Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Sáng ngày khai giảng, bầu trời trong xanh, những tia nắng vàng dịu nhẹ len qua kẽ lá, gió thu thổi mát rượi. Từ cổng trường, dòng người nô nức kéo vào, ai cũng mặc đồng phục chỉnh tề, gương mặt rạng rỡ niềm vui. Sân trường hôm nay được trang hoàng rực rỡ, cờ hoa bay phấp phới, dãy ghế xếp thẳng hàng ngay ngắn chờ đón học sinh.
Khi buổi lễ bắt đầu, tiếng quốc ca cất lên trang nghiêm, vang vọng khắp sân trường. Thầy hiệu trưởng bước lên bục phát biểu, giọng nói trầm ấm, thân thương gửi gắm bao niềm tin vào năm học mới. Rồi giây phút được mong chờ nhất cũng đến, tiếng trống khai trường vang lên từng hồi rộn rã, ngân dài như thúc giục chúng em bước vào chặng đường học tập mới.
Nhìn quanh, em thấy nụ cười hiền hậu của thầy cô, thấy ánh mắt hân hoan, háo hức của bạn bè. Không khí trang trọng xen lẫn niềm vui rộn ràng khiến em cảm thấy tự hào và tràn đầy quyết tâm. Buổi lễ khai giảng đã để lại trong lòng em một ấn tượng sâu sắc, tiếp thêm cho em động lực để học tập thật tốt trong năm học mới.
Sáng đầu thu, bầu trời cao vút và trong xanh, những tia nắng dịu dàng trải nhẹ trên sân trường. Tiếng chim líu lo trên cành cây như cũng vui mừng chào đón ngày khai giảng – ngày hội lớn của thầy trò sau kỳ nghỉ hè dài. Không khí rộn ràng, tươi vui bao trùm khắp ngôi trường thân yêu.
Từ sáng sớm, các bạn học sinh trong trang phục đồng phục chỉnh tề đã có mặt đông đủ. Ai cũng vui vẻ, háo hức, trên gương mặt rạng rỡ là nụ cười tươi tắn. Những bó hoa tươi thắm được các bạn mang đến tặng thầy cô như lời tri ân dịu dàng và sâu sắc. Trên sân trường, cờ hoa rực rỡ, băng-rôn “Chào mừng năm học mới” được treo trang trọng trên lễ đài.
Buổi lễ bắt đầu bằng nghi thức chào cờ trang nghiêm. Lá cờ Tổ quốc tung bay trong gió, tiếng quốc ca vang lên hùng tráng khiến ai cũng xúc động và tự hào. Sau đó, thầy hiệu trưởng lên đọc diễn văn khai giảng, tiếng nói ấm áp, thân quen vang vọng khắp sân trường. Những tràng pháo tay không ngớt vang lên cổ vũ, hưởng ứng.
Một trong những khoảnh khắc đáng nhớ nhất là khi trống trường vang lên – âm thanh của sự khởi đầu. Tiếng trống trầm hùng vang vọng như đánh thức không gian yên ắng, báo hiệu một năm học mới đã đến. Các thầy cô giáo và học sinh đều nhìn nhau với ánh mắt tin tưởng, quyết tâm cho một chặng đường mới.
Buổi lễ kết thúc trong niềm vui và sự phấn khởi. Dư âm của buổi khai giảng vẫn còn vang mãi trong lòng em. Em thầm hứa sẽ chăm ngoan học giỏi, xứng đáng với tình yêu thương của thầy cô và mái trường. Tham khảo
Mẹ em là người mà em yêu quý nhất trên đời. Mẹ năm nay khoảng 35 tuổi, dáng người mẹ thanh mảnh, cao vừa phải. Mái tóc mẹ dài và đen óng, thường được buộc gọn gàng sau gáy. Khuôn mặt mẹ tròn, làn da hơi ngăm, nụ cười của mẹ luôn dịu dàng khiến em cảm thấy ấm áp.
Mẹ rất hiền và chăm chỉ. Mỗi ngày, mẹ đều dậy sớm nấu ăn cho cả nhà rồi mới đi làm. Dù công việc vất vả, mẹ vẫn luôn quan tâm và lo lắng cho em từng chút một. Mỗi tối, mẹ hay ngồi bên em, giúp em học bài và kể chuyện cho em nghe trước khi đi ngủ.
Em rất yêu mẹ và em luôn cố gắng học giỏi, ngoan ngoãn để mẹ vui lòng.
Chúc bạn học tốt!
Một buổi sáng mùa hè tại nơi em sinh sống, cảnh vật tràn đầy sự tươi mới và rực rỡ. Ánh nắng ban mai len lỏi qua những hàng cây xanh mướt, tạo nên một không gian rực rỡ và tươi sáng. Những đóa hoa đang khoe sắc, tỏa hương thơm ngát, tạo nên một khung cảnh thơ mộng và dịu dàng. Bầu trời trong xanh với những đám mây trắng muốt, giống như những bông bông tuyết mềm mại. Tiếng chim hót líu lo, tạo nên một bản nhạc tự nhiên, êm đềm và thú vị. Cỏ xanh mơn mởn, như một thảm thực vật mềm mại và mát mẻ. Mọi thứ tràn đầy sự sống và năng động, tạo nên một cảnh tượng tươi vui và phấn khích.
"Xuân xuân ơi xuân đã về ..."
Mỗi khi câu hát ấy xuất hiện trên những con phố tấp nập, chúng em lại biết rằng, ngày Tết đã đến cận kề. Không chỉ nhờ vậy, mà chúng em còn biết nhờ cái không khí nhộn nhịp, những cành mai, cành đào đã được trưng trên vỉa hè, những buổi mưa phùn răng rắc dưới vài tia nắng yếu ớt rọi xuống mặt phố. Đó chính là mùa xuân đấy! Trời đã ấm hơn, nhưng chị gió vẫn muốn chơi nữa, nên trời vừa se lạnh lại vừa có cảm giác ấm áp. Ấm nhờ mùa xuân, nhưng phải chăng cũng là một phần của niềm vui khi đã đến mùa đoàn tụ? Những cụ già thi thoảng lại ra ngóng cửa, chờ đợi đứa con thân yêu về nhà, sau một năm xa cách. Cũng có gia đình xúng xính áo mới, cùng đi du xuân. Có lẽ, đó là hình ảnh đẹp nhất của mùa xuân măm nay...
Thiên nhiên tạo hóa có bốn mùa, mỗi mùa là một bước chuyển của thời gian: xuân ,hạ ,thu, đông. Trong các mùa ,em thích nhất là mùa xuân vì mùa xuân mang đến cho con người và vạn vật một sức sống tươi mới căng tràn
Xuân đã về trên mảnh đất thân thương, đất trời chuyển mình, khoác lên người bộ áo mới ấm áp đến kì diệu.Trên trời xanh thoáng đãng ,cánh én trao liệng từ phương Nam về như đang múa vũ điệu mùa xuân. Trong không gian vương chút mùi ẩm ướt của đất, giăng mắc khắp vạn vật làn mưa bụi đặc trưng của mùa. Mưa phủ lên những ngọn cỏ xanh mướt, đọng lại những giọt nước long lanh trong suốt như viên pha lê trên lộc non xanh biếc. Xuân sang muôn vàn bông hoa nở rộ, người ta nói mùa xuân là mùa sinh sôi nảy nở. Mùa đông qua cây trút lá, mùa xuân về thiên nhiên khoác màu áo mới, những cành cây bắt đầu đâm trồi nảy lộc ,mầm xuân hé mở chào đón một cuộc sống mới. không chỉ có những tán cây phủ lộc xanh, mà sau những ngày đông lạnh giá, những bông hoa xuân cũng trở nên tươi sắc biết bao. Những nụ hồng xinh xắn chớm nở đua nhau khoe sắc với bông cúc vàng và nàng đào duyên dáng. Ngày xuân ấy, đi đâu cũng tràn ngập nhựa sống, tất cả những tô sắc điểm hương cho cuộc đời. Quả là nàng tiên mùa xuân đang ban phát những phép màu cho vạn vật trần gian
Xuân không chỉ về với đất trời mà xuân còn về trong lòng người nữa. Khoảnh khắc khi xuân về, đêm giao thừa với một năm mới bình an bên gia đình của mình. Ấm áp sum vầy bên mâm cỗ cùng ông bà cha mẹ, ngắm pháo hoa trong không khí an lành. Xuân về là năm mới đối với mỗi con người. Biết bao em thơ khoe áo mới tươi cười với những chiếc lì xì đỏ thắm. Đó là mùa đoàn viên, kéo mọi người lại gần nhau hơn, đâu đâu cũng đông vui náo nhiệt, mọi người mặc quần áo đẹp đi đón tết đù sắc màu với nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt sáng ngời. Người ta cùng nhau đi hội, đi lễ đầu năm để cầu nguyện cho mình và người thân một năm mới bình an, hạnh phúc và gặp nhiều may mắn.
Đâu đó vang lên tiếng nhạc: Xuân ơi xuân, xuân đã về. Lòng người tràn ngập niềm vui. Em rất yêu mùa xuân, yêu cảnh vật khi xuân về và không khí ấp áp của mùa.Khi ấy, vạn vật đắm chìm trong cảnh xuân, tình xuân.
a) Tôi và các bạn trong lớp chơi nhảy dây vào giờ ra chơi.
b) Bạn Na lớp em là 1 người hiền lành thân thiện và học rất giỏi.
c) Tổ trưởng là bạn Hằng học giỏi nhất tổ. Còn đây là Hương, Hân hai cây đơn ca số một của khối bốn. Trinh và Hường ít nói, sống chân tình với bạn bè. Bốn bạn nam là Cường,Phúc, Phong, Đạt nhanh nhẹn tháo vát.
Gợi ý: Dàn ý tả cây Quất
1. Mở bài
- Giới thiệu loài cây em định tả: Cây quất
2. Thân bài
- Tả hình dáng cây quất: Không quá cao, được trồng trong chậu sứ
+ Thân cây: Nhỏ, bằng ngón chân cái người lớn nhưng phân ra nhiều nhánh
+ Lá: Mọc xum xuê khắp các cành, màu xanh biếc, thon nhỏ, hơi dày, mặt lá nổi gân, lá gần giống lá chanh
+ Hoa quất: Trắng ngà, mọc thành từng chùm nhỏ
+ Trái quất: Hình tròn, khi còn non có màu xanh, khi chín ngả màu vàng cam
+ Mùi vị trái quất: Chua, thơm thanh mát, dễ chịu...
- Ý nghĩa của cây quất trưng trong ngày Tết: Tượng trưng cho sự sung túc, đủ đầy, may mắn, sức sống, hi vọng cho gia chủ.
3. Kết bài
Cảm xúc, suy nghĩ của bản thân đối với cây quất.
Em đã gắn bó với ngôi trường cấp I này được bốn năm rồi. Em yêu nhất là vườn hoa nằm ở góc sân trường.
Vườn hoa trường em rất đa dạng, phong phú. Tuy không lớn lắm nhưng nó là nơi sinh sống của rất nhiều loại cây khác nhau. Ấn tượng nhất là những khóm hoa cúc vàng rực rỡ, hoa cúc trắng khiêm nhường. Những nàng hoa hồng có vẻ kiêu kì hơn, hoa mười giờ giản dị nhưng cũng đầy màu sắc. Bông nào cũng mềm mại, mang vẻ đẹp dịu dàng, dễ thương. Kế bên là những chậu cây cảnh được tỉa thành nhiều hình dáng rất bắt mắt. Có lẽ phải kì công lắm mới tạo ra được những chậu cảnh đẹp đến thế. Khu vườn trường em còn trồng một số cây ăn quả như cây hồng xiêm, cây xoài. Mùa hè, những chùm quả lúc lắc như các cậu bé nô đùa với nhau. Giữa khu vườn là cái hồ nho nhỏ xinh xinh. Nước trong hồ mát lành, sạch sẽ, mấy chú cá vàng tung tăng bơi lội. Cây liễu đứng cạnh bên duyên dáng, thỉnh thoảng xoã mái tóc dài xuống chải chuốt. Trong vườn, nhà trường còn dành một góc nhỏ cho học sinh thực hành môn sinh học, đó là không gian rất lí thú với chúng em. Vườn có một vài chiếc ghế đá, vào giờ ra chơi, học trò lại ra đó ngồi nói chuyện, cười đùa rôm rả...
Vườn trường không lộng lẫy, không sang trọng mà gần gũi, thân thương với tất cả chúng em. Học trò chúng em, ai cũng yêu thích khu vườn này.
Trong số những loài vật nuôi trong nhà, chó là loại động vật có ích nhất và gần gũi nhất với con người. Chính vì vậy mà nhà em cũng có nuôi một chú chó vô cùng đáng yêu. Em gọi tên nó là Cộc.
Cộc năm nay đã 2 tuổi rồi. Chú khá cao lớn. Tiếng sủa của chú nghe cũng già dặn hơn nhiều so với khi còn nhỏ. Vì lai giống chó săn nên nhiều đêm, Cộc thường hú nghe như tiếng chó sói. Mới đầu em có cảm giác hơi sợ hãi một chút. Lâu dần thành quen, em lại thấy tiếng hú của chú mới dễ thương làm sao. Bố em nói với tiếng hú ấy, bọn trộm sẽ phải sợ hãi mà tránh xa nơi em sinh sống.
Cộc có bộ lông màu nâu vàng. 4 chân của chú thon và dài. Sở dĩ em gọi con chó nhà em là Cộc là bởi vì cái đuôi của chú ngắn ngủ. Nhìn vào là thấy không tương xứng với cơ thể của chú. Đôi tai của Cộc vẫn thường vểnh lên nghe ngóng. Chúng chỉ cụp xuống khi ngủ thôi. Thế nhưng dù là cụp xuống thì đôi tai ấy vẫn vô cùng thính. Cộc có đôi mắt đen và tròn giống như hai hòn bi ve. Nhìn vào đôi mắt ấy em có thể nhận thấy được sự tinh ranh của chú.
Từ ngày có Cộc trông giữ nhà, gia đình em giống như có được một người lính canh gác ngày và đêm. Để thưởng cho sự cống hiến này, vào cuối tuần, em thường dắt Cộc dạo chơi trong công viên. Chú có vẻ thích thú và rất biết nghe lời. Càng như vậy, em lại càng yêu chú chó Cộc của mình nhiều hơn.
Để nói về một loài vật nuôi có mặt ở đa số các gia đình Việt Nam thì chắc hẳn phải là con chó. Bởi chó là một loài rất thông minh lại có ích, giúp canh giữ nhà cửa cho con người.
Nhà em cũng nuôi một con chó, em đặt tên cho nó là Ki. Nó là con của con chó ngày trước nhà em nuôi nhưng vì già nên nó ốm và chết từ năm ngoái. Con Ki là giống chó lai, khác với mẹ nó là chó cỏ, chó ta, chắc hẳn vì bố của nó là chó lai nên giờ nó mới to bệ vệ như thế. Màu lông của con Ki cũng rất đặc biệt, phần lông ở đầu đều là màu vàng cỏ úa, nhưng xuống đến lưng lại có những đám lông màu nâu, rồi màu nâu đậm và đến phần đuôi là lông màu đen. Sự pha trộn màu sắc trên bộ lông của nó thật bắt mắt và thú vị.
Con chó Ki nhà em cao to, chiếc mõm to dài, đôi tai vểnh lên to như chiếc tai của thỏ, đôi mắt đen to tròn lộ rõ vẻ tinh anh. Chân của nó to hơn hẳn so với những con chó nhà hàng xóm, to hơn cả cánh tay của em, chiếc đuôi ít lông, thon dài quẫy vòng tròn mỗi khi thấy em đi học về. Con Ki tuy có thân hình to lớn nhưng lại khá nhút nhát, hễ có người lạ vào nhà là nó sủa lên rất to nhưng lại không dám chạy ra ngoài mà chỉ đứng gọn ở góc sân, vừa sủa vừa lùi dần vào bên trong, ra vẻ hung dữ nhưng vẫn rất sợ sệt. Cả ngày nó chỉ nằm im trong chuồng, chỉ khi nào muốn uống nước, đòi ăn hay muốn đi vệ sinh nó sẽ kêu âm ỉ “Ư ử! Ư ử!”. Khi được thả ra là nó nhảy chồm lên người tỏ vẻ rất vui sướng.
Em rất yêu quý con chó của nhà em, đêm nào con Ki cũng thức suốt đêm để canh giấc ngủ cho cả nhà, đến sáng mới dám đi ngủ. Nó cũng rất biết chơi đùa và nghe lời của chủ.



Một buổi chiều vui vẻ thường đến rất nhẹ nhàng, không ồn ào nhưng đủ để lòng người cảm thấy bình yên và hạnh phúc. Chiều hôm ấy, khi mặt trời bắt đầu nghiêng mình về phía chân trời, cả không gian như được khoác lên một tấm áo mới, dịu dàng và ấm áp.
Bầu trời cao vời vợi, trong xanh nhưng đã điểm xuyết vài áng mây hồng nhạt trôi lững lờ. Ánh nắng chiều không còn gay gắt như buổi trưa mà trở nên mềm mại, óng ánh như mật ong, trải dài trên những mái nhà, con đường và hàng cây ven lối. Gió chiều thổi nhè nhẹ, mang theo hương thơm của cỏ cây, của đất trời sau một ngày dài nắng ấm, khiến ai đi qua cũng cảm thấy dễ chịu lạ thường.
Ngoài sân, tiếng cười nói rộn ràng vang lên khắp nơi. Lũ trẻ con sau giờ học ùa ra, đứa đá bóng, đứa nhảy dây, đứa chơi đuổi bắt. Những tiếng cười trong trẻo vang lên không ngớt, hòa cùng tiếng chim sẻ ríu rít trên cành cây tạo nên một bản nhạc chiều thật vui tai. Trên con đường nhỏ, các bác hàng xóm thong thả dắt xe đạp, vừa đi vừa trò chuyện, gương mặt ai cũng ánh lên vẻ thư thái sau một ngày làm việc vất vả.Ở góc sân nhà em, bà đang ngồi quạt nan, đôi mắt hiền từ dõi theo mọi thứ xung quanh. Mẹ từ trong bếp bước ra, tay vẫn còn vương mùi khói bếp và hương thơm của bữa cơm chiều. Khói lam bảng lảng bay lên từ những mái nhà, quyện vào ánh nắng vàng cuối ngày tạo nên một khung cảnh thật đỗi thân thương. Tiếng bát đũa lách cách, tiếng gọi nhau í ới chuẩn bị bữa tối làm cho buổi chiều càng thêm ấm áp.Xa xa, mặt trời đỏ rực dần khuất sau rặng tre cuối làng. Ánh hoàng hôn nhuộm cả không gian một màu cam dịu nhẹ, phản chiếu xuống dòng sông lấp lánh như dát vàng. Mặt nước phẳng lặng, thỉnh thoảng gợn sóng khi có làn gió nhẹ lướt qua, tạo nên khung cảnh yên bình đến lạ.
Buổi chiều dần khép lại, nhưng niềm vui thì vẫn còn đọng lại trong từng khoảnh khắc. Đó là niềm vui giản dị của cuộc sống thường ngày: được hít thở không khí trong lành, được nghe tiếng cười thân quen, được sống chậm lại sau những bộn bề. Buổi chiều vui vẻ ấy không chỉ đẹp bởi cảnh vật, mà còn đẹp bởi cảm xúc ấm áp, bình yên lan tỏa trong lòng mỗi người.
Buổi chiều hôm ấy đến nhẹ nhàng như một làn gió mát. Khi ông mặt trời bắt đầu nghiêng mình về phía chân trời, bầu trời khoác lên màu vàng cam ấm áp, dịu dàng. Những đám mây trắng bồng bềnh trôi chậm, như cũng muốn nán lại để ngắm nhìn khung cảnh yên bình ấy.
Ngoài sân, lũ trẻ con ríu rít chơi đùa. Tiếng cười giòn tan vang lên, hòa cùng tiếng gió xào xạc trong tán cây. Những cánh diều đủ màu sắc no gió bay cao, chao lượn giữa khoảng trời rộng lớn. Thỉnh thoảng, một tiếng gọi nhau í ới khiến buổi chiều càng thêm rộn ràng. Dưới bóng cây, vài bác hàng xóm ngồi trò chuyện, gương mặt ai cũng ánh lên vẻ thư thái sau một ngày làm việc.
Con đường làng nhỏ dần đông vui hơn. Những người đi làm về chậm rãi đạp xe, tiếng chuông leng keng vang lên thân thuộc. Xa xa, khói bếp bắt đầu lan tỏa, mang theo mùi cơm chiều thơm nồng khiến lòng người ấm lại. Mọi thứ tưởng chừng rất bình dị nhưng lại đẹp đến lạ.
Buổi chiều ấy trôi qua không vội vã, để lại trong lòng em cảm giác vui vẻ và bình yên. Đó là một buổi chiều giản đơn, không ồn ào, nhưng đủ để em nhớ mãi như một khoảng trời dịu ngọt của tuổi thơ.☕
"Cánh diều tuổi thơ", "cánh đồng bất tận", "dòng sông quê hương",... dựa vào một số từ khóa đó để viết cũng được.
Buổi chiều hôm ấy trôi qua thật êm đềm và vui vẻ. Khi mặt trời bắt đầu nghiêng dần về phía chân trời, ánh nắng vàng óng trải nhẹ khắp con đường làng, làm cho mọi vật như khoác lên mình một lớp áo ấm áp. Bầu trời trong xanh, vài đám mây trắng lững lờ trôi, tạo nên một khung cảnh yên bình đến lạ.
Ngoài sân, lũ trẻ con ríu rít chơi đùa. Tiếng cười nói vang lên giòn tan, hòa cùng tiếng gió xào xạc thổi qua hàng cây. Những chiếc lá khẽ rung rinh, phản chiếu ánh nắng chiều, trông lấp lánh như những hạt pha lê nhỏ. Xa xa, cánh đồng lúa đang thì con gái tỏa ra mùi hương dịu nhẹ, khiến lòng người cảm thấy dễ chịu và thư thái.
Buổi chiều vui vẻ ấy còn trở nên ấm áp hơn khi mọi người quây quần bên nhau. Các bác nông dân nghỉ tay sau một ngày lao động vất vả, vừa trò chuyện vừa ngắm hoàng hôn dần buông xuống. Mặt trời đỏ rực từ từ lặn sau lũy tre làng, để lại một vệt hồng tím kéo dài trên nền trời.
Khi chiều tàn, không gian trở nên yên ắng hơn nhưng niềm vui vẫn còn đọng lại. Buổi chiều ấy đã để lại trong em những cảm xúc khó quên — một cảm giác bình yên, trong trẻo và hạnh phúc giản dị, khiến em chỉ muốn giữ mãi khoảnh khắc đẹp đẽ ấy trong tim.