Trên thế giới có rất nhiều ngày kỷ niệm mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc, nhưng với em, ngày để lại ấn tượng mạnh mẽ nhất chính là Ngày Quốc tế Nhân quyền 10/12. Không ồn ào như những lễ hội truyền thống, cũng không rực rỡ sắc màu như Tết hay Trung Thu, Ngày Nhân quyền lại mang trong nó một vẻ đẹp thầm lặng – vẻ đẹp của lòng nhân ái, của quyền được sống, được mưu cầu hạnh phúc của mỗi con người.
Em còn nhớ rất rõ buổi sinh hoạt ngoại khoá về chủ đề “Quyền con người” được tổ chức tại trường vào sáng ngày 10/12 năm ngoái. Hôm ấy, bầu trời như cao hơn, trong hơn. Những tia nắng đầu đông nhẹ nhàng phủ xuống sân trường, làm hàng me già cũng trở nên trầm lắng hơn thường ngày, như đang suy tưởng về câu chuyện của chính loài người.
Khi trống trường vang lên, chúng em tập trung dưới sân, xếp thành từng hàng ngay ngắn. Trên bục chính, tấm biểu ngữ lớn với dòng chữ đỏ nổi bật: “Kỷ niệm Ngày Quốc tế Nhân quyền – Tôn trọng và bảo vệ phẩm giá con người.” Từng chữ như lấp lánh dưới nắng, gợi lên một cảm giác trang trọng và thiêng liêng.
Buổi lễ bắt đầu bằng đoạn phim tư liệu ngắn. Trên màn hình là những hình ảnh người dân trong chiến tranh, trẻ em thiếu ăn, những người bị phân biệt đối xử hay bị tước đi quyền được học tập. Có lúc, cả sân trường im phăng phắc, chỉ còn tiếng gió lùa qua những tán lá và tiếng ong ve lẫn trong dàn âm thanh. Những hình ảnh ấy chạm mạnh vào trái tim em. Em hiểu rằng phía sau cuộc sống bình yên mà chúng em đang có là biết bao mảnh đời trên thế giới vẫn đang đấu tranh từng ngày để được đối xử như một con người đúng nghĩa.
Sau đoạn phim, thầy hiệu trưởng bước lên phát biểu. Giọng thầy trầm và ấm:
“Ngày Quốc tế Nhân quyền không chỉ để thế giới nhắc nhau rằng con người sinh ra là bình đẳng. Nó còn nhắc mỗi chúng ta phải sống sao cho xứng đáng với hai chữ nhân quyền, biết tôn trọng người khác, biết bảo vệ điều đúng đắn và dang tay với người yếu thế.”
Những lời thầy nói đơn giản mà sâu sắc như thấm vào tâm trí em. Nhân quyền không phải điều gì xa vời. Nó hiện diện ngay trong cách chúng ta cư xử mỗi ngày: không trêu chọc bạn yếu hơn, không kỳ thị người khác biệt, không dùng lời nói làm tổn thương nhau.
Sau bài phát biểu, lớp em tham gia vào hoạt động trải nghiệm: vẽ tranh và viết thông điệp về nhân quyền. Nhóm em chọn vẽ một bức tranh có hình Trái Đất được bao quanh bởi rất nhiều bàn tay đủ màu da, đủ lứa tuổi – từ bàn tay nhỏ xíu của trẻ em đến bàn tay gầy guộc của người già. Ở giữa tranh, chúng em viết dòng chữ: “Tự do – Bình đẳng – Nhân ái.”
Khi hoàn thành, nhìn bức tranh sặc sỡ sắc màu, lòng em bỗng dâng lên một niềm xúc động khó tả. Em nhận ra rằng dù mỗi người một hoàn cảnh, một quốc gia, một văn hoá, nhưng tất cả đều xứng đáng được yêu thương, tôn trọng và bảo vệ. Mỗi bàn tay đặt bên nhau như minh chứng rằng con người chỉ thật sự mạnh khi biết đoàn kết và đối xử tử tế với nhau.
Buổi ngoại khoá còn có phần giao lưu, trong đó các bạn được kể câu chuyện hay trải nghiệm về việc bảo vệ quyền con người. Một bạn trong lớp đứng lên kể về lần bạn giúp một bạn khác bị trêu chọc vì ngoại hình. Giọng bạn run run, còn cả sân trường thì lặng im lắng nghe. Khi câu chuyện kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên rất lâu. Giây phút ấy, em cảm nhận rõ rằng lòng tốt luôn có sức lan toả kỳ diệu.
Khi buổi sinh hoạt kết thúc, tiếng nắng chiều đã bắt đầu trải xuống từng bậc thềm. Chúng em ra về trong không khí yên bình nhưng đầy suy ngẫm. Em chợt nhìn thấy những tà áo trắng bay bay trong gió và nghĩ rằng biết bao người trên thế giới vẫn chưa thể sống trong sự tự do giản dị ấy.
Ngày Quốc tế Nhân quyền đã dạy em một bài học lớn: mỗi công dân không chỉ nhận quyền mà còn phải có trách nhiệm – trách nhiệm đối với bản thân, với cộng đồng và với xã hội. Bảo vệ nhân quyền không chỉ là nhiệm vụ của tổ chức hay chính phủ mà còn bắt đầu từ những hành động nhỏ bé: giúp đỡ người yếu thế, tôn trọng sự khác biệt, nói lời tử tế, sống đoàn kết và hiểu biết.
Dù chỉ diễn ra trong một buổi sáng, nhưng hoạt động kỷ niệm ấy đã để lại trong em cảm xúc và suy nghĩ sâu sắc. Nó làm em trưởng thành hơn, biết nhìn thế giới bằng đôi mắt bao dung và trái tim nhân hậu. Em hiểu rằng nhân quyền không phải chỉ là khái niệm được viết trong sách hay văn kiện quốc tế, mà là giá trị sống gắn liền với từng lời nói, hành động hàng ngày của mỗi con người.
Và cứ mỗi năm đến ngày 10/12, khi nhìn lại, em vẫn thấy trái tim mình rung lên những nhịp ấm áp – nhắc em sống tốt hơn, tử tế hơn và trân trọng hơn giá trị của sự tự do, bình đẳng mà em may mắn được hưởng.
nếu hay cho mik xin 1 tick nha
minh tả hay lắm
Olm chào em. Cảm ơn em đã chia sẻ bài viết hay và ý nghĩa về cảm nhận và suy nghĩ của em trong ngày nhân quyền. Bài viết đã đem lại cho người đọc nhiều cung bậc cảm xúc, nhiều suy nghĩ và tâm trạng xao xuyến khi nghĩ và cảm nhận về nhân quyền. Cũng như tầm quan trọng, giá trị to lớn của nhân quyền trong xã hội xưa và nay. Đó là điều thiêng liêng không thể thiếu được trong cuộc sống. Nó là thứ không hiện hữu bằng hình hài, không thể sờ tay vào, không thể cầm nắm, nhưng lại là điều gắn bó chặt chẽ với cuộc sống. Như hơi thể, như nhịp đập con tim, như mạch máu không thể ngừng chảy trong từng đường gân thớ thịt của con người. Từ đó giúp mỗi chúng ta phải có ý thức gìn giữ và bảo vệ nhân Quyền để cuộc sống ngày càng ấm no, tự do và hạnh phúc.
Hay nha
Hay nha
Ê minh cho cái tick
Hay ghê
hay tóa :))))
uluilhuli
iljl
jl
jkl
jl
j
l
l
l
j
l