Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Nếu ai đó hỏi tôi, "Bạn là ai?", tôi sẽ không đưa ra danh thiếp hay chức danh. Tôi sẽ nói: Tôi là tổng hòa của những trải nghiệm, những sai lầm đã được tha thứ, và những hy vọng vẫn còn cháy âm ỉ. Cuộc sống của tôi không phải là một pho tượng hoàn hảo, mà là một bức tranh dang dở, đầy những nét cọ vụng về nhưng chân thật.
Điều đầu tiên tôi học được là phải chấp nhận chính mình. Tôi biết mình không hoàn hảo—tôi đôi khi nóng vội, thường xuyên nhạy cảm trước những lời nói vô tình, và đôi lúc cảm thấy bất an trước tương lai. Nhưng tôi không còn tự trách mình vì những điều đó nữa. Tôi xem những khuyết điểm ấy là những dấu vân tay của tâm hồn tôi. Chúng nhắc nhở tôi rằng tôi là một con người, không phải một cỗ máy. Chính những thất bại và vết sẹo trong quá khứ đã trở thành người thầy tốt nhất, dạy tôi về sự kiên nhẫn và lòng trắc ẩn. Bởi vì tôi đã từng vấp ngã, tôi mới có thể dễ dàng đồng cảm với những khó khăn của người khác.
Tôi định nghĩa giá trị của bản thân không phải bằng tiền bạc hay danh vọng. Với tôi, giá trị nằm ở sự chân thật. Tôi tự hào vì luôn cố gắng sống đúng với lương tâm mình, nói và làm những điều xuất phát từ sự thật, dù đôi khi nó mang lại khó khăn. Tôi luôn tìm kiếm sự cân bằng nội tại, giữa việc muốn cống hiến hết mình cho công việc và nhu cầu được nghỉ ngơi, được kết nối với những người tôi yêu thương. Sự bình yên trong tâm hồn—đó là tài sản lớn nhất mà tôi không ngừng xây dựng.
Tôi nhìn nhận cuộc đời mình là một quá trình liên tục phát triển. Tôi xem quá khứ là những trang sách quý giá, chứa đựng những bài học đắt giá. Tôi chọn sống tỉnh thức trong hiện tại, cố gắng cảm nhận trọn vẹn từng khoảnh khắc bình dị—từ ánh nắng sớm mai đến mùi hương của đất sau cơn mưa. Tôi biết rằng, tương lai là vô định, nhưng tôi nhìn về nó không phải bằng sự lo sợ, mà bằng một lòng biết ơn thầm kín: biết ơn vì tôi vẫn còn cơ hội để học hỏi, để sửa chữa và để trở thành một phiên bản tốt hơn của chính tôi.
Tóm lại, tôi là một con người đang nỗ lực hết mình để sống tử tế, để yêu thương sâu sắc, và để tìm thấy ý nghĩa trong sự bình dị. Đó là tuyên ngôn về sự tồn tại của tôi.
" Trong màn đêm lạnh giá , một ngọn nến sẽ soi sáng và sưởi ấm cho mọi vật . Trong cuộc đời mỗi con người , ngọn nến đó là mẹ "
'' Nhớ khi còn bé , mẹ ôm ấp tôi những lúc trời lạnh . Mẹ kể cho tôi những câu truyện cổ tích ly kỳ , hấp dẫn bằng giọng nói trầm ấm . Đôi mắt mẹ yêu thương nhìn tôi trìu mến . Đôi mắt đen láy làm cho mẹ thật thông minh . Cả những lúc chui vào trong chăn cùng mẹ , tôi cảm nhận đc hơi thở ấm nồng , nhè nhẹ . Mẹ muốn tôi ngủ yên , ngủ say để sáng mai còn đi học sớm , không bị thiếu ngủ ,..." .
" Những lần tôi ốm , mẹ thức trắng cả đêm để săn sóc tôi . Sáng dậy , đôi mắt mẹ trũng xuống vì mất ngủ . Tôi hiểu đc , mẹ lo lắng cho tôi thế nào . Những hôm đó mẹ xanh xao quá . Hôm nào tôi làm bài muộn , mẹ luôn nhắc nhở , lo lắng thúc giục tôi ngủ sớm để ngày mai còn đi học . Còn những lần bị điểm kém, mẹ không bao giờ mắng tôi . Mẹ kiên nhẫn giảng lại cho tôi từng li từng tí cho đến khi tôi hiểu thì thôi . Mẹ luôn nói với tôi '' Con cố gắng ngoan ngoãn , đừng làm mẹ buồn nghe con . Mẹ đánh con là mẹ đánh chính mẹ ... "
" Dù bận rộn đến đâu , mỗi ngày mẹ đều dành thời gian nói chuyện với tôi . Có chuyện gì dù xấu hay tốt tôi đều kể với mẹ . Tước khi thi , mẹ cùng ôn bài với tôi . Mẹ vuốt ve tôi bằng đôi tay trắng mịn màng và dặn : Nhớ đọc lại kĩ bài làm để dành cho mẹ một điểm nhé , mèo con ! Mẹ đã tiếp thêm cho tôi sức mạnh chiến thắng . Cứ mỗi lần nhớ về khuôn mặt tròn tròn , bầu bĩnh của mẹ , tôi lại tự nhủ : Phải chiến thắng , phải chiến thắng ,.. ! "
" Nhưng những điều đó chỉ xảy ra khi tôi còn nhỏ . Bây giờ mẹ đã khác , mẹ bận rộn hơn , mẹ hay mệt hơn và dễ nổi nóng hơn . Mẹ ít để ý đến tôi và tính kiên nhẫn của mẹ cũng giảm đi nhiều . Vậy là mẹ đã không còn trẻ nữa ... Tôi nghĩ rằng , dù sao tôi cũng đã lớn , mẹ không cần để ý đến tôi nhiều nữa . Tôi sẽ tự lập như mẹ mong muốn . Thế nhưng , đôi tay mẹ vẫn đẹp như xưa . Tôi vẫn mong được đôi tay ấy vuốt ve mỗi ngày , không phải như những khi tôi cọ má vào mẹ , mẹ nghiêm mặt lại và bảo : Con lớn rồi , không làm nũng mẹ nữa ... Tôi hiểu , dù có nói vậy , tình yêu của mẹ dành cho cô con gái đầu lòng của mẹ sẽ không thay đổi "
Dế Mèn là một nhân vật rất dũng cảm và thông minh. Em thích tính cách mạnh mẽ, luôn muốn giúp đỡ bạn bè của Dế Mèn. Tuy lúc đầu Dế Mèn hơi kiêu ngạo, nhưng sau đó biết nhận lỗi và sửa sai, điều đó làm em cảm thấy rất quý mến. Qua câu chuyện, em học được rằng mỗi người nên biết khiêm tốn và biết lắng nghe để trưởng thành hơn. Dế Mèn là tấm gương cho chúng ta về sự dũng cảm và tình bạn đẹp.
em rất thích nhân vật Dế Mèn trong tác phẩm Dế Mèn phiêu lưu ký của Tô Hoài.Dế Mèn hiện lên với vẻ ngoài khỏe mạnh, cường tráng và đầy sức sống. Ban đầu,cậu còn kiêu căng,tự phụ nên đã gây ra cái chết thương tâm cho Dế Choắt. Nhưng chính sai lầm ấy đã giúp Dế Mèn rút ra bài học sâu sắc, trở nên trưởng thành và sống có trách nhiệm hơn.Em khâm phục tinh thần dũng cảm, thích khám phá và tấm lòng nhân hậu của Dế Mèn sau này. Nhân vật khiến em hiểu rằng mỗi người đều có thể thay đổi để trở nên tốt đẹp hơn.
1. Viết 1 đoạn văn trình bày suy nghĩ của em về tình bạn.
BÀI LÀM :
Ngoài tình mẫu tử, tình thầy trò, thì tình bạn là một nhu cầu rất lớn của con người sống trong xã hội. Nhờ có tình bạn, cuộc đời ta bớt cô đơn. Tình bạn giúp ta với đi những nỗi buồn chán vì đó là chỗ dựa vững chắc để ta tâm sự, chia sẻ. Đã có rất nhiều câu ca dao, danh ngôn... để ca ngợi về tình bạn đẹp đẽ. Riêng ta, ta quan niệm về tình bạn như thế nào cho đúng đế xứng đáng tình cảm đẹp đẽ cao quý đó mà nhà văn Ni-cô-lai Ô-xtơ-rôp-xki nói:
“ Tình bạn trước hết phải chân thành phải phê bình sai lầm của bạn, của đồng chí phải nghiêm chỉnh giúp đỡ đồng chí sửa chữa sai lầm"
Thật vậy, đã là tình bạn thì việc trước tiên phải chân thành, chân thành một đức tính đáng giữ, phải coi bạn như chính bản thân mình. Khi ta đối với bạn tốt, có chân thành với bạn thì bạn mới tin mình. Chính nhờ ở sự tưởng ấy mà bạn mới thổ lộ hết những nỗi lo âu thắc mắc và nguyện vọng mình. Phải nói lúc ấy ta như một chỗ dựa vững chắc cho bạn. Chi có sự thành mới giúp cho tình bạn được lâu bền và ngày càng khăng khít.
Là người cùng trang lứa, cùng học chung một trường... trong mọi sinh hoạt nhất nhất cũng gần như giống nhau, ta đối xứ với bạn bè như thế nào đều biểu hiện qua việc làm. Điều quan trọng trước nhất là ta phải tin bạn như bạn mình, tuyệt đối không lừa dối, không vụ lợi trong tình bạn.
Trong cuộc sống, nếu ai không có bạn bè thì đó là điều không may mắn nhất là bạn tâm giao thì càng đáng buồn hơn. Bởi lẽ chi có ở những người bạn ta mới trút hết những nỗi niềm riêng tư, vì đôi lúc những nỗi niềm này ta không thế giãi bày với cha mẹ, người trong gia đình mà chỉ có bạn mới là người để cùng ta chia sẻ niềm vui, nỗi buồn ấy mà thôi. Trong những lúc này thấy tình bạn là cần thiết. Bạn bè giúp ta vượt qua mọi khó khăn, an ủi khi ta buồn, cùng ta chia sẻ niềm vui. Do vậy đã là bạn bè ta phải nên giúp đỡ một cách tận tình, bằng cả tấm lòng chân thành, không so đo, không tính toán, như vậy không có nghĩa là tách bạn bè ra khỏi tập thể mà chính bạn bè là một tập thể cùng nhau gắn bó, sinh hoạt và thương yêu nhau, giúp đỡ lẫn nhau. Ở đây, ta không nên quan niệm "bạn bè" là hai người mà phải là số tăng, là một xã hội thu nhỏ như lớp học, nhà trường... thì sự chân thành trong bạn bè nó mới có giá trị hơn. Nghĩa là ta phải biết kết hợp tình bạn thân thiết quan hệ gắn bó trong tập thể rộng rãi, không đối lập tình bạn với mối quan hệ tập thể rộng rãi đó.
Yêu thương chân thành, giúp đỡ bạn hết lòng không có nghĩa là ta chấp nhận những thói hư tật xấu, không sai lầm của bạn. Càng không phải là để cho vui lòng bạn mà ta bỏ qua những khuyết điểm của bạn. Ngược lại, sự trân trọng tình bạn nó đòi hỏi ta phải nên mạnh dạn có khi không khoan nhượng trong việc phê bình góp ý về những sai trái đó. Làm như thế bạn mới hiểu ra những điều chưa tốt ấy để từ đó bạn sửa chữa. Giúp đỡ bạn sửa chữa sai điều cẩn phải thực hiện vì có như vậy bạn mới tiến bộ, mới trở nên tốt và đồng thời tình bạn mới lâu dài, bền chặt. Nếu ta vì nể nang, che giấu những thiếu sót của bạn thì chằng khác nào vô tình ta làm những tật xấu xảy càng nhiều, càng lớn hơn. Vậy thì ta có phải là bạn tốt chưa, ta có chân thành với bạn không? Ngày xưa, Dương Lễ mạnh dạn đối xử tệ bạc với Lưu Bình để cho Lưu Bình tự ái. Chính nhờ đó mà Lưu Bình quyết tâm phải thi đỗ mục đích trả thù Dương Lễ. Nếu Dương Lễ không nhạy bén nghĩ ra cách giúp đỡ bạn như thế thì liệu Lưu Bình có được ngày vinh quy bái tổ về làng. Tình bạn của Dương Lễ quả thật là đẹp đẽ, là tấm gương sáng đáng để mọi người học hỏi.
Ta phải nên hiểu rằng phê bình, góp ý bạn phải xuất phát từ lòng yêu thương bạn chân thành. Nói đúng hơn, khi sửa sai bạn, ta phải đặt tình bạn lên trên hết, nghĩa là phải lựa lời, chọn lúc mà góp ý. Những lời góp ý của ta là những viên gạch để xây đắp tình bạn lâu dài bền chặt chứ không phải là một cơn bão để phá đi tất cả những gì tốt đẹp mà bây lâu ta xây dựng. Do đó ta khôn khéo, linh hoạt và tìm lời thích hợp với cá tính của bạn:
Lời nói không mất tiền mua
Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau.
Đặc biệt ta phải có thái độ bao dung với bạn khi nhận lỗi và vui mừng với những tiến bộ của bạn. Được như thế tình bạn sẽ ngày càng thắm thiết bền chặt hơn.
Tình bạn là nhu cầu của mỗi người trong xã hội, nhất là đối với thanh niên. Sống mà không có bạn thân là con người cô đơn, không có hạnh phúc. Và khi đã có bạn rồi ta phải vun quén cho tình bạn ây ngày càng gắn bó hơn. Tình bạn là cao đẹp, là thiêng liêng đúng như nhà văn Ni-cô-lai Ô-xtơ-rôp-xki đã nói :
"Tình bạn trước hết phải chân thành phê bình sai lầm của bạn, của đồng chí phải nghiêm chỉnh giúp đỡ đồng chí sửa chữa sai lầm". Từ quan điểm trên, khi còn đi học ta phải thực hiện tốt nghĩa vụ thiêng liêng ấy trong mối quan hệ bạn bè để không ngừng xây dựng tình bạn đẹp đẽ trong nhà trường mà sau này lớn lên ra ngoài xã hội ta có được đức tính tốt ấy để góp phần thực hiện một xã hội lành mạnh có đạo đức.
HỌC TỐT NHEN!!!
2. Viết 1 đoạn văn ngắn nêu suy nghĩ của em về tính kiêu ngạo.
bài làm :
Đọc truyện “Một người Hà Nội” của Nguyễn Khải ta nhận thấy được những vấn đề nhân sinh thiết thực mà nhà văn đặt ra. Trong tác phẩm, nhân vật bà Hiền từng bày tỏ quan điểm dạy dỗ con cái , chú ý cách dạy con: “biết tự trọng, biết xấu hổ, còn sau này muốn sống ra sao thì tùy” . Vấn đề “lòng tự trọng” mà nhà văn đề cập đến trong câu nói của nhân vật , là 1 trong những quan niệm nhân sinh thiết thực ấy.
Là 1 người Hà Nội, bà Hiền rất quan tâm đến việc dạy dỗ, chỉ bảo con cái. Bà dạy con học lối sống của người Hà Nội , “học cách nói năng, đi đứng phải có chuẩn , ko được sống tùy tiện, buông tuồng”. Bên cạnh đó, bà còn dạy con phải biết tự trọng. Dạy con biết tự trọng, biết xấu hổ là dạy một nhân cách sống có văn hóa. Điều đó chứng tỏ rằng bà là if có ý thức rất cao về lòng tự trọng. Điều đó thể hiện khi người con trai đầu lòng xin đi lính, bà Hiền “đau đớn mà bằng lòng” bởi bà “không muốn nó sống bám vào sự hi sinh của bạn bè”. Trong mắt bà, người con trai “dám đi cũng là biết tự trọng”. Đến khi, sau 3 năm đằng đẵng, tin tức người con trai đầu vẫn biệt vô âm tín, người con thứ xin đi tòng quân , bà đã “không khuyến khích cũng ko ngăn cản con” , bởi “ngăn cản tức là bảo nó tìm đường sống để các bạn nó chết cũng là 1 cách giết chết nó!”. Qua những suy nghĩ từ tận sâu thẳm đáy lòng ấy, ta đọc được ở bà Hiền - một người coi lòng tự trọng là nguyên tắc hành xử cao nhất của con người. Bà ghét sự ăn bám, sống bám, ghét sự dựa dẫm vào người khác. Với bà, để có thể mưu sinh, mỗi người cần tự thân vận động, tự đóng góp công sức của mình vào công việc chung của đất nước. Dạy con biết tự trọng, biết xấu hổ thì chính bà là người ý thức sâu sắc nhất về điều đó. Bà đã tâm sự những lời gan ruột rằng : “Tao cũng muốn sống bình đằng vs các bà mẹ khác, hoặc sống cả, hoặc chết cả, vui lẻ thì có hay hớm gì?”. Ở bà Hiền lòng tự trọng gắn liền với ý thức và trách nhiệm của 1 công dân yêu nước, 1 bản lĩnh cá nhân mạnh mẽ. Những lời bộc bạch chân thành chứng tỏ bà có khả năng vượt lên trên cái nhất thời , cái thòi thường để đạt tới cái bền vững theo niềm tin riêng của chính mình. Việc bà đặt quyền lợi đất nước lên trên quyền lợi cá nhân cũng chính là biểu hiện của lòng yêu nước, lòng tự trọng, của 1 cốt cách văn hóa người Việt lắng sâu tấm lòng yêu nước.
Vậy, thế nào là lòng tự trọng? Lòng tự trọng là ý thức coi trọng giá trị bản thân mình, Và sự thật, trong mỗi con người luôn tồn tại những giá trị sẵn có vì con người là “tinh hoa của tạo hóa”. Việc coi mình có giá trị, biết giữ gìn danh dự, phẩm cách của mình là thái độ sống đúng đắn.
Trong cuộc sống, lòng tự trọng đơn giản là sự tự nhận thức giá trị cảu bản thân mình để phát huy sức mạnh vốn có. Bạn không phải là người thật sự mạnh dạn, thế nhưng bạn đã đủ dũng khí để đại diện cho tổ mình trình bày bài thuyết trình trước lớp. trước giờ phút ấy, bao ý nghĩ đan xen: Mình có thể hay không thể làm được? Và cuối cùng, chính niềm tin vào năng lực của mình đã giúp bạn vượt qua thachs thức , thành công mĩ mạn. Tôi từng nở nụ cười như vậy bởi tràng pháo tay của cô giáo và các bạn khi chấm dứt câu nói cuối cùng: “Cảm ơn các bạn đã lắng nghe”. Lòng tự trọng còn là ý thức giữ gìn nhân phẩm, phẩm chất, danh dự của mình. Đọc “Truyện Kiều” (Nguyễn Du), ta biết đến 1 nàng Thúy Kiều đã từng đau khổ, quằn quại, trăn trở thế nào khi ở chốn thanh lâu:
“Khi tỉnh rượu, lúc tàn canh
Giật mình, mình lại thương mình xót xa”
Cao đẹp thay, cái “giật mình” ấy của Thúy Kiều , đó chính là sự ý thức giữ gìn phẩm cách. Với Kiều, sự thức tỉnh nỗi đau tinh thân chính là biểu hiện của lòng tự trọng . Lòng tự trọng ko chỉ là coi trọng giá trị của mình để tỏa sáng những giá trị ấy bất cứ lúc nào, cũng ko chỉ là sự nhận thức về danh dự, nhân phẩm của mình để giữ gìn nó mà còn là sự ý thức về sự hạn chế, thiếu sót của mình để có sự chỉnh sửa đúng đắn, thích hợp. Một vị tổng thống của đất nước nọ khi nhận ra mình ko đủ khả năng để đưa đất nước đi lên đã đệ đơn xin từ chức. Lòng tự trọng của vị thổng thống ấy chính là biết nhìn thẳng vào sự thực, đối mặt vs những hạn chế của mình để có những hành động đúng đắn. Đến đây, ta càng thấm thía lời tâm sự của nhân vật cô Hiền : “Tao chỉ dạy cho chúng nó biết tự trọng, biết xấu hổ còn sau này muốn sống ra sao thì tùy”.
Lòng tự trọng là điều kiện cần trong cuộc sống của bạn. Một khi biết tôn trọng bản thân, bạn sẽ vững tin hơn vào những việc bạn làm. Một khi biết giữ gìn phẩm cách, danh dự của mình, bạn sẽ thận trọng và làm chủ mình khi đương đầu với thách thức. Nhìn ra được hạn chế , thiếu sót của mình để kịp thời sửa đổi, bạn sẽ dần dần hoàn thiện nhân cách của mình. Tin vào bản thân là động lực để người khác đặt niềm tin vào bạn.
Hiểu được giá trị của mình ta sẽ hiểu được giá trị của những người khác. Lòng tự trọng là cơ sở đầu tiên để xây dựng lòng tin vào xã hội . Marden từng nói: “Những gì chúng ta thật sự tin vào bản thân chúng ta đều đúng”. Vì vậy, lòng tự trọng là nền tảng để trên đó bạn định hình thái độ sống lạc quan, yêu đời.
Thế nhưng, khi lòng tự trọng lên đến quá cao có thể dẫn đến tính tự kiêu, tự đắc. Hẳn ta còn nhớ đến cuộc thách đấu giữa Thỏ và Rùa. Thất bại thuộc về kẻ say sưa, huyễn hoặc vào giá trị của mình, từ đó sinh ra tự cao, khinh người, ngạo mạn. Tuổi trẻ hiếu thắng và bồng bột vs nhiều thiên kiến hợm hĩnh dễ dẫn ta đến thái độ này. Trái lại, lòng tự trọng phải luôn đi kèm vs tính khiêm nhường, từ tốn, niết người biết ta. Còn khi thiếu lòng tự trọng, con người ta sẽ cho mình là hèn kém hơn người khác. Điều này cũng có tác hại ko kém gì tính tự kiêu, tự đắc. Những người thiếu tự trọng thì ko thể tỏa sáng hết tài năng vốn có để làm đẹp cho mình, làm đẹp cho đời. Khi gặp khó khăn, họ dễ bi quan , chán nản, vì thế là sinh ra “cái chết trong tâm hồn”. Ấy là sự nản lòng.
Thực tế cuộc sống, có nhiều người ý thức được về lòng tự trọng, về giá trị , nhân cách, danh dự của bản thân mình. Thế nhưng, nếu họ chỉ có ý thức mà ko đi kèm vs hành động, ko hiện thực hóa những gì mình suy nghĩ thì có phải đã biết tự trọng? Lòng tự trọng là sự song hành giữa nhận thức và hành động, giữa lời nói và việc làm. Đó mới là bản chất đích thực của lòng tự trọng. Lòng tự trọng đâu chỉ gói gọn trong vấn đề mỗi cá nhân mà nó còn là vấn đề của cả 1 dân tộc. Một dân tộc có lòng tự trọng sẽ khẳng định được chỗ đứng của mình trên trường quốc tế, vị thế và tầm vóc của dân tộc đó cũng được nâng cao cùng với thời gian.
Rõ ràng, lòng tự trọng là phẩm chất đầu tiên mà mỗi con người cần phải có, nó là cpn đường ngắn nhất đưa ta đến bền bờ của sự thành công. Cội nguồn, gốc rễ của lòng lạc quan, tình yêu cuộc sống cũng xuất phát từ đó.
Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày.
hai câu thơ ngọt ngào của Đỗ Trung Quân gợi về trong mỗi chúng ta tình yêu quê hương da diết nhất là đối với những kẻ tha hương . Mười tám tuổi đời Tế Hanh sống xa quê ...chiều chiều lang thang dọc sông Hương ,nỗi nhớ quê lại ào ạt trong lòng .Những cảm xúc vô cùng thiết tha và nồng hậu ấy trở đi trở lại trong lòng người thi sĩ để rồi cuối cùng tràn vào bài thơ tuyệt bút :quê hương.
quê hương của Tế Hanh có một cái giọng riêng rất đặc trưng :giản dị ngọt ngào và thấm đượm những câu chữ không ào ạt mà cứ như nhưng đoạn phim tư liệu từ từ chiếu về từng khung cảnh quê hương câu thơ mở đầu giản dị nhưng đầy niềm thương nhớ , tự hào :
Làng tôi ở vốn nghề chài lưới
Nước bao vây cách biển nửa ngày sông.
làng chài của Tế Hanh làm nghề từ lâu đời làng cách biển nửa ngày sông. câu thơ gần gũi từ cách nói đến cách tính độ dài theo kiểu dân gian .sáu câu thơ tiếp là cảnh bình minh một ngày lao động mới mở ra say sưa và hứng khởi đối với những người dân biển .Khung cảnh rất trong rất nhẹ và đẹp .
khi trời trong gió nhẹ sớm mai hồng
dân trai tráng bơi thuyền đi đánh cá
hai câu thơ như có tiếng reo mừng đầy phấn khởi . khí thế của ngày mới hừng hực hăng say được Tế Hanh dồn vào hình ảnh con thuyền .chiếc thuyền nhẹ hăng vượt ra khơi như con tuấn mã băng mình giữa thảo nguyên mái chèo khua mạnh chẳng khác gì một lưỡi kiếm khổng lồ đang chém ngang ngọn sóng mà lướt tới . câu thơ chuyển nhịp nhanh khoẻ bởi các động tư mạnh "hợp sức" với nhau hăng , phăng , vượt . hình ảnh chiếc thuyền ra khơi gợi ra sự náo nức trong cả một ngày lao động của làng chài
Học tốt !
Bạn ấy bảo mở bài gián tiếp cơ mà,đâu phải cảm thụ?
câu 3; Bài văn "Vượt thác" của nhà văn Võ Quảng đã miêu tả hình ảnh của dượng Hương Thư khi chèo thuyền vượt thác dữ. Trong bài văn, tác giả có sử dụng nghệ thuật so sánh đặc sắc để miêu tả dượng HT. Hình ảnh DHT được so sánh "như một pho tượng đồng đúc". Với nghệ thuật ấy, người đọc hình dung được DHT có vẻ đẹp cường tráng, gân guốc và khỏe mạnh. Hình so sánh đó giúp người đọc hình dung DHT với vóc dáng cao lớn, rắn chắc
''Sự tích Hồ Gươm” đã ca ngợi tính chính nghĩa và chiến thắng vẻ vang của nhân dân ta trong cuộc khởi nghĩa Lam Sơn chống giặc Minh xâm lược. Câu chuyện kể về người anh hùng Lê Lợi, trước tình thế đất nước lâm nguy đã cùng nghĩa quân nổi dậy để chống lại quân thù nhưng nhiều lần bị thất bại. Vì vậy, đức Long Quân đã quyết định cho nghĩa quân mượn thanh gươm báu để trừ giặc. Chi tiết trao gươm với nhiều yếu tố kì ảo tạo nên sức hấp dẫn cho câu chuyện, bởi thanh gươm đến được tay Lê Lợi phải trải qua nhiều thử thách. Thanh gươm sau ba lần cất lưới của Lê Thận với hai chữ được khắc “Thuận Thiên” đã cho thấy cuộc khởi nghĩa thuận với ý trời. Trong một lần bị giặc truy đuổi, Lê Lợi đã rút lui vào khu rừng và tìm thấy chuôi gươm nạm ngọc. Nhờ có thanh gươm báu mà nhuệ khí của nghĩa quân tăng lên đã tạo nên sức mạnh to lớn để quét sạch bóng giặc khỏi bờ cõi. Và khi đất nước đã thanh bình, Rùa vàng đã lên đòi lại thanh gươm. Hồ Tả Vọng - nơi diễn ra việc trả gươm, từ đó được đổi tên là Hồ Hoàn Kiếm. Truyện không chỉ ca ngợi chiến công của người anh hùng Lê Lợi năm xưa mà còn mang nhiều ý nghĩa sâu sắc, thể hiện khát vọng hòa bình của dân tộc và lòng tự hào về truyền thống đấu tranh anh hùng của dân tộc Việt Nam.
“Sự tích Hồ Gươm” đã ca ngợi tính chính nghĩa và chiến thắng vẻ vang của nhân dân ta trong cuộc khởi nghĩa Lam Sơn chống giặc Minh xâm lược. Câu chuyện kể về người anh hùng Lê Lợi, trước tình thế đất nước lâm nguy đã cùng nghĩa quân nổi dậy để chống lại quân thù nhưng nhiều lần bị thất bại. Vì vậy, đức Long Quân đã quyết định cho nghĩa quân mượn thanh gươm báu để trừ giặc. Chi tiết trao gươm với nhiều yếu tố kì ảo tạo nên sức hấp dẫn cho câu chuyện, bởi thanh gươm đến được tay Lê Lợi phải trải qua nhiều thử thách. Thanh gươm sau ba lần cất lưới của Lê Thận với hai chữ được khắc “Thuận Thiên” đã cho thấy cuộc khởi nghĩa thuận với ý trời. Trong một lần bị giặc truy đuổi, Lê Lợi đã rút lui vào khu rừng và tìm thấy chuôi gươm nạm ngọc. Nhờ có thanh gươm báu mà nhuệ khí của nghĩa quân tăng lên đã tạo nên sức mạnh to lớn để quét sạch bóng giặc khỏi bờ cõi. Và khi đất nước đã thanh bình, Rùa vàng đã lên đòi lại thanh gươm. Hồ Tả Vọng - nơi diễn ra việc trả gươm, từ đó được đổi tên là Hồ Hoàn Kiếm. Truyện không chỉ ca ngợi chiến công của người anh hùng Lê Lợi năm xưa mà còn mang nhiều ý nghĩa sâu sắc, thể hiện khát vọng hòa bình của dân tộc và lòng tự hào về truyền thống đấu tranh anh hùng của dân tộc Việt Nam.
Tham khảo nhé!!!
Trong quãng đời học sinh của em, có rất nhiều người bạn đã đi qua, nhưng người để lại cho em nhiều ấn tượng và cảm xúc nhất chính là người bạn thân vừa viết văn rất hay lại vừa hài hước vô cùng. Bạn ấy không chỉ là người bạn học chung mà còn là người luôn mang đến tiếng cười và nguồn cảm hứng cho em mỗi ngày đến lớp.
Bạn thân của em là người có năng khiếu đặc biệt trong việc viết văn. Mỗi bài tập làm văn của bạn đều có cách diễn đạt tự nhiên, giàu cảm xúc và rất sáng tạo. Những câu chữ bạn viết ra không hề khô khan mà ngược lại rất sinh động, khiến thầy cô và cả lớp đều thích thú. Em thường ngưỡng mộ cách bạn dùng từ ngữ tinh tế để biến những đề tài quen thuộc trở nên mới mẻ và hấp dẫn. Nhờ có bạn, em học hỏi được rất nhiều trong cách quan sát cuộc sống và thể hiện suy nghĩ của mình qua từng câu văn.
Không chỉ viết hay, bạn em còn là người vô cùng hài hước. Trong lớp, bạn giống như “cây hài” chính hiệu. Chỉ cần bạn cất tiếng nói hay làm một hành động nhỏ thôi cũng đủ khiến cả nhóm bạn cười nghiêng ngả. Những lúc căng thẳng vì bài kiểm tra hay buồn bã vì chuyện không vui, bạn luôn biết cách pha trò để mọi người cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Tiếng cười mà bạn mang lại không chỉ giúp lớp học thêm vui vẻ mà còn gắn kết tình bạn giữa mọi người với nhau.
Đối với em, người bạn ấy không chỉ là một người viết văn giỏi hay hài hước mà còn là một người bạn thân thiết, luôn sẵn sàng lắng nghe và chia sẻ. Em cảm thấy rất may mắn khi có một người bạn như vậy bên cạnh. Em mong rằng tình bạn của chúng em sẽ luôn bền chặt và cùng nhau tạo thêm thật nhiều kỉ niệm đẹp trong những năm tháng học trò đáng nhớ này.
Trong cuộc đời mỗi con người, bên cạnh gia đình, thầy cô, chắc hẳn ai cũng có cho mình một người bạn thân – người cùng ta chia sẻ niềm vui, nỗi buồn và đồng hành trong những năm tháng trưởng thành. Với tôi, người bạn thân ấy là Minh, người đã gắn bó với tôi suốt những năm học trung học phổ thông và để lại trong tôi rất nhiều cảm xúc trân trọng, yêu mến.
Tôi quen Minh từ năm lớp 10, khi cả hai cùng được xếp chung một lớp. Ấn tượng ban đầu của tôi về Minh là một cậu bạn có dáng người cao gầy, làn da ngăm và nụ cười rất hiền. Minh không phải là người quá nổi bật hay hoạt bát, nhưng lại mang một vẻ điềm đạm, gần gũi khiến người khác dễ có thiện cảm. Qua thời gian tiếp xúc, tôi dần nhận ra rằng ẩn sau vẻ ngoài trầm lặng ấy là một người bạn chân thành, ấm áp và vô cùng đáng quý.
Minh là người sống giản dị và chân thật. Bạn không bao giờ khoe khoang hay tỏ ra hơn thua với người khác. Trong học tập, Minh luôn chăm chỉ, nghiêm túc và có tinh thần cầu tiến. Những lúc tôi gặp bài khó, chán nản vì điểm số không như mong muốn, Minh luôn sẵn sàng ngồi lại giảng bài, động viên tôi cố gắng. Có những buổi chiều tan học muộn, hai đứa cùng ngồi trong lớp học vắng, vừa làm bài tập vừa trò chuyện, tiếng quạt quay đều đều và ánh nắng cuối ngày hắt qua ô cửa sổ – đó là những kỉ niệm giản dị nhưng khiến tôi nhớ mãi.
Không chỉ học giỏi, Minh còn là người bạn rất biết lắng nghe. Mỗi khi tôi buồn vì áp lực học tập hay những chuyện riêng trong cuộc sống, Minh luôn kiên nhẫn nghe tôi tâm sự mà không hề phán xét. Đôi khi Minh không nói nhiều, chỉ là vài câu khuyên nhủ nhẹ nhàng, nhưng chính sự chân thành ấy lại giúp tôi cảm thấy nhẹ lòng hơn. Minh dạy tôi hiểu rằng, tình bạn không cần những lời nói hoa mỹ mà quan trọng nhất là sự thấu hiểu và tin tưởng lẫn nhau.
Điều khiến tôi trân trọng Minh hơn cả là lòng tốt và sự vị tha của bạn. Minh sẵn sàng giúp đỡ bạn bè mà không mong nhận lại điều gì. Trong lớp, Minh thường xuyên giúp các bạn học yếu hơn, tham gia các hoạt động tập thể với tinh thần trách nhiệm cao. Có lần tôi vô tình làm mất quyển vở ghi chép quan trọng của Minh, dù rất lo lắng và áy náy, nhưng Minh chỉ mỉm cười và nói rằng: “Không sao đâu, mình chép lại là được.” Chính thái độ bao dung ấy khiến tôi càng quý mến và nể phục bạn hơn.
Tình bạn giữa tôi và Minh cũng không tránh khỏi những lúc hiểu lầm hay bất đồng. Có thời điểm cả hai từng giận nhau vì những chuyện rất nhỏ, tưởng chừng như không thể nói chuyện lại được. Nhưng rồi chính sự chân thành đã giúp chúng tôi ngồi lại, thẳng thắn chia sẻ và hiểu nhau hơn. Qua những lần như thế, tôi nhận ra rằng tình bạn thực sự không phải là không có mâu thuẫn, mà là biết tha thứ và cùng nhau vượt qua.
Những năm tháng học trò trôi qua thật nhanh, phía trước là những con đường riêng mà mỗi người phải lựa chọn. Dù sau này có thể không còn học chung một lớp hay gặp nhau thường xuyên như trước, nhưng tôi tin rằng tình bạn giữa tôi và Minh vẫn sẽ luôn bền chặt. Minh không chỉ là một người bạn thân, mà còn là người đã góp phần giúp tôi trưởng thành hơn, biết sống chậm lại, biết quan tâm và trân trọng những điều giản dị xung quanh mình.
Đối với tôi, Minh là một phần ký ức đẹp của tuổi học trò – quãng thời gian hồn nhiên, trong sáng và đầy ắp kỉ niệm. Tôi luôn thầm cảm ơn cuộc đời đã cho tôi gặp được một người bạn như Minh, để những năm tháng thanh xuân của tôi không chỉ có sách vở và áp lực, mà còn có tiếng cười, sự sẻ chia và một tình bạn chân thành, đáng trân quý.
chỉ có 1 like thôi à
1 câu thoi, bn tốt lắm
có ai tra chatgpt ko đấy
Minh Anh là tên mẫu nhé bạn có thể đổi thành tên của bạn thân mình nhé
ình bạn là một thứ tình cảm tốt đẹp, không thể thiếu trong cuộc sống, bạn bè giúp đỡ ta, động viên khích lệ ta vượt qua khó khăn trong cuộc sống, chia sẻ mọi niềm vui nỗi buồn cùng ta. Ai cũng có rất nhiều bạn, nhưng chỉ có một hoặc một vài người bạn thân. Em cũng vậy, đến đây em muốn nói tới Thanh - cô bạn thân nhất của em.
Thanh và em đã học cùng nhau từ hồi lớp Ba và đến bây giờ khi đã học lớp Bảy, hai đứa vẫn học chung một lớp với nhau. Đã gọi là bạn thân thì mức độ thân thiết sẽ hơn rất nhiều những người bạn khác. Ban đầu chúng em cũng là những người bạn bình thường như bao người bạn khác, em vốn là một cô bé ít nói, ít nói chuyện với các bạn trong lớp, trong khi đó Thanh là lớp trưởng của lớp, học rất giỏi và tham gia rất nhiệt tình các hoạt động của Đội của trường. Thế rồi một hôm em bị ốm nặng, phải nghỉ học mất một tuần, Thanh đã thường xuyên đến nhà thăm em và chép bài giúp em đồng thời giảng bài cho em để em nắm được những bài học trên lớp. Và chúng em bắt đầu thân nhau từ hồi đó, qua việc này em cảm nhận được rằng Thanh rất quan tâm đến người khác, không phải vì trách nhiệm của một lớp trưởng mà vốn dĩ Thanh đã là một người như vậy. Một lần, cô giáo phát động phong trào "Đôi bạn cùng tiến", Thanh xung phong sẽ ghép thành đôi với em, vì lực học của em cũng khá kém, thế rồi chúng em được cô giáo chuyển chỗ cho ngồi cạnh nhau, tình bạn của hai đứa càng ngày càng trở nên thân thiết.
Em thường xuyên đến nhà Thanh để làm bài tập, đến nhà bạn ấy mới biết không chỉ học giỏi mà Thanh còn rất hiếu thảo với bố mẹ. Tuy còn nhỏ tuổi nhưng ngoài giờ học trên lớp Thanh còn giúp đỡ bố mẹ làm một số việc nhà. Chỉ trong một thời gian, lực học của em đã khá hơn rất nhiều và em cũng hòa đồng hơn, tham gia hoạt động của trường nhiều hơn. Từ đấy đến bây giờ, khi đã học lớp Bảy, chúng em vẫn là một đôi bạn thân thiết, chúng em hay đến nhà nhau chơi, bố mẹ em rất quý Thanh và ngược lại bố mẹ em cũng vậy. Bố mẹ hai đứa rất vui vì con mình có một tình bạn đẹp như thế, cùng giúp đỡ nhau trong học tập. Như thế là tình bạn của hai đứa em đã được bốn năm, tuy không phải là một thời gian dài nhưng cũng đủ để chúng em hiểu về tính cách của nhau. Thỉnh thoảng tuy có những cãi vã giận hờn nhưng chỉ một thời gian ngắn là hết và chúng em lại thân thiết như ban đầu. Em rất thích vẽ nên ước mơ trở thành một nhà thiết kế thời trang, còn Thanh, bạn ấy ước mơ trở thành một cô giáo dạy Văn. Và chúng em đang cố gắng hết sức mình để thực hiện ước mơ của riêng mình. Không biết mỗi khi lên lớp mới chúng em có được học cùng nhau nữa không, nhưng cho dù không được học cùng nhau nữa thì tình bạn của hai đứa vẫn vậy. Như câu thơ: "Đã là bạn suốt đời là bạn/ Đừng như sông lúc cạn lúc bồi". Mỗi khi một trong hai đứa có truyện không vui, thì lại tìm đến đứa kia để kể lể, tìm nguồn động viên, khích lệ.
Thanh là một người bạn tốt và tình bạn của em rất thân thiết. Cuộc sống còn rất nhiều điều đổi thay nhưng mong rằng tình bạn của chúng em sẽ mãi thân thiết như vậy.
Trong cuộc đời học sinh đầy sóng gió của em, người bạn thân nhất chính là Hùng – một con người mà sự xuất hiện của bạn ấy luôn đi kèm với tiếng cười và… rắc rối. Thầy cô gọi Hùng là “nhân vật đặc biệt”, còn em thì gọi Hùng là “bạn thân bất đắc dĩ”.
Hùng có ngoại hình rất dễ nhận ra: người tròn như cái bánh bao, khuôn mặt lúc nào cũng ngơ ngác như vừa ngủ dậy giữa tiết học. Mỗi khi thầy gọi lên bảng, Hùng đứng im vài giây, nhìn bảng, nhìn thầy rồi nhìn em như muốn nói: “Cứu tao!”. Những lúc như vậy, cả lớp cười, còn em thì cúi đầu giả vờ không quen.
Hùng học không giỏi nhưng lại cực kỳ tự tin. Bạn ấy tin rằng chỉ cần quay sang em chép bài là có thể “qua môn bằng niềm tin”. Trong giờ kiểm tra, ánh mắt của Hùng nhìn em tha thiết hơn cả phim ngôn tình, khiến em vừa thương vừa lo bị thầy bắt quả tang.
Dù hay làm em xấu hổ trước lớp, Hùng lại là người bạn rất tốt. Khi em buồn, Hùng an ủi bằng cách kể chuyện cười… dù đa số là chuyện cười nhạt. Khi em có đồ ăn, Hùng luôn ở bên cạnh với lý do “chia sẻ tình bạn”, nhưng phần của Hùng lúc nào cũng nhiều hơn.
Đối với em, Hùng không chỉ là bạn thân mà còn là “cây hài di động”. Nhờ có Hùng, những ngày đi học của em luôn tràn ngập tiếng cười. Em mong rằng sau này dù có lớn lên, Hùng vẫn vậy: học vẫn không giỏi lắm nhưng tình bạn của chúng em thì chắc chắn không bao giờ kém điểm.
-33
bạn tôi tên Bảo a mà thôi