Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Dẹp giặc xong, cậu Gióng không quay về kinh để nhận công ban thưởng mà thúc ngựa đến núi Sóc, bỏ lại áo giáp sắt, một người một ngựa bay thẳng về trời. Nhiều đời sau người ta còn kể, khi ngựa thét lửa, lửa đã thiêu trụi một làng nay làng ấy gọi là làng Gióng. Những vết chân ngựa ngày xưa nay đã thành những ao hồ to nhỏ nối tiếp nhau.
Vậy thì Gióng ko gặp mẹ mà bay thẳng về trời...
Vì sao vậy?
Bởi nếu quay lại thì tất nhiên là người mẹ nào lại cho con mk đi. Nhất là đi ko bao giờ gặp lại...
Hk tốt!
ko thánh gióng ko có bay về trời .Bạn hãy lên google ghi thánh gióng đánh giặc xong có bay về trời ko,là nó sẽ hiện cho các bạn đọc và hiểu hơn
Sáng 4-5, hơn 170.000 học sinh ở hai khối 9 và 12 đang theo học tại các trường THCS, THPT, trung tâm giáo dục thường xuyên, giáo dục nghề nghiệp - giáo dục thường xuyên công lập trên địa bàn TP.HCM trở lại trường học.
Hòa cùng không khí đó, hàng trăm học sinh khối 12 Trường THPT Nguyễn Du (quận 10) đã bắt đầu trở lại trường để học tập, chuẩn bị cho kỳ thi THPT quốc gia sắp tới.
Từ sáng sớm, công tác chuẩn bị đón học sinh đã được các thầy cô chuẩn bị kỹ lưỡng. Ở khu vực cổng trường, bốn lối đi được phân ra với các giáo viên trực đo thân nhiệt, rửa tay sát khuẩn để đón lần lượt các học sinh vào bên trong. Tại đây, các em được nhắc nhở đeo khẩu trang liên tục, tránh tụ tập đông người và rửa tay thường xuyên.
Học sinh trở lại trường được kiểm tra thân nhiệt và sát khuẩn tay ngay khi vào cổng.
Đa số học sinh đều bày tỏ vui mừng khi được trở lại trường học. Em Võ Thành An (học sinh lớp 12/11) bày tỏ: “Ngày đầu tiên đi học lại, em rất vui vì đã lâu rồi không được đi học. Ba mẹ cũng đã trang bị cho em khẩu trang, bình nước riêng và nước sát khuẩn. Quay lại trường, em mong muốn đại dịch mau qua để mọi người trở lại nhịp sống bình thường, việc học tập suôn sẻ hơn và đạt được kết quả như mong muốn”.
Thầy Huỳnh Thanh Phú (Hiệu trưởng Trường THPT Nguyễn Du) cho biết công tác chuẩn bị đón học sinh trở lại trường đã thực hiện từ sau ngày 3-2, việc vệ sinh trường lớp luôn được đảm bảo sạch sẽ và khử khuẩn. Hằng tháng, toàn trường được tiến hành khử khuẩn một lần, riêng sàn các phòng học thì thực hiện liên tục mỗi ngày. Ngày 2-5, tổng vệ sinh bàn ghế để đón các em, ngắt tất cả cầu dao điện máy lạnh, chỉnh đốn tất cả đèn, quạt, đồng thời chuẩn bị khẩu trang, nước rửa tay.
“Tất cả mọi người vào trong trường cũng đều được đo thân nhiệt và rửa tay. Hiện trường có 36 bồn rửa tay, đảm bảo tỉ lệ 30 người sử dụng một bồn. Sắp tới, hội phụ huynh sẽ lắp thêm 24 bồn rửa tay di động bên ngoài” - thầy Phú nói.
Về khoảng cách giữa các học sinh, hiện mỗi phòng học có 30 em, diện tích sàn mỗi em sử dụng là 1,8 m, đảm bảo nằm trong quy định của TP.
QUẢNG CÁO
Trong sáng cùng ngày, sau khi các học sinh đã về lớp và ổn định, lễ chào cờ đầu tuần được thực hiện ngay tại lớp học và các học sinh đều bắt buộc phải đeo khẩu trang.
Các em sẽ được nghe các thông báo, hướng dẫn và chép thời khóa biểu mới, sau đó ra về và chính thức vào học từ ngày 5-5.
Nhà trường thực hiện căng dây chia thành từng lối đi riêng để đảm bảo không tập trung đông học sinh.
Sau khi đo thân nhiệt, học sinh được rửa tay sát khuẩn trước khi vào lớp.
Các thầy cô làm nhiệm vụ đón học sinh tại cổng được trang bị thêm mặt nạ ngăn giọt bắn phòng dịch COVID-19.
Khu vực căn tin trường đóng cửa để đảm bảo phòng dịch COVID-19.
Nhà trường tận dụng phòng khánh tiết để làm phòng cách ly khi có trường hợp học sinh có biểu hiện ho, sốt. Sau đó, nhà trường sẽ liên hệ cơ quan y tế gần nhất.
Trong buổi sáng đầu tuần, toàn thể học sinh khối 12 đã có một buổi chào cờ đặc biệt. Học sinh và giáo viên chủ nhiệm sẽ chào cờ tại lớp, các thầy cô còn lại sẽ chào cờ tại sân trường.
Lễ chào cờ diễn ra trong mùa dịch, cả thầy và trò đều bắt buộc đeo khẩu trang.
Sau lễ chào cờ, học sinh được nghe thầy cô hướng dẫn các biện pháp phòng dịch, chép thời khóa biểu mới, sau đó ra về và chính thức vào học từ ngày 5-5.
Sáng 4-5, hơn 170.000 học sinh ở hai khối 9 và 12 đang theo học tại các trường THCS, THPT, trung tâm giáo dục thường xuyên, giáo dục nghề nghiệp - giáo dục thường xuyên công lập trên địa bàn TP.HCM trở lại trường học.
Hòa cùng không khí đó, hàng trăm học sinh khối 12 Trường THPT Nguyễn Du (quận 10) đã bắt đầu trở lại trường để học tập, chuẩn bị cho kỳ thi THPT quốc gia sắp tới.
Từ sáng sớm, công tác chuẩn bị đón học sinh đã được các thầy cô chuẩn bị kỹ lưỡng. Ở khu vực cổng trường, bốn lối đi được phân ra với các giáo viên trực đo thân nhiệt, rửa tay sát khuẩn để đón lần lượt các học sinh vào bên trong. Tại đây, các em được nhắc nhở đeo khẩu trang liên tục, tránh tụ tập đông người và rửa tay thường xuyên.
Học sinh trở lại trường được kiểm tra thân nhiệt và sát khuẩn tay ngay khi vào cổng.
Đa số học sinh đều bày tỏ vui mừng khi được trở lại trường học. Em Võ Thành An (học sinh lớp 12/11) bày tỏ: “Ngày đầu tiên đi học lại, em rất vui vì đã lâu rồi không được đi học. Ba mẹ cũng đã trang bị cho em khẩu trang, bình nước riêng và nước sát khuẩn. Quay lại trường, em mong muốn đại dịch mau qua để mọi người trở lại nhịp sống bình thường, việc học tập suôn sẻ hơn và đạt được kết quả như mong muốn”.
Thầy Huỳnh Thanh Phú (Hiệu trưởng Trường THPT Nguyễn Du) cho biết công tác chuẩn bị đón học sinh trở lại trường đã thực hiện từ sau ngày 3-2, việc vệ sinh trường lớp luôn được đảm bảo sạch sẽ và khử khuẩn. Hằng tháng, toàn trường được tiến hành khử khuẩn một lần, riêng sàn các phòng học thì thực hiện liên tục mỗi ngày. Ngày 2-5, tổng vệ sinh bàn ghế để đón các em, ngắt tất cả cầu dao điện máy lạnh, chỉnh đốn tất cả đèn, quạt, đồng thời chuẩn bị khẩu trang, nước rửa tay.
“Tất cả mọi người vào trong trường cũng đều được đo thân nhiệt và rửa tay. Hiện trường có 36 bồn rửa tay, đảm bảo tỉ lệ 30 người sử dụng một bồn. Sắp tới, hội phụ huynh sẽ lắp thêm 24 bồn rửa tay di động bên ngoài” - thầy Phú nói.
Về khoảng cách giữa các học sinh, hiện mỗi phòng học có 30 em, diện tích sàn mỗi em sử dụng là 1,8 m, đảm bảo nằm trong quy định của TP.
QUẢNG CÁO
Trong sáng cùng ngày, sau khi các học sinh đã về lớp và ổn định, lễ chào cờ đầu tuần được thực hiện ngay tại lớp học và các học sinh đều bắt buộc phải đeo khẩu trang.
Các em sẽ được nghe các thông báo, hướng dẫn và chép thời khóa biểu mới, sau đó ra về và chính thức vào học từ ngày 5-5.
Nhà trường thực hiện căng dây chia thành từng lối đi riêng để đảm bảo không tập trung đông học sinh.
Sau khi đo thân nhiệt, học sinh được rửa tay sát khuẩn trước khi vào lớp.
Các thầy cô làm nhiệm vụ đón học sinh tại cổng được trang bị thêm mặt nạ ngăn giọt bắn phòng dịch COVID-19.
Khu vực căn tin trường đóng cửa để đảm bảo phòng dịch COVID-19.
Nhà trường tận dụng phòng khánh tiết để làm phòng cách ly khi có trường hợp học sinh có biểu hiện ho, sốt. Sau đó, nhà trường sẽ liên hệ cơ quan y tế gần nhất.
Trong buổi sáng đầu tuần, toàn thể học sinh khối 12 đã có một buổi chào cờ đặc biệt. Học sinh và giáo viên chủ nhiệm sẽ chào cờ tại lớp, các thầy cô còn lại sẽ chào cờ tại sân trường.
Lễ chào cờ diễn ra trong mùa dịch, cả thầy và trò đều bắt buộc đeo khẩu trang.
Sau lễ chào cờ, học sinh được nghe thầy cô hướng dẫn các biện pháp phòng dịch, chép thời khóa biểu mới, sau đó ra về và chính thức vào học từ ngày 5-5.
Ăn xong, bố mẹ cho ba đứa lên phòng em chơi. Sau khi đã xem xét căn phòng nhỏ của em, Nô-bi-ta tỏ ý rất thích, chỉ tiếc rằng trông nó hơi bị… luộm thuộm một tí (?!). Sau đó cậu ta khoe:
Đô-rê-mon tài như thế nào cậu biết rồi đấy. Giờ cậu ước điều gì, cậu ấy sẽ thực hiện ngay lập tức.
Đô-rê-mon lườm Nô-bi-ta một cái, nhưng rồi cậu ta cũng nói:
Tớ không làm được tất cả mọi thứ đâu. Nhưng bây giờ cậu muốn đi đâu chơi thật xa, chúng ta sẽ đi. Tớ có mang theo cánh cửa thần kì đây.
Thật đúng dịp. Chả là sáng nay chúng tôi tranh luận với nhau: cô Tấm là người thế nào? Tại sao một người hiền lành, tốt bụng, hiếu thảo như cô Tấm lại có thể hại cô em một cách vô cùng khốc liệt như vậy? Cãi nhau chán không ăn thua, chúng tôi định bụng hỏi cô giáo nhưng cô lại đi họp vắng. Tại sao không tranh thủ lúc này đến hỏi thẳng cô Tấm nhỉ?
Nghe tôi đề đạt yêu cầu, Đô-rê-mon bảo:
Hay đấy! Tớ cũng muốn đến thăm thế giới cổ tích của các bạn. Tuy nhiên, chúng ta sẽ không đi bằng cánh cửa thần kì mà sẽ sử dụng cỗ xe thời gian này.
Nói rồi cậu ta rút ngay cỗ xe từ trong chiếc túi thần kì ra. Theo lời Đô-rê-mon, tôi vừa nhắm mắt lại, mở mắt ra đã thấy mình đang ở trong một thế giới vô cùng xa lạ. Một cung điện huy hoàng, tráng lệ ở ngay trước mắt. Người hầu kẻ hạ đi lại tấp nập. Thấy một cô gái đang ngồi trên chiếc võng trong vườn, chúng tôi đến hỏi thăm. Không ngờ người đó lại chính là cô Tấm (Nô-bi-ta và tôi, mỗi đứa mất một chiếc bánh rán với Đô-rê-mon về chuyện này). Chúng tôi tranh thủ làm một cuộc phỏng vấn ngăn ngắn:
Chào chị Tấm! Chúng em từ thế kỉ XXI về thăm chị đây.
Chào các em! Các em về thăm chị hay còn muốn hỏi chị gì nữa?
Ba chúng tôi nhìn nhau. Không ngờ chị Tấm lại biết trước việc chúng tôi định làm. Nô-bi-ta nhanh nhảu:
Dạ thưa chị, chúng em vẫn nói với nhau là: “Hiền như cô Tấm”. Chị đã từng phải mò cua, bắt ốc, làm lụng vất vả mà vẫn bị mụ dì ghẻ chửi mắng, bị cô em bắt nạt. Bắt được con cá bống chị cũng không ăn mà lại thả vào chum để nuôi, khi không thể nhặt được số thóc lẫn mà mụ dì ghẻ giao cho, chị chỉ biết khóc… thì đúng là chị hiền thật. Vậy tại sao chị có thể làm được cái việc mà không mấy người dám làm, đó là xui cô Cám dội nước sôi vào người, sau lại đem xác cô Cám làm mắm để gửi về cho mụ dì ghẻ?
Có chuyện như vậy thật ư? Cô Tấm sửng sốt.
Tôi vội đỡ lời:
Đúng thế đấy chị ạ. Em còn mang cả sách theo đây này.
Tôi lấy cuốn sách ra, đọc rành rọt phần kết thúc cho cô Tấm nghe. Nghe xong, cô Tấm ngẩn người ra một lúc. Rồi cô bảo chúng tôi:
Không phải thế đâu các em ạ. Dù ghét, thậm chí căm thù mẹ con Cám đến đâu chăng nữa, sao chị có thể làm nổi một việc kinh khủng như vậy. Chắc là có chuyện nhầm lẫn chi đây. Thật là đáng sợ.
Chúng tôi không biết nói sao, sau khi theo chị đi thăm cung điện, chúng tôi chào chị ra về, lòng không khỏi băn khoăn.
Trong bữa cơm chiều, chúng tôi đem câu chuyện kể lại cho mẹ nghe. Mẹ tôi bảo:
Cô Tấm nói đúng đấy các con ạ. Một người bình thường cũng khó làm nổi việc ấy chứ đừng nói là cô Tấm.
Tôi thắc mắc:
Vậy tại sao trong sách lại có đoạn ấy hả mẹ?
Con phải nhớ rằng, Tấm Cám là một câu chuyện cổ tích. Trước khi được in thành sách cho các con học như bây giờ, nó được lưu truyền qua lời kể của nhân dân. Bởi vậy, nó thể hiện cách nhìn, cách nghĩ và cả quan niệm của nhân dân về đời sống cũng như niềm mơ ước về một xã hội công bằng, trong đó những con người nghèo khổ, chịu nhiều thiệt thòi như cô Tấm phải được sống hạnh phúc, còn những kẻ độc ác như mẹ con Cám phải bị trừng trị đích đáng. Thạch Sanh tha tội chết cho Lí Thông nhưng tội của Lí Thông quá lớn, trời đất làm sao dung tha được. Giả sử cô Tấm có tha tội chết cho Cám thì cô ta cũng sẽ phải chịu cái kết cục như Lí Thông thôi. Nhưng mẹ con Cám còn tàn ác hơn Lí Thông nhiều lần. Lí Thông chỉ đẩy Thạch Sanh đi chết thay mình, hay cùng lắm thì lấy đất lấp cửa hang để Thạch Sanh không lên được, mẹ con Cám thì không chỉ giết chết Tấm một lần. Tấm chết hoá thành chim vàng anh, Cám ***** vàng anh. Tấm hoá thành cây xoan đào, Cám chặt cây xoan đào. Thậm chí khi Tấm hoá thân vào khung cửi, Cám cũng không ngần ngại đốt bỏ cả khung cửi. Cám quyết giết Tấm đến cùng. Với tội ác như vậy, nhân dân ta cho rằng, phải để chính tay Tấm trừng trị Cám thì mới thoả. Hành động của Tấm, cái chết thảm khốc của mẹ con Cám chính là chiến thắng của cái Thiện đối với cái ác sau khi cái Thiện đã phải đấu tranh quyết liệt bằng máu và nước mắt. Trong thực tế, cô Tấm không thể làm được việc đó nhưng nhân dân ta đã trả thù thay cho Tấm, đã dùng trí tưởng tượng để thực thi lẽ công bằng.
À ra thế! Chúng tôi không ngờ chỉ trong thời gian ngắn đã được một bài học thật bổ ích. Đô-rê-mon bảo:
Mình không ngờ, thế giới của các bạn phức tạp thật, nhưng cũng thật lí thú.
Đã đến giờ Đô-rê-mon và Nô-bi-ta phải ra về. Hai cậu hẹn tôi đến mùa hè sang năm sẽ trở lại để cùng nhau khám phá thế giới cổ tích li kì và bí ẩn.
Chúc bạn học tốt.
Hè vừa rồi, Nô-bi-ta và Đô-rê-mon (hai nhân vật trong truyện tranh Đô-rê-mon chúng em vẫn đọc) sang Việt Nam du lịch. May mắn thế nào, hai cậu lại ghé qua nhà em xin ngủ nhờ. Thật là một ngày vui đặc biệt. Ăn xong, bố mẹ cho ba đứa lên phòng em chơi. Sau khi đã xem xét căn phòng nhỏ của em, Nô-bi-ta tỏ ý rất thích, chỉ tiếc rằng trông nó hơi bị... luộm thuộm một tí (?!). Sau đó cậu ta khoe: Đô-rê-mon tài như thế nào cậu biết rồi đấy. Giờ cậu ước điều gì, cậu ấy sẽ thực hiện ngay lập tức. Đô-rê-mon lườm Nô-bi-ta một cái, nhưng rồi cậu ta cũng nói: Tớ không làm được tất cả mọi thứ đâu. Nhưng bây giờ cậu muốn đi đâu chơi thật xa, chúng ta sẽ đi. Tớ có mang theo cánh cửa thần kì đây. Thật đúng dịp. Chả là sáng nay chúng tôi tranh luận với nhau: cô Tấm là người thế nào? Tại sao một người hiền lành, tốt bụng, hiếu thảo như cô Tấm lại có thể hại cô em một cách vô cùng khốc liệt như vậy? Cãi nhau chán không ăn thua, chúng tôi định bụng hỏi cô giáo nhưng cô lại đi họp vắng. Tại sao không tranh thủ lúc này đến hỏi thẳng cô Tấm nhỉ? Nghe tôi đề đạt yêu cầu, Đô-rê-mon bảo: Hay đấy! Tớ cũng muốn đến thăm thế giới cổ tích của các bạn. Tuy nhiên, chúng ta sẽ không đi bằng cánh cửa thần kì mà sẽ sử dụng cỗ xe thời gian này. Nói rồi cậu ta rút ngay cỗ xe từ trong chiếc túi thần kì ra. Theo lời Đô-rê-mon, tôi vừa nhắm mắt lại, mở mắt ra đã thấy mình đang ở trong một thế giới vô cùng xa lạ. Một cung điện huy hoàng, tráng lệ ở ngay trước mắt. Người hầu kẻ hạ đi lại tấp nập. Thấy một cô gái đang ngồi trên chiếc võng trong vườn, chúng tôi đến hỏi thăm. Không ngờ người đó lại chính là cô Tấm (Nô-bi-ta và tôi, mỗi đứa mất một chiếc bánh rán với Đô-rê-mon về chuyện này). Chúng tôi tranh thủ làm một cuộc phỏng vấn ngăn ngắn: Chào chị Tấm! Chúng em từ thế kỉ XXI về thăm chị đây. Chào các em! Các em về thăm chị hay còn muốn hỏi chị gì nữa? Ba chúng tôi nhìn nhau. Không ngờ chị Tấm lại biết trước việc chúng tôi định làm. Nô-bi-ta nhanh nhảu: Dạ thưa chị, chúng em vẫn nói với nhau là: "Hiền như cô Tấm". Chị đã từng phải mò cua, bắt ốc, làm lụng vất vả mà vẫn bị mụ dì ghẻ chửi mắng, bị cô em bắt nạt. Bắt được con cá bống chị cũng không ăn mà lại thả vào chum để nuôi, khi không thể nhặt được số thóc lẫn mà mụ dì ghẻ giao cho, chị chỉ biết khóc… thì đúng là chị hiền thật. Vậy tại sao chị có thể làm được cái việc mà không mấy người dám làm, đó là xui cô Cám dội nước sôi vào người, sau lại đem xác cô Cám làm mắm để gửi về cho mụ dì ghẻ? Có chuyện như vậy thật ư? Cô Tấm sửng sốt. Tôi vội đỡ lời: Đúng thế đấy chị ạ. Em còn mang cả sách theo đây này. Tôi lấy cuốn sách ra, đọc rành rọt phần kết thúc cho cô Tấm nghe. Nghe xong, cô Tấm ngẩn người ra một lúc. Rồi cô bảo chúng tôi: Không phải thế đâu các em ạ. Dù ghét, thậm chí căm thù mẹ con Cám đến đâu chăng nữa, sao chị có thể làm nổi một việc kinh khủng như vậy. Chắc là có chuyện nhầm lẫn chi đây. Thật là đáng sợ. Chúng tôi không biết nói sao, sau khi theo chị đi thăm cung điện, chúng tôi chào chị ra về, lòng không khỏi băn khoăn. Trong bữa cơm chiều, chúng tôi đem câu chuyện kể lại cho mẹ nghe. Mẹ tôi bảo: Cô Tấm nói đúng đấy các con ạ. Một người bình thường cũng khó làm nổi việc ấy chứ đừng nói là cô Tấm. Tôi thắc mắc: Vậy tại sao trong sách lại có đoạn ấy hả mẹ? Con phải nhớ rằng, Tấm Cám là một câu chuyện cổ tích. Trước khi được in thành sách cho các con học như bây giờ, nó được lưu truyền qua lời kể của nhân dân. Bởi vậy, nó thể hiện cách nhìn, cách nghĩ và cả quan niệm của nhân dân về đời sống cũng như niềm mơ ước về một xã hội công bằng, trong đó những con người nghèo khổ, chịu nhiều thiệt thòi như cô Tấm phải được sống hạnh phúc, còn những kẻ độc ác như mẹ con Cám phải bị trừng trị đích đáng. Thạch Sanh tha tội chết cho Lí Thông nhưng tội của Lí Thông quá lớn, trời đất làm sao dung tha được. Giả sử cô Tấm có tha tội chết cho Cám thì cô ta cũng sẽ phải chịu cái kết cục như Lí Thông thôi. Nhưng mẹ con Cám còn tàn ác hơn Lí Thông nhiều lần. Lí Thông chỉ đẩy Thạch Sanh đi chết thay mình, hay cùng lắm thì lấy đất lấp cửa hang để Thạch Sanh không lên được, mẹ con Cám thì không chỉ giết chết Tấm một lần. Tấm chết hoá thành chim vàng anh, Cám ***** vàng anh. Tấm hoá thành cây xoan đào, Cám chặt cây xoan đào. Thậm chí khi Tấm hoá thân vào khung cửi, Cám cũng không ngần ngại đốt bỏ cả khung cửi. Cám quyết giết Tấm đến cùng. Với tội ác như vậy, nhân dân ta cho rằng, phải để chính tay Tấm trừng trị Cám thì mới thoả. Hành động của Tấm, cái chết thảm khốc của mẹ con Cám chính là chiến thắng của cái Thiện đối với cái ác sau khi cái Thiện đã phải đấu tranh quyết liệt việc ấy chứ đừng nói là cô Tấm. Tôi thắc mắc: Vậy tại sao trong sách lại có đoạn ấy hả mẹ? Con phải nhớ rằng, Tấm Cám là một câu chuyện cổ tích. Trước khi được in thành sách cho các con học như bây giờ, nó được lưu truyền qua lời kể của nhân dân. Bởi vậy, nó thể hiện cách nhìn, cách nghĩ và cả quan niệm của nhân dân về đời sống cũng như niềm mơ ước về một xã hội công bằng, trong đó những con người nghèo khổ, chịu nhiều thiệt thòi như cô Tấm phải được sống hạnh phúc, còn những kẻ độc ác như mẹ con Cám phải bị trừng trị đích đáng. Thạch Sanh tha tội chết cho Lí Thông nhưng tội của Lí Thông quá lớn, trời đất làm sao dung tha được. Giả sử cô Tấm có tha tội chết cho Cám thì cô ta cũng sẽ phải chịu cái kết cục như Lí Thông thôi. Nhưng mẹ con Cám còn tàn ác hơn Lí Thông nhiều lần. Lí Thông chỉ đẩy Thạch Sanh đi chết thay mình, hay cùng lắm thì lấy đất lấp cửa hang để Thạch Sanh không lên được, mẹ con Cám thì không chỉ giết chết Tấm một lần. Tấm chết hoá thành chim vàng anh, Cám ***** vàng anh. Tấm hoá thành cây xoan đào, Cám chặt cây xoan đào. Thậm chí khi Tấm hoá thân vào khung cửi, Cám cũng không ngần ngại đốt bỏ cả khung cửi. Cám quyết giết Tấm đến cùng. Với tội ác như vậy, nhân dân ta cho rằng, phải để chính tay Tấm trừng trị Cám thì mới thoả. Hành động của Tấm, cái chết thảm khốc của mẹ con Cám chính là chiến thắng của cái Thiện đối với cái ác sau khi cái Thiện đã phải đấu tranh quyết liệt bằng máu và nước mắt. Trong thực tế, cô Tấm không thể làm được việc đó nhưng nhân dân ta đã trả thù thay cho Tấm, đã dùng trí tưởng tượng để thực thi lẽ công bằng. À ra thế! Chúng tôi không ngờ chỉ trong thời gian ngắn đã được một bài học thật bổ ích. Đô-rê-mon bảo: Mình không ngờ, thế giới của các bạn phức tạp thật, nhưng cũng thật lí thú. Đã đến giờ Đô-rê-mon và Nô-bi-ta phải ra về. Hai cậu hẹn tôi đến mùa hè sang năm sẽ trở lại để cùng nhau khám phá thế giới cổ tích li kì và bí ẩn.

huhu
😢😢😢😢👍👍👍👍(⊙o⊙)
☹☠⚠
nhanh thật nha, đã hết năm r