Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
a. Nông nghiệp
* Đàng trong:
- Các đời chúa Nguyễn ra sức khai phá vùng đất Thuận–Quảng.
- Nhờ khai hoang và diều kiện tự nhiên thuận lợi nên nông nghiệp Đàng trong phát triển rõ rệ, nhất là vùng Đồng bằng song Cửu Long năng xuất lúa rất cao
.* Đàng ngoài:
+ Thời Mạc Đăng Dung được mùa nhà nhà no đủ
+ Thời Lê- Trịnh:
- Chính quyền ít quan tâm đến trhuyr lợi và tổ chức khai hoang
.- Ruộng đất công làng xã bị cường hào lấn chiếm.
- Ruộng đất bỏ hoang, mất mùa đói kém xẩy ra…..
b. Thủ công nghiệp:
- Thế kỷ XVII,TC vẫn phát triển.
- Nhiều làng TC nổi tiếng ra đời: làng dệt La Khê (Hà nội), rèn săt Nho Lâm(Nghệ an), làm đường mía (Quảng nam)….
c. Thương Nghiệp:
- Buôn bán được mở rộng.
- Các đô thi mới ra đời: Phố Hiến(Hưng Yên), Thanh Hà(Thừa Thiên Huế), Hội An(Quảng Nam)…
Từ nửa thế kỷ 18, là thời kỳ suy yếu của các quốc gia cổ đại Đông Nam Á.
Những thành tựu văn hóa Trung Quốc từ thế kỉ VII đến giữa thế kỉ XIX.
- Sử học : Minh Sử , Thanh thực ,...
- Văn học :
+ Xuất hiện nhiều nhà thờ nổi tiếng : Lý Bạch , Đỗ Phủ , Bạch Cư
+ Nhiều tiểu thuyết đồ sộ : Thủy Hử , Tam Quốc diễn nghĩa , Tây du kí , Hồng lâu mộng,..
- Kiến thức , điêu khắc : Cố Cug , Tử Cấm Thành , Tượng phật ,...
Tham khảo bạn nhé!!!
- Đàng ngoài:
+ Thời Mạc Đăng Doanh no đủ, được mùa
+ Khi chiến tranh diễn ra: nông nghiệp bị mất mùa, đói kém, sa sút nghiêm trọng, nhân dân đói khổ, phiêu tán
*Nguyên nhân:
+ Chính quyền ko quan tâm đến sản xuất nông nghiệp
+ Do chiến tranh kéo dài ⇒ Nông nghiệp bị phá hoại
- Đàng trong:
+ Nông nghiệp phát triển rõ rệt, hình thành tầng lớp địa chủ mới.
+ Đầu thế kỉ XVIII, cuộc sống nhân dân bắt đầu bần cùng nhưng ko nghiêm trọng như Đàng ngoài.
*Nguyên nhân:
+ Các chúa Nguyễn có nhiều chính sách khai hoang lập làng
+ Năm 1698, lập phủ Gia Định (Nguyễn Hữu Cảnh), lập ra nhiều làng, xóm mới.
+ Điều kiện tự nhiên thuận lợi để phát triển nông nghiệp.
Tham khảo
- Đàng ngoài:
+ Thời Mạc Đăng Doanh no đủ, được mùa
+ Khi chiến tranh diễn ra: nông nghiệp bị mất mùa, đói kém, sa sút nghiêm trọng, nhân dân đói khổ, phiêu tán
*Nguyên nhân:
+ Chính quyền ko quan tâm đến sản xuất nông nghiệp
+ Do chiến tranh kéo dài ⇒ Nông nghiệp bị phá hoại
- Đàng trong:
+ Nông nghiệp phát triển rõ rệt, hình thành tầng lớp địa chủ mới.
+ Đầu thế kỉ XVIII, cuộc sống nhân dân bắt đầu bần cùng nhưng ko nghiêm trọng như Đàng ngoài.
*Nguyên nhân:
+ Các chúa Nguyễn có nhiều chính sách khai hoang lập làng
+ Năm 1698, lập phủ Gia Định (Nguyễn Hữu Cảnh), lập ra nhiều làng, xóm mới.
+ Điều kiện tự nhiên thuận lợi để phát triển nông nghiệp.
Đến nửa đầu thế kỉ XVIII , kinh tế nông nghiệp Đàng trong có dk phát triển hơn Đàng ngoài vì :
- Ở Đàng ngoài, do chiến tranh liên miên, nhà nước Lê - Trịnh ít quan tâm đến nông nghiệp, ruộng đất. Hậu quả mất mùa đói kém thường xuyên, ruộng đất bị bọn cường hào đem cầm bán. Quan lại tham ô hoành hành.
- Ở Đàng Trong, do điều kiện tự nhiên thuận lợi, các chúa Nguyễn một mặt lo chiến tranh, một mặt khuyến khích nhân dân khai hoang, cấp nông cụ, lương ăn, miễn giảm tô thuế,
binh dịch. Năm 1698, Nguyễn Hữu Cảnh vào kinh lí phía Nam, đặt Phủ Gia Định, thêm Mĩ Tho, Hà Tiên, đất đai mở rộng , nhất là vùng đồng bằng Sông Cửu Long , năng suất lúa cao .
- Ở Đàng ngoài, do chiến tranh liên miên, nhà nước Lê - Trịnh ít quan tâm đến nông nghiệp, ruộng đất. Hậu quả mất mùa đói kém thường xuyên, ruộng đất bị bọn cường hào đem cầm bán. Quan lại tham ô hoành hành.
- Ở Đàng Trong, do điều kiện tự nhiên thuận lợi, các chúa Nguyễn một mặt lo chiến tranh, một mặt khuyến khích nhân dân khai hoang, cấp nông cụ, lương ăn, tha tô thuế, binh dịch. Năm 1698, Nguyễn Hữu Cảnh vào kinh lí phía Nam, đặt Phủ Gia Định, thêm Mĩ Tho, Hà Tiên, đất đai mở rộng , nhất là vùng đồng bằng Sông Cửu Long , năng suất lúa cao
Câu 1.
Những biểu hiện chính về sự thịnh vượng thời Đường:- Chính trị và xã hội ổn định:
+ Bộ máy nhà nước được củng cố và hoàn thiện từ trung ương đến địa phương, nâng cao quyền lực của hoàng đế.
+ Chính sách giảm tô thuế, bớt sưu dịch, thực hiện chế độ quân điền (lấy ruộng đất công và ruộng bỏ hoang chia cho nông dân) giúp đời sống nhân dân ấm no
+ Mở nhiều khoa thi để tuyển chọn nhân tài, tạo ra đội ngũ quan lại có năng lực
- Kinh tế phát triển mạnh mẽ:
+ Nông nghiệp: Sản xuất phát triển nhờ các chính sách quân điền và ưu đãi nông dân.
+ Thương mại: Gốm sứ và tơ lụa theo "Con đường tơ lụa" vươn xa đến tận phương Tây.
+ Đô thị: Trường An trở thành một trong những đô thị lớn nhất thế giới thời bấy giờ, quy tụ người dân từ nhiều nơi như Nhật Bản, A-rập, Ba Tư, Hy Lạp.
- Mở rộng lãnh thổ và ngoại giao:
+ Với tiềm lực kinh tế và quân sự mạnh, nhà Đường thực hiện chính sách mở rộng lãnh thổ, đưa Trung Quốc trở thành quốc gia phong kiến cường thịnh nhất châu Á
- Văn hóa, nghệ thuật đỉnh cao:
+ Đặc biệt là thơ Đường (Đường thi) phát triển rực rỡ với nhiều nhà thơ nổi tiếng như Lý Bạch, Đỗ Phủ, Bạch Cư Dị.
Câu 2.
Thành tựu văn hóa Trung Quốc từ thế kỷ VII đến thế kỷ IX (thời Đường) đạt đỉnh cao rực rỡ, đặc biệt là thơ ca, với Nho giáo độc tôn, Phật giáo thịnh hành, và sử học phát triển hệ thống. Điểm nhấn là sự xuất hiện của các "thi tiên", "thi thánh" cùng các bộ sử lớn, thể hiện sự phát triển vượt bậc về tư tưởng và nghệ thuật. 1. Tư tưởng và Tôn giáo- Nho giáo: Tiếp tục là hệ tư tưởng chính thống, đạo đức cai trị và trật tự xã hội của giai cấp phong kiến. Nho giáo được củng cố vững chắc thông qua các khoa thi tuyển chọn quan lại, lấy nội dung kinh điển Nho gia làm cốt lõi.
- Phật giáo: Phát triển và thịnh hành nhất dưới thời Đường. Phật giáo được nhà nước tôn trọng, chùa chiền được xây dựng rộng khắp, văn hóa Phật giáo ảnh hưởng sâu sắc đến đời sống nhân dân.
2. Văn học- Thơ Đường: Được coi là đỉnh cao của thi ca Trung Quốc, nổi tiếng với thể thơ Đường luật.
- Tác giả tiêu biểu: Thời kỳ này sản sinh ra nhiều nhà thơ vĩ đại như Lý Bạch (Thi tiên), Đỗ Phủ (Thi thánh), Bạch Cư Dị.
3. Sử học- Biên soạn sử: Sử học phát triển mạnh, nhà nước thành lập các cơ quan chép sử chuyên trách.
- Tác phẩm: Nhiều bộ sử lớn được biên soạn, đặc biệt là các bộ chính sử của triều đại trước và đương thời, tạo nền tảng cho hệ thống sử học phong kiến vững chắc.
4. Khác (Kiến trúc & Điêu khắc)- Nghệ thuật kiến trúc và điêu khắc thời Đường rất phát triển, tiêu biểu là các tượng Phật quy mô lớn (như ở núi Lạc Sơn) và các công trình chùa chiền, cung điện đặc sắc.
Câu 1.
Những biểu hiện chính về sự thịnh vượng thời Đường:
- Chính trị và xã hội ổn định:
+ Bộ máy nhà nước được củng cố và hoàn thiện từ trung ương đến địa phương, nâng cao quyền lực của hoàng đế.
+ Chính sách giảm tô thuế, bớt sưu dịch, thực hiện chế độ quân điền (lấy ruộng đất công và ruộng bỏ hoang chia cho nông dân) giúp đời sống nhân dân ấm no
+ Mở nhiều khoa thi để tuyển chọn nhân tài, tạo ra đội ngũ quan lại có năng lực
- Kinh tế phát triển mạnh mẽ:
+ Nông nghiệp: Sản xuất phát triển nhờ các chính sách quân điền và ưu đãi nông dân.
+ Thương mại: Gốm sứ và tơ lụa theo "Con đường tơ lụa" vươn xa đến tận phương Tây.
+ Đô thị: Trường An trở thành một trong những đô thị lớn nhất thế giới thời bấy giờ, quy tụ người dân từ nhiều nơi như Nhật Bản, A-rập, Ba Tư, Hy Lạp.
- Mở rộng lãnh thổ và ngoại giao:
+ Với tiềm lực kinh tế và quân sự mạnh, nhà Đường thực hiện chính sách mở rộng lãnh thổ, đưa Trung Quốc trở thành quốc gia phong kiến cường thịnh nhất châu Á
- Văn hóa, nghệ thuật đỉnh cao:
+ Đặc biệt là thơ Đường (Đường thi) phát triển rực rỡ với nhiều nhà thơ nổi tiếng như Lý Bạch, Đỗ Phủ, Bạch Cư Dị.
Câu 2.
Thành tựu văn hóa Trung Quốc từ thế kỷ VII đến thế kỷ IX (thời Đường) đạt đỉnh cao rực rỡ, đặc biệt là thơ ca, với Nho giáo độc tôn, Phật giáo thịnh hành, và sử học phát triển hệ thống. Điểm nhấn là sự xuất hiện của các "thi tiên", "thi thánh" cùng các bộ sử lớn, thể hiện sự phát triển vượt bậc về tư tưởng và nghệ thuật. 1. Tư tưởng và Tôn giáo
- Nho giáo: Tiếp tục là hệ tư tưởng chính thống, đạo đức cai trị và trật tự xã hội của giai cấp phong kiến. Nho giáo được củng cố vững chắc thông qua các khoa thi tuyển chọn quan lại, lấy nội dung kinh điển Nho gia làm cốt lõi.
- Phật giáo: Phát triển và thịnh hành nhất dưới thời Đường. Phật giáo được nhà nước tôn trọng, chùa chiền được xây dựng rộng khắp, văn hóa Phật giáo ảnh hưởng sâu sắc đến đời sống nhân dân.
2. Văn học
- Thơ Đường: Được coi là đỉnh cao của thi ca Trung Quốc, nổi tiếng với thể thơ Đường luật.
- Tác giả tiêu biểu: Thời kỳ này sản sinh ra nhiều nhà thơ vĩ đại như Lý Bạch (Thi tiên), Đỗ Phủ (Thi thánh), Bạch Cư Dị.
3. Sử học
- Biên soạn sử: Sử học phát triển mạnh, nhà nước thành lập các cơ quan chép sử chuyên trách.
- Tác phẩm: Nhiều bộ sử lớn được biên soạn, đặc biệt là các bộ chính sử của triều đại trước và đương thời, tạo nền tảng cho hệ thống sử học phong kiến vững chắc.
4. Khác (Kiến trúc & Điêu khắc)
- Nghệ thuật kiến trúc và điêu khắc thời Đường rất phát triển, tiêu biểu là các tượng Phật quy mô lớn (như ở núi Lạc Sơn) và các công trình chùa chiền, cung điện đặc sắc.
Giai đoạn thế kỷ V-VII, Vương quốc Lan Xang (Lào) có tổ chức nhà nước quân chủ tập quyền sơ khai với vua đứng đầu và chia thành các Mường (tỉnh) do quan lại quản lý, quân đội kết hợp quân triều đình và địa phương; kinh tế chủ yếu dựa vào nông nghiệp, chăn nuôi, thủ công và khai thác lâm sản, có buôn bán với nước ngoài, đời sống nhân dân tương đối ấm no, thịnh vượng