K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Bạn muốn viết lại một kết thúc khác cho truyện "Dế Chọi" (một câu chuyện dân gian hoặc một truyện ngắn quen thuộc về đề tài chọi dế)? Dưới đây là một vài phương án kết thúc khác nhau, tùy thuộc vào thông điệp bạn muốn hướng tới: Kết thúc 1: Kết thúc nhân văn, đề cao tình bạn (Phần trước kết thúc khi Dế Chọi và Dế Mèn gặp lại nhau sau nhiều trận đấu, có thể là lúc cả hai đều đã già hoặc bị thương)
Cuộc đời chọi dế đầy vinh quang nhưng cũng lắm tủi nhục cuối cùng cũng dừng lại. Trong một chiều tà, Dế Chọi gặp lại Dế Mèn trên một bờ cỏ vắng. Cả hai đều đã sứt sẹo, không còn vẻ oai phong ngày nào. Không còn tiếng hò reo của người xem, không còn sự hiếu chiến của những ngày xưa cũ, chúng chỉ lặng lẽ nhìn nhau. Chúng hiểu rằng những trận chiến đã qua thật vô nghĩa, chỉ làm thỏa mãn con người. Từ đó, Dế Chọi và Dế Mèn không đánh nhau nữa. Chúng cùng nhau tìm một góc vườn yên tĩnh, sống những ngày cuối đời thanh thản, bầu bạn bên nhau, quên đi quá khứ vinh quang nhưng đầy máu và nước mắt.
Kết thúc 2: Kết thúc bi kịch (dành cho câu chuyện sâu sắc hơn) (Kết thúc sau trận đấu định mệnh hoặc khi Dế Chọi đạt đến đỉnh cao danh vọng)
Dế Chọi trở thành nhà vô địch không ai sánh bằng. Chủ nhân của nó tự hào, mang nó đi khắp nơi. Nhưng Dế Chọi không vui. Nó đã mất đi bản năng của một con dế tự do, chỉ còn là một cỗ máy chiến đấu phục vụ cho thú vui của con người. Trong một trận đấu cuối cùng, dù chiến thắng vẻ vang, Dế Chọi kiệt sức và gục ngã ngay trên sân đấu. Nó chết không phải vì thua cuộc, mà vì sự kiệt sức và khao khát tự do không bao giờ đạt được. Cái chết của Dế Chọi là lời nhắc nhở thấm thía về sự tàn bạo của trò vui chọi dế.
Kết thúc 3: Kết thúc bất ngờ, mang tính giáo dục (Kết thúc khi Dế Chọi đang ở đỉnh cao sự nghiệp)
Đêm trước trận đấu lớn nhất, trận đấu sẽ quyết định ngôi vị "Vua dế", Dế Chọi nằm trong chiếc hộp gấm sang trọng. Bất chợt, một khe hở nhỏ xuất hiện. Một cơn gió mát từ bên ngoài lùa vào, mang theo hương cỏ non quen thuộc. Dế Chọi bỗng nhớ về những ngày tháng tự do ngoài đồng ruộng, nhớ tiếng ve kêu, nhớ bầu trời rộng mở. Nó quyết định từ bỏ tất cả vinh quang hão huyền. Nó dùng hết sức lực chui ra khỏi chiếc hộp và trốn thoát. Sáng hôm sau, người chủ ngỡ ngàng khi chiếc hộp trống rỗng. Dế Chọi đã chọn sự tự do, sự bình yên thay vì danh vọng do con người ban tặng.
23 tháng 3

Lối sống của quan lại phong kiến trong văn bản “Dế chọi” thể hiện sự xa hoa, hưởng lạc và vô trách nhiệm, họ chỉ biết thỏa mãn thú vui cá nhân như chơi dế mà không quan tâm đến cuộc sống khổ cực của nhân dân, đồng thời còn áp đặt, bóc lột, gây áp lực khiến người dân phải lao khổ để phục vụ sở thích của mình, qua đó phê phán xã hội phong kiến bất công và lên án tầng lớp thống trị ích kỉ, tàn nhẫn

23 tháng 3

Văn bản “Dế chọi” phản ánh thú vui chơi dế của tầng lớp quan lại phong kiến xưa, một thú vui mang tính giải trí nhưng bị đẩy đến mức xa hoa, tốn kém và phi lí, qua đó cho thấy lối sống của họ ăn chơi, hưởng lạc, vô trách nhiệm, chỉ biết thỏa mãn sở thích cá nhân mà không quan tâm đến đời sống khổ cực của nhân dân, đồng thời phê phán sự bất công và thói xa xỉ của giai cấp thống trị trong xã hội phong kiến

Nhân vật Thành trong truyện Dế chọi hiện lên là một chức dịch nhỏ bé, bất đắc dĩ phải lo việc bắt dế nộp quan để làm trò vui cho vua. Thành vốn hiền lành, chất phác, thương dân, lo cho gia đình, nên không nỡ ép dân nộp dế, nhiều khi tự mình vất vả đi tìm. Ông chịu nhiều khổ cực, bị đòn roi hành hạ, thậm chí có lúc rơi vào tuyệt vọng. Tuy nhiên, Thành lại thiếu chủ kiến, không đủ sức chống lại áp lực từ quan trên, nên rốt cuộc vẫn bị cuốn vào vòng xoáy oan nghiệt. Qua nhân vật này, tác giả đã phản ánh số phận bất hạnh và bế tắc của con người trong xã hội phong kiến, đồng thời phê phán sự tàn nhẫn, vô nghĩa của thú vui nơi cung đình.

10 tháng 10 2017

Trôi dạt về đâu đó và được 1 chàng hoàng tử đẹp troai cứu. 2 ng đón bé Đản về và sống hạnh phúc suốt đời. Trương Sinh bị phạt đi lính tiếp.

7 tháng 2

Tóm tắt sự việc: Vì vua Tuyên Đức ham mê trò chọi dế nên huyện bắt dân nộp dế. Để không làm khổ dân, Thành Danh đích thân đi tìm dế. Ông được một bà đồng đưa cho tờ giấy chỉ cách bắt dế. Đêm hôm đó ông tới miếu, đào thấy một con dế có hình Tóm tắt sự việc: Vì vua Tuyên Đức ham mê trò chọi dế nên huyện bắt dân nộp dế. Để không làm khổ dân, Thành Danh đích thân đi tìm dế. Ông được một bà đồng đưa cho tờ giấy chỉ cách bắt dế. Đêm hôm đó ông tới miếu, đào thấy một con dế có hình dáng rất lạ: khi chụp tay thì trống không, mở tay lại thấy dế nhảy vọ tầm, thần như con chó nhỏ, đầu vuông, chân dài. Ông bắt về nuôi, coi như báu vật, nhưng con trai ông nghịch làm chết con dế và tự tử, Thành đau đớn tột cùng. Tình cảnh gia đình khi biến cố xảy ra: Thành Danh là chức dịch nghèo, chịu áp lực nộp dế chọi cho quan. Cả nhà sống trong lo âu, nếu không có dế sẽ bị phạt nặng, tài sản có thể bị tịch thu. Khi con dế bị giết, gia đình đối mặt với nguy cơ mất hết và sự tuyệt vọng. Phản ứng của vợ chồng Thành: Lúc con trai làm chết dế, vợ chồng bàng hoàng và trách mắng con, khiến cầu bé sợ hãi nhảy xuống giếng tự vẫn. Khi cứu được con nhưng thấy con ngây dại, họ đau khổ, day dứt và không còn hy vọng. Chi tiết giải quyết biến cố: Sau biến cố, gia đình nghe tiếng dế gáy ngoài cửa. Thành bắt được một con dế nhỏ kì lạ, nhanh nhẹn và chọi giỏi. Con dế này chính là linh hồn con trai hóa thân nên dũng mãnh khác thường. Nhờ nó, Thành đem dâng quan, dế thắng các trận và vua ban thưởng hậu hãnh, con trai ông cũng dần tỉnh lại. Nhận xét khái quát: Qua sự việc ấy, tác giả cho thấy cuộc sống lam lũ, bất công của người dân thường dưới thời phong kiến. Một trò chơi tiêu khiển của vua quan có thể khiến bao gia đình rơi vào khốn cùng, phải đánh đổi cả tính mạng con cái để thoát nạn. Nhận xét về thái độ của tác giả: Qua lời kể, Bồ Tùng Linh thể hiện thái độ thương cảm và phê phán. Ông cảm thông sâu sắc với số phận khốn khổ của dân thường và lên án gay gắt sự nhẫn tâm, vô lý của vua quan, những kẻ vì thú vui mà đẩy dân vào khốn khổ. Lời kể nhẹ nhàng, xen yếu tố kì ảo để tăng sức gợi, nhưng ẩn chứa sự mỉa mai, chua xót và mong muốn về một xã hội công bằng hơn.dáng rất lạ: khi chụp tay thì trống không, mở tay lại thấy dế nhảy vọ tầm, thần như con chó nhỏ, đầu vuông, chân dài. Ông bắt về nuôi, coi như báu vật, nhưng con trai ông nghịch làm chết con dế và tự tử, Thành đau đớn tột cùng. Tình cảnh gia đình khi biến cố xảy ra: Thành Danh là chức dịch nghèo, chịu áp lực nộp dế chọi cho quan. Cả nhà sống trong lo âu, nếu không có dế sẽ bị phạt nặng, tài sản có thể bị tịch thu. Khi con dế bị giết, gia đình đối mặt với nguy cơ mất hết và sự tuyệt vọng. Phản ứng của vợ chồng Thành: Lúc con trai làm chết dế, vợ chồng bàng hoàng và trách mắng con, khiến cầu bé sợ hãi nhảy xuống giếng tự vẫn. Khi cứu được con nhưng thấy con ngây dại, họ đau khổ, day dứt và không còn hy vọng. Chi tiết giải quyết biến cố: Sau biến cố, gia đình nghe tiếng dế gáy ngoài cửa. Thành bắt được một con dế nhỏ kì lạ, nhanh nhẹn và chọi giỏi. Con dế này chính là linh hồn con trai hóa thân nên dũng mãnh khác thường. Nhờ nó, Thành đem dâng quan, dế thắng các trận và vua ban thưởng hậu hãnh, con trai ông cũng dần tỉnh lại. Nhận xét khái quát: Qua sự việc ấy, tác giả cho thấy cuộc sống lam lũ, bất công của người dân thường dưới thời phong kiến. Một trò chơi tiêu khiển của vua quan có thể khiến bao gia đình rơi vào khốn cùng, phải đánh đổi cả tính mạng con cái để thoát nạn.

5 tháng 8 2016

Hình ảnh Vũ Nương trong lần gặp cuối cùng với Trương Sinh  ở đoạn kết thúc truyện gợi cho em cảm nghĩ như sau:

-Thể hiện Vũ Nương là một con người vợ chung thủy,yêu chồng thương con,dù bị chồng nghi oan,đánh đuổi đi nhưng nàng vẫn mong được trở về trần gian để gặp lại gia đình.

-Ngoài ra,nàng còn là một người sống có tình nghĩa,đặc biệt là rất trọng danh dự,nhất quyết trở về để minh oan cho mình.

-Không chỉ vậy,hình ảnh Vũ Nương gặp lại Trương Sinh ở đoạn kết thúc truyện còn làm tăng bi kịch của truyện,sự biến mất của Vũ Nương dường như là lần chết thứ 2 của nàng vũ,thể hiện sự tiềm ẩn của bi kịch đằng sau cái kết lung linh huyền ảo.Đồng thời thể hiện số phận oan nghiệt không chỉ của riêng Nàng Vũ mà của tất cả những người phụ nữ trong xã hội phong kiến xưa,qua đó cho ta thấy được vẻ đẹp truyền thống vốn có của họ..

28 tháng 3 2018

Mỗi năm, khi đông qua xuân tới, tôi lại bồi hồi khi thấy mình đứng tuổi. Nhìn các dế con, dế cháu bây giờ tôi như nhìn thấy chính mình của nhiều năm về trước, cũng nhanh nhẹn, nhiệt tình nhưng hay xốc nổi. Vì thế, thỉnh thoảng tôi kể lại cho con cháu nghe về cuộc phiêu lưu truớc đây, giúp chúng rút ra bài học bổ ích. Bỗng nhớ tới anh bạn Dế Choắt hàng xóm, tôi kể lại cho chúng nghe một kỉ niệm buồn mà tôi không bao giờ muốn nhắc lại nữa...

Hôm đó, một buổi sáng mùa xuân, mưa bụi bay lất phất. Dế con, dế cháu hội họp đông đủ ở nhà tôi. Trong niềm xúc động, tôi bùi ngùi nhớ về anh bạn Dế Choắt đáng thương, vì tôi mà nhận một kết cục bi thảm. “Các con biết không, trước đây ta có một người bạn hàng xóm Dế Choắt. Nhà anh ở ngay kế bên nhà ta. Không được may mắn khoẻ mạnh, Choắt yếu ớt, ốm đau thường xuyên. Nhìn anh ta đã thấy ngay cái vẻ yếu đuối, sợ sệt. Người gầy gò và dài lêu nghêu như một gã nghiện thuốc phiện.... còn mặt mũi thì lúc nào cũng ngẩn ngẩn ngơ ngơ. Tính nết thì ăn xổi ở thì, cũng do hay ốm đau mà Choắt không làm được gì cả. Cái nhà anh ta ở mới tuềnh toàng làm sao, đào rất nông mà không có các ngách thông nhau để chạy khi hiểm nghèo. Thật không có đầu óc nhìn xa trông rộng. Choắt ăn ở như thế làm ta tức tối lắm mà sinh ra coi thường. Ta khoẻ mạnh, nhanh nhẹn, lại thêm tính nông nổi của tuổi trẻ nên Choắt sợ lắm. Có hôm sang chơi, nhìn nhà cửa luộm thuộm, bề bộn, ta lên giọng mắng mỏ, dạy cho Choắt một bài học. “Ôi thôi, chú mày ơi! Chú mày có lớn mà chẳng có khôn”. Lúc đó không hiểu sao ta lại nói như vậy với một anh chàng ốm yếu chăng làm được gì như Dế Choắt. Có lẽ ta không còn đủ tỉnh táo đê suy xét điều gì nữa, ta chỉ nói cho sướng miệng, chỉ muốn ra oai để thoả mãn tính tự kiêu của mình mà không để ý đến cảm giác người khác như thế nào. Trước những lời mắng mỏ của ta, chàng Dế chỉ im lặng ngoan ngoãn. Càng như thế ta càng cho mình ghê gớm lắm. Rồi Choắt dè dặt nhờ vả ta đáo giúp một cái ngách thông sang bên nhà mình, phòng khi tắt lửa tối đèn có thể chạy sang. Nhưng lúc đó, tính ích kỉ, coi thường người khác của ta trỗi dậy mạnh mẽ. Không suy nghĩ, ngay lập tức ta thẳng thừng từ chối và không quên kèm theo một điệu bộ khinh khỉnh. Xong, ta ra về mà trong lòng không một chút bận tâm, bỏ mặc anh Choắt đáng thương...

Cái thói hung hăng, hống hách ấy chỉ mang vạ vào thân thôi các con biết không. Vì cái thói ấy mà giờ đây ta vẫn còn ôm một nỗi ân hận, ân hận mãi suốt cuộc đời và không thể làm lại được. Thế nên ta mong các con hãy lắng nghe những điều ta sắp nói đây để mà không bao giờ được lặp lại những sai lầm đó.Hôm ấy, nhìn thấy chị Cốc bỗng ta nghĩ ra một trò nghịch dại và rủ Choắt chơi cùng Dù đang lên cơn hen, Choắt vẫn gắng gượng trả lời câu hỏi của ta. Nhưng khi nghe nhắc đến tên chị Cốc thì Choắt ta hoảng sợ xin thôi, đã thế còn khuyên ta đừng trêu vào, phải biết sợ. Nghe thật tức cái tai. Đời này ta nào đâu biết sợ ai ngoài ta, chỉ có ta quát tháo và dọa nạt người khác chứ làm gì có chuyện kẻ khác bắt nạt ta. Tức giận, ta quay lại cất tiếng trêu chị Cốc, chứng minh cho Choắt thấy sự dũng cảm của mình. Nhưng chị Cốc không phải hiền lành. Nghe tiếng trêu, chị ta trợn tròn mắt, giương cánh lên, như sắp đánh nhau. Lúc đó quả ta có thấy sợ nên vội chui tọt vào hang, lên giường nằm khểnh. Lúc bấy giờ, ta không hề nghĩ đến anh bạn Dế Choẳt tội nghiệp và cũng không thể tưởng tượng được chuyện sắp xảy ra. Đến hôm nay nghĩ lại, ta vẫn còn thấy rùng mình.

Không may, chị Cốc không thấy ta nhưng lại thấy Dế Choắt đang loay hoay ngoài cửa hang. Chị đổ cho Choắt nhưng tất nhiên là anh ấy nói không phải. Để trút giận lên kẻ dám bạo gan trêu mình, chị Cốc mồi câu “Chối này” lại giáng một mỏ xuống người Choắt. Nằm tận đáy hang mà ta cũng khiếp đảm, im thin thít huống chi người yếu đuối như Choắt làm sao chịu được vài nhát mổ ấy. Lúc đó, ta giận con mụ Cốc kia sao độc ác mà không nghĩ ra rằng lỗi lầm là do mình gây nên. Chị Cốc đi rồi ta mới dám bò sang tìm Choắt. Ta không nghĩ mọi sự nghiêm trọng đến mức này. Choắt không dậy được nữa, nằm thoi thóp. Nhìn Choắt ta mới nhận ra nguyên do là từ mình. Ta hối hận lắm. Ta nhận tội với Choắt nhưng cũng chẳng thể làm Choắt sống lại được. Và không ngờ trước khi ra đi, một người yếu đuối như Choắt đã nói lại với ta những điều thấm thía: “Ở đời mà có thói hung hăng bậy bạ, có óc mà không biết nghĩ, sớm muộn cũng mang vạ vào mình đấy". Thế rồi Dế Choắt ra đi. Thôi thôi, thế là ta đã gây nên tội. Vì ta, chi tại cái tính ngông cuồng, kiêu căng, ích kỉ của ta mà Choắt đã phải lìa xa cõi đời. Choắt ra đi để lại cho ta bài học đương đời đầu tiên đau xót...Đứng lặng giờ lâu trước mộ, lòng ta nặng trĩu..

Các con của ta. Hôm nay ta đã kể cho các con nghe về lỗi lầm, sai trái một thời của ta. Hi vọng rằng, từ câu chuyện ấy các con sẽ tự rút ra bài học cho mình để không đi theo vết xe đổ. Các con hãy nhìn ngoài kia xem, mùa xuân đã tới rồi, cuộc đời sẽ mở sang một trang mới. Ta chúc các con sẽ thành những người tốt.

1 tháng 10 2018

Khác với Thúy Vân, Thúy Kiều có 1 vẻ đẹp sắc sảo mặn mà cả tài lẫn sắc. Những câu thơ trên tả vẻ đẹp của Thuý Kiều sau khi ngợi ca vẻ đẹp của Thuý Vân. Từ “càng” nhấn mạnh vẻ “sắc sảo mặn mà” ở Thuý Kiều hơn hẳn Thuý Vân. Vân là em nhưng được nói đến trước thì ra bởi tác giả muốn lấy Vân làm nền cho vẻ đẹp nổi bật của nàng. “Sắc sảo” và “mặn mà” đều có tác dụng vừa gợi tả nhan sắc, vừa gợi tả tính cách, tài trí. Nhắc đến nét đẹp của mĩ nhân xưa, ta thường nghĩ đến vẻ liễu yếu đào tơ tha thướt. Bởi vậy, sự "sắc sảo mặn mà" của nàng hẳn là điều đặc biệt. Sử dụng hai từ láy đầy sức gợi "sắc sảo", "mặn mà" tác giả như muốn khắc sâu vào tâm trí người đọc vẻ đẹp nổi bật "khác thường" này của người con gái Vương Thuý Kiều. Nàng là người con gái sắc sảo, mặn mà bán mình để chuộc cha và em, nàng rơi vào thế đường cùng không lối thoát. Bên cạnh đó, nhan sắc của nàng được gợi tả bằng các hình ảnh mang tính ước lệ: thu thuỷ, xuân sơn, hoa, liễu. Việc gợi tả vẻ đẹp của đôi mắt “làn thu thuỷ" ý chỉ đôi mắt trong sáng như nước mùa thu, gợi vẻ lanh lợi, sắc sảo hơn người. Nhưng làn nước mùa thu cũng gợi những thoáng buồn u ẩn nên điều đó còn thể hiện một tâm hồn tinh tế, có phần đa mang. Trong câu thơ “Hoa ghen thua thắm liễu hờn kém xanh”, khác với Thuý Vân, chúng lại báo trước một cuộc đời giông bão bị ghen ghét, đố kị, vùi dập.

k mk nhak

kb nhak

Thanks <3

1 tháng 10 2018

- Vẻ đẹp ấy được gợi tả qua đôi mắt Kiều, bởi đôi mắt là sự thể hiện phần tinh anh của tâm hồn và trí tuệ. Đó là một đôi mắt biết nói và có sức rung cảm lòng người.

- Hình ảnh ước lệ “làn thu thuỷ” – làn nước mùa thu gợn sóng gợi lên thật sống động vẻ đẹp của đôi mắt trong sáng, long lanh, linh hoạt. Còn hình ảnh ước lệ “nét xuân sơn” – nét núi mùa xuân lại gợi lên đôi lông mày thanh tú trên gương mặt trẻ trung.

- “Hoa ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh” – Vẻ đẹp quá hoàn mĩ và sắc sảo của Kiều có sức quyến rũ lạ lùng khiến thiên nhiên không thể dễ dàng chịu thua, chịu nhường mà phải nảy sinh lòng đố kỵ, ghen ghét ð báo hiệu lành ít, dữ nhiều.

- Không chỉ mang một vẻ đẹp “nghiêng nước, nghiêng thành”, Kiều còn là một cô gái thông minh và rất mực tài hoa:

“Thông minh vốn sẵn tính trời

Pha nghề thi hoạ đủ mùi ca ngâm

Cung thương làu bậc ngũ âm

Nghề riêng ăn đứt hồ cầm một trương”

- Tài của Kiều đạt tới mức lí tưởng theo quan niệm thẩm mỹ phong kiến, gồm đủ cả cầm (đàn), kỳ (cờ), thi (thơ), hoạ (vẽ). Đặc biệt nhất vẫn là tài đàn của nàng, đã là sở trường, năng khiếu (nghề riêng), vượt lên trên mọi người (ăn đứt).

- Đặc tả cái tài của Kiều cũng là để ngợi ca cái tâm đặc biệt của nàng: Cung đàn “bạc mệnh” mà Kiều tự sáng tác nghe thật da diết buồn thương, ghi lại tiếng lòng của một trái tim đa sầu, đa cảm.

- Vẻ đẹp của Kiều là sự kết hợp của cả sắc – tài – tình. Tác giả dùng thành ngữ “nghiêng nước, nghiêng thành” để cực tả giai nhân, đồng thời là lời ngợi ca nhân vật.

- Chân dung của Thuý Kiều cũng là chân dung mang tính cách số phận. Vẻ đẹp của Kiều làm cho tạo hoá phải ghen ghét, phải đố kị “hoa ghen, liễu hờn” nên số phận nàng sẽ éo le, đau khổ.

- Như vậy, chỉ bằng mấy câu thơ trong đoạn trích, Nguyễn Du đã không chỉ miêu tả được nhân vật mà còn dự báo được trước số phận của nhân vật; không những truyền cho người đọc tình cảm yêu mến nhân vật mà còn truyền cả nỗi lo âu phấp phỏng về tương lai số phận nhân vậY

~~ hơi dài nhưng cố nhé ~~

20 tháng 1 2019

lưu ý: Dế Choắt chứ ko phải Dế Mèn

20 tháng 1 2019

Cửu chi tựa mây bồng, Suối tóc dài kiêu sa Tuyệt sắc hồng nhan làm bao mỹ nhân ngậm đắng nuốt cay Làn da như tuyết trắng, đôi môi đỏ thắm ngọt ngào Thiên hạ muốn có em vậy cớ sao lòng chàng lại không Có kiếp nào cho em, được hóa người phàm yêu chàng Đã từ lâu không thương thật lòng ngoài đơn côi dưới trăng tàn Ái tình chốn phàm nhân, hồ ly không thể với Tự chuốc say ngắm cánh đào bay trong đêm rằm soi Lưu luyến cố nhân năm nào rã rời Tấu nhạc trong men say lệ rơi sầu trên tiếng đàn Trách thân mình yêu nữ… bất tương phùng bên chàng Ngàn năm xin trao hết, để chàng yêu thương một đời Cỏi hồn vương sầu bi chỉ mong chàng nói tiếng yêu một lời 9 đuôi quấn lấy hồn chàng không để rời xa Trao thân cho chàng không cho rời ta Khiến chàng u mê đắm say nhan sắc này, nắm tay thiếp này, yêu hồ ly tinh Ranh ma như hồ ly, dối gian như hồ ly, đa tình như hồ ly Vậy cớ sao mãi thương ngưới phàm như chàng Chàng ơi, còn tiếc chi, thì thầm tai …yêu thiếp đi Nếu chàng yêu ta, thương ta thì nếu chàng yêu ta, thì sủng hồ thành Phi