Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Đề 1 thì theo mình bạn nên tham khảo ở đây: Viết một bài văn khoảng 400 chữ kể lại một trải nghiệm của bản thân (hoatieu.vn)
Đề 2 thì theo mình bạn nên tham khảo ở đây: Viết đoạn văn phát biểu cảm nghĩ về bài thơ lục bát hoặc bài ca dao đã học (doctailieu.com)
Trong gia đình, người tôi yêu quý nhất chính là ông ngoại. Tuy rằng hiện tại ông đã không còn nữa, nhưng ông đã dạy cho tôi rất nhiều bài học quý giá để tôi trưởng thành hơn.
Nhà ông tôi có một khu vườn rất rộng lớn. Khu vườn được ông chăm sóc nên cây cối quanh năm đều xanh tốt. Những cây ăn quả đã cho trái ngọt không biết bao nhiêu mùa. Mỗi buổi sáng, ông thường ra vườn chăm sóc cây cối. Lúc đó, tôi lại chạy theo ông để đòi được tưới tắm cho cây cối trong vườn. Ông còn dạy tôi cách lắng nghe âm thanh của khu vườn nữa. Bạn phải nhắm mắt và cảm nhận từng sự chuyển động để thấy được những điều kỳ diệu. Tiếng gió thổi rì rào qua từng cánh lá. Tiếng chim hót ríu rít vang vọng cả khu vườn. Tiếng trái cây đung đưa theo nhịp… Không chỉ vậy, ông còn dạy cho tôi về cách chăm sóc các loại cây trong vườn: những loại cây ăn quả như nhãn, ổi, cam; hay những loại cây cảnh như: hoa lan, hoa hồng… Đó là những bài học mà tôi chẳng thể nhớ được hết, nhưng vẫn chăm chú lắng nghe ông nói.
Mỗi lần tưới cây xong xuôi, ông cháu tôi lại mang ghế ra ngồi dưới vườn cây. Ông sẽ kể cho tôi nghe nhiều câu chuyện hay. Đó không phải là những truyện cổ tích mà bà thường hay kể, mà là chuyện về cuộc sống của chính ông thời xưa. Tôi chăm chú lắng nghe, cảm nhận câu chuyện của ông. Cuộc sống thời xưa vất vả. Mỗi khi ngồi nghe ông kể, nhìn thấy đôi mắt hiền từ của ông dường như đang nhớ lại một thời đã xa.
Qua những câu chuyện của ông, tôi dần lớn lên. Tôi thầm cảm ơn những ngày tháng được sống cùng ông nội. Vì ông đã dạy cho tôi những bài học thật giá trị. Từ tận đáy lòng, tôi cảm thấy yêu thương và kính trọng ông rất nhiều.
Dàn bài cho bạn nhé.
MB:
- Tạo tình huống, hoàn cảnh xảy ra sự việc cho câu chuyện.
ví dụ như: em nói về thời gian, lí do dẫn đến việc em mắc khuyết điểm đó. (khuyết điểm lười học chẳng hạn ha, hay không thuộc bài gì đó,..)
TB:
- Lúc đó lớp kiểm tra, vì tối qua em mải chơi như thế nào đó mà khi đến lớp em đã không làm được bài nào trong giấy thi cả.
- Cảm xúc của em khi em không làm được bài?
+ sự ái ngại, vẻ mặt bất ngờ của thầy/ cô giáo khi thấy em nộp giấy trắng.
+ ...
- Khi về nhà, cảm xúc em bối rối như thế nào?
+ em không dám nhìn thẳng mặt cha mẹ như thể mình vừa lừa dối cha mẹ chuyện động trời gì đó.
+ bữa đó em không nói chuyện thoải mái với cha mẹ như mọi hôm.
+ ....
- Khi cô phát bài kiểm tra về, cô đã nói những lời gì với em?
+ tả vẻ mặt, giọng nói rầu rầu của cô khi thất vọng về em.
- Về nhà cha mẹ biết điểm kiểm tra của em như thế thì hành động, lời nói của cha mẹ ra sao?
+ cảm xúc của em khi đó như thế nào?
- Sau đó, em xin lỗi cha mẹ thầy cô ra sao?
- Dặn lòng mình phải như thế nào sau này trong việc học hành?
+ chăm chỉ, cố gắng hơn,...
KB:
- Tổng kết lại vấn đề: ví dụ như đó là lần khiến em nhớ mãi và bây giờ em không dám lơ là việc học hành nữa.
"Thương người như thể thương thân” - đạo lý đó luôn nhắc nhở chúng ta hãy yêu thương, đùm bọc lẫn nhau. Vào sáng thứ bảy tuần trước, lớp em đã có buổi từ thiện đến trường tiểu học Hùng Sơn thuộc xã Hùng Sơn, huyện Anh Sơn, tỉnh Nghệ An.
Khi nghe thầy cô phổ biến về điều kiện khó khăn trong học tập cũng như trong kinh tế của gia đình các em học sinh trường tiểu học Hùng Sơn. Lớp em đã có kế hoạch quyên góp các vật dụng sinh hoạt hằng ngày như quần áo, đồ dùng học tập như bút, thước, sách vở… Tuy là những món đồ cũ nhưng chúng em luôn hi vọng rằng sẽ giúp một phần nào đó cho cuộc sống của các bạn nơi vùng cao.
Đúng sáu giờ sáng có mặt và tập trung tại trường, chúng em với niềm hăm hở và háo hức hơn so với ngày thường khi ngồi trên xe đi đến một miền đất mới, được gặp các bạn mới. Ngồi ở trên xe, cả lớp hát những bài hát vui nhộn và quen thuộc như “Lớp chúng mình”, “Em là búp măng non”… tạo nên không khí thật náo nhiệt và “độ nóng” cho chuyến đi. Sau gần hai tiếng ngồi trên xe, tuy có hơi mệt một chút vì đường gồ ghề và nhiều ổ gà nhưng nụ cười luôn nở trên môi các bạn. Được thông báo trước, các thầy cô và các bạn ở đây đã chuẩn bị rất chu đáo và đón tiếp đoàn chúng em rất nhiệt tình và niềm nở. Các bạn mặc bộ quần áo đẹp hơn. Sân trường, lớp học được quét dọn sạch sẽ, bảng đen được lau chùi kĩ càng, bàn ghế được sắp xếp ngay ngắn.
Mọi thứ thật tươm tất và sẵn sàng để đón những vị khách từ xa đến. Ngoài kia, những vườn rau xanh tươi tốt của những lớp học bán trú được chăm sóc và làm cỏ sạch sẽ. Luống rau sạch sẽ mang lại những bữa ăn đạm bạc nhưng giàu tình đoàn kết và sự che chở lẫn nhau của các bạn ở vùng cao phải sống xa cha mẹ. Trước khi đến đây, chúng em được biết gia đình các bạn rất khó khăn, đồng thời điều kiện đi lại rất nguy hiểm. Những lúc trời mưa thì lũ quét, bùn lầy, trời nắng thì đất nứt nẻ, khô cằn. Và có thể, chính những điều đó đã tôi luyện cho các bạn học sinh nơi đây sự chăm chỉ, chịu khó.
Sau khi gửi lời chào và lời hỏi thăm tới các thầy cô và các bạn, đoàn chúng em mang những thùng mì tôm, những bao gạo, tập sách vở… từ trên ô tô xuống. Các thầy cô rất vui và xúc động, gửi lời cảm ơn sâu sắc. Các bạn học sinh thì rất hăm hở, cẩn thận nhận món quà từ chúng em. Khi phát quà xong, trời cũng đã trưa. Mọi người chia nhau đi hái rau và nấu cơm. Mọi người đều vui vẻ trò chuyện và sẻ chia công việc với nhau giúp chúng em cảm thấy rất thân thiết và gần gũi. Bữa cơm tuy rất đơn giản, nhưng mọi người ăn rất ngon miệng với tiếng cười rôm rả.
Những việc nhỏ nhoi mà bản thân có thể làm nhưng có thể đem đến niềm vui cho người khác làm bản thân mình cảm thấy có ích hơn đối với xã hội, với cuộc sống. Ở cuộc sống này có những con người đang cần lắm những tấm lòng như nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã viết: “Sống trên đời sống, cần có một tấm lòng”.
Khi đã thu dọn xong mọi thứ, chúng em chuẩn bị ra về cho buổi học ngày mai. Trước khi ra về, mọi người đều lưu luyến, bịn rịn chẳng muốn rời. Buổi từ thiện đã để lại cho em những kỉ niệm khó quên và có những người bạn mới thật thú vị. Hy vọng rằng sau này em có thể tham gia nhiều hoạt động từ thiện hơn nữa để làm những việc có ích.
Em rất thích những cuộc từ thiện ở quê hương, hay trường học của em, những buổi tình nguyện từ thiện giúp em rất nhiều trong cuộc sống. Đó là những bài ngoại khóa, hay những bài học thực tế để em có thể hiểu cuộc sống này nhiều hơn nữa
Bạn tham khảo nhé:)
Kì nghỉ hè năm nay, em đã có một trải nghiệm bổ ích cùng với các anh chị trong đoàn thanh niên. Đó là một chuyến du lịch để nghỉ ngơi sau một năm học tập căng thẳng.
Điểm đến của chuyến đi chính là bãi biển Cửa Lò xinh đẹp. Tôi hôm trước, mẹ đã giúp em chuẩn bị đồ đạc cần thiết. Mẹ còn dặn dò em phải luôn cẩn thận, chú ý nghe lời các anh chị trong đoàn. Đây là lần đầu tiên em có một chuyến đi xa, nên việc mẹ lo lắng là bình thường.
Chuyến xe khởi hành từ sáng sớm. Đến nơi, mọi người đều đã mệt nên quyết định sau khi đến khách sạn nhận phòng. Em ở cùng phòng với chị Lan Anh - chị họ của em. Sau khi thu dọn đồ đạc sẽ cùng nhau đi ăn uống rồi nghỉ ngơi. Buổi chiều tất cả sẽ cùng nhau đi tắm biển.
Khoảng năm giờ chiều, mọi người cùng nhau ra biển. Em phải đi bộ từ khách sạn khoảng bốn ki-lô-mét mới đến biển. Trước mắt em chính là bãi biển Cửa rộng mênh mông. Gió biển lồng lộng. Tiếng sóng vỗ ào ạt. Bãi cát vàng trải dài. Bầu trời lúc này thật cao, không một gợn mây. Ông mặt trời như một quả bóng khổng lồ tỏa ánh nắng chói chang xuống mọi nơi. Em cùng các bạn thỏa thích vui đùa trên bãi cát, nghịch nước biển mát lạnh.
Chiều hôm đó, sau khi tắm biển xong. Chúng em thấy có một nhóm thanh niên tình nguyện đang dọn dẹp vệ sinh gần biển. Các anh chị trong đoàn đã đề nghị đến tham gia giúp đỡ. Khi nhận được yêu cầu đó, nhóm thanh niên tình nguyện rất vui vẻ. Chúng em phân thành các nhóm với từng công việc cụ thể. Một nhóm được giao cho công việc nhặt rác ở trên bờ biển. Một nhóm phụ trách ra xa hơn để thu nhặt rác (đặc biệt là các đồ nhựa). Sau nhiều tiếng lao động chăm chỉ, cuối cùng bờ biển cũng trở nên sạch sẽ hơn. Không chỉ vậy, chúng em còn quen được những người bạn mới. Họ nói rằng cảm thấy rất hạnh phúc khi vẫn còn nhiều khách du lịch như chúng em - có ý thức bảo vệ môi trường xung quanh bãi biển.
Chuyến du lịch này là một trải nghiệm đẹp với em. Em mong rằng sẽ có thêm nhiều hơn những chuyến đi thú vị và bổ ích như vậy.
**TKhảo**
Đến bây giờ, khi đã quá quen với ngôi trường cấp 2 thân yêu này, tôi vẫn nhớ như in những kỉ niệm về ngày đầu tiên tới trường.
Đó là một ngày mùa thu tháng chín đầy nắng. Khi tiếng ve đã không còn râm ran trên những tán cây cũng là lúc học sinh chúng tôi tựu trường. Ngôi trường cấp hai của tôi là (tên trường) có tuổi đời đã năm mươi năm. Khi bước chân vào ngôi trường này lần đầu tiên, tôi cảm nhận được sự cổ kính từ dãy nhà, hàng cây, sân trường… Điều ấy khiến tôi cảm thấy vô cùng thích thú.
Ngày đầu đến trường là buổi nhận lớp, gặp mặt thầy cô chủ nhiệm và làm quen với bạn bè của khối học sinh lớp 6. Sau khi tập trung dưới sân trường nghe thầy tổng phụ trách phổ biến những nội quy của nhà trường. Và theo sự phân công, hướng dẫn của thầy, tôi tìm đến lớp học của mình. Lớp của tôi nằm ở dãy nhà bên trái của cổng trường, ngay tầng đầu tiên và là phòng học Số 1. Khi bước vào trong lớp, tôi nhìn thấy chiếc bảng đen, hộp phấn trắng, những chiếc bàn học sinh được kê rất gọn gàng. Trong lòng tôi bỗng dâng lên cảm xúc thật kì lạ, vậy là năm học sắp tới, phòng học này sẽ trở thành một ngôi nhà thứ hai của tôi.
Một lúc sau, nhiều bạn học sinh lần lượt bước vào lớp. Rồi khi tiếng trống trường vang lên, cô giáo chủ nhiệm của chúng tôi cũng bước vào. Ấn tượng đầu tiên của tôi về cô là nụ cười rất tươi luôn thường trực, giọng nói cũng dễ nghe. Cô giới thiệu về bản thân cho chúng tôi nghe. Cả lớp dường như ai cũng rất yêu quý cô. Có một điều mà tôi rất thích đó là cô là giáo viên dạy môn Toán - đó chính là môn học tủ của tôi. Sau khi trò chuyện đôi chút, cô yêu cầu các bạn trong lớp giới thiệu đôi chút về mình rồi tiến hành bầu cử ban can bộ lớp. Điều khiến tôi bất ngờ là cô đã đề cử tôi làm lớp phó học tập sau khi nghe tôi giới thiệu về mình. Dù vậy, nhưng tôi vẫn cảm thấy rất tự hào. Ngày hôm đó, tôi còn quen được một người bạn mới - là bạn cùng bạn của tôi. Bạn ấy tên là Hạnh, hai chúng tôi có khá nhiều điểm chung. Các bạn trong lớp học tuy đến từ nhiều ngôi trường khác nhau nhưng lại rất cởi mở và dễ gần.
Khi trở về, trong lòng tôi luôn luôn nghĩ rằng, những năm tháng cấp hai của mình sẽ trôi qua thật ý nghĩa bên bạn bè và thầy cô. Đối với tôi, ngày hôm đó giống như kí ức vô cùng đẹp đẽ không thể phai mờ trong tâm trí.
Mở bài và kết bài em tự làm
Thân bài:
+ Làm rõ vấn đề :" Một trải nghiệm của bản thân khi chuyển đến một ngôi trường mới "
* Phân tích vấn đề:
+ Đó là ngày nào , thời gian ra sao , không khí thời tiết như thế nào ?
+ Em bước đến trường cấp 1 trong cái khí hậu mát mẻ mà lần đầu tiên được cảm nhận thấy , hồi đó em chỉ là một cô bé mới 7 tuổi bước chân vào học lớp 1
+ Bạn bè mẫu giáo em cũng không thân với ai vì thế lên lớp 1 em không quen bạn nào cả , mẹ dắt tay em vào trường rồi về để em ở lớp.
+ Tâm trạng của em lúc đó:
+ Buồn và sợ như sắp muốn khóc , khi được xếp vào chỗ với một bạn nữ thì lại càng thấy tủi hơn.
+ Miêu tả bạn đó:
- > Bạn xinh xắn , là một người hoạt ngôn và bạn là người đã chủ động nói chuyện làm quen với em , giới thiệu các bạn khác cho em làm quen .
+ Bạn rất dễ thương , tốt bụng mượn gì bạn cũng cho , bạn có món gì hay đồ gì cũng chia sẻ cho mọi người và nhất là em .
+ Giờ ra chơi , khung cảnh thật náo nhiệt và ồn ào nhờ các bạn , các bạn rủ em đi chơi trốn tìm , ô ăn quan ,.... dù mệt nhưng em lại cảm thấy rất vui và hạnh phúc khi mình đã có những người bạn mới và rất tốt.
+ Giờ ra chơi kết thúc , em vào lớp chuẩn bị học tiếp.
+ Cảm nhận của em về một ngày ở trường hôm nay như thế nào?
- > ...
Chịu
Vào một buổi chiều Trung thu, trường em tổ chức liên hoan rất vui. Sau buổi tiệc, khi mọi người ra về hết, em ngồi lại ở cổng trường chờ mẹ đón. Bỗng, em nhìn thấy cô lao công đang một mình quét dọn sân trường, xung quanh đầy rác vụn. Trời đã tối, nhìn thấy cô vất vả, em liền chạy tới hỏi thăm. Sau vài giây chần chừ, em xin phép cô được giúp quét dọn. Cô đồng ý, thế là em vào lớp lấy chổi và cùng cô quét sân. Chỉ hơn 15 phút, sân trường đã sạch bong. Cô cảm ơn em rối rít vì nhờ có em mà cô có thể về sớm đưa con đi chơi. Trên đường về, em kể cho mẹ nghe, mẹ rất vui và tự hào về em. Em thấy mình thật hạnh phúc vì đã làm được một việc tốt nhỏ bé, mang lại niềm vui cho người khác. Từ hôm đó, em càng ý thức hơn trong việc giữ gìn vệ sinh và sẵn sàng giúp đỡ mọi người.
Một việc làm tốt để lại trong em nhiều suy nghĩ và cảm xúc nhất là lần em giúp một bạn nhỏ bị ngã xe trên đường đi học về. Dù đó chỉ là một hành động rất nhỏ trong cuộc sống hằng ngày, nhưng với em, đó là một trải nghiệm đáng nhớ, giúp em hiểu hơn về ý nghĩa của sự sẻ chia và lòng nhân ái.
Hôm đó là một buổi chiều cuối tuần, sau khi tan học, em đạp xe về nhà theo con đường quen thuộc gần cánh đồng. Trời hôm ấy nắng nhẹ, gió thổi mát, mọi thứ tưởng chừng rất bình yên. Khi đi đến một đoạn đường hơi gồ ghề, em bất chợt nghe thấy tiếng khóc. Nhìn sang bên lề đường, em thấy một bạn nhỏ khoảng lớp ba hoặc lớp bốn đang ngồi dưới đất, bên cạnh là chiếc xe đạp bị đổ. Đầu gối bạn ấy bị trầy xước, máu chảy ra một ít, gương mặt thì nhăn nhó vì đau và sợ hãi.
Ban đầu, em có chút bối rối vì không biết nên làm gì. Em cũng lo nếu mình dừng lại thì sẽ về nhà muộn, bố mẹ sẽ lo lắng. Nhưng nhìn bạn nhỏ khóc nức nở, em không thể làm ngơ. Em dựng xe của mình vào lề đường rồi chạy lại hỏi thăm. Bạn ấy nói rằng trên đường đi học thêm về thì bị trượt bánh xe, ngã xuống và rất đau, lại không dám đứng dậy vì sợ. Nghe vậy, em liền trấn an bạn, bảo bạn đừng khóc và cố gắng bình tĩnh.
Em nhẹ nhàng đỡ bạn nhỏ đứng dậy, dựng chiếc xe đạp lên và kiểm tra xem xe có bị hỏng nặng không. May mắn là xe chỉ bị lệch tay lái một chút. Em lấy khăn giấy trong cặp ra, cẩn thận lau vết máu ở đầu gối cho bạn, rồi dùng nước trong chai của mình rửa sơ vết thương. Dù không có bông băng hay thuốc sát trùng, nhưng em nghĩ làm sạch vết thương trước sẽ giúp bạn đỡ đau hơn. Trong lúc đó, em luôn miệng động viên để bạn yên tâm.
Sau khi vết thương đã đỡ chảy máu, em hỏi nhà bạn ở đâu. Hóa ra nhà bạn ở cách đó không xa, chỉ khoảng vài trăm mét. Em liền dắt xe cho bạn và đi bộ cùng bạn về nhà. Trên đường đi, bạn nhỏ đã thôi khóc, còn kể cho em nghe chuyện ở lớp, giọng nói dần trở nên vui vẻ hơn. Khi đến nơi, em gặp mẹ của bạn. Em kể lại sự việc và dặn cô chú ý chăm sóc vết thương cho bạn. Mẹ bạn cảm ơn em rối rít, còn bạn nhỏ thì lễ phép chào em, ánh mắt đầy biết ơn.
Trên đường về nhà, tuy hơi mệt vì đi bộ một đoạn dài, nhưng trong lòng em lại cảm thấy rất vui. Em nhận ra rằng, việc mình vừa làm không hề to tát hay cao siêu, nhưng lại mang đến sự giúp đỡ kịp thời cho người khác. Niềm vui ấy không phải là niềm vui ồn ào mà là cảm giác ấm áp, nhẹ nhàng, khiến em thấy bản thân mình trưởng thành hơn một chút.
Tối hôm đó, khi kể lại câu chuyện cho bố mẹ nghe, em được bố mẹ khen ngợi và khuyên rằng: trong cuộc sống, ai cũng có lúc gặp khó khăn, nếu mình có thể giúp được thì hãy giúp bằng cả tấm lòng. Lời nói của bố mẹ khiến em suy nghĩ rất nhiều. Em hiểu rằng làm việc tốt không cần phải chờ đến khi mình lớn hay có điều kiện đặc biệt, mà có thể bắt đầu từ những hành động nhỏ bé, giản dị hằng ngày.
Từ trải nghiệm đó, em tự nhủ sẽ sống quan tâm hơn đến mọi người xung quanh. Em học được cách không thờ ơ trước nỗi khó khăn của người khác và biết đặt mình vào vị trí của họ để cảm thông. Việc làm tốt hôm ấy đã trở thành một kỉ niệm đẹp, giúp em thêm yêu cuộc sống và tin rằng, khi mỗi người đều sẵn sàng giúp đỡ nhau, xã hội sẽ trở nên tốt đẹp hơn.
Dù thời gian đã trôi qua, nhưng mỗi khi nhớ lại, em vẫn cảm thấy tự hào vì mình đã lựa chọn dừng lại để giúp đỡ bạn nhỏ ấy. Đó chính là trải nghiệm đáng quý, dạy em bài học sâu sắc về lòng nhân ái và trách nhiệm của bản thân đối với cộng đồng.
- "Bà ơi, bà ngồi vào chỗ của cháu đi ạ!" 🙋♂️💖
Bà cụ ngước nhìn em với ánh mắt ngạc nhiên rồi nở một nụ cười hiền hậu:- "Cảm ơn cháu nhé, cậu bé tốt bụng!" 😇🌟
Em đỡ bà ngồi vào ghế và giúp bà đặt chiếc làn xuống sàn xe. Tuy phải đứng suốt quãng đường còn lại và đôi chân có hơi mỏi, nhưng khi nhìn thấy gương mặt thư thái của bà, em cảm thấy mình vừa làm được một điều thật ý nghĩa. 🌈💪 Khi xuống xe, bà còn vẫy tay chào em qua ô cửa kính. 👋❤️ Bước đi dưới làn mưa đã ngớt, em thầm nhủ rằng: "Hạnh phúc không phải là những gì quá to tát, mà đôi khi chỉ là một hành động nhỏ giúp đỡ mọi người xung quanh." 🌸✨ Trải nghiệm ấy đã tiếp thêm cho em động lực để làm thêm nhiều việc tốt hơn nữa, vì em biết rằng: "Cho đi là còn mãi." 🌟💖🍃ĐÂY LÀ BÀI VĂN MÌNH TÌM HIỂU DỰA TRÊN VĂN MẪU NÊN BẠN CÓ THỂ THAY ĐỔI CHI TIẾT VÀ SẮP XẾP LẠI CÂU TỪ CHO PHÙ HỢP NHÉ!
ai hỏi
ai on ko
simaboy
chịuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu
Trong cuộc sống hằng ngày, mỗi người đều có thể làm những việc tốt dù là rất nhỏ. Đối với em, trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là lần em giúp đỡ một cụ già qua đường vào một buổi chiều tan học.
Hôm đó, sau khi tan học, em đi bộ về nhà như thường lệ. Trên con đường đông xe cộ, em nhìn thấy một cụ già đứng rất lâu ở lề đường, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng vì không dám sang đường. Dòng xe cộ qua lại liên tục khiến cụ càng thêm bối rối. Nhìn thấy vậy, em liền chạy lại gần và lễ phép hỏi thăm cụ có cần giúp đỡ không. Cụ già mỉm cười gật đầu.
Em nắm nhẹ tay cụ, quan sát kỹ hai bên đường rồi chậm rãi dìu cụ sang bên kia an toàn. Trong lúc đi, em còn nhắc cụ cẩn thận vì đường khá trơn do vừa mưa xong. Khi sang đến nơi, cụ già cảm ơn em rối rít, ánh mắt đầy sự trìu mến. Nghe những lời cảm ơn chân thành ấy, em cảm thấy trong lòng ấm áp và vui sướng vô cùng.
Trên đường về nhà, em cứ nghĩ mãi về việc làm nhỏ bé của mình. Tuy không phải là điều gì to tát, nhưng em đã giúp được một người khác trong lúc họ cần. Trải nghiệm ấy giúp em hiểu rằng chỉ cần một chút quan tâm và lòng tốt, chúng ta đã có thể mang lại niềm vui cho người khác.
Từ đó, em tự nhủ sẽ cố gắng làm nhiều việc tốt hơn nữa, bởi giúp đỡ người khác cũng chính là mang lại niềm hạnh phúc cho chính bản thân mình.
HAY hay hay!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
ko có
Đây nhé bạn:
Trong cuộc sống hằng ngày, em đã từng làm một việc tốt khiến em nhớ mãi. Hôm đó, trên đường đi học về, trời mưa rất to. Khi đi ngang qua cổng trường, em thấy một bạn nhỏ bị ngã xe, sách vở rơi xuống đất và ướt hết. Bạn lo lắng và sắp khóc vì không biết phải làm sao. Em liền dựng xe giúp bạn, nhặt sách vở lên và lấy áo mưa của mình che cho bạn. Sau đó, em đưa bạn vào trú mưa dưới mái hiên và giúp bạn lau khô sách vở. Khi mưa nhỏ hơn, em còn dắt xe và đưa bạn về đến gần nhà. Bạn nhỏ liên tục cảm ơn, còn em thì cảm thấy rất vui trong lòng. Việc làm ấy tuy nhỏ nhưng giúp em hiểu rằng giúp đỡ người khác sẽ mang lại niềm vui cho cả hai bên. Từ đó, em luôn cố gắng sống tốt hơn, biết quan tâm và chia sẻ với mọi người xung quanh.