K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

mình viết câu chuyện buồn nha

Đêm xuống rất sâu.
Không còn tiếng xe, không còn tiếng người. Chỉ còn tiếng đồng hồ treo tường, mỗi giây trôi qua đều nghe rõ đến đau.

Cô ngồi co mình trên giường, lưng dựa vào bức tường lạnh. Đèn không bật. Bóng tối che đi khuôn mặt mệt mỏi mà ban ngày cô cố giấu rất kỹ. Trong bóng tối, người ta không cần phải mạnh mẽ.

Cô nhớ rất nhiều thứ.
Những lời chưa kịp nói.
Những lần đã định níu lại nhưng lại buông tay.
Và cả những ngày từng nghĩ rằng mình quan trọng với ai đó.

Hóa ra không phải.

Điều đau nhất không phải là bị bỏ lại, mà là nhận ra: nếu mình biến mất trong im lặng, có lẽ thế giới vẫn vận hành y nguyên. Không ai nhận ra một chỗ trống vừa xuất hiện.

Cô từng nghĩ mình quen với cô đơn rồi. Nhưng cô đơn mỗi ngày lại mang một hình dạng khác. Có hôm nó ồn ào, siết chặt tim đến khó thở. Có hôm nó im lìm, chỉ nằm đó, khiến cô chẳng còn sức để buồn hay khóc.

Cô nhìn trần nhà rất lâu.
Không cầu mong điều gì.
Chỉ thấy mệt. Một kiểu mệt không ngủ được, không nói ra được, cũng không biết phải làm gì để nhẹ đi.

Ngoài kia, trời gần sáng.
Một ngày mới sắp bắt đầu, giống hệt ngày hôm qua.
Và cô tự hỏi, rất khẽ:

“Không biết mình còn phải cố gắng như thế này đến bao giờ?”

15 tháng 1

có thể ngày mai bà sẽ được 5 trăm ( năm chăm) hoặc ko HAHA

chúc bạn may mắn AHAHAHA!!!

dở ẹt luôn á !

ọe ọe ọe !

Chương 1: Gặp Lại Dưới Cơn Mưa Rào Thành phố vào hạ bằng những cơn mưa rào bất chợt. Trương Mỹ Anh đứng nép mình dưới mái hiên của tòa nhà tập đoàn đá quý Phạm Gia, đôi tay gầy gò ôm chặt xấp hồ sơ thiết kế vào lòng để tránh bị nước mưa làm ướt. Hôm nay là một ngày tồi tệ với cô. Buổi thực tập kết thúc với lời nhận xét phũ phàng từ trưởng phòng nhân sự: "Tư duy của cô quá mơ mộng, không phù hợp với sự thực tế của Phạm Gia." Mỹ Anh thở dài, đôi mắt buồn bã nhìn dòng xe cộ hối hả. Cô vốn là một cô gái lạc quan, nhưng mười năm bôn ba vất vả đã dần bào mòn sự tự tin đó. Đúng lúc cô định liều mình chạy ra trạm xe buýt thì một chiếc Rolls-Royce màu đen sang trọng từ từ trờ tới, đỗ ngay trước mặt. Cánh cửa xe mở ra, một đôi giày da đen bóng loáng chạm xuống mặt đường đầy nước. Một người đàn ông bước ra, tay cầm chiếc ô đen tuyền. Mỹ Anh sững người. Người đàn ông đó cao lớn, diện bộ vest thủ công tôn lên vóc dáng chuẩn mực. Gương mặt anh ta như được tạc từ đá tảng, sắc sảo và lạnh lùng đến nghẹt thở. Nhưng điều khiến tim Mỹ Anh hẫng một nhịp chính là nốt ruồi nhỏ dưới đuôi mắt trái – hình bóng mà cô đã giấu kín trong ngăn kéo ký ức suốt mười năm qua. "Phạm... Gia Bảo?" - Cô thốt lên, âm thanh nhỏ đến mức tưởng chừng bị tiếng mưa nuốt chửng. Người đàn ông khựng lại. Anh quay sang, đôi mắt sâu thẳm như hố đen nhìn xoáy vào cô gái nhỏ bé đang ướt sũng dưới mái hiên. Ánh mắt anh thoáng qua một tia dao động dữ dội, nhưng rất nhanh đã trở lại vẻ băng giá thường ngày. "Trương Mỹ Anh?" - Giọng anh trầm thấp, mang theo hơi lạnh của màn mưa. Anh bước từng bước về phía cô. Khoảng cách gần đến mức Mỹ Anh có thể ngửi thấy mùi hương gỗ tuyết tùng nam tính tỏa ra từ người anh. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ nghiêng chiếc ô về phía cô, mặc cho một bên vai áo đắt tiền của mình bắt đầu thấm đẫm nước mưa. "Đã lâu không gặp, Mỹ Anh." Mỹ Anh lúng túng, bàn tay nắm chặt vạt áo: "Ừm... đã lâu không gặp. Cậu... cậu là Tổng giám đốc mới nhậm chức mà mọi người đồn đại sao?" Gia Bảo không trả lời câu hỏi đó. Anh nhìn xấp hồ sơ cô đang ôm, rồi nhìn xuống đôi giày vải đã cũ của cô, đôi chân mày khẽ nhíu lại: "Bị đuổi việc à?" Câu hỏi thẳng thắn của anh làm Mỹ Anh đỏ mặt vì xấu hổ. Cô cúi đầu, lí nhí: "Chỉ là... không vượt qua kỳ thực tập thôi." Gia Bảo khẽ nhếch môi, một nụ cười không rõ ý vị. Anh tiến lại gần thêm một bước, khiến cô phải lùi sát vào bức tường phía sau. Anh cúi xuống, hơi thở nóng hổi phả bên tai cô, giọng nói đầy quyền lực: "Mười năm trước, cậu nợ tôi một lời giải thích rồi biến mất. Bây giờ, cậu nghĩ tôi sẽ để cậu dễ dàng rời khỏi tòa nhà này với tư cách là một người thất nghiệp sao?" Mỹ Anh ngước nhìn anh, đầy ngỡ ngàng: "Gia Bảo, chuyện năm đó..." "Lên xe!" - Anh ngắt lời, giọng điệu không cho phép phản kháng. "Nhưng tôi còn phải về..." "Tôi không thích nói lại lần thứ hai, Mỹ Anh ạ." - Anh thu chiếc ô lại, một tay nắm lấy cổ tay cô kéo về phía cửa xe đang mở sẵn. Trương Mỹ Anh cứ thế bị đưa lên xe trong sự ngơ ngác. Ngồi trong không gian kín đáo và sang trọng, cô cảm nhận được áp lực tỏa ra từ người đàn ông bên cạnh. Mười năm trước, anh là chàng trai trầm mặc hay ngồi cuối lớp để cô trêu chọc. Mười năm sau, anh đã là vua của một đế chế, còn cô chỉ là một hạt cát nhỏ nhoi. "Gia Bảo, chúng ta đi đâu?" Gia Bảo nhìn thẳng vào con đường phía trước, đôi tay đặt trên vô lăng siết chặt lại. Anh không nhìn cô, nhưng lời nói ra lại khiến trái tim Mỹ Anh đập liên hồi: "Đi đòi lại món nợ mà cậu đã nợ tôi... mười năm qua." Chương 2: Trợ Lý Đặc Biệt (Sơ lược tiếp theo) Sáng hôm sau, khi Mỹ Anh chuẩn bị đi tìm việc mới thì nhận được cuộc gọi từ phòng nhân sự tập đoàn Phạm Gia. Thay vì giấy báo thôi việc, cô nhận được quyết định bổ nhiệm làm Trợ lý cá nhân của Tổng giám đốc. Nhiệm vụ của cô không phải là pha cà phê hay sắp xếp lịch trình, mà là phải có mặt bên cạnh Gia Bảo 24/24 để "phục vụ cho việc lấy cảm hứng thiết kế bộ sưu tập mới". Từ đây, những màn "oan gia ngõ hẹp" bắt đầu. Gia Bảo luôn dùng vẻ ngoài lạnh lùng để hành hạ cô bằng những yêu cầu vô lý như: Bắt cô mua sữa dâu vào lúc 2 giờ sáng (vì năm xưa cô hay tặng anh loại này), hay bắt cô đứng xem anh làm việc đến tận khuya chỉ để "nhìn cho quen mắt". Nhưng Mỹ Anh đâu biết rằng, mỗi khi cô ngủ gật trên bàn làm việc, người đàn ông sắt đá ấy lại nhẹ nhàng đắp chăn cho cô, vuốt tóc cô và thầm thì: "Mỹ Anh, cuối cùng cậu cũng trở về rồi." Bạn thấy diễn biến như thế này đã đủ "ngôn tình" chưa? Nếu bạn muốn mình viết tiếp chi tiết một cảnh quay cụ thể nào đó (ví dụ: cảnh ghen tuông, hay cảnh hai người cùng đi dự tiệc), cứ yêu cầu nhé!

cho tui hỏi là tui viết hơi quá rối đúng ko mọi người ? (tại nó viét truyện ngôn tình về tui và Huy Phúc trước ). hì

cần tui viết tiếp ko ? hay muốn tui viết thêm zọ ?

    • Nam chính: Tổng tài lạnh lùng, học thần ấm áp, hay ma tôn tàn nhẫn...?
    • Nữ chính: Cô gái kiên cường, tiểu thư tinh nghịch, hay nữ cường nhân sắc sảo...?
  1. Kiểu tình tiết (Motif): Gương vỡ lại lành, cưới trước yêu sau, thanh mai trúc mã, hay yêu đơn phương?
  2. Kết thúc: HE (Happy Ending - Kết thúc hạnh phúc) hay BE (Bad Ending - Kết thúc buồn)?

Dưới đây là một đoạn mở đầu mẫu (Bối cảnh Hiện đại - Công sở) để bạn tham khảo: "Ánh đèn trong văn phòng tầng 22 vẫn sáng rực dù đã quá nửa đêm. Tuyết rơi dày đặc bên ngoài cửa kính, phủ trắng xóa cả thành phố Seoul. Hạ An thở dài, vươn vai một cái rồi thu dọn xấp tài liệu cuối cùng. Đúng lúc đó, tiếng bước chân trầm ổn vang lên trên hành lang vắng lặng. Một bóng hình cao lớn dừng lại trước cửa phòng cô. Là Thẩm Quân – vị CEO nổi tiếng là 'tảng băng trôi' của tập đoàn. Anh nhìn cô, đôi mắt thâm trầm không rõ cảm xúc: 'Vẫn chưa về sao?' Hạ An hơi lúng túng: 'Dạ, tôi xong ngay đây ạ.' Thẩm Quân tiến lại gần, mùi hương gỗ tuyết tùng nhàn nhạt bao vây lấy cô. Anh đặt một ly cà phê nóng lên bàn, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai: 'Đừng làm quá sức, tôi không muốn thư ký của mình ngất xỉu trước khi dự án kết thúc... và cũng không muốn phải lo lắng cho em nhiều đến thế.'"
Bạn muốn mình viết tiếp câu chuyện này hay muốn tạo dựng một kịch bản hoàn toàn mới? Hãy cho mình biết yêu cầu của bạn nhé!

quá dữ luôn đúng ko ? tui còn nhiều truyện lắm nếu hay thì chat là "Thùy Trang viết hay quá" để tui đăng thêm.

nam chính= Phạm Bảo

nữ chính= (chưa có)

19 tháng 1

hình như Thuỳ Trang đi quá xa rồi hay sao ấy

chứ viết dài thòn lòn à

8 tháng 10 2025

mình nghĩ là nhân hóa thui

8 tháng 2

ai mà biết

20 tháng 10 2025

Ông trời bật lửa

19 tháng 7 2021

Tác dụng:Trích dẫn lời nói trực tiếp của nhân vật

3 tháng 12 2017

Một buổi sáng mùa thu trời đẹp lắm! Tôi ra bờ suối để ngắm sương tan và điểm tâm món lá non. Tôi đang say mê ngây ngất, bỗng nhìn xuống bãi cát. thấy Rùa đang tập chạy.

Ôi! Rùa vất vả với cái lưng to kềnh và nặng như đá ấy, tôi mỉm cười mỉa mai. Đãthế tôi lại lên tiếng lớn.

-     Rùa đấy ư? Đồ chậm như sên. Ngươi mà cũng tập chạy à?

-     Rùa có vẻ giận tôi lắm nhưng thản nhiên đáp rằng:

-     Anh đừng giễu tôi! Anh với tôi thử chạy thi xem ai hơn?

Tôi vểnh đôi tai lên rồi trả lời:

-               Được! Được chứ! Ngươi dám chạy thi với ta sao? Ta chấp ngươi một nửa đường đó.

Rùa không nói gì thêm. Biết mình chậm chạp nên cốsức để chạy. Thấy Rùa ì ạch chạy, tôi lại nghĩ rằng:

Mặc kệ, cứ để nó chạy gần tới đích, ta phóng cũng vừa. Với ý nghĩa điên rồ ấy, tôi nhìn Rùa với cặp mắt xem thường, kiêu hãnh. Thế rồi, tôi ngao du đây đó, ngắm nghía trời mây, thưởng thức lá non, hái hoa, đuổi theo đàn bướm. Tệ hại hơn nữa, tôi lại nằm dưới gốc cây thả hồn theo mây gió. Tôi nghĩ đến cảnh mình tới đích trước Rùa, được đàn bướm vàng xinh xắn đến tặng hoa và thán phục. Rùa sẽ xấu hổ vô cùng. Nghĩ đến đó tôi lại cười đắc chí. Chợt tôi nghĩ đến cuộc thi, ngẩng đầu lên thì thấy Rùa đã gần tới đích. Tôi chạy bở hơi tai nhưng đâu còn kịp nữa. Rùa đã tới đích trước. Tôi thật hổ thẹn. Còn lũ bướm bên bờ sông thì nhìn tôi với vẻ xem thường, khinh bỉ...

Chuyện xảy ra rồi tôi mới tỉnh ngộ. Vì tính tự kiêu, tự đắc và hợm hĩnh của mình nên tôi đã chuốc lấy bài học đầu đời thật cay đắng. Tính kiên trì, khiêm tổn như Rùa ắt làm nên việc lớn. Và có lẽ tôi sẽ học tập những nét đẹp từ bạn Rùa ấy.

3 tháng 12 2017

Một buổi sáng mùa thu trời đẹp lắm! Tôi ra bờ suối để ngắm sương tan và điểm tâm món lá non. Tôi đang say mê ngây ngất, bỗng nhìn xuống bãi cát. thấy Rùa đang tập chạy.

Ôi! Rùa vất vả với cái lưng to kềnh và nặng như đá ấy, tôi mỉm cười mỉa mai. Đãthế tôi lại lên tiếng lớn.

-     Rùa đấy ư? Đồ chậm như sên. Ngươi mà cũng tập chạy à?

-     Rùa có vẻ giận tôi lắm nhưng thản nhiên đáp rằng:

-     Anh đừng giễu tôi! Anh với tôi thử chạy thi xem ai hơn?

Tôi vểnh đôi tai lên rồi trả lời:

-               Được! Được chứ! Ngươi dám chạy thi với ta sao? Ta chấp ngươi một nửa đường đó.

Rùa không nói gì thêm. Biết mình chậm chạp nên cốsức để chạy. Thấy Rùa ì ạch chạy, tôi lại nghĩ rằng:

Mặc kệ, cứ để nó chạy gần tới đích, ta phóng cũng vừa. Với ý nghĩa điên rồ ấy, tôi nhìn Rùa với cặp mắt xem thường, kiêu hãnh. Thế rồi, tôi ngao du đây đó, ngắm nghía trời mây, thưởng thức lá non, hái hoa, đuổi theo đàn bướm. Tệ hại hơn nữa, tôi lại nằm dưới gốc cây thả hồn theo mây gió. Tôi nghĩ đến cảnh mình tới đích trước Rùa, được đàn bướm vàng xinh xắn đến tặng hoa và thán phục. Rùa sẽ xấu hổ vô cùng. Nghĩ đến đó tôi lại cười đắc chí. Chợt tôi nghĩ đến cuộc thi, ngẩng đầu lên thì thấy Rùa đã gần tới đích. Tôi chạy bở hơi tai nhưng đâu còn kịp nữa. Rùa đã tới đích trước. Tôi thật hổ thẹn. Còn lũ bướm bên bờ sông thì nhìn tôi với vẻ xem thường, khinh bỉ...

Chuyện xảy ra rồi tôi mới tỉnh ngộ. Vì tính tự kiêu, tự đắc và hợm hĩnh của mình nên tôi đã chuốc lấy bài học đầu đời thật cay đắng. Tính kiên trì, khiêm tổn như Rùa ắt làm nên việc lớn. Và có lẽ tôi sẽ học tập những nét đẹp từ bạn Rùa ấy.

Kết quả hình ảnh cho koro sensei

9 tháng 9 2025

Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!

14 tháng 10 2025

hé lo bà nội


28 tháng 9 2025

Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!