện thân thể.
Sau khi chôn cất Dế Choắt, tôi đứng im lặng hồi lâu trước nấm mồ mới đắp của người bạn xấu số, suy nghĩ về việc làm dại dột, ngông cuồng của mình và cảm thấy hổ thẹn, ân hận vô cùng!
Biết mình có ưu thế về sức khoẻ nên tôi thích bắt nạt những người hàng xóm nhỏ bé xung quanh. Tôi đã quát mấy chị Cào Cào ngụ ngoài đầu bờ khiến mỗi khi tôi đi qua, các chị phải núp khuôn mặt trái xoan xuống dưới nhánh cỏ, chỉ dám đưa mắt lên nhìn trộm. Tệ hơn nữa, thỉnh thoảng tôi còn ngứa chân đá anh Gọng Vó lấm láp vừa ngơ ngác dưới đầm lên. Không có ai dạy dỗ, ngăn cản, tôi cứ tưởng thế là hay, là giỏi. Chuyện bắt nạt mọi người là đáng trách, song cũng còn có thể tha thứ được; nhưng việc tôi bày trò tinh nghịch trêu chọc chị Cốc khiến Dế Choắt bị chị hiểu lầm mổ cho đến chết thì quả là tội của tôi quá lớn, không thể tha thứ được.
Tôi tự nguyền rủa mình là thằng hèn nhát, dám làm mà không dám chịu. Khi chị Cốc bực mình lên tiếng, sao không dám ra mặt đối đầu với chị mà lại chui tọt vào hang, khiếp sợ nằm im thin thít?! Nếu tôi không hát ghẹo chị Cốc bằng
những lời lẽ hỗn xược thì chị đâu có nổi giận, Dế Choắt đâu có bị đòn oan?! Chỉ vì muốn thoả mãn cái tính hiếu thắng và tinh nghịch của mình mà tôi đã trở thành kẻ giết người.
Lúc này, tỏi tự trách mình và ân hận vô cùng nhưng than ôi, mọi việc đều đã muộn! Dế Choắt ốm yếu đáng thương đã nằm yên trong lòng đất! Dế Choắt ơi, tôi thành tâm xin lỗi bạn và hứa sẽ quyết tâm thay đổi tính nết, từ bỏ thói hung hăng, ngỗ nghịch, kiêu ngạo để trở thành người có ích cho đời!
Xin bạn hãy tha thứ cho tôi! Tôi sẽ khắc ghi câu chuyện đau lòng này và lấy đó làm bài học đường đời đầu tiên thấm thìa cho mình.
Tham khảo:
Tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ hạnh phúc bởi tôi được lớn lên trong vòng tay yêu thương của mẹ và sự che chở rộng lớn của cha. Họ luôn hy sinh để dành cho tôi những gì tốt đẹp nhất. Tôi thực sự khắc ghi tình nghĩa của cha mẹ trong lòng.
Sẽ không có từ ngữ nào có thể diễn tả hết được sự bao la của tình mẫu tử “Tình mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào”. Tình cảm của mẹ dành cho con từ khi mang thai cho đến khi sinh con ra trên cuộc đời và nuôi dạy con nên người. Con nghe bà ngoại kể lại, ngày còn bé con bướng bỉnh và nghịch ngợm lắm nên nuôi con mẹ rất vất vả. Cha thì đi làm xa nhà, có những đêm vì trông con mà mẹ không được ngủ, nét mặt mẹ tái nhợt hẳn đi. Bà ngoại phải nấu cháo gà cho mẹ ăn để lấy sức. Những lúc con bị ốm mẹ lo lắng đưa con đi hết viện này đến viện khác để mong tìm được bác sĩ khám bệnh cho con. Từ khi có con, mẹ dường như không có thời gian cho riêng mình mà lúc nào cũng là thời gian của hai mẹ con. Đi đâu mẹ cũng đưa con đi cùng, ra chợ hoặc mẹ đi có việc. Các bác hàng xóm ai cũng khen con ngoan và mập mạp nên mẹ vui lắm. Buổi tối trước khi đi ngủ mẹ thường kể chuyện cổ tích cho con nghe, hình ảnh cô Tấm, Lọ Lem, cô bé quàng khăn đỏ giờ vẫn còn in đậm trong tâm trí của con mẹ ạ! Cảm ơn những câu chuyện mẹ kể đã đưa con vào giấc ngủ ngon. Cảm ơn những nhân vật mẹ kể đã cho con thêm nhận thức về giá trị của cuộc sống và đã nuôi dưỡng tâm hồn con.
Khi còn lớn lên, mẹ sẽ vất vả hơn, vì mẹ sẽ phải dạy cho con nhiều thứ để con trưởng thành hơn và hoàn thiện mình hơn. Mẹ dạy con đọc thật rõ ràng, viết sao cho thật thẳng hàng vì người ta nói “nét chữ nết người”. Mẹ dạy con sắp xếp sách vở, quần áo gọn gàng ngăn nắp để khi cần sẽ tìm thấy ngay. Mẹ dạy con gái mẹ phải đi đứng và nói chuyện với người lớn tuổi như thế nào cho đúng lễ nghĩa. Mỗi khi mẹ vào bếp, mẹ thường bảo con vào cùng để mẹ dạy con nấu các món ăn. Mẹ bảo “là người phụ nữ thì phải biết nấu những món ăn ngon cho gia đình”.
Mỗi khi con yếu lòng hoặc gặp những khó khăn trong cuộc sống, còn thường tìm đến mẹ để chia sẻ. Những lúc đó, mẹ thường chỉ nghe con nói và khẽ gật đầu. Nhưng ngày hôm sau, mẹ sẽ phân tích lại cho con những vấn đề đó để con biết mình nên làm thế nào. Mẹ nói “mẹ biết hôm qua con rất buồn và con muốn chia sẻ với mẹ. Mẹ sẵn sàng nghe con nói để hiểu được những suy nghĩ của con”, nhưng hôm nay khi tâm trạng con trở nên tốt hơn mẹ sẽ giúp con giải quyết những vấn đề khó khăn đó. Những ánh mắt, nụ cười và những cái gật đầu khe khẽ của mẹ đã làm tôi cảm thấy được an ủi và sẻ chia. Lời khuyên của mẹ đã cho tôi thêm sức mạnh và tự tin để làm mọi việc tốt hơn. Mẹ không những là người mẹ mà còn là người bạn thân thiết của tôi trong cuộc đời. Đối với tôi, mẹ là người phụ nữ quan trọng và tuyệt vời nhất.
Mẹ à! Con thực sự rất biết ơn những công lao của mẹ. Những gì con có được ngày hôm nay đều là do công sức của mẹ nuôi dạy. Tình nghĩa của mẹ con biết sẽ không thể nào báo đáp, nhờ có mẹ mà con gái của mẹ đã thực sự trưởng thành và đang là một người công dân tốt của gia đình, trường lớp và của xã hội. Con sẽ luôn cố gắng học tập thật tốt để mẹ cảm thấy yên tâm. Và con sẽ luôn cố gắng để hoàn thiện mình để trở thành người phụ nữ tuyệt vời như mẹ! Con cảm ơn những điều tốt đẹp nhất mẹ đã dành cho con, trên chặng đường con đang đi con rất cần có mẹ ở bên cạnh
Bính boong…. Đồng hồ điểm đúng 9 tiếng cũng là lúc em hoàn thành bài tập cô giao. Vươn vai, em thấy mình thật thoải mái. Bỗng vẳng từ đâu lại giọng hát quen thuộc. Em vội lao xuống phòng khách. Ôi thích quá, nhóm nhạc yêu thích của em – Jonas Brother- đang biểu diễn.Sân khấu hôm nay thật hoành tráng, những ánh đèn màu liên tục chớp nhoáng, khán giả ngồi chật ních khán đài. Khi nhóm nhạc vừa bước ra sân khấu, tiếng vỗ tay nổi lên như sấm dậy. Vẫn những khuôn mặt quen thuộc. Anh Joe- giọng ca chính cuả nhóm thật nổi bật với chiếc áo thun đen, bên ngoài là áo khoác trắng. Anh Nick cũng không kém phần: chiếc áo ba lỗ xám với chiếc áo xám cùng màu. Còn anh Kevin, tay trống tài ba, lịch sự với bộ vét trắng sang trọng. Khi giọng trầm ấm của Joe vừa cất lên, cả khán trường như vỡ oà lên. Những tiếng la hét, vỗ tay tán thưởng…Một số đứng – không, phải nói là cả biển người đang đung đưa theo nhịp hát. Hay quá, phong cách biểu diễn của anh Joe thật trẻ trung hiện đại. Giọng hát lúc trầm bổng, ấm áp, lúc lại vút cao hoà trong tiếng ghi ta réo rắt của Nick như hâm nóng cả sân khấu. Tay anh lướt trên dây đàn, đôi lúc lại hát phụ hoạ cùng Joe tạo nên sự hoà âm tuyệt diệu. Tay trống điêu luyện Kevin càng góp phần tạo cho không khí sân khấu thêm nóng bỏng.Âm thanh, giai điệu cuối cùng của bài hát vừa dứt, cả biển người lại đồng loạt hô: Jonas Brother! Jonas Brother! Again…!!!Với nụ cười rạng rỡ, cả ba anh cùng cúi thật sâu chào khán giả. Còn em cứ ngẩn ngơ…Ước gì lại có chương trình của nhóm nhạc Jonas Brother. Thật tuyệt!!
Tả nghệ sĩ hài Vân Dung:
Vào thứ bảy, cả gia đình em sum họp và cùng nhau xem chương trình “Gặp nhau cuối tuần” “Ai mua khoai lang nướng không?”, đó là giọng của cô Vân Dung, nghệ sĩ hài mà em thích nhất.
Hôm nay, cô Vân Dung mặc một chiếc váy nêu đã sờn cũ. Dáng người mảnh mai, tay cầm rổ khoai nước, rao to bằng giọng lanh lảnh: “Ai mua khoai nướng không?” Vừa đi, cô vừa lắc mông qua bên này, bên kia trông thật tức cười. Nước da ngăm ngăm, mái tóc đén nhánh được búi gọn sau chiếc khắn đội đầu làm cô trông thật giống một cô gái nông thôn. Thì ra, hôm nay cô đóng vở “Kiếp nhà nghèo”. Thỉnh thoảng, cô ngồi lại bên vệ đường, lấy chiếc quạt ra phẩy phẩy bếp lò để nướng khoai. Không may, bếp cháy to, bùng khói làm mặt cô đến thui, đầu tóc thì trở nên bù rù làm cả nhà em được trận cười bể bụng. Cô trèo lên cây ổi hái trộmg quả nhưng lại trượt chân, nổi cục u to ở đầu. Cả nhà em vỗ tay khen cô diến hay, cổ vũ cô. Cô Vân Dung hình như cũng biết điều đó nên diễn xuất mỗi lúc càng hay hơn.
Em rất yêu quý cô Vân Dung. Cô thật là hài hước và hóm hỉnh. Em mong cô sẽ có nhiều vai diễn hay hơn nữa để mang lại tiếng cười sảng khoái cho các khán giả.
Tả nghệ sĩ hài Hoài Linh:
Việt Nam ta có rất nhiều những nghệ sĩ hài, những người mang đến cho ta những tiếng cười thật thoải mái, vui vẻ sau những giờ học hành, làm việc căng thẳng. Trong số đó, em thật sự ấn tượng về chú Hoài Linh, một trong những danh hài mà ai ai cũng biết.
Chú Hoài Linh xuất thân vốn đã khốn khó, ấy vậy mà điều đó không làm tắt đi nụ cười và tinh thần của chú. Và ta cũng thấy, lúc nào chú cũng xuất hiện với một sự giản dị, chất phác cho dù chú đang hóa thân vào bất kì vai diễn nào. Sự mộc mạc đó trước tiên đã đem đến cho khán giả, những người thưởng thức một sự quen thuộc, gần gũi tự nhiên.
Dáng người chú không mập mạp chút nào, thay vào đó là sự mảnh khảnh, trông có vẻ gầy lắm. Tóc chú thường dài đến ngang vai, chắc tại chú hay đóng là con gái nên để vậy suốt.
Chú đóng hài, làm cho người ta cười lên cười xuống, nhưng cũng có những lúc, lại im lặng, có khi còn khiến mình rơi nước mắt. Những bài học của chú mang vào trong vai diễn giống như là những điều mà chú từng trải qua, cay đắng ngọt bùi đủ cả...
Chú Hoài Linh có biệt tài giả nữ. Không chỉ từ cách ăn mặc, điệu bộ, mà còn cả giọng nói nữa. Có người còn khen chú Hoài Linh có khi còn đẹp gái hơn mấy cô người mẫu nữa kia.
Riêng về giọng nói, chú có thể giả giọng được rất nhiều vùng miền. Từ giọng ngoài Bắc, miền Trung, miền biển, miền Tây sông nước nữa. Nhớ có lần được xem chú thể hiện, giả giọng của rất nhiều cô chú ca sĩ nổi tiếng như chú Duy Khánh, Tuấn Ngọc... khiến cho khán giả ngồi dưới kinh ngạc và bái phục chú.
Cách chú nói chuyện trong khi diễn rất tự nhiên, lâu lâu lại có những câu "mất nết" nhưng lại làm cho mọi người phải ồ lên thích thú.
Dạo này nghe nói sức khỏe của chú đang đi xuống. Có lần người ta có nói chú mỗi lần diễn xong là vào trong, có người phải đỡ chú đi nữa. Ai biết được đằng sau những tiếng cười ngoài sân khấu kia là sự hy sinh vô bờ bến của chú, nói riêng và những người như chú nói chung. Điều này càng làm cho chú trở nên đáng kính trọng hơn nhiều nữa.
Mong chú luôn luôn mạnh khỏe, luôn mang tiếng cười đến mọi người và cả cho bản thân. Mong chú biết được rằng chú luôn được mọi người mến mộ và kính trọng nhé.

Trong thời đại công nghệ số, khi internet và các thiết bị thông minh trở thành một phần không thể thiếu của cuộc sống, tình bạn cũng mang những sắc thái mới. Công nghệ vừa mở ra nhiều cơ hội để con người kết nối với nhau, vừa đặt ra không ít thách thức đối với việc xây dựng và gìn giữ những mối quan hệ bạn bè chân thành.
Trước hết, không thể phủ nhận những lợi ích to lớn mà công nghệ số mang lại cho tình bạn. Nhờ mạng xã hội, ứng dụng nhắn tin hay gọi video, con người có thể dễ dàng giữ liên lạc dù ở xa nhau về mặt địa lý. Những người bạn lâu ngày không gặp vẫn có thể chia sẻ niềm vui, nỗi buồn chỉ qua một cú nhấp chuột. Công nghệ cũng giúp chúng ta mở rộng mối quan hệ, kết bạn với những người có chung sở thích, lý tưởng, thậm chí đến từ các quốc gia khác nhau. Trong nhiều trường hợp, chính những mối quan hệ được hình thành trên không gian mạng lại trở thành nguồn động viên, hỗ trợ tinh thần quý giá.
Tuy nhiên, bên cạnh những mặt tích cực, tình bạn trong thời đại công nghệ số cũng đối mặt với nhiều nguy cơ. Việc giao tiếp chủ yếu qua màn hình có thể khiến con người trở nên xa cách trong đời sống thực. Nhiều người ngồi cạnh nhau nhưng lại mải mê với điện thoại, ít trò chuyện trực tiếp, dẫn đến sự thiếu thấu hiểu và gắn bó. Hơn nữa, mạng xã hội đôi khi tạo ra những mối quan hệ “ảo”, nông cạn, dựa trên lượt thích, bình luận hơn là sự đồng cảm và chân thành. Không ít tình bạn bị ảnh hưởng bởi sự so sánh, hiểu lầm hoặc những thông tin sai lệch lan truyền nhanh chóng trên không gian mạng.
Theo tôi, tình bạn trong thời đại công nghệ số chỉ thực sự bền vững khi con người biết sử dụng công nghệ một cách tỉnh táo và có chọn lọc. Công nghệ nên là công cụ hỗ trợ kết nối, chứ không phải thay thế hoàn toàn cho những cuộc gặp gỡ, trò chuyện trực tiếp. Sự quan tâm chân thành, lắng nghe, chia sẻ và tôn trọng lẫn nhau vẫn là nền tảng quan trọng nhất của tình bạn, dù ở bất kỳ thời đại nào.
Tóm lại, công nghệ số đã làm thay đổi cách con người xây dựng và duy trì tình bạn, mang lại cả cơ hội lẫn thách thức. Điều quan trọng là mỗi người cần biết cân bằng giữa thế giới ảo và đời sống thực, để tình bạn không chỉ tồn tại trên màn hình, mà còn được nuôi dưỡng bằng sự chân thành và gắn bó lâu dài.
Trong hành trình trưởng thành của con người, tình yêu luôn là một phần không thể thiếu. Có ý kiến cho rằng tình yêu là động lực giúp con người phát triển, nhưng cũng có quan điểm cho rằng tình yêu lại trở thành rào cản trên con đường đi tới thành công. Thực tế cho thấy, tình yêu vừa mang sức mạnh nâng đỡ, vừa tiềm ẩn nguy cơ kìm hãm sự phát triển của con người, tùy vào cách mỗi người đối diện và làm chủ cảm xúc của mình.
Trước hết, tình yêu là nguồn động viên tinh thần to lớn. Khi được yêu thương và thấu hiểu, con người có thêm niềm tin vào bản thân, dám ước mơ và dám hành động. Tình yêu giúp con người biết sống vì người khác, từ đó hình thành lòng nhân ái, sự bao dung và trách nhiệm. Nhiều người nhờ có tình yêu mà vượt qua những giai đoạn khó khăn nhất của cuộc đời, không ngừng vươn lên để hoàn thiện tri thức, sự nghiệp và nhân cách.
Tuy nhiên, không thể phủ nhận rằng tình yêu cũng có thể trở thành vật cản trên con đường phát triển cá nhân. Khi yêu quá sớm, quá sâu hoặc đặt tình yêu lên trên mọi giá trị khác, con người dễ bị cuốn vào những cảm xúc tiêu cực như ghen tuông, lo lắng, đau khổ. Sự lệ thuộc về tình cảm khiến họ mất đi tính độc lập, đánh mất cơ hội học tập và phát triển bản thân. Đặc biệt, tình yêu thiếu sự tôn trọng và chia sẻ có thể làm tổn thương tinh thần, khiến con người trở nên yếu đuối và bi quan.
Như vậy, tình yêu không quyết định sự tiến bộ hay thụt lùi của con người, mà chính cách con người ứng xử với tình yêu mới là yếu tố then chốt. Khi biết cân bằng giữa tình yêu và lý tưởng sống, giữa cảm xúc và lý trí, tình yêu sẽ trở thành động lực giúp con người mạnh mẽ hơn. Ngược lại, nếu để tình yêu chi phối hoàn toàn, con người sẽ tự đánh mất cơ hội phát triển của mình.
Tóm lại, tình yêu giống như một con dao hai lưỡi: vừa có thể nâng đỡ, vừa có thể làm tổn thương. Biết yêu đúng lúc, đúng cách và đúng người, con người sẽ biến tình yêu thành nguồn sức mạnh giúp mình không ngừng vươn lên trong cuộc sống.
Tình yêu là một trong những tình cảm đẹp nhất của con người. Khi có tình yêu, chúng ta cảm thấy được động viên để phát triển bản thân, có ý nghĩa sống rõ ràng và biết quan tâm, chia sẻ với mọi người xung quanh. Tình yêu giúp ta có động lực học tập, lao động và hòa nhập với xã hội. Tuy nhiên, nếu chúng ta để tình cảm lấn át lý trí, quên lãng những mục tiêu của bản thân thì tình yêu có thể trở thành yếu tố cản trở. Việc dành quá nhiều thời gian cho tình cảm mà bỏ qua học tập, công việc hay gia đình có thể khiến cuộc sống chúng ta bị ảnh hưởng tiêu cực. Vì vậy, tình yêu vừa có thể là động lực vừa có thể là cản trở tuỳ thuộc vào cách ta ứng xử. Khi biết cân bằng giữa tình cảm và học tập, công việc, tình yêu sẽ trở thành nguồn sức mạnh giúp ta không ngừng nỗ lực và hoàn thiện bản thân.
"Làm sao sống được mà không yêu,
Không nhớ, không thương một kẻ nào?” (“Bài thơ tuổi nhỏ”) Những vần thơ của Xuân Diệu như khẽ chạm đến góc sâu thẳm nhất trong trái tim mỗi người, nơi luôn ẩn chứa khát khao yêu thương và được yêu thương. Với tuổi trẻ, tình yêu lại càng trở nên đặc biệt. Tình cảm thiêng liêng ấy không chỉ đẹp đẽ mà còn chứa đựng những giá trị đáng để chiêm nghiệm. Tuổi trẻ là khoảng thời gian rực rỡ nhất của đời người, khi ta tràn đầy nhiệt huyết, khát vọng và những rung động đầu đời. Đây là giai đoạn mà mỗi người bắt đầu khám phá chính mình. Và tình yêu, một trong những cảm xúc đẹp đẽ nhất, cũng chạm ngõ trái tim trong những năm tháng ấy. Đó là sự rung động chân thành, mãnh liệt khi ta hướng đến sự trân trọng, mong muốn sẻ chia và mang lại hạnh phúc cho đối phương. Tình yêu ở tuổi trẻ là yếu tố không thể thiếu, làm nên vẻ đẹp rực rỡ của thanh xuân, là nền tảng vững chắc để mỗi thanh niên sống trọn vẹn và ý nghĩa hơn. Tình yêu ở tuổi trẻ được biểu hiện với nhiều dạng thức. Đó là tình yêu Tổ quốc, niềm tự hào, ý thức trách nhiệm với đất nước. Là tình yêu dành cho gia đình, cho quê hương. Hay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường, trong trái tim mỗi người đã bắt đầu nảy nở một tình yêu khác - tình bạn. Cuối cùng, phải kể đến tình yêu lứa đôi – những rung động đầu đời ngọt ngào và trong sáng. Tình yêu, dưới mọi hình thức và sắc thái, luôn giữ vai trò đặc biệt trong những năm tháng tuổi trẻ. Thanh xuân không chỉ là quãng thời gian khám phá thế giới xung quanh, mà còn là hành trình để mỗi người học cách yêu thương và trưởng thành. Khi yêu, chúng ta không chỉ mở lòng để đón nhận mà còn biết cách sẻ chia, quan tâm đến cảm xúc của người khác. Từ đó, mỗi trái tim học được sự bao dung, kiên nhẫn và trân trọng những giá trị nhỏ bé trong cuộc sống. Tình yêu giúp tuổi trẻ thêm nhạy bén, sâu sắc, đồng thời tạo nền tảng để phát triển những phẩm chất đáng quý trong tâm hồn. Không chỉ là sự rung động hay cảm xúc nhất thời, tình yêu còn là nguồn cảm hứng mạnh mẽ, thúc đẩy mỗi người trẻ vươn tới đam mê và lý tưởng. Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, tình yêu đôi lứa từng là ngọn lửa âm ỉ, sưởi ấm trái tim những người lính nơi tiền tuyến. Nó mang đến nghị lực phi thường để họ vượt qua mọi hiểm nguy, bởi trong trái tim họ là hình bóng của quê hương và người thương. Những lá thư từ hậu phương, những lời nhắn nhủ đầy hy vọng hay giây phút chia xa đong đầy nước mắt đã trở thành động lực tiếp sức cho bao chiến sĩ. Câu chuyện về Tướng Hoàng Đan và người bạn đời là minh chứng đẹp đẽ. Từng lá thư họ gửi cho nhau trong suốt nhiều năm xa cách không chỉ nối liền hai bờ thương nhớ, mà còn tạo nên một hành trình đầy cảm hứng về tình yêu bền bỉ và lòng trung thành. Dẫu vậy, không phải lúc nào tình yêu cũng ngọt ngào hay trọn vẹn. Đôi khi, nó trở thành nguồn cơn của tổn thương và bất an, nhất là khi thiếu đi sự thấu hiểu, tôn trọng và chân thành. Trong bối cảnh xã hội hiện đại, khi mỗi cá nhân tự do thể hiện tình cảm theo cách riêng, điều quan trọng là cần nhìn nhận và chấp nhận sự đa dạng ấy. Không có khuôn mẫu chung cho tình yêu, cũng như không thể áp đặt quan điểm cá nhân lên cảm xúc của người khác. Thay vào đó, hãy trân trọng những khác biệt, bởi đó chính là điều làm nên sự phong phú và ý nghĩa của tình yêu. Tuy nhiên, áp lực của cuộc sống hôm nay khiến không ít người trẻ trở nên lạnh lùng, khép mình trước tình cảm. Nhiều người xem tình yêu như một điều phù phiếm, chỉ để lấp đầy khoảng trống ngắn ngủi. Họ ngại đối diện với những tổn thương, trách nhiệm mà tình yêu mang lại, từ đó bỏ lỡ cơ hội để thấu hiểu và cảm nhận giá trị thực sự của tình yêu trong cuộc sống. Là một người trẻ, tôi nhận ra rằng tình yêu không chỉ đơn thuần là cảm xúc, mà còn là một hành trình đòi hỏi sự chân thành và trách nhiệm. Nó không phải trò chơi hay phép thử, mà là bài học quý giá về lòng cảm thông, sự sẻ chia và biết cách trân trọng những điều bình dị. Hãy sống với một trái tim biết yêu thương, bởi chỉ khi yêu thương hết mình, chúng ta mới cảm nhận được vẻ đẹp diệu kỳ của cuộc đời, và tìm thấy sự bình yên sâu thẳm trong tâm hồn. Tình yêu, với tất cả sự tinh túy và thiêng liêng của nó, luôn là động lực thúc đẩy tuổi trẻ vươn tới những điều tốt đẹp hơn. Như Nhà Giả Kim đã viết: "Khi yêu, chúng ta luôn cố gắng trở nên hoàn thiện hơn. Khi ta nỗ lực để tự hoàn thiện, thế giới xung quanh cũng sẽ trở nên đẹp đẽ hơn". Tình yêu không chỉ là sự cảm nhận chân thành, mà còn là hành trình tự hoàn thiện bản thân, làm phong phú cuộc sống và cống hiến cho những giá trị lớn lao hơn.Trong cuộc sống của mỗi con người, có những giá trị tinh thần vô cùng quan trọng góp phần làm nên ý nghĩa của cuộc đời. Một trong những giá trị thiêng liêng và sâu sắc nhất chính là tình yêu. Tình yêu xuất hiện ở khắp mọi nơi: trong gia đình, trong tình bạn, trong tình thầy trò, trong tình yêu đôi lứa và cả trong tình yêu quê hương, đất nước. Từ xưa đến nay, tình yêu luôn là đề tài được nhắc đến nhiều trong văn học, nghệ thuật và đời sống. Tuy nhiên, bên cạnh những mặt tích cực, tình yêu cũng có thể mang đến những hệ quả tiêu cực nếu con người không biết kiểm soát. Vì vậy, đã có nhiều ý kiến đặt ra câu hỏi: tình yêu là động lực hay là yếu tố cản trở sự phát triển của con người?
Trước hết, cần hiểu rõ khái niệm tình yêu là gì. Tình yêu là sự gắn bó, quan tâm, chia sẻ và hy sinh giữa con người với con người. Đó là cảm xúc xuất phát từ trái tim, khiến con người biết sống vì người khác, biết rung động trước niềm vui và nỗi buồn của những người xung quanh. Tình yêu không chỉ là cảm xúc nhất thời mà còn là nền tảng đạo đức, giúp con người hướng đến những điều tốt đẹp. Chính vì vậy, khi được đặt đúng vị trí, tình yêu sẽ trở thành nguồn sức mạnh tinh thần to lớn.
Trước hết, tình yêu là động lực giúp con người phát triển toàn diện. Khi được sống trong vòng tay yêu thương của gia đình, con người có điểm tựa vững chắc để trưởng thành. Cha mẹ luôn là những người sẵn sàng hi sinh thầm lặng vì con cái, từ đó giúp con có niềm tin, có ý chí vươn lên trong học tập và cuộc sống. Không ít người đã vượt qua nghèo khó, bệnh tật hay thất bại nhờ tình yêu thương và động viên của gia đình. Có thể nói, tình yêu gia đình chính là nền móng đầu tiên giúp con người hình thành nhân cách và phát triển bền vững.
Bên cạnh tình yêu gia đình, tình bạn cũng là một dạng tình yêu cao đẹp. Một tình bạn chân thành giúp con người biết sẻ chia, giúp đỡ lẫn nhau trong học tập cũng như trong cuộc sống. Những người bạn tốt có thể khuyên nhủ ta khi ta sai, động viên ta khi ta mệt mỏi, cùng ta cố gắng khi gặp khó khăn. Nhờ có tình bạn, con người học được cách hợp tác, tôn trọng và lắng nghe người khác. Những điều đó góp phần quan trọng vào việc hình thành nhân cách và phát triển kỹ năng sống.
Không thể không nhắc đến tình yêu quê hương, đất nước – một dạng tình yêu lớn lao và cao cả. Chính tình yêu này đã thôi thúc biết bao thế hệ cha ông sẵn sàng hi sinh để bảo vệ độc lập dân tộc. Trong thời bình, tình yêu nước lại trở thành động lực để con người học tập, lao động và cống hiến. Khi con người yêu đất nước mình, họ sẽ sống có trách nhiệm hơn, biết giữ gìn truyền thống và góp phần xây dựng xã hội ngày càng tốt đẹp.
Trong đời sống hiện đại, tình yêu đôi lứa trong sáng và lành mạnh cũng có thể trở thành động lực phát triển. Khi hai người biết tôn trọng và khích lệ nhau, tình yêu sẽ giúp mỗi người hoàn thiện bản thân, sống có mục tiêu rõ ràng hơn. Nhiều người vì mong muốn xây dựng một tương lai tốt đẹp đã nỗ lực học tập, làm việc không ngừng. Lúc ấy, tình yêu không làm con người yếu đuối mà trái lại, giúp họ trở nên mạnh mẽ và có trách nhiệm hơn với cuộc đời mình.
Tuy nhiên, bên cạnh mặt tích cực, tình yêu cũng có thể trở thành yếu tố cản trở sự phát triển của con người nếu không được đặt đúng chỗ. Khi con người yêu một cách mù quáng, thiếu lý trí, tình yêu dễ biến thành sự lệ thuộc. Nhiều người đánh mất bản thân, sống chỉ vì người khác mà quên đi mục tiêu của chính mình. Điều này khiến họ chậm tiến bộ, thậm chí tụt lùi so với xã hội.
Đặc biệt, đối với lứa tuổi học sinh, nếu chưa đủ nhận thức và bản lĩnh, tình yêu sớm có thể ảnh hưởng tiêu cực đến việc học tập. Không ít học sinh vì mải mê yêu đương mà sao nhãng bài vở, kết quả học tập sa sút, tinh thần bất ổn. Khi tình cảm gặp trục trặc, các em dễ buồn chán, mất phương hướng, thậm chí có những suy nghĩ tiêu cực. Trong trường hợp này, tình yêu không còn là động lực mà trở thành rào cản lớn trên con đường trưởng thành.
Ngoài ra, tình yêu ích kỷ còn có thể khiến con người trở nên hẹp hòi, ghen tuông và kiểm soát lẫn nhau. Khi không tôn trọng tự do cá nhân, tình yêu sẽ gây áp lực tinh thần nặng nề. Con người sống trong sự lo lắng, sợ hãi và mệt mỏi, từ đó đánh mất sự sáng tạo và niềm vui sống. Đây chính là biểu hiện rõ ràng của việc tình yêu trở thành lực cản đối với sự phát triển.
Từ những phân tích trên, có thể thấy rằng bản thân tình yêu không xấu, điều quan trọng nằm ở cách con người yêu như thế nào. Nếu biết yêu đúng, yêu có trách nhiệm, có giới hạn và có lý trí, tình yêu sẽ trở thành nguồn năng lượng tích cực. Ngược lại, nếu yêu mù quáng, đặt tình cảm lên trên mọi giá trị khác, con người rất dễ đi lệch hướng.
Vì vậy, mỗi người cần học cách cân bằng giữa tình yêu và lý trí. Tình yêu không nên khiến ta quên đi nghĩa vụ học tập, lao động và trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội. Yêu thương phải đi kèm với tôn trọng, tin tưởng và cùng nhau tiến bộ. Khi tình yêu giúp con người trở nên tốt đẹp hơn, đó mới là tình yêu đúng nghĩa.
Đối với học sinh, điều quan trọng nhất là phải xác định rõ mục tiêu của bản thân. Tình cảm tuổi học trò nên trong sáng, lành mạnh, xuất phát từ sự quý mến và động viên nhau cùng học tốt. Khi biết đặt tri thức và tương lai lên hàng đầu, tình yêu sẽ không còn là chướng ngại mà trở thành động lực âm thầm giúp các em trưởng thành hơn từng ngày.
Trong xã hội hiện đại, con người càng cần tình yêu để chống lại sự vô cảm. Tuy nhiên, tình yêu chỉ thực sự có ý nghĩa khi nó giúp con người sống nhân ái hơn, có trách nhiệm hơn và không ngừng hoàn thiện bản thân. Một xã hội phát triển bền vững là xã hội mà con người biết yêu thương đúng cách.
Tóm lại, tình yêu vừa có thể là động lực, vừa có thể là yếu tố cản trở sự phát triển của con người. Điều đó phụ thuộc hoàn toàn vào nhận thức, bản lĩnh và cách ứng xử của mỗi cá nhân. Khi tình yêu được xây dựng trên nền tảng của sự hiểu biết, tôn trọng và trách nhiệm, nó sẽ trở thành ánh sáng soi đường cho con người trên hành trình trưởng thành. Ngược lại, nếu thiếu lý trí, tình yêu có thể khiến con người lạc lối. Vì vậy, mỗi chúng ta cần học cách yêu thương một cách đúng đắn để tình yêu luôn là động lực chứ không bao giờ là rào cản của cuộc sống.