Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Đây là một đoạn văn 7-10 câu nêu tình cảm, cảm xúc đối với nhân vật Bà cụ trong câu truyện "Nàng tiên Ốc":
Bà cụ trong câu truyện "Nàng tiên Ốc" là một nhân vật đáng kính và đầy tình thương. Mặc dù tuổi cao sức yếu, bà vẫn luôn tràn đầy năng lượng và nhiệt huyết, sẵn sàng giúp đỡ những người xung quanh. Bà là hiện thân của lòng nhân ái, sự hy sinh và sự quan tâm chăm sóc vô điều kiện.
Khi gặp gỡ nàng tiên Ốc, bà đã nhanh chóng nhận ra sự đặc biệt của cô và không ngần ngại mời cô về nhà, chăm sóc và bảo vệ cô như một người thân. Tình cảm chân thành và sự tin tưởng mà bà dành cho nàng tiên Ốc khiến người đọc không khỏi cảm động.
Bà cụ là biểu tượng của sự ấm áp, tình thương và sự bao dung. Mặc dù cuộc sống của bà không được sung túc, nhưng bà vẫn luôn tìm cách giúp đỡ người khác, chia sẻ những gì mình có. Điều này cho thấy bà là một người có trái tim rộng mở và luôn sẵn sàng làm điều tốt đẹp.
Qua hình ảnh của bà cụ, người đọc không chỉ cảm nhận được vẻ đẹp của tâm hồn mà còn thấy được sự cao quý và đáng kính của người phụ nữ lớn tuổi. Bà là một tấm gương sáng cho những phẩm chất cao đẹp mà mỗi chúng ta nên học tập và noi theo.
Tham khảo
Chúc bạn may mắn!
Tóm lại, bài thơ "Đôi mắt" là một bức tranh tình yêu đẹp đẽ, giàu cảm xúc, khắc họa vẻ đẹp tâm hồn và khát vọng hòa nhập vào tình yêu, đồng thời cũng thể hiện nỗi buồn man mác về một mối tình có thể không trọn vẹn.
Tham khảo
Giữa sân trường Bình Minh, tôi là một cây bàng non mới nở. Xung quanh tôi có rất nhiều họ hàng nhà cây. Bên trái là chị Bằng lăng, bên phải là bác Phượng vĩ già nua. Đặc biệt tôi còn sống trong không khí học tập, vui chơi của các bạn học sinh.
Cuộc đời của tôi bắt đầu từ một trái bàng trên cây mẹ bàng ở một vùng núi xa xôi. Nhân một chuyến công tác, thầy hiệu trưởng đã đem tôi về ươm trồng ở trường Bình Minh này. Khi chia tay mẹ và các anh chị, tôi vừa buồn vừa vui. Buồn vì phải xa gia đình thân yêu của mình, vui vì tôi sẽ được khám phá một vùng đất mới. Ngày đầu tiên đến ngôi trường này, tôi được vun vào đất. Lúc đó xung quanh tôi chỉ là một màu tối tăm, không chút ánh sáng, chỉ cảm nhận được sự ấm áp mà đất mẹ truyền sang cho mình. Thời gian trôi qua. Bỗng, một ngày trên đầu tôi le lói một luồng ánh sáng, tôi đã cố vươn mình lên, tách khỏi lớp vỏ xù xì. Giây phút đầu tiên vươn mình ra khỏi mặt đất có lẽ là giây phút hạnh phúc và sung sướng nhất trong cuộc đời của tôi. Tất cả mọi người đều vui mừng khi tôi ra đời. Ông Mặt trời cười rạng rỡ, bác Phượng vĩ rất mừng đung đưa những cánh tay già nua của mình, chị Bằng lăng cười tươi với sắc hoa tím. Tôi cảm thấy mình như được sống trong vòng tay ấm áp của mẹ và anh chị em, không còn cảm giác rụt rè, cô đơn và lạ lẫm. Được sống trong vòng tay yêu thương của mọi người, chẳng mấy chốc tôi đã trở thành một cậu bàng non bụ bẫm với những chiếc lá xanh mơn mởn, đầy sức sống. Các bạn học sinh đã biết đến sự hiện diện của tôi. Hằng ngày, vào giờ ra chơi, các bạn thường lấy nước tắm mát và chăm sóc tôi rất ân cần.
Mặc dù chỉ là cây bàng non nhưng tôi cũng cảm nhận được sự chăm chỉ của các bạn học sinh đó. Tôi ước gì mình sẽ lớn thật nhanh để trở thành một chàng bàng với tán lá rợp mát để Mai và các bạn ngồi học bài được mát mẻ.
dềhfggdfgfhgfhgd fjdghhfghdgcvjhdcnhfgyhdgnvbndbgfjbdnnbvgdhhfdhgfyegmgjhgdggggggggggggggggggggggggggggggfffffffffffffffffffffffffhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhdduuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu66666666666666666666666666666666wwwwwwwwwwwwwwwwwwwwwwwwwwghhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhgl.l.l.//////////////////////.ss/.,,,,,,,,.;;ooooeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeê
noi dung la gioi thieu ve buon ma thuot mong anh chi giup em voi a
Quê hương là gì hở mẹ
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hở mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều…”
Những lời trong bài thơ Quê hương của Đỗ Trung Quân đã gợi ra những suy từ về tình yêu quê hương đất nước. Đầu tiên, tình yêu quê hương, đất nước là một tình cảm yêu mến và gắn bó sâu sắc, chân thành đối với những sự vật, con người thuộc về nơi chúng ta sinh ra và lớn lên. Con người Việt Nam vốn giàu tình yêu quê hương, đất nước. Từ xưa đến nay, nhân dân ta luôn phát huy điều đó trong mọi hoàn cảnh. Từ quá khứ hào hùng của thời đại Bà Trưng, Bà Triệu, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung… Cho đến những năm kháng chiến chống Pháp, Mỹ thì tinh thần đó lại càng sáng ngời. Tinh thần yêu nước không phân biệt tuổi tác, giới tính hay giai cấp. Bất kì ai, nếu đã là người Việt Nam thì đều mang trong mình lòng yêu quê hương, đất nước. Tình yêu quê hương, đất nước là một thứ tình cảm thiêng liêng. Nhưng có những người lại quên đi nguồn cội của mình. Điều đó thật đáng lên án và phê phán. Mỗi người dân Việt Nam cần ý thức nuôi dưỡng tình yêu quê hương, đất nước.
cop mạng này, Đỗ Trung Quân là ai :v?, bạn tên Vy mà :v
Tham khảo
Năm hết Tết đến, người người lại nô nức sắm sửa cho gia đình để đón năm mới. Ở quê em, cứ vào ngày 22 tháng Chạp, sẽ họp một phiên chợ ở ven sông cuối làng để thỏa mãn niềm mua sắm của của bà con.
Các phiên chợ khác đều họp vào giữa và cuối tháng, riêng phiên chợ Tết thì phải khác đi. Vì đó là Tết mà. Ở chợ, người ta bày quầy hàng rải rác dọc theo cả đoạn sông, có quầy còn mở hẳn trên thuyền ở mé nước. Nhìn thì lộn xộn, nhưng thực ra là có trật tự cả. Hàng thịt cá thì ở đằng xa, hàng rau củ thì ở góc nọ, áo quần, vật dụng cho nhà cửa thì ở góc khác. Ở chính giữa, là các gánh quà, bánh mứt, hạt khô cho mọi người thưởng thức. Tiếng người mua, người bán, người đến xem, người đến hóng cái rộn rã của phiên chợ ồn ào, náo động cả khúc sông quê.
Chính phải có phiên chợ này diễn ra, thì Tết mới về đến vùng quê nhỏ này. Cái tươi mới đủ màu của các gánh hàng, đặc biệt là sắc hồng phai của đào, vàng ươm của mai, cam cam của vạn thọ. Rồi lẻng xẻng những câu đối nhỏ, những đĩnh vàng to như hột mít, trông đến là thích mắt. Người đi chợ, ai cũng vui tươi và “dễ tính” hơn hẳn ngày thường. Dù có đông đúc, bon chen một chút, dù có đắt hơn ngày thường một chút, dù có va vấp vào nhau một chút, cũng cười xòa cho qua. Bởi “sắp Tết mà”.
Năm hết Tết đến, người người lại nô nức sắm sửa cho gia đình để đón năm mới. Ở quê em, cứ vào ngày 22 tháng Chạp, sẽ họp một phiên chợ ở ven sông cuối làng để thỏa mãn niềm mua sắm của của bà con.
Các phiên chợ khác đều họp vào giữa và cuối tháng, riêng phiên chợ Tết thì phải khác đi. Vì đó là Tết mà. Ở chợ, người ta bày quầy hàng rải rác dọc theo cả đoạn sông, có quầy còn mở hẳn trên thuyền ở mé nước. Nhìn thì lộn xộn, nhưng thực ra là có trật tự cả. Hàng thịt cá thì ở đằng xa, hàng rau củ thì ở góc nọ, áo quần, vật dụng cho nhà cửa thì ở góc khác. Ở chính giữa, là các gánh quà, bánh mứt, hạt khô cho mọi người thưởng thức. Tiếng người mua, người bán, người đến xem, người đến hóng cái rộn rã của phiên chợ ồn ào, náo động cả khúc sông quê.
Chính phải có phiên chợ này diễn ra, thì Tết mới về đến vùng quê nhỏ này. Cái tươi mới đủ màu của các gánh hàng, đặc biệt là sắc hồng phai của đào, vàng ươm của mai, cam cam của vạn thọ. Rồi lẻng xẻng những câu đối nhỏ, những đĩnh vàng to như hột mít, trông đến là thích mắt. Người đi chợ, ai cũng vui tươi và “dễ tính” hơn hẳn ngày thường. Dù có đông đúc, bon chen một chút, dù có đắt hơn ngày thường một chút, dù có va vấp vào nhau một chút, cũng cười xòa cho qua. Bởi “sắp Tết mà”.
Tuổi thơ là khoảng thời gian đẹp đẽ nhất trong cuộc đời mỗi con người, nơi mà mọi điều đều trở nên trong sáng, hồn nhiên và đầy màu sắc. Khi đọc bài thơ “Nhớ nhà” (hoặc một bài thơ về tuổi thơ mà em yêu thích) trong sách Kết nối tri thức với cuộc sống, em như được quay trở về với những ngày tháng đã qua – những ngày mà mọi thứ xung quanh đều trở nên thân thương, gần gũi và tràn đầy niềm vui. Mỗi câu chữ, mỗi hình ảnh trong bài thơ đều gợi lên trong lòng em một cảm xúc vừa bồi hồi, vừa ấm áp.
Bài thơ mở ra trước mắt em một thế giới tuổi thơ tràn ngập hình ảnh quen thuộc nhưng đầy chất thơ. Những buổi sáng tinh mơ, em thấy mình cùng bạn bè chạy nhảy trên con đường làng rợp bóng tre, tiếng chim hót vang cả một góc trời, những giọt sương còn đọng trên lá xanh mướt. Những buổi chiều tà, mặt trời nhuộm vàng cả cánh đồng, em cùng các bạn thả diều, nô đùa, tiếng cười vang vọng cả làng. Bài thơ còn nhắc tới những trò chơi giản dị nhưng đầy hứng khởi, những món ăn tuổi thơ mà chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến lòng em ấm áp: mùi bánh chín trên bếp, hương cốm non thơm dịu, vị ngọt lành của những trái cây đầu mùa.
Điều khiến em xúc động nhất là cách tác giả thể hiện tình cảm với tuổi thơ – vừa dịu dàng, vừa chân thật, khiến người đọc như sống lại từng khoảnh khắc đáng quý. Em nhớ những ngày mình còn bé, cũng từng cười, từng khóc, từng nắm tay bạn bè chạy theo những trò chơi tưởng chừng đơn giản nhưng lại chứa đựng cả một thế giới cảm xúc. Mỗi hình ảnh trong bài thơ như chạm đến một góc kí ức sâu kín trong trái tim em: những buổi học bài dưới gốc cây, những lần trốn bố mẹ đi bắt bướm, những cơn mưa bất chợt mà hai chị em em cùng nhảy múa dưới trời mưa… Tất cả đều trở nên sống động, thân thương hơn nhờ ngôn từ giản dị, giàu hình ảnh và nhịp điệu mềm mại của bài thơ.
Bài thơ còn khiến em suy ngẫm về ý nghĩa của tuổi thơ. Tuổi thơ không chỉ là những trò chơi, những kỷ niệm vui đùa, mà còn là nơi nuôi dưỡng tâm hồn, tình cảm và nhân cách của mỗi con người. Nhờ tuổi thơ, con người học được cách yêu thương, chia sẻ, biết cảm nhận niềm vui từ những điều nhỏ bé nhất. Em hiểu rằng dù lớn lên, có đi xa thế nào, tuổi thơ vẫn luôn là một phần không thể thiếu trong trái tim, là hành trang quý giá giúp em đối mặt với mọi thử thách trong cuộc sống.
Đọc xong bài thơ, lòng em trào dâng cảm xúc vừa bồi hồi, vừa ngọt ngào. Em tự nhủ sẽ trân trọng từng khoảnh khắc hiện tại, sẽ yêu thương những người thân xung quanh và gìn giữ những ký ức đẹp đẽ của tuổi thơ. Bài thơ như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc rằng: tuổi thơ là món quà vô giá, là khoảng trời không bao giờ tắt nắng trong tâm hồn mỗi người.
Tuổi thơ, với tất cả những trò nghịch ngợm, tiếng cười hồn nhiên, những niềm vui giản dị và cả những nỗi buồn nhỏ nhặt, thực sự là một thế giới diệu kỳ. Bài thơ đã giúp em nhận ra rằng, những ký ức tuổi thơ ấy không chỉ là quá khứ, mà còn là nguồn cảm hứng, là niềm vui và sức mạnh để bước tiếp trên hành trình trưởng thành. Em tin rằng dù sau này có lớn lên, có trải qua bao nhiêu thử thách, những hình ảnh, những cảm xúc của tuổi thơ vẫn luôn hiện hữu trong tim em – ấm áp, trong sáng và quý giá vô cùng.
Với em, bài thơ không chỉ là những câu chữ bình dị trên trang giấy, mà còn là tấm gương phản chiếu tâm hồn, là lời nhắc nhở về vẻ đẹp tinh khôi của tuổi thơ. Em yêu bài thơ, yêu thế giới tuổi thơ của chính mình và hứa sẽ giữ gìn những ký ức ấy mãi mãi trong tim.