K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

ヾ(≧▽≦*)oφ(* ̄0 ̄)q(≧▽≦q)ψ(`∇´)ψ( ̄︶ ̄)↗ *^____^*(~ ̄▽ ̄)~( •̀ ω •́ )✧[]~( ̄▽ ̄)~*φ(゜▽゜*)♪o(*^@^*)oO(∩_∩)O(✿◡‿◡)`(*>﹏<*)′(*^▽^*)(*^-^*)(*^_^*)(❁´◡`❁)(≧∇≦)ノ(´▽`ʃ♡ƪ)(●ˇ∀ˇ●)○( ^皿^)っ Hehehe…( ̄y▽ ̄)╭ Ohohoho.....\^o^/(‾◡◝)╰(*°▽°*)╯(〃 ̄︶ ̄)人( ̄︶ ̄〃)o(*^▽^*)┛o(* ̄▽ ̄*)ブ(^_-)db(-_^)o(* ̄▽ ̄*)ブ♪(^∇^*)(≧∀≦)ゞo(* ̄︶ ̄*)o--<-<-<@(o゚v゚)ノo(*≧▽≦)ツ┏━┓(/≧▽≦)/( $ _ $ )(☆▽☆)ヾ(@⌒ー⌒@)ノㄟ(≧◇≦)ㄏo((>ω< ))o( *︾▽︾)ヾ(≧ ▽ ≦)ゝ☆*: .。. o(≧▽≦)o .。.:*☆(((o(*゚▽゚*)o)))\((( ̄( ̄( ̄▽ ̄) ̄) ̄)))/♪(´▽`)( *^-^)ρ(^0^* )~~~///(^v^)\\\~~~(^///^)(p≧w≦q)o(* ̄▽ ̄*)o( •̀ ω •́ )y(o゜▽゜)o☆ƪ(˘⌣˘)ʃヾ(•ω•`)o\( ̄︶ ̄*\))(*  ̄3)(ε ̄ *)-O-(* ̄3 ̄)╭( ´・・)ノ(._.`)(。・∀・)ノ゙o(* ̄▽ ̄*)ブ(_ _)。゜zzZ(ToT)/~~~(∪.∪ )...zzz!(* ̄( ̄ *)( ̄o ̄) . z Z(づ ̄ 3 ̄)づ(^∀^●)ノシ(づ ̄3 ̄)づ╭❤~\(@^0^@)/ヾ(^▽^*)))(~﹃~)~zZ☆⌒(*^-゜)v( ̄o ̄) . z Z(* ̄;( ̄ *)||ヽ(* ̄▽ ̄*)ノミ|Ю☆⌒(*^-゜)v(^U^)ノ~YOo(*°▽°*)oヾ( ̄▽ ̄) Bye~Bye~( ゚д゚)つ Bye(๑•̀ㅂ•́)و✧(o゜▽゜)o☆(ノ◕ヮ◕)ノ*:・゚✧(∩^o^)⊃━☆✪ ω ✪d=====( ̄▽ ̄*)b<(^-^)>o(* ̄▽ ̄*)oo( ̄▽ ̄)d(╹ڡ╹ )(u‿ฺu✿ฺ)♪(´▽`)(╯▽╰ )ヽ(✿゚▽゚)ノ( •̀ .̫ •́ )✧(^^ゞ(@^0^)(。^▽^)Ψ( ̄∀ ̄)Ψ*★,°*:.☆( ̄▽ ̄)/$:*.°★* 。o(≧∀≦)o(。・∀・)ノ~\(≧▽≦)/~b( ̄▽ ̄)do(^▽^)o(☞゚ヮ゚)☞☜(゚ヮ゚☜)☜(⌒▽⌒)☞(¬‿¬)(•_•)( •_•)>⌐■-■(⌐■_■)ヾ(⌐■_■)ノ♪(▀̿Ĺ̯▀̿ ̿)\(゚ー゚\)( ノ ゚ー゚)ノ( ̄y▽, ̄)╭ (o|o) (^人^)§(* ̄▽ ̄*)§ψ(._. )>(/▽\)(o′┏▽┓`o) (*≧︶≦))( ̄▽ ̄* )ゞ( o=^•ェ•)o ┏━┓◑﹏◐(○` 3′○)(ಥ _ ಥ)(⓿_⓿)(❤´艸`❤)(ง •_•)งผ(•̀_•́ผ)(〃` 3′〃)(●'◡'●)(. ❛ ᴗ ❛.)ლ(╹◡╹ლ)o(〃^▽^〃)o(。・ω・。)(>'-'<)(✿◠‿◠)(ノ*ФωФ)ノˋ( ° ▽、° ) (*/ω\*)= ̄ω ̄=ο(=•ω<=)ρ⌒☆(✿◕‿◕✿)✍(◔◡◔)(★‿★)╰( ̄ω ̄o)~( ̄▽ ̄)~*〜( ̄▽ ̄〜)(〜 ̄▽ ̄)〜(~o ̄3 ̄)~(っ´Ι`)っԅ(¯﹃¯ԅ)( ̄﹃ ̄)༼ つ ◕_◕ ༽つo(*////▽////*)q(^///^)(/ω\*)……… (/ω•\*)(o゜▽゜)o☆( ‵▽′)ψ( ﹁ ﹁ ) ~→(❤ ω ❤)(★ ω ★)ヽ( ̄ω ̄( ̄ω ̄〃)ゝ*(੭*ˊᵕˋ)੭*ଘ┏ (゜ω゜)=☞U•ェ•*U( ̄。。 ̄)(°°)~m( =∩王∩= )mo(=•ェ•=)m(‧‧)nnn\(0^◇^0)/~o( =∩ω∩= )m--\(˙<>˙)/--( ఠൠఠ )ノ≡[。。]≡(:≡.<{=....ฅʕ•̫͡•ʔฅ( ◍•㉦•◍ )(◉Θ◉)ϵ( ‘Θ’ )϶( ⓛ ω ⓛ *)(*✧×✧*)(^◕.◕^)ᓚᘏᗢ~(=^‥^)ノ/ᐠ。ꞈ。ᐟ\(^._.^)ノ(^・ω・^ )(ʘᴥʘ)( ¯(∞)¯ )( ̄(工) ̄)<。)#)))≦(:◎)≡^(* ̄(oo) ̄)^(ʘ ʖ̯ ʘ)(ʘ ͟ʖ ʘ)(ʘ ͜ʖ ʘ)( ͡• ͜ʖ ͡• )( ͠° ͟ʖ ͡°)( ͡° ͜ʖ ͡°)( ͡~ ͜ʖ ͡°)( ͡ಠ ʖ̯ ͡ಠ)( ఠ ͟ʖ ఠ)( ͡°( ͡° ͜ʖ( ͡° ͜ʖ ͡°)ʖ ͡°) ͡°)¯\_( ͡° ͜ʖ ͡°)_/¯¯\_(ツ)_/¯(;´д`)ゞ>﹏<(っ °Д °;)っ( *^-^)ρ(*╯^╰)( ̄ ‘i  ̄;)( *^-^)ρ(*╯^╰)>︿<o( ̄┰ ̄*)ゞ(ノへ ̄、)

7
11 tháng 12 2025

?

11 tháng 12 2025

♔ ✿◕ ‿ ◕✿   ❀◕ ‿ ◕❀   ❁◕ ‿ ◕❁ ༺༒༻ 。◕‿◕。 ♡ℓ٥ﻻ ﻉ√٥υ♡ ✫¸.•°*”˜˜”*°•✫ (◡‿◡✿)   (✿◠‿◠) ✿ ⊰ ⊱ ✪ ✣ ✤ ✥ ✦ ✧ ✩ ✫ ✬ ✭ ✯ ✰ ✱ ✲ ♡ ღ ☼★ ٿ « » ۩ ║ █ ● ♫ ♪ ☽ ∞ ☆ 。◕‿◕ ❃ ❂ ❁ ❀ ✿ ✶ ♚ ♛ ♜ ♝ ♞ ♟ ♔ ♕ ♖ ♗ ♘ ♙ (⁀‵⁀) ✫ ✫ ✫. `⋎´✫¸.•°*”˜˜”*°•✫ ..✫¸.•°*”˜˜”*°•.✫༺ 𓍢ִ໋ ღ ✎﹏ ⇔ ☛ ②⁰¹ϡ ➻❥﹃ Z ✧˚ ⊹ ≽^•⩊•^≼ ♡ ☞𓃱⋆⭒˚.⋆🪐 ✪꧁༒ ◥◣︿◢◤ ◣_◢»-« Ñ ►-◄  ✿ ᴾᴿᴼ°ᵒ彡 ➸ ☆* ╰(*°▽°*)╯亗 ϟ 卍 ☯ ☢ ム ㋰ 〄 ﮩ٨ـﮩﮩ٨ـ♡ﮩ٨ـﮩﮩ٨ـ ╰‿╯ ×͜× ×͡× ┊ ×᷼× ☂ ´꒳` ౨ৎ ᶻ 𝗓 𐰁 .ᐟ ݁ ˖Ი𐑼⋆ ༗ 〆 ㊎ 

16 tháng 12 2025

✍(◔◡◔)😁

16 tháng 12 2025

kết


16 tháng 12 2025

nhất long 8a1 ngu toán được 0,5

kết ra đây con đi

20 tháng 2 2019

Dhshrjtjhrbrb

Rhrhrhu4ihfrh

Dhrhrjbfbd

Mil chưa hok toi

30 tháng 9 2018

Gợi ý:

-Nhân vật mẹ chú bé Hồng: người mẹ ấy hiện lên với vẻ cam chịu, sống thầm lặng hi sinh vì con cái.Người mẹ ấy luôn nhớ về những đứa con của mình, ở nơi đất khách nhưng chưa phút giây nào nỗi nhớ ấy khuôi khỏa trong lòng. Người mẹ ấy cũng là người có tình, có nghĩa. Dù sống bên bố của Hồng là một cuộc hôn nhân không có hạnh phúc nhưng khi đến ngày giỗ của ông ta, mẹ của bé Hồng vẫn quay về. Hình ảnh người mẹ hiền dịu, ôm ấp bé Hồng trong lòng thật khiến cho người ta cảm động.

-Không đủ tiền để cưới vợ cho con,lão đã phải khóc vì con trai, khi phải xa con, cảm thấy như mất con. Ngày đêm lão mong nhớ đến con, lão ân hận, day dứt, buồn bã, đau đớn tuyệt vọng bởi lão không lo được hạnh phúc cho con để con lão phải phẫn chí đi làm đồn điền cao xu. Và muốn dành tiền của con trai thì lão đã chọn đến cái chết, lão đã chọn cái chết đau đớn, dữ dội, ghê gớm như cái chết của con vật – cậu Vàng – kỉ vật của người con trai. Qua đó ta càng thấm thía lòng thương yêu con sâu sắc của người bố nghèo khổ, xuất phát từ tình yêu thương con âm thầm tha thiết, mãnh liệt mà lớn lao của Lão Hạc, một tình thương đầy lòng vị tha, của đức tính cao cả, giàu lòng tự trọng đáng kính.

=>Từ đó thấy trân trọng, kính yêu tình cảm cha mẹ đã dành cho chúng ta.Thể hiện lòng tri ân bằng những lời nói và hành động cụ thể.

3 tháng 8 2017

Tôi đang ngồi một mình buồn thì thấy bóng lão Hạc lững thững vào cổng. Mừng vì tưởng có bạn trò chuyện thì lão lại xuất hiện với khuôn mặt ủ ê quá chừng. Tôi chưa kịp hỏi ra làm sao, tiếng lão đã nặng nề: - Cậu Vàng đi đời rồi ông giáo ạ! - Lão thiểu não nói. - Cụ bán rồi? - Tôi hơi ngạc nhiên. Lão nói mà cứ như chực khóc. Tiếng lão như mếu. Đôi mắt lão ầng ậc, long lanh nước, nước mắt cứ như chỉ muốn trào ra, khó mà kìm được, thấy lão như vậy nên tôi cũng buồn. Thương lão lắm, lão Hạc ơi! Tôi hỏi tiếp: -Thế nó cho bắt à? Lúc này thì lão khóc thật. Cái đầu lão nghẹo hẳn xuống cứ như người bị phải gió. Mặt lão nhăn nhó, rúm ró lại, những nếp nhăn dài, hên tiếp trông như những vết nứt nẻ trên mặt đất mùa hanh. Hai hàng nước mắt thế là cứ trào ra, ròng ròng hai bên má, tưởng như không ngăn lại được. Cái miệng lão mếu máo, lão cũng khóc hu hu như con nít. Lần đầu thấy cảnh một người già mà lại khóc như thế, lòng tôi xúc động, thương xót vô cùng. Chắc trong lòng lão cũng đang đau lắm. Rồi lão kể chuyện: Con Vàng nghe tiếng lão gọi, chạy về ăn cơm như thế nào, rồi sau đó thằng Mục, thằng Xiên xông vào bắt trói bất ngờ cậu Vàng ra sao. Lão đau xót, con chó Vàng cứ kêu ư ử nhìn lão. như trách lão đã lừa nó. Nó cũng không ngờ lão Hạc có thể lừa nó. Nhìn lão Hạc, nghe lão kể, tôi thấy rõ nỗi dằn vặt, đau đớn tự trách mình của lão. Tôi lựa lời an ủi lão. Tôi thương lão vô cùng. Lão Hạc ơi, sao cái thân lão khổ đến thế?

3 tháng 8 2017

Tôi là một thầy giáo nghèo sống an phận trong làng. Mọi người gọi tôi bằng cái tên thân mật: “ông giáo”. Là một người trí thức, không sung sướng gì hơn những người khác, nhưng sống giữa những người nông dân trong cái tình cảnh đói kém, mất mùa những năm 1943 như thế này tôi không khỏi đau lòng, xót xa cho số phận những người đồng bào lao khổ. Người khiến tôi phải suy nghĩ nhiều nhất là lão Hạc - một ông lão sống cô độc gần nhà tôi. Tôi không thể nào quên được hình ảnh của lão khi chiều qua lão đến nhà tôi báo tin bán con chó với vẻ mặt và tâm trạng đau khổ tột độ. ”

- Vừa nhìn thấy tôi lão đã báo ngay:

- Cậu Vàng đi đời rồi, ông giáo ạ!

Tôi hơi giật mình hỏi lại:

- Cụ bán rồi?

Lão gật gật: - Bán rồi!

Họ vừa bắt xong. Lão cố làm ra vẻ vui vẻ. Nhưng trông lão cười như mếu và đôi mắt lão ầng ậng nước, tôi muốn ôm choàng lấy lão mà òa lên khóc. Bây giờ thì tôi không xót xa năm quyển sách của tôi quá như trước nữa. Tôi chỉ ái ngại cho lão Hạc. Lão đã đau đớn lắm khi bán đi con chó ấy. Không dành lòng nhìn lão khổ sở thế kia, tôi hỏi:

- Thế nó cho bắt à?

Tôi hỏi cho có chuyện vậy thôi nhưng không ngờ... Mặt lão đột nhiên co rúm lại. Những vết nhăn xô lại với nhau, ép cho nước mắt chảy ra. Cái đầu lão ngoẹo về một bên và cái miệng móm mém của lão mếu như con nít. Lão hu hu khóc... Giọng lão méo mó, tội nghiệp: - Khốn nạn... Ông giáo ơi!... Nó có biết gì đâu!

Nó thấy tôi gọi thì chạy ngay về, vẫy đuôi mừng. Tôi cho nó ăn cơm. Nó đang ăn thì thằng Mục nấp trong nhà, ngay đằng sau nó, tóm lấy hai chân sau nó dốc ngược nó lên. Cứ thế là thằng Mục với thằng Xiên, hai thằng chúng nó chỉ loay hoay một lúc đã trói chặt cả bô"n chân nó lại. Bấy giờ “cu cậu” mới biết là “cu cậu” chết! Này! Ông giáo ạ! Cái giông nó cũng khôn! Nó cứ làm y như nó trách tôi; nó kêu ư ử, nhìn tôi, như muốn bảo tôi rằng: “A! Lão già tệ lắm! Tôi ăn ở với lão như thế mà lão xử với tôi như thế này à?”. Thì ra tôi già bằng này tuổi đầu rồi còn đánh lừa một con chó, nó không ngờ tôi nỡ tâm lừa nó!

Lão nức nở thều thào một hơi dài như mong muốn sẻ chia nỗi đau. Tôi cũng có phần luống cuông: nhìn người khác khóc lóc, đau đớn mà không giúp được gì tôi thấy mình mang tội. Tôi lắp bắp mấy lời an ủi:

- Cụ cứ tưởng thế đấy chứ nó chả hiểu gì đâu! Vả lại ai nuôi chó mà chả bán hay giết thịt! Ta giết nó chính là hóa kiếp cho nó đấy, hóa kiếp để cho nó làm kiếp khác.

Nhưng lại như lần trước, lời an ủi của tôi chỉ càng làm lão nghĩ ngợi hơn. Lão chua chát bảo:

- Ông giáo nói phải! Kiếp con chó là kiếp khổ thì ta hóa kiếp cho nó để nó làm kiếp người, may ra sung sướng hơn một chút... kiếp người như kiếp tôi chẳng hạn!...

Nghe lão nói, tôi cũng rùng mình chua chát cho chính thân phận của mình nữa. Tôi ngùi ngùi nhìn lão, bảo:

- Kiếp ai cũng thế thôi, cụ ạ. Cụ tưởng tôi sung sướng hơn chăng? Gương mặt lão tê dại đi, đôi mắt đã đục màu như nhìn đăm đăm vào chốn nào đó:

- Thế thì không biết nếu kiếp người cũng khổ nốt thì ta nên làm kiếp gì cho thật sướng?

Câu hỏi của lão còn ám ảnh tôi đến tận bây giờ. Lúc dó, tôi đã lảng di bằng một câu đùa để mời lão ăn khoai uống nước. Nhưng giờ đây, ngồi lại một mình, tôi lại đem câu hỏi ấy ra để tự vấn lòng mình. Chao ôi! Đồng bào tôi trong cái tối đất tối trời của xã hội còn bao người đau khổ, lầm than như thế? Mà đời tôi cũng có khác gì đâu? Nhưng tôi lại thấy lóe lên trong lòng một tia sáng của niềm tự hào, niềm tin: đồng bào tôi tuy đói khổ, nghèo nàn nhưng vẫn giữ trọn vẹn nhân cách. Nỗi đau của lão Hạc là nỗi đau của tình thương và lòng tự trọng, nỗi đau của một tâm hồn cao đẹp...
~ Chúc bn học tốt!~

15 tháng 10 2017

Bài làm:

"Trông thấy tôi, lão cố làm ra vẻ vui. Nhưng rồi lão phải nói ngay câu chuyện mà lão sang đây để nói cho tôi nghe:

- Cậu Vàng đi đời rồi ông giáo ạ!

- Cụ bán rồi?

- Bán rồi, họ vừa bắt xong.

Hình như không nói ra được những điều này thì lão không nén nổi xúc động nữa. Nhưng nói ra rồi thì đôi mắt lão ầng ậng những nước. Lão òa khóc và ôm lấy tôi. Tội nghiệp, tôi hỏi cho có chuyện để lão nói cho khuây khỏa:

- Thế nó cho bắt à?

Câu hỏi của tôi vô tình chạm vào đúng nỗi đau của lão. Mặt lão đột nhiên dúm lại, lão khóc hu hu những nếp nhăn xô lại, ép vào hai hàng nước mắt chảy ra.

Thật là tội nghiệp. Tôi không xót xa về mấy cuốn sách của mình nữa mà chỉ ái ngại cho lão Hạc."

Chúc bạn học tốt!

15 tháng 10 2017

thanks bạn i love youuuuyeu

17 tháng 4 2019

Em nên hỏi lão hạc , khắc sẽ biết !

16 tháng 10 2020

Câu 1

Lão Hạc-Nam Cao

Hoàn cảnh:Tái hiện lại một cách chân thực dáng vẻ, điệu bộ của lão Hạc sau khi bán cho:ân hận, đau đớn, giằng xé tâm can,...

Câu 2

Giả thích:

Nhan đề Lão Hạc: Đây là nhân vật chính trong tác phẩm cùng tên của Nam Cao. Nam cao đã lấy tên nhân vật chính đặt tên cho tác phẩm. Nội dung chính của tác phẩm xoay quanh số phận nghèo khổ của lão Hạc….(tóm tắt) Nhan đề đã phần nào gợi sự đồng cảm của người đọc với thân phận người nông dân đồng thời gợi sự căm phẫn đối với ách thống trị của chế độ thực dân – phong kiến.

3 tháng 12 2017

Dàn ý – bài văn thuyết minh cây hoa đào Tết

I . MỞ BÀI

Giới thiệu: Nếu như hoa mai tượng trưng cho một cái Tết sung túc ở phương Nam thì hoa đào là biểu tượng cho một mùa xuân bất diệt ở miền Bắc.

II . THÂN BÀI

1. Nguồn gốc, xuất xứ

- Có nguồn gốc xa xôi ở xứ Ba Tư.

2. Cấu tạo

- Cây đào thuộc họ hoa hồng, thân gỗ nhỏ, cao khoảng từ năm đến mười mét

- Lá có hình mũi mác.

- Hoa mọc đơn độc, có màu hồng hoặc màu trắng, năm cánh mềm mại, mị' màng như nhung.

- Khi cây ra hoa ngắn, hầu như không có cuống, đài có ống hình chuông, thùy hình trứng, có nhiều nhị.

3. Phân loại

- Đào phai có hoa màu phớt hồng, hoa đơn, to, mau tàn.

- Đào bạch rất hiếm, ít người có, loại này phát nhiều tán và cành sum xuê.

- Đào bích hoa đơn hoặc hoa kép, hoa nhỏ, hoa nở không kết thành quả, hoa

nhiều tràng trùng lặp, cánh dày, màu rất đẹp, lâu tàn.

- Bích đào có nhiều loại như bích đào hoa hồng, bích đào hoa đỏ, bích đào hoa trắng, bích đào ánh kim, bích đào lá tím, bích đào cành rủ. Đào bích là loại đào đẹp nổi tiếng, được nhiều người ưa thích nhất.

- Ỏ Nhật Tân có giống đào thất thốn, thường gắn với cái tên "đào tiến vua". Khi thời tiết thuận lợi, đào thất thốn cho hoa to nhất, đỏ nhất, bền nhất, hoa nở điểm không nở rộ. Song giống đào này nở hoa muộn, không mang lại giá trị kinh tế tên ít được trồng.

4. Cách chọn đào

- Để chọn được một cành đào đẹp. trước tiên cần biết một cành đào đẹp thì có hoa cánh kép, màu thắm, cành đều, gốc thẳng.

- Thân đào có thể xù xì nhưng khoẻ, chắc. Cành vừa phải, dăm (nhánh nhỏ nhất của cành đào) nhỏ, nhiều hoa.

- Tên của các thế đào chủ yếu lấy theo chữ Nho như ngũ phúc, trực đổ, bạt phong. Đào đẹp là đào có dăm vút thẳng ra ngoài tán, nụ trải đều từ đầu tới cuối dăm. Những cành có dăm to thường ít hoặc thưa hoa.

tam đa, long giáng..., còn hình dáng của các thế đào gợi lên ý nghĩa về biểu

tượng cha - con, gia đình, các con vật trong truyền thuyết như long, phụng.

- Khi chọn cần chú ý đào thế phải có: hoa, nụ, và lộc, bởi đó là biểu tượng cho sự đề huề, ấm no của gia đình.

- Còn khi chọn đào cây cũng gần giống với đào cành là nên mua các cây có dăm nhỏ và ngắn, các nhánh chính tạo nên dáng cây xuất phát từ một điểm trên thân, như vậy cây sẽ đẹp, cân đối.

5. Cách trồng

- Đặc tính của cây đào là chịu hạn hơn chịu nước.

- Đào trồng nơi đất trũng, nước nhiều rễ thối, cây dễ bị chết.

- Trồng trong bóng râm, ít ánh nắng, đất ẩm, lá sẽ xanh tốt quanh năm, đến mùa rất ít hoa. Vì vậy để năm nào đến mùa đào cũng có nhiều hoa ta phải trồng đào ở nơi cao ráo, quang đãng.

- Đào cần được trồng ở nơi có nhiều ánh nắng, với sự thông thoáng gió tốt.Hàng năm, sau mỗi mùa thu hoạch hoa, cần bón bổ sung thêm phân chuồng, NPK cho cây để cây phát nhiều tán cành sum xuê. Mùa hoa năm sau hoa to, sắc màu đẹp, năng suất cao hơn.

- Đào được nhân giống chủ yếu bằng phương pháp ghép mắt nhỏ có gỗ hay ghép nêm đoạn cành trên cây đào ăn quả.

- Ghép cây nên tiến hành vào tháng 7-9.

- Gốc ghép là cây mọc từ hạt, cũng có thể dùng cây mận, cây mai, cây đào là gốc ghép. Nên dùng plurơng pháp ghép chồi, chồ ghép nên ở độ cao 60-80cm, bô hình chữ T để ghép. Khi chồi sống và mọc cao 12-18cm, phải hái ngọn, để mọc nhánh.

- Ghép cành chỉ dùng khi ghép chồi bị thất bại và tiến hành vào tháng 3.

- Cũng có thể nhân giống đào bằng cách gieo hạt.

- Tháng 6-7 hạt đào ăn quả các loại được thu gom, nhặt sạch, phơi khô trong bóng râm, bảo quản trong chum, vại, túi nilon đến tháng 11 đem gieo, trước khi gieo hạt được xứ lí ngâm nước trong 48 giờ, đãi sạch, ủ trong cát 30-40 ngày để nứt nanh.

- Gieo hạt đào trong vườn ươm với mật độ: Hạt cách hạt 3-4cm. cấy theo chiều dọc của hạt như cấy hành, lấp một lớp đất mỏng l-2cm lên trên, sao cho khi tưới nước vừa nhú đầu nhọn của hạt là được. Tưới đủ ấm cho hạt mọc mầm đều, khoảng 15-20 ngày cây mọc, từ một hạt đơn hoặc đa phôi có thể cho ta 1-4 cây đào con.

- Khi cây đào con ra lá non màu trắng như rau giá đậu xanh (nếu đẻ lá thật màu xanh mới nhổ cấy thì tỷ lệ chết rất cao) cần nhổ cấy ngay vào bầu ni lon kích thước 5xl0cm, thủng hai đầu với giá thể là bùn ao ải 70%+30% là phân chuồng hoai mục. Chăm sóc cây con trong bầu khoảng 3-40 ngày, cây cao 15-20cm, có 5 lá thật đem cấy trong bầu to có kích thước 15*30cm, có đục 4 lỗ thoát nước ở đáy. Trồng ra ruộng nhân giống, với khoảng cách 30-40cm/cây.

- Sau khi chăm sóc khoáng 5-6 tháng, cây con cao 70-80cm, đường kính thân 1-2cm là ghép mắt hay ghép nêm đoạn cành được.

- Thời vụ ghép đào tốt nhất vào tháng 10-11 có tỷ lệ sống cao. Khi cây ghép có cành ghép mọc cao 50-60cm là đủ tiêu chuẩn trồng ra ruộng sản xuất.

6. Cách chăm sóc

- Cách tết khoảng 3-5 ngày nên mua đào để lúc đào nở hoa rộ sẽ vào đúng mấy ngày tết. Khi đã mua được cành đào như ý muốn, nên đốt gốc trước khi cho vào lọ và nhớ rằng nước phải sạch.

- Nên cho vào lọ vài viên thuốc vitamin Bl, một chút kali đê có dinh dưỡng nuôi hoa.

- Để đào được bền, tươi lâu, với đào được trồng trong chậu, bạn nên tưới thường xuyên, giữ cây sạch, mát.

- Khi cho cây vào chậu, tuyệt đối không được tưới quá nhiều nước, bởi dào loại ưa ít nước, độ ẩm vừa phải, nếu không nó sẽ chết vì thối rễ.

7. Ý nghĩa

- Người miền Bắc ưa chuộng chơi đào vào ngày Tết có lẽ vì màu hồng mang lại sự may mắn và phúc lộc đầu năm. Các cụ ngày xưa thường bảo, cắm một cành đào trong nhà là cản được gió độc và đuổi được tà khí. Và sân nhà ai có trồng đào thì đó là sân nhà phú quý.

- Những nhà có điều kiện thường sắm cả một cây đào ghép ba tầng.

- Những nhà nghèo hơn cũng có mua một vài nhánh đào trưng trong nhà.

- Đón xuân mà không có hoa đào cũng tẻ nhạt như thiếu bánh chưng xanh, câu đối đỏ, tràng pháo hồng.

- Vì vậy, Tết đến, dù bận việc đến mấy thì người dân miền Bắc cũng phải mua cho gia đình mình một vài nhánh đào.

III. KẾT BÀI

Xuân về mang đến bao nhiêu điều kì diệu. Đúng là muôn hồng, nghìn tía, cái đẹp đi đến từng người, từng nhà và hoa đào là một món quà mà thiên nhiên ưu ái dành tặng cho con người.

3 tháng 12 2017

1. Mở bài: Hoa đào đã nở báo hiệu một mùa xuân mới, mùa xuân của đất trời. Hoa đào là loài hoa đẹp mang ý nghĩa rất lớn.

2. Thân bài

a. Nguồn gốc

Nguồn gốc: Hoa đào có nguồn gốc không rõ ràng, có người nói ở Iran cũng có người nói hoa đào xuất xứ từ Trung Quốc.

Phân loại: Có nhiều loại hoa đào như đào bích, đào phai, đào bạch,… Hà Nội có hai vùng trồng đào đẹp nổi tiếng là Nhật Tân và Ngọc Hà.

b. Đặc điểm, hình dáng: Hoa đào nở ra thường có năm cánh, nụ hoa phô màu hồng xinh xắn. Cành đào khẳng khiu, lá thưa thớt.

c. Cách gieo trồng, chăm sóc

Cây đào thường trồng ở miền Bắc nơi có nhiệt độ thấp, hoa chỉ nở vào mùa xuân, người trồng muốn hoa nở đúng cần nhiều kinh nghiệm. Ngày nay, người ta có thể dùng kỹ thuật ghép để có được những cành đào tuyệt đẹp như ý muốn.

3. Kết bài

Hoa đào tượng trưng xuân về, Tết đến. Ngày tết ở miền Bắc mà thiếu đi cành hoa đào không còn là ngày Tết cổ truyền, sắc đào mang lại may mắn, tài lộc cho chủ nhà.

19 tháng 9 2018

Tôi là 1 thầy giáo nghèo sống an phận trong làng. Mọi người gọi tôi = cái tên thân mật "ông giáo". Là 1 người trí thức, ko sung sướng hơn những người khác nhưng sống giữa những người nông dân đói kém, mất mùa những năm 1943 như thế này tôi ko khỏi đâu lòng, xót xa. Người khiến tôi phải suy nghĩ hìu nhất là lão Hạc-1 ông lão cô độc sống gần nhà tôi. Tôi ko thể nào quên đc hình ảnh của lão khi chìu qua lão đến nhà tôi báo tin bán chó với vẻ mặt và tâm trạng đâu khổ tột độ.
chiều qua tôi đang chuẩn bị xếp lại mấy quyển sách thì lão sang chơi, vừa nhìn thấy tôi lão báo ngay:
- Cậu Vàng đi đời rồi ông giáo ạ !
tôi hơi giật mình hỏi lại:
- Cụ bán rồi?
lão gật gật:
- Bán rồi hoc vừa bắt xong
lão cố làm ra vui vẻ nhưng trông lão cười như mếu và đôi mắt của lão ầng ậc nước, tôi quặn lại trong lòng chỉ muốn ôm choàng lấy lão. Trong lòng tôi lúc này ko còn hình bóng của 5 quyển sách mà tôi yêu quí hơn những ngón tay của mình nữa tôi chỉ thấy ái ngại cho lão hạc. lão đã đau đớn lắm khi bán con chó ấy, ko đành lòng để lão khổ thế kia tôi hỏi:
-thế cho nó bắt à?
tôi hỏi cho có chuyện vậy thôi nhung ko ngờ mặt lão đột nhiên co rúm lại.nhũng vết nhăn xô lại ép nước mắt chảy ra, cái đầu lão ngoẹo về 1 bên và cái miệng móm mếm của lão mếu như con nít. lão hu hu khóc...giọng lão mếu mó trông thật là tội nghiệp:
- ông giáo ơi ..nó có biết gì đâu.. nó thấy tôi gọi thì chạy ngay về vẫy đuôi mừng rỡ..nó ko ngờ tôi nhân tâm lừa nó..
lão nức nở, thều thào 1 hơi dài như muốn chia sẻ nỗi đau, tôi cũng có phần luống cuống: nhìn người khác khóc lóc, đau đớn mà mình ko giúp đc gì tôi thấy mình mang tội. Tôi lắp bắp mấy lời an ủi :
- cụ cứ tưởng thế đấy chứ nó chả hiểu gì đâu ai nuôi chó mà chẳng bán hay giết thịt. ta giết nó chính là ta hóa kiếp cho nó đấy, hóa kiếp đẻ nó làm kiếp khác
nhưng lại như lần trước lời an ủi của tôi chỉ làm cho lão nghĩ ngợi hơn, lão chua chát bảo:
ông giáo nói phải. kiếp con chó là kieps khổ thì ta hóa kiếp để nó thành kiếp người , may ra có sung sướng hơn 1 chút ... kiếp người như tôi chẳng hạn
nghe lão nói tôi cũng rùng mình chua chát cho chính thân phận của mình nữa. tôi bùi ngùi nhín lão bảo:
kiếp ai cũng thế cụ ạ. cụ tưởng tôi sung sướng hơn chăng

gương mặt lão tê dại đi, đôi mắt lão đã đục màu như nhìn đăm đăm vào 1 chốn nào đó
thế thì kiếp người cũng khổ nốt thì ta nên làm kiếp gì cho thật xứng?
câu hỏi của lão còn ám ảnh tôi cho đến bây giờ. lúc đó tôi lảng đi = 1 câu đùa để mời lão ăn khoai uống nước . nhưng giờ đâ, ngồi lại 1 mình, tôi lại đem câu hỏi ấy ra để tự vấn lòng mình. chao ôi! đồng bào tôi trong cái tối đất, tối trời của xã hội còn bao người đau

19 tháng 9 2018

Bán chó!Sự việc này dường như không còn xa lạ với tôi bởi tôi đã nghe lão Hạc tâm sự .Thế nhưng lần này lại khác.Lão sang nhà tôi với dáng vẻ đau khổ.Bước vào nhà,vừa thấy tôi lão báo ngay" Cậu vàng đi đời rồi ông giáo ạ".Lúc này,dù cố làm ra vui vẻ nhưng lão cười như mếu và đôi mắt lão ầng ậng nước.Vừa ngạc nhiên vừa ái ngại và muốn an ủi lão nên tôi hỏi có chuyện:"Thế nó cho bắt à?"Chao ôi!Bao nhiêu nỗi niềm trong lòng lão bỗng chốc tuôn trào khiến tôi áy náy vô cùng.Mặt lão đột nhiên co rúm lại.Những nếp nhăn xô lại với nhau,ép cho nước mắt chảy ra.Cái đầu lão nghẹo về một bên và cái miệng móm mém của lão mếu như con nít.Lão hu hu khóc...Lão nói trong tiếng nấc:"Kh_ốn n_ạn ông giáo ơi!Nó có biết gì đâu!Nó thấy tôi gọi thì chạy ngay về,vẫy đuôi mừng.Tôi cho nó ăn cơm.Nó đang ăn thì thằng Mục nấp trong nhà,ngay đằng sau nó,tóm lấy hai cẳng sau nó dốc ngược nó lên.Cứ thế là thằng Mục với thằng Xiên,hai thằng chúng nó chỉ lay hoay một lúc đã trói chặt cả bốn chân nó lại.Bấy giờ cu cậu mới biết cu cậu chết!...Này!Ông giáo ạ!Cái giống nó cũng khôn!Nó cứ làm in như nó trách tôi;nó kêu ư ử,nhìn tôi như muốn bảo tôi rằng:A!Lão già tệ lắm!Tôi ăn ở với lão như thế mà lão đối xử với tôi như thế này à?Thì ra tôi già bằng này tuổi đầu rồi còn đán lừa một con chó,nó không ngờ tôi nỡ tâm lừa nó!"Lúc này đây,trông lão thật khắc khổ đáng thương.Tôi an ủi lão rằng bán hay là giết thịt là hóa kiếp cho nó,để nó làm kiếp khác.Trầm ngâm giây lát,lão chua chát bảo:"Ông giáo nói phải!Kiếp con chó là kiếp khổ thì ta hóa kiếp cho nó để nó làm kiếp người,may ra có sung sướng hơn một chút...Kiếp người như kiếp tôi chẳng han!...".Câu nói của lão khiến lòng tôi đau thắt,tôi muốn nói điều gì đó để an ủi lão nhưng có lẽ phải chờ dịp khác.Lão Hạc chào tôi rồi lủi thủi ra về.Nhìn dáng vẻ gầy guộc,từng bước chân chậm rãi liêu xiêu của lão trong buổi chiều tà,tôi chạnh lòng suy nghĩ về số phận và nỗi đau khổ của lão.

3 tháng 1 2018

Câu 1 : Mình viết các ý chính, bạn dựa vào đó viết bài nhé !

* Người nông dân có hoàn cảnh bất hạnh, đáng thương

- Nhà nghèo, già yếu

- Vợ mất sớm

- Không lấy được vợ cho con

- Sống với 1 con chó

- Làm thuê để kiếm ăn

- Ốm -> Phải ăn vào tiền giành dụm

* Người nông dân vn bị đẩy đến đường cùng (bế tắc, túng quẫn)

- Làng mất vé sợi -> Không kiếm được việc làm + mất mùa

- Lão ốm -> ăn vào tiến của con

- Bán cậu Vàng -> gửi tiên, vườn

- Sống lay lắt qua ngày (kiếm gì ăn nấy...)

- Xin bả cho tự tử

* Người nông dân vn tìm đến kết cục bi thảm

- Bán cho gửi tiền làm ma

- Gửi vườn lại

- Xin bả chó tự tử

21 tháng 10 2018

[Tham khảo]

Tôi là con trai lão Hạc. Sau tám năm ròng đi đồn điền cao su, nay tôi mới có dịp trở về quê hương, thăm người cha già kính yêu và thăm cậu Vàng yêu quý.

Cũng giống như bao người xa quê khác, tôi vô cùng hồi hộp, háo hức và xúc động khi được trở về quê nhà, gặp lại người cha đáng kính sau bao năm xa cách.

Ngần ấy năm trời, tôi không viết thư cho cha nên không biết cuộc sống của cha đã ra sao rồi và trong túi của tôi đã dành dụm được chút tiền gọi là để biếu cha và để về quê cưới vợ. Cảnh vật quê hương vẫn thân thuộc như ngày nào. Trong tâm trí tôi vẫn nhớ như in từng đường thôn ngõ xóm, từng dòng sông, ngọn đồi nhưng dường như cảnh vật dần dần tiều tụy, xơ xác hơn so với ngày tôi bỏ làng ra đi. Bỗng nhiên, một cảm giác lạnh lẽo bao trùm khắp không gian khi tôi đặt chân đến mảnh vườn của cha. Cây cỏ thì khô héo, cây cối xung quanh tiêu điều, trơ trụi như rất lâu rồi chưa có người đặt chân đến chăm sóc. Ngôi nhà bằng rơm của cha tôi thì siêu vẹo, tưởng chừng như sắp đổ. Tôi vội vàng ngó vào trong nhà nhưng chẳng thấy cha tôi đâu. Tôi gọi lớn: “Cha ơi, cha ơi con đã về rồi đây cha ơi, cha ơi!...” nhưng mãi không có một tiếng trả lời. Tôi bỗng đâm ra lo sợ. Bất chợt, có một người hàng xóm đi qua, đã nhận ra tôi là con trai lão Hạc liền nói: “Ơ, cháu đã về rồi à, nhưng bây giờ về thì đã quá muộn rồi, cha cháu đã mất cách đây năm năm trước và mảnh vườn cũng đã bán cho ông giáo rồi, cháu thử sang hỏi ông giáo mà xem”. Tôi sững sờ không tin vào tai mình, quên cả cảm ơn bác hàng xóm rồi chạy một mạch tới nhà ông giáo.

Vừa đến nơi, ông giáo đã nhận ra tôi ngay, ông “à”, lên một tiếng rồi mời tôi vào nhà. Ngay lập tức tôi vào thẳng vấn đề chính:

- Ông giáo ơi, ông giáo cho cháu biết chuyện gì đã xảy ra với cha cháu, à và còn về mảnh vườn nữa, chuyện cha cháu bán mảnh vườn cho ông giáo là như thế nào vậy?

- Cậu cứ từ từ đã, chuyện còn dài lắm, trước tiên tôi dẫn cậu đến mộ của cha cậu trước đã. Ông giáo từ từ đáp lại. Đến mộ của cha, ông giáo và tôi thắp vài nén hương khấn cha tôi và ông giáo nghẹn ngào nói:

- Lão Hạc ơi, cuối cùng con trai lão cũng đã trở về rồi đây, đã đến lúc tôi thực hiện lời hứa là trao trả mảnh vườn mà lão đã hi sinh cuộc đời để giữ lại cho con. Bây giờ thì lão có thể yên nghỉ dưới suối vàng rồi chứ?

Nghe đến đây, chưa rõ chuyện gì xảy ra nhưng tôi vô cùng xót xa, ân hận nói:

- Cha ơi, con quả là đứa con bất hiếu phải không cha, trong lúc cha cần có một bờ vai để nương tựa nhất thì con lại không có ở bên. Con chỉ mải mê lo kiếm tiền để hai cha con có thể sống một cuộc sống đầy đủ hơn sau này, con thật có lỗi quá - Tôi tự dằn vặt bản thân mình.

Tôi vừa dứt lời thì ông giáo vỗ vai an ủi tôi rồi cả hai cùng trở về nhà ông giáo để nói chuyện tiếp. Ông giáo rót nước mời tôi uống rồi từ từ kể lại toàn bộ câu chuyện cho tôi nghe. Từ lúc mùa màng đói kém, cha tôi day dứt về chuyện bán cậu Vàng đến lúc ân hận, xót xa đã nỡ lừa một con chó. Cha tôi đã phải tự giải thoát cuộc đời bằng cách ăn bả chó xin được của Binh Tư để không tiêu vào số tiền dành dụm cho tôi và giữ lại mảnh vườn cho tôi. Cha tôi đã nhờ ông giáo viết văn tự bán vườn để nhằm giữ nguyên mảnh vườn khi tôi trở về.

Nghe xong câu chuyện mà ông giáo kể, tôi không thể nào kiềm chế được nỗi xúc động, hai dòng nước mắt cứ thế chảy ra. Tôi ân hận lắm, xót xa lắm, chỉ vì tôi mà cha đã nhịn đói, chỉ vì tôi mà cha đã phải tự tìm đến cái chết thảm khốc để giải thoát bản thân.

Đầu óc tôi choáng váng, tôi cảm thấy mình thật đáng chết, mình là người con bất hiếu, việc gì mà cha phải hi sinh cuộc đời cho một người con như tôi chứ. Trong lòng tôi tràn đầy cảm giác tội lỗi, ân hận. Tôi thương cha vô cùng. Thực ra ngày ấy phần vì nông nổi sau khi người yêu đi lấy chồng do tôi nghèo khó không có đủ tiền cưới vợ, phần vì thấy cha đã già mà phải làm việc vất vả tôi mới bỏ làng ra đi để kiếm chút ít tiền vừa để có chút vốn liếng lập nghiệp về sau, vừa để cho cha an hưởng lúc về già, ai ngờ sự việc lại xảy ra như thế này. Tôi chỉ nghĩ vùng đất ấy là một vùng đất đầy hứa hẹn, có thể kiếm được nhiều tiền để sau này về biếu cha rồi lập nghiệp và cưới vợ. Ông giáo liền đưa cho tôi xem văn tự mảnh vườn và nói: “Giờ đây, văn tự này chẳng còn ý nghĩa gì nữa” rồi ông giáo liền xé nó đi và đưa trả lại tôi cả mấy chục đồng bạc mà cha tôi nhờ ông giáo cất giữ. Trước khi ra về, tôi có đưa cho ông giáo mấy đồng bạc nhưng ông giáo nhất quyết không nhận, ông bảo không có lí do gì để nhận số tiền ấy cả.

Tôi ra về, trong lòng thầm nghĩ sẽ trân trọng mảnh vườn cha tôi để lại suốt đời, tôi sẽ không bao giờ bán đi một tấc đất nào vì nó là mồ hôi, công sức và cả cuộc sống của cha để lại cho tôi. Tôi sẽ lập nghiệp ở chính nơi đây, sẽ cưới vợ, sẽ làm lụng chăm chỉ và sẽ luôn tiếp tục hướng về tương lai tốt đẹp để cha có thể mỉm cười dưới suối vàng. “Cha ơi, cha hãy luôn theo dõi con, phù hộ cho con, cha nhé!”.

21 tháng 10 2018

dài khiếp tốn nước bọtha