K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

20 tháng 1

1 câu nhanh-gọn-lẹ nè '' tình yêu vừa là 1 con dao , vừa là 1 cái kẹo ngọt ngào

20 tháng 1

Trong cuộc sống, tình yêu luôn là một trong những cảm xúc đẹp đẽ và phức tạp nhất của con người. Tình yêu mang đến niềm hạnh phúc, sự ấm áp và những rung động khó quên. Tuy nhiên, bên cạnh sự ngọt ngào ấy, tình yêu cũng có thể đem lại nỗi đau sâu sắc, khiến con người phải suy ngẫm và trưởng thành hơn.

Trước hết, tình yêu là ngọt ngào bởi nó mang đến cho con người cảm giác được quan tâm, được thấu hiểu và được yêu thương. Khi yêu, ta cảm nhận được niềm vui từ những điều rất giản dị như một lời hỏi thăm, một ánh mắt quan tâm hay một khoảnh khắc được ở bên người mình yêu quý. Tình yêu giúp con người trở nên lạc quan, tin tưởng hơn vào cuộc sống và có thêm động lực để phấn đấu.

Tuy nhiên, tình yêu cũng có thể rất đau đớn khi nó không được đáp lại, khi niềm tin bị phản bội hoặc khi những khác biệt không thể dung hòa. Nỗi đau trong tình yêu thường xuất phát từ sự kì vọng quá lớn, từ việc đặt trọn cảm xúc vào một mối quan hệ nhưng không nhận lại được sự thấu hiểu tương xứng. Khi tình yêu tan vỡ, con người dễ rơi vào cảm giác buồn bã, thất vọng và mất phương hướng.

Dẫu vậy, chính những tổn thương trong tình yêu lại giúp con người trưởng thành hơn. Qua đau khổ, ta học cách mạnh mẽ, biết trân trọng bản thân và hiểu rõ hơn giá trị của tình yêu chân thành. Nỗi đau dạy ta biết yêu bằng lí trí hơn, biết cân bằng giữa cảm xúc và thực tế, từ đó xây dựng những mối quan hệ lành mạnh hơn trong tương lai.

Quan trọng hơn cả, tình yêu chỉ thực sự mang lại hạnh phúc khi có sự tôn trọng và thấu hiểu từ cả hai phía. Khi yêu một cách mù quáng, chiếm hữu hay ích kỉ, tình yêu dễ trở thành nguồn cơn của đau khổ. Ngược lại, nếu biết yêu đúng cách, biết lắng nghe và sẻ chia, con người có thể hạn chế được những tổn thương không đáng có.

Tóm lại, tình yêu vừa ngọt ngào, vừa có thể rất đau đớn, bởi đó là một phần tất yếu của cảm xúc con người. Dù mang lại hạnh phúc hay nỗi đau, tình yêu vẫn giúp con người sống sâu sắc hơn, hiểu mình và hiểu người hơn. Điều quan trọng là mỗi người cần học cách yêu thương đúng đắn để tình yêu trở thành nguồn động lực tích cực, chứ không phải gánh nặng trong cuộc sống.

31 tháng 3 2019

Chẳng bao giờ em làm được một việc tốt đáng kể hay chỉ ít là làm người khác thấy vui, chỉ trừ có một lần khi em còn học lớp 2. Lần đó em đã nhặt được của rơi và trả lại cho người mất.

Chiều hôm ấy, em trực nhật nên phải ở lại lớp một lúc để đổ rác. Lúc em đang đi trên sân trường thì bỗng em giẫm phải một vật gì cưng cứng. Em cúi xuống nhặt lên thì thấy: Ồ! hoá ra là một cuốn tiểu thuyết khổ 18x7cm của nhà sách Trí Tuệ cuốn đầu giáo sư Powel của tác giả A.R Belger. Cuốn sách này được bọc ngoài bằng nilon trong nên có lẽ người mất mới mua về chưa đọc. Em cũng chưa đọc nó nhưng đã biết ít nhiều về nó qua lời nói của bố mẹ. Hình như nó là một cuốn tiểu thuyết rất hay. Em lật xem bìa sau của cuốn sách thì thấy một đoạn văn ngắn kể lại tóm tắt nội dung cuốn sách. Nó càng làm em chắc chắn về suy nghĩ của mình. Trong đầu em hiện lên ý nghĩ lấy luôn cuốn sách này. Thế là, em ngó xung quanh xem có ai không. Thôi chết! Còn bác bảo vệ. Em chờ bác bảo vệ để ý đi chỗ khác rồi nhanh tay đút luôn cuốn sách vào cặp tung tăng chạy ra khỏi cổng trường. Trên đường, em không thôi nghĩ về nhưng tình tiết hấp dẫn, li kì của cuốn sách. Ôi! thú vị biết bao! Nhưng cái đầu em không chỉ nghĩ đến một chuyện nó lái sang một chuyện khác. Chuyện về người bị mất. Vì có cái đầu ham nghĩ nên em không biết phải phân xử ra sao, mang về đọc và giữ của riêng hay trả lại cho người bị mất đây! Hai phương án cứ đánh nhau, xáo trộn trong đầu em. Vừa lúc đó, em về đến nhà. Em chào bố mẹ rồi đặt mình lên chiếc giường ở phòng riêng. Em lại tiếp tục suy nghĩ. Mà phải rồi! Mẹ là người có kinh nghiệm trong cuộc sống, mình nên hỏi mẹ xem sao! Em nghĩ, thế là em chạy xuống tầng 1, đưa cuốn sách cho mẹ và kể đầu đuôi câu chuyện cho mẹ nghe. Nghe xong, mẹ cười và bảo:

– Bây giờ, con hãy đặt mình vào tình huống như người mất mà xem. Chắc chắn con sẽ rất buồn và lo lắng vì bố mẹ sẽ mắng khi làm mất cuốn sách khá đắt: 25.000đ cơ mà! Đấy, con hãy tự nghĩ và quyết định đi. – Quả thật nếu em là người mất thì cũng sẽ có những cảm giác như mẹ nói. Mà nếu các bạn biết thì lòng tin của các bạn đối với em sẽ chẳng ra gì nữa! Em quyết định sẽ trả lại. Sáng hôm sau, em mang cuốn sách đưa cho cô Tổng phụ trách. Vừa lúc đó, có một chị lớp Năm hớt hơ hớt hải chạy đến. Khi cô Tổng phụ trách đưa chị cuốn sách và giới thiệu em với chị thì chị ấy cảm ơn em rối rít.

Lúc em về lớp, các bạn xô đến quanh em và khen em. Khi đó em thực sự là rất vui. Bây giờ em mới biết giá trị của những việc làm tốt. Nó vô hình nhưng nó lại có thể mang niềm vui cho tất cả mọi người.

Hôm đó, cô trả vở Toán cho cả lớp. Đó là môn yêu thích nhất của Linh. Nhưng không hiểu sao hôm nay vẻ mặt của Linh rất lo lắng, và tôi còn thấy Linh cứ quay bên này, quay bên kia mãi.

Cô vừa trả vở xong cho các bạn thì đến giờ ra chơi. Tôi liền đến bên Linh. Linh nói: Hôm nay, bố mẹ tớ đi làm sớm, tớ không kịp xin mẹ 9.000đ để mua bút Nét hoa viết vào vở Toán. Linh sực nhớ ra và reo lên, A! Đúng rồi! Cậu có hai cái bút Nét Hoa, cậu có thể cho tớ mượn một chiếc được không? Tôi đứng ngẫm nghĩ một lúc rồi tự đặt câu hỏi cho chính mình: Có nên cho Linh mượn bút không nhỉ? Tôi hơi băn khoăn. Tiếng trống đã vang lên. Tôi liền về chỗ của mình. Cả lớp ngồi vào chỗ hát xong và Linh cắm cúi viết bài ngay để khỏi trễ giờ. Linh thấy thế nài nỉ tôi cho mượn bút. Cuối cùng tôi cũng quyết định được và gọi nhỏ: Linh ơi! Tớ cho cậu mượn bút này. Chiếc bút đó do mẹ tặng tôi nhân ngày sinh nhật. Màu mực của chiếc bút rất đẹp. Linh nhận được, vẻ mặt phấn khởi lắm. Mỗi khi viết xong mấy chữ, tôi lại ngẩng lên và cảm thấy mực cứ vơi dần đi theo dòng chữ, con số ngay ngắn, thẳng hàng nằm trên trang giấy của bạn. Hết giờ Toán, Linh trả cho tôi chiếc bút và nói: Cảm ơn cậu vì đã cho tớ mượn chiếc bút nhé! Hôm sau, cô trả vở Toán, cả tôi và Linh đều được điểm 10. Tôi mừng lắm vì đã làm được một việc giúp bạn.

Khi về đến nhà tôi kể lại cho mẹ nghe. Mẹ nói: Con hãy cố gắng giúp bạn nhiều hơn khi gặp khó khăn nhé! Tôi như thấm thía câu nói đấy của mẹ và tôi không bao giờ quên được câu chuyện xảy ra ngày hôm đó.

20 tháng 1 2018

Ace cũng là anh trai của Luffy, Ace đã bị hải quân bắt và đưa đến đài hành hình. Với tấm lòng của một người em trai dành cho anh của mình, Luffy đã vượt qua rất nhiều thử thách để đến Marineford cứu anh trai của mình. Nhưng khi tia hi vọng gần được mở ra thì mọi thứ lại bị dập tắt. Vì muốn bảo vệ cho đứa em trai của mình Ace đã lấy thân mình che chắn cho Luffy trước đòn đánh của Akainu. Luffy đã rất sốc sau sự kiện này, thậm chí cậu còn rơi vào trạng thái điên loạn, nếu không có Jinbei khuyên bảo thì mình cũng không biết Luffy còn có thể sống nổi sau sự kiện này không nữa.

27 tháng 2 2018

Bài làm

Dể Mèn phiêu lưu ký là một truyện đồng thoại đặc sắc của nhà văn Tô Hoài. Trong đó con Dế Mèn được hình tượng hoá thành nhân vật chính. Đọc truyện này, đặc biệt là các đoạn trích Tôi sống độc lập từ bé và Một sự ngỗ nghịch đáng ân hận suốt đời đã khiến em hết sức thú vị.

Dế Mèn ở đây ngây thơ, tự tin, yêu đời nhưng cùng kiêu căng, hung hăng, hống hách với những cử chỉ khờ dại, việc làm thiếu suy nghĩ, gây tai hoạ cho kẻ khác. Những đặc điểm ấy của chú tuy là của một con dê mới lớn nhưng lại mang những nét tâm lý, những nết tốt, những ước mơ, những tật xấu thói hư, những thành công, những vấp ngã đầu đời quen thuộc của tuổi nhỏ chúng em hôm nay. 

Dế Mèn được em yêu thích trước hết vì chú có ý chí muốn sống độc lập từ thuở bé. Chú đã tìm thấy niềm vui và lòng quyết tâm khi được mẹ cho ở riêng. Rất tháo vát, chú biến ngay cái hang cũ nông choèn của mình thành một nơi cư trú rộng rãi, có đủ phòng trước, phòng sau, tầng trên, tầng dưới. Vừa sinh hoạt được thoải mái, vừa đề phòng được khi nguy hiểm. Chú đào hang chăm chỉ. Ban ngày cần cù làm việc, tối đến chú ca hát và uống sương đêm. Đáng yêu biết mấy hình ảnh chú dế cường tráng, tay chân nở nang, thân hình vạm vỡ, đôi càng mẫm bóng, đôi cánh chắc khỏe. Được như vậy là nhờ chú ăn uống điều độ và luôn luôn cố gắng rèn luyện thân thể.  
 

27 tháng 2 2018

Sau khi chôn cất Dế Choắt, tôi đứng im lặng hồi lâu trước nấm mồ mới đắp của người bạn xấu số, suy nghĩ về việc làm dại dột, ngông cuồng của mình và cảm thấy hổ thẹn, ân hận vô cùng!

Biết mình có ưu thế về sức khoẻ nên tôi thích bắt nạt những người hàng xóm nhỏ bé xung quanh. Tôi đã quát mấy chị Cào Cào ngụ ngoài đầu bờ khiến mỗi khi tôi đi qua, các chị phải núp khuôn mặt trái xoan xuống dưới nhánh cỏ, chỉ dám đưa mắt lên nhìn trộm. Tệ hơn nữa, thỉnh thoảng tôi còn ngứa chân đá anh Gọng Vó lấm láp vừa ngơ ngác dưới đầm lên. Không có ai dạy dỗ, ngăn cản, tôi cứ tưởng thế là hay, là giỏi. Chuyện bắt nạt mọi người là đáng trách, song cũng còn có thể tha thứ được; nhưng việc tôi bày trò tinh nghịch trêu chọc chị Cốc khiến Dế Choắt bị chị hiểu lầm mổ cho đến chết thì quả là tội của tôi quá lớn, không thể tha thứ được.

Tôi tự nguyền rủa mình là thằng hèn nhát, dám làm mà không dám chịu. Khi chị Cốc bực mình lên tiếng, sao không dám ra mặt đối đầu với chị mà lại chui tọt vào hang, khiếp sợ nằm im thin thít?! Nếu tôi không hát ghẹo chị Cốc bằng

những lời lẽ hỗn xược thì chị đâu có nổi giận, Dế Choắt đâu có bị đòn oan?! Chỉ vì muốn thoả mãn cái tính hiếu thắng và tinh nghịch của mình mà tôi đã trở thành kẻ giết người.

Lúc này, tỏi tự trách mình và ân hận vô cùng nhưng than ôi, mọi việc đều đã muộn! Dế Choắt ốm yếu đáng thương đã nằm yên trong lòng đất! Dế Choắt ơi, tôi thành tâm xin lỗi bạn và hứa sẽ quyết tâm thay đổi tính nết, từ bỏ thói hung hăng, ngỗ nghịch, kiêu ngạo để trở thành người có ích cho đời!

Xin bạn hãy tha thứ cho tôi! Tôi sẽ khắc ghi câu chuyện đau lòng này và lấy đó làm bài học đường đời đầu tiên thấm thìa cho mình.

10 tháng 4 2022

Tham khảo:

https://toploigiai.vn/hoi-dap/cho-bai-tho-sau-em-co-nghe-tieng-xuan-ve-go-cua-mang-nong-nan-theo-gio-don-mua-sang-tieng

10 tháng 4 2022

ko  mo duoc ban oi

19 tháng 10 2018

người bạn thích hay người mk thích z ,Tự làm nhoa !

19 tháng 10 2018

bài này chiều mai nộp mà

22 tháng 1 2018
  • Trong phần kết thúc truyện, mẹ con Lí Thông phải chết, còn Thạch Sanh được kết hôn cùng công chúa và lên ngôi vua. Qua cách kết thúc này, nhân dân ta đã thể hiện khát vọng về một cuộc sống công bằng (ở hiền gặp lành, ở ác gặp ác), những người hiền lành, tốt bụng, đấu tranh vì chính nghĩa sẽ được sung sướng, hạnh phúc; những kẻ ác tất yếu sẽ bị trừng trị.
  • Đây là kết thúc phổ biến trong các câu chuyện cổ tích Việt Nam: Sọ Dừa, Cây tre trăm đốt, Tấm Cám, Cây khế... Phần thưởng của các nhân vật có thể là lấy công chúc, lên ngôi vua hoặc được hưởng một cuộc sống giàu sang, sung túc.
15 tháng 12 2017

Ra mắt từ cuối tháng 9, siêu hit Em gái mưa của Hương Tràm hiện chưa có dấu hiệu hạ nhiệt trên các phương tiện nhạc số. Bất chấp việc ngày càng nhiều sản phẩm mới xuất hiện, Em gái mưa vẫn là một trong những bản hit lớn nhất Vpop năm 2017.

Làm nên thành công đó ngoài giọng ca truyền cảm của Hương Tràm thì không thể không nhắc đến vai trò sáng tác của Mr.Siro (tên thật Vương Quốc Tuân). Chia sẻ với Zing.vn, chàng nhạc sĩ sinh năm 1982 thừa nhận mọi thứ đến với anh, và cả Hương Tràm, thực chất là nhờ cái duyên và sự may mắn tìm đến những người xứng đáng.

Nhạc sĩ 'Em gái mưa': Ai nghe nhạc tôi có thể chọn được người yêu - Ảnh 3

- Không thường trực nhưng cũng không quá xa rời showbiz, anh đánh giá thế nào về định hướng sự nghiệp của mình?

- Cuối năm 2007, đầu 2008 là thời điểm bản hit đầu tiên của tôi được ra đời. Đó chính là ca khúc Em. Theo lẽ thông thường, tôi đã có thể ra mắt khán giả với vai trò một nghệ sĩ biểu diễn ngay lúc ấy.

Trong thế giới nghệ thuật này, có người muốn trực tiếp nhận lấy hào quang trên sân khấu, có người lại chọn vai trò đằng sau, để thầm lặng nhìn khán giả thưởng thức thành quả của mình. Còn đối với tôi, để phù hợp với con người tôi nhất, cho đến giờ tôi vẫn đam mê sáng tác.

Còn chuyện nhiều người thấy tôi có vẻ như vẫn chưa toàn hoàn thuộc về showbiz thật ra cũng dễ hiểu. Tôi vốn rất ít xuất hiện trên truyền thông mà chỉ đồng hành cùng nghệ sĩ với vai trò sáng tác, sản xuất.

Tôi xuất hiện để trực tiếp trả lời câu hỏi, những quan tâm của khán giả, báo chí dành cho sản phẩm của tôi. Cứ như thế mà tôi vẫn hiện diện trên truyền thông nhưng lại không thường trực. - Anh cũng từng có những ca khúc hát về niềm vui, sự hạnh phúc, lúc đó không ai nghĩ anh sẽ trở thành một "Thánh sầu" như bây giờ. Vậy những nguồn cảm xúc tựa như vậy đâu rồi?

- Thật ra 10 năm trước, bên cạnh những Em, Mây, Phai, Gần, Melancholy, vẫn có những ca khúc hit đan xen mang nội dung phấn khởi thậm chí có phần nhí nhảnh của tôi lúc ấy. Chúng đều bắt nguồn từ cảm xúc vô tư, hồn nhiên.

Và trong bối cảnh nền âm nhạc vẫn thiếu hụt nhiều sản phẩm dành cho giới trẻ, thì bất cứ ca khúc nào mới mẻ, thú vị mà đáp ứng được đúng nhu cầu, sẽ được khán giả trẻ nồng nhiệt được đón nhận.

Suốt 10 năm sau đó, bên cạnh sự lên ngôi của những dòng nhạc sôi động, may mắn vẫn mỉm cười với tôi nhiều lần nữa, đặc biệt gần đây nhất là khi tôi có Trái tim em cũng biết đau, Yêu một người vô tâm (Bảo Anh), Em gái mưa (Hương Tràm) thì vô tình những ca khúc nhạc buồn của tôi được nhắc đến nhiều hơn. Còn về bản chất, tôi vẫn chưa bao giờ thay đổi.

- Tức là anh đang khiêm tốn và thừa nhận thành công của mình chỉ là may mắn, có thời?

- Ai cũng sẽ có những lần may mắn lớn nhỏ trong đời, nhưng điều cốt lõi để biến may mắn thành thành công là bạn phải có đủ khiêm tốn và kiên trì, hiểu rõ bản thân mình muốn gì, hiểu rõ thế mạnh của mình.

Những thứ đó cộng thêm chút may mắn, sẽ tạo thành quả ngọt cho bạn. Nhưng nhiều người vẫn cho rằng may mắn thật ra không hề đến với tất cả chúng ta, còn tôi tin rằng những ai hết lòng đầu tư cho đam mê thì may mắn mới đến.

- Từ một tên tuổi nổi tiếng trên online cho đến bước ra đời thực để chạm đến khán giả là cả hành trình dài. Mọi thứ diễn ra với anh thế nào?

- Tôi không xem đó là hành trình cam go gì đâu. Ngay từ đầu đến với âm nhạc, điều tôi hướng tới là khán giả. Động cơ để tôi đến với âm nhạc cũng đơn giản lắm, muốn mọi người có thêm nhạc để nghe, tôi chưa từng nghĩ đến việc tìm cách làm cho mình toả sáng.

Cách mà khán giả nâng niu từng tác phẩm của mình. Bằng chứng là đến giờ bên cạnh những bài hit mới của tôi, họ vẫn miệt mài nghe miết những bản hit Mr. Siro từ cái thời 2007 vì họ bảo nhạc của tôi không bị cũ, không lỗi mốt. Những điều đó quá đủ để tôi hạnh phúc rồi, mỗi lần nghĩ đến tôi chẳng còn nhớ đến chông gai nữa.

- Khán giả nghe nhạc anh cho rằng chàng nhạc sĩ này chắc hẳn là một người rất cảm xúc, bản năng. Nhưng trong một bài phân tích về anh gần đây, tác giả lại cho rằng anh là một người viết nhạc bằng lý trí. Anh có chia sẻ gì?

- Tất cả ý kiến nhận định về tôi đều xuất phát từ quan điểm cá nhân. Tôi khác với nhiều đồng nghiệp, họ thường viết nhạc bằng cảm xúc hay câu chuyện thực tế của bản thân, còn tôi viết nhạc với tư cách là một người đang đứng ngoài, lặng lẽ quan sát bằng tâm tịnh, chiêm nghiệm bằng tuổi đời, để đưa ra góc nhìn mà ai nghe xong cũng thấm, cũng đọng lại được điều gì đó cho riêng mình.

Việc âm nhạc của tôi được đại đa số khán giả đón nhận có lẽ do họ cảm nhận được tấm lòng của tôi dành cho họ là trong sáng và đầy tôn trọng, rằng nhạc của tôi viết ra chỉ để dành cho họ. Và nếu bạn từng trải qua các cuộc tình như yêu xa, yêu bạn, tay ba, đến sau, thay lòng,.. thì bạn sẽ gặp mình trong âm nhạc của tôi.

Nhạc sĩ 'Em gái mưa': Ai nghe nhạc tôi có thể chọn được người yêu - Ảnh 4

15 tháng 12 2017

dở, làm mv quá tệ

28 tháng 2 2016

khi xem tranh của em gái, cậu bé hai lần bị bất ngờ liên tiếp: bất ngờ thứ nhất: nhân vật chính trong bức tranh là một cậu bé đẹp đẽ đang ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời xanh. mặt chú bé như tỏa ra một thứ ánh sáng rất lạ. toát lên từ cặp mắt, tư thế ngồi của chú không chỉ sự suy tư mà còn rất mơ mộng nữa; bất ngờ thứ hai: cậu bé ấy chẳng phải ai khác chính là tôi! vì thế, khi mẹ hỏi, cậu bé giật sững người. sau phút giây giật sững ấy, tâm lí cậu bé diễn ra hết sức phức tạp nhưng lại rất hợp lí. trước hết, cậu ngỡ ngàng (vì không tin nhân vật chính của bức tranh kia lại chình là mình.); tiếp đến, cậu hãnh diện (vì trong bức tranh kia, hình sảnh của cậu sao mà đẹp thế); cuối cùng, cậu thấy xấu hổ (vì hai lẽ: chẳng lẽ cậu lại hoàn hảo vậy ử? hình ảnh của cậu đẹp đẽ vì tấm lòng của người em quá đỗi nhân hậu và trong sáng). đây cũng là lí do giúp ta hiểu, mặc dù cậu bé không trả lời mẹ nhưng thực ra dòng suy nghĩ của cậu đã trả lời tất cả.

12 tháng 11 2017

Ai cũng từng có một kỉ niệm sâu sắc đáng nhớ không thể nào quên. Với chúng em, em có một kỉ niệm rất giản dị, nó nhỏ thôi nhưng đã khiến em rút ra nhiều bài học trong cuộc sống. Hôm ấy, em đưa một cụ già sang đường.

Khi em đang trên đường đi học về thì nhìn thấy một bà cụ ngồi trên bồn cây ở vệ đường. Gương mặt cụ mệt mỏi, những nếp nhăn xô lại có vẻ đau đớn. Cụ đang xoa nhẹ một bên chân. Em chạy lại gần bà cụ rổi hỏi:

-   Bà ơi, bà làm sao thế?

Bà cụ dừng tay, ngước mắt lên nhìn em rồi nói:

-   Bà đang sang đường thì bị mội chiếc xe máy va phải cháu ạ...

-  Người lái xe không dừng lại giúp bà ư?

Bà cười buồn không đáp rồi tiếp tục xoa chân. Em vội lấy lọ dầu con hổ lúc nào cũng để sẵn trong cặp ra xoa cho bà. Bà cụ mỉm cười cảm ơn em rồi tấm tắc:

-  Bố mẹ cháu thật có phúc, cháu ngoan quá!

Chan bà cụ nhăn nheo mà vết bầm hằn lên rất rõ. Hai bà cháu lúi húi giúp nhau một lát rồi bà cụ khẽ nói:

-   Bà đã đỡ rồi cháu ạ. Cháu nên đi về kẻo bố mẹ mong.

Em đã định về nhưng sợ bà cụ qua đường lại gặp chuyên gì bèn nói:

-   Vậy bà để cháu đưa bà sang đường luôn!

Đôi mắt bà khô rưng rưng, không biết có phải vì bà còn đau quá? Nghĩ vậy, em dìu bà đi rất nhẹ nhàng và rất chậm. Một lúc lâu sau, hai bà cháu mới đi qua được quãng đường ngắn nhưng xe cộ qua lại thật đông.

Chia tay bà cụ rồi, em còn suy nghĩ mãi. Những cụ già ta gặp hàng ngày trên đường cũng giống như ông bà chúng ta ở nhà. Em nghĩ rằng, mình cần biết yêu thương và giúp đỡ các cụ nhiều hơn.

12 tháng 11 2017

 Mở bài   : Năm lớp Hai, có một chuyện mà đến giờ em vẫn nhớ trong câu chuyện đó em đã đấu tranh với sai lầm của chính mình.

cả thân bài   :Hôm đó, cô gọi các bạn lên bảng chữa bài tập toán, khi cô gọi bạn Thảo Hương lên chữa bài, em nhìn thấy bạn lúng túng nói gì đó với bạn bên cạnh, lúc bạn lên đến bàn em, bạn nói thầm vào tai em: Phương Anh ơi! Cho tớ mượn vở nhé! Em hơi lưỡng lự rồi đưa cho bạn vở của mình. Các bạn chữa bài xong, cô bảo cả lớp thu vở lúc đó em mới lên nói với cô là Thảo Hương quên vở, cô hỏi: Thế sao lúc này bạn lại có vở và lên chữa bài? Em trả lời là em không biết. Vừa lúc đó, tiếng trống trường từ báo hiệu giờ ra chơi, cô cho các bạn ra chơi, thế là cả lớp ùa ra ngoài như những chú chim non rời tổ, em cũng ra theo. Ra chơi vào, cô trả vở và gọi các bạn đọc điểm, cô gọi đến Thảo Hương thì bạn lí nhí trả lời: Thưa cô, em... em quên vở ạ. Thế là cô cho bạn điểm kém, bạn rất buồn.

Về đến nhà, em kể chuyện của bạn cho mẹ, mẹ bảo em: Con nên đến thú thật với cô thì chắc cô sẽ không nói gì đâu. Tối hôm đó, em trằn trọc không ngủ được. Hôm sau, em đến nói thật với cô là chính em đã cho bạn mượn vở. Chẳng ngờ cô đã không mắng em mà còn khen em trong tiết học sinh hoạt lớp. Hôm đó em rất vui, khi vừa đến gặp mẹ ở nhà em đã tíu tít kể chuyện và em thấy mẹ nói rất đúng.

cả kết bài :Câu chuyện đó luôn khắc sâu trong tâm trí em em rất tự hào vì mình đã làm một việc tốt.

15 tháng 1 2018

ko biết 

15 tháng 1 2018

Trên chiến trường, ông chuyên sử dụng phương thiên họa kích và cưỡi ngựa Xích Thố, như một mãnh hổ tả xung hữu đột, vạn người không địch nổi. Người ta thường nói "Nhân trung Lã Bố, mã trung Xích Thố" (Người có Lã Bố, ngựa có Xích Thố) để tôn vinh hai cực phẩm nhân gian này.