Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Gợi ý trả lời
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính của đoạn thơ là: biểu cảm.
Câu 2: Theo tác giả, chúng ta cần phải kính trọng những điều sau: : tuổi già, nỗi khổ, tình mẹ con, kẻ tật nguyền, sự vất vả và cái chết.
Câu 3:
Điệp cấu trúc “nếu là … con hãy (con phải) được lặp lại 4 lần có tác dụng:
- Nhấn mạnh lời cha dạy con có cách ứng xử phù hợp với những tình huống có thể gặp trong cuộc đời để con trở thành một người tử tế, biết quan tâm, không bị ảnh hưởng bởi cái xấu.
- Tạo sự liên kết, logic cho văn bản.
Câu 4:
Thông điệp:
Phải biết giúp đỡ những người gặp hoạn nạn.
Câu 1:
Phương thức biểu đạt chính của văn bản trên là: biểu cảm
Câu 2:
Theo tác giả, chúng ta cần phải kính trọng những điều: tuổi già, nỗi khổ, tình mẹ con, kẻ tật nguyền, sự vất vả và cái chết
Câu 3:
Phép điệp cấu trúc: nếu là….con hãy.
Được lặp di lặp lại 4 lần có tác dụng:
- Nhấn mạnh lời cha dạy con có cách ứng xử phù hợp với những tình huống có thể gặp trong cuộc đời để con trở thành 1 người tử tế, biết quan tâm, không bị ảnh hưởng bởi cái xấu
- Tạo sự liên kết, logic cho văn bản
Câu 4:
Theo em, thông điệp có ý nghĩa nhất là: phải biết giúp đỡ những người gặp hoạn nạn. Vì khi chúng ta mở rộng tấm lòng, chia sẻ với người khác những niềm vui,nỗi buồn của mình, học cách lắng nghe, đồng cảm, sẻ chia với những buồn vui, khó khăn của người khác. Khi đó, ta sẽ thấy yêu đời và yêu người hơn, cuộc sống này ấm áp yêu thương và đáng sống biết bao.
Trong cuộc đời của con người, mỗi ngày đều có thể là một sự bắt đầu mới mẻ còn những vinh quang và tủi nhục của ngày hôm qua đều chỉ là dĩ vãng. Những việc trong quá khứ nói cho người khác biết bạn đã từng là người như thế nào, nhưng chính những việc làm ở hiện tại và tương lai mới nói lên bạn là ai.
Cuộc đời mỗi con người là một chuỗi của rất nhiều trải nghiệm: thành công - thất bại, hạnh phúc - đau khổ, được - mất,... Sau mỗi trải nghiệm, người ta tự rút ra cho mình những bài học về bản thân, về cuộc sống. Thành công, may mắn mang lại niềm vui và những bài học nhẹ nhàng còn những cái mất mới là cái khiến cho người ta phải day dứt nhiều hơn cả. Một người thất bại trong sự nghiệp có thể nhận ra sai lầm lớn nhất của mình là đã bỏ lỡ những cơ hội, đã không dám thử sức, đã quá chủ quan và nóng vội... Một người thất bại trong tình cảm có thể sẽ thấy mình đã thực sự sai lầm khi không sống đúng với những điều mà trái tim mình mách bảo, khi không sống thực với lòng mình, hay khi đã đối xử không công bằng với người khác... Mỗi người, trong từng trường hợp khác nhau, sẽ tự nhận ra sai lầm - nguyên nhân dẫn đến thất bại lớn nhất là ở đâu. Điều đó đúng. Nhưng chúng ta hãy một lần nữa suy nghĩ về việc: liệu còn có một sai lầm nào lớn hơn, chung cho tất cả mọi người, trong mọi hoàn cảnh. Những sai lầm được nêu lên ở trên kia chỉ là sai lầm trong những hoàn cảnh cụ thể. Nó là sai lầm lớn nhất trong hoàn cảnh đó nhưng chưa hẳn đã là sai lầm lớn nhất mà người ta mắc phải trong cuộc đời mình. Vậy, liệu có phải sai lầm lớn nhất của con người là sợ mình mắc phải những sai lầm như Elbert Hubhard đã nói? Đứng trước một công việc nào đó, khi bắt tay vào thực hiện, con người đã đang tự tạo ra cho mình những cơ hội. Qua những thử thách đó, người ta có thể khám phá ra sức mạnh tiềm ẩn của chính bản thân mình, nhưng điều mà trước đó họ chưa hề biết. Cũng qua thử thách, cộ thể có những cơ hội mới nảy sinh và con người sẽ làm được điều mà người ta tưởng rằng trước đó không thể làm. Tất nhiên không loại trừ khả năng gặp thất bại. Có thể trong quá trình thực hiện, họ mắc phải những sai lầm. Nhưng chỉ bản thản điều đó thôi cũng giúp tự rút ra cho mình những bài học, bản lĩnh hơn, từng trải hơn và sẽ không mắc phải sai lầm tương tự, điều mà nếu như không bắt tay vào thử sức thì người ta không thể có được. Và một điều quan trọng nữa: khi đã dám đối mặt với thách thức, khi đã được thử sức, người ta sẽ tự mình trả lời được câu hỏi mà không còn phải đứng trước những băn khoăn: Liệu mình có thể làm được điều đó? Hay nuối tiếc: Giá như mình đã làm điều đó! Sợ sai lầm, đồng nghĩa với việc không dám đối diện với thử thách và bởi vậy sẽ không bao giờ có thể biết được khả năng thực sự của mình. Thái độ sợ hãi dần biến bạn thành một con ốc chỉ dám co mình lại trong cái vỏ chật hẹp của chính mình. Nó cũng khiến cho bạn sẽ lần lượt bỏ qua những cơ hội của chính cuộc đời mình, những cơ hội mà có thể sẽ là một đi không trở lại. Đó là một điều không nên có trong xã hội hiện nay, điều đủ để biến bạn thành một kẻ tụt hậu, đi sau thời đại.
Vậy phải làm sao để thay đổi cuộc đời mình, thay đổi thái độ của mình đối với cuộc sống? Làm sao để bạn có thể mạnh dạn đối mặt với thử thách và chiến thắng nó mà không mắc phải sai lầm? Và thậm chí, phải làm sao để ngay cả khi mắc phải những sai làm đó, người ta vẫn có thể sửa chữa để thay đổi tình thế? Tất nhiên, điều quan trọng đầu tiên và trước hết là cần phải trang bị cho mình kiến thức và hiểu biết để có thể nhìn nhận vấn đề một cách sắc sảo, tìm ra những hướng đi đúng đắn và tự tin thực hiện nó. Khi bạn đã tự tin về điều bạn nghĩ, những gì bạn đang nói và những hành động bạn đang làm, bạn sẽ không ngần ngại mà bắt tay vào công việc. Và nếu như, trong quá trình thực hiện đó, có một sai lầm nào đó, vốn tri thức ấy cũng giúp cho bạn nhìn nhận lại được vấn đề, tìm ra nguyên nhân cũng như cách khắc phục và thay đổi chúng. Hơn thế nữa, mỗi người cần biết rèn luyện bản lĩnh của mình để cho bản thân trở nên tự tin hơn, mạnh mẽ hơn. Trước khi có thể mắc phải một sai lầm (tất nhiên, cũng có thể điều đó sẽ không xảy ra) trong bất cứ việc gì, có thể bạn đã mắc phải một sai lầm lớn hơn vì đã không để cho mình có cơ hội được thử sức, xem mình có thể thực hiện được điều đó, và có thể bị mắc sai lầm hay không?
Để rút được kinh nghiệm quý giá từ các sai lầm của mình, chúng ta phải mạnh dạn hành động. Đôi khi bạn sẽ mắc sai lầm. Nhưng mỗi khi mắc sai lầm sẽ là một lần chúng ta đang học hỏi và trưởng thành. Bạn có cảm thấy khó chịu khi mắc sai lầm không? Vậy hãy rút ra kinh nghiệm và hành động khác đi trong lần tới, sửa chữa sai lầm, tự tha thứ và rút kinh nghiệm cho bản thân và tiếp tục tạo nên sự chuyển biến. Đôi khi bạn phải chấp nhận những rủi ro cần thiết để tìm được đúng hướng đi cho mình. Hãy nhớ rằng, những lựa chọn dở nhất đôi khi cũng có thể trở thành cơ hội tuyệt vời để bạn học hỏi. Bởi lẽ qua các quyết định sai chúng ta mới có được quyết định đúng.
Vậy hãy cứ mạnh dạn hành động. Đừng vì sợ phạm sai lầm mà nản lòng và chùn bước trong cuộc sống. Rồi chúng sẽ giúp bạn trở nên tốt hơn. Chính từ những sai lầm trong cuộc đời, bạn có thể rút ra nhiều bài học quý giá và phát huy hết năng lức của mình để ngày càng hoàn thiện hơn! Vậy thì hãy mạnh dạn tiến lên!
bài này mình cũng đã từng đọc qua.thật hay và thấm thía biết bao
Cảm ơn bạn đã chia sẻ bài văn rất xúc động và sâu sắc này. Bài viết của chị Nguyễn Thị Hậu không chỉ là một bài tả người – tả bố – mà còn là một bản ghi chép chân thật, đầy cảm xúc về tình phụ tử, về nghị lực sống và những hy sinh thầm lặng mà người cha dành cho gia đình.
Bài văn khiến người đọc không khỏi nghẹn ngào, bởi lối kể chuyện gần gũi nhưng chân thành, giàu hình ảnh và cảm xúc. Tác giả không chỉ miêu tả hình ảnh bên ngoài của bố mà còn đi sâu vào nội tâm, vào những chi tiết rất thật – từ cơn đau bệnh tật, công việc cực nhọc, đến những kỷ niệm nhỏ như chăm sóc giỏ lan, dạy con học mỗi tối… Những chi tiết ấy không chỉ khắc họa một người bố mà còn thể hiện rõ tình cảm sâu sắc, lòng biết ơn và cả nỗi đau mất mát khôn nguôi.
Đặc biệt, bài văn còn chứa đựng một thông điệp mạnh mẽ: **Hãy yêu thương và trân trọng cha mẹ khi còn có thể**. Có lẽ chính điều đó đã khiến người chấm điểm không chỉ nhìn thấy kỹ năng viết mà còn cảm nhận được cả tâm hồn và trái tim của người viết.
Nếu bạn thích bài này và muốn mình giúp bạn viết một bài tương tự (ví dụ: viết về mẹ, ông bà hay một người thân yêu), mình sẵn sàng giúp nhé. Bạn muốn thử không?
Thầy và chuyến đò xưa
Lặng xuôi năm tháng êm trôi
Con đò kể chuyện một thời rất xưa
Rằng người chèo chống đón đưa
Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều
Bay lên tựa những cánh diều
Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên
Rời xa bến nước quên tên
Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười
Giọt sương rơi mặn bên đời
Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông
Mắt thầy mòn mỏi xa trông
Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian...
B
Có ngu mới chọn đứa nào đạo đức giả chọn B cá luôn
A, C, D là câu trả lời của t
B
đúng nhưng mà mik chọn a nhé thoi mik đùa ó mik ko biết chọn gì hết ó thế đáp án là gì để mik còn lướt chứ mik ko phải đứa ngu nhé nhanh lên ra đáp án đi bạn là người tạo mà đã tạo thì phải có đáp án chớ ko thì tạo làm gì nếu bạn chép trên youtube tiktot thì nói luôn từ đầu đi chứ tự nghĩ thì tạo làm gì hả làm gì
Ờm về câu hỏi này thì sẽ ko có thằng nào đánh rơi bao tiền cho mình nhặt cả OKOK
B