Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Thank you bạn BEBH nhiều lém lun á . chúc bạn ngày một thành công nhé
THAM KHẢO
Năm nay, bố mẹ em có thời gian rảnh, nên đã quyết định sẽ tự mình gói bánh chưng để thờ cúng tổ tiên và ăn trong những ngày Tết.
Nghe quyết định ấy của bố, em phấn khích lắm. Bởi vì từ bé đến lớn, em đã được đọc, được nghe kể, được xem rất nhiều hình ảnh cả gia đình quây quần gói rồi nấu bánh chưng rất ấm áp, hạnh phúc. Nay cuối cùng cũng được thử, em sung sướng mãi không thôi. Hôm cùng mẹ đi mua nguyên liệu, em cẩn thận ôm bó lá dong trên tay vì sợ làm rách lá. Về nhà, em thích thú nhìn mẹ thái thịt, ướp gia vị rồi ngâm đỗ, ngâm nếp. Bố thì rửa sạch lá, rồi cắt thành các đoạn vừa đủ để sử dụng. Em thì ngồi tước và cắt các đoạn dây thành từng đoạn bằng nhau theo độ dài bố bảo. Loay hoay như thế, đế hết buổi trưa thì khâu chuẩn bị mới xong.
Tiếp theo, chính là công đoạn gói bánh. Nhìn bố gói, em cảm thấy khâm phục không thôi, bởi bố điệu nghệ quá. Bàn tay bố thoăn thoắt gấp lá, cho nhân vào rồi gói lại, thắt dây như một người thợ làm bánh vậy. Từng chiếc bánh qua tay bố đều vuông vức, to như cái đĩa. Em cũng đã được bố dạy và hướng dẫn gói bánh. Chính tay em đã gói hai cái bánh chưng đấy. Tuy không đẹp nhưng chắc chắn là nó rất ngon. Chỉ có lúc buộc dây là em chật vật mãi, phải nhờ đến sự can thiệp của bố thì mới xong được.
Khi bố mang bánh đi nấu ở sau vườn, em mong lắm. Ngồi cạnh bếp lửa, em vừa nhìn nồi bánh, vừa lắng nghe bố kể những câu chuyện về ngày Tết lúc bố còn bé. Nghe những điều vừa lạ vừa quen ấy, khiến em cảm thấy nôn nao vô cùng. Một lát sau, mẹ mang ra rất nhiều xiên thịt, rau củ để nướng. Cả nhà có một bữa tối no nê bên bếp lửa ấm nồng. Đến khuya, khi em gần ngủ quên thì bánh chín. Bố gắp từng cặp bánh ra để ở mâm cho nguội và ráo nước. Hai chiếc bánh mà em gói đã được đem ra để thưởng thức đầu tiên. Tuy hơi xấu xí, nhưng bên trong vẫn ngon và dẻo lắm. Được bố mẹ khen mà em đỏ hết cả mặt.
Trải nghiệm tự gói bánh chưng ngày hôm ấy là một trải nghiệm hết sức tuyệt vời. Em được cảm nhận rõ hơn bao giờ hết bầu không khí tấp nập, rộn ràng của ngày Tết. Có lẽ niềm vui và nôn nao ấy chỉ hiện hữu rõ nét khi ta chính tay chuẩn bị những món đồ cho ngày lễ quan trọng này.
Bn tham khảo nha, mik viết ngắn lắm
Câu chuyện này đã xảy ra rất lâu rồi, nhưng khi nhớ lại, tôi bỗng khóc. Bởi vì, những trải nghiệm đáng nhớ của người bạn nhỏ ấy là cả 1 kỉ niệm của cả nhà tôi.
Lúc tôi lên ba, bố tôi có nuôi 1 chú mèo tam thể. Lông chú mượt mà, mềm như bông, tôi thích nhất là đc vuốt ve nó mỗi ngày. Anh tôi đặt tên cho nó là Kai, cả nhà cũng rất thích cái tên này. Kai rất ngoan, có lần mẹ tôi đút cho tôi ăn, Kai đến xin ăn, nhưng nó đẩy cái bát của nó sát chân mẹ tôi, mẹ tôi xoa đầu nó:"Ôi, Kai ngoan quá!". Khi nó đi vệ sinh, nó đều nhảy lên bồn cầu, ngồi y chang con người vậy, khi ko xả nước đc, nó cào nhẹ chân bố tôi để đi thông tắc. Khi đến giờ ăn, anh tôi chỉ cần lắc gói đồ ăn và kêu "bim bim" là nó phi như bay về chỗ.
Nhưng rồi cho đến 1 ngày, nó trèo lên bàn thờ, chạy nhảy ngay trên đấy, khiến 1 ngọn nến rơi xuống, cũng may tôi tránh đc quả đó. Kai dạo này ko còn ngoan như trước nữa, rảnh là nó phá. Khi nó xin ăn, nếu cả nhà ko đồng ý là nó nhảy lên bếp bật lung tung, suýt thì cháy nhà. Nó còn trèo lên dây điện nhà hàng xóm để đi tìm bạn mới. Có lần, nó đang đứng trên dây điện để chơi, bỗng nó rơi bốp xuống đường, đúng lúc có xe qua, cán lên người nó, nó đau quá tắt thở. Cả nhà vội ra xem thì thấy cảnh tượng trước mắt, Kai nằm im thin thít, còn xe kia thì chạy đi từ lâu. Tôi sợ hãi, núp sau lưng mẹ, trong lòng xót lắm, muốn khóc lắm, nhưng chỉ biết bất lực nhìn cảnh đau đớn ấy.
Đó là lần đầu tiên tôi chứng kiến cảnh người bạn nhỏ ấy ra đi. Ai ai cũng xót, cả tôi nữa, cả nhà đều rất nhớ Kai.
Bài làm
Trong cuộc sống, ai cũng từng trải qua những khoảnh khắc không vui. Đó có thể là một lần bị điểm kém, một lần cãi nhau với bạn, hoặc như em – là một lần mất đi một người bạn nhỏ thân thiết. Đó là chú chó nhỏ tên Đốm – người bạn mà em yêu quý nhất.
Đốm đến với gia đình em vào một buổi chiều mưa. Hôm ấy, bố em đi làm về và bất ngờ mang theo một chú chó nhỏ ướt sũng, run rẩy vì lạnh. Thấy chú đáng thương, cả nhà em quyết định nhận nuôi. Em là người đặt tên cho chú là “Đốm” vì chú có bộ lông trắng tinh điểm vài đốm đen như hạt tiêu. Ngay từ giây phút đầu, em đã rất quý mến Đốm.Từ ngày đó, em và Đốm trở thành đôi bạn thân thiết. Mỗi sáng, Đốm chạy lon ton theo tiễn em đi học, rồi chiều lại đứng trước cổng ngóng em về. Có hôm em bị điểm kém, em ngồi im trong góc sân, buồn rầu, thì Đốm lại lặng lẽ nằm bên cạnh, đặt đầu lên chân em như để an ủi. Dù không biết nói, nhưng ánh mắt của Đốm luôn khiến em cảm thấy được yêu thương và chia sẻ.Vậy mà… một ngày nọ, một chuyện buồn đã xảy ra. Hôm ấy là chủ nhật. Em dậy muộn, vội vàng ra sân cho Đốm ăn như thường lệ. Nhưng lạ thay, em không thấy chú đâu. Em gọi lớn: “Đốm ơi! Đốm ơi!” – nhưng chỉ có tiếng gió thổi và vài chiếc lá rơi lạo xạo. Em bắt đầu lo lắng. Em tìm quanh nhà, ra cả đầu ngõ, rồi sau đó là khắp khu xóm. Bố mẹ cũng chia nhau đi tìm, nhưng đến chiều tối vẫn không ai thấy Đốm.Trái tim em như có ai bóp nghẹt. Em vừa lo chú bị lạc, vừa sợ có ai đó đã bắt mất chú. Đêm đó, em không sao ngủ được. Em cứ nằm nghĩ đến cảnh Đốm đang lang thang, đói lạnh, hoặc tệ hơn là bị thương... Nước mắt em cứ rơi, không thể nào kìm lại được.Những ngày sau đó, em vẫn tiếp tục đi tìm, mang theo ảnh của Đốm và hỏi từng người một. Dán cả tờ rơi tìm chó lạc. Nhưng tất cả đều vô vọng. Mỗi lần nhìn thấy chiếc vòng cổ nhỏ hay chiếc chăn em từng đắp cho Đốm, lòng em lại quặn thắt. Mọi thứ quen thuộc giờ chỉ còn là kỷ niệm.
Người ta thường nói thời gian có thể phai mờ tất cả nhưng hình ảnh của Đốm – đôi mắt tròn, cái đuôi vẫy không ngừng và tình cảm ấm áp ấy vẫn khắc sâu trong tim em.
Nếu cs gì sai sót , mong bn thoải mái góp ý ah !
Để khen thưởng, động viên cho những học sinh có thành tích tốt trong năm học vừa qua trường cấp hai của em tổ chức một chuyến du lịch thay cho phần thưởng sách vở. Và em đã rất may mắn và hạnh phúc khi mình đã có thành tích học tập tốt và có mặt trong chuyến đi này.
Đây là chuyến du lịch đến thăm Lăng Bác, vì vậy em rất háo hức và kì vọng. Chuyến du lịch của trường em chính thức bắt đầu, để đảm bảo đúng lộ trình thì năm giờ sáng chúng em đã phải có mặt ở trường, vì lúc ấy trời còn khá tối nên bố đã đưa em đến trường, tận khi lên xe thì bố em mới yên tâm ra về. Chuyến đi này làm em thao thức suốt đêm, mong sao cho trời mau sáng để em có thể đến trường.
Đây là lần đầu tiên em được đi thăm Lăng Bác Hồ. Chuyến xe dừng tại Lăng Bác lúc bảy giờ ba mươi phút sáng. Ngay khi bước xuống xe cảm giác đầu tiên của em là sự choáng ngợp bởi không gian rộng lớn và sự trang nghiêm, thành kính nơi đây. Đường vào lăng Bác có rất nhiều những chú bộ đội đứng gác lăng, các chú đứng trang nghiêm với khẩu súng trên vai.
Các chú bộ đội là người ngày đêm canh giữ, bảo vệ bình yên cho giấc ngủ của Bác, tuy nhiên những chú bộ đội gác lăng không phải mặc những bộ quân phục màu xanh như ta vẫn thấy, các chú khoác lên mình bộ quân phục màu trắng, chiếc mũ màu trắng nên càng tạo ra sự trang nghiêm, thành kính cho lăng Bác.
Hôm ấy không chỉ có thầy cô và các bạn học sinh đến thăm lăng và còn rất nhiều những đoàn tham quan khác, họ đến từ khắp nơi của Tổ Quốc, đôi khi em còn bắt gặp những đoàn tham quan của những du khách nước ngoài, họ được người hướng dẫn viên giới thiệu về lăng Bác cũng như những công lao to lớn của Bác đối với dân tộc Việt Nam.
Nhìn những đoàn tham quan, em cũng như các bạn đều tràn ngập cảm xúc tự hào, vì Bác Hồ không chỉ là anh hùng giải phóng dân tộc, vị lãnh tụ vĩ đại trong lòng người dân Việt Nam, mà còn là một danh nhân văn hóa thế giới được bạn bè quốc tế ngưỡng mộ, cảm phục.
Nơi chúng em đứng đây chính là quảng trường Ba Đình lịch sử, theo như lời của thầy trưởng đoàn thì đây chính là nơi Bác Hồ đọc bản tuyên ngôn độc lập trước hàng triệu quốc dân đồng bào, tuyên bố với nhân dân cũng là lời tuyên cáo với Thế giới: nước Việt Nam dân chủ cộng hòa chính thức ra đời. Đây là một dấu son lịch sử vì nó đánh dấu bước ngoặt trong lịch sử của dân tộc Việt Nam.
Ngay trước quảng trường là cột cờ, trên đó có treo lá cờ đỏ sao vàng rất lớn bay phấp phới trong gió. Khi chuẩn bị đến giờ mở cửa lăng Bác để tiếp đón đoàn người vào viếng, một nghi thức duyệt binh vô cùng đồng đều và nghiêm trang của các chú bộ đội đã diễn ra. Khi ấy, ánh nhìn của mọi người đều tập trung vào đoàn diễu hành ấy.
Sau lễ duyệt binh, chúng em được các thầy cô hướng dẫn xếp hàng để đi vào lăng. Vì khách tham quan rất đông nên hàng người vào viếng cũng rất dài. Dù phải đợi rất lâu dưới trời nắng để đợi đến lượt vào viếng, nhưng chúng em cũng như tất cả mọi người có mặt ở đây đều rất nghiêm trang, tỏ thái độ thành kính, tuyệt nhiên không hề có tiếng nói chuyện hay kêu ca gì cả.
Sau thời gian chờ đợi, cuối cùng chúng em cũng được vào lăng, không gian trong lăng không rộng lắm nhưng không khí lại vô cùng thành kính, thiêng liêng. Chúng em đi theo hàng và lần lượt đi qua nơi Bác nghỉ. Bác nằm đấy, đôi mắt hiền từ nhắm lại như đang chìm vào giấc ngủ sâu, miệng Bác như hé một nụ cười. Bác như phát ra vầng hào quang chói lọi, vừa uy nghi, vừa gần gũi.
Chuyến tham quan lăng Bác quả thật là một chuyến đi đầy thú vị, lần đầu tiên em được đến thăm Bác, được tỏ lòng thành kính, sự kính yêu vô bờ dành cho Bác, người cha già của dân tộc Việt Nam. Cũng qua chuyến đi này em cũng được học hỏi thêm được rất nhiều kiến thức bổ ích, về lịch sử Việt Nam, về công lao trời bể của chủ tịch Hồ Chí Minh.
Phần "Vì sao câu chuyện lại xảy ra như thế?" là phần nguyên nhân xảy ra câu chuyện nha bn!
Trong trường hợp này bn chỉ cần viết bối cảnh xảy ra sự việc (thời gian, không gian) và cảm xúc ban đầu của mk nha!
Chúc bạn học tốt!
Trong gia đình, người tôi yêu quý nhất chính là ông nội. Tuy rằng hiện tại ông đã không còn nữa, nhưng ông đã dạy cho tôi rất nhiều bài học quý giá để tôi trưởng thành hơn.
Nhà tôi có một khu vườn rất rộng lớn. Khu vườn được ông chăm sóc nên cây cối quanh năm đều xanh tốt. Những cây ăn quả đã cho trái ngọt không biết bao nhiêu mùa. Mỗi buổi sáng, ông thường ra vườn chăm sóc cây cối. Lúc đó, tôi lại chạy theo ông để đòi được tưới tắm cho cây cối trong vườn. Ông còn dạy tôi cách lắng nghe âm thanh của khu vườn nữa. Bạn phải nhắm mắt và cảm nhận từng sự chuyển động để thấy được những điều kỳ diệu. Tiếng gió thổi rì rào qua từng cánh lá. Tiếng chim hót ríu rít vang vọng cả khu vườn. Tiếng trái cây đung đưa theo nhịp… Không chỉ vậy, ông còn dạy cho tôi về cách chăm sóc các loại cây trong vườn: những loại cây ăn quả như nhãn, ổi, cam; hay những loại cây cảnh như: hoa lan, hoa hồng… Đó là những bài học mà tôi chẳng thể nhớ được hết, nhưng vẫn chăm chú lắng nghe ông nói.
Mỗi lần tưới cây xong xuôi, ông cháu tôi lại mang ghế ra ngồi dưới vườn cây. Ông sẽ kể cho tôi nghe nhiều câu chuyện hay. Đó không phải là những truyện cổ tích mà bà thường hay kể, mà là chuyện về cuộc sống của chính ông thời xưa. Tôi chăm chú lắng nghe, cảm nhận câu chuyện của ông. Cuộc sống thời xưa vất vả. Mỗi khi ngồi nghe ông kể, nhìn thấy đôi mắt hiền từ của ông dường như đang nhớ lại một thời đã xa.
Kỉ niệm là những dấu ấn vô giá mà thời gian dành tặng cho mỗi chúng ta, đặc biệt là những khoảnh khắc ấm áp bên cạnh người thân yêu. Trong kho tàng kí ức của em, có một kỉ niệm giản dị nhưng mang lại cho em bài học sâu sắc nhất về tình yêu thương vô điều kiện, đó là kỉ niệm với mẹ trong một chiều mưa năm em học lớp năm. Hôm ấy, khi em ngồi trong lớp, bầu trời ngoài kia đã bắt đầu âm u, những đám mây đen kéo đến như muốn che lấp ánh nắng. Mẹ em luôn dặn dò em rất kĩ trong những hôm trời mưa, nhắc em mang áo mưa trước khi ra ngoài. Tuy nhiên, vì quá mê chơi với món đồ chơi mới của mình, em đã quên mất lời mẹ. Tan học, cơn mưa to ập xuống như trút nước, chỉ sau vài phút, con đường đã biến thành những dòng sông nhỏ cuồn cuộn đất và nước. Em đứng nép mình ở mái hiên của trường học, cảm nhận được những giọt mưa lạnh buốt rơi xuống. Trời không chỉ mưa mà còn gió mạnh, khiến em không ngừng lo lắng về mẹ. Mẹ sẽ phải vất vả lắm khi phải đi đón em trong cơn mưa này. Dự cảm này trở thành hiện thực khi em thấy mẹ đạp chiếc xe đạp cũ kĩ, dáng người nhỏ nhắn, đang tiến về phía em. Em không thể nào quên hình ảnh ấy: mẹ dầm mình trong mưa, ướt sũng từ đầu đến chân, nhưng vẫn vẫy tay và mỉm cười với em. Khi mẹ đến gần, không mang đến cái lạnh nơi ngoài trời, mẹ cởi chiếc áo mưa của mình và quàng lên người em. Mẹ nói với giọng ấm áp, nhưng đầy lo lắng: “Con mặc vào cho ấm, mẹ không sao đâu.” Nỗi đau đớn và sự xót xa trào dâng trong lòng em. Nhìn mẹ ướt đẫm nước mưa, em không thể kìm được những giọt nước mắt. Giữa cái lạnh của thành phố, tình yêu thương và vất vả của mẹ làm em cảm thấy xót xa và ân hận vô cùng. Xe đạp chậm chạp lăn trên con đường gập ghềnh, từng con sóng nước văng lên chân. Em ngồi sau lưng mẹ, không dám cử động mạnh. Ngón tay lạnh cóng quấn chặt vào áo của mẹ, không muốn rời ra. Em muốn nhảy xuống, chạy lại đỡ mẹ, nhưng mẹ lại không chịu dừng. Về đến nhà, mẹ nhanh chóng thay quần áo, đưa em vào bếp và nấu cho em một tô mì nóng hổi để giữ ấm. Mẹ còn pha cho em một cốc sữa ấm, tay mẹ run rẩy khi khuấy đều. Tối hôm đó, khi đã ăn xong, bỗng thấy mẹ có dấu hiệu sốt. Em lo lắng nhìn vào mắt mẹ, lòng em như thắt lại. “Mẹ ơi, mẹ không sao chứ?” Em hỏi bằng giọng run run. Mẹ chỉ đáp lại bằng một nụ cười nhẹ nhàng, nhưng em có thể nhìn thấy sự mệt mỏi trong ánh mắt ấy. Em nhận ra rằng em đã sai lầm khi không nghe lời dặn của mẹ, khiến mẹ phải dầm mình dưới mưa và chịu đựng cái rét. Hình ảnh mẹ ngã gục trong phòng ngủ, mồ hôi ướt đẫm trán, khiến em cảm thấy tội lỗi vô cùng. Giữa đêm mười giờ khuya, không an tâm ngủ, em đã chạy sang nhà hàng xóm mời bác sĩ đến xem tình trạng của mẹ. Bác sĩ đến, cẩn thận kiểm tra sức khỏe của mẹ, nhấn mạnh rằng mẹ bị cảm lạnh nặng. Em ngồi bên cạnh mẹ, tay co ro, lo sợ cảnh tượng mẹ nằm trên giường bệnh, em thấy tội mình thêm bao lần. Mẹ tỉnh dậy giữa cơn sốt, khỏe hơn một chút, nhưng vẫn còn nhiều mệt mỏi. Mẹ nhẹ nhàng xoa đầu em khi thấy em lo lắng quá: “Mẹ không sao đâu, con đừng lo lắng.” Giữa cơn bệnh, sự dịu dàng và tấm lòng yêu thương của mẹ đã khiến em cảm động và nhận ra nhiều điều sâu sắc về tình yêu gia đình. Từ khoảnh khắc đó, em đã học được không chỉ về sức mạnh của tình thương mà còn cả sự hy sinh thầm lặng. Tình yêu của mẹ không chỉ thể hiện qua những lời khuyên dạy mà còn qua những hành động gìn giữ, bảo vệ em. Mỗi lần nhớ về kỉ niệm này, em đều nhắc nhở chính mình một thông điệp lớn lao: Hãy biết trân trọng và yêu thương người thân quanh ta, bởi họ là người hy sinh hết mình vì chúng ta. Sự ân hận cùng lòng biết ơn đã giúp em hiểu rằng, chúng ta cần phải biết lắng nghe, vâng lời cha mẹ và trân trọng từng khoảnh khắc bên họ. Những kỉ niệm đáng nhớ không chỉ là những khoảnh khắc ngọt ngào, mà còn là những bài học quý giá về tình yêu thương và lòng biết ơn những người thân trong gia đình mà ta nên gìn giữ.
Tết năm ngoái, em có một trải nghiệm rất đáng nhớ đó là lần đầu tiên được cùng gia đình gói bánh chưng. Đối với em, đó là một kỉ niệm vui và ấm áp.
Sáng hôm ấy, cả nhà em quây quần ở sân. Bố vo gạo nếp, mẹ rửa lá dong, còn bà thì chuẩn bị đậu xanh và thịt lợn. Em được giao việc lau lá dong và xếp khuôn bánh. Tuy công việc khá đơn giản nhưng em làm rất cẩn thận vì sợ làm rách lá.
Khi gói bánh, mẹ hướng dẫn em từng bước. Em xếp lá, cho gạo, đậu và thịt vào giữa rồi gói lại. Chiếc bánh đầu tiên của em trông hơi méo nhưng ai cũng khen và động viên. Em cảm thấy rất vui và tự hào.
Trải nghiệm gói bánh chưng ấy đã để lại trong em nhiều kỉ niệm đẹp. Em mong rằng năm nào cũng được cùng gia đình gói bánh và đón Tết thật vui.
Thế này được chưa bạn.
Đối với em, Tết luôn là khoảng thời gian thiêng liêng và ấm áp nhất trong năm. Đó không chỉ là lúc đất trời chuyển mình sang xuân mới mà còn là dịp để gia đình sum họp, quây quần bên nhau. Trong những kỉ niệm Tết của tuổi thơ em, trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là lần được cùng ông bà và mẹ gói bánh chưng vào đêm giao thừa.
Chiều ba mươi Tết, sân nhà em rộn ràng hẳn lên. Trên chiếc chiếu trải giữa sân, ông nội cẩn thận lau từng chiếc lá dong xanh mướt, bà thì vo gạo nếp trắng ngần, đãi đỗ xanh vàng óng. Mẹ ngồi bên cạnh, chuẩn bị thịt lợn, ướp gia vị thật khéo để nhân bánh thêm đậm đà. Mọi người ai cũng bận rộn nhưng gương mặt đều ánh lên niềm vui khó tả.
Khi bắt đầu gói bánh, ông nhẹ nhàng hướng dẫn em cách xếp lá sao cho thật vuông, cách cho gạo, đỗ và thịt vừa đủ. Lần đầu tập gói, chiếc bánh của em méo xệch, lạt buộc còn lỏng lẻo. Cả nhà bật cười, bà mỉm cười hiền hậu động viên khiến em không còn ngại ngùng nữa. Em kiên nhẫn gói lại từng chiếc, cố gắng làm thật cẩn thận.
Đêm dần buông, nồi bánh chưng được đặt lên bếp củi. Ngọn lửa hồng bập bùng xua tan cái lạnh cuối năm. Ông bà và mẹ ngồi bên bếp lửa, vừa canh bánh vừa kể cho em nghe những câu chuyện Tết xưa giản dị mà ấm áp. Tiếng củi nổ tí tách hòa cùng tiếng cười nói làm cho đêm giao thừa trở nên thật gần gũi và thiêng liêng.
Khi thời khắc chuyển giao sang năm mới đến gần, hương bánh chưng lan tỏa khắp không gian. Nhìn những chiếc bánh xanh vuông vắn, em cảm thấy lòng mình rộn ràng niềm vui và hạnh phúc. Em hiểu rằng, Tết không chỉ là những món ăn ngon mà còn là tình cảm gia đình, là những khoảnh khắc sum vầy đáng trân trọng.
( Tác giả: Vũ Minh Hoàng )
Đừng hỏi tại sao tôi không nói đến bố trong bài vì lúc đấy bố tay đang ngủ .
Nhầm tôi chứ không phải tay .
Ok Cho 1 tick