Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Trong gia đình, người tôi gần gũi nhất có lẽ chính là anh trai. Tôi và anh trai đã có rất nhiều những trải nghiệm đáng nhớ cùng nhau.
Anh trai của em năm nay mười tám tuổi. Tên của anh là Nguyễn Trung Hiếu. Anh có dáng người cao ráo nhưng hơi gầy. Khuôn mặt trái xoan. Vầng trán cao và chiếc mũi thẳng. Anh không chỉ đẹp trai mà còn học rất giỏi. Suốt mười hai năm liền anh đều đạt học sinh giỏi. Trong nhà khắp nơi đều lưu giữ bằng khen của anh.
Bên cạnh đó, anh tôi chơi thể thao rất giỏi, nhất là với bộ môn bóng đá. Ước mơ của anh là trở thành một cầu thủ chuyên nghiệp. Trước đây, tôi thường thấy anh mỗi buổi chiều đi học về là lại theo các anh trong xóm đi đá bóng. Trận đấu nào anh tham có anh tham gia thì đội nhà cũng đều chiến thắng. Hiện nay, anh đã có cơ hội thi đấu cho câu lạc bộ bóng đá của thành phố. Mọi người trong gia đình đều rất tự hào về anh. Dường như mọi sự chú ý đều hướng đến anh. Đã có lúc, tôi cảm thấy vừa ngưỡng mộ lại vừa ghen tị với anh. Tôi cũng muốn trở thành một cầu thủ bóng đá.
Một lần nọ, anh rủ tôi ra sân vận động chơi. Chúng tôi cùng nhau chạy bộ để rèn luyện sức khỏe. Sau đó, anh còn dạy tôi đá bóng. Tôi rất bất ngờ nhưng cũng chăm chú lắng nghe, làm theo những điều anh dạy. Anh còn nói rằng từ hôm nay anh sẽ dạy tôi về bóng đá. Tôi đã học được rất nhiều kiến thức bổ ích về kĩ năng đá bóng. Tôi vui lắm, và rất cảm động. Không ngờ anh trai lại quan tâm tôi như vậy. Điều đó khiến tôi cảm thấy phải cố gắng hơn để có thể giống như anh.
Trải nghiệm này đối với tôi thật bổ ích. Cũng nhờ như vậy mà tôi cảm thấy yêu quý anh trai của mình nhiều hơn. Tôi sẽ tiếp tục cố gắng để có thể thành công như anh trai của mình.
Trong cuộc sống, tình bạn là một trong những giá trị quan trọng nhất mà chúng ta có thể có. Và tôi đã may mắn có được một người bạn thật sự đặc biệt trong cuộc đời của mình.
Tôi và cô bạn này đã gắn bó với nhau từ rất lâu, từ khi chúng tôi còn học trung học. Chúng tôi có nhiều sở thích chung và luôn tìm cách để giúp đỡ lẫn nhau trong những thời điểm khó khăn.
Một kỉ niệm đáng nhớ của chúng tôi là khi chúng tôi cùng nhau đi du lịch vào một dịp hè. Chúng tôi đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho chuyến đi này và mong muốn tìm hiểu về văn hóa và con người của một thành phố mới.
Chúng tôi đã đi khắp nơi, thưởng thức ẩm thực địa phương và tham quan các địa điểm du lịch. Nhưng điều tuyệt vời nhất là chúng tôi đã có thời gian để trò chuyện và chia sẻ những suy nghĩ, cảm xúc của mình với nhau.
Trong suốt chuyến đi, chúng tôi đã trải qua nhiều thử thách và khó khăn. Nhưng nhờ sự giúp đỡ và hỗ trợ của nhau, chúng tôi đã vượt qua được mọi trở ngại và tạo ra những kỉ niệm đáng nhớ.
Khi chúng tôi trở về nhà, chúng tôi đã cảm thấy rất thăng hoa và hạnh phúc vì đã có được kỉ niệm tuyệt vời này. Và từ đó, tình bạn của chúng tôi càng trở nên chặt chẽ hơn bao giờ hết.
Tôi luôn tự hào về mối quan hệ tình bạn đặc biệt này và hy vọng rằng nó sẽ kéo dài mãi mãi trong cuộc đời của chúng tôi.
Một hôm, nhìn thấy chị Cốc bỗng ta nghĩ ra một trò nghịch dại và rủ Choắt chơi cùng. Nhưng khi nghe nhắc đến tên chị Cốc thì Choắt lại hoảng sợ xin thôi, đã thế còn khuyên tôi đừng trêu vào, phải biết sợ. Nghe thật tức cái tai.Tôi nào đâu biết sợ ai. Tức giận, tôi quay lại cất tiếng trêu chị Cốc, chứng minh cho Choắt thấy sự dũng cảm của mình. Nhưng chị Cốc không phải hiền lành. Nghe tiếng trêu, chị ta trợn tròn mắt, giương cánh lên, như sắp đánh nhau. Lúc đó tôi cảm thấy sợ hãi nên vội chui tọt vào hang, lên giường nằm khểnh. Lúc bấy giờ, tôi không hề nghĩ đến anh bạn Dế Choắt tội nghiệp và cũng không thể tưởng tượng được chuyện sắp xảy ra. Đến hôm nay nghĩ lại, tôi vẫn còn thấy rùng mình.
Khi nhìn thấy chị Cốc, tôi nghĩ ra trò hay liền sang rủ Dế Choắt chơi cùng. Nhưng Dế Choắt là một tên nhát gan nên liền van xin tôi đừng dại dột mà trêu vào chị ta. Tôi nghe vậy mà trong lòng cảm thấy bực tức. Bỏ ngoài tai lời nói của Dế Choắt, tôi cứ trêu chị Cốc. Nghe tiếng trêu, chị ta trợn tròn mắt, giương cánh lên, như sắp đánh nhau. Lúc đó tôi cảm thấy sợ hãi nên vội chui tọt vào hang, lên giường nằm khểnh. Tôi chẳng mảy may nghĩ rằng Dế Choắt tội nghiệp sẽ phải chịu tội thay mình.
Vừa nhận được mệnh lệnh của cấp trên, Lượm bất chấp hiểm nguy, băng qua mặt trận đỏ lừ lửa đạn. Những viên đạn bay vèo vèo như muốn xới tung những thửa ruộng vàng rực trước mặt. Lượm thận trọng bỏ thư vào cái xách nhỏ vắt chéo ngang trước ngực rồi phóng như bay về phía trước. Kẻ thù tàn ác đã chĩa nòng súng theo hướng chiếc mũ ca lô nhấp nhô đang tiến lại gần. Một tiếng nổ vang dội cả đất trời, Lượm đã ngã xuống trên một cách đồng quê sực nức mùi lúa chín. Lượm đã hoá thân vào thiên nhiên và trở thành bất tử…Vừa nhận được mệnh lệnh của cấp trên, Lượm bất chấp hiểm nguy, băng qua mặt trận đỏ lừ lửa đạn. Những viên đạn bay vèo vèo như muốn xới tung những thửa ruộng vàng rực trước mặt. Lượm thận trọng bỏ thư vào cái xách nhỏ vắt chéo ngang trước ngực rồi phóng như bay về phía trước. Kẻ thù tàn ác đã chĩa nòng súng theo hướng chiếc mũ ca lô nhấp nhô đang tiến lại gần. Một tiếng nổ vang dội cả đất trời, Lượm đã ngã xuống trên một cách đồng quê sực nức mùi lúa chín. Lượm đã hoá thân vào thiên nhiên và trở thành bất tử…
Gọi số hạng thứ nhất là a
số hạng thứ hai là b
Ta có dấu phẩy của số hạng thứ 2 bị chuyển sang bên phải một chữ số nên số khi đó gấp 10 lần số hạng thứ hai.
nên a + 10b = 285,03
mà a + b = 62,82
suy ra: (a + 10b) - (a + b) = 285,03 - 62,82
a + 10b - a -b = 222,21
(a - a) + (10b - b) = 222,21
9b = 222,21
b = 222,21 : 9
b = 24,69
a = 62,82 - 24,69 = 38,13
Vậy số hạng thứ nhất là 38,13
số hạng thứ hai là 24,69
Nhớ k cho minh nhe
Dưới đây là **bài văn kể lại trải nghiệm của em** (khoảng 430–470 chữ), giọng văn **chữ tình, giàu cảm xúc**, phù hợp bài làm trên lớp:
---
Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có những trải nghiệm để lại dấu ấn sâu đậm, khiến ta nhớ mãi không quên. Với em, trải nghiệm đáng nhớ và xúc động nhất chính là lần đầu tiên em tự mình chăm sóc mẹ khi mẹ bị ốm nặng.
Hôm ấy là một buổi chiều mưa tầm tã. Trời xám xịt như báo hiệu điều gì đó không lành. Khi em đi học về, mẹ nằm trên giường, gương mặt tái nhợt, đôi mắt nhắm nghiền vì mệt mỏi. Em hoảng hốt chạy lại, chạm vào trán mẹ thì giật mình vì nóng hầm hập. Lần đầu tiên, em thấy mẹ – người phụ nữ luôn mạnh mẽ và dịu dàng – trở nên yếu ớt đến vậy.
Ba đi công tác xa, trong nhà chỉ còn hai mẹ con. Em cuống cuồng nhớ lại những gì mẹ từng làm khi em ốm. Em rót nước, lấy khăn ấm lau trán cho mẹ, rồi run run bưng bát cháo còn nghi ngút khói. Mỗi bước đi đều chậm rãi vì sợ làm đổ. Mẹ mở mắt nhìn em, nở một nụ cười yếu ớt nhưng ấm áp lạ thường. Nụ cười ấy khiến tim em nhói lên.
Đêm xuống, tiếng mưa vẫn rơi đều ngoài hiên. Em ngồi bên giường, lắng nghe từng nhịp thở của mẹ. Có lúc em thấy sợ hãi, có lúc nước mắt tự nhiên rơi mà không rõ vì sao. Em nhận ra rằng, bao năm qua, mẹ đã âm thầm hy sinh, thức khuya dậy sớm vì em, còn em thì quen với việc được yêu thương mà chưa từng nghĩ đến việc đáp lại.
Sáng hôm sau, mẹ đỡ hơn. Mẹ nắm tay em, giọng khàn khàn nói: “Con lớn thật rồi.” Câu nói ấy tuy đơn giản nhưng khiến lòng em dâng lên một cảm xúc khó tả – vừa hạnh phúc, vừa xúc động, vừa tự nhủ phải sống tốt hơn nữa.
Trải nghiệm ấy không chỉ là một kỷ niệm, mà còn là bài học quý giá về tình yêu thương và sự trưởng thành. Em hiểu rằng, lớn lên không phải là khi ta cao hơn hay học nhiều hơn, mà là khi ta biết quan tâm, sẻ chia và yêu thương những người thân yêu bằng cả trái tim mình .
đây nhé
Một trải nghiệm đáng nhớ nhất trong cuộc đời em chính là chuyến đi về quê thăm ông bà vào mùa hè năm ngoái. Lúc đó, em đang học năm cuối cấp ba, tất bật với những kỳ thi, những buổi ôn tập căng thẳng. Dù rất mệt mỏi, nhưng trong lòng em vẫn có một cảm giác thôi thúc muốn quay lại quê hương, nơi có những kỷ niệm đẹp và tình yêu thương vô bờ bến của ông bà.
Sáng hôm đó, trời mưa lất phất, không khí se lạnh, tạo cho em một cảm giác khác lạ, vừa dễ chịu nhưng cũng đầy suy tư. Mẹ em đã chuẩn bị xong mọi thứ và bảo em lên xe, chúng em sẽ về quê thăm ông bà. Em không khỏi rạo rực vì lâu lắm rồi em chưa về quê, nơi ấy bình yên và thơ mộng đến lạ. Quê của ông bà em nằm ở một vùng ngoại ô xa thành phố, giữa những cánh đồng lúa bạt ngàn và những ngôi nhà mái tranh thấp thoáng trong làn sương sớm. Dù chưa đến nơi, nhưng em đã cảm nhận được một sự bình yên kỳ lạ lan tỏa trong từng cơn gió nhẹ.
Khi xe đến nơi, ông bà đã ra đón em. Ông mặc chiếc áo bà ba bạc màu, tay cầm cây gậy để chống đi. Bà vẫn như mọi khi, ngồi trên chiếc ghế gỗ trước hiên nhà, ánh mắt bà hiền hậu, nụ cười luôn nở trên môi. Hình ảnh ấy khiến em không khỏi xúc động, vì dù thời gian có trôi qua, ông bà vẫn là chỗ dựa vững chắc cho em trong mỗi bước đi của cuộc đời. Nhưng hôm đó, có một điều gì đó thật khác. Dù mọi thứ vẫn như thế, em nhận thấy đôi mắt ông nhìn em lâu hơn, ánh mắt ấy pha lẫn niềm vui và nỗi lo lắng. Em không thể giải thích nổi cảm giác trong lòng mình lúc đó, chỉ biết rằng có một nỗi xúc động dâng trào trong tim.
Ngày hôm đó, sau bữa cơm trưa ấm cúng, em và ông cùng ra vườn. Trong ánh nắng chiều, ông chỉ cho em từng luống rau, từng hàng cây mà ông chăm sóc suốt mùa đông. Dù sức khỏe của ông không còn như trước, nhưng đôi tay chai sạn ấy vẫn không ngừng chăm bẵm, vun vén cho vườn rau xanh tươi. Em nhìn ông mà cảm thấy lòng mình nghẹn ngào, như thể thời gian đã qua đi quá nhanh, để lại bao nỗi lo lắng, bao sự thay đổi mà em chẳng thể nhận ra ngay lúc ấy.
Chúng em ngồi bên nhau dưới bóng cây mát, không gian yên tĩnh như một bức tranh làng quê thanh bình. Đột nhiên, ông quay sang nhìn em, đôi mắt ông sáng lên và nói với giọng trầm ấm: “Con lớn rồi, sẽ có những lúc phải tự bước đi, nhưng đừng bao giờ quên nơi này, nơi có ông bà, có tình yêu thương vô bờ bến dành cho con.” Câu nói ấy như một lời dặn dò nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa. Em không thể kìm được nước mắt, dù không nói ra, nhưng trong lòng em cảm thấy nặng trĩu. Em biết rằng ông bà sẽ không còn mãi mãi bên em, và có thể một ngày nào đó, em sẽ không còn được nghe những câu chuyện đời của ông hay những lời dạy bảo của bà nữa.
Ngày hôm sau, khi em chuẩn bị rời quê để trở lại thành phố, ông ôm chặt lấy em, vỗ nhẹ vào vai em như một lời động viên: “Nhớ về thăm ông bà nhé, dù ở đâu, làm gì, đừng bao giờ quên cội nguồn.” Mẹ em thì dặn dò em rằng, dù cuộc sống có bận rộn thế nào, cũng phải dành thời gian về thăm ông bà, vì những khoảnh khắc bên ông bà quý giá và không thể thay thế được.
Em bước lên xe, nhìn về phía ông bà đứng bên hiên nhà vẫy tay tiễn. Đến khi xe khuất bóng, em mới cảm nhận được sâu sắc tình yêu thương mà ông bà dành cho mình. Và lúc đó, em tự nhủ rằng dù sau này có đi đâu, làm gì, tình yêu và sự hy sinh của ông bà sẽ mãi là ngọn đèn soi đường cho em trong suốt cuộc đời.
Khó thế
Trong kì nghỉ lễ 30/4 - 1/5 năm nay, em đã có một trải nghiệm vô cùng tuyệt vời. Đó là được tận mắt chứng kiến lễ duyệt binh của quân đội nhân dân Việt Nam.
Từ sáng sớm, em đã thức dậy, thay bộ áo dài màu đỏ tươi, trên ngực có ngôi sao vàng năm cánh chói sáng. Đầu đội nón lá, tay cầm cờ xéo, em hớn hở theo bố mẹ ra đường, hòa vào dòng người tấp nập. Ai cũng cùng chung tâm trạng háo hức, chờ mong được xem duyệt binh giống như em. Và rồi, chúng em dồn về hai bên đường, để lại một khoảng trống lớn ở giữa lòng đường cho đoàn binh đi qua. Từ các chú bộ đội, các chú công an, cảnh sát rồi các chú dân quân tự vệ, cả các cô thanh niên xung phong… Ai ai cũng nghiêm túc, dáng người đĩnh đạc, lưng thẳng, mắt nhìn thẳng về phía trước. Các cô chú ấy ai ai cũng tươi trẻ, đôi mắt sáng ngời niềm vui và hạnh phúc khi được tham gia lễ duyệt binh của đất nước. Bản thân em cũng cảm nhận được niềm vui sướng ấy, trái tim đập rộn ràng trong lòng ngực. Từng bước chân đều tăm tắp, tạo nên âm thanh rầm rập liên hồi của một đoàn quân đang tiến về phía trước gợi lên cho em những tự hào mạnh mẽ vì là một người con của Việt Nam. Khi đoàn quân đã đi xa, đường phố lại lần nữa trở lại hoạt động như bình thường, còn em thì vẫn còn ngẩn ngơ bên lề đường, hồi tưởng lại các hình ảnh vừa quan sát. Đúng lúc đó, quán cafe bên đường mở lên ca khúc “Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng”. Giai điệu của ca khúc sôi động và hào hùng, hòa chung với không khí xung quanh.
Trở về nhà, lòng em vẫn rộn ràng vẹn nguyên những cảm xúc lúc nãy. Đây thực sự là một trải nghiệm tuyệt vời và ý nghĩa đối với em. Mong rằng, thật nhiều năm nữa, em cũng sẽ được trở thành một người lính được chính thức tham gia lễ duyệt binh này.
Hah