Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Khi thế giới đã trở nên bình đẳng, người phụ nữ không còn chỉ ở nhà làm nội trợ nữa mà đã bước ra ngoài xã hội, tự mình làm việc đóng góp cho sự phát triển của đất nước như những người đàn ông. Mẹ em cũng vậy. Và, em thích nhất là mỗi tối được ngắm hình ảnh mẹ nghiêm túc, say mê làm việc trên chiếc bàn gỗ.
Mẹ em không chỉ là một người phụ nữ đảm đang của gia đình mà còn là một giáo viên – người lái đò chở những thế hệ học sinh trên dòng sông kiến thức mà cập bến tương lai. Mỗi tối, sau bữa cơm, mẹ đều ngồi vào bàn chấm bài của học sinh và soạn giáo án, bài dạy cho buổi học ngày hôm sau. Ngắm mẹ mỗi ngày dường như đã trở thành một thói quen của em rồi.
Ánh đèn vàng ở trên bàn được bật lên, ấy là khi mẹ bắt đầu chuẩn bị làm việc. Từng tập bài kiểm tra gọn gàng được mẹ lấy ra từ trong cặp. Với chiếc bút đỏ trong tay, mẹ chậm rãi đọc bài của từng học sinh thân yêu. Chỗ nào được, mẹ đều đánh dấu lại rồi khen tốt vào bài như để khích lệ, động viên bạn ấy tiếp tục cố gắng như thế; chỗ nào chưa được, mẹ sẽ ghi vào là chưa được ở chỗ nào. Bởi vậy, những bài làm của học sinh đều được mẹ phê lời tỉ mỉ, cẩn thận.
Khi mẹ làm việc, mẹ rất nghiêm túc. Lưng mẹ luôn thẳng trong suốt lúc chấm bài hay soạn giáo án. Đôi môi đôi khi hơi mím lại khi đọc được những điều không ổn, đôi khi lại cong cong tạo thành nụ cười khi đọc được điều hay làm mẹ hài lòng. Thường ngày, khi làm việc, mẹ em đều đeo một chiếc kính để có thể nhìn bài của các bạn rõ ràng hơn. Đôi tay mềm mại nhanh chóng phê những dòng nhận xét đầy yêu thương mà cũng rất đỗi nghiêm khắc vào bài, những con số đỏ thắm cứ thế dần hiện ra dưới nét viết của mẹ. vforum.vn
Sau khi chấm bài xong, mẹ đều cẩn thận sắp bài lại theo thứ tự tên của các học sinh trong lớp rồi mới cất vào tập bài kiểm tra để mai trả cho lớp rồi mới soạn giáo án cho buổi học tiếp theo. Mẹ luôn ghi chú vào trong cuốn sổ của mình rằng phần nào có thể sẽ gây khó hiểu cho học sinh và nên sửa chữa ra sao. Tình yêu và sự chăm lo của mẹ dành cho các bạn học sinh thật giống như là của mẹ dành cho em vậy.
Mỗi lần mẹ làm việc xong đều đã rất muộn, em luôn để ý đến điều đó. Nhưng mẹ chẳng hề hấn gì, trái lại, mẹ rất vui vẻ nữa. Bởi với mẹ, dù phải nghỉ ngơi muộn nhưng lại có thể giúp những học sinh của mình tiến bộ hơn thì cũng là một điều tốt, càng ngày giúp chúng nên người và giỏi hơn.
Em rất yêu kính và ngưỡng mộ người mẹ thân yêu của em. Hình ảnh mẹ khi làm việc như một bức họa đã in dấu trong trái tim bé nhỏ của em, truyền cho em lửa nóng và mong muốn được trở thành một giáo viên như mẹ.
Ông em là người say mê sách báo. Ông có một tủ sách lớn chiếm gần hết một bức tường phòng làm việc chung của gia đình. Sáng nào, ông em cũng đọc báo. Buổi sáng mát mẻ dễ chịu. Ông tập thể dục, ăn sáng xong là ngồi vào ghế tựa đọc báo. Báo ông đọc là báo Công an Thành phố. Ông đeo kính vào, chăm chú xem trang bìa rồi bắt đầu đọc từng trang bên trong. Thỉnh thoảng, đôi kính trắng trễ xuống mũi, ông lại lấy ngón tay trỏ đẩy kính lên. Ông đưa mắt xem hình minh hoạ của các báo, gật gù biểu đồng tình. Khi ông đọc báo, phòng làm việc phải được giữ yên lặng. Chúng em vào phòng phải đi nhẹ nhàng, rón rén. Ông đọc hết từng trang báo, có lúc đọc nhanh phía sau, có lúc gật gù, có lúc chặc lưỡi lắc đầu. Khi ông đọc báo xong, ông để tờ báo lên bàn rồi nói với cả nhà: "Hôm nay, báo có nhiều tin hay đấy. Ông để báo trên bàn. Hồi nào các con thích xem thì xem nhé!". Đáp lại lời ông thường lệ là mẹ thưa: "Dạ, con cảm ơn ba.".
Sau nhà tôi là cả một khu vườn rộng lớn, một thế giới đầy ắp niềm vui kì diệu. Mỗi khi mở tung cánh cửa sổ, tôi lại thấy trước mắt mình là cả một thiên đường. Những khóm hoa xinh đẹp khoe sắc tô điểm cho khu vườn đã đẹp lại càng đẹp thêm. Nào là hoa hồng kiều diễm, kiêu sa, nào là hoa ly xinh đẹp , đài các, rồi đến hoa nhài thanh tú, dịu dàng.... Tôi yêu lắm cái nắng vàng như rót mật xuống bãi cỏ xanh mơn, yêu biết bao cái màu xanh thăm thẳm từ bầu trời yên ả, dịu dàng như nước hồ thu. Mỗi lần tung cánh cửa sổ, làn gió mát lại lùa vào tóc tôi, mang theo cái hương thơm dịu nhẹ vẩn vương đâu đó trên lọn tóc đen nhánh như muốn cất lên lời chào thầm lặng từ "thế giới thiên đường". Ngắm nhìn cái thế giới nhỏ bé, đáng yêu đằng sau khung cửa sổ kia, lòng tôi lại cảm thấy yên bình, ấm áp lạ kì. Có ai ngờ được một "thiên đường" như trong những câu chuyện cổ tích chẳng phải tìm đâu xa mà lại ở ngay gần trước mặt chúng ta. Đúng vậy, "thiên đường" cũng chỉ cần thế thôi, nhỏ bé nhưng đáng yêu, xinh xắn, có thể khiến cho người ta cảm thấy bình yên, ấm áp.
gồm 3 bố cục:
-Mở bài : Từ đầu ... lỗi lạc :Vua sai quan đi khắp nơi để tìm người hiền tài giúp nước.
-Thân bài : Tiếp... nước láng giềng :3 lần thử tài của vua đối với em bé thông minh.
-Kết bài : Phần con lại : Em bé trở thành Trạng Nguyên
Thế giới thần tiên trong trí tưởng tượng của trẻ em Việt Nam là một thế giới đầy màu sắc. Ở nơi thiên đường đó có cô Tấm dịu hiền, có anh Khoai chăm chỉ, cần cù và chàng Thạch Sanh khoẻ mạnh, dũng cảm. Nhưng người mà những đứa trẻ chúng tôi thích nhất lại là ông Tiên – cụ già tốt bụng, luôn mang đến những điều ước màu nhiệm.
Trong trí tưởng tượng của tôi, ông tiên chắc cũng chẳng khác gì ông nội là mấy. Ông cũng có mái tóc trắng, búi củ tôi như các cụ ngày xưa. Ông có đôi mắt to, tròn nhìn hết cả thế gian xem ai khó khăn, đau khổ thì giúp đỡ. Đôi mắt ấy rất hiền hậu, nhân từ như chính con người ông. Ông tôi ngày xưa có chùm râu dài đến rốn, bạc trắng nên tôi nghĩ bụt cũng vậy thôi. Da dẻ bụt hồng hào, trắng trẻo vì ăn nhiều đào tiên trên thiên đình. Ông tiên hay đi giúp đỡ người khác. Mỗi lần ông xuất hiện là lại có những đám khói trắng xoá ở đâu hiện ra mà chúng tôi thường gọi là "cân đẩu vân" của ông. Xung quanh ông tiên, những luồng ánh sáng có thể soi sáng cả thế gian. Ông thường mặc bộ quần áo màu vàng, đôi guốc mộc trông giản dị và gần gũi như ông mình. Giọng nói của ông ấm áp và ôn tổn xoa dịu hết mọi nỗi đau. Nhưng điều làm tôi yêu ông nhất chính là tấm lòng của ông. "Ông tiên tốt bụng", "cụ già mang đến nhiều điều ước" là những cái tên mà tôi đặt cho ông. Ông tiên giúp đỡ chị Tấm gặp được nhà Vua. Khi chị Tấm không có quần áo đi dự hội, ông đã hoá phép biến đống xương cá ở bốn chân giường thành bộ quần áo đẹp, thành đôi hài đỏ dễ thương và thành con ngựa hồng để chị Tấm đi dự hội. Ông tiên đã dạy cho anh Khoai hai câu thần chú để trị tội tên địa chủ và cưới được con gái hắn. Trong câu chuyện cổ tích “Bông cúc trắng” ông tiên đã chỉ đường cho cô bé hái được hoa cúc mang về chữa bệnh cho mẹ. Ông còn đến tận nhà khám bệnh, chữa trị cho mẹ cô bé hiếu thảo kia… Vậy đấy! Với cây phất trần trong tay ông đã đi khắp mọi nơi, gặp đủ hạng người, tốt có, xấu có. Nhưng chỉ những người tốt, những đứa bé ngoan ngoãn, học giỏi và hiếu thảo mới gặp được ông tiên, được ông giúp đỡ và cho điều ước. Còn những đứa trẻ hư, những người xấu sẽ phải chịu hình phạt thích đáng.
Tôi yêu ông tiên lắm. Tôi coi ông như ông ruột của mình ấy. Đã mấy nghìn năm nay, ông đi đủ mọi miền, giúp đỡ bao người. Từ hồi còn nằm nôi, tôi đã được các bà các mẹ kể về ông tiên. Đến trong mơ, tôi cũng nhìn thấy những việc mà ông đã làm để giúp đỡ bà con nghèo, người gặp hoạn nạn. Tôi không phải là một đứa trẻ ngoan. Đôi lúc tôi còn lười biếng và cãi lại mẹ nhưng tôi sẽ sửa chữa, tôi sẽ cố gắng chăm học hơn, ngoan ngoãn hơn để một lần được nhìn thấy ông tiên – cụ già tốt bụng và nhân hậu của tôi.
Tuổi thơ con người khi xưa ai cũng được bao bọc giữa những ước mơ viễn vong. Em cũng vậy ! Một thời thơ ấu xưa kia đã từng ước mình là cô Tấm hiền dịu được kết hôn với nhà vua, hay một cô tiên hay cả chàng Khoai thật thà đọc " Khắc nhập " " khắc xuất " cũng có thể trừng trị kẻ xấu.Những người đó lúc nào cũng nổi tiếng, ai cũng mến mộ.Không hiểu sao bây giờ em lại quý ông Bụt hơn, không hiểu sao nữa. Có lẽ truyện nào cũng có Bụt nên em cũng quen và thân với Bụt hơn
" Bụt thật tuyệt ! " Em bất ngờ thốt lên khi vừa kiếm được câu truyện Cây tre trăm đốt hồi nhỏ để đâu mất. Mê đọc quá tới nỗi đến giờ ngủ rồi mà vẫn bắc đèn vào giường, vừa nằm vừa đọc. Đang đọc mê man rồi không hiểu sao mắt em mờ dần, rồi đến thế giới thần tiên lúc nào không hay. Thế giới thần tiên rất huyền ảo, không bờ, thế giới vô tận.Xung quanh sương mù bao phủ, mờ ảo đơn điệu nhưng giữa cái đơn điệu ấy hiện ra là chiếc cầu vồng lấp lánh bảy sắc, và các thần tiên mỗi sắc lấp lánh xinh đẹp khác nhau đang bàn tán gì đó. Hình như sắp có cuộc họp lớn của vua mặt trời, cai quản cả dãy ngân hà nên ai cũng mặc đẹp và không dám lơ là. Lúc này, trang phục của em cũng thật là đẹp : Chiếc đầm hồng lấp lánh ánh của những ngôi sao dính trên cùng đôi giày dính sao. Sau lưng em cũng có cánh bằng lông vũ tuyệt đẹp, phất cánh nhè nhẹ lấp lánh. Trông em cũng xinh xắn như tiên thật sự vậy.
Cuộc họp bắt đầu. Mặt trời dần dần ló ra, ánh sáng ngài gọi dậy cả thế giới, cả dãy ngân hà sau màn đêm yên tĩnh. Các nàng tiên xì xào, rằng mình đẹp nhất, chắc mình sẽ được phong chức cao hay có phép thuật mạnh hơn gì đó.
Mặt trời cất giọng nói :
- Hôm nay ta tuyên dương Bụt đầu tiên.Bụt là tiên có số tuổi lớn nhất trong các tiên. Bụt giúp đỡ rất nhiều người nhưng Bụt vẫn không cao chức hơn các tiên khác vì từ đó ta muốn cho Bụt lên chức cao hơn nhưng Bụt cũng từ chối, hôm nay ta vẫn muốn phân Bụt lên chức Cận thần của ta...
Nghe tới đây, em nhìn sang Bụt. Bụt có dáng cao, lịch lãm, trông hiền từ như ông nội em đã mất vậy. Bụt hợp với bộ quần áo trắng đơn điệu cùng đôi ruốc gỗ cổ xưa nhưng cũng thấy được rõ ràng cái chất lịch lãm của Bụt. Chòm râu dài bạc phơ, da dẻ hồng hào, đôi mắt hiền từ nhưng sâu thẳm những vết chân chim. Bây giờ, Bụt đang ngồi một cách chăm chú nghiêm túc nghe họp, không xì xào nói xấu khi vua họp.
Cuộc họp kết thúc.Em đến chỗ của Bụt bằng đôi cánh lông vũ của mình. Thấy em, Bụt cất lời từ tốn :
- Có chuyện gì vậy, nàng tiên mới đến ?
Em trả lời :
- Dạ, tại sao bụt giúp nhiều người như vậy mà Bụt lại không cần công lao khen thưởng xứng đáng với mình vậy ?
Bụt nói :
- Thật ra, ta giúp người không phải vì công lao mà được khen thưởng, mà ta giúp người dùng để tích công đức và ta cũng dành lòng tốt của mình cho họ. Lòng tốt của người cũng như tiên, không thể dùng tiền hay gì có thể mua được ! Đó là tự bản thân ta có một lòng nhân hậu, lòng yêu quý con người.
- Vậy là em hiểu rồi ! Em không cần phải dùng tiền thật lớn để cứu người vùng sâu vùng xa để mọi người ghi nhớ công của mình. Em chỉ cần dùng số tiền mà em có thật sự, dù là bao nhiêu, chỉ cần thật lòng cũng là một công đức, đúng không ?
- Đúng rồi, ngoan lắm !
Em đang tính hỏi Bụt câu nữa đột nhiên cái đèn pin để trong giường rơi xuống đầu em và làm em tỉnh giấc. À, thì ra đó là một giấc mơ. Giấc mơ đẹp ghê ! Sau giấc mơ đó, em ngày càng yêu quý Bụt hơn, vì tình người của Bụt.
Câu đố 16: Cái gì của chồng mà vợ thích cầm nhất (không nghĩ lung tung)?
Đáp án: Tiền
học tốt
~~~~~~~~~~~~~~~~
Trường em mỗi năm đều vận động phong trào nuôi heo đất để cuối năm góp lại chút tiền mua đồ dùng học tập tặng cho những bạn có hoàn cảnh khó khăn ở miền núi, nơi ấy, các bạn còn nhiều thiếu thốn cần sự giúp đỡ từ mọi người.
Năm nào em cũng được mẹ mua cho con lớn đất để tiết kiệm. Qua ti vi và sách báo, em được biết những học sinh nơi miền núi xa xôi thiếu từng cuốn vở, chiếc bút, từng cái áo ấm ngày đông rét, từng đôi dép để đi, em thương các bạn vô cùng. Những quần áo cũ không mang nữa, em xếp lại một góc, những sách vở đã học, đồ dùng không dùng đến em cất cẩn thận để quyên góp gửi các bạn. Hàng ngày, em nhổ tóc sâu cho bà, làm việc nhà giúp mẹ, nếu được bố mẹ thưởng em đều nhét vào chú lợn đất để dành. Ngày tổng kết cuối năm, đập vỡ chú lợn đất, mẹ và em ngồi tính được 500.000 đồng, cộng với số tiền thưởng em được nhận khi đạt danh hiệu học sinh giỏi em gửi vào thùng quyên góp của nhà trường gửi đến các bạn. Dù biết đó là số tiền không quá lớn nhưng em rất hạnh phúc vì được đóng góp phần mình giúp đỡ những khó khăn thiếu thốn của các bạn.
Bố mẹ em cũng rất vui vì em đã biết chia sẻ với mọi người. Mẹ bảo "lá lành đùm lá rách" là truyền thống tốt đẹp của dân tộc ta, con đã biết yêu thương, sẻ chia với các bạn nhỏ thiếu may mắn, mẹ rất vui và tự hào. Mẹ mong rằng trong tương lai con sẽ giúp đỡ được nhiều người hơn nữa, con nhé". Lời mẹ dặn khiến em càng hiểu được rằng vai trò của tình thương yêu là rất quan trọng, em sẽ cố gắng thật nhiều để giúp đỡ được nhiều người hơn nữa trong cuộc sống.
Hẹ hẹ
mày tính làm gì tungtungtung phi phai đó
ai hỏi
Òi lại sĩ rồi