K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Có lẽ ai đã đọc truyện "Thạch Sanh" đều nhớ đến cây đàn và niêu cơm đất thần kì. Nó đã trở thành biểu tượng gắn với hình ảnh Thạch Sanh. Mỗi lần đọc xong truyện, gấp sách lại, em có cảm giác như nhân vật đang bước ra từ câu chuyện, gần gũi và chân thật.

Thạch Sanh cao lớn, vạm vỡ với những bắp tay cuồn cuộn. Thân hình cân đối, cường tráng càng làm tăng thêm vẻ đẹp. Thạch Sanh đóng một cái khố, trên đầu quấn một chiếc khăn nâu, vai đeo cung tên đi từ trong rừng ra với những bó củi to trông như lực sĩ của rừng xanh.
Thạch Sanh mồ côi cha mẹ từ thuở nhỏ. Anh ấy không phải là con người bình thường mà là thái tử, con Ngọc Hoàng xuống đầu thai làm con của một đôi vợ chồng già ở Cao Bình. Nguồn gốc cao quý và khác thường ấy như điềm báo cho ta biết cuộc đời Thạch Sanh sẽ không phẳng lặng mà gặp nhiều thử thách, chông gai.

Thạch Sanh là một chàng trai tốt bụng, chăm chỉ và tài giỏi. Vì thật thà lắm nên bao lần anh bị Lí Thông lừa mà không hề hay biết. Ở cạnh Lí Thông gian xảo, anh đã sống chân thật hết mình, giúp hắn biết bao việc. Không chỉ có vậy, lúc nào chàng trai ấy cũng sẵn lòng giúp đỡ người khác khi hoạn nạn, chẳng từ gian nguy.

Thạch Sanh đã giết được chằn tinh không chỉ cứu được mẹ con Lí Thông mà còn giúp được dân làng thoát khỏi nanh vuốt độc ác của đại bàng khổng lồ. Và hơn cả, Thạch Sanh đã đánh thắng được quân mười tám nước chư hầu bằng trí thông minh của mình mà không tốn một hòn tên mũi đạn. Những chiến công oai hùng đó của Thạch Sanh thật đáng ngưỡng mộ.
Trải qua nhiều khó khăn, Thạch Sanh càng thể hiện được bản lĩnh, tài năng của mình. Chấp nhận đi canh miếu thờ, rồi gặp chằn tinh, anh đều sẵn sàng chiến đấu mà không hề run sợ. Thấy đại bàng bắt công chúa, Thạch Sanh dũng cảm lần theo dấu vết rồi xin xuống hang đánh đại bàng giải cứu.

Khi bị vu oan tội ăn cắp của cải nhà vua và bị bắt vào ngục tối, Thạch Sanh mang cây đàn ra đánh, tiếng đàn đã đến được với công chúa, anh tự giải cứu được chính mình. Thử thách mười tám nước chư hầu đã thể hiện rõ nhất tài năng cũng như tấm lòng nhân ái của chàng dũng sĩ. Niêu cơm thần kì đã giúp Thạch Sanh làm cho các binh lính tâm phục khẩu phục mà rút về.

Trong niềm vui hân hoan chiến thắng ta càng thấy Thạch Sanh đẹp hơn bao giờ hết, vẻ đẹp hài hòa giữa ngoại hình với tâm hồn và tài năng. Thạch Sanh mãi là người dùng sĩ của các bạn nhỏ các thế hệ từ xưa cho đến mãi về sau. Dù đọc bao câu chuyện cổ tích khác nhưng hình ảnh Thạch Sanh vẫn mãi đọng lại trong tâm trí em.

3 tháng 8 2019

Thế giới thần tiên trong trí tưởng tượng của trẻ em Việt Nam là một thế giới đầy màu sắc. Ở nơi thiên đường đó có cô Tấm dịu hiền, có anh Khoai chăm chỉ, cần cù và chàng Thạch Sanh khỏe mạnh, dũng cảm. Tuy nhiên, người mà những đứa trẻ chúng tôi thích nhất lại là ông Tiên – cụ già tốt bụng, luôn mang đến những điều ước màu nhiệm.

Trong trí tưởng tượng của tôi, ông tiên chắc cũng chẳng khác gì ông nội là mấy. Ông cũng có mái tóc trắng, búi củ tôi như các cụ ngày xưa. Ông có đôi mắt to, tròn nhìn hết cả thế gian xem ai khó khăn, đau khổ thì giúp đỡ. Đôi mắt ấy rất hiền hậu, nhân từ như chính con người ông.

Ông tôi ngày xưa có chùm râu dài đến rốn, bạc trắng nên tôi nghĩ bụt cũng vậy thôi. Da dẻ ông hồng hào, trắng trẻo vì ăn nhiều đào tiên trên thiên đình. Ông Tiên hay đi giúp đỡ người khác. Mỗi lần ông xuất hiện là lại có những đám khói trắng xóa ở đâu hiện ra mà chúng tôi thường gọi là "cân đẩu vân" của ông. Xung quanh ông Tiên, những luồng ánh sáng có thể soi sáng cả thế gian.

Ông thường mặc bộ quần áo màu vàng, đôi guốc mộc trông giản dị và gần gũi như ông mình. Giọng nói của ông ấm áp và ôn tồn xoa dịu hết mọi nỗi đau. Nhưng điều làm tôi yêu ông nhất chính là tấm lòng của ông. "Ông Tiên tốt bụng", "cụ già mang đến nhiều điều ước" là những cái tên mà tôi đặt cho ông. Ông Tiên giúp đỡ chị Tấm gặp được nhà vua. Khi chị Tấm không có quần áo đi dự hội, ông đã hóa phép biến đống xương cá ở bốn chân giường thành bộ quần áo đẹp, thành đôi hài đỏ dễ thương và thành con ngựa hồng để chị Tấm đi dự hội.

Ông Tiên đã dạy cho anh Khoai hai câu thần chú để trị tội tên địa chủ và cưới được con gái hắn. Trong câu chuyện cổ tích “Bông cúc trắng” ông tiên đã chỉ đường cho cô bé hái được hoa cúc mang về chữa bệnh cho mẹ. Ông còn đến tận nhà khám bệnh, chữa trị cho mẹ cô bé hiếu thảo kia…

Vậy đấy! Với cây phất trần trong tay ông đã đi khắp mọi nơi, gặp đủ hạng người, tốt có, xấu có. Nhưng chỉ những người tốt, những đứa bé ngoan ngoãn, học giỏi và hiếu thảo mới gặp được ông tiên, được ông giúp đỡ và cho điều ước. Còn những đứa trẻ hư, những người xấu sẽ phải chịu hình phạt thích đáng.

Tôi yêu ông Tiên lắm. Tôi coi ông như ông ruột của mình ấy. Từ hồi còn nằm nôi, tôi đã được các bà các mẹ kể về ông Tiên. Đến trong mơ, tôi cũng nhìn thấy những việc mà ông đã làm để giúp đỡ bà con nghèo, người gặp hoạn nạn. Tôi không phải là một đứa trẻ ngoan. Đôi lúc tôi còn lười biếng và cãi lại mẹ nhưng tôi sẽ sửa chữa, tôi sẽ cố gắng chăm học hơn, ngoan ngoãn hơn để một lần được nhìn thấy ông tiên – cụ già tốt bụng và nhân hậu của tôi.

12 tháng 8 2016

Sau khi tạm biệt mái trường tiểu học, tôi bước vào một ngôi trường mới, bạn bè mới và thầy cô mới. Mọi thứ với tôi mà nói thật là mới và lạ.

Ngày đầu tiền bước vào ngôi trường, tôi rất thích nhưng trong cái thích ấy là một chút sợ sệt. Ngôi trường khang trang, rộng lớn những lớp học xếp từng hàng. Bên trong lớp những chiếc bàn ghế xếp ngay ngắn, sạch sẽ. Khoảng sân rộng rãi với các cây cổ thụ xòe bóng mát, gió hầy hậy thổi xua tan cơn nóng bức trưa hè. Ngoài sân được trang bị sân cầu lông, bóng rổ để chúng tôi  thỏa thích vui chơi vào giờ nghỉ trưa và thể dục. Tôi đi dọc hành lang ngắm ngôi trường những hàng ghế đá tựa vào gốc cây phượng vĩ, cây bàng. Những bông hoa được để ở hành lang hay treo lên tường đua nhau khoe sắc. Ngôi trường mới với bao điều thú vị, học cùng các bạn mới với tôi mỗi ngày như vậy sẽ tràn ngập niềm vui. Nó sẽ tạo ra những kỉ niệm khi mới bước chân vào ngôi trường mới. Bức tranh về ngôi trường nhiều màu sắc, nhiều bạn bè và cả  những chú chim sơn ca líu lo trên những cành cây tạo ra những bản nhạc. 

Ngày đâu bước vào ngôi trường mới sẽ là bước đầu tiên trên con đường cấp 2 và kết thúc của những bước chân ấy sẽ là một kỉ niệm khó quên về ngày đầu tiên đặt chân vào ngôi trường cấp 2 này.

12 tháng 8 2016

- Mà sao vậy cậu

24 tháng 11 2024

có anh mày nè

 

 

24 tháng 11 2024

anh mày lớp 8

17 tháng 8 2018

ko phải

10 tháng 9 2025

Ngày đầu tiên bước vào môi trường Trung học cơ sở, em cảm thấy rất hồi hộp và có chút lo lắng. Trường mới rộng lớn hơn, lớp học cũng khác hẳn so với cấp Tiểu học. Em không còn học với cô giáo cũ nữa, mà được học với nhiều thầy cô khác nhau, mỗi người dạy một môn. Ban đầu em thấy hơi lạ lẫm, nhưng sau đó em dần cảm thấy háo hức vì sẽ được học nhiều điều mới mẻ hơn. Bạn bè trong lớp rất thân thiện, ai cũng vui vẻ làm quen với nhau. Em thấy mình đã lớn thêm một chút, phải tự giác và chăm chỉ hơn. Tuy có nhiều thay đổi, nhưng em tin rằng môi trường THCS sẽ giúp em trưởng thành hơn mỗi ngày. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng thầy cô và ba mẹ.

Thế thôi! :)))))

26 tháng 10 2025

tôi cũng thế :(((((((☠

2 tháng 11 2017

Đây ko phải là chỗ để kết bạn

2 tháng 11 2017

nguyễn anh quân sao bạn lại kì cục thế 

kb với mình nha

30 tháng 10 2017

Không! Mình học trường tiểu học số 2 Ân Nghĩa

13 tháng 11 2017
ko , mình học ở trường thcs lê quý đôn
19 tháng 8 2018

mik kg học trường bạn nhưng mik chắc chắc tiết đầu là chào cờ

19 tháng 8 2018

chổi , dẻ lau

22 tháng 8 2018

tui hok trường hơn sương nè!!! trường hơn sương cóa đc ko dọ

22 tháng 8 2018

ko đăng linh tinh nha bn