K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Trong bài thơ “Thu điếu” của Nguyễn Khuyến, em ấn tượng nhất với hai câu: “Ao thu lạnh lẽo nước trong veo. Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo.” Hai câu thơ đã mở ra một khung cảnh mùa thu thật yên ả và tĩnh lặng. Ao thu nhỏ, nước thì trong đến mức có thể nhìn thấy cả đáy, khiến em cảm nhận được sự mát mẻ, dịu dàng của thiên nhiên. Hình ảnh chiếc thuyền câu “bé tẻo teo” làm...
Đọc tiếp

Trong bài thơ “Thu điếu” của Nguyễn Khuyến, em ấn tượng nhất với hai câu:

“Ao thu lạnh lẽo nước trong veo.

Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo.”

Hai câu thơ đã mở ra một khung cảnh mùa thu thật yên ả và tĩnh lặng. Ao thu nhỏ, nước thì trong đến mức có thể nhìn thấy cả đáy, khiến em cảm nhận được sự mát mẻ, dịu dàng của thiên nhiên. Hình ảnh chiếc thuyền câu “bé tẻo teo” làm cho không gian càng trở nên vắng vẻ, cô đơn hơn. Từ láy “tẻo teo” gợi ra sự nhỏ bé đến đáng thương, như chính tâm trạng của tác giả trước cuộc sống nhiều đổi thay. Cảnh vật tuy đơn sơ nhưng lại mang nét đẹp rất riêng, rất Việt Nam. Qua đó, em cảm nhận được tình yêu thiên nhiên và tâm hồn sâu lắng của nhà thơ Nguyễn Khuyến. Hai câu thơ tuy nhẹ nhàng nhưng đã để lại trong em nhiều cảm xúc khó quên.

0
Trong bài thơ Thu điếu, hai câu thơ khiến em ấn tượng nhất là:“Tựa gối ôm cần, lâu chẳng được,Cá đâu đớp động dưới chân bè.”Hai câu thơ đã khắc họa hình ảnh một ông lão câu cá thong dong, nhàn nhã giữa khung cảnh thu vắng lặng. Cái dáng ngồi “tựa gối ôm cần” gợi lên sự ung dung, không màng bon chen của Nguyễn Khuyến. Tưởng như nhà thơ say mê với thú câu cá, nhưng thực chất...
Đọc tiếp

Trong bài thơ Thu điếu, hai câu thơ khiến em ấn tượng nhất là:

“Tựa gối ôm cần, lâu chẳng được,
Cá đâu đớp động dưới chân bè.”

Hai câu thơ đã khắc họa hình ảnh một ông lão câu cá thong dong, nhàn nhã giữa khung cảnh thu vắng lặng. Cái dáng ngồi “tựa gối ôm cần” gợi lên sự ung dung, không màng bon chen của Nguyễn Khuyến. Tưởng như nhà thơ say mê với thú câu cá, nhưng thực chất đó chỉ là cái cớ để ông hòa mình vào thiên nhiên, để lắng nghe tiếng động khẽ khàng của mùa thu. Hình ảnh “cá đâu đớp động dưới chân bè” làm nổi bật sự tĩnh lặng tuyệt đối của không gian, chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng đủ ngân vang. Hai câu thơ giản dị nhưng giàu sức gợi, thể hiện tâm hồn thanh cao, yêu thiên nhiên và cũng ẩn chứa nỗi trăn trở trước thời cuộc của nhà thơ. Đọc những vần thơ ấy, em cảm nhận rõ hơn vẻ đẹp tao nhã và nhân cách thanh sạch của Nguyễn Khuyến

0
Hai câu thơ khiến em ấn tượng nhất trong bài “Thu điếu” của Nguyễn Khuyến là: “Lá vàng trước gió khẽ đưa vèo, Lọc trong không khí tiếng chim treo.”🌾 Hai câu thơ này đã vẽ nên một bức tranh mùa thu tĩnh lặng, nhẹ nhàng mà đầy chất thơ. Hình ảnh “lá vàng” bay “vèo” trước gió không chỉ gợi sự chuyển động nhẹ nhàng mà còn thể hiện sự mong manh, thoáng qua của thời gian. Từ...
Đọc tiếp

Hai câu thơ khiến em ấn tượng nhất trong bài “Thu điếu” của Nguyễn Khuyến là: “Lá vàng trước gió khẽ đưa vèo, Lọc trong không khí tiếng chim treo.”

🌾 Hai câu thơ này đã vẽ nên một bức tranh mùa thu tĩnh lặng, nhẹ nhàng mà đầy chất thơ. Hình ảnh “lá vàng” bay “vèo” trước gió không chỉ gợi sự chuyển động nhẹ nhàng mà còn thể hiện sự mong manh, thoáng qua của thời gian. Từ “vèo” là một từ tượng thanh độc đáo, gợi cảm giác nhanh, nhẹ, tạo nên nhịp điệu rất riêng cho câu thơ. Trong khi đó, “tiếng chim treo” lại là một cách diễn đạt đầy sáng tạo, khiến người đọc liên tưởng đến âm thanh như lơ lửng giữa không gian, không rõ từ đâu vọng lại. Cách dùng từ “lọc” cho thấy sự tinh tế trong cảm nhận của nhà thơ, như thể ông đang chắt lọc từng âm thanh, từng chuyển động của thiên nhiên. Hai câu thơ không chỉ thể hiện tài năng quan sát tinh tế mà còn phản ánh tâm hồn thanh cao, yêu thiên nhiên của Nguyễn Khuyến. Qua đó, em cảm nhận được vẻ đẹp trong trẻo, yên bình của mùa thu đồng bằng Bắc Bộ và sự giao hòa giữa con người với cảnh vật.

1
30 tháng 9 2025

chép mạng hả ?

30 tháng 9 2016

Bạn tham khảo nhé, Chúc bạn học tốt!hihi

Nguyễn Du là đại thi hào của dân tộc Việt Nam. Nói đến Nguyễn Du người ta nghĩ ngay đến TRUYỆN KIỀU. Đoạn trích "Chị em Thuý Kiều" nằm ở phầm mở đầu tác phẩm, giới thiệu gia cảnh của Kiều, chủ yếu là miêu tả tài sắc của chị em Thuý Kiều và đặc biệt là Thúy Kiều thể hiện qua câu
:Làn thu thủy nét xuân sơn
Hoa ghen thua thắm, liễu hờn kem xanh
-Nguyễn Du tả Vân trước để làm nền cho việc tả Kiều.
-Ông đã dùng nghệ thuật đòn bẩy để tôn vinh vẻ đẹp của Kiều.
-Nếu như tả Vân ông sử dụng nghệ thuật liệt kê: tả cẩn thận từng chi tiết khuôn mặt, nụ cười... thì khi tả Kiều ông sử dụng nghệ thuật điểm nhãn. Tại sao vậy? Vì đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, chỉ đặc tả đôi mắt của Kiều, Nguyễn Du muốn khẳng định rằng nàng có tâm hồn trong sáng, bao dung, độ lượng.
-Cũng như tả Vân, khi tả Kiều, Nguyễn Du sử dụng nghệ thuật ước lệ tượng trưng " Làn thu thủy nét xuân sơn/ Hoa ghen thua thắm liễu hờn kém xanh ".
-Đôi mắt của Kiều trong trẻo dịu êm như làn nước hồ thu, cặp lông mày thanh tú như dáng núi mùa xuân. Kiều đẹp sắc sảo, nổi trội hơn Vân. Tuy nhiên trong vẻ đẹp ấy của đôi mắt nàng dường như phảng phất 1 nỗi buồn.
-Nghệ thuật nhân hóa " hoa ghen, liễu hờn " gợi 1 sự ganh ghét đố kị của tạo hóa trước nhan sắc mặn mà, kiêu sa của Kiều.
-Nét đẹp của Kiều đã khiến cho thiên nhiên nổi giận, tạo hóa cũng phải hờn ghen.
-Sắc đẹp của nàng khiến cho tướng phải mất thành, vua phải mất nước " Một hai nghiêng nước nghiêng thành" 
( Nhất cố khuynh nhân thành / Tái cố khuynh nhân quốc : đến lần 1 thì tường mất thành, quay lại lần 2 thì vua mất nước )
-Chính vẻ đẹp quá sắc sảo, quá hoàn mĩ của Thúy Kiều đã khiến cho thiên nhiên nổi giận, ganh ghét. Điều đó dự báo số phận của Kiều sẽ gặp nhiều đắng cay, bất hạnh, bão tố.

 
 
30 tháng 9 2016

Nguyễn Du là đại thi hào của dân tộc Việt Nam. Nói đến Nguyễn Du người ta nghĩ ngay đến TRUYỆN KIỀU. Đoạn trích "Chị em Thuý Kiều" nằm ở phầm mở đầu tác phẩm, giới thiệu gia cảnh của Kiều, chủ yếu là miêu tả tài sắc của chị em Thuý Kiều và đặc biệt là Thúy Kiều thể hiện qua câu
:Làn thu thủy nét xuân sơn
Hoa ghen thua thắm, liễu hờn kem xanh
-Nguyễn Du tả Vân trước để làm nền cho việc tả Kiều.
-Ông đã dùng nghệ thuật đòn bẩy để tôn vinh vẻ đẹp của Kiều.
-Nếu như tả Vân ông sử dụng nghệ thuật liệt kê: tả cẩn thận từng chi tiết khuôn mặt, nụ cười... thì khi tả Kiều ông sử dụng nghệ thuật điểm nhãn. Tại sao vậy? Vì đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, chỉ đặc tả đôi mắt của Kiều, Nguyễn Du muốn khẳng định rằng nàng có tâm hồn trong sáng, bao dung, độ lượng.
-Cũng như tả Vân, khi tả Kiều, Nguyễn Du sử dụng nghệ thuật ước lệ tượng trưng " Làn thu thủy nét xuân sơn/ Hoa ghen thua thắm liễu hờn kém xanh ".
-Đôi mắt của Kiều trong trẻo dịu êm như làn nước hồ thu, cặp lông mày thanh tú như dáng núi mùa xuân. Kiều đẹp sắc sảo, nổi trội hơn Vân. Tuy nhiên trong vẻ đẹp ấy của đôi mắt nàng dường như phảng phất 1 nỗi buồn.
-Nghệ thuật nhân hóa " hoa ghen, liễu hờn " gợi 1 sự ganh ghét đố kị của tạo hóa trước nhan sắc mặn mà, kiêu sa của Kiều.
-Nét đẹp của Kiều đã khiến cho thiên nhiên nổi giận, tạo hóa cũng phải hờn ghen.
-Sắc đẹp của nàng khiến cho tướng phải mất thành, vua phải mất nước " Một hai nghiêng nước nghiêng thành" 
( Nhất cố khuynh nhân thành / Tái cố khuynh nhân quốc : đến lần 1 thì tường mất thành, quay lại lần 2 thì vua mất nước )
-Chính vẻ đẹp quá sắc sảo, quá hoàn mĩ của Thúy Kiều đã khiến cho thiên nhiên nổi giận, ganh ghét. Điều đó dự báo số phận của Kiều sẽ gặp nhiều đắng cay, bất hạnh, bão tố.

 

Trong bài thơ ''Thu điếu''của Nguyễn Khuyến, hai câu thơ khiến em ấn tượng nhất là: “Tựa gối ôm cần lâu chẳng được, Cá đâu đớp động dưới chân bèo.” Qua hai câu thơ này, ta thấy hiện lên hình ảnh một ông câu ung dung, nhàn tản, ngồi lặng lẽ giữa không gian thu tĩnh lặng. Tư thế “tựa gối ôm cần” gợi dáng vẻ thư thái, thảnh thơi của nhà thơ khi hòa mình với thiên nhiên. Sự...
Đọc tiếp


Trong bài thơ ''Thu điếu''của Nguyễn Khuyến, hai câu thơ khiến em ấn tượng nhất là:


“Tựa gối ôm cần lâu chẳng được,

Cá đâu đớp động dưới chân bèo.”


Qua hai câu thơ này, ta thấy hiện lên hình ảnh một ông câu ung dung, nhàn tản, ngồi lặng lẽ giữa không gian thu tĩnh lặng. Tư thế “tựa gối ôm cần” gợi dáng vẻ thư thái, thảnh thơi của nhà thơ khi hòa mình với thiên nhiên. Sự tĩnh lặng ấy bỗng bị phá vỡ bởi tiếng cá “đớp động dưới chân bèo”, tạo nên một điểm nhấn sinh động, làm cho bức tranh thu thêm phần chân thực. Qua đó, ta cảm nhận được tâm hồn thi nhân gắn bó, giao hòa sâu sắc với cảnh vật quê hương. Hai câu thơ không chỉ vẽ nên khung cảnh mùa thu đặc trưng của làng quê Bắc Bộ mà còn thể hiện thú vui tao nhã, thanh cao của Nguyễn Khuyến. Đọc lên, em thấy lòng mình cũng lắng lại, nhẹ nhàng và bình yên của quê hương Việt Nam cũng toát lên được vẻ u hoài trầm tư suy nghĩ của tác giả .


0
Trong bài thơ "Thu điếu" của Nguyễn Khuyến, hai câu thơ đặc sắc và giàu chất thơ nhất chính là: " Tựa gối ôm cần lâu chẳng được Cá đâu đớp động dưới chân bèo"Hình ảnh "tựa gối ôm cần" là tư thế của một người câu cá cũng là một tâm thế nhàn của một nhà thơ đã thoát khỏi vòng danh lợi. Âm thanh "cá đâu đớp...
Đọc tiếp

Trong bài thơ "Thu điếu" của Nguyễn Khuyến, hai câu thơ đặc sắc và giàu chất thơ nhất chính là:

" Tựa gối ôm cần lâu chẳng được

Cá đâu đớp động dưới chân bèo"

Hình ảnh "tựa gối ôm cần" là tư thế của một người câu cá cũng là một tâm thế nhàn của một nhà thơ đã thoát khỏi vòng danh lợi. Âm thanh "cá đâu đớp động", thêm từ "đâu" gợi lên sự mơ hồ, xa vắng và chợt tỉnh. Người câu cá phải chăng cũng là tác giả, một con người yêu nước thương dân nhưng bất lực trước thời cuộc, không cam tâm làm tay sai cho thực dân Pháp nên đã cáo bệnh, từ quan. Và rồi, tâm hồn bỗng chợt tỉnh trở về thực tại khi "cá đâu đớp động dưới chân bèo". Không gian có lẽ phải vô cùng yên tĩnh mới có thể lắng nghe được tiếng cá đớp động. Điều đó góp phần diễn tả tâm trạng, cô quạnh trong lòng nhà thơ.

0
Trong bài thơ Thu điếu của Nguyễn Khuyến, hai câu thơ đã để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc là“Tựa gối ôm cần lâu chẳng được Cá đâu đớp động dưới chân bèo” Hình ảnh “tựa gối ôm cần” gợi ra dáng vẻ ung dung, thảnh thơi của nhà thơ bên cạnh hồ thu tĩnh lặng. Đó không chỉ là cảnh câu cá bình dị mà còn là sự gửi gắm tâm hồn của một người nghệ sĩ sống hòa hợp...
Đọc tiếp

Trong bài thơ Thu điếu của Nguyễn Khuyến, hai câu thơ đã để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc là

“Tựa gối ôm cần lâu chẳng được

Cá đâu đớp động dưới chân bèo”

Hình ảnh “tựa gối ôm cần” gợi ra dáng vẻ ung dung, thảnh thơi của nhà thơ bên cạnh hồ thu tĩnh lặng. Đó không chỉ là cảnh câu cá bình dị mà còn là sự gửi gắm tâm hồn của một người nghệ sĩ sống hòa hợp với thiên nhiên. Câu thơ thứ hai với âm thanh “cá đâu đớp động” khẽ làm xao động mặt nước vốn tĩnh lặng, tạo điểm nhấn độc đáo cho bức tranh thu. Tiếng cá đớp mồi rất nhỏ nhưng trở thành một chi tiết gợi cảm, khiến không gian thu càng thêm tĩnh mịch. Qua đó, ta cảm nhận được sự tinh tế trong cảm nhận của Nguyễn Khuyến trước cảnh vật quê hương. Đồng thời, dáng vẻ thong dong ấy cũng gợi lên tâm trạng ẩn chứa nỗi buồn, sự uẩn khúc của một nhà nho trước thời thế. Hai câu thơ vừa vẽ nên cảnh thu thanh bình vừa bộc lộ tâm hồn trong sáng, chan chứa tình yêu quê hương của tác giả.

1
30 tháng 9 2025

“Ao thu lạnh lẽo nước trong veo,


Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo.”


Nguyễn Khuyến đã chọn những chi tiết rất tiêu biểu cho mùa thu xứ Bắc (ao thu, gió thu, trời thu). Ao thu là thứ ao rất riêng chỉ mùa thu mới xuất hiện. Nguyễn Khuyến đã ghi nhận được hai đặc trưng của ao thu là lạnh lẽo và trong veo – ao lạnh nước yên, trong đến tận đáy. Ao là nét thường gặp trong thơ Nguyễn Khuyến, nói đến ao là gợi đến một cái gì rất gần gũi, thân quen, tâm hồn Nguyễn Khuyến là thế: thân mật, bình dị, chân thành với hồn quê. Trời thu trong xanh cũng là hình quen thuộc trong thơ Nguyễn Khuyến. Bầu trời thu xanh ngắt xưa nay vẫn là biểu tượng đẹp của mùa thu. Những án mây không trôi nổi bay khắp bầu trời mà lơ lửng. Xanh ngắt trong thơ Nguyễn Khuyến là xanh trong, tinh khiết đến tuyệt đối, không hề pha lẫn, không hề gợn tạp. Đường nét chuyển động nhẹ nhàng, mảnh mai, tinh tế: hơi gợn tí, khẽ đưa vèo, mây lơ lửng, đường bao thanh mảnh của rặng trúc, đường gợn của lượn sóng ao thu. Cảnh vật toát lên sự hài hòa, xứng hợp: Ao nhỏ – thuyền bé; gió nhẹ – sóng gợn; trời xanh – nước trong; khách vắng teo – chủ thể trầm ngâm tĩnh lặng.