Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
@ Kẻ Mạo Danh, sao câu hỏi của bạn và Hs trường THCS Nguyễn Lương Bằng giống nhau vậy nhỉ? Mình không biết trả lời bài của ai.
2. Hoàn cảnh xuất xứ của 2 bài:
Nam Quốc Sơn Hà: vào năm 1077 trong cuộc kháng chiến chống Tống do Lí Thường Kiệt chỉ huy thời vua Lí Nhân Tông.
Tụng giá hoàn kinh sư: lúc Trần Quang Khải đi đón Thái thượng hoàng Trần Thánh Tông về Thăng Long ngay sau chiến thắng Chương Dương, Hàm Tử và giải phóng kinh đô năm 1285.
3. Thất ngôn tứ tuyệt: bốn câu, mỗi câu 7 chữ. (Thất: 7. Ngôn: từ, chữ. Tứ: 4. Tuyệt: câu, dòng)
Ngũ ngôn tứ tuyệt: bốn câu, mỗi câu 5 chữ. (ngũ: 5)
*NAM QUỐC SƠN HÀ:
1. Nam đế cư, định phận tại thiên thư.
2. Vương: vua. Thiên thư: sách trời. Tiệt nhiên: ko thể khác.
3. Lai xâm phạm: lại lấn chiếm.
* PHÒ GIÁ VỀ KINH:
1. Đoạt sáo: cướp giáo. Cầm Hồ: bắt quân thù.
2. Tháng 6 năm Ất Dậu (1285) Trần Quang Khải chỉ huy quân nhà Trần chiến thắng ở bến Chương Dương. Tháng 4 năm 1285 chiến thắng Hàm Tử do Trần Nhật Duật chỉ huy với sự hỗ trợ đắc lực của Trần Quang Khải.
TỪ HÁN VIỆT:
1.Chú thích SGK trang 62,66.
2. Từ Thuần Việt là những từ do nhân dân ta tự sáng tạo ra.
Cổng trường mở ra
_Lý Lan_
I. Đọc - tìm hiểu chung
1. Tác giả : Lý Lan
2. Tác phẩm :
- Trích báo “ Yêu trẻ”, số 166, ngày 1-9-2000.
- Nhân vật chính: người mẹ
- Ngôi kể: ngôi thứ nhất ( người mẹ )
- Tóm tắt văn bản:
Văn bản viết về tâm trạng của người mẹ trong đêm chuẩn bị cho con trước ngày khai trường vào lớp 1. Người mẹ hồi hộp, phấp phỏng lo cho con và nhớ về tuổi thơ đến trường của mẹ, suy nghĩ của mẹ về nền giáo dục của nước nhà.
3. Bố cục : 2 phần
Phần 1: Từ đầu …. “ bước vào” : Nỗi long của mẹ
Phần 2 : Còn lại : Cảm nghĩ của mẹ về nền giáo dục nước nhà
II. Đọc – tìm hiểu văn bản
1. Nỗi long của mẹ
a) Tâm trạng của mẹ và con
Tâm trạng của mẹ
- Không ngủ được
- Không tập trung được vào điều gì cả.
- Mẹ lên giường trằn trọc vì nhớ lại ngày đầu tiên đi học.
=> Tâm trạng của mẹ : Thao thức, triền miên suy nghĩ
Tâm trạng của con
- Giấc ngủ đến với con dễ dàng
- Không có mối bận tâm nào là ngày mai phải dậy cho kịp giờ
=> Tâm trạng của con: thanh thản, vô tư
=> Nghệ thuật: Tự sự + Biểu cảm làm nổi bật tâm trạng thao thức, hồi hộp của mẹ.
b) Những việc làm của mẹ
- Buông mùng, đắp mện, nhìn con ngủ
=> Mẹ yêu thương con, hết lòng vì con
c) Kỷ niệm ngày đầu tiên đến trường của mẹ:
- Nhớ về sự nôn nao, hồi hộp khi đi cùng bà ngoại đến trường và nỗi chơi vơi, hốt hoảng khi cổng trường đóng lại.
=> Nghệ thuật: Dùng nhiều từ láy để gợi lên những tâm trạng vừa vui mừng, vừa lo sợ.
- Cứ nhắm mắt vào lại vang lên tiếng đọc bài trầm bổng: “ Hằng năm cứ vào cuối thu…”
=> Người mẹ biết yêu thương người than, tin yêu trường học và tin tưởng vào tương lai của con.
2. Những suy ngẫm của mẹ về giáo dục
- Mẹ nhớ lại câu chuyện ngày khai giảng ở Nhật.
=> Ngày khai trường là ngày lễ của toàn xã hội, là ngày trọng đại của các em học sinh
- Tầm quan trọng của giáo dục: “ Sai một ly đi một dặm “
=> Ko được phép sai lầm trong giáo dục vì giáo dục quyết định tương lai của đất nước
- Mẹ nói : “ Đi đi con…thế giới kì diệu” .
=> Khẳng định vai trò của giáo dục đối với con người là cực kì to lớn và quan trọng.
III. Tổng kết
Ghi nhớ : SGK ( tr.9)
1. Ngày mai con đến trường. Người mẹ thức suốt đêm, suy nghĩ triền miên về ngày đi học đầu tiên của con trong khi đứa con, vì còn nhỏ nên rất vô tư, chỉ háo hức một chút, sau đó đã ngủ ngon lành. Điều khiến người mẹ không ngủ được không phải vì quá lo lắng cho con.
2. Đêm trước ngày khai trường, tâm trạng của người mẹ và đứa con có những biểu hiện khác nhau. Đứa con vô cùng háo hức vì ngày mai được vào lớp Một. Nhưng “cũng như trước một chuyến đi xa, trong lòng con không còn mối bận tâm nào khác ngoài chuyện ngày mai thức dậy cho kịp giờ”. Trong khi đó, người mẹ cứ bâng khuâng, trằn trọc mãi mà không ngủ được (mẹ không tập trung được vào việc gì cả; mẹ lên giường và trằn trọc,…).
3. Người mẹ trằn trọc không phải vì quá lo lắng cho con mà là vì đang sống lại với những kỉ niệm xưa của chính mình. Ngày khai trường của đứa con đã làm sống dậy trong lòng người mẹ một ấn tượng thật sâu đậm từ ngày còn nhỏ, khi cũng như đứa con bây giờ, lần đầu tiên được mẹ (tức bà ngoại của em bé bây giờ) đưa đến trường. Cảm giác chơi vơi hốt hoảng khi nhìn người mẹ đứng ngoài cánh cổng trường đã khép còn in sâu mãi cho đến tận bây giờ.
4*. Xét về hình thức bề ngoài, về cách xưng hô thì dường như người mẹ đang nói với đứa con nhưng trong thực tế, mẹ đang tự nói với mình. Đối thoại hoá ra độc thoại, nói với con mà lại là tâm sự với chính lòng mình – đó là tâm trạng của những người mẹ yêu thương con như yêu máu thịt, một phần cuộc sống của mình. Cách nói ấy vừa thể hiện được tình cảm mãnh liệt của người mẹ đối với đứa con, vừa làm nổi bật tâm trạng, khắc hoạ được tâm tư tình cảm, diễn đạt được những điều khó nói ra được bằng những lời trực tiếp.
5. Vẫn bằng giọng đối thoại, tác giả đã khéo léo chuyển hướng để nói về tầm quan trọng của giáo dục đối với sự phát triển của các thế hệ mai sau. Nêu lên một hiện tượng về sự quan tâm của các quan chức Nhật đối với giáo dục, tác giả đi đến khái quát: "Ai cũng biết rằng mỗi sai lầm trong giáo dục sẽ ảnh hưởng đến cả một thế hệ mai sau, và sai lầm một li có thể đưa thế hệ ấy đi chệch cả hàng dặm sau này".
6. "Đi đi con, hãy can đảm lên, thế giới này là của con, bước qua cánh cổng trường là một thế giới kì diệu sẽ mở ra". Câu văn này đã nói lên ý nghĩa to lớn của nhà trường trong cuộc đời mỗi con người. Như trong một câu chuyện cổ tích kì diệu, phía sau cánh cổng kia là cả một thế giới vô cùng hấp dẫn đối với những người ham hiểu biết, yêu lao động và yêu cuộc sống, thế giới của tri thức bao la, của tình bạn, tình thầy trò nồng ấm tha thiết, chắp cánh cho chúng ta bay cao, bay xa tới những chân trời của ước mơ và khát vọng.
Đêm trước ngày đưa con đến trường, người mẹ không ngủ. Ngắm nhìn con ngủ say, lòng người mẹ bồi hồi xúc động: nhớ lại những hành động của con ban ngày, nhớ về thuở nhỏ với những kỉ niệm sâu sắc trong ngày khai giảng đầu tiên... Lo cho tương lai của con, người mẹ liên tưởng đến ngày khai trường ở Nhật - một ngày lễ thực sự của toàn xã hội -nơi mà ai cũng thể hiện sự quan tâm sâu sắc đến thế hệ tương lai. Đó cũng là tình cảm, niềm tin và khát vọng của người mẹ đối với tương lai của đứa con.
2. Cách đọc
Cần bám sát diễn biến tâm trạng của người mẹ để lựa chọn giọng đọc cho phù hợp:
- Đoạn từ đầu đến "trong ngày đầu năm học": tác giả sử dụng cả ba phương thức tự sự, miêu tả và biểu cảm nhưng tự sự là chủ yếu. Với đoạn này cần đọc giọng nhẹ nhàng.
- Nội dung chính của đoạn tiếp theo (từ "Thực sự mẹ không lo lắng..." đến "cái thế giới mà mẹ vừa bước vào") là sự hồi tưởng của người mẹ về những kỉ niệm trong ngày khai trường đầu tiên. Nội dung này được thể hiện chủ yếu qua phương thức biểu cảm kết hợp với tự sự. Đọc đoạn văn với tiết tấu chậm, thể hiện tâm trạng bồi hồi, xao xuyến của người mẹ.
- Đoạn cuối cùng nói về ngày khai trường ở Nhật. Phương thức tự sự là chủ yếu, giọng đọc cần rõ ràng, không cần diễn cảm nhiều như đoạn trên. Tuy nhiên, ở câu kết thúc văn bản, tác giả lại sử dụng phương thức biểu cảm, do đó khi đọc cần hạ giọng để thể hiện tâm trạng xao xuyến của người mẹ.
-Ca dao,dân ca là những bài ca của người dân lao động thể hiện tâm tư,tình cảm với gia đình,quê hương đất nước.
-Ca dao,dân ca thường sử dụng các biên pháp nghệ thuật như so sánh,nhân hóa để thể hiện nội dung trữ tình.
Quê hương em rất thanh bình và yên tĩnh,có những cánh đồng thẳng cánh cò bay chạy theo những con đươngd làng quanh co. Những buổi sáng mùa xuân đứng ở đầu làng mà nhìn cánh đồng thì thích thú biết bao! Gió xuân nhẹ thổi sóng lúa nhấp nhô từng đợt đuổi nhau ra xa tít. Một đàn cò trắng dang rộng đôi cánh bay qua, nổi bật trên nền trời xanh thẳm. Đầu làng có con sông nước xanh ngắt, trong lành. Vào những buổi dân làng đi làm cỏ, cánh đồng rộn lên những câu hò, câu hát vang trời. Gần cánh đồng có cây đa to để mọi người ngồi nghỉ sau những buổi lao động mệt nhọc. Mùa lúa chín, trong biển lúa vàng ánh lên màu đen nhánh của những cái liềm của người dân đi gặt. Rải rác khắp cánh đồng là những chiếc nón trắng của người đi gặt nhấp nhô lên xuống.
- Những từ đồng nghĩa là: thanh bình và yên tĩnh; xanh thẳm và xanh ngắt.
Đọc thơ Nguyễn Khuyến ta chẳng thấy mấy bài vui bởi tâm trạng ông mang nặng nỗi buồn trước cảnh đất nước thương đau, trước thói đời lắm nỗi éo le. Nỗi buồn ấy càng sâu càng đậm từ khi ông cáo quan về ở ẩn. Nhưng ta niềm vui bất chợt khi đọc Bọn đến chơi nhà. Ẩn chứa trong bài thơ là một tình bạn bằng hữu tâm giao cao quý vượt lên mọi nghi thức đời thường. Cái nghèo vật chất không lấn át được tình cảm ấm áp chân thành.
Đã bấy lâu nay, bác tới nhà
Trẻ thời đi vắng, chợ thời xa
Ao sâu nước cả, khôn chài cá
Vườn rộng rào thưa, khó đuổi gà
Cải chửa ra cây, cà mới nụ
Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa
Đầu trò tiếp khách, trầu không có
Bác đến chơi đây, ta với ta.
Bài thơ viết theo thể thất ngôn bát cú Đường luật nhưng sự phát triển của ý thơ khá bất ngờ không theo cấu trúc (đề, thực, luận, kết) thường thấy ở thơ Đường. Có lẽ đây cũng là một điều rất đặc biệt như chính tình bạn của họ.
Đã bấy lâu nay, bác tới nhà
Câu thơ mở đề giản dị, tự nhiên như lời chào hỏi thân tình của hai người bạn thân lâu lắm mới gặp nhau. Tuổi già thường cảm thấy cô đơn nên người ta khao khát có bạn để chuyện trò, giãi bày tâm sự. Vì vậy khi có bạn đến thăm thì quá đỗi vui mừng. Cách xưng hô thân mật bằng bác, cách gọi thân mật dân dã gợi sự nể trọng cũng như thân tình thể hiện sự gắn bó trọng tình giữa chủ và khách. Câu thơ giống như lời chào quen thuộc hàng ngày: đã lâu rồi nay có dịp bác đến chơi nhà, thật là vui quá. Tôi, bác chẳng xa lạ gì thôi thì mong bác thông cảm cho! Ngày còn ở chốn quan trường việc có bạn tới thăm là lẽ thường nhưng giờ ông đã từ quan, có bạn đến tận nhà thăm thì hẳn phải là thân thiết lắm bởi thói đời: giàu thời tìm đến, khó thời ***** lui. Vui sướng, xúc động nhà thơ đã lấy sự sung túc, giàu có của tình bạn thay vào cái túng thiếu về vật chất để tiếp bạn.
Thông thường theo phép tắc xã giao khi bạn đến nhà dù là thân hay sơ thì trước hết trầu nước sau là cơm rượu đãi bạn. Nhưng sau lời chào bạn Nguyễn Khuyến nhắc đến một loạt những khó khăn của gia đình:
Trẻ thời đi vắng, chợ thời xa
Ao sâu nước cả, khôn chài cá
Vườn rộng rào thưa, khó đuổi gà
Cải chửa ra cây, cà mới nụ
Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa
Nhà thơ như đang phân trần với bạn về sự tiếp đãi chưa chu đáo của mình.
Phần thực, luận tính hệ thống của ngôn ngữ thơ rất chặt chẽ, nhất quán ở một cách nói. Có tất cả mà cũng chẳng có gì để đãi bạn thân. Có ao và có cá, có vườn và gà, có cà và cải, có mướp và bầu, nhưng ... Bức tranh vườn hiện lên sống động vui tươi. Một nếp sống thôn dã chất phác, cần cù, bình dị đáng yêu. Một cuộc đời thanh bạch ấm áp cây đời và tình người. Ta cảm thấy Nguyễn Khuyến đang dắt tay bạn mình ra thăm vườn cây, ao cá và hơn thế mong bạn cảm thông với cuộc sống của mình chăng?
Các từ (sâu, cả, rộng, thưa), các trạng từ chỉ tình trạng (khôn, khó), các trạng từ chỉ sự tiếp diễn của hành động (chửa, mới, vừa, đương) hô ứng bổ trợ cho nhau một cách thần tình, khéo léo, dung dị và tự nhiên. Những từ ngữ này biểu hiện một cuộc sống dung dị, tự nhiên gần gũi đáng yêu.
Dân gian có câu:
Đầu trò tiếp khách, trầu không có
Phải chăng cái nghèo của cụ Tam Nguyên Yên Đổ lại đến mức ấy ư? Nhà thơ đã cường điệu hoá cái nghèo của mình. Một ông quan to triều Nguyễn về ở ẩn, với một cơ ngơi chín sào tư thố là nơi ở thì không thể “miếng trầu” cũng không có. Rõ ràng đây là lời bông đùa hóm hỉnh với bạn. Đồng thời để bày tỏ một cuộc sống thanh bạch, một tâm hồn thanh cao của một nhà nho khước từ lương bổng của giặc Pháp, lui về sống cuộc đời bình dị giữa xóm làng quê hương.
Những vật chất bình thường nhất mang ra tiếp bạn đều không có, mà thay vào đó là tình cảm chân thành tha thiết. Tình bạn của họ được vun đắp, dựng xây trên cơ sở của tình cảm, lòng yêu thương kính trọng. Vật chất là quan trọng nhưng không phải là tất cả. Thật xúc động khi đọc nhưng dòng thơ thể hiện tình cảm của Nguyễn Khuyến với bạn:
Bác Dương thôi đã thôi rồi
Nước mây man mác ngậm ngùi lòng ta
Nhớ từ thuở đăng khoa ngày trước
Bác với tôi hôm sớm cùng nhau
Tình cảm của Nguyễn Khuyến và Dương Khuê thật cảm động, họ tri kỷ tri âm với nhau cũng xuất phát từ đó. Đúng vậy, trong bài thơ này những nghi thức xã giao vật chất dần bị bóc để lộ ra hạt ngọc lung linh - ấy là tâm hồn, tình cảm cao quý của họ.
Bác đến chơi đây, ta với ta
Câu kết là sự “bùng nổ” ý và tình. Tiếp bạn chẳng cần có mâm cao cỗ đầy, sơn hào hải vị mà chỉ cần có một tấm lòng.
Lần thứ hai chữ bác xuất hiện, bác không quản ngại đường xá xa xôi đến thăm bạn thì thật đáng quý. Tình bạn là trên hết, không gì mua được. Mong tiếp bạn bằng những thứ thật sang, thật bất ngờ nhưng rồi chỉ có ta với ta. Họ hiểu nhau, họ tuy hai nhưng là một, cái đồng điệu ấy chính là sự xem thường vật chất, trọng tình cảm, trọng tình bằng hữu.
Tôi và bác chỉ cần gặp nhau để trò chuyện tâm sự là đã đủ. Tình cảm của họ bộc lộ một cách trọn vẹn, tràn đầy và lắng đọng.
Ta với ta trong bài thơ Qua Đèo Ngang của Bà Huyện Thanh Quan là sự bắt gặp đối diện với chính mình, chính tâm trạng cô đơn u hoài của nữ sĩ. Còn ta với ta trong bài thơ này là sự bắt gặp của hai tâm hồn, hai con người.
Có một số bài thơ của Nguyễn Khuyến viết về bạn khi đọc ta mới thấy hết được ý vị của nó:
Từ trước bảng vàng nhà có sẵn
Chẳng qua trong bác với ngoài tôi
Bài thơ Bạn đến chơi nhà là bài thơ hay viết về tình bạn, một tình bạn thắm thiết keo sơn. Một tâm hồn thanh bạch cao quý của hai con người hòa là một, một cách sống thanh cao trọng tình trọng nghĩa. Tình bạn của họ thật cảm động chứ không như Nguyễn Bỉnh Khiêm đã từng lên án Còn bạc còn tiền còn đệ tử - Hết cơm hết rượu hết ông tôi. Tình bạn cao quý ấy còn chói ngời mãi, là điển hình cho tình bằng hữu xưa nay.
Khép lại bài thơ, ai ai cũng xúc động trước tình bạn cao quý của họ. Lời thơ dung dị, ý thơ chất chứa bao tình cảm thân thương trìu mến tạo nên nét đặc sắc của bài thơ.
Nguyễn Khuyến là nhà thơ nôm kiệt xuất của dân tộc ta đầu thế kỉ 20. Ông là tác giả của chùm thơ thu nổi tiếng: Thu điếu , thu vịnh , và thu ẩm. Ngoài ra , ông còn để lại nhiều bài thơ hay nói lên tình bạn cao quý , chân thành và cảm động. “Bạn đến chơi nhà” là một trong những bài thơ nôm tiêu biểu ấy.
Câu nhập đề rất tự nhiên, mộc mạc , giản dị nhưng lại biểu lộ sự vồn vã, vui mừng khôn xiết của một người đã quá lâu rồi mới gặp lại bạn tri âm.
“Đã bấy lâu nay bác tới nhà”
Chữ “bác” gợi lên thái độ niềm nở, thân mật, và trân trọng, một cách xưng hô thân tình. Ta như cảm nhận được những giọt lệ đang ứa ra ở khóe mắt đôi bạn già tri kỉ đã quá lâu rồi mới được gặp nhau. Sự xa cách, nhớ mong làm nỗi bật niềm xúc động, niềm vui sướng vô hạn khi gặp lại bạn.
“Trẻ thời đi vắng, chợ thời xa
Ao sâu nước cả, khôn chài cá
Vườn rộng rào thưa, khó đuổi gà
Cải chửa ra cây, cà mới nụ
Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa”
Nối tiếp sự vui mừng khôn xiết là một nụ cười rạng rỡ nhưng cũng vô cùng hóm hĩnh. Nhà thơ đã tự tạo ra một tình huống éo le. Đoạn thơ như vẽ lên một bức tranh thân thuộc của khu vườn nơi thôn dã. Có ao cá, có gà, có cà, có cải, có mướp, có bầu…,có hai người bạn già đang cầm tay nhau đi dạo trong vườn, tận hưởng thú vui dân dã của một ông quan về ở ẩn. Có tất cả mà cũng chẳng có gì để đãi bạn. Ta có cảm giác như ông đang phân giải với bạn, nhưng cũng có cảm giác ông đang nói lên cuộc sống thanh bạch của chính mình. “Miếng trầu là đầu câu chuyện” thế mà Nguyễn Khuyến thì “Đầu trò tiếp khách trầu không có”, sự thiếu thốn đã được ông nâng cao một cách hóm hỉnh, hài hước đến tột đỉnh. Tất cả để khẳng định :
“ Bác đến chơi đây, ta với ta”
Mọi cái đều “không có” ,chỉ có duy nhất một thứ, đó là tình bạn thắm thiết mà không một thứ vật chất nào có thể thay thế được. Tình bạn là trên hết. Tình bạn được xây dựng từ sự cảm thông , tôn trọng lẫn nhau, không vụ lợi. Cuộc đời một con người có được bao nhiêu người bạn thân như thế. Đoạn thơ như dạy cho chúng ta phải biết nuôi dưỡng tình bạn trong sáng như thế nào. Hãy trải lòng ra để sống với mọi người, đừng để vật chất làm hoen ố những tình cảm vốn rất đẹp trong mỗi chúng ta.
Tóm lại, bài “Bác đến chơi nhà” của Nguyễn Khuyến được viết bằng lời thơ giản dị, mộc mạc nhưng thanh thoát, nhẹ nhàng, tự nhiên, nói lên được tình bạn thâm giao, trong sáng, chân tình. Nó có tác dụng giúp chúng ta nhìn nhận lại chính bản thân mình, không bị cuộc sống vật chất của xã hội phát triển lôi kéo, giúp chúng ta luôn giữ được một tình bạn trong sáng, thủy chung, và cao đẹp vốn là bản chất của dân tộc Việt.







Làm hộ mik Tuần 19 làm ơn cần gấp cứu mik với

Giúp Mik zới
Câu 1. Xác định thể thơ
→ Bài thơ được viết theo thể thơ tự do.
Câu 2. Ý nghĩa của hình ảnh “lời ru” khi gắn với ruộng khoai, bờ ao rau muống, ngọn cỏ, biển rộng
→ Những không gian ấy gợi lên cuộc sống bình dị, gần gũi, thân thuộc của quê hương. Lời ru theo con từ khi nhỏ, gắn với thiên nhiên và lao động, từ không gian nhỏ bé đến không gian lớn lao khi con trưởng thành. Điều đó cho thấy lời ru đồng hành cùng con suốt cuộc đời.
Câu 3. Vì sao “lời ru” được so sánh với “bóng mát” và “mênh mông”?
→ “Bóng mát” gợi sự che chở, dịu dàng, còn “mênh mông” gợi sự bao la, rộng lớn. Lời ru của mẹ vừa nâng đỡ, bảo vệ con, vừa nuôi dưỡng ước mơ, mở ra những chân trời rộng lớn trong cuộc sống.
Câu 4. Tác dụng của biện pháp tu từ điệp ngữ “lời ru”
→ Điệp ngữ “lời ru” nhấn mạnh vai trò quan trọng và sự hiện diện bền bỉ, bất tận của tình mẹ trong hành trình trưởng thành của con. Nhờ điệp ngữ, cảm xúc bài thơ trở nên sâu lắng, tha thiết hơn.
Câu 5. Khi con khôn lớn, “lời ru” đồng hành với con trong hoàn cảnh nào? Em cần làm gì để lời ru của mẹ luôn có ý nghĩa?
→ Khi con lớn, “lời ru” đồng hành với con trong mỗi bước đi của cuộc đời, từ đến lớp, đi qua khó khăn, ra biển lớn, đối mặt thử thách.
→ Để lời ru của mẹ luôn có ý nghĩa, em cần trân trọng tình yêu của mẹ, sống tốt, biết ơn, ngoan ngoãn, cố gắng học tập và giữ gìn những giá trị đẹp từ lời ru.
PHẦN II – VIẾT
Câu 1 (khoảng 150 chữ)
Gợi ý đoạn văn mẫu:
Hình ảnh “lời ru” trong bài thơ Lời ru của mẹ của Xuân Quỳnh tượng trưng cho tình yêu thương vô bờ bến mà mẹ dành cho con. Lời ru theo con từ những ngày thơ bé, gắn với không gian quen thuộc của làng quê như ruộng khoai, bờ ao, ngọn cỏ, rồi mở rộng theo từng bước con trưởng thành. Với em, “lời ru” không chỉ là âm thanh dịu dàng đưa con vào giấc ngủ, mà còn là bài học về tình yêu, lòng nhân hậu và sức mạnh để bước vào đời. Lời ru nuôi dưỡng tâm hồn, giúp con vững tin hơn trước khó khăn. Vai trò của lời ru vì thế vô cùng lớn lao, bởi nó đồng hành với con từ thuở ấu thơ đến khi trưởng thành, trở thành hành trang tinh thần quý giá suốt cuộc đời.
Câu 2 (bài văn biểu cảm – gợi ý đoạn mẫu)
Cuộc sống quanh ta sẽ đẹp hơn khi mọi người biết làm những việc tốt cho nhau. Trong buổi phát động phong trào ủng hộ đồng bào bị lũ lụt mà em chứng kiến, cả sân trường rộn ràng mà vẫn đầy xúc động. Các bạn học sinh mang đến từng cuốn vở, bộ quần áo, những khoản tiền tiết kiệm nhỏ bé nhưng chứa đựng tấm lòng lớn lao. Thầy cô động viên mọi người chia sẻ khó khăn với những gia đình đang chịu thiệt hại. Nhìn những thùng quyên góp dần đầy lên, em cảm nhận rõ sự ấm áp của tình người. Việc làm ấy giúp em hiểu rằng chỉ cần mỗi chúng ta một chút yêu thương, cuộc sống này sẽ trở nên nhân ái và tươi đẹp hơn biết bao.
Câu 1: Xác định thể thơ.
Trả lời: Bài thơ được viết theo thể thơ 5 chữ (ngũ ngôn).
Câu 2: Hình ảnh "lời ru" gắn liền với những không gian như ruộng khoai, bờ ao rau muống, ngọn cỏ hay biển rộng có ý nghĩa gì?
Trả lời:
- Những không gian này gợi lên cuộc sống lam lũ, vất vả của người mẹ (ruộng khoai, bờ ao) và cả những chân trời rộng lớn mà con sẽ đi tới (biển rộng).
- Ý nghĩa: "Lời ru" không chỉ là tiếng hát mà còn chứa đựng cả cuộc đời tần tảo, sự hy sinh thầm lặng của mẹ. Lời ru (tình mẹ) theo con từ những nơi bình dị, nghèo khó nhất cho đến khi con trưởng thành, vươn ra thế giới rộng lớn.
Câu 3: Vì sao "lời ru" lại được so sánh với "bóng mát" và "mênh mông"?
Trả lời:
- "Bóng mát": Vì lời ru (tình mẹ) che chở, xoa dịu con trước những khắc nghiệt, vất vả của cuộc đời ("nắng gắt"). Mẹ là chỗ dựa bình yên cho con.
- "Mênh mông": Vì tình yêu thương của mẹ là vô hạn, bao la như biển trời, tiếp thêm sức mạnh cho con thỏa sức vẫy vùng, khám phá thế giới.
Câu 4: Nêu tác dụng của biện pháp tu từ điệp ngữ "lời ru".
Trả lời:
- Tạo nhịp điệu: Giúp bài thơ có âm hưởng nhẹ nhàng, tha thiết như một khúc hát ru.
- Nhấn mạnh: Khắc sâu hình ảnh "lời ru" như một chủ thể xuyên suốt cuộc đời con. Qua đó khẳng định tình mẫu tử thiêng liêng luôn hiện hữu, bền bỉ và đồng hành cùng con trong mọi khoảnh khắc.
Câu 5
Trả lời:
- Hoàn cảnh đồng hành: Khi con gặp khó khăn ("nắng gắt", "gập ghềnh"), khi con chinh phục đỉnh cao ("núi thẳm") và khi con vươn ra thế giới lớn ("biển rộng").
- Liên hệ bản thân: Để lời ru của mẹ luôn có ý nghĩa, em cần:
+ Nỗ lực học tập, rèn luyện đạo đức để trở thành người có ích (để mẹ không phải lo lắng).
+ Yêu thương, hiếu thảo và biết ơn cha mẹ.
+ Sống dũng cảm, kiên cường vượt qua khó khăn đúng như mong ước gửi gắm trong lời ru của mẹ.
PHẦN II: VIẾT (6,0 điểm) Câu 1: Đoạn văn cảm nhận về hình ảnh "Lời ru" (Khoảng 150 chữ)
Hình ảnh "lời ru" trong bài thơ "Lời ru của mẹ" của Xuân Quỳnh là sự kết tinh đẹp đẽ nhất của tình mẫu tử thiêng liêng. Lời ru không đơn thuần là âm thanh đưa con vào giấc ngủ, mà nó đã hóa thân thành "tấm chăn", "bóng mát", thành "ngọn cỏ" đón bước chân con. Tác giả đã mượn hình ảnh này để khẳng định vai trò to lớn của tình mẹ đối với cuộc đời mỗi con người. Khi còn thơ bé, lời ru nuôi dưỡng tâm hồn, vỗ về giấc ngủ và sưởi ấm con. Khi con khôn lớn, lời ru hóa thành sức mạnh, che chở con trước nắng gắt cuộc đời và là động lực để con vươn ra biển lớn. Có thể nói, lời ru chính là hành trang tinh thần vô giá, là điểm tựa bình yên nhất giúp con người vững bước và sống nhân ái hơn. Đọc bài thơ, ta càng thêm thấu hiểu và biết ơn những hy sinh thầm lặng của mẹ.
Câu 2.
"Bầu ơi thương lấy bí cùng Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn"
Câu ca dao ấy tôi đã thuộc lòng từ thuở bé, nhưng có lẽ phải đến sáng thứ Hai vừa rồi, trong buổi lễ phát động ủng hộ đồng bào miền Trung bị lũ lụt tại trường, tôi mới thực sự thấm thía trọn vẹn sức nặng của hai chữ "đồng bào". Đó không còn là một buổi chào cờ đầu tuần theo lệ thường nữa, mà là một khoảng lặng đầy xúc động, nơi hàng trăm trái tim cùng hướng về một miền quê đang oằn mình trong bão lũ.
Khác hẳn với vẻ ồn ào, náo nhiệt thường ngày, sân trường hôm ấy chìm trong một bầu không khí trầm lắng, trang nghiêm lạ thường. Dường như ai cũng mang trong lòng một nỗi niềm nặng trĩu khi nghĩ đến những bản tin thời sự tối qua: hình ảnh dòng nước đục ngầu cuồn cuộn nuốt chửng những mái nhà, tiếng kêu cứu lạc lõng giữa màn mưa trắng trời. Nỗi đau ấy một lần nữa hiện hữu rõ nét qua giọng đọc nghẹn ngào, xúc động của thầy Hiệu trưởng trong lời kêu gọi quyên góp. Từng lời thầy nói như chạm vào nơi mềm yếu nhất trong tâm hồn mỗi học sinh, khiến khóe mắt ai nấy đều cay cay.
Ngay sau lời phát động, không khí tang thương nhường chỗ cho hơi ấm của tình người lan tỏa. Một dòng chảy yêu thương bắt đầu chuyển động khi các thầy cô và từng lớp học sinh nối đuôi nhau tiến về phía thùng quyên góp. Không ai bảo ai, mọi người đều bước đi nhẹ nhàng, trân trọng như đang nâng niu một niềm hy vọng gửi đến phương xa. Những món quà được trao đi rất đa dạng: có khi là phong bì tiền tiết kiệm, có khi là chồng sách giáo khoa cũ buộc dây gọn gàng, hay những bộ quần áo được gấp phẳng phiu. Tuy giá trị vật chất khác nhau, nhưng tất cả đều chung một tấm lòng sẻ chia "lá lành đùm lá rách".
Trong dòng cảm xúc dâng trào ấy, hình ảnh khiến trái tim tôi rung động mạnh mẽ nhất là khoảnh khắc một em học sinh lớp 6 nhỏ nhắn ôm chặt chú heo đất trên tay bước lên sân khấu. Em đã không ngần ngại đập vỡ "gia tài" dành dụm cả năm trời của mình ngay tại chỗ để gửi hết cho các bạn vùng lũ. Tiếng heo đất vỡ vang lên, những đồng tiền lẻ rơi ra, nhưng ánh lên trong mắt em không phải sự tiếc nuối mà là niềm vui lấp lánh. Hành động hồn nhiên mà dứt khoát ấy như một ngọn lửa nhỏ, thổi bùng lên sự ấm áp và thôi thúc chúng tôi – những anh chị lớp lớn – càng thêm ý thức về trách nhiệm của mình.
Hòa vào dòng người ấy, tôi cầm trên tay số tiền ăn sáng đã dành dụm được, nhẹ nhàng bỏ vào thùng quyên góp. Khoảnh khắc đôi tay rời khỏi chiếc phong bì, tôi bỗng thấy lòng mình nhẹ nhõm và bình yên đến lạ. Tôi hiểu rằng, số tiền này có thể chẳng đáng là bao so với những mất mát ngoài kia, nhưng khi hòa vào hàng ngàn tấm lòng khác, nó sẽ góp phần mang đến một manh áo ấm, một cuốn vở mới cho những người bạn đang gặp khó khăn.
Buổi lễ khép lại khi nắng đã lên cao, sân trường dường như bừng sáng hơn không chỉ bởi ánh mặt trời mà còn bởi niềm tin và tình người ấm áp. Qua buổi phát động này, tôi nhận ra rằng cuộc sống chỉ thực sự tươi đẹp khi chúng ta biết sống vì người khác. Những cơn bão rồi sẽ tan, nước lũ rồi sẽ rút, nhưng tình nghĩa đồng bào được thắp lên từ những buổi lễ như hôm nay sẽ còn đọng lại mãi, bồi đắp cho tâm hồn tôi biết yêu thương và sẻ chia nhiều hơn.