Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Dàn ý
A. Mở bài:
- Giới thiệu việc tốt em làm – giúp một đứa trẻ đi lạc tìm mẹ trong khu vui chơi đông đúc. Cảm xúc của em và thái độ của bố mẹ khi đó.
B. Thân bài:
- Hoàn cảnh xảy ra sự việc: Vào một buổi lễ hội… Em đi chơi và gặp một em bé chừng 4 tuổi đang thút thít vẻ sợ hãi trong một góc.
- Sự việc xảy ra:
+ Em đến gần bé hỏi han và biết bé đang bị lạc mẹ giữa đám đông.
+ Em quyết định dẫn bé ra quầy trung tâm nhờ người thông báo tìm mẹ cho bé. Em ở cạnh bé suốt thời gian chưa gặp được mẹ, vì bé rất sợ hãi.
+ Cuối cùng mẹ bé cũng chạy đến với khuôn mặt đầy lo lắng ôm chầm lấy con. Thế là bé đã gặp được mẹ rồi.
- Em mừng cho hai mẹ con. Về nhà em kể lại cho bố mẹ và bố mẹ rất vui lòng vì em đã biết giúp đỡ người khác khi gặp khó khăn.
C. Kết bài:
- Em cảm thấy rất vui và tự hào, cũng vui vì khiến bố mẹ vui lòng. Tự hứa với bản thân sẽ làm nhiều việc tốt hơn nữa.
Cuộc đời mỗi chúng ta có không ít những kỉ niệm vui buồn và cả những việc làm khiến chúng ta mỗi ngày một lớn dần thêm. Đối với riêng tôi thì lần tôi đã làm được mộ việc tốt đã để lại trong tôi rất nhiều những ấn tượng khó quên.
Đó là một lần tôi đi học sớm hơn mọi khi do hôm nay là đến phiên tôi làm trực nhật. Trời giờ này vẫn còn nhiều sương lắm giăng mắc cả một khoảng hồ trước mặt. Khi tôi đi qua cầu tôi bông thấy một túi gì đó đen nằm ở giữa đường ,tôi thầm nghĩ đó chắc là của chiếc xe máy mới đi qua. Vốn tò mò tôi mới mở ra xem ,tôi bỗng chết lặng người khi tôi thấy trong đó có rất nhiều tiền tôi ước chừng có đến khoảng hơn chục triệu ,tôi hốt hoảng không nghĩ được gì nhiều ,tôi liền cho ngay vào cặp rồi rảo bước đến trường. Cả buổi học từ khi đến trường tôi không học được gì cả đầu tôi như loạn hết lên không biết làm gì với số tiền đó. Có khi tôi lại nghĩ hay mình lấy một ít ra tiêu chắc cũng không sao. Tôi tưởng tượng ra những việc mình sẽ làm khi có số tiền đó. Hay là mình sẽ mua một chiếc xe đạp nhỉ,bố tôi cứ khất lên khất xuống mà vẫn chưa mua được cho tôi. Rồi tôi sẽ mau đồ mới mau cặp mới bút mới và cả quần áo mới cho lũ bạn phải phát ghen lên vì tôi. À mà tôi cũng phải đưa cho mẹ một ít chứ để mẹ sắm cho gia đình nữa chứ.
Những suy nghĩ ấy đang đấu tranh quyết liệt trong đầu tôi với suy nghĩ hay là trả lại nhỉ. Bỗng tôi đang suy nghĩ mông lung thì cô giáo tôi lại bước vào. Tôi cũng chả có tâm trạng mà học nữa,tôi chỉ suy nghĩ xem nên làm gì với số tiền lớn đó. Bỗng cô giáo gọi tôi lên ,tôi giật nảy mình hình như cô phải gọi tôi đến lần thứ ba thì phải. Tôi cuống cuồng mở sách vở đang không biết cô hỏi gì thì cô bỗng quát tôi “sao hôm nay em ngồi trong lớp lại mất tập trung như thế hả. em cho cô biết hôm nay học bài gì nào”. Tôi lại cuống cuồng lật sách vở,đúng lúc đó con bạn vội đặt trước mắt tôi tiêu đề bài hôm nay. Thì ra chúng tôi hôm nay sẽ học bài về làm việc tốt ,tôi khẽ trả lời cô. Tưởng đâu được yên thân ngồi xuống thì cô hỏi tiếp “vậy em đã làm được việc tốt nào chưa”Tôi cuống cuồng không biết làm sao thì bỗng tôi trả lời cô “em đã trả lại tiền cho người đánh mất ạ”. Tôi cũng không hiểu tại sao tôi lại trả lời như thế nữa chắc là do việc tốt đó chúng tôi hay được học nhất. Cô giáo khẽ khen tôi rồi đề nghị lớp cho một tràng pháo tay. Tôi cũng thấy vui vui lâng lâng khi được mọi người khen ngợi như thế.
Buổi học một lát sau là kết thúc,tôi quên khuấy mất chuyện số tiền đó từ bao giờ dường như là từ khi được mọi người tán dương trong lớp học. Trên đường đi học về tôi mới sực nhớ ra và tôi vội chạy ngay đến chỗ phường công an gần đó để khai báo sự việc. Chú công an cứ khen tôi suốt về hành động này của tôi chú còn hỏi tôi học trường nào ở đâu để dễ liên lạc. Tôi rất vui mừng về điều đó ,bây giờ tôi cũng chỉ có một mong muốn là mong sao người bị mất sẽ nhanh chóng tìm lại được tiền để không uổng công tôi trăn trở trả lại. Ngày thứ hai tuần sau khi chúng tôi đang trong giờ chào cờ thì trong lúc không để ý chuyện gì tôi bỗng giật mình khi nghe thấy tên mình được thầy hiệu trưởng đọc rất to rất rõ ràng. Tim tôi như đang nhảy loạn xa cả lên. Tất cả các ánh mắt đổ dồn về phía tôi khiến không khỏi lo lắng và sợ hãi. Thầy kêu tôi lên sân khấu của nhà trường ,tôi lo lắng không biết mình đã phạm phải lỗi gì hay do mình không chịu nghe bài phát biểu của thầy. Tôi miễn cưỡng đứng dậy mà bước lên về phía thầy,các ánh mắt lại tiếp tục dõi theo tôi khiến tôi không khỏi băn khoăn,tôi thiết nghĩ học sinh hư thì có gì mà nhìn ghê thế. Lên đến chỗ thầy tôi mới nhìn thấy một người lạ đang đứng cạnh thầy tôi tưởng đó là thầy giáo mới đến trường,tôi đi qua người đó và đến chỗ thầy. Bỗng tôi thấy người đó ôm chàm lấy tôi cảm ơn rối rít.
Tôi thấy hỗn loạn lắm. Một lát sau khi thầy giáo chủ nhiệm nói rõ thì tôi mới hiểu ra câu chuyện và tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm hẳn. Thì ra con của chú này đang nằm bệnh viện đó là số tiền để chữa trị cho con chú. Tôi thấy hạnh phúc lắm vì đã giúp được một việc tốt. Tôi nhận được rất nhiều tràng pháo tay từ tất cả mọi người có mặt ở đây. Khi ấy tôi cảm nhận rất rõ việc làm của tôi thật sự có ý nghĩa biết bao.
Cuối buổi chào cờ chú đó có tìm tôi và ý muốn cho tôi một số tiền nhưng tôi nhất định từ chối và tôi nói chú hãy cầm số tiền ấy để chữa trị cho em đi ạ. Chú khen tôi rằng tôi chính là một người tốt. Tôi cảm thấy rất sung sướng và hạnh phúc khi mình đã làm được một việc không hề nhỏ chút nào.
Tôi tự nhủ mình cần phải cố gắng làm nhiều việc tốt hơn nữa để xứng đáng với tấm gương người tốt việc tốt mà nhà trường đã trao tặng vào dịp cuối năm cho tôi.
Câu chuyện nhỏ trên gợi cho em suy nghĩ là : Cần phải biết vượt qua những khó khăn, thử thách khắc nghiệt trong cuộc đời, đồng thời phải biết nắm bắt và tận dụng cơ hội để đạt đến đích.
( Chúc bạn học tốt )
bài thơ đợi mẹ, em như được sống lại trong một không gian đầy yêu thương và chờ mong. Hình ảnh em bé ngồi trông ngóng mẹ về vừa hồn nhiên, trong sáng, vừa gợi lên nỗi nhớ thương tha thiết. Những vần thơ giản dị mà chân thật đã khắc họa rõ tình cảm gắn bó thiêng liêng giữa mẹ và con.Em cảm nhận được nỗi khát khao có mẹ ở bên,đc nghe giọng nói ấm áp, được vòng tay mẹ ôm ấp vỗ về. Đằng sau lời thơ còn là sự hy sinh thầm lặng, vất vả của mẹ cho con có cuộc sống đầy đủ, bình yên.Bài thơ khiến em càng thêm trân trọng những khoảnh khắc gần gũi bên mẹ, đồng thời nhắc nhở em phải biết yêu thương, kính trọng và báo đáp công lao to lớn của mẹ bằng sự ngoan ngoãn, học tập chăm chỉ và những việc làm tốt nhỏ bé mỗi ngày
Câu 1. thể hiện niềm vui trước nhịp sống bình yên, thân thuộc của quê hương, gợi âm thanh rộn rã, tươi vui của tiếng nhạc ngựa
Làm giúp nì,tick cho tui nhe:
Bài thơ Mẹ tôi của tác giả Từ Dạ Linh đã để lại trong em một ấn tượng sâu sắc về tình cảm thiêng liêng và sự hy sinh vô bờ của mẹ. Qua từng câu chữ, tác giả đã vẽ nên hình ảnh người mẹ với vẻ đẹp giản dị, mộc mạc nhưng lại vô cùng vĩ đại. Những hình ảnh của mẹ trong bài thơ như "mẹ là ngọn lửa cháy âm thầm" hay "mẹ là mảnh đất quê hương" khiến em cảm nhận rõ ràng sự nuôi dưỡng và bảo vệ vô điều kiện mà mẹ dành cho con cái. Mẹ không chỉ là người sinh thành, mà còn là người truyền cảm hứng, là nơi con tìm về khi mệt mỏi hay lạc lối. Cảm xúc trong bài thơ nhẹ nhàng nhưng đầy chất chứa, như một lời nhắc nhở về lòng biết ơn, sự kính trọng đối với những hy sinh thầm lặng của mẹ. Em thấy mình như được gợi nhắc lại những kỷ niệm bên mẹ, càng thêm trân quý những gì mẹ đã làm cho mình. Mẹ là tất cả, là niềm tin và là nguồn động lực vô giá trong cuộc đời mỗi người.
- Biểu tượng của sự hi sinh: Tác giả khắc họa mẹ là người chịu đựng "đắng cay ngang trái", giấu đi "đớn đau" để dành cho con sự sống và che chở, dõi theo con suốt cuộc đời.
- Biểu hiện của tình thương: Tình mẹ được thể hiện qua những hành động cụ thể như chăm sóc con, là chỗ dựa tinh thần, hay qua nỗi mong nhớ con da diết trong câu hát ru "À ơi... Sáng trông/Trưa đợi/Tối chờ".
- Sự lớn lao, vĩ đại: Dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, mẹ vẫn là người vĩ đại và thiêng liêng nhất, là nguồn sức mạnh, tình yêu thương vô bờ bến dành cho con.
- Giọng điệu mộc mạc, tha thiết: Tác giả sử dụng giọng điệu chân thành, giản dị, kết hợp với hình ảnh ẩn dụ và so sánh độc đáo, tạo nên sức lay động mạnh mẽ.
- Lời ru quen thuộc: Câu hát ru "À ơi..." mang âm hưởng của quê hương, làm cho bài thơ trở thành một khúc hát tri ân bất tận, gợi cảm xúc sâu lắng.
- Lòng biết ơn sâu nặng: Bài thơ khơi gợi trong em niềm xúc động, biết ơn sâu sắc đối với tình mẹ, hiểu được giá trị của những hy sinh thầm lặng mà mẹ dành cho con.
- Trân trọng phút giây bên mẹ: Tác giả muốn gửi gắm thông điệp hãy trân trọng những khoảnh khắc được ở bên cạnh mẹ, yêu thương và đền đáp công ơn của mẹ.
- Tình yêu thương là hạnh phúc: Tình yêu thương của cha mẹ là món quà vô giá, giúp ta vững bước trên đường đời.
Tham Khảo
Chủ tịch Hồ Chí Minh đã để lại trong lòng người những xao xuyến sau bao năm xa quê hương
Bác của chúng ta, sau 30 năm bôn ba tìm đường cứu nước, chịu biết bao nhiêu khổ cực, vượt qua bao nhiêu khó khăn, thì năm 1941, ước nguyện được trở về quê hương của Người cũng đã trở thành hiện thực. Bên cột móc 108 biên giới Việt Trung, Bác lặng người ngắm nhìn núi rừng Cao Bằng - mảnh đất địa đầu đất nước. Người cúi xuống hôn lên nắm đất Tổ quốc mà đôi mắt rưng rưng.Cùng được sinh ra trong bọc trăm trứng của Mẹ Âu Cơ và Cha Lạc Long Quân, đồng bào Việt Nam, nhân dân Việt Nam từ xưa vốn đã là con một nhà, mang trong mình tình yêu nước thiêng liêng và sâu sắc, và đó cũng chính là truyền thống quý báu của dân tộc ta. Lòng yêu nước đó càng chói ngời qua tấm gương của Bác – cả cuộc đời theo đuổi lý tưởng tự do và ấm no cho nhân dân, bình yên và giàu đẹp cho Tổ quốc, như Bác đã từng nói: “Tôi hiến cả đời tôi cho dân tộc tôi”.Năm 1911, Bác ra đi tìm đường cứu nước, hành trang Bác mang theo là đôi bàn tay, sự chịu khó và nặng hơn hết là ý chí cứu nước mãnh liệt. Người bôn ba khắp năm châu bốn bể, làm biết bao nhiêu công việc cực nhọc như làm bồi bàn, lao công quét tuyết, phụ bếp cho khách sạn…nhưng người chưa bao giờ lung lay ý chí, chưa bao giờ thôi nghĩ đến vận mệnh của đất nước. Sống trong cảnh lầm than, thấu hiểu nỗi đau mất nước, cảm nhận sâu sắc sự bất hạnh của kiếp nô lệ, tất cả là động lực bên trong thôi thúc Bác tìm đến lý tưởng cách mạng nhân đạo và khoa học của Mác – Lênin.Tình yêu nước nồng cháy là thế, lòng yêu thương đồng bào dân tộc tha thiết là thế, vậy mà Người phải cách xa biền biệt 30 năm trời để đi tìm con đường giải phóng dân tộc, ta có thể hiểu được tâm trạng bồi hồi, niềm xúc động của Người sau ngần ấy năm trời khổ ái mới được đặt chân về với đất mẹ. Phút giây được đặt chân lên tấc đất đầu tiên của Tổ quốc là giây phút thiêng liêng không diễn tả thành lời. Sau này Người từng kể lại răng: “Bao nhiêu năm thương nhớ, đợi chờ. Hôm nay mới bước chân về nơi non sông gấm vóc của mình. Khi bước qua cái bia giới tuyến, lòng Bác vô cùng cảm động”. Trở về đất nước đúng dịp xuân về, cả đất trời và lòng người đều rạo rực, trong lòng Bác càng trào dâng niềm hân hoan, hạnh phúc. Hình ảnh của Bác thật giản dị, gần gũi nhưng lại cao lớn lồng lộng. Lúc ấy Bác mặc trang phục của người Nùng (một dân tộc sinh sống ở Cao Bằng), quần áo chàm, đầu thì đội mũ may bằng vải màu chàm, chân đi đôi giày vải đen, quàng khăn vừa che kín râu. Hành lý mà Bác mang theo chỉ vẻn vẹn có một chiếc vali bằng mây nhỏ cũ kỹ đựng quần áo và chiếc máy đánh chữ xách tay. Hỏi trên thế giới có được mấy vị chủ tịch nước bình dị, đơn sơ như Hồ Chủ Tịch. Điều đó càng làm cho mỗi người dân Việt Nam ta càng yêu quý, kính trọng Người. Bác đã hy sinh tất cả cho ấm no, tự do của Tổ quốc. Để rồi sau cái “sáng xuân bốn mốt” đó, cái sáng chấm dứt ba mươi năm bôn ba khắp năm châu, bốn bể tìm đường cứu nước đó, Người đã trực tiếp lãnh đạo cách mạng Việt Nam và cùng Đảng ta đem lại những mùa xuân cho dân tộc, chấm dứt trăm năm nô lệ tăm tối.
Bác sẽ sống mãi trong lòng người dân Việt Nam như người Cha, người Mẹ của bao thế hệ!!!
Bước vào khung cảnh mùa đông VB, đôi mắt ta như bị choáng ngợp bởi sắc xanh bạt ngàn của núi rừng. Đâu đó hình ảnh hoa chuối bập bùng như những bó đuốc làm cho không gian trở nên ấm áp, xua tan đi vẻ lạnh lẽo, hoang vu vốn có của mùa đông. Trong ánh nắng dàn trải khắp không gian, ta thấy ánh lên tia sáng từ chiếc dao gài thắt lưng của một người lao động. Người đứng trên đỉnh đèo cao, nắng từ trên cao chói xuống dao ở thắt lưng, lóe sáng, Nó tạo ra một dáng vẻ vững chãi và khí thế của người làm chủ núi rừng.
Chuyển sang mùa xuân, màu xanh của cỏ cây nhường chỗ cho màu trắng tinh khiết , mơ mộng của hoa mơ. Hình ảnh mơ nở trắng xóa cả một rừng làm ta liên tưởng tới cảnh đẹp thiên nhiên khi Bác về nước:
Trên nền không gian trong sáng, tinh khôi đó, hình ảnh người đan nón cần mẫn, cẩn trọng chuốt từng sợi giang tạo cho ta cảm giác thật ấm áp và bình dị.
Mùa xuân đi qua, mùa hạ đến. Nhắm mắt và lắng tai nghe, ta sẽ cảm nhận được “nhạc ve”. Tác giả muốn nói đến tiếng ve kêu râm ran trong rừng phách vàng hay muốn nói chính tiếng ve kêu kéo màu vàng bao trùm lên rừng hoa phách ? Đây có thể nói là câu thơ tả cảnh thiên nhiên hay nhất của TH. Đọc câu thơ lên ta co thế cảm nhận được sự chuyển đổi từ thính giác sang thị giác trước khung cảnh thiên nhiên. Đặc biệt từ “đổ” gợi cho ta sự chuyển màu mau lẹ từ sắc trắng sang vàng , bừng sáng cả núi rừng VB. Ta chợt nhớ Khương Hữu Dụng cũng có một câu thơ có cấu trúc tương tự : “Một tiếng chim kêu sáng cả rừng”. Nếu Khuơng Hữu Dụng nhờ vào tiếng chim để khám phá ra vẻ đẹp thiên nhiên buổi bình minh thì Tố Hữu dựa vào tiếng ve đã kéo cả một mùa hè ra khỏi lớp vỏ cũ kĩ.
Chúc bạn học tốt!
em là "vợ" anh :)))
voo