Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Mẹ ơi, mẹ hy sinh cho con nhiều đến thế mà chưa bao giờ mẹ đòi con trả công. mẹ là người mẹ tuyệt vời nhất, cao cả nhất, vĩ đại nhất. Đi suốt đời này có ai bằng mẹ đâu. Có ai sẵn sàng che chở cho con bất cứ lúc nào. Ôi mẹ yêu của con! Giá như con đủ can đảm để nói lên ba tiếng: “ Con yêu mẹ! ” thôi cũng được. Nhưng con đâu dũng cảm, con chỉ điệu đà ủy mỵ chứ đâu được nghiêm khắc như mẹ. Con viết những lời này, dòng này mong mẹ hiểu lòng con hơn. Mẹ đừng nghĩ có khi con chống đối lại mẹ là vì con không thích mẹ. Con mãi yêu mẹ, vui khi có mẹ, buồn khi mẹ gặp điều không may. mẹ là cả cuộc đời của con nên con chỉ mong mẹ mãi mãi sống để yêu con, chăm sóc con, an ủi con, bảo ban con và để con được quan tâm đến mẹ, yêu thương mẹ trọn đời. Tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng nhất trên đời này. Tình cảm ấy đã nuôi dưỡng bao con người trưởng thành, dạy dỗ bao con người khôn lớn. Chính mẹ là nguời đã mang đến cho con thứ tình cảm ấy. Vì vậy, con luôn yêu thương mẹ, mong được lớn nhanh để phụng dưỡng mẹ. Và con muốn nói với mẹ rằng: “ Con dù lớn vẫn là con mẹ. Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con. ”
cho mk xin tick ko đúng thì thui
chúng tôi luôn luôn nghe những bài hát của Khởi My và hằng ngày chúng tôi cùng ca hát với nhau . Sau những lần hát với nhau đó tôi và nhi , trang đã có một giọng hát tuyệt diệu hơn . Cho đến 1 lần cô giáo đã mời tôi và 2 người bạn của tôi lên sân khấu nhân dịp mừng 8 - 3 này , cả 3 người chúng tôi rất hào hứng ngày ngày chăm chỉ luyện tập . Cuối cùng cũng đến cái ngày ấy , ba người lên sân khấu . Cả 3 hòa chung một nhịp điệu hát thật mê say và lớp tôi đạt giải nhất .
Thời gian cứ thấm thoát trôi đi và cái ngày đó cũng đến . vào sáng thứ 2 tôi niềm nở chào nhi nhưng khuôn mặt của nhi có vẻ buồn buồn . tôi gặng hỏi mãi nhi mới trả lời rằng sắp phải chuyển nhà . điều đó làm tôi bất ngờ , tôi khóc nức nở ôm chầm lấy nhi .
cô giáo cũng biết chuyện này cô nói với cả lớp sẽ tổ chức một buổi chia tay cho nhi. tôi rất buồn và thế là bữa tiệc cuối cùng của chúng tôi đã diễn ra . tôi nghĩ rằng cần phải cố gắng làm nhi vui vẻ trước khi chia tay.
và bữa tiệc kết thúc . sau ngày hôm đó nhi đã chuyển nhà chúng tôi khóc da diết không sao nói được nỗi lòng của mình . và thế là chúng tôi chia tay ở đó
dù rất muốn gặp nhi nhưng tôi không thể nữa rồi. tôi sẽ mãi mãi chân trọng tình bạn , kỷ niệm mà chúng tôi đã từng làm với nhau cho dù rằng chúng tôi không thể ở cùng nhau.
mk ko chép mạng đâu thề đấy tick nhiều nha thank ![]()
Những kỉ niệm ngày đến trường đầu tiên khi vào học lớp 1 em vẫn nhớ như in. Sáng sớm hôm đó mẹ gọi em dậy để chuẩn bị vệ sinh cá nhân và ăn sáng. Xong xuôi, mẹ cho em được mặc bộ quần áo trắng tinh tươm và khoác chiếc cặp mới mẹ đã mua tặng em nhân ngày khai giảng. Mẹ đã dặn dò em phải lễ phép chào hỏi khi gặp thầy cô. Khi đến trường, em cũng nh bao bạn nhỏ khác đều háo hức đón chờ để nhận lớp với những người bạn mới. Ngày đầu tiên đi học trong sáng mùa thu tháng 9, bầu trời trong xanh và gió mát trong lành đã để lại trong em bao kỉ niệm đẹp về quãng đường học sinh.
nếu đây là thi học kì thì tạm được nhưng trong các bài tập làm văn thì nó quá ngắn. Tuy đây là văn tự sự nhưng bạn nên miêu tả nhiều hơn, lược bớt phần biểu cảm lại. Còn nữa, câu " thưa ông, cháu không làm vỡ chiếc bình của ông đấy" đọc nó cứ lũng cũng, bạn nên đổi câu khác. Phần lúc bạn đi xin lỗi ông, bạn nên thêm một lời căn dặn của ông hoặc hứa hẹn của bạn đối với ông. Vậy thì bài văn của bạn sẽ hay hơn.

Trong đời học sinh, ai cũng có những kỉ niệm đẹp với bạn bè mà không bao giờ quên được. Với em — một học sinh trung học — những ngày cuối ở trường tiểu học và khoảnh khắc phải chia tay bạn bè là điều in sâu trong trái tim em.
Khi em còn học tiểu học, em đã có rất nhiều người bạn thân cùng nhau vui chơi, học tập và vượt qua nhiều thử thách. Thời gian trôi thật nhanh, sau năm năm học, đã đến lúc em phải rời xa những người bạn thân yêu và thầy cô. Em cảm thấy buồn bã và lạc lõng khi nghĩ đến môi trường mới, nơi mọi thứ đều xa lạ.Em cứ ngỡ mình sẽ cô độc trong môi trường học mới. Nhưng may mắn thay, một vài người bạn cũ cũng chuyển đến trường này nên em không còn thấy mình một mình nữa. Câu nói “Bạn bè là những người cùng ta đồng hành” đã trở nên sâu sắc hơn bao giờ hết trong trái tim em.Ngày cuối cùng ở tiểu học, em cùng các bạn nghẹn ngào nói với nhau rằng: “Sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ gặp lại nhau thôi nhỉ…” — một câu nói giản dị nhưng chứa đầy tình cảm.
Em mong rằng thời gian có thể quay trở lại để em gặp lại những người bạn cũ. Dù không biết tương lai sẽ ra sao, kỉ niệm này sẽ mãi là phần ký ức quý giá giúp em trưởng thành hơn mỗi ngày.
MIK SỬA NHƯ NÀY ĐC KO Ạ
"vào sinh ra tử " nghe hơi mạnh nha
Hơi dài nha
Hơi ngắn thi cuối kì ko ngắn thế đâu
hay ạa