Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
"Hằn đài" có vẻ là một cách viết sai của Đại Hán (大漢), một thuật ngữ tiếng Trung chỉ một khái niệm văn hóa, lịch sử vĩ đại, và có thể là cả sự liên kết với Triều đại Hán trong lịch sử Trung Quốc,
Đôi mắt ngây ngô => thơ, trong sáng của Lâm chăm chú nhìn vào nét phấn của cô giáo sửa => chữa bài tập trên bảng. Kết quả bài tâp của Lâm là đúng, Lâm thấy nhẹ nhàng => nhõm cả người.
=> Lỗi dùng từ sai về nghĩa
Đoàn Giỏi là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam nha bạn!
trong tiến trình văn học Việt Nam hiện đại, Đoàn Giỏi giữ vị trí nhà văn Nam Bộ tiêu biểu sau 1945, người đã góp phần làm phong phú diện mạo văn học dân tộc, đặc biệt ở phương diện khắc họa thiên nhiên, văn hóa và con người phương Nam.
Công cha nghĩa mẹ được nói đến nhiều trong ca dao. Bài ca dao “Công cha như núi Thái Sơn” hầu như em bé nào cũng đã “uống” qua lời ru ngọt ngào của mẹ, của bà ngay từ thuở còn nằm trong nôi. Còn có bài ca dao bốn câu sau đây hầu như ai cũng nhớ cũng thuộc:
“Công cha như núi ngất trời,
Nghĩa mẹ như nước ở ngoài biển Đông.
Núi cao biển rộng mênh mông,
Cù lao chín chữ ghi lòng con ơi
Câu thứ nhất nói về “công cha”. Công cha đã từng được so sánh với núi Thái Sơn, ở đây công cha lại được ví với “núi ngất trời", núi hùng vĩ, núi cao chót vót ,cao đến mấy tầng mây xanh, núi chọc trời. Câu thứ hai nói về “nghĩa mẹ”’ nghĩa mẹ bao la, mênh mông, không thể nào kể xiết. Nghĩa mẹ được so sánh với nước ở ngoài biển Đông. Nghệ thuật so sánh và đối xứng đã tạo nên hai hình ảnh kì vĩ, vừa cụ thể hóa, hình tượng hóa, vừa ca ngợi nghĩa mẹ cha với tình yêu sâu nặng. Tiếng thơ dân gian khẽ nhắc mỗi chúng ta hãy ngước lên nhìn núi cao, trời cao, hãy nhìn xa ra ngoài biển Đông, lắng tai nghe sóng reo sóng hát, thủy triều vỗ mà suy ngẫm về công cha nghĩa mẹ Thấm thía và rung động biết bao:
“Công cha như núi ngất trời,
Nghĩa mẹ như nước ở ngoài biển Đông”
Hai câu cuối, giọng thơ cất lên thiết tha ngọt ngào. Tiếng cảm thán “con ơi !” là lời nhắn nhủ ân tình về đạo làm con phải biết "ghi lòng” tạc dạ công cha nghĩa mẹ:
“Núi cao biển rộng mênh mông,
Cù lao chín chữ ghi lòng con ơi!”
Câu trên là một ẩn dụ, nhắc lại, nhấn mạnh công cha nghĩa mẹ như “Núi cao biển rộng mênh mông”. Câu cuối bài ca dao, nhà thơ dân gian sử dụng cụm từ Hán Việt “cù lao chín chữ” để nói lên công ơn to lớn của cha mẹ như sinh thành nuôi dưỡng, cho bú mớm nâng niu, chăm sóc dạy bảo… con cái lớn khôn nên người, trải qua nhiều bề vất vả, khó nhọc. Có cha mẹ mới có con cái. Cha lo làm ăn, vất vả khó nhọc để nuôi con. Từ bát cơm, tấm áo đến ngọn đèn, quyển sách của con là do “công cha” và “nghĩa mẹ”. Mẹ mang nặng đẻ đau, như tục ngữ đã ghi lại: “Đứa con là hạt máu cắt đôi của mẹ”. Con thơ lớn lên bằng dòng sữa tiếng ru, tiếng hát, bằng sự vỗ về, âu yếm chở che của mẹ hiền. Mẹ theo dõi, mẹ vui sướng từng ngày, từng ngày: “Ba tháng con biết lẫy, bảy thảng con biết bò, chín tháng con lò dò biết đi”… Mẹ lo lắng, tóc mẹ bạc dần… khi con thơ ốm đau bệnh tật. Bát cháo, chén thuốc cho con chứa đựng biết bao tình thương của mẹ hiền. Và cái ngày con cắp sách đến trường vào học lớp Một, mẹ cha như trẻ lại, dào dạt sống trong niềm vui hạnh phúc và hi vọng. Đó là “cù lao chín chữ", đó là công ơn to lớn trời bể của mẹ cha, mà con cái phải biết “ghi lòng”. Có hiếu thảo thì con cái mới biết “ghi lòng” công cha nghĩa mẹ. Hai tiếng “con ơi " thật thấm thía, vần thơ như thấm sâu, lắng sâu vào tâm hồn ta.
Cái hay của bài ca dao là cách nói so sánh cụ thể, nên thơ. Cái đẹp của bài ca dao là thể hiện sự ca ngợi, nói lên lòng biết ơn công cha nghĩa mẹ vô cùng to lớn. Ý nghĩa bài ca dao vô cùng sâu sắc nó dạy chúng ta bài học về lòng hiếu thảo của đạo làm con
Người Việt Nam ta rất coi trọng đời sống tình cảm, nhất là tình cảm gia đình. Có lẽ không ai không biết đến bài ca dao đã trở thành lời ru quen thuộc tự bao đời:
Công cha như núi Thái Sơn,
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
Một lòng thờ mẹ kính cha,
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.
Nói về công lao của cha mẹ đối với con cái, câu ca dao trên đã đưa ra những hình ảnh giàu sức biểu cảm để so sánh và chỉ có những hình ảnh vĩ đại như núi Thái Sơn, như nước trong nguồn mới diễn tả hết công lao to lớn ây. Thái Sơn là một ngọn núi cao nổi tiếng ở Trung Quốc, tượng trưng cho những gì lớn lao, vĩ đại. Khi so sánh Công cha như núi Thái Sơn, nhân dân ta muốn nhấn mạnh công lao của người cha trong việc nuôi dạy con cái trưởng thành. Còn hình ảnh nước trong nguồn thể hiện tình yêu thương vô hạn của người mẹ đối với các con.

Bài văn cảm nghĩ về bài ca dao - Ảnh minh họa
Người xưa đã ví công cha với ngọn núi cao nhất, còn nghĩa mẹ lại so sánh với nước trong nguồn bất tận. Đọc kĩ bài ca dao, ta sẽ ngạc nhiên trước sự tinh tế này. Người xưa đã phản ánh rất đúng đặc điểm tâm lí và cách, biểu hiện tình cảm của cha mẹ đối với con cái để từ đó chọn chữ và dùng hình ảnh so sánh cho hợp lí Vì thế chữ công để nói về cha, chữ nghĩa để nói về mẹ. Hai hình ảnh núi Thái Sơn và nước trong nguồn tuy khác xa nhau nhưng đều phù hợp với vai trò và vị trí của mỗi người.
Công sinh thành của cha mẹ rất lớn. Không có cha mẹ thì không có các con. Bất cứ một anh hùng hay vĩ nhân nào cũng đều được sinh ra từ cha mẹ của mình. Cha mẹ đã rứt ruột sinh ra các con, đã chia sẻ một phần xương thịt để các con có mặt trên đời. Chính vì vậy, công ơn sinh thành của cha mẹ sánh ngang với núi cao, biển rộng.
Cha mẹ cũng là người nuôi dưỡng các con từ khi mới chào đời cho đến lúc trưởng thành. Mẹ nuôi con bằng dòng sữa ngọt lành. Cha mẹ thay nhau chăm sóc đàn con mỗi khi trái gió trở trời. Cha mẹ ra sức làm lụng để nuôi các con khôn lớn. Từ một hình hài nhỏ xíu cho đến khi biết đi, rồi biết đọc, biết viết, biết nấu cơm, quét nhà, biết làm lụng để tự nuôi thân đâu phải là chuyện ngày một, ngày hai. Các con lớn dần lên cũng là lúc cha mẹ già yếu đi. Cha mẹ đã dành cho đàn con tất cả tâm huyết và sức lực của mình.
Không chỉ nuôi con lớn, cha mẹ còn dạy dỗ cho các con nên người. Cha mẹ dạy con bằng chính những việc làm, những hiểu biết về đời sống, về đạo làm người của mình. Sau này, dù được thầy cô dạy dỗ, được người đời khuyên răn, nhưng cha mẹ vẫn là người thầy đầu tiên, người thầy gần gũi nhất của các con.
Hạnh phúc thay cho những đứa con được ấp ủ, yêu thương trong vòng tay cha mẹ! Vậy làm con phải đối xử với cha mẹ như thế nào để đáp đền chữ hiếu ? Câu cuối của bài ca dao nhắc nhở chúng ta bổn phận làm con:
Một lòng thờ mẹ kính cha,
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.
Đạo con là đạo đức, trách nhiệm làm con. Bổn phận của con cái là phải bày tỏ lòng biết ơn và thái độ kính mến, chăm sóc cha mẹ lúc già yếu. Tình cảm đối với cha mẹ phải chân thành và được thể hiện qua những thái độ, hành động xứng với đạo làm con.
Trong dân gian xưa nay đã lưu truyền những câu chuyện cảm động về lòng hiếu thảo của con cái đối với cha mẹ qua Nhị thập tứ hiếu (Gương sáng của hai mươi bốn người con hiếu thảo). Nàng Cúc Hoa dắt mẹ đi ăn mày, gặp cảnh ngặt nghèo đã cắt thịt ở cánh tay mình để dâng mẹ ăn cho đỡ đói. Có lẽ đó cũng là mội nách nói cường điệu để ca ngợi đức hiếu thảo. Còn trong đời thường, lòng biết ơn cha mẹ được thể hiện qua những lời nói và việc làm cụ thể hằng ngày như cốc nước mát ân cần trao tận tay cha mẹ, khi đi làm về nắng nôi, mệt nhọc; là bát cháo nóng lúc cha mẹ ốm mệt; là sự cảm thông với hoàn cảnh khó khăn của cha mẹ mà không đua đòi ăn diện quần nọ, áo kia… Điều quan trọng nhất đối với lứa tuổi học sinh là chúng ta phải phấn đấu học tập, rèn luyện để trở thành con ngoan, trò giỏi, thành niềm vui, niềm tự hào cửa cha mẹ.
Năm tháng qua đi, em ngày một trưởng thành. Em tự nhủ phải học tập thật giỏi để sau này trở thành người hữu ích cho gia đình, xã hội và thực sự trở thành chỗ dựa đáng tin cậy của cha mẹ lúc tuổi già.
Câu ca dạo Công cha như núi Thái Sơn… luôn nhắc nhở em giữ trọn đạo làm con.
Ở trong SGK nào vậy bạn? Khi đăng câu hỏi bạn nên đăng thêm văn bản liên quan nhé.
Đề bài là:Hay nộp tờ giấy trắng cho cô,mk không biết nên hay lm thek!
Mình làm rồi nà, đề bài là : " cảm nhận về bài thơ qua đèo Ngang", khó -_-
..............
........................
Tại vì sao (yeah-eh) cảm xúc kia quay về? (Woah-oh-oh-oh)
Là tại ai (yeah) đã khiến anh như vậy? (No-oh-oh) Một điều mà anh đã biết trước rằng là chỉ cần còn khoảng cách sẽ không thấy nhớ nhau
Nhưng mà em đã lỡ lưu son của em (yeah) lên bức tranh anh tô màu
Vậy thì giờ anh muốn ở bên em thật lâu bởi vì nàng là người làm trái tim anh thấy bớt đau
Baby, em cứ giữ đi anh không cần đâu (woah-oh-oh-woah-oh) Và young boy cô đơn anh cũng muốn được yêu (okay)
Baby, tin anh đi, anh không nói điêu
Đề nghị nàng hãy bỏ ngay đi cho anh thói kiêu
Và lắng nghe con tim anh nếu muốn được chiều
Và nếu em là fire thì anh là nước
Bởi vì khi ta gặp nhau thì ta sẽ dập nhau
Cùng trao nhau tình yêu qua nụ hôn thật lâu
Làm phai đi vệt son anh không muốn đậm màu
Và đếm ba con số one, two, three
Và nếu em không vui thì em cứ đi
Vậy anh không muốn giữ đâu, anh ngu gì
Và cũng đừng gọi tìm anh lúc em thấy suy
Vì anh vẫn okay khi anh một mình
Kiểm soát được tâm trí khi anh nhớ em
Và giờ thì anh đã biết cách yêu bản thân mình
Để không một lần nào lỡ hẹn
Sẽ có những lúc anh đi quên lối về
Thì liệu nàng còn vẫn muốn nắm lấy tay anh?
Chỉ cần vài vệt son lướt lên trên đôi môi kề
Cảm xúc ấy cứ thế vây quanh
Bước xuống dưới phố khi không còn bóng người
Bởi vì anh đi lang thang khi cô đơn lẻ loi
Vào màn trời đêm đen ngỡ rằng em thấy rồi (oh-oh-oh-oh) Tại vì sao (tại vì sao, yeah) cảm xúc kia quay về? (Cảm xúc ấy, woah-oh-oh-oh)
Vậy là tại ai (là tại ai, yeah) đã khiến anh như vậy? (Khiến anh như vậy, woah-oh-oh-oh) Có nuối tiếc khi...
Em cứ đổ tại duyên số cho anh được chạm mặt
Nếu biết sẽ đau khi thật lòng
Liệu có vì một hình bóng mà đem lòng tin vào tình yêu phai màu? Bởi vì em (em, em), mắt em (mắt em)
Chỉ toàn là màu xanh của tình yêu làm cho anh lại tưởng đại dương bên thềm (ooh-ooh, yeah)
OK, khi (khi) thấy em (thấy em)
Là cảm xúc chạm vào nhau vì muốn tận hưởng ngày trôi êm đềm
(Có nuối tiếc khi...) Và nếu anh biết trước anh đã chẳng như thế
Yeah baby, em không thích những thứ sâu cay
But I thought that you were my baby
Ta đã cùng nhau mơ về thứ sau này
Và nếu anh biết trước anh sẽ không như thế
Liệu em có còn giữ được niềm tin
Để anh không còn lang thang đi kiếm tìm?
Để đời mình được dựng thành một cuốn phim?
Quãng ngày buồn
Và có lẽ anh đã hơi dại dột
Baby, anh hơi ngại rồi
Chắc có lẽ anh tém lại thôi
Bởi vì nàng là người thật đáng chờ đợi
Em ơi, hãy mau mở lời
Cho qua đi niềm đau ở đời
Sao giờ đây con tim vỡ đôi?
Tại vì sao (tại vì sao, yeah) cảm xúc kia quay về? (Woah-oh-oh-oh)
Vậy là tại ai (là tại ai, yeah) đã khiến anh như vậy? (Khiến anh như vậy, woah-oh-oh-oh)
Tại vì sao (tại vì sao, yeah, ooh-ooh-ooh-ooh) cảm xúc kia quay về? (Cảm xúc kia quay về, woah-oh-oh-oh)
Vậy là tại ai (là tại ai, yeah) đã khiến anh như vậy? (Woah-oh-oh-oh) Sẽ có phút giây gần nhau
Sẽ có phút giây gần nhau (phút giây)
Ooh-ooh-ooh-ooh-ooh-ooh
ko ai hỏi nhưng tôi râts xúc động khi nghe bài đạo đức và bài thất đức
Olm chào em, em truy cập vô lớp của tôi. Sau đó em sẽ thấy bài cô giáo giao cho em, em nhé. Cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm.