Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Trên chiến trường, ông chuyên sử dụng phương thiên họa kích và cưỡi ngựa Xích Thố, như một mãnh hổ tả xung hữu đột, vạn người không địch nổi. Người ta thường nói "Nhân trung Lã Bố, mã trung Xích Thố" (Người có Lã Bố, ngựa có Xích Thố) để tôn vinh hai cực phẩm nhân gian này.
Chẳng bao giờ em làm được một việc tốt đáng kể hay chỉ ít là làm người khác thấy vui, chỉ trừ có một lần khi em còn học lớp 2. Lần đó em đã nhặt được của rơi và trả lại cho người mất.
Chiều hôm ấy, em trực nhật nên phải ở lại lớp một lúc để đổ rác. Lúc em đang đi trên sân trường thì bỗng em giẫm phải một vật gì cưng cứng. Em cúi xuống nhặt lên thì thấy: Ồ! hoá ra là một cuốn tiểu thuyết khổ 18x7cm của nhà sách Trí Tuệ cuốn đầu giáo sư Powel của tác giả A.R Belger. Cuốn sách này được bọc ngoài bằng nilon trong nên có lẽ người mất mới mua về chưa đọc. Em cũng chưa đọc nó nhưng đã biết ít nhiều về nó qua lời nói của bố mẹ. Hình như nó là một cuốn tiểu thuyết rất hay. Em lật xem bìa sau của cuốn sách thì thấy một đoạn văn ngắn kể lại tóm tắt nội dung cuốn sách. Nó càng làm em chắc chắn về suy nghĩ của mình. Trong đầu em hiện lên ý nghĩ lấy luôn cuốn sách này. Thế là, em ngó xung quanh xem có ai không. Thôi chết! Còn bác bảo vệ. Em chờ bác bảo vệ để ý đi chỗ khác rồi nhanh tay đút luôn cuốn sách vào cặp tung tăng chạy ra khỏi cổng trường. Trên đường, em không thôi nghĩ về nhưng tình tiết hấp dẫn, li kì của cuốn sách. Ôi! thú vị biết bao! Nhưng cái đầu em không chỉ nghĩ đến một chuyện nó lái sang một chuyện khác. Chuyện về người bị mất. Vì có cái đầu ham nghĩ nên em không biết phải phân xử ra sao, mang về đọc và giữ của riêng hay trả lại cho người bị mất đây! Hai phương án cứ đánh nhau, xáo trộn trong đầu em. Vừa lúc đó, em về đến nhà. Em chào bố mẹ rồi đặt mình lên chiếc giường ở phòng riêng. Em lại tiếp tục suy nghĩ. Mà phải rồi! Mẹ là người có kinh nghiệm trong cuộc sống, mình nên hỏi mẹ xem sao! Em nghĩ, thế là em chạy xuống tầng 1, đưa cuốn sách cho mẹ và kể đầu đuôi câu chuyện cho mẹ nghe. Nghe xong, mẹ cười và bảo:
– Bây giờ, con hãy đặt mình vào tình huống như người mất mà xem. Chắc chắn con sẽ rất buồn và lo lắng vì bố mẹ sẽ mắng khi làm mất cuốn sách khá đắt: 25.000đ cơ mà! Đấy, con hãy tự nghĩ và quyết định đi. – Quả thật nếu em là người mất thì cũng sẽ có những cảm giác như mẹ nói. Mà nếu các bạn biết thì lòng tin của các bạn đối với em sẽ chẳng ra gì nữa! Em quyết định sẽ trả lại. Sáng hôm sau, em mang cuốn sách đưa cho cô Tổng phụ trách. Vừa lúc đó, có một chị lớp Năm hớt hơ hớt hải chạy đến. Khi cô Tổng phụ trách đưa chị cuốn sách và giới thiệu em với chị thì chị ấy cảm ơn em rối rít.
Lúc em về lớp, các bạn xô đến quanh em và khen em. Khi đó em thực sự là rất vui. Bây giờ em mới biết giá trị của những việc làm tốt. Nó vô hình nhưng nó lại có thể mang niềm vui cho tất cả mọi người.
Hôm đó, cô trả vở Toán cho cả lớp. Đó là môn yêu thích nhất của Linh. Nhưng không hiểu sao hôm nay vẻ mặt của Linh rất lo lắng, và tôi còn thấy Linh cứ quay bên này, quay bên kia mãi.
Cô vừa trả vở xong cho các bạn thì đến giờ ra chơi. Tôi liền đến bên Linh. Linh nói: Hôm nay, bố mẹ tớ đi làm sớm, tớ không kịp xin mẹ 9.000đ để mua bút Nét hoa viết vào vở Toán. Linh sực nhớ ra và reo lên, A! Đúng rồi! Cậu có hai cái bút Nét Hoa, cậu có thể cho tớ mượn một chiếc được không? Tôi đứng ngẫm nghĩ một lúc rồi tự đặt câu hỏi cho chính mình: Có nên cho Linh mượn bút không nhỉ? Tôi hơi băn khoăn. Tiếng trống đã vang lên. Tôi liền về chỗ của mình. Cả lớp ngồi vào chỗ hát xong và Linh cắm cúi viết bài ngay để khỏi trễ giờ. Linh thấy thế nài nỉ tôi cho mượn bút. Cuối cùng tôi cũng quyết định được và gọi nhỏ: Linh ơi! Tớ cho cậu mượn bút này. Chiếc bút đó do mẹ tặng tôi nhân ngày sinh nhật. Màu mực của chiếc bút rất đẹp. Linh nhận được, vẻ mặt phấn khởi lắm. Mỗi khi viết xong mấy chữ, tôi lại ngẩng lên và cảm thấy mực cứ vơi dần đi theo dòng chữ, con số ngay ngắn, thẳng hàng nằm trên trang giấy của bạn. Hết giờ Toán, Linh trả cho tôi chiếc bút và nói: Cảm ơn cậu vì đã cho tớ mượn chiếc bút nhé! Hôm sau, cô trả vở Toán, cả tôi và Linh đều được điểm 10. Tôi mừng lắm vì đã làm được một việc giúp bạn.
Khi về đến nhà tôi kể lại cho mẹ nghe. Mẹ nói: Con hãy cố gắng giúp bạn nhiều hơn khi gặp khó khăn nhé! Tôi như thấm thía câu nói đấy của mẹ và tôi không bao giờ quên được câu chuyện xảy ra ngày hôm đó.
Ở trên bầu trời thật cao
Ông là ai, ông là ai
Có được gậy thần trong tay
Ông dùng nó để làm gì
Đưa cây gậy thần lên cao
Ông gọi gió tới nơi này
Hãy bay về đây nhanh lên
Các người dân đang mong chờ.
Người dân xung quanh nhìn thấy
Vị thần bay đi khi xong việc
Người dân xung quanh nhảy múa
Lời nguyền kia không còn nơi đây.
cảm xúc ngắn gọn thôi "lời bài hát ngắn v~"
Em trai của em lên bốn tuổi, tên là Quang. Nó béo tròn nên cả nhà gọi nó là cu Mít. Nước da nó trắng hồng, tóc tơ, vầng trán rộng, đôi mắt đen trong sáng. Nó thích đá bóng và đùa với con mèo mun. Bố mẹ và em rất yêu quý cu Mít. Em Quang vẫn hát:" Bé bé bồng bông, hai má hồng hồng..". Em vừa hát vừa múa. Đôi chân vòng kiềng nhún nhảy thật ngộ nghĩnh.
lê phương anh béo tròn thì ko có lí do gì để gọi là cu mít
Bính boong…. Đồng hồ điểm đúng 9 tiếng cũng là lúc em hoàn thành bài tập cô giao. Vươn vai, em thấy mình thật thoải mái. Bỗng vẳng từ đâu lại giọng hát quen thuộc. Em vội lao xuống phòng khách. Ôi thích quá, nhóm nhạc yêu thích của em – Jonas Brother- đang biểu diễn.Sân khấu hôm nay thật hoành tráng, những ánh đèn màu liên tục chớp nhoáng, khán giả ngồi chật ních khán đài. Khi nhóm nhạc vừa bước ra sân khấu, tiếng vỗ tay nổi lên như sấm dậy. Vẫn những khuôn mặt quen thuộc. Anh Joe- giọng ca chính cuả nhóm thật nổi bật với chiếc áo thun đen, bên ngoài là áo khoác trắng. Anh Nick cũng không kém phần: chiếc áo ba lỗ xám với chiếc áo xám cùng màu. Còn anh Kevin, tay trống tài ba, lịch sự với bộ vét trắng sang trọng. Khi giọng trầm ấm của Joe vừa cất lên, cả khán trường như vỡ oà lên. Những tiếng la hét, vỗ tay tán thưởng…Một số đứng – không, phải nói là cả biển người đang đung đưa theo nhịp hát. Hay quá, phong cách biểu diễn của anh Joe thật trẻ trung hiện đại. Giọng hát lúc trầm bổng, ấm áp, lúc lại vút cao hoà trong tiếng ghi ta réo rắt của Nick như hâm nóng cả sân khấu. Tay anh lướt trên dây đàn, đôi lúc lại hát phụ hoạ cùng Joe tạo nên sự hoà âm tuyệt diệu. Tay trống điêu luyện Kevin càng góp phần tạo cho không khí sân khấu thêm nóng bỏng.Âm thanh, giai điệu cuối cùng của bài hát vừa dứt, cả biển người lại đồng loạt hô: Jonas Brother! Jonas Brother! Again…!!!Với nụ cười rạng rỡ, cả ba anh cùng cúi thật sâu chào khán giả. Còn em cứ ngẩn ngơ…Ước gì lại có chương trình của nhóm nhạc Jonas Brother. Thật tuyệt!!
Tả nghệ sĩ hài Vân Dung:
Vào thứ bảy, cả gia đình em sum họp và cùng nhau xem chương trình “Gặp nhau cuối tuần” “Ai mua khoai lang nướng không?”, đó là giọng của cô Vân Dung, nghệ sĩ hài mà em thích nhất.
Hôm nay, cô Vân Dung mặc một chiếc váy nêu đã sờn cũ. Dáng người mảnh mai, tay cầm rổ khoai nước, rao to bằng giọng lanh lảnh: “Ai mua khoai nướng không?” Vừa đi, cô vừa lắc mông qua bên này, bên kia trông thật tức cười. Nước da ngăm ngăm, mái tóc đén nhánh được búi gọn sau chiếc khắn đội đầu làm cô trông thật giống một cô gái nông thôn. Thì ra, hôm nay cô đóng vở “Kiếp nhà nghèo”. Thỉnh thoảng, cô ngồi lại bên vệ đường, lấy chiếc quạt ra phẩy phẩy bếp lò để nướng khoai. Không may, bếp cháy to, bùng khói làm mặt cô đến thui, đầu tóc thì trở nên bù rù làm cả nhà em được trận cười bể bụng. Cô trèo lên cây ổi hái trộmg quả nhưng lại trượt chân, nổi cục u to ở đầu. Cả nhà em vỗ tay khen cô diến hay, cổ vũ cô. Cô Vân Dung hình như cũng biết điều đó nên diễn xuất mỗi lúc càng hay hơn.
Em rất yêu quý cô Vân Dung. Cô thật là hài hước và hóm hỉnh. Em mong cô sẽ có nhiều vai diễn hay hơn nữa để mang lại tiếng cười sảng khoái cho các khán giả.
Tả nghệ sĩ hài Hoài Linh:
Việt Nam ta có rất nhiều những nghệ sĩ hài, những người mang đến cho ta những tiếng cười thật thoải mái, vui vẻ sau những giờ học hành, làm việc căng thẳng. Trong số đó, em thật sự ấn tượng về chú Hoài Linh, một trong những danh hài mà ai ai cũng biết.
Chú Hoài Linh xuất thân vốn đã khốn khó, ấy vậy mà điều đó không làm tắt đi nụ cười và tinh thần của chú. Và ta cũng thấy, lúc nào chú cũng xuất hiện với một sự giản dị, chất phác cho dù chú đang hóa thân vào bất kì vai diễn nào. Sự mộc mạc đó trước tiên đã đem đến cho khán giả, những người thưởng thức một sự quen thuộc, gần gũi tự nhiên.
Dáng người chú không mập mạp chút nào, thay vào đó là sự mảnh khảnh, trông có vẻ gầy lắm. Tóc chú thường dài đến ngang vai, chắc tại chú hay đóng là con gái nên để vậy suốt.
Chú đóng hài, làm cho người ta cười lên cười xuống, nhưng cũng có những lúc, lại im lặng, có khi còn khiến mình rơi nước mắt. Những bài học của chú mang vào trong vai diễn giống như là những điều mà chú từng trải qua, cay đắng ngọt bùi đủ cả...
Chú Hoài Linh có biệt tài giả nữ. Không chỉ từ cách ăn mặc, điệu bộ, mà còn cả giọng nói nữa. Có người còn khen chú Hoài Linh có khi còn đẹp gái hơn mấy cô người mẫu nữa kia.
Riêng về giọng nói, chú có thể giả giọng được rất nhiều vùng miền. Từ giọng ngoài Bắc, miền Trung, miền biển, miền Tây sông nước nữa. Nhớ có lần được xem chú thể hiện, giả giọng của rất nhiều cô chú ca sĩ nổi tiếng như chú Duy Khánh, Tuấn Ngọc... khiến cho khán giả ngồi dưới kinh ngạc và bái phục chú.
Cách chú nói chuyện trong khi diễn rất tự nhiên, lâu lâu lại có những câu "mất nết" nhưng lại làm cho mọi người phải ồ lên thích thú.
Dạo này nghe nói sức khỏe của chú đang đi xuống. Có lần người ta có nói chú mỗi lần diễn xong là vào trong, có người phải đỡ chú đi nữa. Ai biết được đằng sau những tiếng cười ngoài sân khấu kia là sự hy sinh vô bờ bến của chú, nói riêng và những người như chú nói chung. Điều này càng làm cho chú trở nên đáng kính trọng hơn nhiều nữa.
Mong chú luôn luôn mạnh khỏe, luôn mang tiếng cười đến mọi người và cả cho bản thân. Mong chú biết được rằng chú luôn được mọi người mến mộ và kính trọng nhé.
Ace cũng là anh trai của Luffy, Ace đã bị hải quân bắt và đưa đến đài hành hình. Với tấm lòng của một người em trai dành cho anh của mình, Luffy đã vượt qua rất nhiều thử thách để đến Marineford cứu anh trai của mình. Nhưng khi tia hi vọng gần được mở ra thì mọi thứ lại bị dập tắt. Vì muốn bảo vệ cho đứa em trai của mình Ace đã lấy thân mình che chắn cho Luffy trước đòn đánh của Akainu. Luffy đã rất sốc sau sự kiện này, thậm chí cậu còn rơi vào trạng thái điên loạn, nếu không có Jinbei khuyên bảo thì mình cũng không biết Luffy còn có thể sống nổi sau sự kiện này không nữa.
Khu phố em nằm bên cạnh trung tâm dịch vụ thương mại nên lúc nào cũng nhộn nhịp và đông vui,
Từ tờ mờ sáng, sau một giấc ngủ dài, phố xá như bừng tỉnh dậy Các dãy nhà cao tầng hai bên đường đứng sừng sững như thách đô với đất trời Những cánh cửa sắt khổng lồ như một lá chắn từ từ được xếp lại đẻ lộ ra bén trong là những gian hàng mua bán. Nơi đây bày bán bàn ghế, chỗ kia là gian hàng may mặc, chỗ nọ là cửa hàng bách hóa… Gần như nhà nào cũng trở thảnh cửa tiệm buôn bán. Thỉnh thoảng mới xen vào là một gian nhà để ở.
Ông mặt trời bắt đầu hé, những tia nắng dịu dàng chiếu xuống khu phố chợ, Những tia nắng tuy với màu sắc yếu ớt nhưng cũng xóa dần được bóng đêm. Và đường phố xuất hiện bóng người. Những hàng cây trồng ven đường như cố phô sắc nên vươn những cành lá xanh um còn đọng sương đêm. Một làn gió nhẹ thổi qua, chúng khẽ lay động vẫy tay chào một ngày mới. Từ trong các hẻm nhỏ, vài chiếc xe ba gác ì ạch chở hàng ra chợ. Xe nào xe nấy đều được chất cao hàng hóa… Trên lề đường khách bộ hành thong thả bước chân chầm chậm như đang hít thở không khí trong lành của buổi ban mai. Rẽ sang tay trái là một dãy nhà trệt, cổ xưa có lối kiến trúc giống nhau. Đây là khu dân cư nên sinh hoạt có vẻ muộn màng hơn. Nhà nào cũng có cửa rào, có trồng hoa trước sân hoặc trồng những cây che bóng mát như cây mận, cây trứng cá… để vào mùa hè làm giảm bớt sức nóng gáy gắt của ông mặt trời. So với các dãy phố khác, nơi đây yên tĩnh hơn.

Mỗi khi đi xa em đều nhớ về khu phố thân thương nhà mình
Trên các ngõ đường chỗ nào cũng có người qua kẻ lại tấp nập. Các cửa hàng tuy là buổi sáng mà đèn vẫn sáng choang, người mua ra vào lũ lượt. Người bán hàng ăn mặc tề chỉnh, lúc đi đến nơi này, lúc chạy sang chỗ khác để mời mọc hoặc lấy hàng cho khách. Tuy bận rộn, lăng xăng như vậy, thế nhưng họ vẫn vui vẻ tiếp đón nồng hậu với khách hàng. Trước một cửa hiệu buôn bán, trẻ em đang chơi trò chơi điện tử. Từ trong gương mặt, đôi mắt ánh lên một niềm say sưa khôn tả. Tay cầm bộ phận điều khiển máy còn đôi mắt dán chặt vào màn hình, nhanh nhẹn và thành thạo, các em bấm nút liền tay. Chốc chốc tiếng reo hò vang lên thích chi.
Ngoài đường xe cộ qua lại như mắc cửi. Đủ các loại: xe ô tô, xe đạp, xe máy nổ… chen chúc nhau lao nhanh trên mặt đường. Tiếng xe cộ, tiếng nói cười, tiếng đồ vật chạm vào nhau… tao nên một âm thanh thật là hỗn độn. Hòa lẫn vào âm thanh ấy là những thông báo của Ủy ban được phát ra từ một chiếc loa gắn trên cao của một trụ đèn đặt ở ngã ba đường.
Nắng đã lên cao, nhịp độ sinh hoạt trong khu phố cũng tăng lên.
Đây là một khu phố đông vui và nhộn nhịp nhất, mọi việc diễn tiến thật đều dặn như hết ngày rồi đến đêm. Chính vì vậy mà mỗi khi đi đâu xa em vẫn hình dung rất rõ từng dãy nhà, từng con đường thân quen ấy. Có phải chăng nơi đây đã trở thành một dấu ấn khó quên ở trong em?
Sáng nào thức dậy em cũng theo bố thả bộ từ nhà ra công viên tập thể dục nên có dịp quan sát cảnh vật hai bên đường …..
Sáng sớm, không khí nơi đây thật dễ chịu, thật trong lành, mát mẻ như xua tan cái oi bức của những trưa hè nắng gắt. Cả phố xá và mọi người như bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài. Con đường rộng đổ nhựa phẳng lì và sáng loáng bởi ánh điện chiếu xuống. Không gian còn đang tĩnh lặng, bỗng chốc trở nên ồn ào tấp nập. Tiếng xe cộ qua lại náo nhiệt, tiếng chổi quét rác của các chị công nhân vệ sinh vang lên quèn quẹt hoà lẫn vào tiếng cười nói của mọi người đi đường như đang chào một ngày mới tốt đẹp. Con đường bây giờ bỗng trở nên tưng bừng, nhộn nhịp và rạo rực hẳn lên. Trên cao mặt trời nũng nịu trong chiếc chăn mây mềm mại như sắp hé ra để đón chào mọi người. Làn gió nhẹ và những giọt sương sớm làm cho em cảm giác thật mát lạnh. Hai bên vệ đường đã có nhiều cụ già và các cô chú đang vươn vai tập thể dục và hít thở không khí trong lành mà đất trời ban tặng. Những ngọn đèn đường đã tắt ngấm. Ông mặt trời ló ra toả xuống những tia nắng ấm cho mọi người. Cây cối như xanh hơn, tươi hơn. Bóng cây đổ dài trên các con đường, bãi cỏ trong công viên. Các khóm hoa cũng rực rỡ lên hơn, cùng đua nhau khoe sắc. Trên các bãi cỏ xanh mượt, những giọt sương còn đọng lại long lanh trong nắng sớm. Từng làn gió mát thổi qua, cành lá lao xao đùa vui, các khóm hoa rung rinh làm duyên cùng ong bướm. Trên những cành cây cao, trong những tán lá xanh um, chim chóc líu lo chuyền cành. Khung cảnh thành phố tấp nập và đông vui hẳn lên.
Có lẽ, em đã trở thành người bạn thân của con đường quen thuộc này không biết từ lúc nào . Nó đã thành một ký ức đẹp đẽ trong cuộc đời tuổi thơ của em. Em sẽ ghi nhớ và giữ gìn nó thật sạch sẽ.
Cảnh làng quê vào buổi sáng mùa hè.
Kỳ nghỉ hè vừa qua, em được bố mẹ thưởng cho thành tích học tập năm lớp 4 bằng một chuyến về thăm quê ngoại. những ngày sống ở đây em thấy cuộc sống thật thanh bình, yên tĩnh. Bởi quê hương em có những cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay, có những luỹ tre làng xanh mát và đồi núi trập trùng. Nằm vắt qua cánh đồng và luỹ tre làng là con sông quê hương. Con sông Ngàn Phố với bao phù sa bồi đắp cho dân làng. Cứ mỗi buổi sáng thức dậy em lại ra ngắm cảnh nơi đây. Buổi sáng ở quê em thật là đẹp.
Nhìn từ xa, cả cánh đồng vẫn còn chìm trong màn sương đêm yên tĩnh. Không khí trong lành mát rượi. Những giọt sương long lanh đọng trên lá như những viên ngọc nhỏ bé tuyệt đẹp. Đằng đông, ông mặt trời thức dậy từ từ nhô lên sau luỹ tre làng. Vạn vật đều bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài. Trên ngọn cây cao gần đó, mấy chú chim hoạ mi hót líu lo, những tiếng ve trong trẻo, ấm nồng vang lên như đón chào một ngày mới bắt đầu.
Từ xa, men theo con đường làng, con đường đá đỏ khá rộng lác đác một vài bác nông dân đi thăm đồng, vừa đi vừa trò chuyện.Thỉnh thoảng, các bạn lại cúi xuống xem xét có vẻ rất vui. Tiếng chó sủa râm ran cả một quãng đường. Những cô gái quẩy quang gánh vừa đi vừa trêu đùa nhau cười khúc khích. Mấy anh thanh niên kéo xe cải tiến, người dắt bò ra đồng như đang được tiếp thêm sức mạnh. Lúc này trời đã sáng rõ, ánh nắng đã rải khắp nơi. Vài đám mây trắng bồng bềnh nhởn nhơ ở một góc trời. đâu đó vài cái xe máy lướt nhanh trên mặt đường. Những em bé chăn trâu cũng đang nhanh nhẹn cho trâu ra ngoài đồng gặm cỏ.
Nắng đã lên cao. Sương bắt đầu tan. Bầu trời xanh trong và cao vút. Những đám mây trắng xoá tựa như bông, lặng lẽ trôi trên bầu trời rộng mênh mông. Toàn bộ cánh đồng được bao phủ bởi một màu vàng xuộm của lúa chín, lác đác một vài ruộng lúa cấy muộn vẫn còn màu xanh. Những bông lúa trĩu nặng hạt đều tăm tắp, chắc và mẩy uốn cong mềm mại, ngả vào nhau thì thầm trò chuyện. Mỗi khi có gió, những sóng lúa lại nhấp nhô, xô đuổi nhau chạy mãi vào bờ. Một mùi hương thơm dịu dàng, thoang thoảng bay xa.
Em rất yêu quý quê hương em, bởi nó đã cho em được sống những ngày thanh bình, yên ả, bởi nó luôn bồi đắp cho em những giá trị tinh thần cao quí (tình làng nghĩa xóm, tình cảm quê hương, gia đình sâu nặng). Dù sau này có đi đâu thì em sẽ luôn nhớ mãi nơi này.☻☻
Bài làm
Dể Mèn phiêu lưu ký là một truyện đồng thoại đặc sắc của nhà văn Tô Hoài. Trong đó con Dế Mèn được hình tượng hoá thành nhân vật chính. Đọc truyện này, đặc biệt là các đoạn trích Tôi sống độc lập từ bé và Một sự ngỗ nghịch đáng ân hận suốt đời đã khiến em hết sức thú vị.
Dế Mèn ở đây ngây thơ, tự tin, yêu đời nhưng cùng kiêu căng, hung hăng, hống hách với những cử chỉ khờ dại, việc làm thiếu suy nghĩ, gây tai hoạ cho kẻ khác. Những đặc điểm ấy của chú tuy là của một con dê mới lớn nhưng lại mang những nét tâm lý, những nết tốt, những ước mơ, những tật xấu thói hư, những thành công, những vấp ngã đầu đời quen thuộc của tuổi nhỏ chúng em hôm nay.
Dế Mèn được em yêu thích trước hết vì chú có ý chí muốn sống độc lập từ thuở bé. Chú đã tìm thấy niềm vui và lòng quyết tâm khi được mẹ cho ở riêng. Rất tháo vát, chú biến ngay cái hang cũ nông choèn của mình thành một nơi cư trú rộng rãi, có đủ phòng trước, phòng sau, tầng trên, tầng dưới. Vừa sinh hoạt được thoải mái, vừa đề phòng được khi nguy hiểm. Chú đào hang chăm chỉ. Ban ngày cần cù làm việc, tối đến chú ca hát và uống sương đêm. Đáng yêu biết mấy hình ảnh chú dế cường tráng, tay chân nở nang, thân hình vạm vỡ, đôi càng mẫm bóng, đôi cánh chắc khỏe. Được như vậy là nhờ chú ăn uống điều độ và luôn luôn cố gắng rèn luyện thân thể.
Sau khi chôn cất Dế Choắt, tôi đứng im lặng hồi lâu trước nấm mồ mới đắp của người bạn xấu số, suy nghĩ về việc làm dại dột, ngông cuồng của mình và cảm thấy hổ thẹn, ân hận vô cùng!
Biết mình có ưu thế về sức khoẻ nên tôi thích bắt nạt những người hàng xóm nhỏ bé xung quanh. Tôi đã quát mấy chị Cào Cào ngụ ngoài đầu bờ khiến mỗi khi tôi đi qua, các chị phải núp khuôn mặt trái xoan xuống dưới nhánh cỏ, chỉ dám đưa mắt lên nhìn trộm. Tệ hơn nữa, thỉnh thoảng tôi còn ngứa chân đá anh Gọng Vó lấm láp vừa ngơ ngác dưới đầm lên. Không có ai dạy dỗ, ngăn cản, tôi cứ tưởng thế là hay, là giỏi. Chuyện bắt nạt mọi người là đáng trách, song cũng còn có thể tha thứ được; nhưng việc tôi bày trò tinh nghịch trêu chọc chị Cốc khiến Dế Choắt bị chị hiểu lầm mổ cho đến chết thì quả là tội của tôi quá lớn, không thể tha thứ được.
Tôi tự nguyền rủa mình là thằng hèn nhát, dám làm mà không dám chịu. Khi chị Cốc bực mình lên tiếng, sao không dám ra mặt đối đầu với chị mà lại chui tọt vào hang, khiếp sợ nằm im thin thít?! Nếu tôi không hát ghẹo chị Cốc bằng
những lời lẽ hỗn xược thì chị đâu có nổi giận, Dế Choắt đâu có bị đòn oan?! Chỉ vì muốn thoả mãn cái tính hiếu thắng và tinh nghịch của mình mà tôi đã trở thành kẻ giết người.
Lúc này, tỏi tự trách mình và ân hận vô cùng nhưng than ôi, mọi việc đều đã muộn! Dế Choắt ốm yếu đáng thương đã nằm yên trong lòng đất! Dế Choắt ơi, tôi thành tâm xin lỗi bạn và hứa sẽ quyết tâm thay đổi tính nết, từ bỏ thói hung hăng, ngỗ nghịch, kiêu ngạo để trở thành người có ích cho đời!
Xin bạn hãy tha thứ cho tôi! Tôi sẽ khắc ghi câu chuyện đau lòng này và lấy đó làm bài học đường đời đầu tiên thấm thìa cho mình.
Mình thì chả biết tình yêu đơn phương là gì?????????????????????
khi xem tranh của em gái, cậu bé hai lần bị bất ngờ liên tiếp: bất ngờ thứ nhất: nhân vật chính trong bức tranh là một cậu bé đẹp đẽ đang ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời xanh. mặt chú bé như tỏa ra một thứ ánh sáng rất lạ. toát lên từ cặp mắt, tư thế ngồi của chú không chỉ sự suy tư mà còn rất mơ mộng nữa; bất ngờ thứ hai: cậu bé ấy chẳng phải ai khác chính là tôi! vì thế, khi mẹ hỏi, cậu bé giật sững người. sau phút giây giật sững ấy, tâm lí cậu bé diễn ra hết sức phức tạp nhưng lại rất hợp lí. trước hết, cậu ngỡ ngàng (vì không tin nhân vật chính của bức tranh kia lại chình là mình.); tiếp đến, cậu hãnh diện (vì trong bức tranh kia, hình sảnh của cậu sao mà đẹp thế); cuối cùng, cậu thấy xấu hổ (vì hai lẽ: chẳng lẽ cậu lại hoàn hảo vậy ử? hình ảnh của cậu đẹp đẽ vì tấm lòng của người em quá đỗi nhân hậu và trong sáng). đây cũng là lí do giúp ta hiểu, mặc dù cậu bé không trả lời mẹ nhưng thực ra dòng suy nghĩ của cậu đã trả lời tất cả.
Tuổi học trò là một bức tranh rực rỡ với biết bao kỷ niệm đáng nhớ, trong đó, tình bạn đẹp và ý nghĩa chính là gam màu tươi sáng nhất. Tình bạn không chỉ mang đến niềm vui, sự sẻ chia mà còn góp phần quan trọng trong việc hình thành nhân cách, định hướng tương lai của mỗi người. Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại với nhiều áp lực và cám dỗ, việc xây dựng và duy trì tình bạn chân thành đang trở thành một thách thức không nhỏ đối với nhiều bạn trẻ.
Vậy, thế nào là một tình bạn đẹp và ý nghĩa? Đó là mối quan hệ giữa hai hay nhiều người dựa trên sự tôn trọng, tin tưởng, thấu hiểu và sẵn sàng chia sẻ, giúp đỡ lẫn nhau. Tình bạn chân thành không vụ lợi, không ganh đua, đố kỵ mà luôn hướng đến sự phát triển chung của tất cả các thành viên.
Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, tình bạn đang đứng trước nhiều thử thách. Áp lực học tập, thi cử, sự cạnh tranh trong cuộc sống khiến nhiều bạn trẻ trở nên ích kỷ, chỉ quan tâm đến lợi ích cá nhân. Bên cạnh đó, sự phát triển của công nghệ, mạng xã hội cũng làm giảm đi thời gian giao tiếp trực tiếp, khiến tình bạn trở nên hời hợt, thiếu gắn kết. Theo một khảo sát gần đây của Bộ Giáo dục và Đào tạo, tỷ lệ học sinh cảm thấy cô đơn, thiếu bạn bè thân thiết ngày càng tăng. Điều này không chỉ ảnh hưởng đến tâm lý mà còn tác động tiêu cực đến kết quả học tập và sự phát triển toàn diện của các em.
Có nhiều nguyên nhân dẫn đến thực trạng đáng buồn này. Áp lực học tập, thi cử khiến học sinh không có thời gian dành cho bạn bè. Sự phát triển của công nghệ, mạng xã hội làm giảm đi sự giao tiếp trực tiếp, chân thành. Sự khác biệt về hoàn cảnh gia đình, sở thích cá nhân cũng gây khó khăn trong việc tìm kiếm bạn bè đồng điệu. Và có lẽ quan trọng nhất, chính là việc thiếu kỹ năng giao tiếp, ứng xử, giải quyết mâu thuẫn trong mối quan hệ bạn bè.
Vậy tại sao chúng ta cần quan tâm và giải quyết vấn đề này? Tình bạn có vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống của mỗi người, đặc biệt là lứa tuổi học trò. Tình bạn không chỉ mang lại niềm vui, sự sẻ chia mà còn giúp chúng ta rèn luyện kỹ năng sống, hình thành nhân cách và định hình tương lai. Nếu không có bạn bè, chúng ta sẽ cảm thấy cô đơn, lạc lõng, dễ rơi vào trạng thái trầm cảm, stress. Hơn nữa, thiếu đi sự hỗ trợ, động viên từ bạn bè, chúng ta khó có thể vượt qua những khó khăn, thử thách trong cuộc sống.
Tuy nhiên, có một số người cho rằng, trong xã hội cạnh tranh hiện nay, việc tập trung vào học tập, phát triển sự nghiệp cá nhân mới là quan trọng nhất. Tình bạn chỉ là thứ yếu, không cần thiết phải đầu tư quá nhiều thời gian và công sức. Nhưng quan điểm này hoàn toàn sai lầm. Tình bạn và sự nghiệp không hề đối lập mà bổ trợ cho nhau. Có bạn bè tốt, chúng ta sẽ có thêm động lực, niềm tin để phấn đấu, vươn lên trong cuộc sống.
Vậy, là học sinh, chúng ta có thể làm gì để xây dựng tình bạn đẹp và ý nghĩa? Trước hết, để có được tình bạn đẹp, mỗi học sinh cần chủ động mở lòng mình, sống chân thành và tôn trọng người khác. Hãy mạnh dạn tham gia các hoạt động tập thể, giao lưu với bạn bè để mở rộng mối quan hệ. Khi đã có bạn, hãy chân thành chia sẻ, lắng nghe và tôn trọng suy nghĩ, cảm xúc của họ. Đừng so sánh hay ganh đua, thay vào đó, hãy cùng nhau hỗ trợ, giúp đỡ nhau trong học tập và cuộc sống. Bởi lẽ, sự chân thành và tôn trọng chính là nền tảng vững chắc cho mọi mối quan hệ. Khi ta mở lòng với bạn bè, họ cũng sẽ cảm nhận được sự chân thành đó và sẵn sàng chia sẻ với ta. Nghiên cứu của Đại học Harvard đã chỉ ra rằng những người có khả năng lắng nghe và thấu hiểu người khác thường có mối quan hệ xã hội tốt đẹp hơn.
Bên cạnh đó, sự quan tâm, chia sẻ và giúp đỡ lẫn nhau cũng là yếu tố quan trọng để vun đắp tình bạn. Hãy quan tâm đến cuộc sống, sở thích của bạn bè, sẵn sàng chia sẻ niềm vui, nỗi buồn và giúp đỡ họ khi gặp khó khăn. Sự quan tâm chân thành sẽ giúp tình bạn thêm gắn bó, sâu sắc. Khi ta giúp đỡ bạn bè, ta cũng sẽ nhận được sự giúp đỡ từ họ khi cần thiết. Một nghiên cứu của Đại học California đã chứng minh rằng những người thường xuyên giúp đỡ người khác có mức độ hạnh phúc cao hơn và ít gặp các vấn đề về sức khỏe tâm thần.
Không chỉ vậy, để tình bạn được bền chặt, mỗi chúng ta cần phải sống trung thực, giữ lời hứa và biết tha thứ cho lỗi lầm của bạn bè. Sự trung thực và giữ lời hứa là yếu tố quan trọng để xây dựng niềm tin trong tình bạn. Còn biết tha thứ giúp ta vượt qua những mâu thuẫn, giữ gìn tình bạn lâu dài. Theo một nghiên cứu đăng trên tạp chí "Psychological Science", những người có khả năng tha thứ cao có mối quan hệ xã hội tốt đẹp hơn và ít gặp các vấn đề về sức khỏe tâm thần.
Ngoài ra, để tạo môi trường thuận lợi cho việc xây dựng và phát triển tình bạn, cần có sự chung tay của cả tập thể lớp, trường học. Bằng cách tổ chức các hoạt động ngoại khóa, giao lưu, xây dựng các câu lạc bộ, nhóm sở thích, nhà trường đã tạo ra nhiều cơ hội để học sinh làm quen, kết bạn và chia sẻ đam mê. Bên cạnh đó, việc tuyên truyền, giáo dục về giá trị của tình bạn, kỹ năng xây dựng và duy trì mối quan hệ cũng đóng vai trò quan trọng. Nhiều trường học đã áp dụng thành công mô hình "Học sinh hòa giải", "Câu lạc bộ bạn giúp bạn",... và đã đạt được những kết quả tích cực trong việc xây dựng môi trường học đường thân thiện, tích cực.
Bản thân tôi cũng đã trải qua những thăng trầm trong tình bạn. Có những người bạn đến rồi đi, nhưng cũng có những người bạn luôn bên cạnh, chia sẻ mọi vui buồn. Tôi nhận ra rằng, để có được tình bạn đẹp và ý nghĩa, chúng ta cần phải không ngừng vun đắp, gìn giữ.
Tình bạn đẹp không tự nhiên mà có, nó cần được xây dựng và nuôi dưỡng bằng sự chân thành, quan tâm, chia sẻ và tôn trọng từ mỗi người. Là học sinh, chúng ta hãy trân trọng và vun đắp những tình bạn đẹp để tuổi học trò thêm ý nghĩa và đáng nhớ. Bởi lẽ, những người bạn tốt sẽ là nguồn động viên, hỗ trợ to lớn giúp ta vượt qua những khó khăn trong cuộc sống và cùng nhau hướng tới một tương lai tươi sáng.
Thời đại công nghệ số đã và đang làm thay đổi sâu sắc cách con người giao tiếp và kết nối với nhau. Chỉ với một chiếc điện thoại thông minh và mạng Internet, con người có thể trò chuyện, chia sẻ và làm quen với bạn bè ở khắp mọi nơi trên thế giới. Trong bối cảnh đó, tình bạn cũng mang những đặc điểm mới, vừa có nhiều cơ hội phát triển, vừa đối mặt với không ít thách thức.
Trước hết, công nghệ số mang lại những lợi ích rõ rệt cho tình bạn. Nhờ các mạng xã hội và ứng dụng nhắn tin, bạn bè có thể dễ dàng giữ liên lạc dù ở xa nhau. Những lời hỏi thăm, chia sẻ hình ảnh, cảm xúc được gửi đi nhanh chóng, giúp khoảng cách địa lý không còn là trở ngại lớn. Công nghệ cũng tạo điều kiện để con người mở rộng mối quan hệ, kết bạn với những người có chung sở thích, đam mê và mục tiêu sống.
Tuy nhiên, tình bạn trong thời đại công nghệ số cũng tồn tại nhiều hạn chế. Việc giao tiếp qua màn hình đôi khi khiến con người thiếu đi sự gần gũi và cảm xúc chân thật. Một số người quá phụ thuộc vào thế giới ảo, coi số lượng bạn bè hay lượt “thích” là thước đo của tình bạn, trong khi lại ít quan tâm đến những mối quan hệ thực tế xung quanh. Điều này có thể dẫn đến sự hời hợt, hiểu lầm và thậm chí làm phai nhạt những tình bạn vốn bền chặt.
Bên cạnh đó, sự chân thành và niềm tin trong tình bạn cũng dễ bị thử thách trong môi trường số. Những thông tin không được kiểm chứng, lời nói thiếu suy nghĩ hay hành động vô tình trên mạng xã hội có thể làm tổn thương người khác. Nếu không cẩn trọng trong cách ứng xử, công nghệ có thể trở thành nguyên nhân gây mâu thuẫn, rạn nứt tình cảm giữa bạn bè.
Từ những mặt tích cực và hạn chế trên, có thể thấy rằng công nghệ số không quyết định chất lượng của tình bạn, mà chính cách con người sử dụng công nghệ mới là yếu tố quan trọng. Khi biết dùng công nghệ như một công cụ hỗ trợ, kết hợp giữa giao tiếp trực tuyến và gặp gỡ trực tiếp, tình bạn sẽ được duy trì và phát triển tốt đẹp hơn.
Tóm lại, tình bạn trong thời đại công nghệ số vừa là cơ hội, vừa là thách thức. Công nghệ giúp con người kết nối dễ dàng hơn, nhưng để có một tình bạn bền vững, mỗi người cần giữ gìn sự chân thành, tôn trọng và quan tâm thật sự. Chỉ khi đó, tình bạn mới không bị “ảo hóa” mà vẫn giữ được giá trị tốt đẹp vốn có.