Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Tham Khảo
Kì nghỉ hè năm nay, tôi được bố mẹ thưởng cho một chuyến du lịch. Đây là lần đầu tiên tôi được đi đến biển chơi, nên em cảm thấy vô cùng háo hức và mong chờ. Em hy vọng sẽ có nhiều kỉ niệm đẹp cùng với bố mẹ.
Đúng năm giờ sáng, xe xuất phát từ Hà Nội. Khoảng đến gần trưa thì xe đã đến nơi. Em cùng các bạn nhỏ cùng tuổi mình cảm thấy vô cùng thích thú vì sau một hành trình dài cuối cùng cũng đến Sầm Sơn. Sau khi đến khách sạn nhận phòng và cất đồ đạc. Mọi người cùng nhau đi ăn trưa, rồi nghỉ ngơi.
Buổi chiều, mọi người trong đoàn cùng đi tắm biển. Thật kì diệu! Em đang đứng trước một bài biển rộng mênh mông. Nước biển xanh và trong. Đứng gần biển em có thể nhìn thấy từng đợt sóng đánh vào bờ. Nhìn ra xa phía chân trời, bầu trời và biển như hòa vào làm một. Gió biển lồng lộng, cùng với tiếng sóng vỗ nghe thật vui tai. Bên cạnh bãi biển, núi Trường Lệ - một địa danh khá nổi tiếng ở đây, đứng sừng sững chạy dài theo mép nước. Cuối bãi là đền Độc Cước cổ kính uy nghi, tọa lạc trên một hòn núi đá. Tất cả đều tuyệt đẹp như những bức ảnh mà em đã được xem trên mạng khi tìm hiểu về Sầm Sơn.
Bờ biển lúc này thật đông người. Tiếng nói cười rộn vang khắp cả không gian. Người lớn thích thú bơi lội dưới nước. Trẻ em thì nghịch cát, xây thành những tòa lâu đài tuyệt đẹp. Em cùng các bạn nhỏ mỗi người một chiếc phao, rồi nhảy xuống tắm biển. Nước biển mát lạnh khiến em cảm thấy vô cùng dễ chịu. Sau khi tắm biển xong, mọi người cùng nhau đi ăn đồ hải sản nướng. Các món ăn đều rất ngon và mang đậm hương vị của biển.
Thời gian trôi qua thật nhanh. Chuyến du lịch ba ngày hai đêm đã kết thúc. Nhưng em cảm thấy vô cùng hạnh phúc vì đã có những trải nghiệm vô cùng thú vị ở đây. Em mong sẽ có thêm nhiều chuyến du lịch như vậy cùng với gia đình của mình.
Hè vừa qua, trong chuyến ra thăm xứ Huế em đã được theo ba cùng đoàn tham quan đến khu lăng mộ triều Nguyễn.
Lần đầu tiên trong đời, em tận mắt thấy cảnh núi non trùng điệp trải dài đẹp như tranh vẽ, đến tận những rặng Trường Sơn xa mờ tít tắp.
Trước mặt em, lúc ấy, bóng dáng núi Ngự Bình hiện ra sừng sững. Ba em chỉ phía sau kia là cột cờ trước lầu Ngọ Môn. Ba bảo gọi tên là núi Ngự Bình vì núi như bức bình phong của kinh thành.
Xe cứ từ từ lên dốc, lăn bánh giữa những rặng thông xanh mướt. Mọi người trố mắt nhìn. Khu lăng mộ triều Nguyễn đây rồi. Phong cảnh nơi này thật đẹp. Trên đỉnh dốc nhìn xuống, một nhánh nhỏ sông Hương xanh ngắt trôi lững lờ. Trước hết, đoàn ghé Khiêm Lăng với đồi lớn đồi con bao quanh làm thành một bức tường vây bọc đầy bóng thông xanh. Tiếng gió thông vi vu, bất tận tạo nên một không gian tĩnh lặng thâm nghiêm cho nơi an nghỉ của vua Tự Đức.
Bước lên thềm cao, em cùng đoàn vào cổng lăng. Dọc hai bên sân rộng lót đá là hai hàng tượng trăm quan văn võ bằng đá bất chấp thời gian vẫn nín lặng đứng chầu. Qua sân là vào điện chính. Đó là một ngôi nhà nguy nga, dài rộng bên trong bày đủ các thứ bàn, giường, ghế sập gụ, tủ trà giát vàng khảm ngọc của vua dùng ngày trước.
Sau đó là khu mộ nằm trong một vòng tường thành cao ngất có hai cánh cửa đóng nặng nề. Rẽ sang phải là một dòng suối chảy ra từ lòng đá. Đẹp và thơ mộng nhất là nhà thuỷ tạ nằm trên hồ sen đầy hoa nở.
Người thuyết minh cho biết khu lăng mộ đã xây dựng mất rất nhiều năm, tốn biết bao công sức và tiền của của nhân dân. Chính chốn này là nguồn gốc phát khởi hai câu ca dao:
Vạn niên là vạn niên nào
Thành xây xương lính, hào đào máu dân.
Đến đây, em mới thấy được khối óc và bàn tay tài hoa của những người lao động Việt Nam, thấy dược sự bóc lột tàn nhẫn của vua quan phong kiến và nỗi đau bất tận của dân lành thời ấy!
Những chuyến tham quan, du lịch đem đến cho ta rất nhiều niềm vui. Thú vui đầu tiên là được đi đây đó ngắm nhìn thiên nhiên và cảm nhận cuộc sống ở những nơi xa xôi. Cùng sống trên một đất nước, một hành tinh nhưng điều kiện tự nhiên nơi ta đang sống và nhiều nơi rất khác nhau. Được đến những vùng biển mênh mông nắng vàng, nước xanh, cát trắng mà nô giỡn với bao con sóng bạc đầu thì thật thú vị. Hay được đến những đỉnh núi cao chót vót, giữa mây trời trắng xoá mà hét lên một tiếng để đồi núi vọng về âm thanh tha thiết ấy thì cảm động biết bao! Không chỉ vậy, đến những vùng đất xa xôi ta còn được biết đến bao phong tục, tập quán lạ lùng. Đó là tục cướp vợ của người Mông, là họp chợ tình của Sa Pa, là chợ Viềng bán rủi cầu may,... Đó còn là Tết con trai của đất nước Nhật Bản, hội thi đấu bò tót Tây Ban Nha, cuộc thi uống bia của người Đức….. Thật là mỗi vùng đất một màu vẻ. Qua những điều mắt thấy tai nghe, điều thú vị lớn nhất là chúng ta học hỏi được nhiều điểu bổ ích. Nói như cha ông ta, đó là "Đi một ngày đàng học một sàng khôn".Ta có thể học hỏi, giao lưu với các vùng đất khác những cái hay, cái đẹp. Đó là sự giao lưu về văn hoá, kinh tế. Ta có thể học được cách đan thổ cẩm của người Mông, cách nấu cơm nếp của người Thái,... Ta cũng có thể học được ở người Nhật sự chịu khó cần cù và sức sáng tạo không ngừng nghỉ; học ở người Mĩ sự tự do, phóng khoáng,... Chính bởi những chuyến tham quan du lịch đem lại cho ta nhiều niềm vui, nhiều điều bổ ích vậy nên mỗi chúng ta cần có ý thức đúng đắn đối với việc tham quan học hỏi ở những vùng đất khác lạ.
**Tham khảo mạng**
Kì nghỉ hè năm nay, tôi được bố mẹ thưởng cho một chuyến du lịch. Đây là lần đầu tiên tôi được đi đến biển chơi, nên em cảm thấy vô cùng háo hức và mong chờ. Em hy vọng sẽ có nhiều kỉ niệm đẹp cùng với bố mẹ.
Đúng năm giờ sáng, xe xuất phát từ Hà Nội. Khoảng đến gần trưa thì xe đã đến nơi. Em cùng các bạn nhỏ cùng tuổi mình cảm thấy vô cùng thích thú vì sau một hành trình dài cuối cùng cũng đến Sầm Sơn. Sau khi đến khách sạn nhận phòng và cất đồ đạc. Mọi người cùng nhau đi ăn trưa, rồi nghỉ ngơi.
Buổi chiều, mọi người trong đoàn cùng đi tắm biển. Thật kì diệu! Em đang đứng trước một bài biển rộng mênh mông. Nước biển xanh và trong. Đứng gần biển em có thể nhìn thấy từng đợt sóng đánh vào bờ. Nhìn ra xa phía chân trời, bầu trời và biển như hòa vào làm một. Gió biển lồng lộng, cùng với tiếng sóng vỗ nghe thật vui tai. Bên cạnh bãi biển, núi Trường Lệ - một địa danh khá nổi tiếng ở đây, đứng sừng sững chạy dài theo mép nước. Cuối bãi là đền Độc Cước cổ kính uy nghi, tọa lạc trên một hòn núi đá. Tất cả đều tuyệt đẹp như những bức ảnh mà em đã được xem trên mạng khi tìm hiểu về Sầm Sơn.
Bờ biển lúc này thật đông người. Tiếng nói cười rộn vang khắp cả không gian. Người lớn thích thú bơi lội dưới nước. Trẻ em thì nghịch cát, xây thành những tòa lâu đài tuyệt đẹp. Em cùng các bạn nhỏ mỗi người một chiếc phao, rồi nhảy xuống tắm biển. Nước biển mát lạnh khiến em cảm thấy vô cùng dễ chịu. Sau khi tắm biển xong, mọi người cùng nhau đi ăn đồ hải sản nướng. Các món ăn đều rất ngon và mang đậm hương vị của biển.
Thời gian trôi qua thật nhanh. Chuyến du lịch ba ngày hai đêm đã kết thúc. Nhưng em cảm thấy vô cùng hạnh phúc vì đã có những trải nghiệm vô cùng thú vị ở đây. Em mong sẽ có thêm nhiều chuyến du lịch như vậy cùng với gia đình của mình.
Cuộc sống của mỗi người là 1 chuỗi những trải nghiệm. Có trải nghiệm tạo ra niềm vui, hạnh phúc. Có trải nghiệm mang đến kinh nghiệm. Có trải nghiệm để lại sự tiết nuối, day dứt. Song, tất cả đều là những bài học quý giá giúp ta thêm khôn lớn, trưởng thành. Và với em, có 1 trải nghiệm thật thú vị mà em vô cùng quý trọng đó chính là trải nghiệm về thăm quê – nơi chôn rau cắt rốn.
Một năm học qua, kì nghỉ hè lại đến, mẹ bảo với em rằng hè này gia đình mình sẽ về quê ngoại để thăm ông bà. Trong bữa cơm gia đình, mẹ công bố 1 điều mà em hằng mong ước từ lâu vì đã 3 năm, từ ngày em học lớp 2 thì em chẳng được nhìn thấy bóng dáng của ông bà. Em vui sướng, vỡ òa, háo hức vì lâu rồi chưa được về quê, em rất tò mò xem cảnh có thay đổi không, mọi người có thay đổi không, ông bà đã lớn tuổi đến cỡ nào, liệu cu Tí, cu Tèo hàng xóm còn nhớ mình không,… và hàng ngàn câu hỏi em thấy thật thắc mắc.
Sáng hôm ấy, trong niềm vui sướng, em cùng ba mẹ ra bến xe thật sớm để bắt đầu chuyến đi. Lúc đến nơi, em thấy khung cảnh ở bến xe thật đông đúc, có khá nhiều người ở đó vì có lẽ dịp hè là lúc để mọi người đi du lịch để giải trí. Và đúng 6 giờ, chuyến xe bắt đầu lăn bánh. Cả nhà em cùng háo hức và vui vẻ về quê, không ai nói với ai điều gì nhưng mọi người đều toát lên vẻ vui tươi, nói cười vui vẻ và nhắc lại những câu chuyện ngày còn ở quê với sự bồi hồi, nhớ nhung, cứ trông đợi cho đến nơi thật nhanh. Đường đi thật dài, em cứ mải ngắm cảnh mà ngủ quên lúc nào cũng chẳng hay. Xe chạy đến đầu làng, khung cảnh như xưa nhưng vẫn có 1 chút thay đổi: cây cối nhiều hơn, có nhiều người chuyển đến sinh sống nên nhà ở có nhiều hơn. Đi một đoạn xa, em và ba mẹ phải đi xuống đi bộ. Đến ngay nhà ông bà, ông bà vẫn chưa nhận ra, một lúc sau thì bà mới biết và ra đón mọi người vào. Ông ở trong nhà cười rất tươi vì lần này gia đình em về thật bất ngờ mà chẳng ai biết. Ngoại ôm em trọn vào lòng, ấm áp, mừng mừng tủi tủi vì cũng đã 3 năm không gặp. Sau khi vào nhà, bà dọn cơm lên cho gia đình em ăn. Bữa ăn gia đình ở quê ý nghĩa biết bao! Đó là những bữa ăn đầm ấm bên gia đình và người thân - những bữa ăn xum họp gia đình có đầy đủ các thành viên trong gia đình. Trong bếp, Bà lo chuẩn bị những món ăn thật dân dã nhưng lại rất ngon: canh khổ qua, thịt kho trứng, nồi cơm thật nóng hổi được bày ra đủ trên bàn. Mọi người trò chuyện một cách vui vẻ khiến không khí gia đình càng thêm ấm áp. Thỉnh thoảng, mọi người lại cười lên vì những câu chuyện cười liên quan đến chủ đề của cuộc nói chuyện. Gia đình em mỗi khi về luôn nhận được nhiều lời hỏi han , quan tâm của ông bà. Em được hỏi han em về chuyện học tập còn ba mẹ thì được hỏi về việc làm. Sau bữa ăn, ông bà có dắt em đi làm quen với hàng xóm mới và gặp lại những “đứa” bạn thân cũ như cu Tí, cu Tèo. Em đi khắp xóm, ai cũng hỏi han em. Những người hàng xóm ở đây sống rất rất tình cảm, thấy ai từ xa về thăm quê là họ lại dành ra ít phút để hỏi han, chia sẻ. Em được gặp lại bạn cũ, 3 đứa chẳng ai nhận ra ai nhưng sau khi được giới thiệu rồi thì em lại nhớ vì nhìn nét mặt cũng không thay đổi nhiều lắm. Bà về nhà, chúng em ra đồng bắt dế, chơi thả diều, ô ăn quan và niềm vui tràn ngập khi đây là những trò chơi tuổi thơ mà lâu lắm rồi em vẫn chưa có dịp chơi lại. Em chơi hết cả buổi chiều, buổi tối lại về nhà, sum họp cùng gia đình. Nằm trên chiếc võng đong đưa trước hiên nhà, bà còn kể lại cho em nghe về những ngày em phải xa quê, vừa ngắm trăng, vừa nghe chuyện thật là một cảm giác vô cùng ấm áp trong tuần về quê.
1 tuần trôi qua, em rất vui vì những kỉ niệm mình có được cùng ông bà, gia đình, bạn bè và hàng xóm dưới quê. Em rất muốn được ở lại nhưng thời gian có hạn nên em phải về lại thành phố. Em khá buồn vì phải rời ra nơi này – nơi chôn rau cắt rốn mà em rất quý trọng nhưng lại ít có dịp về. Em nghĩ rằng hè năm sau chắc mình sẽ có thêm cơ hội nữa. Đi trên xe về, lòng em nhớ mãi những kỉ niệm mà em đã cùng mọi người xong xóm vun đắp nên. Đó là 1 trải nghiệm thật tuyệt vời và ý nghĩa!
Mỗi lần về quê sống với ông bà ngoại, em đều có rất nhiều kỉ niệm. Kỉ niệm nào cũng thật đáng nhớ. Với em, trải nghiệm về quê là 1 kí ức thật đẹp mà em không bao giờ quên vì những bữa cơm gia đình, trò chơi dân gian, tiếng kể chuyện của bà đã gắn bó và trở thành điều thiêng liêng trong em. Nhờ đó mà em thêm yêu cuộc sống, yêu những con người và cảnh vật thiên nhiên trên quê hương mình. Em vô cùng biết ơn và trân trọng những gì mình đang có được trong từng khoảnh khắc mình đang sống trên cuộc đời.
Tick nha!
Tham khảo
Những trải nghiệm luôn đem đến cho con người bài học bổ ích trong cuộc sống. Bởi vậy mà em luôn trân trọng trải nghiệm của bản thân, coi đó là một hành trang quan trọng.
Nhân dịp kỉ niệm ngày giải phóng miền Nam thống nhất đất nước, xóm của em đã tổ chức chương trình văn nghệ. Em đã tham gia biểu diễn một tiết mục cùng với các anh chị đoàn viên trong xóm. Đây là lần đầu tiên em được biểu diễn văn nghệ trước rất đông khán giá. Tiết mục của chúng em là nhảy hiện đại trên nền nhạc bài “Hát lên Việt Nam”. Cả nhóm đã mất hơn một tuần để tập luyện.
Tám giờ ba mươi phút, chương trình văn nghệ bắt đầu. Mọi người trong xóm đến xem rất đông. Nhà văn hóa - nơi tổ chức chương trình chật kín người. Tiết mục của chúng em sẽ mở đầu cho chương trình văn nghệ. Chị Minh Thu là người dẫn chương trình bước ra trong một bộ áo dài thướt tha. Chị đã giới thiệu về chương trình, sau đó là tiết mục của chúng em.
Sau lời giới thiệu của chị dẫn chương trình, cả nhóm đi theo hai hàng bước lên sân khấu chào khán giả. Sau đó, mỗi thành viên đứng đúng vào vị trí đã được sắp xếp trong các buổi tập luyện. Em cảm thấy khá hồi hộp, và lo lắng. Nhưng khi tiếng nhạc vang lên, em đã lấy lại được sự bình tĩnh. Em nhìn các anh chị xung quanh. Khuôn mặt mọi người đều toát lên vẻ tự tin, nhờ đó mà em cũng cảm thấy thoải mái hơn. Cả nhóm cùng nhau nhảy theo điệu nhạc. Sau khi tiết mục kết thúc, khán giả ở dưới đã vỗ tay. Nhiều người còn khen ngợi: “Hay lắm!”, “Nhảy đẹp lắm!”. Tiết mục kết thúc bằng một tràng pháo tay giòn giã. Em cảm thấy rất hãnh diện.
Sau khi biểu diễn xong, em cùng với các bạn của mình xuống hàng ghế khán giả để xem các tiết mục tiếp theo. Rất nhiều các tiết mục hấp dẫn đước trình bày Chúng em ngồi xem mà quên cả thời gian. Đến mười giờ tối, chương trình văn nghệ mới kết thúc.
Chương trình văn nghệ đã thành công tốt đẹp. Em cũng đã có cho mình một trải nghiệm thú vị. Bởi lần đầu tiên, em được tham gia biểu diễn văn nghệ.
mik viết dàn ý thui
tham khảo
1. Mở bài
Giới thiệu về trải nghiệm sẽ được kể.
2. Thân bài
a. Giới thiệu khái quát về câu chuyện
- Giới thiệu thời gian, không gian xảy ra câu chuyện.
- Giới thiệu những nhân vật có liên quan đến câu chuyện.
b. Kể lại các sự việc trong câu chuyện
- Điều gì đã xảy ra?
- Vì sao câu chuyện lại xảy ra như vậy?
- Cảm xúc của người viết khi xảy ra câu chuyện, khi kể lại câu chuyện?
3. Kết bài
Nêu cảm xúc của người viết với câu chuyện đã xảy ra.
/HT\
Với thành tích học tập tốt, hè năm ngoái bố mẹ đã thưởng cho tôi một chuyến đi biển Vũng Tàu diễm lệ và tràn đầy sức sống. Tôi không thể nào diễn tả được cảm xúc của mình: vừa vui mừng, vừa tự hào vì đây là phần thưởng tôi đạt được sau một quá trình phấn đấu.
Ngồi trên xe, ngắm đường phố vào sáng sớm, tôi thấy thành phố nơi tôi ở sao mà đẹp thế! Hai bên đường trồng hai hàng cây xanh mát tươi tốt, thẳng tắp như những chú bộ đội đang đi diễu hành. Vừa đi đường, vừa ngắm cảnh, cuối cùng chúng tôi cũng đến biển. Biển Vũng Tàu mơ mộng nhưng cũng tràn đầy sức sống làm tôi đứng mê mẩn quên cả lời mẹ dặn dò khi xuống tắm.
Cái mùi mặn mặn của biển trong làn gió thổi nhẹ qua làn tóc tôi khiến tôi cảm thấy rất thích thú. Khi gia đình tôi nhận phòng, nhìn từ cửa sổ tầng năm tôi ngắm được toàn cảnh thành phố Vũng Tàu thân yêu, đây là một thành phố xinh đẹp và phát triển, đúng là một thành phố du lịch.
Hôm nay trời thật đẹp, bầu trời trong vắt một màu xanh, không một gợn mây. Có một vài con chim biển đang bay lượn trên trời như muốn nhập bọn với những trò vui của du khách nơi đây! Mặt trời trông như quả bóng lửa rực rỡ giữa một màu xanh trong veo. Khi bố mẹ bảo tôi có thể xuống bãi rồi, tôi mừng rỡ chạy nhanh như cá được gặp nước, tôi đã mong chờ giây phút này lâu lắm rồi!
Bờ cát mềm mịn, mát lạnh khiến tôi có cảm giác như mình đang đứng trên một tấm thảm màu vàng nhạt bằng nhung. Bước ra xa một chút là bàn chân tôi đã chạm những ngọn sóng tràn bờ. Những ngọn sóng nghịch ngợm vỗ đến chân tôi từng đợt, từng đợt một.
Nước biển mát vô cùng! Biển mênh mông vô tận. Biển như một tấm gương khổng lồ phản chiếu lại hình ảnh của bầu trời. Hình như tôi đạp phải thứ gì đó! A! Là những chiếc vỏ ốc. Nhìn chúng đọng nước biển, lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời đẹp thật! Cái màu trắng ngà, cái màu đỏ, cái màu hồng nhạt,… thật đẹp, tôi sẽ gom chúng lại để về nhà làm vòng đeo hoặc trang trí căn phòng nhỏ.
Phóng tầm mắt nhìn về bãi biển, những chiếc dù đủ màu nhìn sống động như những cây kẹo mút khổng lồ. Du khách về đây tắm biển rất đông, có cả du khách trong nước và du khách nước ngoài.Tất cả họ đều rất vui vẻ và thân thiện, dường như trở về đây để quên đi những mệt mỏi, để tận hưởng cuộc sống nên gương mặt ai cũng sảng khoái và vui vẻ.
Trên bãi biển, du khách chơi những trò chơi thể thao, trông rất vui, như: bóng chuyền, bóng nước. Xa xa, nhiều du khách đi thuyền buồm và lướt ván, những đứa trẻ thì xây lâu đài cát hoặc chạy nhảy tung tăng đùa với những con sóng. Cả gia đình tôi cùng nhau tắm biển, cùng nhau vui chơi thật vui vẻ.
Đến biển Vũng Tàu mà không ăn hải sản thì uổng lắm! Bố dẫn tôi và gia đình vào một tiệm bình dân trên bãi để ăn: nghêu, tôm, mực, cua,… Ngon quá! Đã xế chiều, gia đình tôi về khách sạn để nghỉ ngơi và chuẩn bị hành lí đi về. Nhìn ra ngoài, tôi thấy một bầu trời ửng đỏ. Mẹ tôi bảo đấy là trời đang nấu cơm. Khác với buổi sáng, trời vào hoàng hôn trên biển có vài đám mây đủ màu trôi bồng bềnh. Trông chúng như những cây kẹo bông gòn màu sắc mà mẹ mua cho tôi khi tôi còn nhỏ.
Biển chiều thì phẳng lặng, trầm tính hơn biển vào sáng. Trên bãi cũng ít người tắm vì họ cũng như chúng tôi, đều về nghỉ ngơi cả rồi… Đã đến giờ chúng tôi phải về. Trước khi lên xe, tôi nhìn biển và cảm thấy cảm thấy tiếc nuối. Tôi sẽ cố gắng học tốt để bố mẹ thưởng cho tôi những chuyến du lịch tiếp theo. Hình ảnh bãi biển Vũng Tàu đẹp như tranh và đầy sức sống này sẽ mãi mãi in sâu vào trái tim tôi như một kỉ niệm đẹp.
Trong kì nghỉ hè vừa qua, ba cho em đi chơi Đà Lạt một tuần. Đó là phần thưởng ba dành cho em vì em đã cố gắng học tập và đạt được danh hiệu Học sinh xuất sắc.
Ba em chuẩn bị rất đầy đủ cho chuyến đi này. Từ mấy hôm trước, ba đã mua vé ở Trung tâm du lịch Lửa Việt. Sáng thứ sáu, mẹ ra tận nơi xe đậu, tiễn hai cha con lên đường. Trên xe đã gần đủ người, anh lái xe nhấn còi báo hiệu cho du khách biết rằng sắp tới giờ xe chạy. Đúng 5 giờ 30 phút, xe rời bến.
Thành phố lúc sớm mai thật quang đãng, mát mẻ. Trên đường, người và xe cộ còn thưa thớt. Ra khỏi thành phố, xe rẽ ra quốc lộ I và bắt đầu tăng tốc. Em ngồi ghế sát cửa sổ nên tha hồ ngắm phong cảnh hai bên đường. Chẳng mấy chốc, xe đã tới ngã ba đi Đà Lạt. Từ đây, quốc lộ 20 uốn mình chạy giữa một màu xanh bát ngát của những rừng cao su nối tiếp nhau.
Phong cảnh mỗi lúc một khác. Chiếc xe lên dốc, xuống đèo liên tục. Có những đèo rất cao và dài hàng chục cây số. Anh lái xe bình tĩnh và khéo léo lái xe qua những chặng đường cheo leo, nguy hiểm, một bên là núi cao, một bên là vực sâu. Hành khách tỏ vẻ rất yên tâm, hoàn toàn trông cậy vào tay lái thành thạo của anh. Một số người ngả đầu vào thành ghế ngủ ngon lành.
Ba giờ chiều, xe đã tới địa phận thành phố Đà Lạt, điểm du lịch nổi tiếng trong cả nước. Từ xa, em đã nhìn thấy những đồi thông nối tiếp nhau. Tài xế dừng lại cho du khách chiêm ngưỡng vẻ đẹp của thác Pren. Nước từ trên cao xối xuống như một tấm rèm màu trắng khổng lồ. Tiếng thác đổ đều đều, triệu triệu bụi nước li ti óng ánh.
Càng tiến vào gần thành phố, khung cảnh càng hấp dẫn hơn. Ồ! Quả là một cảnh tượng lạ lùng bày ra trước mắt như trong một câu chuyện thần tiên. Giữa rừng thông, thấp thoáng những ngôi nhà mái nhọn, lợp ngói đỏ tươi trông như những lâu đài huyền bí. Nửa giờ sau, xe đỗ trước cửa khách sạn Anh Đào. Khách sạn nhỏ nhưng xinh đẹp và đầy đủ tiện nghi.
Bữa ăn đầu tiên, cha con em được thưởng thức những món ăn cao nguyên thật ngon miệng. Đêm hôm ấy, em kéo chiếc chăn bông lên tận cổ và ngủ một giấc say sưa. Suốt mấy ngày ở đây, em được đi thăm rất nhiều cảnh đẹp của Đà Lạt như hồ Xuân Hương, thác Cam Ly, đồi Cù, Đồi thông hai mộ, thung lũng Tình Yêu, hồ Đa Thiện, thiền viện Trúc Lâm…
Ba chụp cho em rất nhiều ảnh. Em thích nhất là kiểu cưỡi ngựa trên đỉnh đồi, dưới gốc thông cổ thụ. Tới công viên thành phố, em vui sướng vịn vai chú gấu đen khổng lồ nhồi bông ngay gần cổng để ba chụp ảnh. Em say mê ngắm chim, ngắm thú, ngắm hoa quên cả thời gian.
Rồi ba đưa em đi chợ Đà Lạt. Em sững sờ trước sự phong phú, tươi đẹp của các loài hoa xứ lạnh: hồng nhung, hồng vàng, lay-ơn, thược dược, cẩm chướng, phong lan, địa lan,… và bao nhiêu loại cúc khác nhau. Trái cây cũng thật hấp dẫn: mận, đào, dâu tây, cam, bơ, nho, táo,… thứ gì cũng ngon, cũng rẻ. Ba em mua mấy hộp mứt dâu và một túi xách đầy những trái bơ sắp chín. Chắc là mẹ và bé Hồng rất thích.
Một tuần tham quan trôi qua vùn vụt. Đã tới lúc tạm biệt Đà Lạt, trở về với mái ấm gia đình. Lúc xe rời bến, em thò đầu ra cửa sổ, lưu luyến vẫy chào những rừng thông, ngọn núi, con đường, những thung lũng mờ sương, những mái nhà xinh xắn và những vườn hoa rực rỡ… Tạm biệt nhé, Đà Lạt! Hẹn ngày này sang năm, em sẽ quay trở lại!
Chuyến đi thú vị đã mở mang tầm hiểu biết của em về đất nước, con người. Đất nước mình đâu đâu cũng đẹp như tranh và con người thật nhân hậu, hiếu khách!
ttham khảo:
Gia đình em sống ở Hà Nội, nhưng mẹ em vốn là người miền Trung, gốc Huế. Mỗi năm gia đình em chỉ về thăm quê một đến hai lần, nhưng lần nào về quê cũng rất vui.
Em còn nhớ đó là năm lớp 4, nhân dịp Giỗ ông cố ngoại, mẹ và em sắp xếp vào thăm quê. Em và mẹ đi xe khách hơn 6 tiếng đồng hồ mới tới Huế, dù rất mệt nhưng sự chào đón của mọi người khiến cả em và mẹ đều quên đi sự mệt mỏi lúc ấy.
Mọi người cùng nhau dọn bữa cơm họp mặt, trò chuyện sau thời gian không gặp gỡ. Đó là những câu chuyện về người bà con xa, về bác hàng xóm gần và cả những câu chuyện về dự định tương lai của các cháu trong gia đình.
Sau bữa ăn, em cùng mẹ đi dạo phố. Huế cũng như mọi lần em về, trầm tư như mang một nỗi niềm gì đó. Những hàng cây bắt đầu rụng lá vàng, rải trên những con đường thứ màu sắc mê hoặc lòng người. Cầu Tràng Tiền tư lự bên dòng sông Hương chiều cuối thu êm đềm, thảnh thơi. Dòng sông lúc này đây như một cô gái Huế vậy, đầy dịu dàng, đằm thắm và e ấp, những gợn sóng lăn tăn vỗ nhẹ vào bờ càng khiến người ta mong chờ, khắc khoải một điều gì đó không rõ. Em và mẹ ghé vào nhà sách Phú Xuân, mọi người rất đông nhưng lạ thay không một tiếng ồn, thỉnh thoảng chỉ nghe vài âm thanh bé xíu từ tiếng trang sách được lật mà thôi. Điều ấn tượng lúc này có lẽ là sự tế nhị và văn minh con người quê hương mình.
Em và mẹ trở về nhà ngoại lúc trời cũng bắt đầu tối. Bữa cơm tối đã dọn sẵn, những món ngon ưa thích của em và mẹ đều được bà và dì Năm làm như một món quà cho mẹ con em. Sau đó mọi người cùng nhau xem ti vi đầy ấm áp, em sà vào lòng bà nắm lấy đôi tay gầy guộc của bà và thấy thương bà nhiều lắm. Em bảo với bà: "Bà ơi, ít bữa bà ra Hà Nội chơi với cháu nghe bà". Bà cười hiền hậu rồi nhìn tôi âu yếm, bảo:
"Bà già rồi, có đi được đâu xa. Mẹ con cháu phải tranh thủ mà vô thường xuyên với bà nghe". Tôi dang cánh tay bé nhỏ của mình ôm lấy bà, dù không nói gì nhưng có lẽ cả bà và tôi đều hiểu được sự thương yêu và quý trọng của tôi với bà.
Hôm sau cùng ngày giỗ của ông, mọi người đến từ sớm để chuẩn bị. Sau khi hoàn thành công việc là tôi và mẹ chia tay mọi người để ra Hà Nội cho kịp chuyến xe. Mọi người biếu gia đình rất nhiều quà, tuy bé nhỏ nhưng đong đầy tình cảm từ con người quê hương.
Tạm biệt xứ Huế thương yêu mà lòng tôi không nỡ, đành chấp nhận chia xa hẹn ngày gặp gỡ, ngày được gặp lại ngoại và những người thân yêu.
Em đi ….. em cảm thấy em ko thich
Trong học kì vừa qua, lớp em đã có một chuyến đi tham quan vô cùng bổ ích và đáng nhớ tại khu du lịch sinh thái Đồng Xanh – Đồng Nghệ của thành phố. Đây là lần đầu tiên cả lớp được đi tham quan xa cùng nhau nên ai cũng háo hức, mong chờ. Từ buổi tối hôm trước, em đã chuẩn bị quần áo, mũ nón, nước uống và cả máy ảnh nhỏ để ghi lại những khoảnh khắc đẹp của chuyến đi.
Sáng hôm ấy, lớp em tập trung ở sân trường từ rất sớm. Mới hơn sáu giờ mà sân trường đã nhộn nhịp tiếng nói cười. Bạn nào cũng khoác chiếc balô trên vai, gương mặt rạng rỡ vì vui sướng. Khi xe du lịch đến, chúng em nối hàng bước lên xe một cách trật tự. Tiếng cửa xe đóng lại cũng là lúc cả lớp nổ tung trong sự vui mừng. Thầy chủ nhiệm đứng lên dặn dò vài điều an toàn, rồi mọi người bắt đầu hát những bài hát vui nhộn. Không khí trên xe trở nên rộn ràng, khiến quãng đường dài như ngắn lại.
Khoảng một giờ sau, cảnh vật ngoài cửa sổ đổi khác. Những con đường rộng mở dần, thay vào đó là những hàng cây xanh mướt và mặt hồ lấp lánh dưới nắng. Khi xe dừng lại trước cổng khu sinh thái, chúng em ai nấy đều trầm trồ vì khung cảnh thật đẹp. Bầu không khí trong lành, ánh nắng dịu nhẹ và tiếng chim hót vang lên khắp nơi làm em cảm thấy vô cùng thoải mái.
Chúng em được chia thành từng nhóm nhỏ để tiện di chuyển. Mỗi nhóm có một thầy hoặc cô phụ trách. Hoạt động đầu tiên là tham quan khu vườn thực vật. Ở đây có rất nhiều loài cây quý mà trước giờ em chỉ thấy trong sách giáo khoa. Cô hướng dẫn viên giới thiệu chi tiết về từng loại cây, từ đặc điểm đến ích lợi của chúng. Em còn được tận tay chạm vào những chiếc lá to và dày, nghe cô giải thích cách chúng thích nghi với môi trường. Điều đó khiến em cảm thấy thiên nhiên thật kỳ diệu.
Rời khu thực vật, cả lớp đi tiếp đến hồ nước lớn ở trung tâm khu sinh thái. Nhìn mặt hồ phẳng lặng như gương, chúng em không quên chụp những bức ảnh đẹp làm kỷ niệm. Có bạn còn thử sức chèo thuyền dưới sự hướng dẫn của nhân viên. Tiếng reo hò, tiếng cười vang vọng khắp nơi khiến khung cảnh thêm sống động.
Đến gần trưa, chúng em tập trung tại một khoảng sân rộng có bóng cây mát để ăn trưa. Mỗi bạn đều mang theo phần ăn nhỏ của mình. Tuy chỉ là những hộp cơm giản dị nhưng vì vừa chơi, vừa vận động nên ai cũng ăn rất ngon. Sau bữa trưa, chúng em ngả lưng nghỉ một lát, hưởng gió mát thổi từ hồ vào. Cảm giác ấy thật dễ chịu, khiến em quên đi mọi mệt nhọc.
Buổi chiều bắt đầu bằng một trò chơi lớn do thầy cô tổ chức. Các nhóm phải cùng nhau tìm manh mối, trả lời câu đố và vượt qua nhiều thử thách thú vị. Nhóm em dù không phải nhóm mạnh nhất nhưng nhờ tinh thần đoàn kết và nỗ lực của từng bạn, cuối cùng đã giành được giải Nhì. Mọi người đều vui đến mức nhảy cẫng lên khi nghe công bố kết quả.
Trước khi ra về, chúng em còn được tự do đi dạo thêm một vòng để ngắm cảnh và mua vài món quà nhỏ. Em mua một chiếc móc khóa hình chiếc lá để làm kỷ niệm cho chuyến đi này. Khi mặt trời bắt đầu xuống núi, lớp em tập trung lên xe. Ai cũng có chút tiếc nuối vì muốn ở lại lâu hơn. Trên quãng đường trở về, nhiều bạn đã mệt và ngủ thiếp đi, nhưng vẫn giữ nụ cười trên môi.
Chuyến đi tham quan không chỉ mang đến cho em nhiều kiến thức bổ ích về thiên nhiên mà còn giúp lớp em thêm gắn bó, yêu thương và hiểu nhau nhiều hơn. Đây thực sự là một trong những kỉ niệm đẹp nhất của năm học này. Em hy vọng rằng trong thời gian tới, lớp em sẽ còn có thêm nhiều chuyến đi ý nghĩa như vậy.
Bạn nhớ tick cho mình nhé:
Chuyến tham quan của lớp em đến Bảo tàng Lịch sử/Trang trại bò sữa/Rừng ngập mặn/Thành nhà Hồ/Địa đạo Củ Chi thật vui và ý nghĩa, nơi em cùng bạn bè được tìm hiểu lịch sử, yêu thiên nhiên, và tăng thêm tình đoàn kết qua các hoạt động như xem hiện vật, vắt sữa bò, chèo thuyền, hay chơi trò chơi tập thể, để lại những kỷ niệm đẹp và bài học bổ ích về quê hương, đất nước.Dàn ý gợi ý:
Bài văn mẫu (Tham quan di tích lịch sử - Thành nhà Hồ): Sáng hôm ấy, dưới ánh nắng ấm áp của mùa thu, cả lớp em rộn ràng trong chuyến đi tham quan {!}Thành nhà Hồ, một di tích lịch sử nổi tiếng của tỉnh Thanh Hóa. Mọi người đều háo hức, xúng xính trong những bộ đồng phục và mang theo chiếc máy ảnh nhỏ xinh để lưu lại khoảnh khắc đáng nhớ. Trên đường đi, chúng em được cô giáo giới thiệu nhiều điều thú vị về lịch sử hình thành và những dấu ấn hào hùng của triều đại nhà Hồ. Khi xe vừa dừng lại, khung cảnh thành cổ hiện ra thật uy nghi và trầm mặc. Từng viên đá xanh rêu phong, những bức tường thành vững chãi như kể lại câu chuyện về một thời oanh liệt. Chúng em theo chân hướng dẫn viên đi qua cổng thành Nam, cảm nhận sự vĩ đại của công trình kiến trúc cổ. Em còn được đứng trên tường thành, ngắm nhìn đồng lúa xanh mướt trải dài và những ngọn núi bao quanh, tự hào về truyền thống dựng nước và giữ nước của dân tộc. Buổi chiều, chúng em còn được thăm khu vực nội thành, nơi còn lưu giữ nhiều dấu tích của các đình, miếu xưa. Cảnh sắc thiên nhiên nơi đây thật thơ mộng, bình yên. Trước khi lên xe về, chúng em chụp nhiều bức ảnh kỷ niệm dưới chân thành, lòng đầy xúc động và tự hào. Chuyến tham quan Thành nhà Hồ đã khép lại, nhưng những bài học về lịch sử, về tình yêu quê hương, đất nước và tình cảm gắn bó giữa chúng em càng thêm sâu sắc. Đó sẽ mãi là một kỷ niệm đẹp, một dấu ấn khó phai trong tim mỗi chúng em.
Cho mình xin 1 tick nhé, thanks. ^^