K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Khoảng 3h sáng ngày 13/11/1953, tổng đài của đội phòng cháy chữa cháy thủ đô Copenhagen, Đan Mạch nhận được một cuộc điện thoại. Người lính cứu hỏa 22 tuổi tên là Erich đã tiếp nhận cuộc gọi: “Vâng, đây là đội phòng cháy chữa cháy”. Đầu dây bên kia không có ai trả lời nhưng Erich nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề. Không lâu sau đó, một giọng nói gấp gáp vang lên: “Cứu với, cứu tôi với… Tôi không đứng dậy được, tôi đang bị chảy máu”. “Đừng hoảng hốt, thưa bà”, Erich đáp lại, “Bà đang ở đâu, chúng tôi sẽ lập tức tới ngay?” “Tôi không biết nữa”. “Có phải bà đang ở nhà không?” “Vâng, tôi nghĩ là tôi đang ở nhà”. “Nhà bà ở đâu, đường nào vậy ạ?” “Tôi không biết, đầu tôi choáng quá, tôi đang bị chảy máu”. “Bà ít nhất cần nói cho tôi biết tên bà là gì?” “Tôi không nhớ, tôi nghĩ là tôi bị đập vào đầu”. “Xin đừng gác máy”. Erich vừa nói vừa nhấc chiếc điện thoại khác để gọi đến công ty, một người đàn ông lớn tuổi nghe máy. “Xin hãy giúp tôi tìm ra người đang sử dụng số điện thoại này, bà ấy đang gọi đến đội phòng cháy chữa cháy”. “Không, tôi không thể, tôi chỉ là bảo vệ gác đêm thôi, tôi không biết những việc này. Hơn nữa hôm nay là thứ bảy nên cũng không có ai ở đây cả”. Erich cúp máy và nghĩ ra một ý tưởng khác, anh hỏi người phụ nữ: “Làm cách nào mà bà có số điện thoại của đội phòng cháy chữa cháy ạ?” Người phụ nữ trả lời yếu ớt: “Số này đã được lưu trên điện thoại, lúc bị ngã tôi kéo điện thoại và nó đã gọi đến”. Erich nói tiếp: “Vậy bà nhìn xem trên điện thoại có số điện thoại của nhà bà hay không?” “Không có, không có dãy số nào khác, xin các anh hãy đến đây nhanh lên!”. Giọng người phụ nữ càng lúc càng yếu đi. Erich vội vàng hỏi: “Xin bà hãy nói cho tôi biết bà có thể nhìn thấy vật gì?” “Tôi… tôi nhìn thấy cửa sổ. Ngoài cửa sổ có đèn đường” Lúc này, Erich đã có một chút manh mối: Nhà của người phụ nữ hướng ra đường cái, hơn nữa chắc chắn ở lầu không cao, vì có thể nhìn thấy đèn đường. “Cửa sổ như thế nào, có phải hình vuông không ạ?” “Không, là hình chữ nhật”. Căn cứ và hình dạng cửa sổ, Erich đoán người phụ nữ có thể đang sống ở một khu nhà cổ. “Đèn nhà bà có bật không?” – Đây là câu hỏi cuối cùng của người lính cứu hỏa Erich. “Vâng, có bật”. Erich muốn hỏi thêm nhiều manh mối hơn nữa nhưng đầu bên kia đã không còn trả lời, điện thoại chưa bị cúp. Erich biết rằng phải lập tức hành động. Nhưng chỉ dựa vào những manh mối đó, anh có thể làm gì đây? Anh gọi cho đội trưởng, trình bày lại vụ việc. Vị đội trưởng nghe xong liền nói: “Không có cách nào cả, không thể tìm được người phụ nữ này…”. Erich nghe vậy nhưng vẫn không muốn bỏ cuộc. Nhiệm vụ hàng đầu của người lính cứu hỏa là “Cứu người”, anh đã được dạy như thế. Vào thời điểm này, Eric đã đưa ra một ý tưởng táo báo và không do dự bày tỏ suy nghĩ của mình với thủ trưởng. Đội trưởng nghe xong giật mình kinh ngạc: “Cậu làm như vậy thì dân chúng lại nghĩ là đang nổ ra một cuộc chiến tranh hạt nhân đấy”. “Tôi khẩn cầu ngài”, Erich nói, “Chúng ta phải mau chóng hành động, nếu bỏ qua cơ hội cứu người này, thì hết thảy đều phí công vô ích”. Đầu dây bên kia im lặng một lúc, sau đó đội trưởng nói: “Được, chúng ta hãy làm như vậy, tôi chạy qua ngay”. 10 phút sau, 20 chiếc xe cứu hỏa hú còi báo động inh ỏi trong thành phố, mỗi xe một khu vực, chạy khắp các nẻo đường. Tiếp theo, Erich cẩn thận lắng nghe đầu dây bên phía người phụ nữ, anh vẫn nghe thấy tiếng thở dốc của bà. Sau đó, vị đội trưởng hỏi anh đã nghe thấy tiếng còi xe cứu hỏa chưa? “Tôi đã nghe thấy”, Erich trả lời. Vị đội trưởng ra lệnh: “Xe số 2, tắt còi báo động”. Lần này Erich trả lời: “Tôi vẫn còn nghe thấy tiếng còi xe”. Cho đến chiếc xe thứ 12, Erich hô lên: “Tôi không nghe thấy nữa rồi”. “Xe số 12, mở còi báo động”. “Tôi đã nghe thấy tiếng còi xe, nhưng càng chạy càng xa”. “Xe số 12, quay đầu lại” – đội trưởng ra lệnh. Ngay sau đó, Erich reo lên: “Đang tới gần rồi, âm thanh nghe ngày càng chói tai, chắc hẳn sắp tới con đường phía nhà người phụ nữ rồi”. Vị đội trưởng hỏi: “Xe số 12, các bạn có nhìn thấy một cột đèn đường không?” “Có hơn trăm đèn đường, mọi người đang ngó ra cửa sổ xem xảy ra chuyện gì”. “Hãy dùng loa”, vị đội trưởng ra lệnh. Erich nghe thấy tiếng loa: “Thưa quý ông quý bà, chúng tôi đang tìm kiếm một người phụ nữ đang trong tình trạng nguy kịch, chúng tôi chỉ biết bà ấy đang ở trong một căn nhà có đèn sáng, vậy nên mong các vị hãy tắt đèn nhà mình đi”. Sau khi nghe hiệu lệnh, người dân lập tức tắt hết đèn. Chỉ trong chốc lát, tất cả căn nhà đều tối, chỉ trừ một cửa sổ…Không lâu sau đó, Erich nghe thấy tiếng nhân viên cứu hỏa đi vào trong phòng, một người nói qua bộ đàm: “Người phụ nữ này đã mất ý thức, nhưng mạch vẫn đập. Chúng tôi lập tức đưa bà ấy đến bệnh viện, tôi tin rằng sẽ cứu được bà ấy”. Helen Thornda – đây là tên của người phụ nữ đã được cứu sống. Bà tỉnh lại và hồi phục trí nhớ của mình vài tuần sau đó. Sự kiên trì nỗ lực của người lính cứu hỏa trẻ tuổi Erich đã cứu sống được một sinh mạng. Sự việc này đã chứng minh một vấn đề: “Nếu bạn thực sự muốn làm một điều gì đó, bạn nhất định sẽ tìm ra cách. Ngược lại, nếu bạn muốn từ bỏ một điều gì đó, bạn sẽ tìm ra rất nhiều lý do để thuyết phục mình. Làm hay không là do bạn lựa chọn!”

1) Ai là người gặp nạn?

2) Trạm cứu hỏa đã điều động bao nhiêu chiếc xe cứu hỏa?

3) Ai là người phát hiện ra đám cháy đầu tiên?

4) Câu chuyện cho em bài học gì?

8
7 tháng 1

hay,chuyện hay

7 tháng 1

Olm chào em cảm ơn em đã chia sẻ câu chuyện giàu ý nghĩa về ý chí, nghị lực và sự quyết tâm của con người có thể thay đổi chính cuộc đời của họ. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm.

7 tháng 1

T đọc truyện chứ ko làm =)

7 tháng 1

hay phết

quá hay,10đ

8 tháng 1

Cuốn đấy hay đấy

3:  Em hãy đọc thông tin sau và trả lời các câu hỏi dưới đây:                             Chữa bệnh không cần khám“ Theo lời giới thiệu của người quen, chúng tôi tìm về ngôi nhà của "cô Năm" (tại thôn Tân Hạnh, TT Phú Mỹ, huyện Tân Thành, tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu) để "mục sở thị" nơi phán bệnh do bùa ngải và chữa bệnh bằng việc lăn trứng gà chín để lấy ngải ra....
Đọc tiếp

3:  Em hãy đọc thông tin sau và trả lời các câu hỏi dưới đây:

                             Chữa bệnh không cần khám

“ Theo lời giới thiệu của người quen, chúng tôi tìm về ngôi nhà của "cô Năm" (tại thôn Tân Hạnh, TT Phú Mỹ, huyện Tân Thành, tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu) để "mục sở thị" nơi phán bệnh do bùa ngải và chữa bệnh bằng việc lăn trứng gà chín để lấy ngải ra. Ngải ở đây là sợi dây, đinh, thậm chí tóc nằm bên trong quả trứng.

… Chúng tôi hốt hoảng hỏi tại sao lại trúng ngải và cách trị như thế nào, người bên cạnh nói: "Mình xui thì nó theo mình thôi, chắc em uống thuốc được". Rồi vị này đưa cho chúng tôi 1 gói thuốc, không nói bên trong là gì chỉ nói về uống, sau 3 ngày hết bệnh. "Của em hết 200.000 đồng tiền trứng, 100.000 đồng tiền thuốc, tổng hết 300.000 đồng", người này chốt câu cuối và yêu cầu chúng tôi bước ra….”

(Trích bài“Thâm nhập cơ sở dùng trứng "gỡ bùa ngải" chữa bệnh”- Ngọc Giang - https://nld.com.vn – Ngày 24/3/2018)

a. Em suy nghĩ như thế nào về cách thức chữa bệnh của nhân vật “cô Năm” được đề cập trong bài viết?

b. Em sẽ làm gì khi có người thân tin theo cách chữa trị này hoặc nơi em sinh sống có hiện tượng này?

1
4 tháng 5 2022

a. Cách thức chữ bệnh của cô Năm là nhảm nhí , không phù hợp với lẽ tự nhiên, không đúng với khoa học và không có tác dụng chữa bệnh mà hành động đó là lợi dụng sự nhẹ dạ cả tin của người khác để chuộc lợi.

b. Em sẽ làm :

- Khuyên mọi người xung quanh không nên đến chữa bệnh ở nơi này và giải thích cho họ hiểu về hậu quả xấu có thể xảy ra khi tin vào những điều nhảm nhí, không phù hợp với lẽ tự nhiên

- Báo công an và cơ quan chức năng đến xử lí khu chữa bệnh đó

Dân tộc ta có truyền thống: “Tôn sư trọng đạo”, nét đẹp ấy đã được bao thế hệ người Việt Nam kế thừa và phát triển.Từ xưa, ca dao đã có câu:Muốn sang thì bắc cầu kiều Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy. Được coi trọng như vậy bởi người thầy luôn tượng trưng cho những gì chuẩn mực, đạo lý và người thầy còn có sứ mệnh cao quý là truyền đạo lý cho mọi người, nhất...
Đọc tiếp

Dân tộc ta có truyền thống: “Tôn sư trọng đạo”, nét đẹp ấy đã được bao thế hệ người Việt Nam kế thừa và phát triển.


Từ xưa, ca dao đã có câu:

Muốn sang thì bắc cầu kiều
 

Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy.
 

Được coi trọng như vậy bởi người thầy luôn tượng trưng cho những gì chuẩn mực, đạo lý và người thầy còn có sứ mệnh cao quý là truyền đạo lý cho mọi người, nhất là cho các thế hệ học trò của mình, giúp họ trở nên người có học vấn, có nhân cách tốt đẹp, có năng lực giúp ích cho đời, cho dân, cho nước.
 

Bác Hồ đã từng nói: “Người thầy giáo tốt – thầy giáo xứng đáng là thầy giáo – là người vẻ vang nhất. Dù là tên tuổi không đăng trên báo, không được thưởng huân chương, song những người thầy giáo tốt là những anh hùng vô danh. Đây là một điều rất vẻ vang”.
 

 

Nhà giáo được vinh danh là “Kỹ sư tâm hồn”, nghề dạy học được vinh danh là “Nghề cao quý nhất trong các nghề cao quý”. Ngày nay, có biết bao nhà giáo nhân dân, nhà giáo ưu tú và hàng triệu giáo viên khác – những người đang mang tâm huyết, trí tuệ, không quản khó khăn, gian khổ, cống hiến cho sự nghiệp “trồng người”. Những người thầy ấy luôn được coi trọng. Tôn vinh người thầy đã trở thành đạo lý, thành tình cảm tự nhiên của mỗi người chúng ta.
 

Mỗi năm, khi sắp đến ngày 20-11 lòng chúng tôi lại dâng lên những cảm xúc khó tả, những mong nhớ, nuối tiếc về thời đi học đã qua, những kỷ niệm về thầy cô và những người bạn học đã mãi mãi đi xa để giữ lấy bình yên cho Tổ Quốc. Ngày 20-11 là ngày ân tình, thầy cô giáo chúng tôi đón nhận tình cảm của toàn xã hội, tình cảm chân thành của học trò làm chúng tôi thật sự xúc động, thấy ấm lòng hơn khi nhìn những ánh mắt trong sáng, những câu nói, nụ cười thân thương, sự quan tâm lo lắng của các em làm chúng tôi quên đi bao mệt mỏi của bộn bề công việc, những lo toan trong cuộc sống hàng ngày.
 

Ngày nay, chúng ta đang sống, làm việc trong những điều kiện thuận lợi hơn trước, song cũng rất nhiều thách thức đang đặt ra cho các nhà giáo như: vấn đề đổi mới căn bản nền giáo dục đại học Việt Nam, nâng cao chất lượng đào tạo nguồn nhân lực trong hội nhập, đào tạo theo nhu cầu xã hội... Hơn ai hết, với vai trò là người thầy “Thay Đảng rèn người”, chúng tôi ý thức được trách nhiệm của mình phải bồi dưỡng tri thức, làm chủ công nghệ, khắc phục những khó khăn bằng sức lực, trí tuệ và lòng yêu nghề. Điều đó đòi hỏi mỗi nhà giáo phải có bản lĩnh, vừa giữ được phẩm chất tốt đẹp của nghề nghiệp cao quý vừa đáp ứng được nhu cầu ngày càng cao về tri thức, về kiến thức chuyên môn, về nghiệp vụ sư phạm sao cho phù hợp.
 

Những thành tựu mà trường Đại học Hà Tĩnh đã đạt được, cho đến nay đã ghi đậm dấu ấn, công lao của bao nhà giáo. Trường của chúng ta đã và đang phát triển mạnh mẽ, cơ sở vật chất ngày càng khang trang, đội ngũ gần 300 cán bộ, giảng viên, và hơn 9.000 HSSV của cả trường với tâm huyết, năng lực, ý thức trách nhiệm và tinh thần nỗ lực đang là chủ thể, là lực lượng to lớn tạo ra sự chuyển biến phát triển của nền giáo dục nước nhà.
 

Mỗi ngày đi qua, trên gương mặt của mỗi thầy cô, hằn sâu bao nhọc nhằn, bao vất vả của đời thường, nhưng chỉ có ánh mắt vẫn sáng lên một niềm tin, một tình yêu đối với nghề vô bờ bến. Chúng tôi là những cán bộ, giảng viên của trường Đại học Hà Tĩnh, xin hứa sẽ tiếp tục thắp sáng niềm tin ấy, thắp sáng lý tưởng cao quý mà các thế hệ thầy cô đã giữ gìn; sẽ tiếp tục kế thừa và phát huy những thành quả đã đạt được, nỗ lực vượt khó, sáng tạo để hoàn thành tốt nhiệm vụ mà Đảng, Nhà nước và nhân dân giao phó, góp sức đào tạo thế hệ trẻ có phẩm chất, có năng lực, có khát vọng để tiếp bước cha anh dựng xây đất nước Việt Nam ngày càng giàu mạnh.
 

Nhân ngày 20/11, xin trân trọng gửi tới các thầy, cô giáo, những lời chúc tốt đẹp, những bó hoa tươi thắm nhất! Hướng về các thầy, các cô với tấm lòng thành kính, những học trò hôm qua và những học trò hôm nay đã, đang và sẽ luôn khắc ghi trong lòng đạo lý: Uống nước nhớ nguồn, tôn sư trọng đạo.
 

Chúng ta yêu nghề giáo và trọn đời thủy chung, son sắt với nghề:
 

"Viên phấn trắng hướng cuộc đời bay bổng
 

Mực đỏ chấm bài là máu chảy từ tim".

3
20 tháng 11 2016

Happy Teacher's Day

I wish my techer have a good day!!!!!!!!!

20 tháng 11 2016

 

 

 

──(♥)██████(♥)(♥)██████(♥) Tri thức ngày xưa trở lại đây,
─(♥)████████(♥)████████(♥) Ân tình sâu nặng của cô thầy!
─(♥)██████████████████(♥) Người mang ánh sáng soi đời trẻ:
──(♥)████████████████(♥) Lái chuyến đò chiều sang bến đây?
────(♥)████████████(♥) __ Đò đến vinh quang nơi đất lạ:
──────(♥)████████(♥) Cảm ơn người đã lái đò hay!
────────(♥)████(♥) __ Ơn này trò ghi mãi trong dạ...
─────────(♥)██(♥) Người đã giúp con vượt đắng cay!
───────────(♥) __

Đọc, suy ngẫm và trả lời câu hỏi: ...Tiếp xúc với 1 cậu bé bán hàng rong tại hồ Hoàn Kiếm, tôi hỏi han về cuộc sống của em nhưng cậu bé lặng thinh ko trả lời. Rồi bất chợt cậu bé ns''Chú cứ mua cho cháu mấy vỉ kẹo rồi hỏi gì thì hỏi''.Sau khi mua 2 phong kẹo cao su,tôi được biết,cậu bé tên Tuấn,11 tuổi,quê Quảng Xương,Thanh Hóa.''Cháu ra Hà Nội dc 2 năm rồi.Ở nhà chán lắm!Bố...
Đọc tiếp

Đọc, suy ngẫm và trả lời câu hỏi:

...Tiếp xúc với 1 cậu bé bán hàng rong tại hồ Hoàn Kiếm, tôi hỏi han về cuộc sống của em nhưng cậu bé lặng thinh ko trả lời. Rồi bất chợt cậu bé ns''Chú cứ mua cho cháu mấy vỉ kẹo rồi hỏi gì thì hỏi''.Sau khi mua 2 phong kẹo cao su,tôi được biết,cậu bé tên Tuấn,11 tuổi,quê Quảng Xương,Thanh Hóa.''Cháu ra Hà Nội dc 2 năm rồi.Ở nhà chán lắm!Bố cháu hay uống rượu, đập phá và đánh mẹ cháu!Bố cũng đánh cháu nhiều nên mẹ gửi cháu ra đây đi làm''.Tuấn ns. Khi hỏi về việc học hành,Tuấn lặng lẽ đáp:''Nhà cháu nghèo lắm, bố cháu lại ko cho đi hk.Cháu còn 1 đứa em nữa,nhưng cũng ko dc đi hk'',vừa dứt lời,Tuấn liền chạy vội đi khi thấy 1 nhóm khách du lịc vừa thoáng qua...

...CŨng như Tuấn, Nguyễn Thu Hường(Hậu Lộc,Thanh Hóa) dù mới có 10 tuổi nhưng hơn một năm nay đã phải mưu sinh cùng bà ngoại của mình.Em tâm sự:''Cháu theo bà lên Hà Nội kiếm sống được 1 năm rồi, hằng ngày bà đi bán báo dạo,còn cháu bán kẹo thuê.Mỗi tháng họ nuôi ăn và trả cháu 1 triệu đồng, số tiền này hàng tháng cháu lại gửi về cho bố mẹ''.Nói về việc ăn học,Hường chia sẻ:''Đi học vui hơn bán bánh kẹo nhiều, nhưng mà đi học rồi cháu ko có tiền gửi cho mẹ nữa''.....

-Hãy tưởng tượng nếu em là''đứa trẻ''trong bài viết trên, em sẽ mơ ước điều gì?Tại sao?

-Bài viết cho thấy gia đình có giá trị như thế nào đối với cuộc sống của mỗi người?

-Nếu một gia đình hòa thuận, tiến bộ, hạnh phúc, thực hiện tốt nghĩa vụ đối vs xã hội thì sẽ đem lại những điều kiện gì cho mỗi cá nhân và cho toàn xã hội?

1
10 tháng 2 2017

+) Nếu em là đứa trẻ trong bài viết trên mơ ước của em là được đi học được tới trường. Vì đi học vui hơn là đi bán ngoài đường chứ, đi học có nhiều bạn bè có thầy cô mới còn đi bán rong ngoài đường không có bạn bè, không có thầy cô. Không được học tập nữa.

+) Gia đình giá trị của nó là vô vàn không gì mua được. Mỗi con người đều muốn có một gia đình ấm áp, hạnh phúc vậy thì những đứa trẻ còn cần hơn vậy nữa. Người lớn còn cần như vậy thì đương nhiên những đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi học còn cần gấp mười lần như thế.

+) Sẽ đem lại cuộc sống tốt, hạnh phúc sẽ khiến mỗi con người trong gia đình sẽ không ảnh hửng tới tinh thần, nhất là với những đứa trẻ đang tuổi trưởng thành.

22 tháng 4 2022

tới công chuyện ((:

22 tháng 4 2022

thì yêu cầu mẹ ko đc tin nhắn nữa 

vì mẹ phải tôn trọng quyền riêng tư của ng khác cho dù là ai đi chăng nữa

Đọc câu chuyện sau và trả lời câu hỏiBữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh - Nguyên Tác: Chu Hải LượngChị là người giúp việc cho một ông chủ ngoại ngũ tuần rất giàu có. Đêm xuống, xong việc, chị vội vàng về với đứa con trai nhỏ 5 tuổi suốt ngày ngóng đợi trong căn nhà tồi tàn.  Hôm ấy, chủ nhà có lễ lớn, mời rất nhiều bạn bè quan khách đến dự tiệc đêm. Ông chủ bảo: Hôm nay...
Đọc tiếp

Đọc câu chuyện sau và trả lời câu hỏi

Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh - Nguyên Tác: Chu Hải Lượng

Chị là người giúp việc cho một ông chủ ngoại ngũ tuần rất giàu có. Đêm xuống, xong việc, chị vội vàng về với đứa con trai nhỏ 5 tuổi suốt ngày ngóng đợi trong căn nhà tồi tàn.  Hôm ấy, chủ nhà có lễ lớn, mời rất nhiều bạn bè quan khách đến dự tiệc đêm. Ông chủ bảo: Hôm nay việc nhiều, chị có thể về muộn hơn không? Thưa được ạ, có điều đứa con trai nhỏ quá, ở nhà tối một mình lâu sẽ sợ hãi. Ông chủ ân cần: Vậy chị hãy mang cháu đến cùng nhé.

Chị mang theo con trai đến. Đi đường chị nói với nó rằng: Mẹ sẽ cho con đi dự tiệc đêm. Thằng bé rất háo hức. Nó đâu biết việc làm của mẹ nó là như thế nào kia chứ! Vả lại, chị cũng không muốn cho trí tuệ non nớt của nó phải sớm hiểu sự khác biệt giữa người giàu kẻ nghèo. Chị âm thầm mua 2 miếng xúc xích.

Khách khứa đến mỗi lúc mỗi đông. Ai cũng lịch sự. Ngôi nhà to lớn và tráng lệ…Nhiều người tham quan, đi lại, trò chuyện. Chị rất bận không thường xuyên để mắt được đến đứa con nhếch nhác của mình. Chị sợ hình ảnh nó làm hỏng buổi lễ của mọi người. Cuối cùng chị cũng tìm ra được cách: đưa nó vào ngồi trong phòng vệ sinh của chủ…Đó có vẻ như là nơi yên tĩnh và không ai dùng tới trong buổi tiệc đêm nay. Đặt 2 miếng xúc xích vừa mua để vào chiếc đĩa sứ, chị cố lấy giọng vui vẻ nói với Con: Đây là phòng dành riêng cho con đấy, nào tiệc đêm bắt đầu! Chị dặn con cứ ngồi yên trong đó đợi chị đón về. Thằng bé nhìn “căn phòng dành cho nó” thật sạch sẽ thơm tho, đẹp đẽ quá mức mà chưa từng được biết. Nó thích thú vô cùng, ngồi xuống sàn, bắt đầu ăn xúc xích được đặt trên bàn đá có gương, và âm ư hát…tự mừng cho mình.

Tiệc đêm bắt đầu. Người chủ nhà nhớ đến con trai chị, gặp chị đang trong bếp hỏi. Chị trả lời ấp úng: Không biết nó đã chạy đi đằng nào…Ông chủ nhìn chị làm thuê như có vẻ giấu diếm khó nói. Ông lặng lẽ đi tìm…Qua phòng vệ sinh thấy tiếng trẻ con hát vọng ra, ông mở cửa, ngây người: Cháu nấp ở đây làm gì ? Cháu biết đây là chỗ nào không ? Thằng bé hồ hởi: Đây là phòng ông chủ nhà dành riêng cho cháu dự tiệc đêm, mẹ cháu bảo thế, nhưng cháu muốn có ai cùng với cháu ngồi đây cùng ăn cơ!

Ông chủ nhà thấy sống mũi mình cay xè, cố kìm nước mắt chảy ra, ông đã rõ tất cả, nhẹ nhàng ngồi xuống nói ấm áp: Con hãy đợi ta nhé. Rồi ông quay lại bàn tiệc nói với mọi người hãy tự nhiên vui vẻ, còn ông sẽ bận tiếp một người khác đặc biệt của buổi tối hôm nay. Ông để một chút thức ăn trên cái đĩa to, và mang xuống phòng vệ sinh. Ông gõ cửa phòng lịch sự…Thằng bé mở cửa…Ông bước vào: Nào chúng ta cùng ăn tiệc trong căn phòng tuyệt vời này nhé. Thằng bé vui sướng lắm. Hai người ngồi xuống sàn vừa ăn ngon lành vừa chuyện trò rả rích, lại còn cùng nhau nghêu ngao hát nữa chứ…Mọi người cũng đã biết. Liên tục có khách đến ân cần gõ cửa phòng vệ sinh, chào hỏi hai người rất lịch sự và chúc họ ngon miệng, thậm chí nhiều người cùng ngồi xuống sàn hát những bài hát vui của trẻ nhỏ…Tất cả đều thật chân thành, ấm áp!

Nhiều năm tháng qua đi… Cậu bé đã rất thành đạt, trở nên giàu có, vươn lên tầng lớp thượng lưu trong xã hội. Nhưng không bao giờ quên giúp đỡ những người nghèo khó chăm chỉ. Một điều quan trọng đã hình thành trong nhân cách của anh: Ông chủ nhà năm xưa đã vô cùng nhân ái và cẩn trọng bảo vệ tình cảm và sự tự tôn của một đứa bé 5 tuổi như thế nào…

B) - Ông chủ nhà trong câu truyện đã cư xử như thế nào với cậu bé con của người làm thuê nghèo khó?

- Thái độ và việc làm của ông đã tác động như thế nào đến cậu bé nghèo trong câu truyện? - Đã ảnh hưởng như thế nào đến những người xung quanh?

Giúp mình nhé ! Ngày may tớ nộp rồi

 

5
8 tháng 10 2016

Ông chủ nhà trong câu truyện cư xử rất tốt và ko phân biệt giàu hay nghèo

-Ongo đã làm cho mọi người đều phải cảm động

+)Hạnh phúc,cảm động

+)Vui vẻ,tươi tắn

+)Đồng cảm và cho họ là tốt

Tui hc qua bài này rùi

8 tháng 10 2016

câu ch hay lắm bạn à! rất có ý nghĩa. mọi ng hãy thửu đọc chậm hết câu ch và ngẫm nghĩ đi

17 tháng 5 2022

Theo quy định của Nhà nước ta thì việc cấp lại giấy khai sinh do Uỷ ban nhân dân cấp xã (phường, thị trấn) nơi đương sự cư trú hoặc đương sự đã đăng kí hộ tích thực hiện.

Người xin cấp lại giấy khai sinh phải nộp đơn và xuất trình các giấy tờ sau đây:

- Sổ hộ khẩu gia đình

- Chứng minh thư nhân dân

- Các giấy tờ cần thiết khác để chứng minh việc mất giấy khai sinh và xin cấp lại là đúng sự thật

Về thời hạn xin cấp lại giấy khai sinh: trong thời gian 7 ngày, kệ từ ngày nhận đủ hồ sơ hợp lệ. Nếu xét thấy việc xin cấp lại là đúng sự thật thì Uỷ ban nhân dân xã (phường, thị trấn) kí và cấp cho đương sự một bản chính giấy khai sinh. Trong trường hợp cần phải xác minh thêm, thì thời hạn kéo dài không quá 7 ngày.

17 tháng 5 2022

thank nha

 

13 tháng 11 2016

sao bạn ko đăng ở bên môn ngữ văn ấy bên đó sẽ có nhiều người trả lời cho bạn hơn đấy

14 tháng 11 2016

mik nhầm mất ruiù

23 tháng 9 2025

bấm nộp bài ở dưới ý ko nhìn à


23 tháng 9 2025

Thấy mỗi kiểm tra ;-;

22 tháng 10 2016

=> Em sẽ nói với hai người thanh niên đó là: " Hai anh ơi, anh có thể nhường chỗ cho cô đang bế em bé không anh? Cô đó tội nghiệp quá, dáng người mệt mỏi, anh nhường đi nha anh, anh chịu khó đứng đi anh nhé!"

Em có suy nghĩ về hành động của chàng thanh niên là họ không biết nhường chỗ cho người lớn tuổi, người bị bệnh và kể cả những người già, trẻ,...... chúng ta đi đâu phải luôn luôn có câu" Kính trên nhường dưới", đi đâu phải biết chào hỏi, nhường bước, nhường nhịn em nhỏ, thương yêu, tôn trọng người già, những người có công với đất nước,.... Qua hành động trên của 2 chàng thanh niên, em có nhận xét rằng họ không biết tôn trọng người lớn tuổi, dẫn đến 2 anh chàng thanh niên sẽ bị xúc phạm, cười chê.

8 tháng 3 2022

- Chị Hương đã vi phạm luật bảo vệ, chăm sóc và giáo dục trẻ em.

Nếu chứng kiến sự việc đó em sẽ:

+ Khuyên ngăn chị ấy lại

+ Báo với chủ nhà hoặc nếu nghiêm trọng thì trình báo với công an vì chị vi phạm tội

+ Bảo vệ em gái bị đánh

+ Lên án, phê phán hành động thô bạo của chị vì đã làm tổn hại đến vấn đề phát triển của trẻ, bạo hành trẻ, gây tổn thương tinh thần lẫn thể xác.

8 tháng 3 2022

A) Theo em , Hương đã vi phạm : bạo hành , đánh đạo trẻ nhỏ

B) Nếu chứng kiến việc đó em sẽ :

* Báo cho cho người lớn như bố mẹ của em bé đó

* Gọi cảnh sát để bắt cô Hương

* khuyên cô hương nên thay đổi cách làm của mình 

=> Cần báo với với chính quyền nếu cô Hương không hợp tác