Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Khổ thơ trên trong bài "Mặt trời xanh của tôi" của Nguyễn Viết Bình thể hiện tình cảm yêu mến, gắn bó sâu sắc của tác giả đối với quê hương. Việc nhà thơ gọi rừng cọ là "mặt trời xanh của tôi" cho thấy rừng cọ không chỉ là một phần của cảnh vật quê hương mà còn là nguồn sáng, nguồn sống, là biểu tượng của niềm tự hào và tình yêu quê hương tha thiết. Cách gọi này thể hiện sự trân trọng, nâng niu vẻ đẹp của rừng cọ, đồng thời khẳng định tình cảm đặc biệt, không thể thay thế mà tác giả dành cho quê hương mình.
Tả mẹ nhé:
''Hôm nay con ngủ giấc tròn
Mẹ là ngọn gió của con suốt đời.''
Mỗi khi được đọc câu thơ đó, chúng ta lại nhớ đến người đã sinh thành và nuôi dưỡng chúng ta khôn lớn. Phải, đó chính là người mẹ kính yêu của chúng ta. Các bà mẹ như nhưng thiên thần được Ông trời ban xuống để sưởi ấm tình yêu thương và nuôi nấng những đứa trẻ vậy. Không một ai là không yêu mẹ của mình, tôi cũng thế. Có thể nói là trong gia đình tôi thì mẹ chính là người mà tôi yêu nhất.
Khi được hỏi người phụ nữ đẹp nhất,người ta thường nghĩ ngay đến hoa hậu hoặc là các nữ diễn viên,ca sĩ và những người nổi tiếng khác.Nhưng riêng với em,dù thế nào thì người phụ nữ đẹp nhất,hoàn mĩ nhất vẫn mãi là mẹ của em
Thái hậu ngạc nhiên nói :
- Vũ Tán Đường hết lòng vì ông, sao không tiến cử ?
Tô Hiến Thành tâu :
- (1).Nếu.. Thái hậu hỏi người hầu hạ giỏi thì thần xin cử Vũ Tán Đường. Còn Thái hậu hỏi người tài ba giúp nước (2).thì.. thần xin cử Trần Trung Tá.
Những ngày mùa đông đầu tiên, thời tiết thật lạnh lẽo. Chiều hôm trước, lúc đi chơi ở nhà bạn về, em chủ quan nên không mặc đủ ấm, hậu quả là ngay tối đó, em đã bị ốm.
Nữa đêm, em tỉnh lại với cảm giác nhức mỏi và lạnh lẽo cổ họng em thì đau rát, đầu thì nhức như búa bổ . Sự khó chịu trong cơ thể khiến em rất mệt mỏi ,ngay lập tức nghĩ đến mẹ. Vừa nghe tiếng em gọi, mẹ em đã xuất hiện ở cửa phòng. Em nói với mẹ là em cảm thấy khó chịu trong người.Mẹ lập tức chạy vào ,hết sờ trán là sờ tay chân.Thấy trán em nóng còn tay chân thì lạnh ngắt ,mẹ liền lập tức lấy nhiệt kế, rảy mạnh vài lần rồi cặp vào nách của em. Thời gian chờ nhiệt kế có hai phút, mà mẹ nông nóng, bần thần như thể là hai giờ đồng hồ vậy. Khi nhìn thấy nhiệt độ gần 41 độ, mẹ đã rất lo lắng. Mẹ về phòng, lấy một miếng dán hạ sốt, dán lên trán em, rồi pha một viên sủi hạ sốt cho em uống. Xong xuôi, mẹ trìu mến ngồi cạnh em, chuẩn bị một chậu nước ấm. Liên tục lau mồ hôi trán, lưng cho em dễ chịu hơn. Nhìn dáng vẻ của mẹ, em thương mẹ lắm. Cùng với đó, là sự tự trách bản thân. Vì sự chủ quan của mình, mà em khiến mẹ phải vất vả. Hơn một tiếng sau mà em vẫn chưa hạ sốt.Mẹ em rất lo lắng nhưng em thì muốn mẹ về phòng nghỉ ngơi. Nhưng mẹ không chịu. Mẹ bảo mẹ không yên tâm nghỉ ngơi được khi em đang còn ốm như thế này. Nói rồi, mẹ nằm xuống bên cạnh em,vỗ về cho em ngủ,lúc đó e cứ ngỡ rằng mình nhỏ lại lúc mới 1 đến 2 tuổi ,lúc còn đang phải để mẹ bế bồng và em dần chìm vào giấc ngủ. Tuy lúc sốt em cảm thấy rất lạnh, như em vẫn thấy rất ấm áp. Đó là sự ấm áp về mặt tinh thần, được sưởi ấm bằng tình yêu của mẹ.
Nhờ sự chăm sóc tận tình của mẹ mà hai ngày sau, em đã khỏe hẳn, chỉ còn hơi ho một chút. Nhìn thấy em khỏe mạnh trở lại, mẹ mỉm cười dịu dàng. Nụ cười ấy rạng ngời biết bao. Khi nhìn thấy nụ cười ấy em đã tự hứa là từ nay, em sẽ chú ý giữ gìn sức khỏe của mình. Vì em biết, nếu em bị ốm thì mẹ sẽ rất vất vả. Còn em thì chẳng thích điều đó một chút nào.
Do mình chép trong work ra nên bị như thế này bạn thông cảm nha!
Em vẫn luôn nghĩ rằng mình thật may mắn vì có một người chị gái giỏi giang lại luôn biết yêu thương và nhường nhịn em.
Gia đình em có 4 người, bố, mẹ, chị gái em và em. Trong nhà, chị là người chị, là người bạn gần gũi với em nhất. Chị em có đôi mắt tròn xoe, lúc nào cũng sáng long long. Mọi người nói đó là đôi mắt thể hiện sự thông minh. Mái tóc của chị dài đến ngang vai. Khi đi học, chị thường buộc túm tóc lên gọn gàng. Lúc ở nhà, chị thường để xõa tóc vì mái tóc của chị đen và mượt lắm.
Vì lớn hơn em lại biết nhiều việc hơn em nên ở nhà chị thường giúp đỡ bố mẹ những công việc lặt vặt như rửa chén bát, quét nhà. Có ngày bố mẹ đi vắng, chị là người vào bếp nấu cho em những bữa ăn thật ngon. Có lẽ vì chị em có đôi bàn tay búp măng nên chị làm việc gì cũng khéo léo. Chưa bao giờ chị làm bể một chiếc chén nào.
Chị em có dáng người dong dỏng cao. Chị hơi gầy một chút so với dáng người của mình. Mẹ em vẫn hay nhắc nhở chị phải ăn nhiều hơn một chút, béo hơn trông sẽ xinh hơn. Trong mắt của em, chị em như thế này cũng đã là xinh lắm rồi.
Buổi sáng chị thường gọi em dậy để đi học chung. Có chị đi bên cạnh, em không thấy sợ hãi gì cả. Chị đúng là món quà tuyệt vời mà bố mẹ đã dành tặng cho em.
Mẹ của chúng ta đã sinh ra hai anh em cách nhau tới mười tuổi, tạo ra một khoảng cách đáng kể trong việc tiếp cận hành trình học tập. Khi em đang ở lớp năm, anh trai của em đã bước vào năm thứ ba tại Trường Đại học Bách Khoa Thành phố Hồ Chí Minh. Mỗi kỳ nghỉ hè, cả hai chúng ta đều tập trung vào việc ôn thi và tự học từ những tài liệu chuyên sâu. Chúng ta đều là những người chăm chỉ, và hình ảnh của sự siêng năng trong học tập của anh in sâu vào tâm trí của em.
Tài liệu học của anh rất đa dạng và phong phú, với mỗi môn học đều có một tập sách dày cộm. Sau khi ăn uống, anh dành một khoảng thời gian ngắn để tương tác với gia đình trước khi tập trung vào việc học. Anh bật đèn bàn và mở máy tính, với dáng vẻ gầy gầy, anh nghiêng người về phía bàn phím. Đôi tóc mai thưa thớt trước trán thường khiến anh phải dùng tay lau đi. Dường như anh luôn tập trung suy nghĩ về cách giải quyết các bài toán. Dưới ánh sáng từ đèn bàn, đôi mắt sâu thẳm của anh liên tục theo dõi màn hình. Cơ thể mảnh mai của anh, soi bóng dưới ánh đèn, làm nổi bật đôi môi hình trái tim xinh xắn. Anh tập trung vào việc học, gõ phím, ghi chép, tính toán, tất cả đều được thực hiện một cách tỉ mỉ và cẩn trọng. Ánh sáng từ màn hình thay đổi theo nhịp độ gõ phím, và đôi bàn tay của anh lướt nhẹ nhàng trên bàn phím. Anh đang theo học ngành Công nghệ Phần mềm, một trong những ngành mà anh đam mê nhất và cũng là môn mà anh thành thạo nhất trong tất cả. Đôi bàn tay dài của anh vẫn tiếp tục lướt nhẹ trên bàn phím, âm thanh của những phím được nhấn xuống nghe to hơn trong bầu không khí yên tĩnh của căn nhà. Sau hai giờ liên tục tập trung vào việc học, anh đứng dậy vươn vai để giảm căng thẳng, rồi ra ban công để thư giãn một chút. Làm một vài động tác để giữ cơ thể linh hoạt, anh quay trở lại bàn học. Với dáng vẻ cẩn trọng và cần mẫn như một chú ong xây tổ, anh đang tích cực xây dựng kiến thức cho mình, để sẵn sàng phục vụ ngành Công nghệ Thông tin trong tương lai.
Chúng ta, anh em, cần cù trong việc học tập không chỉ vì lợi ích cá nhân mà còn vì là tấm gương lý tưởng để nhìn theo. Trong những thời kỳ khó khăn của gia đình, sự nỗ lực và siêng năng trong việc học tập của anh là nguồn động viên lớn lao cho ba mẹ và cả em. Anh thường chia sẻ với em: "Bất cứ giá nào, anh cũng phải đạt được mục tiêu của mình: tốt nghiệp với bằng kỹ sư giỏi." Lời khuyên này của anh cũng là một nguồn động viên lớn dành cho em trong hành trình học tập của mình. Em đã hứa sẽ noi theo và học hỏi từ anh về sự kiên trì và sự nỗ lực trong học tập.
em haãy viết một đoạn văn kể về tình hình học tập của em trong học kỳ I trong đó có sử dụng câu ghép
Em cảm nhận được sự tin tưởng, niềm hy vọng mà bạn âm thầm gấp sếu. Lặng lẽ, nghĩa là âm thầm, nhẹ nhàng, không gây ra tiếng động nhưng trong bài đọc này em cảm thấy một sự tin tưởng mãnh liệt vào việc gấp sếu và sự lặng lẽ làm điều đó.
thể thơ gì ?
Triệu tim người Việt rộn ràng, vỡ òa!
Bóng đá không chỉ là bóng đá, là hồn nước,
Là niềm tự hào dâng trào, ôi Tổ quốc thân thương! Cầu thủ Việt Nam xông pha, mồ hôi rơi,
Chiến đấu quả cảm, như cha ông thuở xưa.
Tiếng hét vang dội, vỡ òa niềm sung sướng,
Bàn thắng tuyệt vời, đất nước như bừng lên! Đỏ thắm sao vàng, sắc cờ thêm kiêu hãnh,
Ghi dấu chiến công, vang vọng khắp non sông.
Tự hào thay, tôi người Việt Nam,
Dưới bóng cờ thiêng liêng, mãi mãi vững tin!
ngu
Vì toi thích hỏi các bn đấy thử các bn đấy