Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Tác dụng:Trích dẫn lời nói trực tiếp của nhân vật
Một buổi sáng mùa thu trời đẹp lắm! Tôi ra bờ suối để ngắm sương tan và điểm tâm món lá non. Tôi đang say mê ngây ngất, bỗng nhìn xuống bãi cát. thấy Rùa đang tập chạy.
Ôi! Rùa vất vả với cái lưng to kềnh và nặng như đá ấy, tôi mỉm cười mỉa mai. Đãthế tôi lại lên tiếng lớn.
- Rùa đấy ư? Đồ chậm như sên. Ngươi mà cũng tập chạy à?
- Rùa có vẻ giận tôi lắm nhưng thản nhiên đáp rằng:
- Anh đừng giễu tôi! Anh với tôi thử chạy thi xem ai hơn?
Tôi vểnh đôi tai lên rồi trả lời:
- Được! Được chứ! Ngươi dám chạy thi với ta sao? Ta chấp ngươi một nửa đường đó.
Rùa không nói gì thêm. Biết mình chậm chạp nên cốsức để chạy. Thấy Rùa ì ạch chạy, tôi lại nghĩ rằng:
Mặc kệ, cứ để nó chạy gần tới đích, ta phóng cũng vừa. Với ý nghĩa điên rồ ấy, tôi nhìn Rùa với cặp mắt xem thường, kiêu hãnh. Thế rồi, tôi ngao du đây đó, ngắm nghía trời mây, thưởng thức lá non, hái hoa, đuổi theo đàn bướm. Tệ hại hơn nữa, tôi lại nằm dưới gốc cây thả hồn theo mây gió. Tôi nghĩ đến cảnh mình tới đích trước Rùa, được đàn bướm vàng xinh xắn đến tặng hoa và thán phục. Rùa sẽ xấu hổ vô cùng. Nghĩ đến đó tôi lại cười đắc chí. Chợt tôi nghĩ đến cuộc thi, ngẩng đầu lên thì thấy Rùa đã gần tới đích. Tôi chạy bở hơi tai nhưng đâu còn kịp nữa. Rùa đã tới đích trước. Tôi thật hổ thẹn. Còn lũ bướm bên bờ sông thì nhìn tôi với vẻ xem thường, khinh bỉ...
Chuyện xảy ra rồi tôi mới tỉnh ngộ. Vì tính tự kiêu, tự đắc và hợm hĩnh của mình nên tôi đã chuốc lấy bài học đầu đời thật cay đắng. Tính kiên trì, khiêm tổn như Rùa ắt làm nên việc lớn. Và có lẽ tôi sẽ học tập những nét đẹp từ bạn Rùa ấy.
Một buổi sáng mùa thu trời đẹp lắm! Tôi ra bờ suối để ngắm sương tan và điểm tâm món lá non. Tôi đang say mê ngây ngất, bỗng nhìn xuống bãi cát. thấy Rùa đang tập chạy.
Ôi! Rùa vất vả với cái lưng to kềnh và nặng như đá ấy, tôi mỉm cười mỉa mai. Đãthế tôi lại lên tiếng lớn.
- Rùa đấy ư? Đồ chậm như sên. Ngươi mà cũng tập chạy à?
- Rùa có vẻ giận tôi lắm nhưng thản nhiên đáp rằng:
- Anh đừng giễu tôi! Anh với tôi thử chạy thi xem ai hơn?
Tôi vểnh đôi tai lên rồi trả lời:
- Được! Được chứ! Ngươi dám chạy thi với ta sao? Ta chấp ngươi một nửa đường đó.
Rùa không nói gì thêm. Biết mình chậm chạp nên cốsức để chạy. Thấy Rùa ì ạch chạy, tôi lại nghĩ rằng:
Mặc kệ, cứ để nó chạy gần tới đích, ta phóng cũng vừa. Với ý nghĩa điên rồ ấy, tôi nhìn Rùa với cặp mắt xem thường, kiêu hãnh. Thế rồi, tôi ngao du đây đó, ngắm nghía trời mây, thưởng thức lá non, hái hoa, đuổi theo đàn bướm. Tệ hại hơn nữa, tôi lại nằm dưới gốc cây thả hồn theo mây gió. Tôi nghĩ đến cảnh mình tới đích trước Rùa, được đàn bướm vàng xinh xắn đến tặng hoa và thán phục. Rùa sẽ xấu hổ vô cùng. Nghĩ đến đó tôi lại cười đắc chí. Chợt tôi nghĩ đến cuộc thi, ngẩng đầu lên thì thấy Rùa đã gần tới đích. Tôi chạy bở hơi tai nhưng đâu còn kịp nữa. Rùa đã tới đích trước. Tôi thật hổ thẹn. Còn lũ bướm bên bờ sông thì nhìn tôi với vẻ xem thường, khinh bỉ...
Chuyện xảy ra rồi tôi mới tỉnh ngộ. Vì tính tự kiêu, tự đắc và hợm hĩnh của mình nên tôi đã chuốc lấy bài học đầu đời thật cay đắng. Tính kiên trì, khiêm tổn như Rùa ắt làm nên việc lớn. Và có lẽ tôi sẽ học tập những nét đẹp từ bạn Rùa ấy.

Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
mình viết câu chuyện buồn nha
Đêm xuống rất sâu.
Không còn tiếng xe, không còn tiếng người. Chỉ còn tiếng đồng hồ treo tường, mỗi giây trôi qua đều nghe rõ đến đau.
Cô ngồi co mình trên giường, lưng dựa vào bức tường lạnh. Đèn không bật. Bóng tối che đi khuôn mặt mệt mỏi mà ban ngày cô cố giấu rất kỹ. Trong bóng tối, người ta không cần phải mạnh mẽ.
Cô nhớ rất nhiều thứ.
Những lời chưa kịp nói.
Những lần đã định níu lại nhưng lại buông tay.
Và cả những ngày từng nghĩ rằng mình quan trọng với ai đó.
Hóa ra không phải.
Điều đau nhất không phải là bị bỏ lại, mà là nhận ra: nếu mình biến mất trong im lặng, có lẽ thế giới vẫn vận hành y nguyên. Không ai nhận ra một chỗ trống vừa xuất hiện.
Cô từng nghĩ mình quen với cô đơn rồi. Nhưng cô đơn mỗi ngày lại mang một hình dạng khác. Có hôm nó ồn ào, siết chặt tim đến khó thở. Có hôm nó im lìm, chỉ nằm đó, khiến cô chẳng còn sức để buồn hay khóc.
Cô nhìn trần nhà rất lâu.
Không cầu mong điều gì.
Chỉ thấy mệt. Một kiểu mệt không ngủ được, không nói ra được, cũng không biết phải làm gì để nhẹ đi.
Ngoài kia, trời gần sáng.
Một ngày mới sắp bắt đầu, giống hệt ngày hôm qua.
Và cô tự hỏi, rất khẽ:
“Không biết mình còn phải cố gắng như thế này đến bao giờ?”
có thể ngày mai bà sẽ được 5 trăm ( năm chăm) hoặc ko HAHA
chúc bạn may mắn AHAHAHA!!!
dở ẹt luôn á !
ọe ọe ọe !
cho tui hỏi là tui viết hơi quá rối đúng ko mọi người ? (tại nó viét truyện ngôn tình về tui và Huy Phúc trước ). hì
cần tui viết tiếp ko ? hay muốn tui viết thêm zọ ?
Dưới đây là một đoạn mở đầu mẫu (Bối cảnh Hiện đại - Công sở) để bạn tham khảo: "Ánh đèn trong văn phòng tầng 22 vẫn sáng rực dù đã quá nửa đêm. Tuyết rơi dày đặc bên ngoài cửa kính, phủ trắng xóa cả thành phố Seoul. Hạ An thở dài, vươn vai một cái rồi thu dọn xấp tài liệu cuối cùng. Đúng lúc đó, tiếng bước chân trầm ổn vang lên trên hành lang vắng lặng. Một bóng hình cao lớn dừng lại trước cửa phòng cô. Là Thẩm Quân – vị CEO nổi tiếng là 'tảng băng trôi' của tập đoàn. Anh nhìn cô, đôi mắt thâm trầm không rõ cảm xúc: 'Vẫn chưa về sao?' Hạ An hơi lúng túng: 'Dạ, tôi xong ngay đây ạ.' Thẩm Quân tiến lại gần, mùi hương gỗ tuyết tùng nhàn nhạt bao vây lấy cô. Anh đặt một ly cà phê nóng lên bàn, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai: 'Đừng làm quá sức, tôi không muốn thư ký của mình ngất xỉu trước khi dự án kết thúc... và cũng không muốn phải lo lắng cho em nhiều đến thế.'"
Bạn muốn mình viết tiếp câu chuyện này hay muốn tạo dựng một kịch bản hoàn toàn mới? Hãy cho mình biết yêu cầu của bạn nhé!
quá dữ luôn đúng ko ? tui còn nhiều truyện lắm nếu hay thì chat là "Thùy Trang viết hay quá" để tui đăng thêm.
nam chính= Phạm Bảo
nữ chính= (chưa có)
hình như Thuỳ Trang đi quá xa rồi hay sao ấy
chứ viết dài thòn lòn à