K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

3 tháng 12 2025

Trong quãng đời học sinh, bên cạnh gia đình và thầy cô, những người bạn luôn là một phần không thể thiếu. Họ là những người cùng ta chia sẻ niềm vui, nỗi buồn, và giúp ta trưởng thành hơn. Với em, người bạn thân nhất là Lan (hoặc một tên khác), và em sẽ không bao giờ quên trải nghiệm khi Lan đã giúp em vượt qua một nỗi sợ hãi lớn.


​Kỉ niệm này xảy ra vào đầu năm học lớp 6, khi trường em tổ chức Hội thao và bắt buộc mỗi lớp phải có đại diện tham gia ít nhất một môn. Em là một người rất nhút nhát và đặc biệt sợ độ cao, nhưng lại được cô giáo chọn tham gia nội dung nhảy xa vì em có thể lực tốt.

​Khi biết mình phải tham gia, em lo lắng đến mất ăn mất ngủ. Mỗi lần nhìn thấy bục nhảy, chân em lại run lên. Em đã cố gắng luyện tập, nhưng cứ đến lúc chuẩn bị lấy đà, sự sợ hãi lại chế ngự, khiến em không dám nhảy hết sức mình. Em đã định xin cô giáo cho nghỉ, nhưng Lan, người bạn thân nhất của em, đã biết chuyện và tìm gặp em sau buổi học. ​Lan không hề trách móc, mà chỉ im lặng lắng nghe em bày tỏ sự sợ hãi. Sau đó, Lan động viên: “Tớ biết cậu sợ, nhưng cậu đã làm tốt hơn nhiều người rồi. Quan trọng không phải là nhảy bao xa, mà là cậu đã dám đối diện với nỗi sợ của mình. Cậu hãy cứ coi việc luyện tập như một trò chơi. Tớ sẽ đứng dưới đó, làm khán giả riêng của cậu.”

​Từ hôm đó, Lan luôn dành thời gian đi cùng em đến sân tập. Mỗi lần em chuẩn bị nhảy, Lan lại đứng ở cuối bãi cát, làm những động tác vui nhộn và hô to tên em. Lan còn ghi lại những cú nhảy tốt nhất của em để em có động lực hơn. Cảm giác có Lan ở bên cạnh, động viên và tin tưởng, khiến nỗi sợ hãi trong em dần tan biến. Em không còn quá chú tâm vào độ cao, mà tập trung vào việc lấy đà và tiếp đất.

​Vào ngày thi đấu, em vẫn rất hồi hộp, nhưng khi nhìn thấy Lan đang mỉm cười và giơ ngón cái cổ vũ ở hàng ghế khán giả, em cảm thấy mình có thêm sức mạnh. Dù kết quả không giành được huy chương cao nhất, nhưng em đã hoàn thành bài thi của mình một cách trọn vẹn. Em đã vượt qua được chính mình và nhảy được khoảng cách tốt nhất từ trước đến nay.

​ ​Trải nghiệm lần đó đã dạy cho em một bài học vô cùng quý giá. Tình bạn không chỉ là cùng nhau vui đùa, mà còn là sự đồng hành và tiếp thêm sức mạnh khi ta yếu đuối nhất. Lan đã không chỉ giúp em vượt qua nỗi sợ độ cao, mà còn giúp em tin tưởng hơn vào bản thân. Em vô cùng trân trọng tình bạn chân thành và ấm áp này, và tự hứa sẽ luôn là một người bạn tốt, sẵn sàng đồng hành cùng Lan trong mọi hoàn cảnh.

Bài này mình viết khoảng 300 - 320 từ.

2 tháng 12 2025

khó zậy

2 tháng 12 2025

cần khoảng bao nhiêu từ?


Trong cuộc sống, ai cũng có những trải nghiệm riêng, có thể vui vẻ, có thể xúc động, và cũng có khi là những khoảnh khắc đầy thử thách. Với tôi, trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là lần tôi tham gia cuộc thi chạy việt dã của trường.

Hôm ấy là một buổi sáng mùa thu mát mẻ, nắng vàng trải dài khắp sân trường. Tiếng trống vang lên báo hiệu giờ xuất phát, tim tôi đập thình thịch. Tôi vốn không phải là người chạy nhanh, nhưng tôi muốn thử sức để vượt qua chính mình. Khi hiệu lệnh bắt đầu vang lên, tất cả chúng tôi lao về phía trước. Ban đầu tôi chạy khá hăng, nhưng chỉ vài trăm mét sau, đôi chân bắt đầu nặng trĩu, hơi thở gấp gáp. Nhiều bạn vượt lên trước, tôi chỉ còn thấy lưng áo họ xa dần.

Trong lúc định bỏ cuộc, tôi nghe tiếng cổ vũ vang lên từ hàng ghế khán giả: “Cố lên! Cậu làm được mà!”. Tôi ngẩng lên, thấy bạn thân mình đang vẫy tay, nụ cười rạng rỡ. Bỗng nhiên, một nguồn sức mạnh kỳ lạ trào dâng. Tôi cắn răng, từng bước, từng bước một kiên trì chạy tiếp. Đến vòng cuối, khi chỉ còn cách đích vài chục mét, tôi bứt tốc hết sức có thể. Dù không về nhất, tôi vẫn cán đích trong tiếng vỗ tay vang dội.

Lúc nhận tấm huy chương đồng, tôi cảm thấy một niềm vui và tự hào khó tả. Không phải vì thành tích cao, mà vì tôi đã chiến thắng được chính nỗi sợ và sự mỏi mệt của mình. Từ lần ấy, tôi hiểu rằng: chỉ cần kiên trì, không gì là không thể.

tham khảo:

15 tháng 8 2025

✏️ Bài văn: Trải nghiệm đáng nhớ của em

Một trải nghiệm mà em nhớ mãi là lần đầu tiên em được đi sở thú với bố mẹ.

Hôm đó là cuối tuần, trời rất đẹp. Bố mẹ đưa em đến sở thú để xem các con vật. Em thấy rất nhiều con vật mà trước đây chỉ được nhìn trên tivi: có voi to, sư tử dũng mãnh, khỉ nhảy nhót và cả những chú chim nhiều màu sắc.

Em thích nhất là xem hươu cao cổ ăn lá. Cổ của nó dài ơi là dài! Em còn được chụp ảnh với nó nữa. Em cười rất vui vì đây là lần đầu em thấy hươu thật ngoài đời.

Chuyến đi hôm đó rất vui và đáng nhớ. Em mong lần sau sẽ lại được đi cùng bố mẹ đến đó nữa.

17 tháng 9 2025

giúp tui nha

17 tháng 9 2025

tui ko có bạn thân

1 tháng 12 2025

Mỗi người trong chúng ta đều có những kỷ niệm vui buồn đan xen trong cuộc sống, và đôi khi, chính những ký ức buồn lại để lại dấu ấn sâu đậm nhất trong tâm hồn. Tôi cũng vậy. Dù thời gian đã trôi qua, nhưng có một trải nghiệm buồn mà tôi không thể nào quên – đó là ngày tôi phải xa con mèo thân yêu của mình, bé Bông.

Tôi gặp Bông vào một buổi chiều mùa hè oi ả. Khi ấy, tôi thấy một chú mèo con nhỏ xíu bị bỏ rơi trước cổng nhà, lông trắng muốt, đôi mắt xanh biếc nhìn tôi như cầu cứu. Tôi lập tức mang em vào nhà, lau sạch thân thể dơ bẩn và xin ba mẹ cho nuôi. Từ ngày đó, Bông trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi.

Ngày nào đi học về, Bông cũng chạy ra cổng đón tôi, kêu “meo meo” như chào hỏi. Mỗi tối, em cuộn tròn ngủ trên chân tôi, như một chiếc gối bông ấm áp. Tôi kể cho em nghe những câu chuyện ở lớp, những lần bị điểm kém hay bị bạn hiểu lầm, và có lẽ, Bông là “người bạn” duy nhất lúc đó chịu lắng nghe tôi mà không phán xét điều gì.

Thế rồi, một buổi sáng mùa đông, tôi tỉnh dậy và không thấy Bông như thường lệ. Tôi gọi mãi không thấy em đâu. Cảm giác bất an tràn ngập trong lòng. Tôi và ba mẹ đi khắp khu xóm tìm kiếm, dán tờ rơi và gọi tên em trong vô vọng. Một ngày, hai ngày… rồi một tuần trôi qua mà không có bất kỳ tin tức gì về Bông. Đến ngày thứ mười, một bác hàng xóm báo rằng đã thấy một chú mèo trắng bị xe cán chết bên đường cách nhà tôi không xa. Tim tôi thắt lại. Tôi lao ra ngoài, và khi nhìn thấy cơ thể bé nhỏ bất động nằm lặng lẽ bên vệ đường, tôi đã không thể ngăn nước mắt tuôn rơi. Đó chính là Bông – chú mèo mà tôi yêu quý nhất trên đời. Tôi ôm lấy em, tim đau nhói như có hàng trăm mũi kim đâm vào. Dù ba mẹ cố an ủi, tôi vẫn không thể chấp nhận được sự thật rằng em đã ra đi mãi mãi. Tôi tự trách bản thân vì đã không để mắt đến em kỹ hơn, vì đã để em ra khỏi nhà trong đêm lạnh giá đó. Cả tuần sau, tôi không muốn ăn uống, cũng không còn thiết tha gì với chuyện học hành. Tôi chôn Bông dưới gốc cây trước sân nhà – nơi em từng nằm phơi nắng mỗi sáng. Mỗi lần nhìn cây, tôi lại nhớ đến ánh mắt trong veo, tiếng kêu nũng nịu và cái cách em dụi đầu vào tay tôi đầy thân thiết. Bông không chỉ là một con mèo, em là người bạn nhỏ, là niềm an ủi của tôi trong suốt một quãng thời gian dài.

Đã nhiều năm trôi qua, nhưng mỗi lần nhớ đến Bông, trái tim tôi vẫn nhói lên một nỗi buồn nhẹ nhàng. Dù em không còn nữa, nhưng tình yêu và ký ức về em vẫn sống mãi trong tôi. Trải nghiệm buồn ấy dạy tôi trân trọng hơn những gì mình đang có và yêu thương nhiều hơn khi còn có thể. Cuộc sống là vậy – đôi khi một nỗi mất mát lại khiến ta trưởng thành hơn.

3 tháng 10 2025

Mỗi người trong chúng ta đều có những kỷ niệm vui buồn đan xen trong cuộc sống, và đôi khi, chính những ký ức buồn lại để lại dấu ấn sâu đậm nhất trong tâm hồn. Tôi cũng vậy. Dù thời gian đã trôi qua, nhưng có một trải nghiệm buồn mà tôi không thể nào quên – đó là ngày tôi phải xa con mèo thân yêu của mình, bé Bông.

Tôi gặp Bông vào một buổi chiều mùa hè oi ả. Khi ấy, tôi thấy một chú mèo con nhỏ xíu bị bỏ rơi trước cổng nhà, lông trắng muốt, đôi mắt xanh biếc nhìn tôi như cầu cứu. Tôi lập tức mang em vào nhà, lau sạch thân thể dơ bẩn và xin ba mẹ cho nuôi. Từ ngày đó, Bông trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi.

Ngày nào đi học về, Bông cũng chạy ra cổng đón tôi, kêu “meo meo” như chào hỏi. Mỗi tối, em cuộn tròn ngủ trên chân tôi, như một chiếc gối bông ấm áp. Tôi kể cho em nghe những câu chuyện ở lớp, những lần bị điểm kém hay bị bạn hiểu lầm, và có lẽ, Bông là “người bạn” duy nhất lúc đó chịu lắng nghe tôi mà không phán xét điều gì.

Thế rồi, một buổi sáng mùa đông, tôi tỉnh dậy và không thấy Bông như thường lệ. Tôi gọi mãi không thấy em đâu. Cảm giác bất an tràn ngập trong lòng. Tôi và ba mẹ đi khắp khu xóm tìm kiếm, dán tờ rơi và gọi tên em trong vô vọng. Một ngày, hai ngày… rồi một tuần trôi qua mà không có bất kỳ tin tức gì về Bông. Đến ngày thứ mười, một bác hàng xóm báo rằng đã thấy một chú mèo trắng bị xe cán chết bên đường cách nhà tôi không xa. Tim tôi thắt lại. Tôi lao ra ngoài, và khi nhìn thấy cơ thể bé nhỏ bất động nằm lặng lẽ bên vệ đường, tôi đã không thể ngăn nước mắt tuôn rơi. Đó chính là Bông – chú mèo mà tôi yêu quý nhất trên đời. Tôi ôm lấy em, tim đau nhói như có hàng trăm mũi kim đâm vào. Dù ba mẹ cố an ủi, tôi vẫn không thể chấp nhận được sự thật rằng em đã ra đi mãi mãi. Tôi tự trách bản thân vì đã không để mắt đến em kỹ hơn, vì đã để em ra khỏi nhà trong đêm lạnh giá đó. Cả tuần sau, tôi không muốn ăn uống, cũng không còn thiết tha gì với chuyện học hành. Tôi chôn Bông dưới gốc cây trước sân nhà – nơi em từng nằm phơi nắng mỗi sáng. Mỗi lần nhìn cây, tôi lại nhớ đến ánh mắt trong veo, tiếng kêu nũng nịu và cái cách em dụi đầu vào tay tôi đầy thân thiết. Bông không chỉ là một con mèo, em là người bạn nhỏ, là niềm an ủi của tôi trong suốt một quãng thời gian dài.

Đã nhiều năm trôi qua, nhưng mỗi lần nhớ đến Bông, trái tim tôi vẫn nhói lên một nỗi buồn nhẹ nhàng. Dù em không còn nữa, nhưng tình yêu và ký ức về em vẫn sống mãi trong tôi. Trải nghiệm buồn ấy dạy tôi trân trọng hơn những gì mình đang có và yêu thương nhiều hơn khi còn có thể. Cuộc sống là vậy – đôi khi một nỗi mất mát lại khiến ta trưởng thành hơn.

3 tháng 10 2025

Vũ Quỳnh anh giúp ming chả lời với


Bn tham khảo nha, mik viết ngắn lắm

Câu chuyện này đã xảy ra rất lâu rồi, nhưng khi nhớ lại, tôi bỗng khóc. Bởi vì, những trải nghiệm đáng nhớ của người bạn nhỏ ấy là cả 1 kỉ niệm của cả nhà tôi.

Lúc tôi lên ba, bố tôi có nuôi 1 chú mèo tam thể. Lông chú mượt mà, mềm như bông, tôi thích nhất là đc vuốt ve nó mỗi ngày. Anh tôi đặt tên cho nó là Kai, cả nhà cũng rất thích cái tên này. Kai rất ngoan, có lần mẹ tôi đút cho tôi ăn, Kai đến xin ăn, nhưng nó đẩy cái bát của nó sát chân mẹ tôi, mẹ tôi xoa đầu nó:"Ôi, Kai ngoan quá!". Khi nó đi vệ sinh, nó đều nhảy lên bồn cầu, ngồi y chang con người vậy, khi ko xả nước đc, nó cào nhẹ chân bố tôi để đi thông tắc. Khi đến giờ ăn, anh tôi chỉ cần lắc gói đồ ăn và kêu "bim bim" là nó phi như bay về chỗ.

Nhưng rồi cho đến 1 ngày, nó trèo lên bàn thờ, chạy nhảy ngay trên đấy, khiến 1 ngọn nến rơi xuống, cũng may tôi tránh đc quả đó. Kai dạo này ko còn ngoan như trước nữa, rảnh là nó phá. Khi nó xin ăn, nếu cả nhà ko đồng ý là nó nhảy lên bếp bật lung tung, suýt thì cháy nhà. Nó còn trèo lên dây điện nhà hàng xóm để đi tìm bạn mới. Có lần, nó đang đứng trên dây điện để chơi, bỗng nó rơi bốp xuống đường, đúng lúc có xe qua, cán lên người nó, nó đau quá tắt thở. Cả nhà vội ra xem thì thấy cảnh tượng trước mắt, Kai nằm im thin thít, còn xe kia thì chạy đi từ lâu. Tôi sợ hãi, núp sau lưng mẹ, trong lòng xót lắm, muốn khóc lắm, nhưng chỉ biết bất lực nhìn cảnh đau đớn ấy.

Đó là lần đầu tiên tôi chứng kiến cảnh người bạn nhỏ ấy ra đi. Ai ai cũng xót, cả tôi nữa, cả nhà đều rất nhớ Kai.

5 tháng 10 2025

Bài làm

Trong cuộc sống, ai cũng từng trải qua những khoảnh khắc không vui. Đó có thể là một lần bị điểm kém, một lần cãi nhau với bạn, hoặc như em – là một lần mất đi một người bạn nhỏ thân thiết. Đó là chú chó nhỏ tên Đốm – người bạn mà em yêu quý nhất.

Đốm đến với gia đình em vào một buổi chiều mưa. Hôm ấy, bố em đi làm về và bất ngờ mang theo một chú chó nhỏ ướt sũng, run rẩy vì lạnh. Thấy chú đáng thương, cả nhà em quyết định nhận nuôi. Em là người đặt tên cho chú là “Đốm” vì chú có bộ lông trắng tinh điểm vài đốm đen như hạt tiêu. Ngay từ giây phút đầu, em đã rất quý mến Đốm.Từ ngày đó, em và Đốm trở thành đôi bạn thân thiết. Mỗi sáng, Đốm chạy lon ton theo tiễn em đi học, rồi chiều lại đứng trước cổng ngóng em về. Có hôm em bị điểm kém, em ngồi im trong góc sân, buồn rầu, thì Đốm lại lặng lẽ nằm bên cạnh, đặt đầu lên chân em như để an ủi. Dù không biết nói, nhưng ánh mắt của Đốm luôn khiến em cảm thấy được yêu thương và chia sẻ.Vậy mà… một ngày nọ, một chuyện buồn đã xảy ra. Hôm ấy là chủ nhật. Em dậy muộn, vội vàng ra sân cho Đốm ăn như thường lệ. Nhưng lạ thay, em không thấy chú đâu. Em gọi lớn: “Đốm ơi! Đốm ơi!” – nhưng chỉ có tiếng gió thổi và vài chiếc lá rơi lạo xạo. Em bắt đầu lo lắng. Em tìm quanh nhà, ra cả đầu ngõ, rồi sau đó là khắp khu xóm. Bố mẹ cũng chia nhau đi tìm, nhưng đến chiều tối vẫn không ai thấy Đốm.Trái tim em như có ai bóp nghẹt. Em vừa lo chú bị lạc, vừa sợ có ai đó đã bắt mất chú. Đêm đó, em không sao ngủ được. Em cứ nằm nghĩ đến cảnh Đốm đang lang thang, đói lạnh, hoặc tệ hơn là bị thương... Nước mắt em cứ rơi, không thể nào kìm lại được.Những ngày sau đó, em vẫn tiếp tục đi tìm, mang theo ảnh của Đốm và hỏi từng người một. Dán cả tờ rơi tìm chó lạc. Nhưng tất cả đều vô vọng. Mỗi lần nhìn thấy chiếc vòng cổ nhỏ hay chiếc chăn em từng đắp cho Đốm, lòng em lại quặn thắt. Mọi thứ quen thuộc giờ chỉ còn là kỷ niệm.

Người ta thường nói thời gian có thể phai mờ tất cả nhưng hình ảnh của Đốm – đôi mắt tròn, cái đuôi vẫy không ngừng và tình cảm ấm áp ấy vẫn khắc sâu trong tim em.

Nếu cs gì sai sót , mong bn thoải mái góp ý ah !

17 tháng 12 2021

Thời gian trôi qua ôi sao nhanh vậy. Chẳng mấy chốc tôi đã lên cấp 2 nhưng tôi không bao giờ quên được kỉ niệm với cô Loan đã chủ nhiệm tôi lớp 4. Những kỉ niệm ấy như còn nguyên trong kí ức của tôi.

Đến giờ, tôi vẫn còn cảm xúc nguyên vẹn của những ngày đó. Người đầu tiên để lại ấn tượng tại trường cho tôi đó chính là cô Loan. Cô Loan có dáng người cao, làn da sáng nhẹ cùng khuôn mặt trái xoan. Nổi bật trên khuôn mặt ấy là đôi mắt như biết nói, đen láy, mỗi khi cô nở nụ cười, đôi mắt ấy lại sáng lên bao niềm cảm xúc. Nụ cười âu yếm ấy của cô đã bao lần xua tan đi sự mệt mỏi của chúng tôi. Tôi ấn tượng mãi về cô và nhớ mãi kỉ niệm ấy. Có lần tôi không làm bài tập về nhà. Tôi đã rất lo lắng và sợ hãi, sợ cô kiểm tra và báo về cho mẹ tôi, tôi chắc chắn sẽ được một trận. Những cách hành xử của cô khiến tôi vô cùng bất ngờ. Cô không hề quát mắng hay khiển trách mà cô nhắc tôi rất nhẹ nhàng lần sau cần chú ý. Cuối giờ cô còn gọi tôi lại giảng bài cho tôi nghe những chỗ không hiểu và cô còn khen tôi tiếp thu tốt. Những lời nói ấy như khiến tôi bừng tỉnh và phải cố gắng hơn để đền đáp công lao ấy. Cách ứng xử đầy tình yêu thương ấy giúp tôi cảm nhận cô như người mẹ thứ hai vậy thật ấm áp và hạnh phúc.

Trong suốt những năm tháng học dưới mái trường mến yêu, người mà em kính mến nhất đó là cô Thanh. Đó là người đã mang lại cho em những tình cảm cao quý của một người cô giáo đối với học sinh.

Em còn nhớ rõ, năm em học lớp hai, ngày đầu tiên cô Thanh bước vào lớp với dáng vẻ rất hiền hậu. Cô còn trẻ lắm, dáng cô thanh mảnh, nhỏ nhắn và rất dễ thương. Cô rất thương yêu học sinh. Ngày nắng cũng như ngày mưa, cô chưa bao giờ đi dạy trễ hoặc nghỉ dạy ngày nào. Cô luôn dịu dàng với học sinh nhưng rất nghiêm túc trong giảng dạy. Những giờ ra chơi, nếu có bạn nào không hiểu bài, cô ân cần ở lại lớp giảng cho từng bạn. Những bạn nam hay đùa nghịch, phá phách cô nhẹ nhàng nhắc nhở. Cô thường lấy những mẩu chuyện vui, có ích để giáo dục chúng em. Bạn nào có lỗi cô chỉ khuyên răn chứ không hề la mắng. Còn bạn nào học yếu cô luôn quan tâm đặc biệt để bạn ấy tiến bộ hơn. Vì thế chúng em ai cũng yêu quý cô, xem cô như người mẹ thứ hai của mình.

Em còn nhớ có một hôm, khi học xong tiết cuối bỗng nhiên em bị sốt, người nóng ran. Cô đã không ngại đường xa chở em về nhà, báo cho mẹ em biết bệnh tình của em. Sau đó em nghỉ học mấy ngày để bình phục do bị sốt siêu vi. Dù không đi học những bữa nào cô cũng đến thăm em và phân công các bạn thay phiên chép bài cho em. Chỗ nào em không hiểu cô sẽ giảng lại tường tận. Bạn nào có hoàn cảnh gia đình khó khăn cô cũng giúp đỡ, có khi còn đóng tiền học phí dùm cho một bạn trong lớp có hoàn cảnh mồ côi ba mẹ ở với bà ngoại. Trong lớp ai cũng quý mến cô, ngày Nhà giáo Việt Nam chúng em tặng quà cho cô cô chỉ cười bảo: "Món quà quý nhất với cô đó là kết quả học tập thật giỏi của các em đó!" Ngoài việc dạy kiến thức ở trường, cô còn dạy cho chúng em kĩ năng múa hát.

Giờ đây, tuy đã xa cô nhưng em vẫn nhớ mãi từng nụ cười, ánh mắt, giọng nói dịu dàng của cô. Cô đã truyền cho em một tấm lòng nhân hậu, dạy em biết cách yêu thương và quan tâm đến mọi người, tin yêu cuộc đời. Em tự hứa với lòng sẽ học thật giỏi để cho cô vui lòng, trở thành con ngoan, trò giỏi và một người có ích cho xã hội. Cô là tấm gương sáng để học sinh chúng em noi

30 tháng 9 2021

TL:

Trong cuộc đời, chắc hẳn ai cũng đã gặp may không nhiều cũng ít, tôi cũng không ngoại lệ. Trong đó, có một lần tôi sẽ không thể nào quên vì đã may mắn được giúp đỡ. Đó là hồi tôi còn học lớp Ba.

Lúc ấy, tôi chỉ là cậu bé tám chín tuổi nên vẫn còn ngây thơ, dại dột. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày hôm đó là thứ sáu, ngày mười ba. Không mê tín nhưng nghe mọi người nói thì đó là ngày xui nhưng lại là ngày may mắn của tôi. Hôm đó, mẹ cho tôi năm chục ngàn để mua sách. Khác mọi lần, lần này tôi chỉ đi có một mình. Vừa bước xuống khỏi thang cuốn, thay vì đi thẳng vào nhà sách tôi bỗng choáng ngợp với thiên đường trò chơi ở bên cạnh. Với một đứa con nít tuổi tôi, trò chơi luôn là thứ hấp dẫn nhất trên đời. Không chần chừ, tôi cứ thẳng tiến đến khu trò chơi.

Một thời gian trôi qua, trời cũng đã tối. Tôi nhận ra là mình vẫn chưa mua sách nên tạm biệt khu trò chơi chạy vội sang nhà sách. A! Cuốn sách cần tìm đây rồi. Tôi háo hức chạy đến chỗ cô thu ngân. Chạy vọt lên bác nọ đã chờ xếp hàng tự nãy giờ. Sau khi quét mã vạch, cô thu ngân đọc số tiền. Cả người tôi sững sờ. Lúc đó, tôi nghĩ: “Không! Không phải! Mình chỉ tưởng tượng thôi!”. Lại gần hơn một tí, tôi hỏi lại: “Giá tiền bao nhiêu ạ?”. Cô thu ngân nói lại giá tiền. Giá như lúc nãy tôi không phí tiền vào những trò vô bổ ấy thì có hay hơn không. Nhưng hối hận cũng đã muộn, rõ ràng là tôi không thể trả tiền mua sách. Chẳng lẽ, mất cả buổi chiều lại về nhà nói với mẹ là tôi không đủ tiền mua sách? Chứng kiến cảnh tượng đó, người đàn ông lúc nãy thò tay vào túi rút ra tờ 50.000 đồng thả nhẹ xuống đất. Sau đó, bác cúi xuống, nhặt tờ tiền lên, vỗ nhẹ vai tôi và nói: “Cháu ơi, cháu làm rơi tiền này!”

Lúc đó, tôi cũng đã hiểu hết mọi chuyện. Thật tình là tôi không ngửa tay xin bố thí, nhưng rõ ràng tôi rất tôn trọng sự giúp đỡ trong tình huống trớ trêu này. Tôi chẳng biết làm gì ngoài việc cảm ơn bác. Tôi thật sự xúc động vì qua cách ăn mặc giản dị của bác, tôi đoán bác không phải là một người giàu có. Quả thật số tiền đó rất cần với tôi vào lúc này.Tôi cầm cẩn thận tờ tiền đưa cho cô thu ngân. Cô tính tiền rồi cho sách và hóa đơn vào túi đưa cho tôi. Ra cổng tôi nghĩ rằng nên trả lại tiền thừa cho bác ấy nhưng khi quay lại thì bác ấy đã đi đâu mất. Không phải tiền mình nên tôi đã bỏ số tiền đó vào thùng từ thiện cạnh cửa ra vào. Sau đó, tôi ra về. Trên đường không thể nào thôi nghĩ về câu chuyện lúc nãy. Vì có cái đầu ham nghĩ nên nhiều câu hỏi xuất hiện trong tôi. Nếu không có số tiền giúp đỡ của bác ấy thì lúc bấy giờ tôi có thể yên tâm rảo bước về nhà không? Kinh tế gia đình bác ấy có khá không?

Dù đã ba năm trôi qua, tôi đã là cậu học trò lớp 6 nhưng vẫn không thể nào quên được kỉ niệm ngày hôm đó. Tôi vẫn ước mong có một ngày may mắn tình cờ được gặp lại người bác năm xưa để tôi nói lời cảm ơn và trả lại số tiền cho bác. Cũng từ trải nghiệm này, tôi tự hứa với bản thân luôn phải biết ngoan ngoãn, nghe lời ông bà cha mẹ, làm nhiều điều tốt để tạo ra may mắn cho chính mình và những người xung quanh.

chép mạng 

18 tháng 9 2025

Bài làm

Trong đoạn trích Đi lấy mật, chi tiết khiến em ấn tượng nhất là hình ảnh những chú ong cần mẫn bay đi tìm hoa, từng chút từng chút một hút lấy giọt mật và mang về tổ. Chi tiết ấy gợi cho em một bức tranh lao động đầy hăng say và tràn ngập sức sống của thiên nhiên. Nhìn vào công việc tỉ mỉ và vất vả của đàn ong, em cảm nhận được đức tính chăm chỉ, kiên trì và tinh thần cộng đồng đáng khâm phục. Mỗi con ong chỉ mang về một giọt mật nhỏ bé, tưởng chừng chẳng đáng là bao, nhưng khi gộp lại thì cả đàn có thể sống qua mùa đông dài lạnh giá. Điều đó gợi cho em một bài học sâu sắc: trong cuộc sống, mỗi cá nhân đều có thể đóng góp một phần nhỏ bé của mình, và khi những đóng góp ấy kết hợp lại sẽ tạo nên sức mạnh to lớn. Em thấy chi tiết này vừa đẹp, vừa giàu ý nghĩa, bởi nó không chỉ miêu tả công việc của loài ong mà còn ẩn chứa triết lí giản dị về tinh thần đoàn kết và giá trị của lao động cần mẫn.

-Chúc học tốt nha!

21 tháng 3 2022

bruh, hôm nay là 21\3 rồi :/

 

23 tháng 3 2022

bruh, hôm nay là 23/3 rồi :/

30 tháng 9 2025

Trong gia đình, người tôi yêu quý nhất chính là ông nội. Tuy rằng hiện tại ông đã không còn nữa, nhưng ông đã dạy cho tôi rất nhiều bài học quý giá để tôi trưởng thành hơn.

Nhà tôi có một khu vườn rất rộng lớn. Khu vườn được ông chăm sóc nên cây cối quanh năm đều xanh tốt. Những cây ăn quả đã cho trái ngọt không biết bao nhiêu mùa. Mỗi buổi sáng, ông thường ra vườn chăm sóc cây cối. Lúc đó, tôi lại chạy theo ông để đòi được tưới tắm cho cây cối trong vườn. Ông còn dạy tôi cách lắng nghe âm thanh của khu vườn nữa. Bạn phải nhắm mắt và cảm nhận từng sự chuyển động để thấy được những điều kỳ diệu. Tiếng gió thổi rì rào qua từng cánh lá. Tiếng chim hót ríu rít vang vọng cả khu vườn. Tiếng trái cây đung đưa theo nhịp… Không chỉ vậy, ông còn dạy cho tôi về cách chăm sóc các loại cây trong vườn: những loại cây ăn quả như nhãn, ổi, cam; hay những loại cây cảnh như: hoa lan, hoa hồng… Đó là những bài học mà tôi chẳng thể nhớ được hết, nhưng vẫn chăm chú lắng nghe ông nói.

Mỗi lần tưới cây xong xuôi, ông cháu tôi lại mang ghế ra ngồi dưới vườn cây. Ông sẽ kể cho tôi nghe nhiều câu chuyện hay. Đó không phải là những truyện cổ tích mà bà thường hay kể, mà là chuyện về cuộc sống của chính ông thời xưa. Tôi chăm chú lắng nghe, cảm nhận câu chuyện của ông. Cuộc sống thời xưa vất vả. Mỗi khi ngồi nghe ông kể, nhìn thấy đôi mắt hiền từ của ông dường như đang nhớ lại một thời đã xa.

19 tháng 3

Kỉ niệm là những dấu ấn vô giá mà thời gian dành tặng cho mỗi chúng ta, đặc biệt là những khoảnh khắc ấm áp bên cạnh người thân yêu. Trong kho tàng kí ức của em, có một kỉ niệm giản dị nhưng mang lại cho em bài học sâu sắc nhất về tình yêu thương vô điều kiện, đó là kỉ niệm với mẹ trong một chiều mưa năm em học lớp năm. Hôm ấy, khi em ngồi trong lớp, bầu trời ngoài kia đã bắt đầu âm u, những đám mây đen kéo đến như muốn che lấp ánh nắng. Mẹ em luôn dặn dò em rất kĩ trong những hôm trời mưa, nhắc em mang áo mưa trước khi ra ngoài. Tuy nhiên, vì quá mê chơi với món đồ chơi mới của mình, em đã quên mất lời mẹ. Tan học, cơn mưa to ập xuống như trút nước, chỉ sau vài phút, con đường đã biến thành những dòng sông nhỏ cuồn cuộn đất và nước. Em đứng nép mình ở mái hiên của trường học, cảm nhận được những giọt mưa lạnh buốt rơi xuống. Trời không chỉ mưa mà còn gió mạnh, khiến em không ngừng lo lắng về mẹ. Mẹ sẽ phải vất vả lắm khi phải đi đón em trong cơn mưa này. Dự cảm này trở thành hiện thực khi em thấy mẹ đạp chiếc xe đạp cũ kĩ, dáng người nhỏ nhắn, đang tiến về phía em. Em không thể nào quên hình ảnh ấy: mẹ dầm mình trong mưa, ướt sũng từ đầu đến chân, nhưng vẫn vẫy tay và mỉm cười với em. Khi mẹ đến gần, không mang đến cái lạnh nơi ngoài trời, mẹ cởi chiếc áo mưa của mình và quàng lên người em. Mẹ nói với giọng ấm áp, nhưng đầy lo lắng: “Con mặc vào cho ấm, mẹ không sao đâu.” Nỗi đau đớn và sự xót xa trào dâng trong lòng em. Nhìn mẹ ướt đẫm nước mưa, em không thể kìm được những giọt nước mắt. Giữa cái lạnh của thành phố, tình yêu thương và vất vả của mẹ làm em cảm thấy xót xa và ân hận vô cùng. Xe đạp chậm chạp lăn trên con đường gập ghềnh, từng con sóng nước văng lên chân. Em ngồi sau lưng mẹ, không dám cử động mạnh. Ngón tay lạnh cóng quấn chặt vào áo của mẹ, không muốn rời ra. Em muốn nhảy xuống, chạy lại đỡ mẹ, nhưng mẹ lại không chịu dừng. Về đến nhà, mẹ nhanh chóng thay quần áo, đưa em vào bếp và nấu cho em một tô mì nóng hổi để giữ ấm. Mẹ còn pha cho em một cốc sữa ấm, tay mẹ run rẩy khi khuấy đều. Tối hôm đó, khi đã ăn xong, bỗng thấy mẹ có dấu hiệu sốt. Em lo lắng nhìn vào mắt mẹ, lòng em như thắt lại. “Mẹ ơi, mẹ không sao chứ?” Em hỏi bằng giọng run run. Mẹ chỉ đáp lại bằng một nụ cười nhẹ nhàng, nhưng em có thể nhìn thấy sự mệt mỏi trong ánh mắt ấy. Em nhận ra rằng em đã sai lầm khi không nghe lời dặn của mẹ, khiến mẹ phải dầm mình dưới mưa và chịu đựng cái rét. Hình ảnh mẹ ngã gục trong phòng ngủ, mồ hôi ướt đẫm trán, khiến em cảm thấy tội lỗi vô cùng. Giữa đêm mười giờ khuya, không an tâm ngủ, em đã chạy sang nhà hàng xóm mời bác sĩ đến xem tình trạng của mẹ. Bác sĩ đến, cẩn thận kiểm tra sức khỏe của mẹ, nhấn mạnh rằng mẹ bị cảm lạnh nặng. Em ngồi bên cạnh mẹ, tay co ro, lo sợ cảnh tượng mẹ nằm trên giường bệnh, em thấy tội mình thêm bao lần. Mẹ tỉnh dậy giữa cơn sốt, khỏe hơn một chút, nhưng vẫn còn nhiều mệt mỏi. Mẹ nhẹ nhàng xoa đầu em khi thấy em lo lắng quá: “Mẹ không sao đâu, con đừng lo lắng.” Giữa cơn bệnh, sự dịu dàng và tấm lòng yêu thương của mẹ đã khiến em cảm động và nhận ra nhiều điều sâu sắc về tình yêu gia đình. Từ khoảnh khắc đó, em đã học được không chỉ về sức mạnh của tình thương mà còn cả sự hy sinh thầm lặng. Tình yêu của mẹ không chỉ thể hiện qua những lời khuyên dạy mà còn qua những hành động gìn giữ, bảo vệ em. Mỗi lần nhớ về kỉ niệm này, em đều nhắc nhở chính mình một thông điệp lớn lao: Hãy biết trân trọng và yêu thương người thân quanh ta, bởi họ là người hy sinh hết mình vì chúng ta. Sự ân hận cùng lòng biết ơn đã giúp em hiểu rằng, chúng ta cần phải biết lắng nghe, vâng lời cha mẹ và trân trọng từng khoảnh khắc bên họ. Những kỉ niệm đáng nhớ không chỉ là những khoảnh khắc ngọt ngào, mà còn là những bài học quý giá về tình yêu thương và lòng biết ơn những người thân trong gia đình mà ta nên gìn giữ.