K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

26 tháng 11 2025

hey Dũn

26 tháng 11 2025

hi chào cậu :>


Thế rồi một con cáo xuất hiện:- Xin chào - con cáo nói.- Xin chào - hoàng tử bé lịch sự trả lời rồi quay người lại nhưng không nhìn thấy gì.- Mình ở đây - giọng nói vang lên - dưới cây táo...- Bạn là ai? Hoàng tử bé hỏi. - Bạn dễ thương quá...- Mình là cáo - con cáo trả lời.- Lại đây chơi với mình đi - hoàng tử bé đề nghị nó. - Mình buồn quá...- Mình không thể chơi với bạn được -...
Đọc tiếp

Thế rồi một con cáo xuất hiện:

- Xin chào - con cáo nói.

- Xin chào - hoàng tử bé lịch sự trả lời rồi quay người lại nhưng không nhìn thấy gì.

- Mình ở đây - giọng nói vang lên - dưới cây táo...

- Bạn là ai? Hoàng tử bé hỏi. - Bạn dễ thương quá...

- Mình là cáo - con cáo trả lời.

- Lại đây chơi với mình đi - hoàng tử bé đề nghị nó. - Mình buồn quá...

- Mình không thể chơi với bạn được - con cáo nói. - Mình chưa được cảm hóa.

- À! Xin lỗi! - Hoàng tử bé thốt lên.

Nhưng sực nhớ ra, cậu hỏi lại:

- "Cảm hóa" nghĩa là gì?

- Bạn không phải người ở đây - con cáo nói - bạn đi tìm gì vậy?

- Mình đi tìm con người. - Hoàng tử bé nói. - "Cảm hóa" nghĩa là gì?

- Con người - con cáo nói - họ có súng và họ đi săn. Thật là phiền toái! Họ còn nuôi gà nữa. Đó là chuyện được nhất ở họ. Bạn có tìm gà không?

- Không, mình đi tìm bạn bè. "Cảm hóa" nghĩa là gì?

- Đó là thứ đã bị lãng quên lâu lắm rồi. Nó có nghĩa là "làm cho gần gũi hơn...".

- Làm cho gần gũi hơn?

- Chứ sao - con cáo lên giọng. - Bạn đối với mình mới chỉ là một cậu bé giống như cả trăm nghìn cậu bé. Và mình không cần đến bạn. Còn bạn cũng chẳng cần gì đến mình. Mình đối với bạn chỉ là một con cáo giống như cả trăm nghìn con cáo. Nhưng, nếu bạn cảm hóa mình, tụi mình sẽ cần đến nhau. Lúc đó bạn đối với mình sẽ là duy nhất trên đời. Mình đối với bạn sẽ là duy nhất trên đời...

- Mình bắt đầu hiểu rồi. Có một bông hoa... Mình nghĩ là nó đã cảm hóa mình...

- Có thể lắm! Trên Trái Đất người ta thấy đủ thứ chuyện...

- Ồ! Không phải trên Trái Đất - hoàng tử bé nói.

Con cáo tỏ ra rất tò mò:

- Trên một hành tinh khác?

- Đúng vậy.

- Có thợ săn trên hành tinh đó không?

- Không.

- Chuyện này, đúng là thú vị! Còn gà?

- Không.

- Chẳng có gì là hoàn hảo - con cáo thở dài.

Nhưng rồi nó quay lại với ý nghĩ lúc nãy:

- Cuộc sống của mình thật đơn điệu. Mình săn gà, con người săn mình. Mọi con gà đều giống nhau, mọi con người đều giống nhau. Cho nên mình hơi chán. Bởi vậy, nếu bạn cảm hóa mình, xem như đời mình đã được chiếu sáng. Mình sẽ biết thêm một tiếng chân khác hẳn mọi bước chân khác. Những bước chân khác chỉ khiến mình trốn vào lòng đất. Còn bước chân của bạn sẽ gọi mình ra khỏi hang, như là tiếng nhạc. Và nhìn xem! Bạn thấy không, cánh đồng lúa mì đằng kia? Mình không ăn bánh mì. Lúa mì chả có ích gì cho mình. Những đồng lúa mì chẳng gợi nhớ gì cho mình cả. Mà như vậy thì buồn quá! Nhưng bạn có mái tóc vàng óng. Nếu bạn cảm hóa mình thì thật là tuyệt vời! Lúa mì vàng óng ả sẽ làm mình nhớ đến bạn. Và mình sẽ thấy thích tiếng gió trên đồng lúa mì...

Con cáo ngừng lời và nhìn hoàng tử bé chăm chú. Nó nói:

- Bạn làm ơn... cảm hóa mình đi!

- Mình muốn lắm - hoàng tử bé trả lời - nhưng mình không có thời gian. Mình còn phải đi kiếm bạn bè và tìm hiểu nhiều thứ.

- Người ta chỉ hiểu những gì họ đã cảm hóa. [...] Nếu muốn có một người bạn, hãy cảm hóa mình đi!

- Cần phải làm sao? - Hoàng tử bé hỏi.

- Cần phải rất kiên nhẫn - con cáo trả lời. - Trước tiên bạn ngồi xa mình một chút, như thế, trên cỏ. Mình sẽ liếc nhìn bạn còn bạn thì không nói gì cả. Lời nói là nguồn gốc của mọi sự hiểu lầm. Nhưng mỗi ngày, bạn có thể ngồi xích lại gần hơn...

[...] Cứ thế, hoàng tử bé đã cảm hóa con cáo. Khi đến gần lúc phải ra đi, con cáo nói:

- A!... Mình sẽ khóc mất.

- Lỗi do bạn đó - hoàng tử bé nói - mình không muốn làm bạn đau lòng chút nào, nhưng bạn lại muốn mình cảm hóa bạn...

- Tất nhiên rồi - con cáo nói.

- Nhưng bạn sẽ khóc - hoàng tử bé nói.

- Tất nhiên rồi - con cáo nói.

- Vậy thì bạn chẳng được gì cả.

- Mình được chứ - con cáo nói - bởi vì còn có màu lúa mì.

Sau đó nó nói thêm:

- Hãy thăm lại vườn hồng đi! Bạn sẽ hiểu rằng bông hoa của bạn là duy nhất trên đời. Rồi khi bạn quay lại vĩnh biệt mình, mình sẽ tặng bạn một bí mật làm quà.

Hoàng tử bé đi thăm lại vườn hoa hồng:

- Các bạn chẳng giống bông hồng của tôi chút nào, các bạn chưa là gì cả - cậu nói với chúng. - Chẳng ai cảm hóa các bạn và các bạn chẳng cảm hóa ai. Các bạn giống như bạn cáo của tôi ngày trước. Hồi đó bạn ấy chỉ là một con cáo như cả trăm ngàn con khác. Nhưng tôi đã biến bạn ấy thành bạn của tôi, và bây giờ bạn ấy trở thành duy nhất trên đời.

[...] Rồi cậu quay lại chỗ con cáo:

- Vĩnh biệt - cậu nói...

- Vĩnh biệt - con cáo nói. - Đây là bí mật của mình. Rất đơn giản: người ta chỉ thấy rõ với trái tim. Điều cốt lõi vô hình trong mắt trần.

- Điều cốt lõi vô hình trong mắt trần - hoàng tử bé lặp lại, để cho nhớ.

- Chính thời gian mà bạn bỏ ra cho bông hồng của bạn đã khiến bông hồng của bạn trở nên quan trọng đến thế.

- Chính thời gian mà mình bỏ ra cho bông hồng của mình... - Hoàng tử bé lặp lại, để cho nhớ.

- Con người đã quên mất sự thật này - con cáo nói. - Nhưng bạn thì không được quên. Bạn có trách nhiệm mãi mãi với những gì bạn đã cảm hóa. Bạn có trách nhiệm với bông hồng của bạn...

- Mình có trách nhiệm với bông hồng của mình... - Hoàng tử bé lặp lại, để cho nhớ.

(Ăng-toan đơ Xanh-tơ Ê-xu-pe-ri,

Hoàng tử bé, Nguyễn Tấn Đại dịch,

NXB Hội Nhà văn, Hà Nội, 2005, tr.68-75;

Nguyễn Tấn Đại hiệu đính bản dịch, 2020)

câu hỏi là sao cáo die?


0

hoài ạ tôi rất yêu cậu

12 tháng 11 2021

cauu nói aii á

29 tháng 9 2025

Ai hỏi


Chào nha👋

    Tôi được tặng một chiếc xe đạp rất đẹp nhân dịp sinh nhật của mình. Trong một lần đạp xe ra công viên dạo chơi, có một cậu bé cứ quẩn quanh ngắm nhìn chiếc xe với vẻ thích thú và ngưỡng mộ.“Chiếc xe này của bạn đấy à?”, cậu bé hỏi.“Anh trai mình đã tặng nhân dịp sinh nhật của mình đấy”, tôi trả lời, không giấu vẻ tự hào và mãn nguyện.  “Ồ, ước gì...
Đọc tiếp
 
 
 

 

Tôi được tặng một chiếc xe đạp rất đẹp nhân dịp sinh nhật của mình. Trong một lần đạp xe ra công viên dạo chơi, có một cậu bé cứ quẩn quanh ngắm nhìn chiếc xe với vẻ thích thú và ngưỡng mộ.

“Chiếc xe này của bạn đấy à?”, cậu bé hỏi.

“Anh trai mình đã tặng nhân dịp sinh nhật của mình đấy”, tôi trả lời, không giấu vẻ tự hào và mãn nguyện.

 

 

“Ồ, ước gì tớ...”, cậu bé ngập ngừng.

Dĩ nhiên là tôi biết cậu bé đang ước điều gì rồi. Cậu ấy hẳn đang ước ao có được một người anh như thế. Nhưng câu nói của cậu thật bất ngờ đối với tôi.

“Ước gì tớ có thể trở thành một người anh như thế!”, cậu ấy nói chậm rãi và gương mặt lộ rõ vẻ quyết tâm. Sau đó, cậu đi về phía chiếc ghế đá sau lưng tôi, nơi đứa em trai nhỏ tàn tật của cậu đang ngồi và nói:

“Đến sinh nhật nào đó của em, anh sẽ mua tặng em chiếc xe lăn, em nhé!”

 

Dựa vào bài trên Hãy viết một đoạn văn nêu cảm nghĩ của em về nhân vật cậu bé trong truyên Một người anh như thế

3
9 tháng 9 2019

nhonhung

10 tháng 4 2025

lớp 5 đk bạn


Vào những ngày đẹp trời, cứ mỗi buổi tối, ông trăng tròn lại xuất hiện trên bầu trời, trên những ngôi nhà cao tầng. Ông trăng bay lơ lửng, tỏa cái nhìn trìu mến xuống thành phố Hà Nội thân yêu.
Buổi tối ngày hôm ấy mới đẹp làm sao. Tôi ra ngoài ban công nhìn ánh trăng tỏa. Trăng tròn vằng vặc từ từ bay lên theo gió. Ánh trăng sáng đến nơi nào, nơi đó cất tiếng hát, tiếng cười vui vẻ. Trăng đêm nay soi sáng khắp đất Việt Nam. Trăng sáng vằng vặc chiếu khắp thành phố, làng mạc, núi rừng, nơi quê hương thân thiết của mọi người. Trăng soi sáng những ống khói nhà máy chi chít, cao thẳm, rải trên đồng lúa bát ngát vàng thơm, cùng

với nông trường to lớn, vui tươi. Cũng từ vầng trăng này, làn gió nhè nhẹ, mát rượi tỏa ra làm tuôn chảy những ánh vàng tràn trên phố phường, trải dài khắp thành phố. Tôi nhìn trăng, nhìn mãi, nhìn mãi và nghĩ sự tích chú Cuội ngồi trên cung trăng. Kể ra chú Cuội cũng tài thật, ngồi mãi bên gốc đa của mình mà không đi đâu cả. Nghĩ đến chị Hằng mỗi năm chỉ xuống chơi với các em thiếu nhi một lần vào Trung thu, tôi lại nhớ, nhớ chị lắm! Tôi ước mong chú Cuội sẽ lại trở về sống với con người, chị Hằng sẽ xuống chơi cùng các em vào những ngày mười lăm hàng tháng. Nhưng cái ước mong đó chỉ là ảo ảnh, hi vọng mỏng manh. Trăng dấp dưới giữa muôn vạn vì sao. Ánh trăng óng ánh tỏa trên khắp cành cây, hoa lá để rồi chúng toát ra một màu vàng tươi đẹp. Trăng chiếu xuống dưới đường làm những khuôn mặt thanh niên tươi trẻ hơn. Trăng cũng có một tình yêu vĩnh cửu như con đối với mẹ. Trăng yêu quý trái đất của mình, yêu quý hành tinh của mình, yêu quý những con người thông minh, cần cù sáng tạo, yêu lao động của mình. Hình như trăng đặc biệt yêu quý những em nhỏ đang vui chơi, học hành dưới mái trường mà trăng đã ôm ấp vào tận trong tim. Trăng còn tỏa ánh sáng của mình vào những chậu cây cảnh có nhiều sự sống hơn. Trăng cứ hiện lên trước mắt tôi, không bao giờ dứt ra được trong đêm nay. Tôi mơ mộng, tưởng tượng như trăng đang đến sát bên mình và khẽ nói với tôi:
– Bạn làm gì đấy? Tôi trả lời:
– Tôi đang mơ mộng đây!
Đến khi giật mình trở lại, tôi mới biết đó không phải là trăng, chỉ là tôi tưởng tượng mà thôi. Trăng còn phải đi đây, đi đó xem xét đất nước mình nữa chứ. Sao hôm nay tôi kì lạ đến vậy, cứ mơ mộng tưởng tượng suốt? Vì ánh trăng đêm nay đấy các bạn ạ! Các bạn có thấy trăng đẹp không? Tôi thầm cảm ơn trái đất đã tạo nên vầng trăng đẹp thế này để tôi yêu đời hơn, mơ mộng hơn, học giỏi hơn… Tôi rất sợ, sợ lắm khi trăng bị làm sao đó. Tôi ngồi ngắm trăng cho tới lúc trăng tan dần? Sao trăng lại tan? Tôi tự hỏi tôi. Một đám mây không biết từ đâu đến, chen vào vầng trăng và vầng trăng cùng tan dần. Thế là buổi tối ngày mai, tôi mới gặp lại được vầng trăng. Một ngày dài quá, dài quá, tôi không biết có chịu đựng được hay không? Tôi đang nhìn theo bóng dáng trăng thì mẹ gọi tôi vào ngủ. Tôi không muốn ngủ chút nào nhưng vẫn phải vào. Vào trong chăn, tôi vẫn còn nghĩ đến trăng và thiếp đi lúc nào không biết. Vầng trăng đã đi tận vào trong giấc ngủ, vào tận trong giấc mộng của tôi.
Trăng đêm ấy đã để lại cho tôi nhiều ấn tượng sâu sắc. Dù đã đi đâu rất xa, dù có ở nơi nào đi nữa, nhưng tôi cũng sẽ không bao giờ quên vầng trăng tròn vằng vặc. Tôi sẽ không bao giờ quên.

28 tháng 5 2019

Khi hoàng hôn ra đi nhường chỗ cho ấnh trăng dịu nhẹ đó chính là thời gian đẹp nhất .Trăng từ từ nhô lên , treo lơ lửng giữ không gian mênh mông .Xung quanh là những gợn sóng lon ton hiện lên trên bầu trời xanh nhạt .Trăng tròn , lơ lửng như một quả bóng khủng lồ ai đá lên không trung , ai bỏ quên trên thảm cỏ xanh sau buổi chiều vui chơi .TRăng tỏa sáng sáng dịu nhẹ xua đi sự oi bức , cái nóng nực của ban ngày .Trăng đưa ta vào giấc ngủ em một cách dịu dàng cùng làn gió nhẹ nhàn thoáng qua.Một đêm trăng thật đẹp , thật huyền ảo , thật tuyệt vời.

Nguồn : Google

~Study well~

25 tháng 4 2021

Sáng 4-5, hơn 170.000 học sinh ở hai khối 9 và 12 đang theo học tại các trường THCS, THPT, trung tâm giáo dục thường xuyên, giáo dục nghề nghiệp - giáo dục thường xuyên công lập trên địa bàn TP.HCM trở lại trường học.

Hòa cùng không khí đó, hàng trăm học sinh khối 12 Trường THPT Nguyễn Du (quận 10) đã bắt đầu trở lại trường để học tập, chuẩn bị cho kỳ thi THPT quốc gia sắp tới.

Từ sáng sớm, công tác chuẩn bị đón học sinh đã được các thầy cô chuẩn bị kỹ lưỡng. Ở khu vực cổng trường, bốn lối đi được phân ra với các giáo viên trực đo thân nhiệt, rửa tay sát khuẩn để đón lần lượt các học sinh vào bên trong. Tại đây, các em được nhắc nhở đeo khẩu trang liên tục, tránh tụ tập đông người và rửa tay thường xuyên.


Học sinh trở lại trường được kiểm tra thân nhiệt và sát khuẩn tay ngay khi vào cổng.

Đa số học sinh đều bày tỏ vui mừng khi được trở lại trường học. Em Võ Thành An (học sinh lớp 12/11) bày tỏ: “Ngày đầu tiên đi học lại, em rất vui vì đã lâu rồi không được đi học. Ba mẹ cũng đã trang bị cho em khẩu trang, bình nước riêng và nước sát khuẩn. Quay lại trường, em mong muốn đại dịch mau qua để mọi người trở lại nhịp sống bình thường, việc học tập suôn sẻ hơn và đạt được kết quả như mong muốn”.

Thầy Huỳnh Thanh Phú (Hiệu trưởng Trường THPT Nguyễn Du) cho biết công tác chuẩn bị đón học sinh trở lại trường đã thực hiện từ sau ngày 3-2, việc vệ sinh trường lớp luôn được đảm bảo sạch sẽ và khử khuẩn. Hằng tháng, toàn trường được tiến hành khử khuẩn một lần, riêng sàn các phòng học thì thực hiện liên tục mỗi ngày. Ngày 2-5, tổng vệ sinh bàn ghế để đón các em, ngắt tất cả cầu dao điện máy lạnh, chỉnh đốn tất cả đèn, quạt, đồng thời chuẩn bị khẩu trang, nước rửa tay.

“Tất cả mọi người vào trong trường cũng đều được đo thân nhiệt và rửa tay. Hiện trường có 36 bồn rửa tay, đảm bảo tỉ lệ 30 người sử dụng một bồn. Sắp tới, hội phụ huynh sẽ lắp thêm 24 bồn rửa tay di động bên ngoài” - thầy Phú nói.

Về khoảng cách giữa các học sinh, hiện mỗi phòng học có 30 em, diện tích sàn mỗi em sử dụng là 1,8 m, đảm bảo nằm trong quy định của TP.

QUẢNG CÁO

Trong sáng cùng ngày, sau khi các học sinh đã về lớp và ổn định, lễ chào cờ đầu tuần được thực hiện ngay tại lớp học và các học sinh đều bắt buộc phải đeo khẩu trang.

Các em sẽ được nghe các thông báo, hướng dẫn và chép thời khóa biểu mới, sau đó ra về và chính thức vào học từ ngày 5-5.


Nhà trường thực hiện căng dây chia thành từng lối đi riêng để đảm bảo không tập trung đông học sinh.

Sau khi đo thân nhiệt, học sinh được rửa tay sát khuẩn trước khi vào lớp.


Các thầy cô làm nhiệm vụ đón học sinh tại cổng được trang bị thêm mặt nạ ngăn giọt bắn phòng dịch COVID-19.


Khu vực căn tin trường đóng cửa để đảm bảo phòng dịch COVID-19.


Nhà trường tận dụng phòng khánh tiết để làm phòng cách ly khi có trường hợp học sinh có biểu hiện ho, sốt. Sau đó, nhà trường sẽ liên hệ cơ quan y tế gần nhất.


Trong buổi sáng đầu tuần, toàn thể học sinh khối 12 đã có một buổi chào cờ đặc biệt. Học sinh và giáo viên chủ nhiệm sẽ chào cờ tại lớp, các thầy cô còn lại sẽ chào cờ tại sân trường.


Lễ chào cờ diễn ra trong mùa dịch, cả thầy và trò đều bắt buộc đeo khẩu trang.


Sau lễ chào cờ, học sinh được nghe thầy cô hướng dẫn các biện pháp phòng dịch, chép thời khóa biểu mới, sau đó ra về và chính thức vào học từ ngày 5-5.

Sáng 4-5, hơn 170.000 học sinh ở hai khối 9 và 12 đang theo học tại các trường THCS, THPT, trung tâm giáo dục thường xuyên, giáo dục nghề nghiệp - giáo dục thường xuyên công lập trên địa bàn TP.HCM trở lại trường học.

Hòa cùng không khí đó, hàng trăm học sinh khối 12 Trường THPT Nguyễn Du (quận 10) đã bắt đầu trở lại trường để học tập, chuẩn bị cho kỳ thi THPT quốc gia sắp tới.

Từ sáng sớm, công tác chuẩn bị đón học sinh đã được các thầy cô chuẩn bị kỹ lưỡng. Ở khu vực cổng trường, bốn lối đi được phân ra với các giáo viên trực đo thân nhiệt, rửa tay sát khuẩn để đón lần lượt các học sinh vào bên trong. Tại đây, các em được nhắc nhở đeo khẩu trang liên tục, tránh tụ tập đông người và rửa tay thường xuyên.


Học sinh trở lại trường được kiểm tra thân nhiệt và sát khuẩn tay ngay khi vào cổng.

Đa số học sinh đều bày tỏ vui mừng khi được trở lại trường học. Em Võ Thành An (học sinh lớp 12/11) bày tỏ: “Ngày đầu tiên đi học lại, em rất vui vì đã lâu rồi không được đi học. Ba mẹ cũng đã trang bị cho em khẩu trang, bình nước riêng và nước sát khuẩn. Quay lại trường, em mong muốn đại dịch mau qua để mọi người trở lại nhịp sống bình thường, việc học tập suôn sẻ hơn và đạt được kết quả như mong muốn”.

Thầy Huỳnh Thanh Phú (Hiệu trưởng Trường THPT Nguyễn Du) cho biết công tác chuẩn bị đón học sinh trở lại trường đã thực hiện từ sau ngày 3-2, việc vệ sinh trường lớp luôn được đảm bảo sạch sẽ và khử khuẩn. Hằng tháng, toàn trường được tiến hành khử khuẩn một lần, riêng sàn các phòng học thì thực hiện liên tục mỗi ngày. Ngày 2-5, tổng vệ sinh bàn ghế để đón các em, ngắt tất cả cầu dao điện máy lạnh, chỉnh đốn tất cả đèn, quạt, đồng thời chuẩn bị khẩu trang, nước rửa tay.

“Tất cả mọi người vào trong trường cũng đều được đo thân nhiệt và rửa tay. Hiện trường có 36 bồn rửa tay, đảm bảo tỉ lệ 30 người sử dụng một bồn. Sắp tới, hội phụ huynh sẽ lắp thêm 24 bồn rửa tay di động bên ngoài” - thầy Phú nói.

Về khoảng cách giữa các học sinh, hiện mỗi phòng học có 30 em, diện tích sàn mỗi em sử dụng là 1,8 m, đảm bảo nằm trong quy định của TP.

QUẢNG CÁO

Trong sáng cùng ngày, sau khi các học sinh đã về lớp và ổn định, lễ chào cờ đầu tuần được thực hiện ngay tại lớp học và các học sinh đều bắt buộc phải đeo khẩu trang.

Các em sẽ được nghe các thông báo, hướng dẫn và chép thời khóa biểu mới, sau đó ra về và chính thức vào học từ ngày 5-5.


Nhà trường thực hiện căng dây chia thành từng lối đi riêng để đảm bảo không tập trung đông học sinh.

Sau khi đo thân nhiệt, học sinh được rửa tay sát khuẩn trước khi vào lớp.


Các thầy cô làm nhiệm vụ đón học sinh tại cổng được trang bị thêm mặt nạ ngăn giọt bắn phòng dịch COVID-19.


Khu vực căn tin trường đóng cửa để đảm bảo phòng dịch COVID-19.


Nhà trường tận dụng phòng khánh tiết để làm phòng cách ly khi có trường hợp học sinh có biểu hiện ho, sốt. Sau đó, nhà trường sẽ liên hệ cơ quan y tế gần nhất.


Trong buổi sáng đầu tuần, toàn thể học sinh khối 12 đã có một buổi chào cờ đặc biệt. Học sinh và giáo viên chủ nhiệm sẽ chào cờ tại lớp, các thầy cô còn lại sẽ chào cờ tại sân trường.


Lễ chào cờ diễn ra trong mùa dịch, cả thầy và trò đều bắt buộc đeo khẩu trang.


Sau lễ chào cờ, học sinh được nghe thầy cô hướng dẫn các biện pháp phòng dịch, chép thời khóa biểu mới, sau đó ra về và chính thức vào học từ ngày 5-5.

18 tháng 9 2025

hi

18 tháng 9 2025

hi

15 tháng 8 2025

Olm chào em, chào mừng em đã là thành viên của cộng đồng tri thức hàng đầu Việt Nam.

15 tháng 8 2025

Cô ơi, e muốn đổi tên ạ