Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
tham khảo
đề 1
Thơ Lục Bát Về Thầy Cô, Mái Trường Hay ❤️️ Ý Nghĩa Nhất
Con cảm ơn mẹ đã sinh con
Con cảm ơn cha vì đã nuôi con
Cuộc đời con là chân trời
Nhưng lúc khó khăn có con cha mẹ
Ngày mai sẽ bình yên thôi
Mẫu số 1
Thời gian dù mãi dần trôi
Con đời tri thức suốt đời thầy mang
Lật từng cuốn vở sang trang
Đong đầy ký ức muôn vàn niềm yêu.
Mẫu số 2
Chiều buông rộn tiếng ve ngân
Bước chân thầy bỗng chậm dần đường xưa
Một đời dệt thảm ước mơ
Để em có một tuổi thơ huy hoàng
Đò đầy gánh ước mơ sang
Đổ về bến hẹn vững vàng thầy trao
- Kiểm tra và chỉnh sửa
Học sinh đọc lại bài thơ kiểm tra và chỉnh sửa lại bài thơ cần đảm bảo:
+ Số tiếng, vần, nhịp luật bằng trắc theo đúng quy luật của thơ lục bát.
+ Bài thơ cần tập trung miêu tả người em lựa chọn và tình cảm của em với họ.
+ Sử dụng các biện pháp tu từ cần phù hợp với nội dung của bài thơ.
Vu lan con nhớ Mẹ hiền
Một đời chăm khúc ruột mềm chúng con
Trung trinh giữ tấm lòng son
Nửa thế kỷ mẹ vẫn còn thay cha
Lớn thay tình Mẹ bao la
Vu Lan con cất lời ca dâng Người
Mẹ như dào dạt biển khơi
Mẹ như ấm áp mặt trời trong con
Tham khảo:
Thương cha nhiều lắm cha ơi
Cày sâu cuốc bẫm,một đời của cha
Đồng gần rồi tới ruộng xa
Ban mai vừa nở, chiều tà, sương rơi
Nếp nhăn vầng trán bên đời
Vai cha mái ấm bầu trời tình thương
Dìu con từng bước từng đường
Lo toan vất vả đêm trường năm canh
Bàn tay khô, cứng, sỏi, sành
Ôm con mưa, nắng, dỗ dành, chở che
Cha là chiếc võng trưa hè
Ru con ngon giấc tuổi thơ ngọt ngào
Cha là những hạt mưa rào
Cho con uống mát biết bao nhiêu lần
Giờ đây con đã lớn khôn
Công cha như núi Thái Sơn trong lòng!!!
Tham khảo!
Khi con cất tiếng chào đờiTrào dâng cảm xúc cha rơi lệ mừng
Ẳm bồng…chăm bón…chìu cưng
Dẫu thêm vất vã nhưng cha đâu màng Trằn trọc thao thức canh tàn
Lúc con đau ốm cha mang ưu phiền
Gian lao khổ cực chuân chuyên
Để con được sống bình yên đủ đầy
Cho con cuộc sống sum vầy
Nên cha gánh hết đắng cay riêng mình
Cả đời chấp nhận hi sinhĐổi lại hạnh phúc gia đình ấm no
Đời cha là kiếp đưa đòChở con vượt mọi gió giông bão bùng
Nắng mưa cha vẫn không chùn
Hoài luôn vững bước cùng con tháng ngày
Thời gian phủ úa thân gầy
Tóc xanh ngày ấy thay màu bạc phơ
Tình cha son sắc vô bờ
Chỉ cho mà chẳng mơ chi đáp đền
Nguyện lòng con mãi không quên
Mong cha vui khỏe vững bền tháng năm…
Xuân về gọi lộc nảy mầm
Xuân về gọi gió mưa dầm sương bay
Xuân về gọi mắt nai say
Xuân về nắng gọi bàn tay dịu mềm
Xuân về hạnh phúc êm đềm
Xuân về xum họp bên thềm đoàn viên
Xuân về ta cúng tất niên
Xuân về nở nụ cười hiền thắm duyên
Xuân về gọi nắng dịu hiền
Xuân về gọi gió ru miền xanh tươi
Con về thăm lại trường xưa
Các em áo trắng ngây thơ nói cười
Từ đâu hàng lệ tuôn rơi
Con nghe vang vọng nụ cười ngày xưa
Con xa ngày ấy đến giờ
Con xa xa tiếng thầy cô giảng bài
Giờ về thăm lại trường ơi
Tóc thầy đã bạc điểm ngôi trên đầu
Xây bao nhiêu những nhịp cầu
Giờ đây cô cũng mái đầu pha sương
Cô thầy là những tấm gương
Hướng cho tuổi trẻ con đường mình đi.
Ngày nào tôi bước ngẩn ngơ
Cổng trường rộn thắm sắc cờ mùa thu.
Tiếng cười bạn cũ vô tư
Ngập ngừng nhìn thấy lá thư ngăn bàn.
Dường như trống ngực vội vàng
Mở thư đọc thấy đôi hàng chữ nghiêng
Lời chào anh chị lớp trên
Rằng ra trường sẽ chẳng quên trường mình.
Tự nhiên ngơ ngẩn cái nhìn
Trời xanh mắt nắng đang tìm vòm cây
Tôi sum họp với bạn bầy
Mà anh chị phải xa thày, xa cô...
Mái trường như lớp sóng xô
Bao năm gối bước học trò sang ngang...
Tớ cần gấp ạ
Ẹukvmv
Thương Nhớ Cội Nguồn:
(tác giả Thương Hoài 0385 168 017)
Cuộc đời như một dòng sông,
Ngàn năm vẫn cứ biển đông xuôi về.
Nào ai không nhớ thương quê,
Dẫu vô thường có bộn bề, ngổn ngang.
Công cha lớn nhất trần gian,
Đưa con qua hết đoạn tràng bão giông.
Trong tim còn mãi hình ông,
Thương con quý cháu đời không ai bì.
Nắng mưa sương gió quản chi,
Cũng vì con cháu ngại gì gió sương.
Con đi trăm lối ngàn phương,
Bóng cha ông mãi dặm trường trong tim.
Dầu cho bảy nồi ba chìm,
Nhớ công thầy mẹ ánh kim sáng ngời.
Cha ông gánh nặng sơn hà
Vai trần che chở phong ba đất trời
Một đời lặng lẽ không lời
Mồ hôi thấm đất nuôi đời cháu con
Bước chân in dấu hao mòn
Qua bao dâu bể vẫn còn niềm tin
Ơn sâu tựa núi tựa ghềnh
Ngàn năm con cháu khắc ghi trong lòng