K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

27 tháng 11 2025

(đây là bài mình từng làm powerpoint)

Trong quãng đời học sinh, có những kỉ niệm tuy nhỏ bé nhưng lại theo ta suốt những năm tháng về sau, mỗi lần nhớ lại đều khiến lòng trở nên ấm áp. Đối với em, kỉ niệm đáng nhớ nhất ở tuổi học trò là một lần cùng Bảo Ngọc – người bạn thân thiết nhất của em – tham gia buổi cắm trại của trường vào năm lớp 11. Đó không chỉ là một chuyến đi vui vẻ mà còn là kỉ niệm khiến em hiểu rõ hơn giá trị của tình bạn.

Ngọc là người bạn đã gắn bó với em từ những ngày đầu bước vào cấp một. Bạn là người vui vẻ, hoạt bát, luôn mang đến tiếng cười cho những người xung quanh. Trang học giỏi, đặc biệt là các môn xã hội và toán, còn em thì mạnh về ngoại ngữ. Nhờ vậy, hai đứa thường xuyên giúp đỡ nhau trong học tập. Chúng em không chỉ là bạn cùng lớp mà còn là người bạn có thể cùng nhau chia sẻ mọi buồn vui.

Kỉ niệm ấy xảy ra vào dịp nhà trường tổ chức cắm trại mừng ngày 26–3. Từ mấy hôm trước, cả lớp đã háo hức chuẩn bị đủ thứ: nào là dựng lều, trang trí trại, tập văn nghệ. Em và Ngọc được phân công phụ trách trang trí góc trại và chuẩn bị tiết mục hát tập thể. Dù công việc khá nhiều, nhưng vì được làm cùng nhau nên chúng em thấy rất vui.

Sáng hôm diễn ra cắm trại, trường nhộn nhịp hẳn lên. Sân trường rực rỡ cờ hoa, các lớp tấp nập dựng trại, tiếng cười nói vang khắp nơi. Em và Ngọc đến từ rất sớm để bắt tay vào trang trí. Hai đứa loay hoay treo bóng bay, dán báo tường, sắp xếp bàn ghế. Vì vội vàng và không để ý, em vô tình làm rơi cả túi bóng bay vừa mới bơm xong, khiến chúng lăn lóc khắp sân. Em cuống cuồng nhặt lại, vừa ngại vừa lo vì sợ không kịp giờ.

Thấy vậy, Ngọc không hề trách em mà chỉ cười rồi nói:
“Không sao đâu, mình làm lại là được.”
Nói rồi, Ngọc cùng em ngồi xuống thổi bóng lại từ đầu. Dưới cái nắng buổi sáng, dù mồ hôi ướt cả trán nhưng hai đứa vẫn vừa làm vừa cười nói rôm rả. Nhờ có Ngọc động viên, em không còn cảm thấy bối rối nữa mà thay vào đó là sự yên tâm và vui vẻ.

Đến buổi trưa, khi mọi thứ cơ bản đã hoàn thành, cả lớp quây quần ăn uống ngay tại trại. Không khí lúc ấy thật ấm áp. Em và Trang ngồi cạnh nhau, vừa ăn vừa nhìn các lớp khác biểu diễn văn nghệ.

Chiều hôm đó, cả lớp cùng nhau tham gia những trò chơi tập thể. Em và Ngọc bị xếp chung một đội. Hai đứa phối hợp rất ăn ý, từ trò kéo co đến nhảy bao bố. đội em giành được giải nhất, chúng em đã có những trận cười thật sảng khoái. Mỗi lần nghĩ lại, em vẫn nhớ mãi hình ảnh Ngọc lấm lem bụi đất nhưng nụ cười thì rạng rỡ hơn bao giờ hết.

Khi buổi cắm trại kết thúc, cả hai đứa đều mệt rã rời nhưng trong lòng lại ngập tràn niềm vui. Trên đường về, Ngọc và em đi xe máy điện về cùng nhau, kể lại từng khoảnh khắc trong ngày. Em chợt nhận ra rằng, điều làm cho buổi cắm trại trở nên đáng nhớ không chỉ là không khí náo nhiệt, mà còn là vì em được trải qua tất cả những điều ấy cùng với người bạn thân nhất của mình.

Giờ đây, khi đã rời xa năm tháng lớp 11 vô tư ấy, mỗi lần nghĩ lại kỉ niệm buổi cắm trại cùng Ngọc, lòng em vẫn thấy bồi hồi và ấm áp. Em thầm cảm ơn vì trong những năm tháng thanh xuân của mình, em đã có một người bạn thân thiết để cùng nhau lưu giữ những kỉ niệm đẹp đẽ như vậy. Tình bạn ấy đối với em là một món quà vô giá mà thời gian cũng không thể làm phai mờ.

27 tháng 11 2025

(đây là bài mình từng làm powerpoint)

Trong quãng đời học sinh, có những kỉ niệm tuy nhỏ bé nhưng lại theo ta suốt những năm tháng về sau, mỗi lần nhớ lại đều khiến lòng trở nên ấm áp. Đối với em, kỉ niệm đáng nhớ nhất ở tuổi học trò là một lần cùng Bảo Ngọc – người bạn thân thiết nhất của em – tham gia buổi cắm trại của trường vào năm lớp 11. Đó không chỉ là một chuyến đi vui vẻ mà còn là kỉ niệm khiến em hiểu rõ hơn giá trị của tình bạn.

Ngọc là người bạn đã gắn bó với em từ những ngày đầu bước vào cấp một. Bạn là người vui vẻ, hoạt bát, luôn mang đến tiếng cười cho những người xung quanh. Trang học giỏi, đặc biệt là các môn xã hội và toán, còn em thì mạnh về ngoại ngữ. Nhờ vậy, hai đứa thường xuyên giúp đỡ nhau trong học tập. Chúng em không chỉ là bạn cùng lớp mà còn là người bạn có thể cùng nhau chia sẻ mọi buồn vui.

Kỉ niệm ấy xảy ra vào dịp nhà trường tổ chức cắm trại mừng ngày 26–3. Từ mấy hôm trước, cả lớp đã háo hức chuẩn bị đủ thứ: nào là dựng lều, trang trí trại, tập văn nghệ. Em và Ngọc được phân công phụ trách trang trí góc trại .

Sáng hôm diễn ra cắm trại, trường nhộn nhịp hẳn lên. Sân trường rực rỡ cờ hoa, các lớp tấp nập dựng trại, tiếng cười nói vang khắp nơi. Em và Ngọc đến từ rất sớm để bắt tay vào trang trí. Hai đứa loay hoay treo bóng bay, dán báo tường, sắp xếp bàn ghế. Vì vội vàng và không để ý, em vô tình làm rơi cả túi bóng bay vừa mới bơm xong, khiến chúng lăn lóc khắp sân. Em cuống cuồng nhặt lại, vừa ngại vừa lo vì sợ không kịp giờ.

Thấy vậy, Ngọc không hề trách em mà chỉ cười rồi nói:
“Không sao đâu, mình làm lại là được.”
Nói rồi, Ngọc cùng em ngồi xuống thổi bóng lại từ đầu. Dưới cái nắng buổi sáng, dù mồ hôi ướt cả trán nhưng hai đứa vẫn vừa làm vừa cười nói rôm rả. Nhờ có Ngọc động viên, em không còn cảm thấy bối rối nữa mà thay vào đó là sự yên tâm và vui vẻ.

Đến buổi trưa, khi mọi thứ cơ bản đã hoàn thành, cả lớp quây quần ăn uống ngay tại trại. Không khí lúc ấy thật ấm áp. Em và Ngọc ngồi cạnh nhau, vừa ăn vừa nhìn các lớp khác biểu diễn văn nghệ.

Chiều hôm đó, cả lớp cùng nhau tham gia những trò chơi tập thể. Em và Ngọc bị xếp chung một đội. Hai đứa phối hợp rất ăn ý, từ trò kéo co đến nhảy bao bố. đội em giành được giải nhất, chúng em đã có những trận cười thật sảng khoái. Mỗi lần nghĩ lại, em vẫn nhớ mãi hình ảnh Ngọc lấm lem bụi đất nhưng nụ cười thì rạng rỡ hơn bao giờ hết.

Khi buổi cắm trại kết thúc, cả hai đứa đều mệt rã rời nhưng trong lòng lại ngập tràn niềm vui. Trên đường về, Ngọc và em đi xe máy điện về cùng nhau, kể lại từng khoảnh khắc trong ngày. Em chợt nhận ra rằng, điều làm cho buổi cắm trại trở nên đáng nhớ không chỉ là không khí náo nhiệt, mà còn là vì em được trải qua tất cả những điều ấy cùng với người bạn thân nhất của mình.

Giờ đây, khi đã rời xa năm tháng lớp 11 vô tư ấy, mỗi lần nghĩ lại kỉ niệm buổi cắm trại cùng Ngọc, lòng em vẫn thấy bồi hồi và ấm áp. Em thầm cảm ơn vì trong những năm tháng thanh xuân của mình, em đã có một người bạn thân thiết để cùng nhau lưu giữ những kỉ niệm đẹp đẽ như vậy. Tình bạn ấy đối với em là một món quà vô giá mà thời gian cũng không thể làm phai mờ.

27 tháng 11 2025

Trong cuộc đời mỗi người, có lẽ điều may mắn nhất chính là gặp được một người bạn có thể bên cạnh mình trong những khoảnh khắc khó khăn và vui vẻ. Đối với tôi, người bạn thân nhất ấy chính là Minh – cậu bạn ngồi cùng bàn từ năm lớp 6. Cho đến giờ, mỗi khi nhớ lại chuyến đi dã ngoại cuối năm lớp 8, tôi vẫn cảm thấy như tất cả mới diễn ra hôm qua, bởi đó là trải nghiệm khiến tình bạn giữa tôi và Minh càng trở nên bền chặt.

Hôm ấy là một ngày đầu hè, bầu trời trong veo, gió thổi nhẹ khiến những tán lá phượng khẽ rung rinh. Lớp tôi tổ chức chuyến dã ngoại đến khu sinh thái cách trường gần hai mươi cây số. Ngay từ sáng sớm, cả lớp đã ríu rít tập trung trước cổng trường. Tôi và Minh như thường lệ đứng cạnh nhau, vừa nói chuyện vừa cười đùa không ngớt. Chúng tôi đã háo hức suốt cả tuần để đợi ngày này.

Khi đến nơi, thầy cô chia lớp thành từng nhóm để tham gia trò chơi lớn. Tôi và Minh chung một nhóm, và nhiệm vụ của nhóm là vượt qua năm thử thách để tìm được “kho báu”. Mọi chuyện diễn ra khá thuận lợi cho đến khi đến thử thách thứ tư: vượt qua chiếc cầu dây bắc qua con suối nhỏ. Nhóm tôi ai cũng run vì cây cầu lắc lư theo từng bước chân. Tôi thì sợ độ cao, chỉ nhìn xuống là chân đã mềm nhũn. Dù vậy, tôi vẫn cố gắng bước từng bước một.

Đến giữa cầu, chẳng hiểu sao chân tôi trượt khỏi tấm ván gỗ. Tôi hoảng hốt bám lấy sợi dây bên cạnh, tim đập thình thịch. Gió thổi mạnh khiến cả thân người tôi chao đảo. Đúng lúc ấy, Minh chạy vội từ phía sau tới, giữ lấy cánh tay tôi và trấn an: “Không sao đâu, có tớ ở đây rồi.” Giọng nói ấy thật bình tĩnh, khiến tôi như được tiếp thêm dũng khí. Minh đưa tay còn lại bám vào dây, rồi nhẹ nhàng hướng dẫn tôi từng bước một cho đến khi cả hai cùng sang được bờ bên kia.

Khoảnh khắc đặt chân lên mặt đất, tôi thở phào nhẹ nhõm. Minh cười, trêu tôi: “Cậu đúng là chúa hậu đậu.” Dù bị trêu nhưng trong lòng tôi lại ấm áp lạ kỳ. Nếu không có Minh, có lẽ tôi đã bỏ cuộc ngay giữa chừng.

Sau khi hoàn thành hết các thử thách và tìm được “kho báu”, cả nhóm ngồi quây quần bên bãi cỏ. Tôi ngước nhìn bầu trời xanh rộng lớn và cảm thấy chuyến đi hôm nay thật đặc biệt. Nó không chỉ là một buổi dã ngoại đơn thuần, mà còn là trải nghiệm giúp tôi hiểu rằng: có những người bạn luôn sẵn sàng ở bên mình, dù mình có yếu đuối hay vụng về thế nào.

Trên đường về, tôi khẽ nói cảm ơn Minh. Cậu chỉ cười, bảo rằng “Bạn thân phải thế chứ!” Lời nói ấy tưởng chừng đơn giản nhưng khiến tôi ghi nhớ mãi. Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta không cần những điều gì quá lớn lao, chỉ cần một người bạn thật lòng quan tâm và sẵn sàng chìa tay đúng lúc mình cần.

Đến bây giờ, mỗi lần thấy cầu dây hay nghe tiếng suối chảy, tôi lại nhớ đến trải nghiệm ngày hôm ấy cùng Minh. Đó là một kỷ niệm đẹp, cũng là minh chứng cho tình bạn gắn bó mà tôi luôn trân trọng.

17 tháng 11 2021

Tham khảo:

Gia đình có vai trò thật quan trọng đối với con người. Vậy đâu là những việc cần làm để gia đình trở thành một tổ ấm yêu thương?

Trước hết, chúng ta cần phải hiểu được rằng một gia đình luôn yêu thương, đầm ấm thì sẽ tạo ra những thành viên tích cực. Họ sẽ biết chia sẻ buồn vui cùng nhau, giúp đỡ nhau vượt qua khó khăn và bảo vệ nhau trong cuộc sống. Đặc biệt, khi con người trưởng thành sẽ phải đối mặt với nhiều khó khăn, chông gai. Nhưng nếu có gia đình luôn đứng phía sau động viên, khích lệ thì sẽ có được nguồn động lực to lớn để vượt qua.

Tình cảm gia đình là thứ thiêng liêng nhất không gì có thể sánh được. Của cải, vật chất là những thứ có thể mua được, nhưng những tình cảm gia đình thì thật sự là vô giá. Nhưng để có một gia đình bình yên, hạnh phúc phải đến từ sự cố gắng của các thành viên trong gia đình. Không chỉ ở cha mẹ mà còn cả con cái.

Cha mẹ không chỉ là tấm gương để con học tập theo, mà cần trở thành một người bạn của con. Có nghĩa là cha mẹ sẽ cùng chia sẻ với con những vấn đề trong cuộc sống, đưa ra những lời khuyên hay lời động viên đúng lúc. Còn con cái thì cần biết vâng lời, lễ phép và học tập những đức tính tốt đẹp của cha mẹ. Khi gặp phải vấn đề khó khăn trong cuộc sống, con cái nên chia sẻ với cha mẹ để có thể nhận được sự thấu hiểu, hay lời khuyên đúng đắn. Đối với anh chị em trong một gia đình cần sống hòa thiện, nhường nhịn, chia sẻ và giúp đỡ nhau. Có đôi khi, tình yêu thương lại xuất phát từ những hành động vô cùng nhỏ bé. Đó có thể là cả gia đình cùng nhau ăn một bữa cơm, lời nhắc nhở người cha người mẹ mặc ấm, cùng chụp chung một tấm ảnh vào năm mới… Tuy nhỏ bé nhưng lại đem đến sự ấm áp vô cùng.Xã hội càng hiện đại, con người càng trở nên vô tâm. Duy chỉ có gia đình là đem đến cho con người tình yêu thương chân thành nhất. Bởi vậy chúng ta cần phải biết quý trọng những người thân yêu. Mỗi thành viên trong gia đình hãy cùng nhau xây dựng một tổ ấm hạnh phúc.

17 tháng 11 2021

thank nha^ω^

12 tháng 11 2021

Tham Khảo:

Dàn ý:

1. Mở bài

Giới thiệu về trải nghiệm sẽ được kể.

2. Thân bài

a. Giới thiệu khái quát về câu chuyện

Giới thiệu thời gian, không gian xảy ra câu chuyện.Giới thiệu những nhân vật có liên quan đến câu chuyện.

b. Kể lại các sự việc trong câu chuyện

Điều gì đã xảy ra?Vì sao câu chuyện lại xảy ra như vậy?Cảm xúc của người viết khi xảy ra câu chuyện, khi kể lại câu chuyện?

3. Kết bài

Nêu cảm xúc của người viết với câu chuyện đã xảy ra.

Bài văn:

Câu chuyện xảy ra cách đây hai tháng trước, nhưng mỗi lần nhớ lại, tôi lại cảm thấy mọi thứ như vừa mới xảy ra. Bởi vì đó là lần đầu tiên tôi có một trải nghiệm tuyệt vời như vậy.

Nhân dịp mùng 8 tháng 3, bố, tôi và em Thu đã quyết định sẽ tặng cho mẹ một món quà đặc biệt - đó là một bữa tiệc thịnh soạn do chính tay ba bố con tôi chuẩn bị. Tôi đã lên kế hoạch để nhờ cô Hòa - đồng nghiệp của mẹ giúp đỡ. Cô sẽ rủ mẹ đi mua sắm sau giờ làm để bố con tôi có thời gian chuẩn bị mọi thứ.

Buổi chiều hôm đó, sau khi tan học, tôi cố gắng về nhà thật sớm. Bố cũng đã xin công ty cho về sớm. Lúc về đến nhà, tôi thấy trên bàn đã có một bó hoa rất đẹp. Một bó hoa hồng nhung thật đẹp. Loài hoa tượng trưng cho tình yêu. Tôi thầm nghĩ khi nhận được bó hoa này chắc chắn mẹ sẽ rất hạnh phúc.

Sau khi dọn cất sách vở, tôi liền vào bếp giúp bố. Tôi phụ trách rửa rau, thái thịt và nấu cơm. Còn việc chế biến món ăn sẽ do đảm nhận. Em Thu phụ trách dọn lau dọn bàn ăn, chuẩn bị bát đũa. Hơn hai tiếng đồng hồ trôi qua, ba bố con tôi đã hoàn thành những món ăn mà mẹ thích: sườn xào chua ngọt, đậu kho thịt, canh cá chua ngọt… Những món ăn hấp dẫn, đẹp mắt đã được dọn lên bàn. Ở giữa bàn còn là một lọ hoa hồng do chính tay tôi tự cắm. Sau khi làm xong hết mọi công việc, ba bố con tôi đều đồng ý với nhau rằng công việc quả nội trợ quả thật rất vất vả.

Đến bảy giờ tối, tôi nhắn tin báo cho cô Hòa mọi việc chuẩn bị đã xong. Khoảng mười lăm phút sau thì mẹ đã về đến nhà. Em Thu được giao nhiệm vụ đón mẹ. Khi mẹ bước vào bếp, bố đã cầm bó hoa hồng tặng mẹ. Lúc đó tôi nhìn thấy khuôn mặt của mẹ rất ngạc nhiên, kế tiếp là nụ cười hạnh phúc. Cả gia đình ngồi vào bàn ăn. Mẹ đã rất ngạc nhiên khi nghe tôi kể về quá trình nấu ăn của ba bố con. Chúng tôi cùng nhau ăn cơm thật vui vẻ, mẹ còn khen các món ăn rất ngon. Buổi tối hôm đó, gia đình tôi ngập tràn tiếng cười hạnh phúc.

Đó là lần đầu tiên tôi được trải nghiệm công việc nấu ăn. Nhờ vậy mà tôi nhận ra mẹ đã vất vả như thế nào để nấu cho chúng tôi những bữa cơm ngon. Bởi vậy mà tôi cảm thấy thương và yêu mẹ nhiều hơn.

12 tháng 11 2021

Tôi cần dàn ý thôi ông ơi

18 tháng 10 2021

Tham Khao :

Câu chuyện xảy ra cách đây hai tháng trước, nhưng mỗi lần nhớ lại, tôi lại cảm thấy mọi thứ như vừa mới xảy ra. Bởi vì đó là lần đầu tiên tôi có một trải nghiệm tuyệt vời như vậy.

Nhân dịp mùng 8 tháng 3, bố, tôi và em Thu đã quyết định sẽ tặng cho mẹ một món quà đặc biệt - đó là một bữa tiệc thịnh soạn do chính tay ba bố con tôi chuẩn bị. Tôi đã lên kế hoạch để nhờ cô Hòa - đồng nghiệp của mẹ giúp đỡ. Cô sẽ rủ mẹ đi mua sắm sau giờ làm để bố con tôi có thời gian chuẩn bị mọi thứ.

Buổi chiều hôm đó, sau khi tan học, tôi cố gắng về nhà thật sớm. Bố cũng đã xin công ty cho về sớm. Lúc về đến nhà, tôi thấy trên bàn đã có một bó hoa rất đẹp. Một bó hoa hồng nhung thật đẹp. Loài hoa tượng trưng cho tình yêu. Tôi thầm nghĩ khi nhận được bó hoa này chắc chắn mẹ sẽ rất hạnh phúc.

Sau khi dọn cất sách vở, tôi liền vào bếp giúp bố. Tôi phụ trách rửa rau, thái thịt và nấu cơm. Còn việc chế biến món ăn sẽ do đảm nhận. Em Thu phụ trách dọn lau dọn bàn ăn, chuẩn bị bát đũa. Hơn hai tiếng đồng hồ trôi qua, ba bố con tôi đã hoàn thành những món ăn mà mẹ thích: sườn xào chua ngọt, đậu kho thịt, canh cá chua ngọt… Những món ăn hấp dẫn, đẹp mắt đã được dọn lên bàn. Ở giữa bàn còn là một lọ hoa hồng do chính tay tôi tự cắm. Sau khi làm xong hết mọi công việc, ba bố con tôi đều đồng ý với nhau rằng công việc quả nội trợ quả thật rất vất vả.

 

Đến bảy giờ tối, tôi nhắn tin báo cho cô Hòa mọi việc chuẩn bị đã xong. Khoảng mười lăm phút sau thì mẹ đã về đến nhà. Em Thu được giao nhiệm vụ đón mẹ. Khi mẹ bước vào bếp, bố đã cầm bó hoa hồng tặng mẹ. Lúc đó tôi nhìn thấy khuôn mặt của mẹ rất ngạc nhiên, kế tiếp là nụ cười hạnh phúc. Cả gia đình ngồi vào bàn ăn. Mẹ đã rất ngạc nhiên khi nghe tôi kể về quá trình nấu ăn của ba bố con. Chúng tôi cùng nhau ăn cơm thật vui vẻ, mẹ còn khen các món ăn rất ngon. Buổi tối hôm đó, gia đình tôi ngập tràn tiếng cười hạnh phúc.

Đó là lần đầu tiên tôi được trải nghiệm công việc nấu ăn. Nhờ vậy mà tôi nhận ra mẹ đã vất vả như thế nào để nấu cho chúng tôi những bữa cơm ngon. Bởi vậy mà tôi cảm thấy thương và yêu mẹ nhiều hơn.

18 tháng 10 2021

cảm ơn bạn nhiều

4 tháng 6 2020

Bài làm viết về những gương thiếu niên Việt Nam anh hùng, bài thơ Lượm của nhà thơ Tố Hữu là một tác phẩm đặc sắc của thơ ca hiện đại.Vì mục tiêu chiến đấu, vì lí tưởng cách mạng, Lượm không sợ hy sinh. Dù cái chết cập kề nhưng người đội viên ấy vẫn cứ xông lên, vụt qua mặt trận. Đây là động tác chiến đấu nhanh nhẹn, quả cảm vô cùng. Lượm coi mệnh lệnh chiến đấu trong bức thư “thượng khẩn” quan trọng hơn bản thân mình. Câu thơ “sợ chi hiểm nghèo?” vang lên như một lời thách thức trước cuộc chiến tranh phi nghĩa của thực dân Pháp.Thật xúc động trước cái chết đầy oanh liệt của người đội viên liên lạc. Lượm đã tử thương nhưng vẫn gắn chặt với quê hương. Bông lúa trong tay liệt sĩ là biểu tượng của lòng yêu quê hương tha thiết, nó thân thuộc, bình dị nhưng cũng thật thiêng liêng, cao cả. Lượm ra đi để lại cho đồng đội và nhân dân bao sự tiếc thương, để lại cho lớp lớp thiếu niên một lòng cảm phục. Bài thơ khép lại với hình ảnh ngây thơ, hồn nhiên và nhanh nhẹn của người chiến sĩ nhỏ tuổi. Người chiến sĩ ấy thật đáng yêu và đáng khâm phục. Hình ảnh của Lượm vẫn còn sống mãi trong lòng chúng ta, là tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước. Tấm gương của Lượm là ngọn đuốc soi ​đường cho thế hệ trẻ hôm nay.

Bạn tham khảo nhé. :>

18 tháng 9 2025

Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!


10 tháng 1 2022

Tham khảo :

Kể lại một trải nghiệm của em với người thân 

Mỗi chúng ta không có ai sinh ra đã hoàn hảo đến mức tuyệt đối. Trong hành trình trưởng thành của mình, vô tình hay cố ý, chúng ta mắc phải những lỗi lầm. Những lỗi lầm ấy đôi khi lại làm tổn thương tới những người xung quanh. Em đã từng như thế. Cho đến hôm nay, hình ảnh mẹ khi em mắc lỗi vẫn in sâu trong tâm trí em.

Em may mắn được sinh ra và lớn lên trong vòng tay yêu thương của cha mẹ. Cha thường bận việc ở những miền đất xa xôi nên mẹ luôn quan tâm, chăm sóc em hết mực. Từ ngày cắp sách tới trường, em luôn cố gắng đạt danh hiệu học sinh giỏi toàn diện. Mẹ và cha lúc nào cũng tự hào và tạo điều kiện tốt nhất cho em. Niềm tin của mẹ đặt trọn vẹn ở em, mẹ thậm chí không khắt khe thời gian học tập ở nhà với em.

Năm em học lớp 5, câu chuyện ấy đã xảy ra. Em mải chơi, lơ là việc học tập. Để rồi lần kiểm tra cuối kỳ 1, em bàng hoàng nhận bài kiểm tra điểm thấp. Trên trang giấy trắng, trong ô vuông điểm và lời phê ngay ngắn, con số 3 và dòng chữ “Lười học bài, kiến thức mơ hồ” đỏ chót chói mắt. Nỗi thất vọng và lo lắng bủa vây lấy em. Trống tan trường đã điểm mà em vẫn thẫn thờ ngồi trong lớp. Em suy nghĩ biết nói như thế nào với mẹ. Cả con đường về nhà quen thuộc cũng trở nên đáng sợ với em hơn bao giờ hết. Cuối cùng, em quyết định nói dối, em sẽ giấu kĩ bài kiểm tra này, mẹ chắc chắn sẽ không biết.

Cánh cổng gỗ đã hiện ra trước mắt. Giọng nói ấm áp của mẹ vang lên, ân cần hỏi em đi học về có mệt không. Mẹ pha cho em một cốc nước mát, nụ cười vẫn nở trên môi, mẹ hỏi: “Bài kiểm tra cuối kỳ con làm tốt chứ? Có áp lực quá không?” Em giật mình, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt chờ mong của mẹ, em khẽ đáp: “Dạ, cũng ổn ạ” rồi lấy cớ vào phòng làm bài tập. Em đem bài kiểm tra kẹp vào quyển nhật ký, giấu tận trên tầng cao nhất của giá sách.

Nhưng “cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra”, em bị mẹ phát hiện. Một tuần trôi qua êm đẹp vì bài điểm kém đã giấu kín. Cho tới một hôm, em đi học về mà không thấy bóng dáng quen thuộc của mẹ ngoài phòng khách. Em rảo bước về phòng cất cặp sách. Qua khe cửa nhỏ, hình ảnh trong phòng làm em dừng hẳn lại. Giá sách bị đổ, sách vở nằm la liệt dưới đất, và trong đống lộn xộn đó, bài kiểm tra ở ngay dưới chân mẹ em. Mẹ cầm nó lên, em thấy khuôn mặt mẹ ngạc nhiên, bất ngờ rồi buồn bã vô tận. Hàng mi dài cụp xuống che đi đôi mắt đã ươn ướt lệ. Đôi tay gầy guộc của mẹ run lên nhè nhẹ. Lòng em dường như thắt chặt lại. Em khẽ gọi: “Mẹ”. Mẹ chầm chậm quay đầu nhìn em. Vội vàng lau đi những giọt nước mắt, giọng nói trong trẻo, ấm áp thường ngày chợt nghèn nghẹn, khàn khàn: “Con về rồi à. Rửa tay rồi ăn cơm thôi.” Mẹ nhanh tay gấp bài kiểm tra kia vào chỗ cũ, xếp lại sách đổ xuống cho tôi. Em cứ đứng như trời trồng ngoài cửa, lòng ngập tràn nỗi ân hận. Mẹ không đánh mắng mà im lặng, thể hiện nỗi buồn đó là rất lớn.

Bữa cơm yên lặng trôi qua, em cúi đầu, len lén nhìn vành mắt đỏ hoe của mẹ. Cả ngày hôm ấy, mẹ không nói thêm lời nào nữa. Em đắn đo mãi, quyết định xin lỗi mẹ. Em đứng bên giường khi mẹ đi nằm nghỉ, giọng lí nhí: “Con xin lỗi mẹ, con không nên học hành sa sút còn giấu mẹ. Con sẽ không bao giờ tái phạm nữa, mẹ đừng buồn mẹ nhé.” Em dứt lời rồi òa lên khóc. Mẹ hoảng hốt ôm lấy em, mẹ cũng khóc: “Con biết lỗi là tốt rồi. Đừng giấu mẹ, con phải tin tưởng cha mẹ. Dù có bị điểm kém, con nói ra mẹ mới biết và cùng con cố gắng. Con dù thế nào cũng là con của mẹ”. Giọng nói thân thương của mẹ vỗ về trái tim em, truyền cho em sức mạnh để kiên cường hơn. Mẹ con em cứ ôm nhau như vậy, lòng em nhẹ nhõm đi trông thấy.

Thời gian trôi đi, lỗi lầm ngày đó em đã sửa đổi. Song hình ảnh cảm động của mẹ vẫn luôn hiện diện nhắc nhở em phải sống cho xứng đáng. Mẹ là niềm hạnh phúc, là ánh mắt trời soi sáng cuộc đời em. Người mẹ nào trên thế gian này cũng vĩ đại, hãy trân trọng và yêu thương mẹ của mình.

10 tháng 1 2022

thanks

 

22 tháng 12 2021

mn giúp em với ;-;

1 tháng 11 2025

code op:2828

14 tháng 11 2021

4.

Tham Khảo:

Dàn ý:

1. Mở bài

Giới thiệu về trải nghiệm sẽ được kể.

2. Thân bài

a. Giới thiệu khái quát về câu chuyện

Giới thiệu thời gian, không gian xảy ra câu chuyện.Giới thiệu những nhân vật có liên quan đến câu chuyện.

b. Kể lại các sự việc trong câu chuyện

Điều gì đã xảy ra?Vì sao câu chuyện lại xảy ra như vậy?Cảm xúc của người viết khi xảy ra câu chuyện, khi kể lại câu chuyện?

3. Kết bài

Nêu cảm xúc của người viết với câu chuyện đã xảy ra.

14 tháng 11 2021

nhầm nhầm

10 tháng 10 2021

tôi có 1 ng em trai rất lanh lợi , thông minh ,hoc giỏi nên dường như tất cả mọi ng xung quanh nó đều yêu quý và bố mẹ tôi cx ko ngoại lệ . Tư tưởng ây làm tôi tức ko nỗi nào chịu đc .Mà đúng thật ; tết vừa rồi , bố tôi mua cho nó 1 con siêu nhân nhện cho nó , còn tôi tay ko chẳng đc gì . bố điềm đạm nói ;

-Hai chị em chơi chung ko đc sao ?

Nhưng tôi là con gái làm sao mà chơi siêu nhân nhện lm gì , tôi nghĩ rằng ; bố mẹ chỉ bênh nó thôi , có ai thèm ngó ngàng đến con đâu, từ đó tôi càng căm thù nó hơn , nhưng ngay cả những lúc 2 chi em tôi cãi nhau , bố mẹ cx chỉ đứng bên phía nó và mắng có 1 mk tôi . 

tôi vẫn cứ thế , thế rồi chuyện j cx phải xảy ra 

sáng sớm hôm ấy , tôi đc mẹ sai đi chợ .Mẹ nhìn tôi trìu mến rồi nhẹ nhàng dặn rằng ;

-Trưa bố mẹ về muộn , con chuẩn bị bữa cơm chu toàn nha 

-Vâng ạ -tôi hí hửng đáp 

tôi cẩn thận cất tiền vào túi rồi tung tăng chạy ra chợ , con mẹ tôi vội vã đi làm . Ko lâu sau tôi về nhà và mua đầy đủ thức ăn vs 50 đồng còn thừa ,tôi cất nó vào 1 chỗ rồi đi hc bài .Đến trưa , tôi chuẩn bị nấu cơm thì kiểm tra tiền ko cánh mà bay , tôi sửng sốt kiểm tra lại thì chẳng có j .Tôi tìm khắp nơi mà chẳng có , rõ ràng là mk đã cất cẩn thận rồi mà hay là em tôi...em ...tôi nó lấy , ko còn nghi nghờ j nữa .TÔI hấp hối chạy lên tầng quat vào mặt nó ;

-............... ( kết bn riêng rồi mk chỉ cho ko viết thế này mỏi tay nắm)

THÔNG CẢM ạ gianroi