Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
💖 Ý nghĩa đối với bản thân
Nguồn yêu thương và che chở: Tình cảm gia đình giúp mỗi người cảm nhận được sự quan tâm, chăm sóc, từ đó hình thành cảm giác an toàn và hạnh phúc.
Điểm tựa tinh thần: Khi gặp khó khăn, gia đình chính là nơi nâng đỡ, khích lệ để ta vượt qua thử thách.
Giá trị giáo dục: Tình cảm gia đình tạo môi trường đầu tiên để hình thành nhân cách, thói quen và định hướng sống.
Niềm tin và động lực: Tình yêu thương từ gia đình giúp ta có thêm sức mạnh, niềm tin để vững bước vào đời.
🌍 Ý nghĩa đối với cộng đồng và xã hội
Gia đình là tế bào của xã hội: Mỗi gia đình hạnh phúc sẽ góp phần tạo nên một cộng đồng ổn định, văn minh.
Giữ gìn truyền thống và văn hóa: Tình cảm gia đình giúp duy trì các giá trị đạo đức, nhân văn, truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Nuôi dưỡng công dân có trách nhiệm: Người được sống trong tình cảm gia đình sẽ biết yêu thương, chia sẻ và đóng góp cho cộng đồng.
Thúc đẩy sự phát triển bền vững: Một xã hội chỉ thực sự vững mạnh khi các gia đình đều gắn bó, yêu thương và hỗ trợ nhau.
💖 Ý nghĩa đối với bản thân
- Nguồn yêu thương và che chở: Tình cảm gia đình giúp mỗi người cảm nhận được sự quan tâm, chăm sóc, từ đó hình thành cảm giác an toàn và hạnh phúc.
- Điểm tựa tinh thần: Khi gặp khó khăn, gia đình chính là nơi nâng đỡ, khích lệ để ta vượt qua thử thách.
- Giá trị giáo dục: Tình cảm gia đình tạo môi trường đầu tiên để hình thành nhân cách, thói quen và định hướng sống.
- Niềm tin và động lực: Tình yêu thương từ gia đình giúp ta có thêm sức mạnh, niềm tin để vững bước vào đời.
🌍 Ý nghĩa đối với cộng đồng và xã hội
- Gia đình là tế bào của xã hội: Mỗi gia đình hạnh phúc sẽ góp phần tạo nên một cộng đồng ổn định, văn minh.
- Giữ gìn truyền thống và văn hóa: Tình cảm gia đình giúp duy trì các giá trị đạo đức, nhân văn, truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
- Nuôi dưỡng công dân có trách nhiệm: Người được sống trong tình cảm gia đình sẽ biết yêu thương, chia sẻ và đóng góp cho cộng đồng.
- Thúc đẩy sự phát triển bền vững: Một xã hội chỉ thực sự vững mạnh khi các gia đình đều gắn bó, yêu thương và hỗ trợ nhau.
Câu 1. vì di tích lịch sử lưu giữ giá trị văn hoá, lịch sử của dân tộc, giúp thế hệ sau hiểu về quá khứ, trân trọng truyền thống và giáo dục lòng yêu nước nên cần được bảo tồn
Câu 2. chuyến đi giúp học sinh được trải nghiệm thực tế, hiểu sâu hơn về giá trị di sản, nâng cao ý thức giữ gìn và góp phần tuyên truyền, phát huy các giá trị văn hoá
Câu 3. chuyến đi còn giúp bồi dưỡng tình yêu quê hương, ý thức trách nhiệm bảo vệ di sản và khuyến khích mỗi người tham gia gìn giữ, phát huy các giá trị văn hoá trong cuộc sống
gòi mà?
Tham khảo:
Trò chơi điện tử (game) đang được giới trẻ hết sức ưa chuộng, ra đời với mục đích đem đến sự giải trí cho con người sau những giờ làm việc căng thẳng. Nhưng đối với một bộ phận giới trẻ, trò chơi điện tử đang để lại những hậu quả nghiêm trọng cả về thể chất và tinh thần. Trước hết, khi dành quá nhiều thời gian cho chúng, người chơi sẽ mất đi thời gian để học tập, tham gia các hoạt động xã hội cũng như dễ gặp tật khúc xạ, cột sống. Đồng thời, dưới tác động từ các yếu tố bạo lực, nhân cách của họ – đặc biệt là trẻ chưa đến tuổi vị thành niên – sẽ dễ bị thay đổi, trở nên cộc cằn, hung hãn hơn. Nhưng đó vẫn chưa phải điều kinh khủng nhất, một khi đã nghiện trò chơi điện tử, người chơi sẽ không còn thiết gì đến cuộc sống xung quanh, bỏ bê tất cả công việc và tìm đủ mọi cách để được đắm mình trong thế giới của những “anh hùng, chiến binh, thủ lĩnh. Chắc hẳn, dư luận xã hội vẫn chưa quên vụ án hai anh em họ ở Thái Nguyên giết bà để lấy tiền chơi game hay việc một nam công nhân giết người yêu để lấy tiền trả nợ do chơi trò chơi điện tử. Đó là những hồi chuông mạnh mẽ, cảnh tỉnh mọi người về mối hiểm họa ẩn tàng trong phương thức giải trí phổ biến bậc nhất hiện nay. Đứng trước hiện tượng này, tất cả chúng ta cần ý thức được tác hại của trò chơi điện tử để tránh sa đà vào nó, tích cực tham gia vào các hoạt động thể chất hoặc dành thời gian cho việc đọc sách. Xây dựng nếp sống lành mạnh, sống gắn bó se chia với những người xung quanh, thoát khỏi sự lệ thuộc vào thế giới ảo. Có như vậy chúng ta mới hạn chế được những tác hại từ trò chơi điện tử.
### 1. **Tác hại đối với bản thân** Nghiện game không chỉ là một hiện tượng xã hội phổ biến mà còn gây ra những ảnh hưởng sâu rộng đối với sức khỏe thể chất và tinh thần của người chơi. Một trong những tác hại rõ ràng và nghiêm trọng nhất là vấn đề về thể chất. Khi người chơi game quá lâu mà không vận động, họ sẽ phải đối mặt với hàng loạt vấn đề về sức khỏe. Việc ngồi lâu trước màn hình máy tính, điện thoại hay máy chơi game không chỉ khiến cơ thể thiếu hoạt động mà còn gây ra những ảnh hưởng xấu đến cột sống, mắt, và các cơ quan khác. Những người nghiện game có thể mắc phải các vấn đề về đau lưng, đau cổ, béo phì, cận thị và các bệnh liên quan đến thị lực. Một trong những nguyên nhân chính là do người chơi thường không tuân thủ các nguyên tắc nghỉ ngơi hợp lý, đặc biệt là trong các trò chơi có tính chất gây nghiện cao, khiến họ không nhận thức được thời gian và cứ tiếp tục chơi. Khi ngồi chơi game quá lâu, người chơi không chỉ có thể bị mỏi mắt mà còn đối mặt với tình trạng khô mắt và giảm thị lực, đặc biệt là khi màn hình điện tử phát ra ánh sáng xanh gây ảnh hưởng đến mắt. Các chuyên gia về y tế đã chỉ ra rằng, việc chơi game quá lâu có thể dẫn đến hội chứng "mỏi mắt kỹ thuật số" (digital eye strain), một hiện tượng mà những người sử dụng thiết bị điện tử trong thời gian dài dễ gặp phải. Điều này đặc biệt nguy hiểm đối với trẻ em và thanh thiếu niên, khi mà mắt của họ vẫn đang trong quá trình phát triển. Sự thiếu hụt vận động không chỉ làm tăng nguy cơ mắc các bệnh về cơ xương khớp mà còn ảnh hưởng đến sức khỏe tim mạch. Những người nghiện game thường ít có thói quen tập thể dục và hoạt động ngoài trời, làm giảm sức đề kháng và khả năng chống lại bệnh tật. Ngoài các vấn đề về thể chất, nghiện game còn gây ra những tác động nghiêm trọng đến tâm lý và tinh thần của người chơi. Đầu tiên, nghiện game dễ khiến người chơi trở nên cô lập và mất kết nối với thực tế. Họ sẽ sống trong thế giới ảo của trò chơi, nơi mà mọi thứ đều có thể điều khiển và kiểm soát. Điều này khiến họ thiếu khả năng đối mặt với những vấn đề trong cuộc sống thực, từ các mối quan hệ, học tập, công việc cho đến những thử thách trong xã hội. Khi một người dành quá nhiều thời gian trong game, họ thường xuyên bỏ qua các mối quan hệ xã hội quan trọng như gia đình, bạn bè, thầy cô, hoặc đồng nghiệp. Sự thiếu hụt sự tương tác với mọi người sẽ khiến họ trở nên thiếu tự tin và thiếu khả năng giao tiếp trong những tình huống thực tế. Điều này sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến kỹ năng sống và khả năng hòa nhập xã hội của họ sau này. Nghiện game cũng dẫn đến sự thiếu hụt về giấc ngủ, đặc biệt là khi người chơi thức khuya chơi game. Giấc ngủ đóng vai trò quan trọng trong việc phục hồi sức khỏe và tăng cường trí tuệ. Thiếu ngủ không chỉ ảnh hưởng đến khả năng tập trung mà còn làm suy giảm trí nhớ, dẫn đến việc khó khăn trong việc tiếp thu kiến thức hoặc hoàn thành các nhiệm vụ trong học tập và công việc. Một số người nghiện game còn trở nên mất phương hướng trong cuộc sống, không thể xác định được mục tiêu và kế hoạch trong tương lai. Việc chỉ sống trong thế giới game, không có sự định hướng rõ ràng cho tương lai, khiến họ dễ rơi vào trạng thái thiếu động lực sống. Thực tế cho thấy, rất nhiều trường hợp người nghiện game không thể phát triển được sự nghiệp hoặc có những thành tựu lớn trong cuộc sống bởi vì họ không có khả năng tập trung vào những mục tiêu dài hạn mà chỉ chăm chăm vào những thành tích ảo trong game. ### 2. **Tác hại đối với gia đình** Khi một người trong gia đình nghiện game, điều đó sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến các mối quan hệ và hòa thuận trong gia đình. Những người nghiện game thường xuyên dành thời gian cho trò chơi mà không dành đủ sự quan tâm, chăm sóc cho người thân trong gia đình. Đặc biệt là đối với những gia đình có trẻ em, khi cha mẹ nghiện game, họ sẽ không có đủ thời gian để giáo dục, chăm sóc con cái một cách đúng đắn. Trẻ em cần sự quan tâm và giáo dục từ cha mẹ để phát triển toàn diện về thể chất, trí tuệ và tâm lý. Nếu cha mẹ không tham gia vào việc dạy dỗ con cái, trẻ có thể cảm thấy thiếu thốn tình cảm và sự chăm sóc, ảnh hưởng đến sự phát triển về mặt tinh thần. Trẻ em cũng có thể bị ảnh hưởng tiêu cực bởi thói quen không lành mạnh của cha mẹ, chẳng hạn như việc dành quá nhiều thời gian cho việc chơi game thay vì tham gia vào các hoạt động ngoài trời, học tập, hoặc các hoạt động gia đình. Ngoài việc thiếu quan tâm đến con cái, người nghiện game còn có thể gây mâu thuẫn với người bạn đời của mình. Những người nghiện game thường xuyên bỏ qua các trách nhiệm trong gia đình, như công việc nhà, chăm sóc các thành viên khác, hoặc tham gia vào các hoạt động chung của gia đình. Điều này dẫn đến sự bất mãn và mâu thuẫn giữa vợ chồng hoặc các thành viên trong gia đình. Khi người chơi game không thể kiểm soát được thời gian và cường độ chơi, họ có thể bị cáo buộc vì lơ là công việc, bỏ bê gia đình, và không hoàn thành nghĩa vụ của mình. Tình trạng này kéo dài sẽ tạo ra sự căng thẳng và chia rẽ trong gia đình, khiến mối quan hệ trở nên rạn nứt và thiếu hòa thuận. Không chỉ dừng lại ở việc thiếu quan tâm, nghiện game còn gây ra những vấn đề tài chính nghiêm trọng cho gia đình. Những người nghiện game có thể chi tiêu quá mức vào việc mua game, thẻ game, hoặc các vật phẩm trong trò chơi mà không nghĩ đến các nhu cầu thiết yếu khác trong gia đình. Điều này khiến gia đình gặp phải khủng hoảng tài chính khi các khoản chi tiêu không hợp lý gây ảnh hưởng đến việc duy trì cuộc sống hàng ngày. Các cuộc cãi vã về tiền bạc có thể nảy sinh, gây căng thẳng trong mối quan hệ vợ chồng và ảnh hưởng đến trẻ em trong gia đình, khi chúng cảm thấy bất an về tình hình tài chính của gia đình. ### 3. **Tác hại đối với xã hội** Nghiện game cũng có tác động tiêu cực đến xã hội. Một trong những vấn đề rõ rệt nhất là sự thiếu tham gia vào các hoạt động xã hội. Khi nghiện game, người chơi không chỉ bỏ qua các công việc cá nhân, gia đình mà còn không tham gia vào những công việc có ích cho cộng đồng. Những người nghiện game thường sống tách biệt với xã hội, không quan tâm đến các vấn đề xã hội, cộng đồng, hoặc những thách thức mà xã hội đang phải đối mặt. Họ không tham gia vào các hoạt động tình nguyện, các sự kiện văn hóa, thể thao hay những hoạt động cải thiện cộng đồng. Điều này tạo ra sự thiếu vắng những công dân có trách nhiệm và góp phần làm giảm chất lượng xã hội. Thực tế cho thấy, xã hội cần những người có năng lực, sáng tạo và tinh thần cống hiến, nhưng nghiện game sẽ khiến người chơi trở nên thụ động, thiếu khả năng tham gia vào những hoạt động tích cực. Tác động tiêu cực của nghiện game còn thể hiện rõ qua sự gia tăng các hành vi phạm pháp, như trộm cắp hoặc lừa đảo để có tiền chơi game. Đặc biệt là đối với giới trẻ, khi họ thiếu sự quản lý và nhận thức đúng đắn về giá trị của tiền bạc, họ dễ dàng đi đến những quyết định sai lầm, bao gồm việc ăn cắp tiền từ gia đình hoặc tham gia vào các hành vi phi pháp để có tiền chơi game. Hậu quả của việc nghiện game không chỉ gây tổn thất cho bản thân người chơi mà còn có thể ảnh hưởng đến cộng đồng, khi các hành vi vi phạm pháp luật gia tăng. Thực tế đã có nhiều trường hợp nghiện game đã gây ra những hậu quả nghiêm trọng, từ việc trộm cắp tài sản, lừa đảo cho đến những hành động bạo lực. Ngoài việc gia tăng tội phạm, nghiện game còn ảnh hưởng đến nền văn hóa và phát triển xã hội. Thay vì tham gia vào các hoạt động văn hóa, thể thao, học hỏi và phát triển các kỹ năng sống, những người nghiện game dành hết thời gian cho việc chơi game. Điều này dẫn đến việc thiếu hụt những nhân tố sáng tạo, nhiệt huyết trong xã hội. Những người này thiếu khả năng tham gia vào các hoạt động phát triển xã hội và làm suy giảm giá trị của việc phát triển bản thân một cách toàn diện. Khi thế hệ trẻ thiếu sự quan tâm đúng mức đến học tập, phát triển nghề nghiệp và các giá trị xã hội, xã hội sẽ phải đối mặt với những khó khăn trong việc tạo dựng một thế hệ công dân có trách nhiệm và năng lực, ảnh hưởng đến sự phát triển bền vững của đất nước. 1. Tác hại đối với bản thân
Nghiện game không chỉ là một hiện tượng xã hội phổ biến mà còn gây ra những ảnh hưởng sâu rộng đối với sức khỏe thể chất và tinh thần của người chơi. Một trong những tác hại rõ ràng và nghiêm trọng nhất là vấn đề về thể chất. Khi người chơi game quá lâu mà không vận động, họ sẽ phải đối mặt với hàng loạt vấn đề về sức khỏe. Việc ngồi lâu trước màn hình máy tính, điện thoại hay máy chơi game không chỉ khiến cơ thể thiếu hoạt động mà còn gây ra những ảnh hưởng xấu đến cột sống, mắt, và các cơ quan khác. Những người nghiện game có thể mắc phải các vấn đề về đau lưng, đau cổ, béo phì, cận thị và các bệnh liên quan đến thị lực. Một trong những nguyên nhân chính là do người chơi thường không tuân thủ các nguyên tắc nghỉ ngơi hợp lý, đặc biệt là trong các trò chơi có tính chất gây nghiện cao, khiến họ không nhận thức được thời gian và cứ tiếp tục chơi.
Khi ngồi chơi game quá lâu, người chơi không chỉ có thể bị mỏi mắt mà còn đối mặt với tình trạng khô mắt và giảm thị lực, đặc biệt là khi màn hình điện tử phát ra ánh sáng xanh gây ảnh hưởng đến mắt. Các chuyên gia về y tế đã chỉ ra rằng, việc chơi game quá lâu có thể dẫn đến hội chứng "mỏi mắt kỹ thuật số" (digital eye strain), một hiện tượng mà những người sử dụng thiết bị điện tử trong thời gian dài dễ gặp phải. Điều này đặc biệt nguy hiểm đối với trẻ em và thanh thiếu niên, khi mà mắt của họ vẫn đang trong quá trình phát triển. Sự thiếu hụt vận động không chỉ làm tăng nguy cơ mắc các bệnh về cơ xương khớp mà còn ảnh hưởng đến sức khỏe tim mạch. Những người nghiện game thường ít có thói quen tập thể dục và hoạt động ngoài trời, làm giảm sức đề kháng và khả năng chống lại bệnh tật.
Ngoài các vấn đề về thể chất, nghiện game còn gây ra những tác động nghiêm trọng đến tâm lý và tinh thần của người chơi. Đầu tiên, nghiện game dễ khiến người chơi trở nên cô lập và mất kết nối với thực tế. Họ sẽ sống trong thế giới ảo của trò chơi, nơ...
1.
Gợi ý cho em các ý để em viết nhé:
Mở đoạn: Nêu lên vấn đề cần bàn luận: (Ví dụ: Gia đình được coi là chiếc nôi nâng đỡ cuộc đời con...)
Thân đoạn:
Bàn luận:
Vai trò của gia đình:
+ Giúp cho trẻ em cảm nhận được hơi ấm của gia đình, của tình yêu
+ Làm cho không khí gia đình đầm ấm, hạnh phúc, các thành viên được kết nối với nhau
+ Là nơi bình yên để ta trở về sau mỗi phong ba
+ Mang đến cho con trẻ nhiều ta niềm tin, điểm tựa để ta vững bước vào đời
...
Dẫn chứng:
Ví dụ: Có thể lấy dẫn chứng về gia đình nổi tiếng hạnh phúc trên mạng.
Bàn luận mở rông:
Trái với sự coi trọng gia đình là gì?
Bản thân em đã làm gì để thể hiện tình cảm của mình với gia đình?
Kết đoạn: Khẳng định lại vấn đề
_mingnguyet.hoc24_
Trong cuộc đời mỗi con người, ai cũng có lần mắc khuyết điểm. Nhưng có những khuyết điểm khiến ta luôn ray rứt mãi. Đó là trường hợp của tôi. Đến tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ như in chuyện của ngày hôm ấy. Tôi ân hận đã khiến cô buồn phiền vì lỗi lầm của mình nhưng tôi tin rằng Cô sẵn sàng cảm thông và tha thứ cho tôi.
Tôi vốn là một học sinh giỏi Toán của lớp. Bài kiểm tra nào tôi cũng đạt điểm chín, điểm mười. Mỗi lần, cô gọi điểm, tôi luôn tự hào và trả lời rất rành rọt trước sự thán phục của bạn bè trong lớp. Một hôm, trong giờ ôn tập, tôi chủ quan không xem lại bài cũ. Theo thường lệ, cô sẽ gọi các bạn lên bảng làm để lấy điểm. Tôi khăng khăng nghĩ rằng cô sẽ không gọi đến tôi đâu, bởi tôi đã có điểm kiểm tra miệng rồi. Vì vậy, tôi ung dung ngắm trời qua khung cửa sổ và thả hồn tưởng tượng đến trận kéo co mà đội lớp tôi và lớp bảy năm sẽ diễn ra chiều nay. Nhưng chuyện bất ngờ đã xảy ra, một tin "chấn động" làm lớp tôi nhốn háo cả lên. Cô giáo yêu cầu chúng tôi lấy giấy ra làm bài kiểm tra. Biết làm sao bây giờ? Tôi vẫn chưa ôn bài cũ. Mỗi khi làm bài, cô thường báo trước để chúng tôi chuẩn bị mà. Còn hôm nay sao lại thế này? Tôi ngơ ngác nhìn quanh một lượt và chợt bừng tỉnh khi nhỏ Hoa ngồi cạnh huých tay vào sườn nhắc tôi chép đề và lo làm bài. Tôi loay hoay mãi cứ viết rồi lại xóa. Nhìn quanh tôi thấy các bạn chăm chú làm bài. Về phía tôi, đầu óc tôi quay cuồng như muốn vỡ tung, tôi hoàn toàn mất bình tĩnh và không thể suy nghĩ được cách làm bài. Thời gian đã hết, tôi nộp bài mà lòng cứ thấp thỏm, không yên. Tôi nghĩ đến lúc phát bài ra, bài tôi bị điểm kém tôi sẽ ra sao đây? Tôi sẽ mất mặt trước lớp, lại bị cô giáo khiển trách, chưa nói đến việc thế nào bố mẹ cũng la rầy. Bố mẹ sẽ đốt sạch sành sanh kho tàng truyện tranh của tôi cho mà xem. Tôi phải làm gì đây? Tôi phải làm gì đây? Các câu hỏi dồn dập ấy đạt ra khiến tôi càng lo lắng hơn.
Rồi thời khắc định mệnh đã đến. Như mọi lần, tôi nhận bài từ tay cô để phát cho các bạn. Liếc qua bài mình, con số ba khiến tim tôi thắc lại. Tôi đã cố không để ai nhìn thấy và cố giữ nét mặt thản nhiên. Vẻ mặt ấy che giấu biết bao sóng gió đang quay cuồng, đang nổi lên trong lòng. Thật là chuyện chưa từng có. Tôi biết ăn nói làm sao với cô, với bố mẹ, với bạn bè bây giờ? Tôi lo nghĩ và bất chợt nảy ra một ý... Cô giáo bắt đầu gọi điểm vào sổ. Đến tên tôi, tôi bình tĩnh xướng to "Tám ạ!". Cô giáo dường như không phát hiện. Tôi thở phào nhẹ nhõm và tự nhủ: "Chắc cô không để ý đâu ví có gần chục bài bị điểm kém cơ mà!". Để xóa sạch mọi dấu vết, tối hôm ấy tôi làm lại bài khác rồi lấy bút đỏ ghi điểm "tám" theo nét chữ của cô. Ngày qua ngày, cứ nghĩ đến lúc cô giáo đòi xem lại bài, tôi lạnh cả người. Trời hỡi, đúng như lời "tiên tri", trời xui đất khiến làm sao ấy, cô thật sự muốn xem lại bài chúng tôi vì điểm tám không khớp với con số cô tổng kết trước khi trả bài. Cả người tôi lạnh run, mặt tôi tái mét. Tôi chỉ muốn trốn ra khỏi lớp mà thôi. Và tôi càng hốt hoảng hơn khi nghe cô gọi tên tôi. Cô đã phát hiện ra tôi sửa điểm. Cô gọi tôi lên và đưa giấy mời phụ huynh ngay. Cả lớp tôi như bị bao trùm bởi cái không khí nặng nề, khô khốc ấy. Cô chẳng nói lời nào với tôi khiến tôi càng sợ và càng bối rối hơn. Tôi không còn tâm trạng để học các môn khác. Tôi cảm thấy "ghét" cô biết bao! Tôi mới vi phạm lần đầu đầu thôi mà sao cô không tha thứ cho tôi. Tôi sẽ ghi nhớ điều này và chỉ muốn trả thù cô. Sự việc tiếp theo đó thì ba mẹ tôi đã phạt tôi suốt mấy tuần lễ không cho xem truyện, bắt tôi làm bài tập Toán miệt mài. Tôi lại càng "ghét" cô hơn... Và thế là một ngày nọ, khi hết giờ đến giờ ra chơi, các bạn chạy lên bàn hỏi bài cô, tôi đã nhanh tay giấu đi quyển số chủ nhiệm và một quyển sổ tay của cô. Tôi chỉ nghĩ làm cô tức và lo lắng... Tôi thấy cô quay lại lớp tìm và thông báo cho cả lớp. Nhưng không một ai biết... Cô không hề mảy may nghi ngờ đến những cô cậu học trò bé bỏng của cô. Đúng như tôi dự đoán, cô phải nộp sổ chủ nhiệm cho nhà trường. Cô làm mất sổ nên bị nhà trường khiển trách. Trên môi cô không nở được nụ cười nào, trông cô buồn rười rượi. Cô phải mất thời gian làm lại quyển số ấy. Điều ấy làm tôi thấy hả dạ.
Một hôm, tôi tình cờ giở quyển sổ tay của cô ra xem. Từng trang, từng trang là những ghi nhận về công việc, có cả những trang cô kỉ niệm của lớp. Cô ghi lại tên các bạn bị ốm, nhận xét bạn này cần giúp đỡ về môn nào, bạn nào tiến bộ... Tôi cảm thấy bất ngờ quá. Thì ra cô đã rất chăm chút, yêu thương chúng tôi. Tôi lật đến trang gần cuối, cô viết về bài kiểm tra Toán gần đây của lớp. Tôi hết sức ngạc nhiên khi có một đoạn nhỏ cô viết về tôi: "Không hiểu sao con bé Trinh làm bài tệ quá nhỉ? Hay nó gặp chuyện gì không vui? Mình phải tìm hiểu nguyên nhân xem có giúp em ấy được gì không? Thường trò này rất chăm ngoan, luôn giúp đỡ bạn bè và lễ phép..."Đọc những dòng tâm tình của cô, tôi thấy khóe mắt mình cay cay, lòng tôi như thắt lại. Giờ đây tôi mới biết cô luôn xem tôi là đứa trò ngoan, luôn lễ phép và tôn trọng cô. Cô luôn nghĩ vì lí do nào đó khiến tôi khiến tôi không làm bài được chứ có nghĩ vì tôi lười học bài đâu. Cô cho tôi điểm ba cũng đáng thôi. Điểm ba ấy khiến tôi khiến tôi phải nhắc nhở mình... Tôi biết làm gì để chuộc lỗi ngoài việc đem trả sổ cho cô và xin lỗi cô. Mong sao cô có thể tha thứ cho tôi. Nghĩ vậy, sáng hôm sau, tôi định đem sổ vào trả cô thì hay tin cô phải về quê gấp vì mẹ cô đang bệnh nặng không có người chăm sóc. Cô đã nộp đơn xin nghỉ việc một thời gian... Cái tin ấy làm tôi sửng sốt. Hai quyển sổ vẫn còn nguyên trong cặp của tôi. Tôi không biết làm thế nào để liên lạc với cô đây? Mọi thứ giờ đã quá muộn. Giá như lúc ấy tôi không sửa điểm thì có lẽ tôi sẽ không gây nên bao lỗi lầm, bao buồn phiền cho cô đâu. Và tôi cũng không phải ray rứt như bây giờ. Tôi chẳng biết làm gì hơn, chỉ biết dày vò chính bản thân. Bao cảm xúc đè nén trong tôi làm tôi muốn vỡ tung. Tại sao ngày ấy tôi lại có những suy nghĩ sai lầm và ngốc nghếch đến thế để rồi bây giờ ân hận mãi. Tôi không còn gặp cô nữa và chẳng biết làm sao để xin lỗi cô. Tôi chỉ còn biết gìn giữ quyển sổ của cô và mong một ngày gần đây tôi sẽ gặp lại cô, sẽ trả sổ cho cô và kèm lời xin lỗi chân thành của tôi. Cô ơi...
Thời gian không dừng lại. Giờ đây tôi đã xa cô. Chiếc ghế cô ngồi giờ đã có người thầy khác. Tôi dẫu biết người thầy ấy cũng sẽ yêu thương, lo lắng cho chúng tôi nhưng tôi chỉ mong tìm lại bóng dáng của cô ngày nào. Tôi mong có thể gặp lại cô để xin lỗi, để nhận được sự tha thứ, bao dung của cô. Cô ơi, con thật lòng xin lỗi cô...
Trong cuộc sống, mỗi chúng ta không ít lần mắc lỗi nhưng có những lỗi lầm đã gây ra không bao giờ chúng ta quên được. Bây giờ, cứ mỗi lần nhớ đến cô giáo dạy văn năm lớp bảy, tôi lại thấy trong lòng mình ray rứt vì đã vô lễ với cô.
Tôi vốn là một đứa trẻ bất hạnh nhất trên đời – tôi luôn nghĩ về bản thân mình như vậy. Mẹ tôi sinh ra tôi nhưng tôi không có bố. Từ bé tôi đã luôn bị mọi người xung quanh khinh miệt, giễu cợt là “đồ con hoang”. Nhiều bà mẹ không cho con họ chơi với tôi. Tôi sống thui thủi như thế với mẹ trong căn nhà nhỏ tồi tàn cuối xóm. Từ bé, tôi không thấy ai tốt bụng và thương tôi ngoài mẹ tôi. Hai mẹ con tôi sống trơ trọi không họ hàng trong sự khinh miệt của mọi người xung quanh. Trong mắt tôi, loài người thật xấu xa và độc ác – trừ người mẹ hiền lành mà tôi hết lòng thương yêu và kính trọng. Đến tuổi đi học, tôi không chơi với bạn nào trong lớp, luôn lãnh đạm, thờ ơ với mọi người xung quanh.
Năm ấy, tôi học lớp bảy. Trong giờ văn, hôm nay lớp học văn nghị luận chứng minh. Cô giáo giảng đề “Lá lành đùm lá rách”. Cô đã dùng nhiều lập luận và dẫn chứng gần gũi, cụ thể, thiết thực để cho chúng tôi thấy đấy là lòng nhân ái của người Việt Nam ta. Giảng xong, cô cho lớp viết bài, tiết sau cô sẽ sửa. Tiết học sau, cô gọi một số bạn nộp bài cho cô sửa – trong đó có tôi. Cô gọi tôi lên và hỏi: "Toàn, tại sao em lại không làm bài mà để giấy trắng? Em không hiểu bài à? Không hiểu chỗ nào cô sẽ giảng lại cho?"
Phản ứng của tôi bất ngờ đến mức làm cả lớp sững sờ nhìn tôi. Tôi gân cổ lên trả lời cô: "Em không làm vì em không thèm làm chứ không phải không hiểu. Toàn là nói dối, bịa đặt, trên đời này làm gì có lòng nhân ái, người yêu thương người. Tại sao em lại chứng minh điều dối trá như thế là đúng cơ chứ?" Tôi nói mà không biết mình đang nói gì. Có lẽ đó là những điều uất ức dồn nén từ lâu hôm nay bộc phát. Cả lớp đổ dồn những cặp mắt ngỡ ngàng về phía tôi. Còn cô giáo thì mặt tái xanh, tôi thấy cô giận đến run người. Cô không nói lời nào mà bước nhanh ra khỏi lớp. Tôi biết cô rất giận. Cô sợ không kìm chế được cảm xúc nên bước ra ngoài chăng? Tôi thoáng ân hận vì quá lời với cô nhưng tôi không thấy mình sai. Lớp trưởng đến bên tôi nhẹ nhàng: "Tại sao cậu vô lễ như thế? Đi theo xin lỗi cô đi!" Tôi giận dữ: "Tớ không nói sai. Tớ không có lỗi!".
Sau sự việc trên, tôi đinh ninh mình sẽ bị đuổi học hoặc chí ít là mời phụ huynh. Tôi chỉ lo mẹ sẽ buồn. Cuối giờ, cô gọi tôi lên gặp riêng cô. Tôi biết mình sẽ bị khiển trách rất nặng. Tôi bước vào phòng giáo viên, cô ngồi đó vẻ mặt buồn rười rượi. Trên đôi mắt đen lay láy của cô còn ngân ngấn nước. Tôi đoán cô vừa khóc và thấy ngạc nhiên. Tôi càng ngạc nhiên hơn khi cô không trách mắng tôi mà nhẹ nhàng phân tích cho tôi thấy rằng tôi nghĩ như thế là lệch lạc. Các bạn đã luôn gần gũi và giúp đỡ tôi, cô đã luôn quan tâm và yêu thương tôi,... Tôi vô cùng ân hận. Tôi lí nhí xin lỗi cô. Cô dịu dàng xoa vào đầu tôi và bảo: "Em hiểu được như thế là tốt và đừng nên mất niềm tin vào tình người như thế! Cô không giận em đâu". Dù cô nói vậy nhưng tôi vẫn thấy mình thật có lỗi khi vô lễ với cô.
Tôi thật biết ơn cô vì đã dạy tôi bài học về tấm lòng độ lượng và giúp tôi lấy lại niềm tin về tình người
Bước 1: Đầu tiên yêu cầu 3 thần đứng thành 1 hàng. Hỏi vị thần đứng ở giữa :
"Chỉ có duy nhất 1 trong hai mệnh đề sau đây đúng phải không : "Ba" nghĩa là Đúng (1) và thần đứng bên phải ông thường xuyên nói thật hơn thần đứng bên trái ông phải không (2)?"
Giả sử vị thần đứng giữa không phải là thần B (Ba phải). Vì vậy:
- "Ba" được coi là "thần B ở bên trái" trong khi đó "Ca" được coi là "thần B ở bên phải".
Giải thích rõ hơn :
A, B, C Ba = Đúng Ba = Sai
----------------------------
D, T, B Ba Ba
B, T, D Ca Ca
T, D, B Ba Ba
B, D, T Ca Ca
Nếu câu trả lời là Ba , chọn thần bên phải ông ấy, nếu là Ca thì chọn thần bên trái ông ấy. Ta đã giả sử vị thần ở giữa không phải là thần B (đã giả sử) cho nên vị thần ta chọn cũng không phải là thần B. Mặc khác chúng ta cũng có, nếu vị thần ở giữa là thần B thì vị thần ta chọn dĩ nhiên cũng không phải là thần B.
Tóm lại, câu hỏi 1 giúp ta chọn được 1 vị thần không phải là thần B.
Bước 2: Yêu cầu vị thần ta đã chọn vào đứng giữa hai thần kia.
Sau đó hỏi ông ta câu hỏi giống câu hỏi 1. Và ta tìm được thần B .
Xong câu hỏi 2.
Bước 3: Hỏi vị thần ở giữa câu 3 : "Ba nghĩa là "Đúng" phải không?"
Nếu ông ta là thần D , ông ta luôn trả lời là "Ca" bất kể "Ca" là "Đúng" hay "Sai" vì ông ta luôn nói ngược với sự thật (thử đi)
Nếu ông ta là thần T, ông ta luôn trả lời là "Ba", bất kể "Ba" là Đúng hay Sai (tương tự).
Vì vậy, dựa vào câu trả lời của ông ta ta xác định được ông ấy là thần T hay thần D.
Ta đã biết được ai là thần B và giờ là 1 thần nữa ,và dĩ nhiên là suy ra được thần còn lại.
Ý nghĩa của gia đình đối với bản thân
🌍 Ý nghĩa của gia đình đối với cộng đồng
1. Ý nghĩa của gia đình đối với bản thân
2. Ý nghĩa của gia đình đối với cộng đồng
👉 Câu chốt dễ nhớ:
Gia đình hạnh phúc là nền tảng của mỗi cá nhân và là cơ sở vững chắc để xây dựng một cộng đồng tốt đẹp.