Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
có ai cần cày blox fruit ko free ko lấy tiền
với điều kiện phải có trái hệ logia trong acc
1.tự sự. nhan đề là : có công mài sắt có ngày nên kim
2.từ láy là:nguệch ngoạc , mải miết , ôn tồn ,
3.trạng ngữ là thành phần phụ của câu , có nhiệm vụ làm dấu hiệu nhận biết ,xác định thời gian ,nguyên nhân ,nơi chốn,mục đích của 1 sự vật hiện tượng.Trạng ngữ xuất hiện trong câu để trả lời cho câu hỏi như:ở đâu?khi nào?tại sao?bằng cách nào?để làm gì?trạng ngữ trong đoạn văn là : Một hôm trong lúc đi chơi
4.liên tưởng đến câu thành ngữ : siêng học siêng làm // có chí thì nên
5. cuộc sống vốn có nhiều khó khăn trở ngại,nhưng chỉ cần có lòng kiên trì,nhẫn nại,bền bỉ,biết đầu tư công sức thì sẽ vượt qua tất cả .bởi ko có việc gì khó khăn,chỉ sợ ta ko có ý chí.công việc dù gian nan đeens đâu chỉ cần ta quyết chí thì ắt sẽ thành công,sẽ đạt đc ước mơ.
6. câu chuyện có công mài sắt có ngày nên kim như trên . thay cậu bé,cậu=tôi hoặc thay bà cụ=tôi (chú ý: những lời thoại ko đc thay mà để yên như thế. nếu đóng vai cậu bé thì đoạn đầu ko" ngày xưa ..." nữa mà thay vào đấy là:"tôi là 1 cậu bé ko có lòng kiên trì , làm việc gì cũng mau chán . mỗi ......."rồi tự thay vào)
câu 3; Bài văn "Vượt thác" của nhà văn Võ Quảng đã miêu tả hình ảnh của dượng Hương Thư khi chèo thuyền vượt thác dữ. Trong bài văn, tác giả có sử dụng nghệ thuật so sánh đặc sắc để miêu tả dượng HT. Hình ảnh DHT được so sánh "như một pho tượng đồng đúc". Với nghệ thuật ấy, người đọc hình dung được DHT có vẻ đẹp cường tráng, gân guốc và khỏe mạnh. Hình so sánh đó giúp người đọc hình dung DHT với vóc dáng cao lớn, rắn chắc
Đọc đoạn văn sau:
Một hôm, qua một vùng cỏ xước xanh dài, tôi chợt nghe tiếng khóc tỉ tê. Đi vài bước nữa, tôi gặp chị Nhà Trò ngồi gục đầu bên tảng đá cuội.
Chị Nhà Trò đã bé nhỏ lại gầy yếu quá, người bự những phấn, như mới lột. Chị mặc áo thâm dài, đôi chỗ chấm điểm vàng, hai cánh mỏng như cánh bướm non, lại ngắn chùn chùn. Hình như cánh yếu quá, chưa quen mở, mà cho dù có khỏe cũng chẳng bay được xa. Tôi đến gần, chị Nhà Trò vẫn khóc. Nức nở mãi, chị mới kể:
– Năm trước, khi gặp trời làm đói kém, mẹ em phải vay lương ăn của bọn nhện. Sau đấy, không may mẹ em mất đi, còn lại thui thủi có mình em. Mà em ốm yếu, kiếm bữa cũng chẳng đủ. Bao năm nghèo túng vẫn hoàn nghèo túng. Mấy bận bọn nhện đã đánh em. Hôm nay bọn chúng chăng tơ ngang đường đe bắt em, vặt chân, vặt cánh ăn thịt em.
Tôi xòe cả hai càng ra, bảo Nhà Trò:
– Em đừng sợ. Hãy trở về cùng với tôi đây. Đứa độc ác không thể cậy khỏe ăn hiếp kẻ yếu.
Rồi tôi dắt Nhà Trò đi.
(Trích Dế Mèn phiêu lưu kí – Tô Hoài)
Trả lời câu hỏi:
Câu 1 (0.5 điểm). Đoạn trích trên kể lại sự việc gì?
Câu 2 (1.0 điểm). Tìm những chi tiết trong đoạn văn trên cho thấy chị Nhà Trò rất yếu ớt? Hình ảnh chị nhà trò có nét tương đồng với nhân vật nào em từng biết trong truyện?
Câu 3 (1.5 điểm). Nhà Trò bị bọn nhện ức hiếp, đe dọa như thế nào? Em có đồng tình với hành động của bọn nhện không? Hãy viết đoạn 5 – 7 câu lý giải cho quan điểm của mình.
Câu 4 (1.0 điểm). Những lời nói và cử chỉ nào nói lên tấm lòng nghĩa hiệp của Dế Mèn? Dế Mèn trong đoạn văn này đã có sự thay đổi như thế nào so với Dế Mèn trong đoạn văn em được học?
Câu 5 (1.0 điểm). Biện pháp tu từ chủ đạo trong đoạn văn trên là gì? Phân tích tác dụng của biện pháp tu từ đó.
PHẦN II. LÀM VĂN (5.0 điểm)
Viết bài văn trình bày cảm nhận của em về đoạn thơ sau:
"Anh đội viên nhìn Bác
Càng nhìn lại càng thương
Người Cha mái tóc bạc
Đốt lửa cho anh nằm.
Rồi Bác đi dém chăn
Từng người từng người một
Sợ cháu mình giật thột
Bác nhón chân nhẹ nhàng."
(Trích: Đêm nay Bác không ngủ - Minh Huệ)
Bạn thân mến,
Trong thời đại công nghệ phát triển mạnh mẽ như hiện nay, chúng ta dễ dàng kết nối với nhau chỉ bằng một chiếc điện thoại hoặc máy tính. Tuy nhiên, chính sự tiện lợi ấy đôi khi lại khiến con người trở nên xa cách hơn, bởi chúng ta quên mất việc trò chuyện, chia sẻ trực tiếp với nhau. Những mối quan hệ chỉ tồn tại qua màn hình sẽ không bao giờ ấm áp bằng những cái nắm tay, những cuộc trò chuyện thật sự. Kết nối giữa người với người là điều cần thiết để mỗi người cảm thấy mình được yêu thương, được thấu hiểu và được quan tâm. Khi chúng ta dành thời gian gặp gỡ, hỏi han nhau, chúng ta sẽ hiểu bạn bè, gia đình mình hơn, cảm nhận được niềm vui, nỗi buồn của họ và cùng nhau vượt qua khó khăn. Dù sống trong thế giới số, nhưng tình cảm chân thành vẫn là giá trị bền vững nhất. Vì vậy, tớ mong bạn hãy cân bằng việc sử dụng công nghệ với việc duy trì những mối quan hệ ngoài đời thực. Hãy dành thời gian trò chuyện với bố mẹ, anh chị em, bạn bè; tham gia các hoạt động tập thể và chia sẻ cảm xúc của mình. Khi chúng ta biết lắng nghe và quan tâm lẫn nhau, thế giới sẽ trở nên ấm áp và ý nghĩa hơn.
Mong sớm nhận được hồi âm của bạn.
Thân ái.
Thư gửi bạn thân Bắc Ninh, ngày 18 tháng 1 năm 2026 Bạn thân mến, Chắc bây giờ bạn cũng giống mình, mỗi ngày đều sống trong thế giới của điện thoại, máy tính, mạng xã hội và vô số ứng dụng số. Chúng ta có thể nhắn tin, gọi video, chia sẻ hình ảnh chỉ trong vài giây, dù ở rất xa nhau. Thế giới số đã làm cuộc sống trở nên tiện lợi hơn bao giờ hết. Nhưng mình viết lá thư này để chia sẻ với bạn một điều rất quan trọng: sự kết nối giữa người với người vẫn vô cùng cần thiết, dù công nghệ có phát triển đến đâu. Trước hết, con người không chỉ cần thông tin mà còn cần cảm xúc. Mạng xã hội có thể cho ta tin tức nhanh chóng, nhưng không thể thay thế được một cái nắm tay, một ánh mắt cảm thông hay một cái ôm động viên. Khi buồn, đôi khi chỉ một tin nhắn “ổn không?” cũng đủ làm ấm lòng, nhưng nếu được nghe giọng nói thật, được nhìn thấy nét mặt thật của nhau, ta sẽ cảm nhận được sự quan tâm sâu sắc hơn. Sự kết nối trực tiếp giúp chúng ta cảm thấy mình không cô đơn trong thế giới rộng lớn này. Thứ hai, sự kết nối giữa người với người giúp chúng ta hiểu và chia sẻ nhiều hơn. Trong thế giới số, mọi người có thể dễ dàng hiểu lầm nhau qua những dòng chữ ngắn ngủi, những biểu tượng cảm xúc vô hồn. Nhưng khi trò chuyện thật, chúng ta có thể lắng nghe, giải thích, thấu hiểu suy nghĩ và cảm xúc của nhau. Nhờ đó, tình bạn, tình thân và các mối quan hệ xã hội trở nên bền chặt, chân thành hơn, không bị “ảo hóa” như trên mạng. Ngoài ra, sự kết nối còn giúp con người phát triển nhân cách. Khi sống giữa mọi người, ta học được cách yêu thương, tôn trọng, tha thứ và sẻ chia. Thế giới số có thể cho ta kiến thức, nhưng chỉ cuộc sống thật và các mối quan hệ thật mới dạy ta cách làm người. Một lời khuyên từ bạn bè, một sự động viên từ thầy cô, một sự hy sinh thầm lặng của cha mẹ – tất cả đều nuôi dưỡng tâm hồn mà không công nghệ nào có thể thay thế. Cuối cùng, mình nghĩ rằng thế giới số chỉ thực sự có ý nghĩa khi nó kết nối con người lại gần nhau hơn, chứ không phải làm con người xa cách nhau. Công nghệ nên là cây cầu nối, chứ không phải bức tường ngăn cách. Nếu mỗi người chỉ sống trong “thế giới ảo” của riêng mình, chúng ta sẽ dần đánh mất sự quan tâm, lòng yêu thương và tình người – những giá trị đẹp nhất của cuộc sống. Mình mong rằng, dù sống trong thời đại số, chúng ta vẫn luôn biết trân trọng tình bạn, gia đình và các mối quan hệ xung quanh. Hãy dùng công nghệ để kết nối, nhưng đừng để nó thay thế những cảm xúc thật, những cuộctrò chuyện thật và những tấm lòng thật. Vì suy cho cùng, con người chỉ hạnh phúc khi được sống giữa con người. Bạn thân của bạn
Nguyễn Lan Hương
CPU hả bn ?