K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

27 tháng 12 2025

ĐÓN GIAO THỪA – KHOẢNH KHẮC THIÊNG LIÊNG CỦA THỜI GIAN Trong dòng chảy bất tận của thời gian, có những khoảnh khắc trôi qua rất nhanh, nhẹ như một cái chớp mắt, nhưng lại để lại trong lòng con người những rung động sâu sắc, khó phai mờ. Đối với tôi, khoảnh khắc thiêng liêng và xúc động nhất trong năm không phải là buổi sáng đầu xuân rực rỡ nắng vàng, cũng không hẳn là những ngày Tết rộn ràng tiếng cười, mà chính là giây phút đón giao thừa – khi năm cũ khép lại và năm mới bắt đầu. Đó là lúc thời gian như ngừng trôi, lòng người chùng xuống, lắng lại để cảm nhận trọn vẹn sự giao hòa của đất trời, của quá khứ – hiện tại – tương lai. Giao thừa đến rất khẽ. Không ồn ào, không vội vã, nhưng lại mang theo một cảm giác rất riêng – vừa háo hức, vừa bâng khuâng. Khi những ngày cuối cùng của năm cũ trôi qua, tôi cảm nhận rõ sự thay đổi trong không khí. Trời như se lạnh hơn, gió mang theo mùi hương quen thuộc của mùa xuân – mùi của hoa, của bánh chưng, của nhang trầm, của sum vầy. Đường phố khoác lên mình chiếc áo mới với đèn hoa rực rỡ, nhưng đâu đó vẫn phảng phất nét trầm lắng, như đang chuẩn bị cho một cuộc chuyển giao thiêng liêng. Những giờ phút cuối cùng của năm cũ luôn khiến lòng tôi xao xuyến. Tôi nhớ cảm giác cả gia đình quây quần bên nhau, cùng dọn dẹp nhà cửa, lau bàn thờ tổ tiên, bày biện mâm ngũ quả. Mỗi vật đặt lên bàn thờ đều chứa đựng một niềm mong ước: cầu cho bình an, hạnh phúc, đủ đầy. Trong làn khói hương mờ ảo, tôi bỗng thấy lòng mình lắng xuống, nghĩ về những điều đã qua trong suốt một năm dài. Có niềm vui, có nỗi buồn, có thành công khiến ta tự hào, cũng có những thất bại khiến ta day dứt. Giao thừa như một điểm dừng chân để con người nhìn lại chính mình. Khi kim đồng hồ chậm rãi tiến gần đến con số mười hai, không khí trong nhà bỗng trở nên trang nghiêm lạ thường. Tiếng ti-vi phát ra những giai điệu quen thuộc của chương trình chào năm mới, tiếng người dẫn chương trình vang lên đầy xúc cảm. Tôi nhìn lên đồng hồ, cảm nhận từng giây trôi qua, tim đập nhanh hơn một chút. Khoảnh khắc ấy, dường như mọi lo toan, bộn bề của cuộc sống đều tạm gác lại. Chỉ còn lại sự chờ đợi, hồi hộp và niềm tin vào những điều tốt đẹp phía trước. Rồi thời khắc giao thừa cũng đến. Khi tiếng chuông vang lên, hòa cùng tiếng pháo hoa rực rỡ trên bầu trời, tôi cảm thấy tim mình như rung lên theo từng nhịp. Ánh sáng muôn màu xé toạc màn đêm, nở rộ như những bông hoa khổng lồ giữa không trung. Mỗi tiếng nổ vang lên không chỉ báo hiệu một năm mới đã sang, mà còn như xóa tan đi những buồn phiền, lo lắng của năm cũ. Tôi ngước nhìn bầu trời, thấy lòng mình tràn đầy cảm xúc – vừa hân hoan, vừa xúc động, vừa có chút tiếc nuối cho những điều đã qua. Trong khoảnh khắc ấy, tôi thường lặng lẽ chắp tay cầu nguyện. Không phải những điều quá lớn lao, chỉ mong gia đình luôn khỏe mạnh, mong bản thân đủ nghị lực để vượt qua thử thách, đủ kiên trì để theo đuổi ước mơ. Tôi hiểu rằng năm mới không tự nhiên mang đến điều kỳ diệu, nhưng giao thừa cho con người một niềm tin – rằng ta có thể bắt đầu lại, có thể sửa sai, có thể sống tốt hơn ngày hôm qua. Điều khiến tôi xúc động nhất trong đêm giao thừa chính là sự sum vầy. Giữa thế giới rộng lớn và bận rộn, không phải ai cũng có may mắn được ở bên gia đình trong khoảnh khắc thiêng liêng này. Vì thế, mỗi lần được ngồi bên cha mẹ, nghe lời chúc năm mới giản dị mà ấm áp, tôi lại thấy lòng mình dâng lên một niềm biết ơn sâu sắc. Những cái ôm, những nụ cười, những lời chúc tưởng chừng đơn giản, nhưng lại chứa đựng tình yêu thương không gì thay thế được. Sau thời khắc giao thừa, khi mọi người trao nhau những lời chúc đầu năm, tôi cảm nhận rõ sự khởi đầu của một hành trình mới. Ngoài kia, đất trời như vừa được gột rửa, khoác lên mình sắc xuân tươi mới. Trong lòng tôi cũng vậy – nhẹ nhõm hơn, hy vọng hơn. Dù biết rằng cuộc sống phía trước vẫn còn nhiều khó khăn, nhưng đêm giao thừa đã tiếp thêm cho tôi sức mạnh để bước tiếp. Đối với tôi, đón giao thừa không chỉ là một nghi lễ truyền thống, mà còn là một khoảng lặng quý giá của tâm hồn. Đó là lúc con người được sống chậm lại, được đối thoại với chính mình, được trân trọng những giá trị giản dị nhưng bền vững: gia đình, tình thân, niềm tin và hy vọng. Trong xã hội hiện đại, khi nhịp sống ngày càng gấp gáp, khoảnh khắc giao thừa càng trở nên đáng quý, nhắc nhở ta đừng quên những điều cốt lõi làm nên ý nghĩa của cuộc sống. Mỗi năm, giao thừa chỉ đến một lần, nhưng dư âm của nó có thể theo ta suốt cả năm dài. Những cảm xúc trong đêm giao thừa – sự xúc động, niềm tin, hy vọng – chính là hành trang tinh thần để ta bước vào năm mới với tâm thế vững vàng hơn. Dù sau này lớn lên, có thể tôi sẽ đón giao thừa ở những nơi khác nhau, trong những hoàn cảnh khác nhau, nhưng tôi tin rằng cảm xúc thiêng liêng ấy vẫn sẽ vẹn nguyên trong trái tim mình. Giao thừa khép lại năm cũ và mở ra năm mới, nhưng hơn hết, nó mở ra trong tôi một niềm tin sâu sắc vào cuộc sống. Tin rằng mỗi ngày mới đều có thể trở thành một khởi đầu, nếu ta biết trân trọng hiện tại và nỗ lực không ngừng. Và vì thế, mỗi lần đón giao thừa, tôi lại thầm nhủ với chính mình: hãy sống tốt hơn, yêu thương nhiều hơn và không ngừng hy vọng – như chính khoảnh khắc giao thừa thiêng liêng ấy.

27 tháng 12 2025

Có những khoảnh khắc trôi qua rất nhanh, nhưng lại ở lại rất lâu trong tim người. Với tôi, đó chính là giây phút giao thừa khoảnh khắc năm cũ khép lại, năm mới bắt đầu, và lòng người bỗng nhiên mềm lại trước hai chữ “gia đình”.

Chiều cuối năm, bầu trời dường như trầm hơn một chút. Gió se se lạnh, mang theo mùi hương quen thuộc của Tết. Phố xá rộn ràng người qua lại, ai cũng vội vã, nhưng trong ánh mắt đều ánh lên niềm mong chờ được trở về. Trở về nhà. Trở về bên những người thân yêu sau một năm dài mệt mỏi.

Trong căn bếp nhỏ, hơi ấm lan tỏa từ nồi bánh chưng đang sôi lặng lẽ. Tiếng nước sôi lục bục, tiếng trò chuyện rì rầm của người thân, tất cả hòa quyện thành một bản nhạc rất khẽ nhưng rất ấm. Giữa những tất bật cuối năm, tôi chợt nhận ra: hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là được ở đúng nơi mình thuộc về.

Rồi giao thừa đến. Khi nén hương trầm được thắp lên, không gian bỗng trở nên trang nghiêm và tĩnh lặng lạ thường. Đó là lúc tôi cảm nhận rõ nhất sự hiện diện của ông bà, tổ tiên những người đã đi xa nhưng chưa bao giờ rời khỏi ký ức. Trong khoảnh khắc ấy, tôi cúi đầu, lòng đầy biết ơn. Biết ơn một năm đã qua với đủ vui buồn, biết ơn vì gia đình vẫn còn đủ đầy bên nhau.

Tiếng pháo hoa vang lên, xé tan màn đêm yên tĩnh. Ánh sáng rực rỡ ấy bừng lên trên bầu trời, rồi lặng lẽ rơi xuống, giống như những hy vọng mới đang được thắp sáng trong tim mỗi người. Tôi không ước điều gì quá lớn. Chỉ mong gia đình bình an, cha mẹ mạnh khỏe, và bản thân đủ kiên cường để bước tiếp những ngày phía trước.

Giao thừa không mang đến phép màu, nhưng lại cho con người ta một cơ hội để bắt đầu lại. Bỏ qua những muộn phiền cũ, giữ lại những yêu thương đã có. Chỉ cần được ngồi cạnh gia đình, nghe một lời chúc đầu năm, thấy nụ cười quen thuộc trên gương mặt thân thương thế là trái tim đã đủ ấm để bước sang năm mới.

Với tôi, giao thừa không chỉ là một thời khắc của đất trời, mà còn là điểm tựa của cảm xúc. Đó là khoảnh khắc nhắc tôi nhớ về cội nguồn, về gia đình, về những yêu thương bình dị nhưng bền bỉ theo năm tháng. Dù năm tháng có trôi qua, dù cuộc sống có đổi thay và mỗi người rồi sẽ lớn lên theo cách riêng của mình, thì trong sâu thẳm trái tim tôi, đêm giao thừa sum vầy bên gia đình vẫn luôn là ký ức ấm áp, nguyên vẹn và không bao giờ phai nhạt.

27 tháng 12 2025

mọi người ơi cứu tôi với, tôi ko nhắn tin được kể cả nick giáo viên cứu với SOS

27 tháng 12 2025

Lễ đón giao thừa là khoảnh khắc thiêng liêng và đáng nhớ nhất trong những ngày Tết cổ truyền của dân tộc Việt Nam. Đối với em, giao thừa không chỉ là thời điểm chuyển giao giữa năm cũ và năm mới mà còn là lúc gia đình sum vầy, lòng người rộn ràng niềm vui và hi vọng.

Khi kim đồng hồ dần tiến về thời khắc mười hai giờ đêm, không khí Tết như lan tỏa khắp nơi. Ngoài đường, ánh đèn sáng rực, tiếng nói cười vang lên rộn rã. Trong nhà, mọi người quây quần bên mâm cúng giao thừa, ai cũng ăn mặc chỉnh tề, gương mặt ánh lên niềm hân hoan. Em cảm nhận rõ mùi hương trầm thoang thoảng, cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng.

Khoảnh khắc giao thừa đến, tiếng chuông vang lên hòa cùng tiếng pháo hoa rực rỡ trên bầu trời đêm khiến em không khỏi xúc động. Những tia sáng đủ màu sắc như mang theo ước mơ và hi vọng của mọi người cho một năm mới bình an, hạnh phúc. Em lặng lẽ cầu mong cho gia đình luôn mạnh khỏe, cho bản thân học tập tiến bộ và cho mọi người xung quanh luôn vui vẻ.

Sau lễ cúng giao thừa, cả gia đình ngồi lại bên nhau, cùng chúc Tết và trao cho nhau những lời chúc tốt đẹp. Những phong bao lì xì đỏ thắm tuy không lớn nhưng chứa đựng tình yêu thương và sự quan tâm của người lớn dành cho con cháu. Em cảm thấy mình thật may mắn khi được sống trong không khí gia đình đầm ấm ấy.

Lễ đón giao thừa đã để lại trong em nhiều cảm xúc khó quên. Đó là niềm vui, sự háo hức và cả lòng biết ơn đối với những giá trị truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Dù sau này có lớn lên, đi xa đến đâu, em tin rằng khoảnh khắc giao thừa bên gia đình sẽ luôn là kỉ niệm đẹp nhất trong tâm hồn em.

o(^▽^)o

27 tháng 12 2025

Đcm m

27 tháng 12 2025

Viết em mỉm cười là được nhưng hơi lố tí chỉ sợ bị điểm kém thôi 

11 tháng 3 2023

Bài viết trên được viết để bộc lộ cảm xúc về lễ đón giao thừa ở quê của người viết.

11 tháng 3 2023

Ở đoạn kết, người viết đã khẳng định lại tình cảm, cảm xúc về người bạn của mình. Đồng thời rút ra điều đáng nhớ đối với bản thân.

 
11 tháng 3 2023

Câu giới thiệu về sự việc là: “Thời gian làm nhòa nhiều thứ, nhưng không sao xóa đi mảnh kí ức đặc biệt trong tôi, về một lần cách đây nhiều năm trước, tôi đã đón cái Tết ở Cần Thơ - mảnh đất cha tôi sinh ra, cũng nơi gieo cho tôi bao nhớ thương”

Câu văn thể hiện cảm xúc của người viết đối với sự việc là: “Thành phố phồn hoa biết mấy, thế mà tôi lại nặng tình tha thiết với quê hương”.

11 tháng 3 2023

- Ở phần thân bài, người viết đã biểu lộ cảm xúc bồi hồi, xúc động về sự việc:

+ Đó là một cảm xúc vô cùng xúc động, bồi hồi và xao xuyến.

+ Cảm xúc yên bình, nhẹ nhõm và tận hưởng mùa xuân đến 

- Để làm rõ những cảm xúc ấy, người viết đã sử dụng những yếu tố: tự sự kết hợp miêu tả để lý giải cho cảm xúc, làm cho bài viết trở nên giàu hình ảnh, cảm xúc và có sức hấp dẫn hơn.

23 tháng 10 2017

tớ sẽ hậu tạ bạn đã giúp tớ giải bài này trong ngày hôm nay

23 tháng 10 2017

Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn là ai chưa?

Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ông bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể là bạn bè chẳng hạn. Còn riêng tôi, hình ảnh người bố sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi mãi tận sau này.

Bố tôi không may mắn như những người đàn ông khác. Trong suốt cuộc đời bố có lẽ không bao giờ được sống trong sự sung sướng, vui vẻ.

Bốn mươi tuổi khi chưa đi được nửa chặng đời người, bố đã phải sống chung với bao nhiêu bệnh tật: Đầu tiên đó chỉ là những cơn đau dạ dày, rồi tiếp đến lại xuất hiện thêm nhiều biến chứng. Trước đây, khi còn khỏe mạnh, bao giờ bố cũng rất phong độ.

Thế nhưng bây giờ, vẻ đẹp ấy dường như đã dần đổi thay: Thay vì những cánh tay cuồn cuộn bắp, giờ đây chỉ còn là một dáng người gầy gầy, teo teo. Đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm, hai gò má cao cao lại dần nổi lên trên khuôn mặt sạm đen vì sương gió.

Tuy vậy, bệnh tật không thể làm mất đi tính cách bên trong của bố, bố luôn là một người đầy nghị lực, giàu tự tin và hết lòng thương yêu gia đình. Gia đình tôi không khá giả, mọi chi tiêu trong gia đình đều phụ thuộc vào đồng tiền bố mẹ kiếm được hàng ngày.

Dù bệnh tật, ốm đau nhưng bố chưa bao giờ chịu đầu hàng số mệnh. Bố cố gắng vượt lên những cơn đau quằn quại để làm yên lòng mọi người trong gia đình, cố gắng kiếm tiền bằng sức lao động của mình từ nghề xe lai.

Hàng ngày, bố phải đi làm từ khi sáng sớm cho tới lúc mặt trời đã ngã bóng từ lâu. Mái tóc bố đã dần bạc đi trong sương sớm. Công việc ấy rất dễ dàng với những người bình thường nhưng với bố nó rất khó khăn và gian khổ. Bây giờ có những lúc phải chở khách đi đường xa, đường sốc thì những cơn đau dạ dạy của bố lại tái phát.

Và cả những ngày thời tiết thay đổi, có những trưa hè nắng to nhiệt độ tới 38-48 độ C, hay những ngày mưa ngâu rả rích cả tháng 7, tháng 8, rồi cả những tối mùa đông lạnh giá, bố vẫn cố gắng đứng dưới những bóng cây kia mong khách qua đường.

Tôi luôn tự hào và hãnh diện với mọi người khi có được một người bố giàu đức hy sinh, chịu thương, chịu khó như vậy.

Nhưng có phải đâu như vậy là xong. Mỗi ngày bố đứng như vậy thì khi trở về những cơn đau quằn quại lại hành hạ bố. Nhìn khuôn mặt bố nhăn nhó lại, những cơn đau vật vã mà bố phải chịu đựng, tôi chỉ biết òa lên mà khóc. Nhìn thấy bố như vậy, lòng tôi như quặn đau hơn gấp trăm ngàn lần. Bố ơi, giá như con có thể mang những cơn đau đó vào mình thay cho bố, giá như con có thể giúp bố kiếm tiền thì hay biết mấy? Nếu làm được gì cho bố vào lúc này để bố được vui hơn, con sẽ làm tất cả, bố hãy nói cho con được không?

Những lúc ấy, tôi chỉ biết ôm bố, xoa dầu cho bố, tôi chỉ muốn với bố đừng đi làm nữa, tôi có thể nghỉ học, như vậy sẽ tiết kiệm được chi tiêu cho gia đình, tôi có thể kiếm được tiền và chữa bệnh cho bố. Nhưng nếu nhắc đến điều đó chắc chắn là bố sẽ buồn và thất vọng ở tôi nhiều lắm.

Bố luôn nói rằng bố sẽ luôn chiến đấu. Chiến đấu cho tới những chút sức lực cuối cùng để có thể nuôi chúng tôi ăn học thành người. Bố rất quan tâm đến việc học của chúng tôi. Ngày xưa bố học rất giỏi nhưng nhà nghèo bố phải nghỉ học. Vào mỗi tối, khi còn cố gắng đi lại được, bố luôn bày dạy cho mấy chị em học bài.

Trong những bữa cơm bố thường nhắc chúng tôi cách sống, cách làm người sao cho phải đạo. Tôi phục bố lắm, bố thuộc hàng mấy nghìn câu Kiều, hàng trăm câu châm ngôn, danh ngôn nổi tiếng...

Chính vì vậy, tôi luôn cố gắng tự giác học tập. Tôi sẽ làm một bác sĩ và sẽ chữa bệnh cho bố, sẽ kiếm tiền để phụng dưỡng bố và đi tiếp những bước đường dở dang trong tuổi trẻ của bố. Tôi luôn biết ơn bố rất nhiều, bố đã dành cho tôi một con đường sáng ngời, bởi đó là con đường của học vấn, chứ không phải là con đường đen tối của tiền bạc. Tôi sẽ luôn lấy những lời bố dạy để sống, lấy bố là gương sáng để noi theo.

Và tôi khâm phục không chỉ bởi bố là một người giỏi giang, là một người cao cả, đứng đắn, lòng kiên trì chịu khó mà còn bởi cách sống lạc quan, vô tư của bố.

Mặc dù những thời gian rảnh rỗi của bố còn lại rất ít nhưng bố vẫn trồng và chăm sóc khu vườn trước nhà để cho nó bao giờ cũng xanh tươi. Những giỏ phong lan có bao giờ bố quên cho uống nước vào mỗi buổi sáng; những cây thiết ngọc lan có bao giờ mang trên mình một cái lá héo nào?

Những cây hoa lan, hoa nhài có bao giờ không tỏa hương thơm ngát đâu? Bởi đằng sau nó luôn có một bàn tay ấm áp chở che, chăm sóc, không những yêu hoa mà bố còn rất thích nuôi động vật. Tuy nhà tôi bao giờ cũng có hai chú chó con và một chú mèo và có lúc bố còn mang về những chiếc lồng chim đẹp nữa.

Và hơn thế, trong suốt hơn năm năm trời chung sống với bệnh tật, tôi chưa bao giờ nghe bố nhắc đến cái chết, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc trốn tránh sự thật, bố luôn đối mặt với “tử thần”, bố luôn dành thời gian để có thể làm được tất cả mọi việc khi chưa quá muộn.

Nhưng cuộc đời bố bao giờ cũng đầy đau khổ, khi mà cả gia đình đã dần khá lên, khi các chị tôi đã có thể kiếm tiền, thì bố lại bỏ chị em tôi, bỏ mẹ, bỏ gia đình này để ra đi về thế giới bên kia.

Bố đi về một nơi rất xa mà không bao giờ được gặp lại.

Giờ đây khi tôi vấp ngã, tôi sẽ phải tự đứng dậy và đi tiếp bằng đôi chân của mình, bởi bố đi xa, sẽ không còn ai nâng đỡ, che chở, động viên tôi nữa. Bố có biết chăng nơi đây con cô đơn buồn tủi một mình không? Tại sao nỡ bỏ con ở lại mà đi hả bố?

Nhưng con cũng cảm ơn bố, bố đã cho con thêm một bài học nữa, đó chính là trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta hãy trân trọng những gì đang có, hãy yêu thương những người xung quanh mình hơn, và đặc biệt hãy quan tâm, chăm sóc cho bố của mình, tha thứ cho bố, khi bố nóng giận và nỡ mắng mình bởi bố luôn là người yêu thương nhất của chúng ta.

Bố ra đi, đi đến một thế giới khác, ở nơi đó bố sẽ không còn bệnh tật, sẽ thoát khỏi cuộc sống thương đau này. Và bố hãy yên tâm, con sẽ luôn nhớ những lời dạy của bố, sẽ luôn thương yêu, kính trọng biết ơn bố, sẽ sống theo gương sáng mà bố đã rọi đường cho con đi.

Hình ảnh của bố sẽ luôn ấp ủ trong lòng con. Những kỷ niệm, những tình cảm bố dành cho con, con sẽ ôm ấp, trân trọng, nó như chính linh hồn của mình.

19 tháng 11 2016

Đối với bản thân mỗi người, mẹ luôn là người vô cùng quan trọng. Mẹ mang nặng đẻ đau sinh ra chúng ta, mẹ chăm lo cho ta từng bữa ăn, giấc ngủ và dạy ta nhiều điều để ta vững bước trên đường đời. Những lời hát ru và dòng sữa mát lành của mẹ luôn in đậm trong ký ức và tiềm thức của mỗi chúng ta.

Đối với riêng tôi, đứa trẻ không còn mẹ khi lên 3 tuổi thì ký ức của tôi về mẹ không nhiều. Đó chỉ là những cảm giác thân thuộc và gần gũi khi ai đó nhắc đến mẹ. Người quan trọng nhất trong cuộc đời tôi là người cha thân yêu của tôi. Bởi cha vừa là cha, vừa thay mẹ chăm sóc tôi, nuôi dạy tôi nên người. Sáng nào cha cũng dạy rất sớm chuẩn bị bữa sáng cho tôi. Biết con gái thích ăn cơm rang nên buổi tối hôm trước cha thường nấu nhiều cơm để sáng hôm sau có cơm nguội rang cho tôi. Cơm rang cha làm, tôi lúc nào cũng ăn được hai bát. Không những vậy, cha tôi thường chuẩn bị quần áo cho tôi mặc đi học. Cha luôn dạy tôi rằng, là con gái luôn phải ăn mặc gọn gàng, sạch sẽ, vậy nên quần áo của tôi dù không nhiều những bộ nào cũng được cha tôi giặt và là phẳng rồi treo sẵn trong tủ cho tôi. Ăn sáng và mặc quần áo xong cha trở tôi đi học trên chiếc xe máy mà ông nội đã để lại cho cha khi ông qua đời. Chiếc xe đó dù đã cũ những đó là tất cả tài sản của hai cha con tôi. Nhà tôi ở xa trường, đường thì khó đi nên ngày nào cha cũng trở tôi đi học rồi lại đón tôi về. Dù trời nắng hay trời mưa, có lần khi trở đi tôi đi học về do đường trơn nên cha bị ngã xe nặng lắm, vậy nhưng chưa bao giờ cha cảm thấy vất vả và cáu gắt lên với tôi. Đã có lần tôi trách cha vì đến đón tôi muộn để tôi phải chờ và bị đói nhưng cha cũng chỉ mỉm cười và nói xin lỗi tôi. Tôi thực sự cảm thấy thương cha tôi vô cùng.

Cuộc sống của hai cha con cũng vất vả, ngoài lo việc gia đình cha tôi làm công việc chính là thợ xây. Những ngôi nhà gần nhà tôi cũng có một phần tay cha tôi xây nên. Tôi luôn tự hào về người cha đáng kính của tôi. Mặc dù mẹ tôi không còn nữa, dù đôi khi tôi cảm thấy tủi thân và thiệt thòi nhưng suy nghĩ đó của tôi chỉ là thoáng qua bởi bên cạnh tôi luôn có một người mẹ thứ hai là cha tôi. Dù là con gái nhưng chuyện gì tôi cũng tâm sự với cha, có những lúc cha ủng hộ suy nghĩ của tôi nhưng cũng có những lúc cha cho tôi những lời khuyên bổ ích để tôi biết tôi làm thế đúng hay sai? Cha thay mẹ chăm sóc cho tôi mọi thứ từ bữa ăn đến giấc ngủ. Cha tôi khéo tay lắm, món gì cha cũng nấu rất ngon nhất là món thịt kho tàu, khi nào cha nấu món này thì tôi ăn được rất nhiều cơm. Buổi tối, trước khi đi ngủ cha luôn dặn tôi rằng phải sắp xếp sách vở trước để chuẩn bị cho ngày hôm sau, nếu mai có dạy muộn thì cũng không bị quên sách vở. Những lời dạy của cha đã giúp tôi trưởng thành hơn rất nhiều. Là con gái nên có những lúc tôi nhớ mẹ da diết, nhưng rồi nhanh chóng tôi lại nghĩ đến cha tôi và vui lên. Có cha ở bên cạnh, tôi thấy mình có đủ sức mạnh để vượt qua và làm được mọi thứ.

Trong suy nghĩ của tôi, cha là một người tuyệt vời nhất trên thế gian. Dù cuộc sống có vất vả thế nào thì tôi luôn tự dặn lòng mình phải cố gắng học tập thật tốt để cha luôn cảm thấy hãnh diện về tôi. Tôi sẽ luôn nghe lời cha và không bao giờ làm cha buồn lòng để cha luôn mạnh khỏe và sống hạnh phúc bên tôi.

Bạn tham khảo nha! Chúc bạn hc tốt!

20 tháng 11 2016

Tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ hạnh phúc bởi tôi được lớn lên trong vòng tay yêu thương của mẹ và sự che chở rộng lớn của cha. Họ luôn hy sinh để dành cho tôi những gì tốt đẹp nhất. Tôi thực sự khắc ghi tình nghĩa của cha mẹ trong lòng.

Sẽ không có từ ngữ nào có thể diễn tả hết được sự bao la của tình mẫu tử “Tình mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào”. Tình cảm của mẹ dành cho con từ khi mang thai cho đến khi sinh con ra trên cuộc đời và nuôi dạy con nên người. Con nghe bà ngoại kể lại, ngày còn bé con bướng bỉnh và nghịch ngợm lắm nên nuôi ***** rất vất vả. Cha thì đi làm xa nhà, có những đêm vì trông con mà mẹ không được ngủ, nét mặt mẹ tái nhợt hẳn đi. Bà ngoại phải nấu cháo gà cho mẹ ăn để lấy sức. Những lúc con bị ốm mẹ lo lắng đưa con đi hết viện này đến viện khác để mong tìm được bác sĩ khám bệnh cho con. Từ khi có con, mẹ dường như không có thời gian cho riêng mình mà lúc nào cũng là thời gian của hai mẹ con. Đi đâu mẹ cũng đưa con đi cùng, ra chợ hoặc mẹ đi có việc. Các bác hàng xóm ai cũng khen con ngoan và mập mạp nên mẹ vui lắm. Buổi tối trước khi đi ngủ mẹ thường kể chuyện cổ tích cho con nghe, hình ảnh cô Tấm, Lọ Lem, cô bé quàng khăn đỏ giờ vẫn còn in đậm trong tâm trí của ***** ạ! Cảm ơn những câu chuyện mẹ kể đã đưa con vào giấc ngủ ngon. Cảm ơn những nhân vật mẹ kể đã cho con thêm nhận thức về giá trị của cuộc sống và đã nuôi dưỡng tâm hồn con.

Khi còn lớn lên, mẹ sẽ vất vả hơn, vì mẹ sẽ phải dạy cho con nhiều thứ để con trưởng thành hơn và hoàn thiện mình hơn. Mẹ dạy con đọc thật rõ ràng, viết sao cho thật thẳng hàng vì người ta nói “nét chữ nết người”. Mẹ dạy con sắp xếp sách vở, quần áo gọn gàng ngăn nắp để khi cần sẽ tìm thấy ngay. Mẹ dạy con gái mẹ phải đi đứng và nói chuyện với người lớn tuổi như thế nào cho đúng lễ nghĩa. Mỗi khi mẹ vào bếp, mẹ thường bảo con vào cùng để mẹ dạy con nấu các món ăn. Mẹ bảo “là người phụ nữ thì phải biết nấu những món ăn ngon cho gia đình”.

Mỗi khi con yếu lòng hoặc gặp những khó khăn trong cuộc sống, còn thường tìm đến mẹ để chia sẻ. Những lúc đó, mẹ thường chỉ nghe con nói và khẽ gật đầu. Nhưng ngày hôm sau, mẹ sẽ phân tích lại cho con những vấn đề đó để con biết mình nên làm thế nào. Mẹ nói “mẹ biết hôm qua con rất buồn và con muốn chia sẻ với mẹ. Mẹ sẵn sàng nghe con nói để hiểu được những suy nghĩ của con”, nhưng hôm nay khi tâm trạng con trở nên tốt hơn mẹ sẽ giúp con giải quyết những vấn đề khó khăn đó. Những ánh mắt, nụ cười và những cái gật đầu khe khẽ của mẹ đã làm tôi cảm thấy được an ủi và sẻ chia. Lời khuyên của mẹ đã cho tôi thêm sức mạnh và tự tin để làm mọi việc tốt hơn. Mẹ không những là người mẹ mà còn là người bạn thân thiết của tôi trong cuộc đời. Đối với tôi, mẹ là người phụ nữ quan trọng và tuyệt vời nhất.

Mẹ à! Con thực sự rất biết ơn những công lao của mẹ. Những gì con có được ngày hôm nay đều là do công sức của mẹ nuôi dạy. Tình nghĩa của mẹ con biết sẽ không thể nào báo đáp, nhờ có mẹ mà con gái của mẹ đã thực sự trưởng thành và đang là một người công dân tốt của gia đình, trường lớp và của xã hội. Con sẽ luôn cố gắng học tập thật tốt để mẹ cảm thấy yên tâm. Và con sẽ luôn cố gắng để hoàn thiện mình để trở thành người phụ nữ tuyệt vời như mẹ! Con cảm ơn những điều tốt đẹp nhất mẹ đã dành cho con, trên chặng đường con đang đi con rất cần có mẹ ở bên cạnh.