K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

8 tháng 12 2025

Trải nghiệm j má

đi trải nghiệm do trưởng tổ chức ý

Mình được đi trải nghiệm Bảo tàng lịch sử quân đội Việt Nam và Thiên đường Bảo Sơn rồi nè!

trường tui thứ sáu tùn sau đi

8 tháng 12 2025

Chả biết bao giờ đc đi, chán zãi

8 tháng 12 2025

mong đc đi quá

8 tháng 12 2025

trường tui dc đi edufarm

8 tháng 12 2025

Lớp mình ko có bạn tên là Trường

25 tháng 1

???????

Trong cuộc sống, ai cũng có những trải nghiệm riêng, có thể vui vẻ, có thể xúc động, và cũng có khi là những khoảnh khắc đầy thử thách. Với tôi, trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là lần tôi tham gia cuộc thi chạy việt dã của trường.

Hôm ấy là một buổi sáng mùa thu mát mẻ, nắng vàng trải dài khắp sân trường. Tiếng trống vang lên báo hiệu giờ xuất phát, tim tôi đập thình thịch. Tôi vốn không phải là người chạy nhanh, nhưng tôi muốn thử sức để vượt qua chính mình. Khi hiệu lệnh bắt đầu vang lên, tất cả chúng tôi lao về phía trước. Ban đầu tôi chạy khá hăng, nhưng chỉ vài trăm mét sau, đôi chân bắt đầu nặng trĩu, hơi thở gấp gáp. Nhiều bạn vượt lên trước, tôi chỉ còn thấy lưng áo họ xa dần.

Trong lúc định bỏ cuộc, tôi nghe tiếng cổ vũ vang lên từ hàng ghế khán giả: “Cố lên! Cậu làm được mà!”. Tôi ngẩng lên, thấy bạn thân mình đang vẫy tay, nụ cười rạng rỡ. Bỗng nhiên, một nguồn sức mạnh kỳ lạ trào dâng. Tôi cắn răng, từng bước, từng bước một kiên trì chạy tiếp. Đến vòng cuối, khi chỉ còn cách đích vài chục mét, tôi bứt tốc hết sức có thể. Dù không về nhất, tôi vẫn cán đích trong tiếng vỗ tay vang dội.

Lúc nhận tấm huy chương đồng, tôi cảm thấy một niềm vui và tự hào khó tả. Không phải vì thành tích cao, mà vì tôi đã chiến thắng được chính nỗi sợ và sự mỏi mệt của mình. Từ lần ấy, tôi hiểu rằng: chỉ cần kiên trì, không gì là không thể.

tham khảo:

15 tháng 8 2025

✏️ Bài văn: Trải nghiệm đáng nhớ của em

Một trải nghiệm mà em nhớ mãi là lần đầu tiên em được đi sở thú với bố mẹ.

Hôm đó là cuối tuần, trời rất đẹp. Bố mẹ đưa em đến sở thú để xem các con vật. Em thấy rất nhiều con vật mà trước đây chỉ được nhìn trên tivi: có voi to, sư tử dũng mãnh, khỉ nhảy nhót và cả những chú chim nhiều màu sắc.

Em thích nhất là xem hươu cao cổ ăn lá. Cổ của nó dài ơi là dài! Em còn được chụp ảnh với nó nữa. Em cười rất vui vì đây là lần đầu em thấy hươu thật ngoài đời.

Chuyến đi hôm đó rất vui và đáng nhớ. Em mong lần sau sẽ lại được đi cùng bố mẹ đến đó nữa.

28 tháng 9 2025

Em hãy lên mạng ấy. Ở trên đó có rất nhiều bài để chọn lọc nội dung ấy em.

28 tháng 9 2025

Hè năm ngoái, em đã có một trải nghiệm đáng nhớ khi tham gia vào chuyến đi tình nguyện cùng các anh chị trong câu lạc bộ của trường. Em đến một ngôi trường vùng cao để tặng sách vở và chơi cùng các em nhỏ. Lúc đầu, em còn khá rụt rè, ngại tiếp xúc và không biết nên bắt đầu từ đâu. Nhưng sau khi nhìn thấy nụ cười hồn nhiên và sự háo hức của các em, em cảm thấy mình cần mạnh dạn hơn để mang lại niềm vui cho người khác.


Suốt chuyến đi, em học được cách chia sẻ, biết quan tâm đến mọi người xung quanh và dám thể hiện bản thân nhiều hơn. Trở về sau trải nghiệm ấy, em thấy mình trưởng thành hơn, sống tích cực và biết trân trọng cuộc sống hiện tại. Đó là một kỉ niệm nhỏ nhưng đã góp phần thay đổi em theo hướng tốt đẹp hơn.

CẬU NHỎCâu chuyện này đã xảy ra rất lâu rồi, nhưng khi nhớ lại, tôi bỗng khóc. Bởi vì, những trải nghiệm cùng người bạn nhỏ ấy là kỉ niệm đáng nhớ của cả nhà tôi.Hồi đó, tôi lên ba, bố tôi có nuôi một chú mèo tam thể. Tôi vui lắm, nhà tôi đã có thêm thành viên mới rồi. Anh tôi đặt tên cho nó là Cậu nhỏ, cả nhà rất thích cái tên ấy. Mỗi lần nó bắt được chuột, nó đều...
Đọc tiếp

CẬU NHỎ

Câu chuyện này đã xảy ra rất lâu rồi, nhưng khi nhớ lại, tôi bỗng khóc. Bởi vì, những trải nghiệm cùng người bạn nhỏ ấy là kỉ niệm đáng nhớ của cả nhà tôi.

Hồi đó, tôi lên ba, bố tôi có nuôi một chú mèo tam thể. Tôi vui lắm, nhà tôi đã có thêm thành viên mới rồi. Anh tôi đặt tên cho nó là Cậu nhỏ, cả nhà rất thích cái tên ấy. Mỗi lần nó bắt được chuột, nó đều tha con chuột lên đùi mọi người, ai cũng phải sợ. Mỗi khi mẹ đút cơm cho tôi, Cậu nhỏ đều xin ăn, nhưng nó rất lịch sự, nó đẩy cái bát của nó sát chân mẹ tôi, bố tôi không ngừng khen:"Cậu nhỏ ngoan quá, thế này chắc ai cũng xin vía mèo nhà ta đây!". Mỗi khi đi vệ sinh, nó đều nhảy lên bồn cầu, ngồi rất giống con người, khi không xả nước được, nó cào nhẹ chân bố tôi. Khi đến giờ ăn của nó, anh tôi không gọi tên nó mà vừa lắc gói đồ ăn vừa kêu "bim bim" là nó phi như bay về chỗ chờ ăn.

Nhưng cho đến một ngày, nó bỗng hóa điên dại, nó trèo lên bàn thờ ông tôi, nó chạy lung tung, văng hết đồ cúng, tôi đứng gần đó và suýt thì bị ngọn nến rơi trúng vì mẹ tôi đỡ kịp. Nó không còn ngoan như trước nữa, rảnh là nó đi quậy phá. Nó lên ghế, đi vệ sinh luôn ở đó, mẹ tôi phải dọn bao nhiêu lần, nhưng cả nhà vẫn thông cảm cho nó. Có lần, nó xin ăn, nếu mọi người không đồng ý là nó nhảy lên bếp bật lung tung, cũng may không cháy nhà. Nó còn trèo lên dây điện nhà hàng xóm để gặp bạn bè. Có hôm, nó đang đứng trên dây điện để đợi bạn bè, bỗng nó trượt chân rơi bốp xuống đất, đúng lúc có xe đi đến, cán qua người nó, tôi nhìn thấy, kêu:"Cậu... nhỏ... máu...", cả nhà vội ra ngoài. Trước mắt mọi người là một khung cảnh toàn máu phun ra từ miệng Cậu nhỏ, còn nó thì nằm im bặt, chiếc xe kia cũng bỏ trốn từ lúc nào. Tôi sợ hãi núp sau lưng mẹ, trong lòng xót lắm, muốn khóc lắm, nhưng chỉ biết im lặng nhìn cảnh đau đớn ấy. Anh tôi cúi đầu:"Cậu nhỏ, mày chỉ vì không sinh được con, mà đầu óc lung tung, và rồi kết cục là thế này đây, cả nhà thương mày lắm đó, nhớ sống tốt nha!". Tôi cũng ấp a ấp úng đọc theo:"Cậu nhỏ... sống... tốt!".

Đó là lần đầu tiên tôi chứng kiến cảnh người bạn nhỏ ấy ra đi trong buồn bã. Ai ai cũng xót xa vô cùng, cả tôi nữa, đến bây giờ tôi vẫn không thể nào quên cảnh tượng ấy. Cứ mỗi lần đi ngủ, tôi đều mơ đến nó, lúc đó tôi hay khóc lắm, khóc vì mất đi người bạn nhỏ ấy, và khóc vì được gặp lại người bạn đó trong mơ.

3

Tôi nhớ nó lắm!!! 😭😭😭

24 tháng 9 2025

Wow

23 tháng 9 2021

           

* Mik ko chép MẠNG*

                               Bài làm:                                      

Có những cuộc gặp gỡ dù tình cờ ngắn ngủi nhưng đã giúp em quen đc người bạn mới và nhận đc những tình cảm thật ý nghĩa. Cuộc gặp gỡ đã để lại cho em ấn tượng khó quên.

    Chuyến đi tam đảo là phần thưởng em hết kì I năm lớp 5. Cả nhà em háo hức mong chờ chuyến đi. Mẹ em tranh thủ sau khi làm đi mua sắm rất nhiều thức ăn, đêm trc ngày lên đường em hồi hộp, nhưng rồi cũng chìm vào giấc ngủ. Sáng mái thức dậy cho kịp giờ. Sáng hôm sau, em thức dậy sớm hơn bình thường để chuẩn bị. Sau ki chuẩn bị, cả nhà lên chiếc xe ô tô. Chiếc ô tô chậy bon bon trên đường. Niềm vui vào háo hức khiến em quên đi dường xa. Qua Hà Nội, Vĩnh Phúc là đến tam đảo. Và gia đình em đã đến nơi.

    Buổi chiều, em xin phép bố mẹ cho đi thâm quan vùng đất,cảnh vật nơi đây. Quang cảnh đẹp đẽ và hấp dẫn hiện ra. Em mải ngắm cảnh nên quên mất đường về. Lúc đó, em pháp hiện ra là mik đã lạc đường. Bỗng, em nhìn thấy một cô bé trạc tuổi em . Em tiến hỏi về khu mik cần. Bạn đã dẫn em  đến đó. Trên đường đi, chúng em nói cười vui vẻ. Bạn ấy chỉ cho em những phong cảnh nơi đây. Giọng bạn  rất hay về ấm áp. Bạn nói rằng bạn có ước mơ trở thành hướng dẫn viên du lịch. Đến nơi, em cảm ơn bạn vì đã giúp em tìm đường về, Và em tặng cho bạn cái bờm màu hồng có hình trái tim. Và đeo lên cho bạn, bạn rất hợp với cái bờm mà em tặng.Chúng em hẹn  ngày ko xa sẽ gặp lại. Rồi bóng bạn mờ dần trong làn sương.

   Sau nhưng khoảng thời giai vui vẻ ở Tam đảo. Em và gia đình đã về nhà. Về đến nhà, em vẫn bồi hồi, xao xuyến kkhi nghĩ về cuocj gặp gỡ đó, Em mog sẽ sớm đc gặp lại bạn trong một ngày ko xa.

HT!~!

HUYHUY!~!

3 tháng 10 2025

Mỗi người trong chúng ta đều có những kỷ niệm vui buồn đan xen trong cuộc sống, và đôi khi, chính những ký ức buồn lại để lại dấu ấn sâu đậm nhất trong tâm hồn. Tôi cũng vậy. Dù thời gian đã trôi qua, nhưng có một trải nghiệm buồn mà tôi không thể nào quên – đó là ngày tôi phải xa con mèo thân yêu của mình, bé Bông.

Tôi gặp Bông vào một buổi chiều mùa hè oi ả. Khi ấy, tôi thấy một chú mèo con nhỏ xíu bị bỏ rơi trước cổng nhà, lông trắng muốt, đôi mắt xanh biếc nhìn tôi như cầu cứu. Tôi lập tức mang em vào nhà, lau sạch thân thể dơ bẩn và xin ba mẹ cho nuôi. Từ ngày đó, Bông trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi.

Ngày nào đi học về, Bông cũng chạy ra cổng đón tôi, kêu “meo meo” như chào hỏi. Mỗi tối, em cuộn tròn ngủ trên chân tôi, như một chiếc gối bông ấm áp. Tôi kể cho em nghe những câu chuyện ở lớp, những lần bị điểm kém hay bị bạn hiểu lầm, và có lẽ, Bông là “người bạn” duy nhất lúc đó chịu lắng nghe tôi mà không phán xét điều gì.

Thế rồi, một buổi sáng mùa đông, tôi tỉnh dậy và không thấy Bông như thường lệ. Tôi gọi mãi không thấy em đâu. Cảm giác bất an tràn ngập trong lòng. Tôi và ba mẹ đi khắp khu xóm tìm kiếm, dán tờ rơi và gọi tên em trong vô vọng. Một ngày, hai ngày… rồi một tuần trôi qua mà không có bất kỳ tin tức gì về Bông. Đến ngày thứ mười, một bác hàng xóm báo rằng đã thấy một chú mèo trắng bị xe cán chết bên đường cách nhà tôi không xa. Tim tôi thắt lại. Tôi lao ra ngoài, và khi nhìn thấy cơ thể bé nhỏ bất động nằm lặng lẽ bên vệ đường, tôi đã không thể ngăn nước mắt tuôn rơi. Đó chính là Bông – chú mèo mà tôi yêu quý nhất trên đời. Tôi ôm lấy em, tim đau nhói như có hàng trăm mũi kim đâm vào. Dù ba mẹ cố an ủi, tôi vẫn không thể chấp nhận được sự thật rằng em đã ra đi mãi mãi. Tôi tự trách bản thân vì đã không để mắt đến em kỹ hơn, vì đã để em ra khỏi nhà trong đêm lạnh giá đó. Cả tuần sau, tôi không muốn ăn uống, cũng không còn thiết tha gì với chuyện học hành. Tôi chôn Bông dưới gốc cây trước sân nhà – nơi em từng nằm phơi nắng mỗi sáng. Mỗi lần nhìn cây, tôi lại nhớ đến ánh mắt trong veo, tiếng kêu nũng nịu và cái cách em dụi đầu vào tay tôi đầy thân thiết. Bông không chỉ là một con mèo, em là người bạn nhỏ, là niềm an ủi của tôi trong suốt một quãng thời gian dài.

Đã nhiều năm trôi qua, nhưng mỗi lần nhớ đến Bông, trái tim tôi vẫn nhói lên một nỗi buồn nhẹ nhàng. Dù em không còn nữa, nhưng tình yêu và ký ức về em vẫn sống mãi trong tôi. Trải nghiệm buồn ấy dạy tôi trân trọng hơn những gì mình đang có và yêu thương nhiều hơn khi còn có thể. Cuộc sống là vậy – đôi khi một nỗi mất mát lại khiến ta trưởng thành hơn.

3 tháng 10 2025

Vũ Quỳnh anh giúp ming chả lời với


17 tháng 9 2025

giúp tui nha

17 tháng 9 2025

tui ko có bạn thân

21 tháng 3 2022

batngo

21 tháng 3 2022

bucminh

24 tháng 9 2021

Tôi có một kinh nghiệm đáng sợ. Đó là lần đầu tiên tôi bị tai nạn xe máy. Đó là lý do tại sao tôi vẫn không dám điều khiển xe máy. Hôm đó trời mưa to, chị tôi chở tôi đi học. Do trời mưa nên đường rất trơn, có một chiếc ô tô lao về phía chúng tôi. Cả tôi và chị tôi lúc đó đều hoảng loạn. Xe của chúng tôi bị sập và nằm trên chân tôi. Chỉ nghĩ về điều đó, tôi đã có thể cảm nhận được nỗi đau của giây phút đó. Cảm thấy xấu. May mắn thay, chiếc xe kia phanh kịp thời. Sau đó tôi nhập viện. Lúc đó chân trái của tôi bị gãy và tôi phải ngồi xe lăn. Từ trước đến nay, mỗi khi đi xe máy, tôi đều cảm thấy lo lắng. Đây không phải là một trải nghiệm thú vị cho lắm nhưng nó đã giúp tôi và chị tôi gần gũi nhau hơn.