K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

tôi vừa mới nhắn thế xong \(\rarr\) Tôi học dốt

28 tháng 12 2025

văn hay chữ tốt ko bằng học dốt có tiền

28 tháng 12 2025

có tết rồi nhưng tôi tuần kia mới thi:(

19 tháng 12 2016

Câu nói giàu cảm xúc quá

Con cũng xin chúa hãy luôn soi sáng,bảo vệ,che chở cho con

Làm cho con trở nên mạnh mẽ và tự tin vững bước trên con đường đầy chông gai và thử thách này.

20 tháng 12 2016

Câu văn như chính bản thân bạn vậy. Nó có tâm hồn nhưng đây là một tâm hồn cô độc. Nó hướng về Chúa, cầu mong Chúa giúp bạn. Bạn không xấu xa hay cô độc chỉ là bạn không mở rộng tâm hồn của bạn mà thôi. Không phải không ai quan tâm bạn, không thấy được sự hiện diện của bạn mà là bạn quá mờ nhạt mà thôi, bạn không tự tin để tỏa sáng. Vậy nên, mình khuyên bạn hãy mở rộng tấm lòng ra và tự tin lên, đừng bi quan như vậy rồi sẽ có một ngày bạn cảm thấy mình được tồn tại, được yêu thương, được nhân sự quan tâm từ người khác.

bài này được ko ta ? ​Chúng ta hãy dâng hiến lên những cành hồng đỏ thắm cho những ai còn mẹ và... những ai đã mất mẹ bằng 1 hoa hồng trắng....​​​Tuổi thơ tôi được sung sướng hơn rất nhiều người, vì tôi được rất nhiều người thân nuông chiều. Với tôi, tôi là 1 đứa bé độc nhất của dòng họ bên Nội, thế nên ai cũng cưng tôi và cho tôi những điều hạnh phúc nhất....Tôi...
Đọc tiếp

bài này được ko ta ?

 
[​IMG]
Chúng ta hãy dâng hiến lên những cành hồng đỏ thắm cho những ai còn mẹ và... những ai đã mất mẹ bằng 1 hoa hồng trắng....
Tuổi thơ tôi được sung sướng hơn rất nhiều người, vì tôi được rất nhiều người thân nuông chiều. Với tôi, tôi là 1 đứa bé độc nhất của dòng họ bên Nội, thế nên ai cũng cưng tôi và cho tôi những điều hạnh phúc nhất....Tôi hạnh phúc hơn chị 2, vì khi tôi được sinh ra là khi gia đình tôi khá giả, có dư có để..(Có thể sẽ thấy mâu thuẫn tại sao tôi bảo tôi là đứa con độc nhất bên Nội mà tôi lại có chị 2 )... Mẹ chăm nom tôi, thuê cả người trông tôi... khi chập chững thì tôi được đưa vào trường mầm non cũng có tiếng ở Cần Thơ. Được ăn học được nuông chiều... tôi cảm thấy hạnh phúc hơn hẵn tất cả ai....
Thời gian cứ trôi mãi, gia đình tôi không còn được như trước vì Mẹ làm ăn thua lỗ, nhưng không bao giờ Mẹ để tôi thiếu thốn bất cứ điều gì...Chỉ cần tôi nói : " MẸ ƠI, CON THÍCH CÁI ĐÓ ".... chỉ trong vòng 1 ngày 2... tôi đã có... Quần áo tôi mặc cũng do mẹ đi mua, mặc dù khi mua ko có tôi theo... thế nhưng khi về tôi lại bận rất vừa.... Những lần tôi bệnh đến mức phải nhập viện thì cũng chỉ có Mẹ bên cạnh tôi, ánh mắt Mẹ buồn...thế mà tôi lại nhõng nhẽo thêm để Mẹ phải mệt vì tôi....
Thấm thoát tuổi thơ cũng trải qua, tôi thành 1 cô thiếu nữ tuổi 16 trăng tròn.... lại như 1 con chim bước vào lồng.... Bước vào cấp 3.... Mẹ đi may cho tôi những bộ áo dài lộng lẫy nhất, Mẹ chăm chỉ tôi từng tý.... Vốn từ nhỏ đến lớn tôi chỉ lòng vòng cái xóm bé nhỏ, tôi ít khi đi đâu chơi nên khi vào học Phan Ngọc Hiển tôi chẳng biết trường nằm ở đâu...Thế là nhập học, Mẹ phải thuê người đưa tôi đi học và rước tôi về... nhiều khi tan học không thấy người ta đến.. .thì... tôi lại đứng khóc như 1 đứa trẻ con... trong khi đó tôi đã 16t đời....Có lẽ tôi đã quen trong vòng tay mẹ hiền....
Mẹ cho tôi học nhiều thứ, vừa học phổ thông, vừa học anh văn, học đàn, học thêm toán, lý..... và cả vi tính.... Việc học nhiều áp lực nên tôi thường hay ngất đi khi đang trong giờ học... Sức khỏe yếu và thêm 1 chuyện riêng của tôi và năm đó tôi đã nghĩ học... Vì 1 chuyện riêng mà tôi rất giận mẹ, giận ko nói chuyện với mẹ cả tháng.... Tôi biết yêu rồi đấy, tôi yêu 1 người lớn hơn tôi 12t, Mẹ biết và đã nói rất nhiều và cấm không cho tôi qua lại với anh ta.. .tôi lại giận Mẹ.... thế nhưng... Mẹ nói đúng thế... Được 2 tháng thì người ta đi cưới người khác. Lúc đó tôi lại nép vào Mẹ, Mẹ ơi con xin lỗi, con sai rồi....
Lầm lỡ lại tiếp nối lỡ lầm, tôi yêu người thứ 2... Anh ta hơn tôi 6t.... Ban đầu Mẹ cũng thích anh ấy nhưng sau này thì không nữa vì Mẹ cho rằng tính anh ta rất ích kĩ, đàn ông ích kĩ thì không thể sống được... Tôi cãi lời Mẹ đó, tôi bỏ mẹ về nhà người ta sống.... lâu lâu tôi và anh ta cũng về nhà thăm Cha Mẹ.... Tôi biết Mẹ giận lắm nhưng Mẹ vẫn tỏ thái độ tốt vs anh ta, và tôi biết Mẹ làm vậy cũng chỉ vì muốn anh ta sẽ không tệ bạc vs tôi...
Có lần vì anh ta tôi cãi 1 trận vs Mẹ, Mẹ ngồi và khóc.... tôi đau lắm nhưng vs bản tính bướng bỉnh của tôi, tôi ko thể lại ôm mẹ và nói tiếng xin lỗi...."Ngày xưa nó là đứa con khó nuôi nhất, mang thai nó đến khi đau bụng sinh, vào nhà thương mà đau bụng suốt nữa tháng mà nó chưa chịu chui ra.... Đến khi sinh nó xong thì nó khóc tối ngày sáng đêm, đêm Ba nó ngủ, nó khóc phải ẫm nó ra bờ sông dỗ....bây giờ nó lớn rồi vậy đó ..."
Mẹ.. .con khóc trong lòng khi nghe Mẹ nói đó Mẹ, thế nhưng bản tính ko chịu khuất phục con vẫn ko thể nói tiếng xin lỗi mẹ... con ngỗ nghịch quá Mẹ ạ..!
Thế rồi bây giờ khi chia tay người ta, và thế rồi tôi lại trở về bên Mẹ.... Mẹ vẫn lo lắng cho tôi như ngày nào, mặc dù nhiều chuyện tôi ko thích ở Mẹ, nhưng Mẹ, dù Mẹ ra sao và thế nào, Mẹ vẫn là Mẹ của con...CON YÊU MẸ....
HÃY THA THỨ CHO CON NHỮNG THÁNG NGÀY LẦM LỠ, NHỮNG LẦN TRÁCH MÓC MẸ, HỜN GIẬN MẸ MÀ KO SUY NGHĨ ĐẾN CẢM NHẬN CỦA MẸ....CON XIN LỖI....
Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ.
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng Cha.
Nước biển mênh mông không đong đầy tình Mẹ.
Mây trời lồng lộng không phủ kín công Cha.
Tần tảo sớm hôm Mẹ nuôi con khôn lớn.
Mang cả tấm thân Cha che chở đời con.
Ai còn Mẹ xin đừng làm Mẹ khóc.
Đừng để buồn lên mắt Mẹ nghe không ?
22
15 tháng 5 2016

hay quá

 

15 tháng 5 2016

 cko mk hỏi bài này pn sưu tầm hay pn tự lm z?

30 tháng 11 2016

Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày.
hai câu thơ ngọt ngào của Đỗ Trung Quân gợi về trong mỗi chúng ta tình yêu quê hương da diết nhất là đối với những kẻ tha hương . Mười tám tuổi đời Tế Hanh sống xa quê ...chiều chiều lang thang dọc sông Hương ,nỗi nhớ quê lại ào ạt trong lòng .Những cảm xúc vô cùng thiết tha và nồng hậu ấy trở đi trở lại trong lòng người thi sĩ để rồi cuối cùng tràn vào bài thơ tuyệt bút :quê hương.
quê hương của Tế Hanh có một cái giọng riêng rất đặc trưng :giản dị ngọt ngào và thấm đượm những câu chữ không ào ạt mà cứ như nhưng đoạn phim tư liệu từ từ chiếu về từng khung cảnh quê hương câu thơ mở đầu giản dị nhưng đầy niềm thương nhớ , tự hào :
Làng tôi ở vốn nghề chài lưới
Nước bao vây cách biển nửa ngày sông.
làng chài của Tế Hanh làm nghề từ lâu đời làng cách biển nửa ngày sông. câu thơ gần gũi từ cách nói đến cách tính độ dài theo kiểu dân gian .sáu câu thơ tiếp là cảnh bình minh một ngày lao động mới mở ra say sưa và hứng khởi đối với những người dân biển .Khung cảnh rất trong rất nhẹ và đẹp .
khi trời trong gió nhẹ sớm mai hồng
dân trai tráng bơi thuyền đi đánh cá
hai câu thơ như có tiếng reo mừng đầy phấn khởi . khí thế của ngày mới hừng hực hăng say được Tế Hanh dồn vào hình ảnh con thuyền .chiếc thuyền nhẹ hăng vượt ra khơi như con tuấn mã băng mình giữa thảo nguyên mái chèo khua mạnh chẳng khác gì một lưỡi kiếm khổng lồ đang chém ngang ngọn sóng mà lướt tới . câu thơ chuyển nhịp nhanh khoẻ bởi các động tư mạnh "hợp sức" với nhau hăng , phăng , vượt . hình ảnh chiếc thuyền ra khơi gợi ra sự náo nức trong cả một ngày lao động của làng chài

Học tốt !

30 tháng 11 2016

Bạn ấy bảo mở bài gián tiếp cơ mà,đâu phải cảm thụ?

18 tháng 9 2025

Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!


[Blog Family] Mẹ ơi, con nhớ mẹ21:13 - 16/11/2015  Cuộc Sống Kỳ Diệu Blog Family  Cũng rất lâu rồi ngày chủ nhật của mình chỉ cuộn tròn trong chăn và vài tiếng khụ khạc vì thời tiết chuyển mùa nhanh quá. Dường như sự chật chội và đẩy đưa của Hà Nội khiến mình đi xa, lúc nhận ra thì thấy mình nằm gục co ro với tắm chăn mỏng manh và tiếng gió rít gào.Hà Nội chuyển mùa, cái thời...
Đọc tiếp

[Blog Family] Mẹ ơi, con nhớ mẹ

21:13 - 16/11/2015  Cuộc Sống Kỳ Diệu Blog Family

 

 

Cũng rất lâu rồi ngày chủ nhật của mình chỉ cuộn tròn trong chăn và vài tiếng khụ khạc vì thời tiết chuyển mùa nhanh quá. Dường như sự chật chội và đẩy đưa của Hà Nội khiến mình đi xa, lúc nhận ra thì thấy mình nằm gục co ro với tắm chăn mỏng manh và tiếng gió rít gào.

Hà Nội chuyển mùa, cái thời tiết vừa man mát vừa lành lạnh khiến mình trở tay không kịp. Mình bị ốm, bị cảm cũng nặng, đầu mình ong lên như có ai khua chiêng gõ trống… tự dưng thấy mình tủi thân đến kỳ lạ, nước mắt cũng cứ tự dưng chảy khiến mình không kìm được, gối ướt đẫm vị xót xa, chực trào. Tự dưng nhớ mẹ… nhớ cái vuốt ve khi cảm, nhớ ánh mắt quan tâm khi mẹ dặn dò buổi sáng…

Mẹ ơi, mẹ còn nhớ…

Năm con bảy tuổi, đó là lần đầu tiên con tham gia kỳ thi cấp tỉnh môn toán, cả khối chọn 3 người và con là đứa giỏi nhất. Con biết mẹ rất vui, mẹ luôn vỡ òa khi con mang về từng kết quả của từng vòng sơ loại. Nhưng con còn nhớ, trước ngày chung kết, con có hỏi mẹ một bài toán, mẹ đã không giải được, con thất vọng và con cũng làm bài không tốt… con bỏ tham gia đội tuyển ôn hè. Mẹ không mắng con, không bắt ép con và con còn nhớ mẹ nói với bố một câu: “Tuổi của nó là tuổi chơi, hè bắt tội nó đi học.”

Năm lớp 4, con bị bệnh, đau bụng muốn chết đi sống lại. Con quằn quại trên giường mà lăn qua lăn lại từng giờ, Lúc mẹ đi làm về thấy con hoảng hốt vô cùng, mồ hôi đầm đìa, nhưng lúc đó cơn đau đã qua rồi. Đến tận nửa đêm lại tái phát, con khóc không ra tiếng, mẹ vội vàng bế con đến nhà bác sĩ trạm y tế tận hai cây.

 

Lớp 5, đó là lần đầu tiên con biết kiếm tiền, con nhặt đồng nát và bán được khoảng 12000 đồng. Hôm sau con đi chợ, con mua được cho em họ một bán bún lòng 3000 đồng, về nhà nó khoe khắp cả, con thấy nụ cười của mẹ tỏa nắng, con đoán mẹ vui vì điều con làm, con không ăn một mình, con biết chia sẻ. Các cô cậu đều xoa đầu khen con. Mẹ chỉ ôm con vào lòng và cười lớn. Và từ Tết năm đó, tiền mừng tuổi mẹ để cho con tự quản và tự tiêu.

Lớp 6, con dọn về ở với bà nội. Con ở với bà đến tận năm lớp 11, me con mình không còn trò chuyện với nhau nhiều lắm. Ban ngày mẹ đi làm, con ăn với mẹ bữa trưa rồi vội vàng đi học, cũng chả nói với nhau một câu, tự dưng con thấy mình xa cách với mẹ quá. Lúc nói chuyện cũng chỉ nói về chị hai, con tủi thân. Mẹ cũng không biết, bà nội cũng hay hỏi về chị con lắm, nhiều lúc con ấm ức mà chỉ muốn khóc lên. Con quậy, tham gia đủ trò ở trường để được quan tâm, nhưng chẳng ai hỏi thăm con, con rất buồn.

Những năm cuối cấp dài và dai dẳng, mẹ bảo con về nhà với mẹ để mẹ chăm con tốt hơn. Những kỳ thi dồn dập, năm đó con còn tham gia đội tuyển môn Sinh học, cũng chẳng có mấy thời gian nói chuyện với mẹ. Những bữa cơm vội vã, những câu chuyện dang dở, con cặm cụi học bài, vì con vì đội tuyển… nhưng con chỉ dừng chân ở giải huyện. Kỳ thi đại học đến gần, con chênh vênh giữa những sự lựa chọn. Mẹ đến bên con, không áp đặt, những lời vụn vặt về lời khuyên, con chọn một trường không nổi tiếng, và đến bây giờ con không hối hận vì lựa chọn của mình.

Năm nay con đã là sinh viên năm hai, cứ mỗi lần về quê, con đều rúc vào lòng mẹ như một đứa trẻ. Mẹ! Con biết mẹ tin tưởng con, mẹ an tâm về con hơn so với chị gái, nhưng mẹ ơi cho con “ích kỷ” một lát có được không? Những lúc con về nhà, mẹ hãy dành cho con những phút giây trọn vẹn có mẹ con mình thôi nhé!

Con yêu mẹ rất nhiều!

 
    7
    15 tháng 5 2016

    hay tuyệt mk cx đang rất cần bài văn ntn. cám ơn bn rát nhìu

    15 tháng 5 2016

    bn sống rất tình cảm. Cảm ơn bn vì đã cho mk hiểu ra mọi chuyện

    Trong cuộc sống hiên đại như bây giờ, việc bạo lực học đường là quá quen thuộc với con người sống ở sài thành và một số nơi khác nữa. Và những thói quen xấu của những bạn từ 13 tuổi trở lên đã bắt đầu với những thứ ví dụ như: học sinh lười học, ngiện Game online, gian lận trong thi cử, nói tục chửi thề… Ngoài ra còn đánh bạn và dọa nếu không đưa tiền hoặc nhắc bài thì...
    Đọc tiếp

    Trong cuộc sống hiên đại như bây giờ, việc bạo lực học đường là quá quen thuộc với con người sống ở sài thành và một số nơi khác nữa. Và những thói quen xấu của những bạn từ 13 tuổi trở lên đã bắt đầu với những thứ ví dụ như: học sinh lười học, ngiện Game online, gian lận trong thi cử, nói tục chửi thề… Ngoài ra còn đánh bạn và dọa nếu không đưa tiền hoặc nhắc bài thì sẽ mách bố mẹ hoặc sẽ đánh người ấy.

    Trước khi tìm hiểu rõ về vấn đề này thì hãy đặt ra rằng “ bạo lực học đường là gì?” Đó là hiện tượng học sinh dùng hành vi mang tính bạo lực để giải quyết mâu thuẫn. Biểu hiện là đánh nhau giữa cá nhân với cá nhân học sinh hoặc giữa các nhóm học sinh với nhau. Diễn ra trong hoặc ngoài nhà trường, đánh nhau thường có hung khí. Ví dụ như trường mình mấy ngày đánh nhau do không đưa tiền và không nhắc bài. Và sau đó học sinh chửi thầy cô giáo, đây là học sinh sài thành. Đó là vấn đề nghiêm trọng trong xã hội hiện nay. Phụ huynh nào cũng phải cẩn thận để con mình có thể vào một ngôi trường tốt không bạo lực. Có rất là nhiều nguyên nhân dẫn đến bạo lực học đường nhưng chủ yếu là những nguyên nhân sau: Do sự thiếu giáo dục từ phía gia đình. Do sự phát triển của tâm sinh lý lứa tuổi. Ngoài ra, bạo lực học đường còn là do ảnh hưởng từ phim ảnh bạo lực, game bạo lực; nên dẫn đến những hành xử thiếu tính người. Vậy nên người lớn cần phải sát sao bên những cô cậu từ 13 tuổi trở nên những lứa tuổi đó rất dễ bị nhiễm và các hành vi bạo lực dẫn đến những sự cố không tốt cho con mình mà còn ảnh hưởng tới tương lai sau này. Hãy quan tâm tới con mình vì trong tuổi đó dễ bị lây từ chuyện của bố mẹ mà khiến những đứa con vô tội ấy trở nên khác .

    Từ đó mọi người hãy rút ra kinh nhiệm cho mình nhé! Cần quan tâm, dạy dỗ về đạo đức làm người nên tham gia vào những hoạt động lành mạnh chỉ có vậy mới khiến cho xã hội này trở nên tốt đẹp hơn thôi. Vì một thế giới không bạo lực học đường hay nói “ Không ” với bạo lực học đường nhé!!

    GỬI TRẦN NGHIÊN HY

    18
    3 tháng 8 2016

    ok mk thấy r nha tks bn nhìu lắm yeu

    3 tháng 8 2016

    tks bn nhé

    Cảm nhận về đoạn truyện Một người có hai cái chậu lớn để khuân nước. Một trong hai cái chậu có vết nứt, vì vậy khuân nước từ giếng về, nước trong chậu chỉ còn một nửa. Chiếc chậu còn nguyên rất tự hào về sự hoàn hảo của mình, còn chiếc chậu nứt luôn bị cắn rứt vì không thể hoàn thành nhiệm vụ.Một ngày nọ chiếc chậu nứt nói với người chủ: "Tôi thật xấu hổ về...
    Đọc tiếp

    Cảm nhận về đoạn truyện

    Một người có hai cái chậu lớn để khuân nước. Một trong hai cái chậu có vết nứt, vì vậy khuân nước từ giếng về, nước trong chậu chỉ còn một nửa. Chiếc chậu còn nguyên rất tự hào về sự hoàn hảo của mình, còn chiếc chậu nứt luôn bị cắn rứt vì không thể hoàn thành nhiệm vụ.

    Một ngày nọ chiếc chậu nứt nói với người chủ: "Tôi thật xấu hổ về mình. Tôi muốn xin lỗi ông!".

    - "Ngươi xấu hổ về chuyện gì?"

    - "Chỉ vì lỗi của tôi mà ông không nhận được đầy đủ những gì xứng đáng với công sức của ông!"

    - "Không đâu, khi đi về ngươi hãy chú ý đến những luống hoa bên vệ đường".

    Quả thật, dọc bên vệ đường là những luống hoa rực rỡ. Cái chậu nứt cảm thấy vui vẻ một lúc, nhưng rồi về đến nhà nó vẫn còn chỉ phân nửa nước.

    - "Tôi xin lỗi ông!"

    - "Ngươi không chú ý rằng hoa chỉ mọc bên này đường, phía của ngươi thôi sao? Ta đã biết được vết nứt của ngươi và đã tận dụng nó. Ta gieo những hạt giống hoa bên vệ đường phía bên ngươi và trong những năm qua, ngươi đã vui tưới cho chúng. Ta hái những cánh hoa đó để trang hoàng căn nhà. Nếu không có ngươi nhà ta sẽ không ấm cúng và duyên dáng như thế này đâu".

    Mỗi con người chúng ta đều như cái chậu nứt - hãy tận dụng vết nứt của mình.

    5
    21 tháng 11 2016

    banhhay quá mk thích

    21 tháng 11 2016

    Oa!!!!yeu​Rất là hay!yeu

    CÓ hoặc KO

    Ngọt lắm những lúc em nắm đôi tay Và hứa sẽ mãi yêu chỉ anh đây Từ khi em qua nơi này Anh thấy vui biết mấy Rồi nắng sớm mới ấm vẫn chưa vơi Con tim vang tiếng ca vui cười Vì em mang niềm vui tới nơi anh Như người may mắn nhất trên đời Nào đâu..... Chẳng đc bấy lâu Lại phải xa cách nhau Cố nén nỗi đau khi cơn mưa ngâu vụn vỡ Đêm về lại mơ Sớm ra lại bơ vơ còn xa em là...
    Đọc tiếp

    Ngọt lắm những lúc em nắm đôi tay 
    Và hứa sẽ mãi yêu chỉ anh đây 
    Từ khi em qua nơi này 
    Anh thấy vui biết mấy 
    Rồi nắng sớm mới ấm vẫn chưa vơi 
    Con tim vang tiếng ca vui cười 
    Vì em mang niềm vui tới nơi anh 
    Như người may mắn nhất trên đời 

    Nào đâu..... 
    Chẳng đc bấy lâu 
    Lại phải xa cách nhau 
    Cố nén nỗi đau khi cơn mưa ngâu vụn vỡ 
    Đêm về lại mơ 
    Sớm ra lại bơ vơ còn xa em là nhớ 


    Chỉ là đôi môi 
    Chỉ là.. 
    Vài câu yêu thương thôi mà 
    Em đã khiến anh yêu em mãi không thể phai phôi 
    Anh mong em đừng thay đổi 
    Vì anh đã quá yêu em mất rồi 
    Vì yêu em ,xa em quanh anh chỉ còn bóng tối 
    Chờ đợi ngày mai 
    Chờ... 
    Một ngày gần trong tương lai 
    Chờ... 
    Ngày 2 ta đc sánh đôi vai được bên nhau mãi mãi 
    dẫu .. 
    Anh có làm gì sai 
    Cũng sẽ không một ai có thể chia 2 ta chung bước mãi 
    trên một con đường dài..... 

    Đếm,đếm,đếm,đếm,đếm,....... 
    Anh đếm ngày xa em 
    ...... 
    Rap :

    1,2,3,4,5,6,7 ...ngày trôi, 
    Biết em giờ có nhớ về anh hay nhớ về ai 
    Bao ngày thật là dài khi anh không có em ở bên cạnh 
    Anh cảm thấy rất giá lạnh 
    Mà làm sao cho em hiểu thấu khi mình không ở bên nhau 
    ... 
    Monday ..tuesday...wednesday...thursday...friday ...saturday...sun day.. 
    Oh week 
    Anh... chẳng thể nghĩ về ai chỉ nghĩ về em 
    Nỗi buồn thì anh không thể đếm 
    Nỗi nhớ em thì lại càng tăng thêm 
    Ngọt ngào đôi môi không thể nếm 
    Phải làm sao khi không em mỗi đêm...

    Bài hát này tên là j?

    9
    18 tháng 5 2016

    Đếm ngày xa em

    Tick mình nkahaha

    18 tháng 5 2016

    đếm ngày xa emhehe

    1 tháng 1 2017

    Mùa Xuân

    Để chọn một loài hoa tiêu biểu và xứng đáng nhất cho cuộc thi hoa toàn quốc,
    ban tổ chức chọn những loài hoa đẹp nhất để dự thi. Đối tượng được tham gia dự
    thi là các loài hoa như hoa Huệ, hoa Phong Lan, hoa Layơn, hoa Phăng, hoa
    Hướng Dương... và em là hoa Hồng Nhung.
    Mấy ngày trước hội thi em đã chuẩn bị rất kĩ như chăm sóc thật tỉ mỉ từng cánh
    hoa sao cho chúng thật đẹp, thật mềm mại. Cũng giống như em, các bạn khác cũng
    chăm chút rất tỉ mỉ cho mình.
    Đêm trước hôm đi thi, em vô cùng hồi hộp, chỉ sợ mình sẽ không trả lời được
    những câu hỏi của ban giám khảo. Vốn nhút nhát, em rất ngại đứng trước chỗ đông
    người, thế nhưng em vẫn rất vui và mong chờ đến ngày mai.
    Buổi sáng hôm sau, em dậy thật sớm, ngắm lại bộ cánh của mình, em bước ra
    khỏi vườn với một chút lo âu xen lẫn nỗi hồi hộp.
    Khi em đến nơi, cảnh tượng vô cùng lộng lẫy và tấp nập, trên sân khấu đèn
    được treo rực rỡ, phía sau cánh gà các chị hoa tham gia cuộc thi cũng đã đến đông
    đủ trông ai cũng xinh đẹp, kiều diễm. Chị hoa Huệ trắng muốt, dáng cao mềm mại,
    chị Phong Lan thướt tha trong bộ váy xoè màu hồng, chị Layơn cũng dịu dàng
    trong bộ váy hồng sang trọng, chị Hướng Dương rực rỡ trong bộ cánh màu vàng.
    Trên khuôn mặt các chị, đều nở những nụ cười thật tươi, thật duyên dáng. Tất cả
    trông như một rừng hoa rực rỡ và giữa rừng hoa ấy em thẹn thùng đứng nép sau
    các chị.
    Cuộc thi bắt đầu, chị hoa Hải Đường hôm nay là người dẫn chương trình. Sau
    khi nghe chị giới thiệu danh sách các thí sinh dự thi là đến phần thi thứ nhất: phần
    thi sắc đẹp. Rồi đến phần thi thứ hai: phần thi tài năng. Chắc là ban giám khảo đã
    rất vất vả khi chấm điểm vì em thấy ai cũng xinh đẹp và tài năng như nhau.
    Sau hai ngày đắn đo suy nghĩ, cuối cùng ban giám khảo đã công bố danh sách
    thí sinh được chọn vào chung kết: Hồng nhung, Hoa Nhài và Lan tím. Em vô cùng
    bất ngờ và sung sướng trước kết quả này.
    Mọi người đến chúc mừng em rất đông. Và ngày hôm sau cuộc chọn một loài
    hoa đẹp nhất được bắt đầu. Cuộc thi hôm nay khiến em hồi hộp hơn nhiều.
    Khi chị dẫn chương trình nói phần thi thứ nhất bắt đầu và em là thí sinh đầu
    tiên bước ra. Em hồi hộp và run quá nhưng khi đứng trước khán giả nhìn thấy ai có vẻ cũng ủng hộ và họ vỗ tay thật nhiều thì em đã đỡ run hơn và tự tin trình bày tốt phần thi của mình. Em bước ra chưa thật tự tin nhưng lại rất đặc trưng trong bộ đồ đỏ thẫm, mềm mại, mượt mà. Những chiếc váy xoè nhiều tầng nhịp nhàng theo bước chân của em. Vẻ đẹp của em cũng được khán giả rất cảm mến, vỗ tay reo mừng không ngớt.
    Sau phần trình diễn của em là đến phần trình diễn của các chị còn lại; chị
    Phong Lan uyển chuyển trong chiếc áo tím truyền thống, ở chị toát ra vẻ đẹp đài
    các, kiêu sa của loài hoa quý, chị Hướng Dương tự tin trong chiếc áo màu vàng,
    trông chị toát ra đầy sức sống, chị hoa Nhài dịu dàng trong chiếc áo trắng .Tất cả
    đều đẹp đẽ duyên dáng và đáng yêu.
    Phần thi thứ nhất diễn ra khá suôn sẻ, khán giả tỏ ra rất hài lòng trước sắc đẹp
    của các thí sinh và họ luôn dành cho chúng em những tràng pháo tay ròn rã.
    Màn thi "mùi hương quyến rũ" đến. Em vô cùng tự tin khi bước ra sân khấu,
    bước chân của em đi đến đâu, mùi hương nhẹ nhàng bay ra đến đó, mùi hương gợi
    cho người ta cảm giác ngọt ngào thoang thoảng bền lâu, còn chị hoa Huệ và chị
    hoa Nhài có mùi hương đậm đà quyến rũ.
    Quan trọng nhất đó là màn thi ứng xử. Câu hỏi thi năm nay được ban giám
    khảo đưa ra hóc búa vô cùng. Cả ba thí sinh đều phải cho biết "quan niệm của
    mình về sắc đẹp".
    Chị hoa Nhài trả lời lưu loát: Vẻ đẹp của loài hoa là ở sự quyến rũ. Loài hoa
    nào quyến rũ được con người tốt nhất, loài hoa ấy sẽ là đẹp nhất. Nghe có vẻ cũng
    có lý. Nhưng chị Lan Tím lại có một quan niệm khác: loài hoa đẹp không chỉ đẹp
    về hình thức mà còn đẹp trong phẩm chất tâm hồn. ở đó hương và sắc hoà quyện
    với nhau rất khó phai.
    Em lo lắng nhưng rồi cũng mạnh dạn trả lời: Loài hoa chúng ta có một sứ
    mệnh cao cả đó là làm đẹp cho đời. Vẻ đẹp ấy không chỉ ở hương và sắc. Điều
    quan trọng nữa là lúc nào cũng phải giữ được vẻ tinh khiết bền lâu.
    Cả ba phần thi đã xong xuôi. Chúng em hồi hộp chờ đợi ban giám khảo công
    bố kết quả hội thi. Điều mong chờ đã đến với em khi từng lời của ban giám khảo là
    những lời ý nghĩa: vẻ đẹp và hương sắc của ba thí sinh đều tuyệt mỹ nhưng quan
    niệm về cái đẹp của hoa Hồng được ban giám khảo đánh giá là hoàn thiện nhất.
    Cái đẹp trước hết phải là cái có ích. Hồng Nhung sẽ là chủ nhân của vương miện
    năm nay.
    Em vô cùng ngỡ ngàng và xúc động bước lên sân khấu trong tiếng cổ vũ động
    viên của khán giả, của bạn bè và của cả gia đình. Em bước lên bục cao nhất và
    được nhận từ tay chị Huệ danh hiệu cao nhất chiếc vương miện. Vẻ đẹp của em
    càng rực rỡ hơn khi trên đầu em đội chiếc vương miện. Em xúc động nói lời cảm
    ơn:
    - Em thật may mắn khi được ban giám khảo tin tưởng giao cho em danh hiệu
    cao quý này. Vậy trước hết em xin bày tỏ lòng biết ơn tới ban giám khảo, và tiếp
    đó là lòng biết ơn đến mọi người, những người đã luôn ở bên em, động viên, chăm
    sóc em suốt những ngày qua. Em xin hứa sẽ giữ mãi vẻ đẹp ban đầu và đem lại cho
    nhân loại nhiều niềm vui và hạnh phúc hơn. Em xin chân thành cảm ơn.
    Em vừa dứt lời, một tràng pháo tay nổ ran. Em thầm hứa sẽ không phụ lòng tin
    của bạn bè, người thân.

    Để chọn một loài hoa tiêu biểu và xứng đáng nhất cho cuộc thi hoa toàn quốc,
    ban tổ chức chọn những loài hoa đẹp nhất để dự thi. Đối tượng được tham gia dự
    thi là các loài hoa như hoa Huệ, hoa Phong Lan, hoa Layơn, hoa Phăng, hoa
    Hướng Dương... và em là hoa Hồng Nhung.
    Mấy ngày trước hội thi em đã chuẩn bị rất kĩ như chăm sóc thật tỉ mỉ từng cánh
    hoa sao cho chúng thật đẹp, thật mềm mại. Cũng giống như em, các bạn khác cũng
    chăm chút rất tỉ mỉ cho mình.
    Đêm trước hôm đi thi, em vô cùng hồi hộp, chỉ sợ mình sẽ không trả lời được
    những câu hỏi của ban giám khảo. Vốn nhút nhát, em rất ngại đứng trước chỗ đông
    người, thế nhưng em vẫn rất vui và mong chờ đến ngày mai.
    Buổi sáng hôm sau, em dậy thật sớm, ngắm lại bộ cánh của mình, em bước ra
    khỏi vườn với một chút lo âu xen lẫn nỗi hồi hộp.
    Khi em đến nơi, cảnh tượng vô cùng lộng lẫy và tấp nập, trên sân khấu đèn
    được treo rực rỡ, phía sau cánh gà các chị hoa tham gia cuộc thi cũng đã đến đông
    đủ trông ai cũng xinh đẹp, kiều diễm. Chị hoa Huệ trắng muốt, dáng cao mềm mại,
    chị Phong Lan thướt tha trong bộ váy xoè màu hồng, chị Layơn cũng dịu dàng
    trong bộ váy hồng sang trọng, chị Hướng Dương rực rỡ trong bộ cánh màu vàng.
    Trên khuôn mặt các chị, đều nở những nụ cười thật tươi, thật duyên dáng. Tất cả
    trông như một rừng hoa rực rỡ và giữa rừng hoa ấy em thẹn thùng đứng nép sau
    các chị.
    Cuộc thi bắt đầu, chị hoa Hải Đường hôm nay là người dẫn chương trình. Sau
    khi nghe chị giới thiệu danh sách các thí sinh dự thi là đến phần thi thứ nhất: phần
    thi sắc đẹp. Rồi đến phần thi thứ hai: phần thi tài năng. Chắc là ban giám khảo đã
    rất vất vả khi chấm điểm vì em thấy ai cũng xinh đẹp và tài năng như nhau.
    Sau hai ngày đắn đo suy nghĩ, cuối cùng ban giám khảo đã công bố danh sách
    thí sinh được chọn vào chung kết: Hồng nhung, Hoa Nhài và Lan tím. Em vô cùng
    bất ngờ và sung sướng trước kết quả này.
    Mọi người đến chúc mừng em rất đông. Và ngày hôm sau cuộc chọn một loài
    hoa đẹp nhất được bắt đầu. Cuộc thi hôm nay khiến em hồi hộp hơn nhiều.
    Khi chị dẫn chương trình nói phần thi thứ nhất bắt đầu và em là thí sinh đầu
    tiên bước ra. Em hồi hộp và run quá nhưng khi đứng trước khán giả nhìn thấy ai có vẻ cũng ủng hộ và họ vỗ tay thật nhiều thì em đã đỡ run hơn và tự tin trình bày tốt phần thi của mình. Em bước ra chưa thật tự tin nhưng lại rất đặc trưng trong bộ đồ đỏ thẫm, mềm mại, mượt mà. Những chiếc váy xoè nhiều tầng nhịp nhàng theo bước chân của em. Vẻ đẹp của em cũng được khán giả rất cảm mến, vỗ tay reo mừng không ngớt.
    Sau phần trình diễn của em là đến phần trình diễn của các chị còn lại; chị
    Phong Lan uyển chuyển trong chiếc áo tím truyền thống, ở chị toát ra vẻ đẹp đài
    các, kiêu sa của loài hoa quý, chị Hướng Dương tự tin trong chiếc áo màu vàng,
    trông chị toát ra đầy sức sống, chị hoa Nhài dịu dàng trong chiếc áo trắng .Tất cả
    đều đẹp đẽ duyên dáng và đáng yêu.
    Phần thi thứ nhất diễn ra khá suôn sẻ, khán giả tỏ ra rất hài lòng trước sắc đẹp
    của các thí sinh và họ luôn dành cho chúng em những tràng pháo tay ròn rã.
    Màn thi "mùi hương quyến rũ" đến. Em vô cùng tự tin khi bước ra sân khấu,
    bước chân của em đi đến đâu, mùi hương nhẹ nhàng bay ra đến đó, mùi hương gợi
    cho người ta cảm giác ngọt ngào thoang thoảng bền lâu, còn chị hoa Huệ và chị
    hoa Nhài có mùi hương đậm đà quyến rũ.
    Quan trọng nhất đó là màn thi ứng xử. Câu hỏi thi năm nay được ban giám
    khảo đưa ra hóc búa vô cùng. Cả ba thí sinh đều phải cho biết "quan niệm của
    mình về sắc đẹp".
    Chị hoa Nhài trả lời lưu loát: Vẻ đẹp của loài hoa là ở sự quyến rũ. Loài hoa
    nào quyến rũ được con người tốt nhất, loài hoa ấy sẽ là đẹp nhất. Nghe có vẻ cũng
    có lý. Nhưng chị Lan Tím lại có một quan niệm khác: loài hoa đẹp không chỉ đẹp
    về hình thức mà còn đẹp trong phẩm chất tâm hồn. ở đó hương và sắc hoà quyện
    với nhau rất khó phai.
    Em lo lắng nhưng rồi cũng mạnh dạn trả lời: Loài hoa chúng ta có một sứ
    mệnh cao cả đó là làm đẹp cho đời. Vẻ đẹp ấy không chỉ ở hương và sắc. Điều
    quan trọng nữa là lúc nào cũng phải giữ được vẻ tinh khiết bền lâu.
    Cả ba phần thi đã xong xuôi. Chúng em hồi hộp chờ đợi ban giám khảo công
    bố kết quả hội thi. Điều mong chờ đã đến với em khi từng lời của ban giám khảo là
    những lời ý nghĩa: vẻ đẹp và hương sắc của ba thí sinh đều tuyệt mỹ nhưng quan
    niệm về cái đẹp của hoa Hồng được ban giám khảo đánh giá là hoàn thiện nhất.
    Cái đẹp trước hết phải là cái có ích. Hồng Nhung sẽ là chủ nhân của vương miện
    năm nay.
    Em vô cùng ngỡ ngàng và xúc động bước lên sân khấu trong tiếng cổ vũ động
    viên của khán giả, của bạn bè và của cả gia đình. Em bước lên bục cao nhất và
    được nhận từ tay chị Huệ danh hiệu cao nhất chiếc vương miện. Vẻ đẹp của em
    càng rực rỡ hơn khi trên đầu em đội chiếc vương miện. Em xúc động nói lời cảm
    ơn:
    - Em thật may mắn khi được ban giám khảo tin tưởng giao cho em danh hiệu
    cao quý này. Vậy trước hết em xin bày tỏ lòng biết ơn tới ban giám khảo, và tiếp
    đó là lòng biết ơn đến mọi người, những người đã luôn ở bên em, động viên, chăm
    sóc em suốt những ngày qua. Em xin hứa sẽ giữ mãi vẻ đẹp ban đầu và đem lại cho
    nhân loại nhiều niềm vui và hạnh phúc hơn. Em xin chân thành cảm ơn.
    Em vừa dứt lời, một tràng pháo tay nổ ran. Em thầm hứa sẽ không phụ lòng tin
    của bạn bè, người thân.